Truyen3h.Co

Zhihu

Cảnh Tiêu

trnhathhaa

Văn án + Đề cử : Trinh Ngoc Phuong Giang
____

Tôi ôm con hộ bạn thân cho nó đi toilet.

Con nó khóc, tôi đơ luôn.

Đúng lúc này, người yêu cũ ở đâu chui ra.

Anh xót xa bế đứa bé lên, chỉ trích tôi: "Lạc Tiêu Tiêu, em đối xử với con trai anh kiểu gì vậy hả?"

Tôi: ?

1

Tôi bế con của bạn thân và đứng ở cửa phòng toilet đợi cô ấy.

Cậu bé năm tuổi là cái tuổi mà một con chó cũng sẽ lắc đầu, cậu bé hoạt bát và đầy tò mò.

Một lúc sau, bé con nhìn chằm chằm vào một gian hàng bán kẹo diều cách đó không xa.

"Mẹ nuôi , con muốn mua cái kia."

"Không được!"

Con trai không phục, nó trực tiếp sử dụng đại pháp, một khóc , hai nháo , ba là đòi treo cổ và bắt đầu lăn lộn trên mặt đất.

Cười chết mất, mánh này toàn là mánh hồi đó tôi đã chơi .

Tôi lấy điện thoại ra và trực tiếp chộp vào lấy *timi.
*Game.

98% điện năng, hãy xem hôm nay ai có thể tiêu thụ nhiều năng lượng hơn!

Mọi người xung quanh đều nhìn sang, đứa trẻ càng khóc dữ dội hơn, cho đến khi tôi bận đẩy tháp đến mức không thèm nhìn nó, nó mới bắt đầu hoảng sợ.

"Mẹ nuôi."

Tôi không nói gì.

"Mẹ, mẹ là mẹ ruột của con, mua một cái, mua một cái cho con."

Tôi vẫn không nói gì cho đến khi một người đàn ông bước đến chỗ tôi.

Người đàn ông cao lớn, chắn ánh sáng trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của anh , anh đang nhìn tôi với ánh mắt đầy căm ghét.

"Lạc Tiêu Tiêu , đây là cách em đối xử với con trai anh ?"

Không, anh ơi, anh là ai?

Không đợi tôi kịp phản ứng, người đàn ông bắt đầu chỉ trích tôi.

"Không phải chỉ là một cái kẹo hồ lô sao? Tuy rằng *dùng nghèo để nuôi con trai , dùng giàu để nuôi con gái không có gì sai, nhưng em ngay cả kẹo hồ lô cũng không cho."

Nói nhảm, bởi vì anh không thấy đứa nhỏ này đau khóc vì sâu răng thôi.

" Anh là ai, anh quản được à ?"

"Hừ, ngay cả anh cũng quên, khó trách lại không đối xử tốt với con trai chúng ta . "

Tôi :???

Alo, bệnh viện tâm thần đúng không ?

Vừa muốn người đàn ông ngừng xen vào việc riêng của tôi , nhưng giây tiếp theo, người đàn ông trực tiếp bế luôn con trai đi.

"Đi, ba dẫn con đi mua !"

Con nuôi cũng sửng sốt, rồi òa lên những tiếng khóc xé lòng.

" Cứu với , con không biết chú , chú không phải ba con!"

Tim đập thình thịch, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, nhanh lên lao về phía trước để cướp người.

"Mau báo cảnh sát, có người đang giữa thanh thiên bạch nhật bắt cóc trẻ em, mau bắt bọn buôn người."

" Mẹ nó, Lạc Tiêu Tiêu, là anh , anh đây ."

"Mau gọi cảnh sát !"

Cuối cùng, giữa tiếng khóc xé lòng của tôi và con, một người anh dũng đã đứng ra trực tiếp giúp tôi giành lại con.

Một vài người đàn ông mạnh mẽ lao ra từ đám đông, và họ cùng nhau tóm chặt người đàn ông kia.

Tôi chế nhạo người đàn ông đang nằm trên mặt đất, và gọi cảnh sát một cách dứt khoát, gọn gàng.

"Trông anh như một con chó đội lốt người , thực ra anh lại chính là một kẻ buôn người."

"Lạc Tiêu Tiêu, em nghe anh nói !"

"Anh nói cái gì, đi mà nói với cảnh sát đi !"

2

Tôi vừa viết xong bảng tường trình thì cô bạn thân cũng vội vã chạy đến, tôi còn chưa kịp bước vào cửa đã nghe thấy giọng nói của cô ấy.

" Đúng là phục rồi , tớ cố gắng xổm hố , hai người lại bị cảnh sát bắt, có chuyện gì thế ?"

Bạn thân tôi đến bên tôi và bất ngờ khi nhìn thấy người đàn ông ngồi đối diện với tôi.

"Mẹ kiếp, Văn Cảnh ? Sao anh lại ở đây ?"

Bây giờ tôi cũng chết lặng.

" Câụ biết kẻ buôn người này à?"

Chắc không phải là người quen chứ ?
........

Sau một thời gian dài làm việc, cuối cùng cảnh sát cũng phát hiện ra đó là một pha phản lưới nhà.

"Thực xin lỗi, chú cảnh sát, bạn của tôi mấy tháng trước ở tại não bộ bên trong, đầu óc không ổn, chú đừng ngạc nhiên."

Viên cảnh sát nhìn tôi bất lực.

"Bạn của cô đang ở trong tình huống như vậy, tốt hơn là không nên ở một mình, đặc biệt là với một đứa trẻ, nó quá nguy hiểm."

