[ ZERIA ]: Coffee Without Sugar
4.
Ryu Minseok về nhà trong bộ dạng vô hồn, ánh mắt không chút cảm xúc. Anh ngồi xuống ngay cạnh Choi Wooje đã ngủ say, hiện tại cũng đã 4 giờ sáng rồi. Bản thân tiếp tục rơi nước mắt một cách không kiểm soát được khi nhìn đối phương, người con trai hơn hai mươi tuổi đầu nhưng khi ngủ lại giống như đứa trẻ to xác.
Rất đau, đau từ trong ra ngoài từ thân đến tâm. Nhưng rồi nghĩ đến cảnh sẽ thấy Choi Wooje cười khi biết mình được nhận vào L.C thì Ryu Minseok lại hạnh phúc lây và tự nhỉ mình phải mạnh mẽ. Dù việc làm này là sai, nhưng đổi lại được một kết quả tốt cho nên anh không hối hận.
Đau thì đã sao? Ryu Minseok không tin mình sẽ mãi đau cả đời. Chưa kể, Choi Wooje hạnh phúc là đủ rồi, anh không cầu gì hơn.
Nhẹ đưa tay áp lên mặt của Choi Wooje, Ryu Minseok hít sâu một hơi, cố gắng nuốt hết nước mắt vào lòng nhưng lại không mấy thành công. Cậu nhanh chóng cảm nhận được cạnh bên mình có người mở mắt ra, thấy mắt anh đỏ hoe dưới ánh đèn ngủ mập mờ liền hốt hoảng ngồi dậy.
" Sao thế? Anh làm sao? Đau ở đâu à? "
Ryu Minseok lắc đầu, chậm rãi lau đi nước mắt. Vì anh biết giờ đây cuối bỏ thì càng khiến Choi Wooje sinh nghi nên đã nói
" Anh bị con gì bay vào mắt ấy, đau chết đi được "
" Ban đêm có nhiều côn trùng lắm, anh đi bộ à? Sao không chọn đi taxi chứ? Anh biêtd giờ này ngoài đường có bao nhiêu nguy hiểm không? "
" Anh biết, lần sau anh sẽ chú ý hơn "
" Không có lần sau "
Giọng Choi Wooje có chút lớn vì đang tức giận lẫn lo lắng cho Minseok. Anh đang xem thường sức khỏe và an toàn của bản thân, tội này không phải đáng phạt sao?
" Để em xem, có nặng không, đến độ chảy nước mắt thì không nhẹ rồi "
Choi Wooje nhanh bật đèn phòng lên để nhìn cho rõ.
" Ôi sưng như thế này chắc phải đi khám rồi "
" Không sao đâu, tại ban nảy nó bay vô mắt rồi anh dụi nên mới sưng thôi, ngủ một giấc là hết "
" Mai đi khám cho an tâm đi anh. Vừa sưng còn chảy nước mắt ròng ròng thì nguy hiểm lắm "
Choi Wooje vô cùng lo lắng, nhưng chính vì sự lo lắng này càng khiến Ryu Minseok đau đớn trong lòng. Anh thấy bản thân bây giờ rất bẩn, thật không muốn để cậu chạm vào. Nhưng giữ khoảng cách rồi phản ứng bất thường sẽ biến thành sự thái quá nơi cậu, đến lúc đó mọi chuyện đổ vỡ hết thì tiêu tùng.
" không sao thật mà. Anh đi tắm đã nha. Em ngủ đi "
Ryu Minseok nói xong cũng đứng lên, lấy đồ đi tắm. Còn Choi Wooje thì nằm lại xuống giường.
Ryu Minseok trước khi đi về nhà đã tắm rồi, nhưng bây giờ vẫn muốn tắm thêm một lần nữa. Anh thấy mình có tắm thêm trăm ngàn lần vẫn không rửa sạch được nổi ô nhục này.
Ryu Minseok trăn trở cả đêm, cuối cùng trời sáng nên thay đồ đi làm. Anh cảm thấy mỗi một giây phút đối diện với Choi Wooje của hiện tại đều giống như cực hình. Nhưng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra không sao, bởi chỉ ít anh đã giúp được cậu vào làm ở L.C Anh đã cố gắng hết sức mình để đổi lại điều đó. Nghèo thì giúp theo kiểu nghèo, anh cũng dùng chính thân thể mình đổi lại chứ đâu phải đi cướp giật của ai, cố nghĩ thoáng đãng thì đễ ngước mặt nhìn đời.
