[ ZERIA ]: Coffee Without Sugar
8.
Nếu chỉ đơn giản là bị ghẻ lạnh thì quyết định ly hôn cũng không dễ dàng được Ryu Minseok đặt xuống đâu. Mọi thứ trên đời đều cần một đòn bẩy để lên đỉnh điểm. Giống như cuộc hôn nhân Ryu Minseok xây dựng bằng tâm huyết này cần đi đến lựa chọn kết thúc vì có nguyên do hẳn hoi.
Sau hôm cùng Choi Wooje rời khỏi quán karaoke kia, Ryu Minseok vẫn lặng lẽ như thế. Có lẽ anh cảm thấy mỏi mệt và cần yên tĩnh một mình để đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Còn cậu vẫn mang theo sự không dám dỗ và chọn ở bên ngoài suốt.
Nói xem, thứ giết chết mối quan hệ của hai người phải chăng là sự yên lặng hay cách giải quyết vấn đề bị sai? Chung quy, yên lặng là một thứ vô cùng đáng sợ, như đã nói thì nó chính là hung khí vô hình. Biến người thương thành người dưng dễ như trở bàn tay.
Nào là:
- Yên lặng để rồi gây đổ.
- Yên lặng để rồi xa nhau.
- Yên lặng để rồi mất nhau.
- Yên lặng để rồi hối hận cả một đời....
Biết yên lặng là xấu, nhưng đôi khi nó lại là một phương thức tốt nhất để giải quyết một mối quan hệ hoặc một vấn đề gây nhau. Trên đời cái gì cũng có hai mặt, cho nên không thể nhìn theo một phía mà phán xét coi
như đúng rồi.
Bây giờ cả hai không còn hòa hợp như trước, mở miệng nói chuyện chưa được ba câu chắc đã gây nhau rồi. Vậy nên Ryu Minseok mới muốn lặng câm, một mình chịu đau, một mình chịu tổn thương. Trên đời liệu mấy ai hiểu được cái gọi là tình cảm thật sự, không oán không thán chứ?
Ryu Minseok cũng không dám không dám nhận mình hiểu sâu xa, nhưng một khi đã yêu, một khi đã chọn Choi Wooje thì tại sao phải hối hận? Con đường này là anh đích thân lựa lấy rồi đặt chân lên. Cho nên không trách cậu, cũng không trách mình ngu ngốc. Chỉ trách duyên phận quá ngắn, để sợi giây hạnh phúc chỉ trói buộc hai người được 8 năm.
Đôi khi con người ta phải rơi vào cảnh rối mù và mông lung, không suy nghĩ được. Bất kỳ điều gì, Choi Wooje vào giây phút này cũng thế, chính cậu đang không vượt qua được nỗi sợ trong người, để sự do dự khuấy động những gì muốn làm. Khiến giây phút làm hòa với Ryu Minseok bị nán lại và cản trở kết cục tốt xuất hiện.
Hôm nay Ryu Minseok đã liên hệ luật sư để giúp mình làm thủ tục ly hôn. Bởi anh lên mạng xem thấy sổ giấy tờ này vô cùng rắc rối, nó không đơn giản như những gì mình nghĩ hoặc thấy ở trong phim là ký giấy liền xong.
Mất hết mấy ngày mới xong xuôi giấy tờ cần thiết. Ryu Minseok ngồi lặng trên ghế cầm nó trong tay và suy nghĩ đủ thứ. Trong thời gian nhờ người sửa soạn nội dung, điều khoản thì anh đã nghĩ rằng, chỉ cần Choi Wooje chịu về nhà và không nhận sai với anh vẫn được. Miễn cho nhau một buổi ngồi xuống nói chuyện, nói cho rõ mọi thứ ra thì bản thân sẽ không chọn ly hôn nữa.
Nhưng Choi Wooje làm Ryu Minseok quá thất vọng, anh đã chờ và cho cậu cơ hội nhưng đến cùng đổi lại được gì chứ? Ngoài đau lòng đến chết tâm thì không chi nữa. Tại anh không cố gắng thêm một chút ư? Không, vì anh không còn sức để đợi nữa, anh không muốn bản thân bị chết dần chết mòn với thảm tâm mục rữa. Cuối cùng thì Choi Wooje cũng về nhà sau đó ít hôm, Ryu Minseok cũng ký xong vào đơn ly hôn rồi.
