Truyen3h.Co

[ ZERIA ]: Coffee Without Sugar

6.

KylaQinn

"Choi Wooje gọi tên Ryu Minseok với giọng điệu hơi cao, thể hiện cho sự tức giận vì mất thể diện của mình. Nhưng anh không giận, trái lại còn bình thản hỏi: " Em đến những nơi thế này còn không phải vì cái này à? " Vừa nói, Ryu Minseok vừa tự cởi cúc áo của mình ra. Choi Wooje lập tức đông cứng người vì không hiểu nổi anh đang nghĩ cái gì trong đầu mà có thể làm ra hành động này. Một người bình thường đời hỏi thì bảo mệt, không muốn cho lại ở trước mặt nhiều người cởi áo của mình sao? Chuyện gì đang diễn ra vậy chứ?

Nhưng có nên mắng Choi Wooje ngốc không? Ryu Minseok làm đến nước này mà cậu vẫn chưa nhìn ra vấn đề ư? Cũng đúng, tổn thương trong lòng thì làm sao người ngoài nhìn thấy được dễ dàng. Dù cho cậu một lòng thấu hiểu thì mức độ cảm nhận được, vẫn thua mức độ anh phải mang." Em muốn thì anh có thể cho mà, sao em lại..." Ryu Minseok đang đau lắm. Anh không biết phải diễn tả cơn nhức nhối này bằng từ ngữ chỉ mức độ cao nhất cỡ nào cho người ngoài thấu được sự tổn thương kinh khiếp đang gào thét trong đáy lòng.

" Đủ rồi Minseok à, về nhà thôi, ngừng ngay cái hành động điên rồ này lại đi "

Ryu Minseok không có mặt mũi, không có sĩ diện sao? Anh ở đây buông thả như thế mà Choi Wooje vẫn không hiểu lòng anh muốn gì à? Còn nỗi đau nào bằng đây?

'Về nhà thôi.'

Choi Wooje cởi áo vest của mình ra để khoác lên cho Ryu Minseok. Nhưng anh còn chưa muốn về nên tiến đến sát vào cậu, mặt hơi ngẩng lên một chút bảo:

" Em không phải ở đây vì những thứ này à? Sao bây giờ lại không cần và kêu anh về chứ? "

" Được rồi, về thôi "

Nói xong, Choi Wooje dứt khoát kéo Ryu Minseok ra khỏi đây chứ không chần chừ nữa. Cuộc hợp tác này có tiếp diễn được hay chăng, căn bản nó không bằng anh trong lòng cậu. Cậu cũng biết đau, biết buồn khi thấy người mình thương tự biến thành bộ dạng này, nhưng sao có thể nói ra đây? Do cậu lỡ làm đau anh rồi, mặt mũi để nhìn thẳng càng không có. Ra khỏi quán, Ryu Minseok hất mạnh tay của Choi Wooje rồi nói:

" Buông ra đi, anh tự về được "

Choi Wooje biết Ryu Minseok đang giận. Choi Wooje biết để Ryu Minseok bắt gặp hình ảnh này là sai. Nhưng cậu thật sự chỉ một lòng bàn chuyện làm ăn, cái gì cũng không nghĩ đến mà. Tự dưng anh đi nghi ngờ cậu rồi giận dỗi là sao?

Choi Wooje lặng lẽ bước theo chân của Ryu Minseok. Muốn tiến đến ôm chặt anh vào lòng, sau đó cõng về nhà nhưng can đảm trong người lại không có nhiều đến thế. Cậu nghĩ, đôi khi với một cái ôm cũng đủ xóa đi những hiểu lầm và rạn vỡ của hiện tại, nhưng nghĩ thì giỏi mà làm thì không. Chẳng hiểu do đâu mà trong giây phút cần nhất những điều trên thì bản thân chỉ biết yên lặng thuận theo, để mọi chuyện tệ càng thêm tệ.

Ryu Minseok về đến nhà, sau khi thay đồ xong thì lên giường nằm phịch xuống. Năng lượng sức lực trong người đều không còn nên anh mệt mỏi vô cùng, chỉ biết lặng thầm rơi nước mắt và rơi vào im lặng của sự tuyệt vọng ngút ngàn.