Nhưng hổ thẹn và áy náy với Choi Wooje hiển nhiên sẽ kéo dài qua từng năm tháng.
Trong lúc Ryu Minseok định ra khỏi nhà thì Choi Wooje nhận được điện thoại được nhận vào làm ở L.C, cho nên niềm vui mừng. Nhìn ánh mắt đó, nhìn nụ cười đó, anh tự thấy những gì mình làm rất đáng. Thật may là kết quả không tệ.
" vui quá đi mất, không ngờ em lại được nhận vào làm ở L.C "
" chúc mừng em "
Choi Wooje vui đến mức cười không khép miệng lại được, đồng thời còn ôm chặt lấy Ryu Minseok mà xoay mấy vòng.
" anh biết không, em đơn giản xin vào làm nhân viên thôi, vì đó là tập đoàn lớn nên em không dám ứng cử chức cao. Thế mà bây giờ được ngồi hẳn vào ghê giám đốc phòng kinh doanh đó. Oa...đúng là không tin được, hoàn toàn không tin được "
Choi Wooje mừng đến mức không biết nói làm sao cho đúng cảm xúc mình mang. Đã từng tuổi này rồi, cậu mới biết được cảm giác vui sướng đến mức câu từ đều bị tắc nghẽn là thế nào.
" Được rồi, được rồi "
" quên mất, ôm một hồi anh trễ giờ mất"
Thế là Choi Wooje nhanh tay buông Ryu Minseok ra và bảo
" anh đi làm vui vẻ nhé "
" anh biết rồi "
Thế là Ryu Minseok chào tạm biệt Choi rồi mới cất bước đi. Cậu đến giờ vẫn không tin được đầy là sự thật nên cứ đấm đấm ngực mình. Đến khi chấp nhận xong mới bắt đầu chọn đồ ngày mai mặc đi làm, sửa soạn các thứ để còn đi nhận chức.
Ryu Minseok ngồi trên taxi tới chổ làm, không biết anh đang nghĩ cái gì nhưng trưng ra bản mặt vô cùng ngơ ngác. Mãi đến khi điện thoại báo có tin nhắn anh mới giật mình và lấy ra xem.
Ngân hàng thông báo tài khoản của Ryu Minseok vừa được cộng vào 10 triệu won. Con số không lớn cũng không nhỏ anh thở ra một hơi rồi tắt điện thoại và cho lại vào túi. Kể ra cái thân này của anh cũng đáng giá, vừa được 10 triệu won còn giúp Choi Wooje có cả chức giám đốc.
Hy sinh lần này không uổng công, cho nên Ryu Minseok đau lòng đến đâu vẫn cố gắng gượng cười.
Ngày lại qua ngày, thoáng đã đến tối của ngày Choi Wooje được nhận vào làm. Coi như chúc mừng cho bản thân, cậu đã mời Ryu Minseok đi ăn một bữa.
" anh biết sao em có thể vào làm không? "
" tại sao? "
Ngồi trong bàn tiệc của nhà hàng 3 sao, Ryu Minseok hỏi lại Choi Wooje với bộ dạng lo lắng. Vì nguyên nhân đằng sau không ai hiểu rõ bằng anh, nên khi đề cập đến thì liền nhạy cảm.
" Lần đó chủ tịch đã nghe được cuộc đối thoại của chúng ta với quản lý Song. Cho nên nhận em vào làm và sa thải hết những người thích ăn tiền đó rồi "
" đuổi hết luôn á? "
" đúng rồi, đuổi hết luôn. Giữ những người như họ có kháv nào nuôi sâu độc"
Ryu Minseok suy nghĩ gì đó, nhưng rồi cũng cười nói
" coi như vị chủ tịch đó anh minh, nào nâng ly thôi "
Thật không dám tưởng đến cảnh của một ngày mà Ryu Minseok biết được chuyện để ngồi vào chức vị này thì Ryu Minseok đã phải làm những gì thì sẽ ra làm sao.
Phải chăng sẽ vô cùng ân hận và tự trách, xong thôi việc? Hoặc chọn ngồi vững vị trí đang cao rồi chê Ryu Minseok bẩn mà bỏ đi?
Ryu Minseok lo lắng chứ, lo bí mật này bị phát hiện. Lỡ mối quan hệ mấy năm qua cả hai sẽ đổ vỡ chỉ vì loại chuyện này. Anh biết mình cùng người khác ăn nằm là không đúng, nhưng anh nói dối cậu đâu phải vì mục đích xấu. Đấu tranh tư tưởng và dằn xé cõi lòng nhiều lắm chứ, từng giây phút trong tâm can đều không yên được.