Bữa tối trôi qua rất êm ắng, Ryu Minseok vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi cậu tắm xong và ngồi ở sofa xem ít giấy tờ thì anh mới đặt giấy ly hôn và bút xuống trước mặt cậu.
" Gì đây Minseok? "
Ryu Minseok thở ra một hơi và bảo:
" Đơn ly hôn, em biết đọc chữ mà. "
" Anh đang bệnh cái gì hả? "
" Anh mệt rồi thôi. "
" Minseok à. "
Ryu Minseok vẫn giữ nét mặt bình thản nhất có thể để đối diện với Choi Wooje. Bởi anh đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc nói chuyện quan trọng này từ lâu.
" Bây giờ không ly hôn thì sau này cũng ly hôn thôi. Giải thoát sớm cho nhau không phải tốt hơn sao? "
Choi Wooje hoàn toàn không hiểu được. Ryu Minseok đang nghĩ cái gì trong đầu. Cậu có phản bội anh sao? Có cắm sừng anh sao? Có hết yêu anh sao? Thế bây giờ ở đây đòi ly hôn là thế nào?
"Cái gì là tốt hơn chứ?"
"Anh không biết mình còn sức trụ được bao lâu trong cuộc hôn nhân này. Cho nên trước khi để mọi thứ trở nên tồi tệ, chúng ta chỉ đành ly hôn thôi. Vào giây phút còn nói chuyện được tử tế với nhau, còn nhìn được mặt nhau mà rồi đi thì tương lai có va chạm sẽ đỡ hơn. Anh không muốn phải cùng em ra tòa, anh không muốn phải cùng em chèo kéo mọi thứ thêm to tát, để ngay cả đứng mặt nhau cũng khó chịu."
Choi Wooje đứng lên sau khi nghe một đoạn dài lý lẽ trên, đồng thời bắt lấy vai của Ryu Minseok rồi nói:
" Minseok à, nhìn thẳng vào em này."
Ryu Minseok cũng nhìn thẳng vào Choi Wooje, do anh có gì phải sợ chứ? Anh đâu có làm sai.
"Chúng ta không nhất thiết phải đi đến bước đường này."
"Anh thấy cần."
" Anh hiểu chuyện được không? "
" Anh chỗ nào là không hiểu chuyện? "
Ryu Minseok không tin được Choi Wooje sẽ mở miệng hỏi mình được câu này.
" Em đi làm nuôi anh mà. Anh chỉ cần ở nhà sống tốt với hưởng thụ mà cũng làm không được sao? "
Ryu Minseok cười khinh một cái rồi đáp:
" Đúng, anh làm không được, anh không hiểu chuyện như thế đó, nên chúng ta ly hôn đi. "
Choi Wooje không hiểu được vấn đề nên Ryu Minseok cũng không muốn cùng nhau dông dài. Huống hồ bản thân anh không phải dạng kể lể, nên những thứ cần và khao khát cũng đành giữ chặt trong lòng.
" Ryu Minseok "
" Được rồi, anh không muốn nhiều lời nữa, cứ làm như những gì đã quyết đi "
Choi Wooje cũng không rảnh đáp lại, thay vào đó là nhanh tay vác Ryu Minseok lên vai rồi ôm lại giường quăng xuống.
" A....đau..."
" Đau sao? Một hồi còn đau hơn đó "
Ryu Minseok sợ hãi và tỏ ra kháng cự kịch liệt. Nhưng Choi Wooje không chọn dừng lại, còn cho tay xé đi áo của anh.
" Không được, không được, dừng lại, buông ra...em mau buông ra "
Choi Wooje đem mặt vùi vào hõm cổ của Ryu Minseok, trong lúc vươn lưỡi liềm nhẹ vùng da mịn màng ấy thì còn đê mê nói rằng:
" Không phải anh nói chỉ cần em muốn thì sẽ cho sao? Bây giờ kháng cự là sao chứ? "
" A...tránh ra....tránh ra..."