Chỉ cần Choi Wooje ôm anh một cái, chỉ cần Choi Wooje giải thích thêm một chút thì anh sẽ cho qua mọi chuyện mà. Sống với nhau nhiều năm như thế, không lẽ anh cứ lòng rắn dạ được hay sao? Thế mà cậu có hiểu và thực thi đâu, làm thất vọng ngày càng nhiều.

Có lẽ Choi Wooje biết Ryu Minseok cần gì, nhưng Choi Wooje không dám làm. Do cả hai không chung suy nghĩ với nhau, một người muốn, một người lại không dám làm bởi không chắc sẽ thu lại kết quả tốt mới dẫn đến con đường này chăng?

Đừng nói Ryu Minseok là nguyên nhân khiến chuyện chăn gối không hòa hợp, tự làm bản thân trở thành sự chán ngán và phiền hà nơi Choi Wooje. Mà chính Choi Wooje cũng là đối tượng sai lầm.

Thật ra không thể nói ai cũng đúng hoặc ai cũng sai, tùy theo phương diện và góc độ nhìn nhận của mỗi người khác nhau mà cho ra kết quả khác nhau.

Sáng hôm sau, Choi Wooje đi làm sớm nên không nói chuyện gì với Ryu Minseok được. Trong khi anh thích giải quyết vấn đề nhanh chóng hơn, vốn dĩ chuyện tình cảm đang xuất hiện vết rạn, cõi lòng thấy đau này để lâu là không tốt. Nhưng cậu bạn, cậu không muốn nói thì anh có mong chờ cũng bằng không.

Cứ như thế mà sự im lặng, hòa cùng sự...nhất thời không thấu hiểu được nhau đã biến thành con dao cắt đứt cuộc hôn nhân đang êm ấm cũng như một cuộc tình kéo dài tận 8 năm đáng để ngưỡng mộ.

--------------------------------------------

Khi Choi Wooje tỉnh giấc thì máy bay đang chuẩn bị hạ cánh. Cậu lau nhanh những giọt nước mắt trong mơ chảy ra của mình rồi ngồi ngay ngắn chờ máy bay đáp xuống. Cuối cùng thì cũng sắp gặp lại được Ryu Minseok rồi, điều này làm lòng cậu vui đến mức tả không nổi.

Sau khi nhận xong hành lý và rời khỏi sân bay, Choi Wooje bắt xe đến thẳng khách sạn Ryu Minseok đang ở.

Ryu Minseok đang ngồi đọc ít sách có sẵn trong phòng thì nghe tiếng chuông cửa vang lên, ban đầu cứ ngỡ là tiếp tân, nào ngờ đến khi ra mở cửa, khung cảnh gặp phải là Choi Wooje đang xách theo vali đi tìm mình, mắt có chút đỏ chứng tỏ vừa khóc. Trong phút chốc, anh cảm thấy não bộ của mình trống rỗng và toàn thân đông cứng.

" Minseok à."

Gọi xong một tiếng, Choi Wooje cũng nhanh chóng ôm chầm lấy Ryu Minseok khiến anh muốn mở miệng cũng khó khăn. Đã dứt khoát buông bỏ, đã kiên quyết bay sang tận đây nhưng đến bây giờ anh mới nhận ra cõi lòng mình còn vương vấn, tham luyến cậu nhiều đến chừng nào.

Người ta thường nói, sự im lặng đến từ một phía cũng đủ biến thành hung khí bén nhọn cắt đứt và kết thúc mọi thứ. Nhưng trong tình huống của cả hai, dẫu anh có dùng kéo cắt dây tơ bao nhiêu lần, để nó đứt thành bao nhiêu đoạn thì miễn Choi Wooje không muốn, thì nó không hề có tác dụng gì.

Chỉ là vấn đề nằm ở chỗ, cứ cho rằng Choi Wooje sẽ làm người nối dây xuyên suốt, nhưng dây đầy nút thắt liệu có bền và phải chăng đang chứng minh cho chuyện, dẫu có hòa hợp thì cũng không được như xưa?

Được một lúc, Ryu Minseok nhẹ đẩy Choi Wooje ra rồi đi lại ghế ngồi xuống. Cậu nhanh kéo vali vào trong và đóng cửa phòng lại giúp anh, xong thì ngồi vào ghế đối diện.

" Em đến đây làm gì? Không phải đơn ly hôn tôi cũng đã ký rồi và đặt ở nhà à? Em không thấy sao? "

" Thấy, nhưng có chết em cũng không ký. Về nhà với em đi anh "

CÒN TIẾP


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co