Hy vọng thời gian là phương thuốc kỳ diệu như mọi người nói. Giúp cho Ryu Minseok buông được sự đau đớn và lấn cấn này để có thể ở bên Choi Wooje một cách thoải mái nhất.
Nhưng rồi Ryu Minseok không ngờ được cuối cùng có một ngày chính bản thân của mình phải là đối tượng ra đi trước, tự thân cắt đứt quan hệ cũng như liên lạc với Choi Wooje.
Rõ trái tim ở trong lòng ngực không thể vỡ thành từng mãnh được. Nhưng Ryu Minseok đã nghe âm thanh nổ tung của nó và có cả máu chảy đầm đìa, biến cõi lòng thành một mảnh mục rữa, mãi mãi không có dấu hiệu lành lại.
Ngồi trên máy bay để sang một vùng đất xa lạ, Ryu Minseok vừa vui lại vừa đau đến thở không nổi. Với vì cái gì? Cuối cùng bản thân cũng tìm được giải thoát, anh đã hạ xuống được người anh nâng lên bằng hết sức bình sinh lẫn tâm huyết. Nhưng đau vì cái gì thì còn phải hỏi sao? Ryu Minseok không tin nổi nhưng đây đã là sự thật, đơn ly hôn anh cũng đã kí rồi. Choi Wooje chắc hẳn sẽ không lưỡng lự hoặc gây khó dễ đâu.
Khi Choi Wooje về nhà cũng đã mấy ngày sau. Trong thời gian qua, cậu ở bên ngoài vì muốn tránh mặt Ryu Minseok, bản thân nghĩ chỉ cần làm như thế do sau ít hôm, khi cơn giận dữ trong nhau hạ xuống thì có thể ngồi xuống nói chuyện một cách đàng hoàng.
Nhưng cái mà Choi Wooje không ngờ nhất là khi về nhà, Ryu Minseok lhông còn ở đó đợi mình như thường khi. Đơn ly hôn vẫn còn nằm nguyên ở vị trí cũ, cạnh bên thì kèm theo một bức thư. Cậu nhanh chóng tiến đến cầm lên đọc, từng chữ từng dòng đều bắt đầu in hằn sâu vào trong não rồi tiến đến cả tim, khiến cậu thấy hốc mắt mình phát đau.
" Wooje à, lúc em đọc được bức thư này thì chắc anh đã rời khỏi Seoul mất rồi.Anh không biết em sẽ cảm thấy như thế nào với quyết định này, anh chỉ biết dành gửi lại cho em lời xin lỗi mà thôi.
Nghe nói, 7 năm đủ thay đổi tất cả. Nhưng chúng ta đi được tận 8 năm, quào, nhìn lại thật đáng nể ngưỡng mộ và không tin được. Cho nên, anh không chắc em đâu.
Ai rồi cũng khác, thời gian làm phai tất cả, yêu nhau cách mấy, thề non hẹn biển đến đâu cũng không thắng nổi thời gian. Xin lỗi em vì anh đã đầu hàng trước, nhưng vì
anh mệt rồi
Wooje à, anh ở cạnh em vào giây phút em buồn nhất, sụp đổ nhất. Nhưng anh lại không thể ở cạnh em cả suốt cuộc đời, tiếc biết bao em nhỉ? Bao nhiêu đắng cay khó khăn đều cùng nhau vượt qua được, nhưng đến giây phút huy hoàng lại mỗi người một ngã
Em có thể mắng anh ích kỷ, có thể mắng anh không hiểu chuyện. Nhưng anh không còn sức đi cùng em là thật, không còn đủ dũng khí để tiếp tục cạnh em. Nói chính xác là không còn yêu em thêm được nữa.
Chúng ta đều đã trưởng thành cả rồi, nên buông tay êm đềm như cách chúng ta đã từng quen biết nhau.
Anh không giỏi văn chương, chỉ biết nói thế thôi.
Chúc em nữa đời sao hạnh phúc
Ryu Minseok "
Choi Wooje nhanh chóng lấy điện thoại ra để liên hệ cho Ryu Minseok. Nhờ đó mới phát hiện thì ra đã rất lâu, bản thân chưa từng gọi điện cho anh, để số liên lạc bị tột xuống vô cùng xa. Tay cầm điện thoại của cậu run run, xong thì thất thần ngồi xuống ghế và nước mắt tự nhiên rơi ra.