Ryu Minseok điên cuồng đẩy Choi Wooje ra nhưng không được. Nói thật, chưa bao giờ anh lại cảm thấy loại chuyện ân ái vợ chồng này lại đáng buồn nôn như hiện tại.
" Tránh ra, anh bảo em dừng lại, dừng lại đi em nghe không? "
Ryu Minseok không muốn, một chút cũng không muốn nên dùng hết sức đạp Choi Wooje một cái. Khiến cậu phải chịu đau mà ngồi dậy, nhăn mặt lẫn nhíu mày, ôm lấy phần bụng bị anh tấn công.
"Đủ rồi."
Ryu Minseok quát lên, mắt thì đỏ hoe và chứa đau lòng lẫn lửa giận.
"Quá đủ rồi."
Choi Wooje lặng im, như thể đang nhường quyền cho Ryu Minseok nói vậy.
"Em đang khiến anh cảm thấy anh cảm thấy bản thân lựa chọn ly hôn là đúng đến đó em biết không?"
"Ryu Minseok."
" Wooje à, anh quá thất vọng, cảm thấy mình không thể yêu em thêm nữa là thật."
Những lúc Choi Wooje cần người cạnh bên thì Ryu Minseok không hề vắng mặt. Nhưng ngay cả một cái ôm hoặc một tiếng yêu đơn giản mà cậu cũng không thể cho anh là sao? Anh đâu đòi hỏi cậu làm nó hằng ngày, anh cũng đâu đòi hỏi cậu đi làm về nhà đúng giờ.
Ryu Minseok đang nghĩ bản thân mình hiểu chuyện lắm rồi. Nhưng Choi
Wooje làm mình tuyệt vọng rồi.
Ryu Minseok đã nhẫn nhịn, đã chịu đựng, đã chờ đợi nhiều như thế nhưng đến cùng vẫn biến thành kẻ không hiểu chuyện trong mắt Choi Wooje là thế nào? Tại sao ở đời lại có nhiều cái đáng ngực cười đến vậy nhỉ?
" Anh không thể yêu em thêm nữa? Ryu minseok anh là đang muốn chết đó hả?"
Choi Wooje nóng giận hỏi lại, đồng thời cho tay siết chặt cằm Ryu Minseok. Anh biết cậu sẽ không dám đánh mình hoặc làm những thứ nặng hơn, cho nên vênh mặt lên cao hơn rồi nói:
" Đúng, anh muốn chết rồi. Em giết anh đi "
Sống với người thương chung một mái nhà, nhưng nó còn tệ hơn lúc lựa chọn cùng Choi Wooje yêu xa thì tưởng Ryu Minseok tha thiết lắm sao? Nhung lụa gấm hoa trải đường đến đâu, anh không biết. Cái anh biết là bản thân cùng Choi Wooje đã duyên tận rồi.
" Anh điên rồi "
" Đúng điên rồi, bị em bức đến phát điên rồi "
Ryu Minseok gạt tay của Choi Wooje ra rồi quát lên. Cậu chỉ biết thở hắt một cái và nói:
"Anh bình tĩnh lại đi được không? Em đã làm gì chứ?"
"Đã làm gì? Em tự đi hỏi lòng của mình đi."
Choi Wooje cảm thấy mình không sai, cho nên đáp:
"Chính anh mới là người làm quá vấn đề, mọi chuyện vốn không lớn đến thế."
"Đúng, đều tại anh hết nên ly hôn đi."
Choi Wooje không muốn cùng nhau nói nữa, bởi Choi Wooje sợ mình sẽ không kiểm soát nổi hành động, lời nói lẫn sự tức giận trong người. Cho nên rời khỏi giường, thay quần áo rồi lấy chìa khóa xe đi ra ngoài.
Sau đó chuyện gì diễn đến thì mọi người cũng biết rồi. Ryu Minseok đã chọn bay sang Australia coi như trốn tránh. Nhưng sau đó mới phát hiện mình không có nhiều tiền, đang định quay lại Seoul thì Choi Wooje đã xuất hiện cạnh bên và muốn đón về.
Không đón được Ryu Minseok về, Choi Wooje đương nhiên không quay lại Hàn Quốc cho nên thuê phòng cạnh nơi anh ở để thực hiện kế hoạch năn nỉ.
CÒN TIẾP
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co