Chỉ vì bận rộn, chỉ vì mải lo hư danh và sai lầm khi nghĩ rằng. Chỉ cần có được cuộc sống hoa lệ thì bản thân coi như đã bù đắp đủ cho Ryu Minseok, khiến Ryu Minseok hạnh phúc và xua tan đi những ngày đông lạnh giá và u ám trong quá khứ.
Nhưng cái Choi Wooje không lường nhất là Ryu Minseok vốn dĩ không cần những thứ đó, anh chỉ cần cậu thôi. Dù giàu sang hay nghèo hèn, dù ốm đau hay mạnh khỏe thì chỉ cần đối phương ấy là cậu, anh đều cam lòng yêu thương, quan tâm chăm sóc cả đời.
Choi Wooje không dám liên lạc cho Ryu Minseok bởi cậu thấy mình có từ cách gì. Huống chi chuyện này quan trọng, đâu thể nào nói qua điện thoại được. Đó đó nhanh chóng thu xếp mọi việc ở đây, đồng thời cho người tìm hiểu xem anh đã bay đến đâu để còn bay theo nhận sai, bù đắp và hối lỗi cho anh chịu quay về.
Ryu Minseok đang ở Sydney. Lúc đến đây anh chưa lên kế hoạch gì, chỉ có vốn tiếng anh ít ỏi trong người nên gặp không ít khó khăn. Máy mà tài khoản của anh còn kha khá, bằng không giờ đây chắc hẳn phải quay lại Seoul.
Nhưng sang đây thì làm gì nhỉ? Rồi không thể ở mãi khách sạn. Cho nên Ryu Minseok thấy đầu mình vô cùng đai. Thời gian vừa qua cũng tìm nhà cho thuê và chỗ đang tuyển nhân viên. Nhưng anh không có gì ngoài cái bằng quản trị kinh doanh chỉ học 3 năm liền ra trường. Đã sang nước ngoài còn không có cái bằng nâng cao thì nên làm gì đây?
Ryu Minseok thật sự rối rắm. Cho nên nằm phịch xuống giường rồi xem đây là một chuyến du lịch. Đi cho khuây khỏa đầu óc ít hôm thì bay về hàn quốc, chọn một vùng quê nào đó xa Seoul rồi tìm nhà thuê, tìm chỗ nhận việc là xong.
Choi Wooje giờ đây chắc bận rộn lắm, xung quanh còn có biết bao nhiêu người. Chắc hẳn sẽ nhanh quên đi anh và không rảnh tìm anh. Đôi khi còn chưa biết anh đã rời khỏi nhà do mười bữa, nửa tháng cậu mới về cái nơi gọi là mái ấm đó một lần.
Nói thì mạnh miệng, đi cũng dứt khoát nhưng trong lòng đang không ngừng chảy máu.
Nghĩ đến cảnh Choi Wooje quên đi mình, nghĩ đến cảnh Choi Wooje có người khác chăm sóc mà không ohải mình thì Ryu Minseok liền muốn khóc và thoáng lại đau thắt ngực. Dù không cưới đàng hoàn, nhưng vẫn chung chăn gối nhiều năm, cùng nhau đi qua bao thăng trầm, đến cùng lại bằng không thì bảo anh phảo chấp nhận nhanh chóng là rất khó.
Tình yêu trong hôn nhân là gì? Nó có giống một bản thỏa thuận không? Tôi trao đi bạn phải cho lại, có như thế mới căn bằng và không ai phải chịu tổn thương. Nhưng trên đời lấy câu ra công bằng chứ? Có người cho đến bản thân trắng tay vẫn không hối tiếc, có người vì sợ tốn mà một cái nháy mắt cũng không tặng.
Ai mà không muốn được yêu thương? Nhưng rồi bản thân chỉ vì gặp đúng đối tượng mà quên mất điều đó, chỉ biết điên cuồng trao trọn tình cảm và mọi thứ cho đối phương. Để khi chuyện không hay diễn đến, bản thân còn gì ngoài thân tàn cùng tâm chết chứ?
Trong những ngày gần đây, Ryu Minseok như hiểu ra rằng. Ngay cả bản thân mình, mình còn không yêu thương được thì buộc ai phải yêu thương nó?
Không thể trách Choi Wooje sai trong chuyện này, do cậu không hề thay lòng đổi dạ. Đơn giản là mối quan hệ này cần dừng lại thì tốt hơn mà thôi.
CÒN TIẾP
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co