Bạn tôi gật đầu và cúi đầu, cảnh sát cuối cùng cũng thả anh ấy ra, còn tôi vẫn còn bàng hoàng khi bước ra khỏi đồn cảnh sát.

"Ý của cậu là, tớ mất trí nhớ?"

Phục luôn rồi.

Trước đó đúng là tôi đã vỡ đầu và đã xuất viện .

Nhưng tôi vẫn có ấn tượng về những người xung quanh.

Tôi liếc nhìn người đàn ông cách đó không xa, và thận trọng đến gần.

" Anh đẹp trai."

"Đừng tưởng rằng em khen anh vài câu, anh liền quên em cho rằng anh là buôn người , rồi đưa anh đến cục cảnh sát."

"Không, em muốn hỏi, anh đẹp trai là anh ai?"

Người đàn ông vừa rút ra một điếu thuốc, giây tiếp theo, điếu thuốc trực tiếp rơi xuống đất.

"Lạc Tiêu Tiêu, em điên rồi?"

Chà, cũng không điên, có lẽ chỉ là mất trí nhớ thôi.

Theo lời tự giới thiệu của anh đẹp trai, anh ấy tên là Văn Cảnh , chúng tôi là bạn tốt thời cấp ba, còn cùng nhau học đại học.

Tôi nghe xong lại càng thấy hoang đường.

Bởi vì tôi bây giờ tôi vẫn có thể kể tên nam sinh hay nữ sinh hay sổ mũi ở lớp bên cạnh.

Nhưng thậm chí còn không biết tên của anh đẹp trai trong lớp mình.

"Thêm tài khoản WeChat, sau này bạn học cũ sẽ tiện liên lạc."

Tôi gật đầu định nói thêm thì thấy cái tên người này nằm trong danh sách đen .

Chẳng lẽ trước đây tôi nợ anh một số tiền rất lớn sao?

"Thì ra nó nằm trong danh sách đen, khó trách anh thậm chí không thể nhìn thấy nó."

Văn Cảnh nhìn vào điện thoại di động của tôi và lẩm bẩm một mình khi tôi đang tự hỏi.

Đột nhiên, bạn thân tôi lao ra.

"Được rồi, chúng ta mau về đi, ở chỗ này không thích hợp ở lâu."

"Tớ còn chưa thêm WeChat."

"Thêm cái gì, không thêm."

Tôi chưa kịp nói thì bạn thân đã trực tiếp nhét tôi lên xe.

Tôi nhìn người đàn ông bên ngoài xe, anh đứng dưới mái hiên nhìn tôi, khóe miệng thoáng hiện ý cười, nhưng tình cảm trong mắt lại cô đơn.

"Anh đẹp trai vừa rồi là ai vậy?"

Tôi đã nghĩ về nó một cách cẩn thận, nhưng tôi không thể nghĩ ra được.

" Bạn học ."

Bạn thân chỉ phun ra hai chữ, hiển nhiên không muốn nhắc tới nhiều hơn.

"Mẹ ơi , chú ấy tự xưng là bố của con ?"

Con nuôi nhảy ra từ phía sau và tò mò nhìn chúng tôi.

"Kéo nó xuống, nếu ba của con nghe thấy điều này, cái mông của con sẽ nở hoa ."

Con nuôi ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay ôm mông.

Trong xe im lặng, và lúc đó tôi mới để ý rằng hôm nay bạn thân tôi thậm chí còn không bật nhạc trong xe.

Nếu là trước kia ,vào thời điểm này cô ấy sẽ nhảy theo điệu nhạc. " Cậu với cái người Văn Cảnh kia có chuyện gì à ?"

Bàn tay cầm vô lăng của bạn thân siết chặt ngay lập tức.

Anh chàng đó xem ra đắc tội không nhẹ.

"Vậy năm đó tớ sao lại xảy ra chuyện ?"

Tôi có rất ít ký ức về những gì đã xảy ra hồi đó, bạn thân tôi không muốn kể thêm cho tôi nghe.

Lúc tỉnh dậy, cô ấy chỉ nói là tôi không cẩn thận ngã xuống sông bị chấn thương sọ não.

Không có khoảng trống nào trong trí nhớ của tôi trong những năm qua, vì vậy tôi chưa bao giờ ghi nhớ nó.

Nhưng bây giờ có vẻ như tôi thực sự đã quên cái gì đó.

"Có ma mới biết tại sao cậu bơi sông giỏi thế."

Bạn thân mắng tôi vô cớ, tôi chỉ có thể giả vờ im cun cút.

Nhưng tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn xác minh bạn bè và chỉ có hai từ được gõ trong phần giới thiệu.

Văn Cảnh .

3

"Lạ thật, hôm nay không phải là chưa add sao ? "

Liếc số tài khoản Wechat đại khái cũng đoán ra rồi.
Anh chàng đó, cái này cũng đoán được ?

"Mấy năm nay em thế nào?"

Tôi xem tin nhắn với một chút do dự.

Tin nhắn này giống như bạn học cũ hồi tưởng lại ngày xưa, chẳng lẽ tính vay tiền tôi sao?

"Không sao, ăn ngon, uống tốt, ngủ ngon, có sức sống."

" Em thật sự không nhớ rõ anh là ai?"

Nói cũng lạ, trong trí nhớ của tôi không hề có chút ấn tượng nào về người này.

Sau khi quay lại, tôi xem ảnh của các bạn học thời trung học và phát hiện người này đang đứng sau lưng tôi.

"Xin lỗi, tôi thực sự không thể nhớ."

Đầu dây bên kia không gửi tin nhắn, tôi cũng không để bụng chuyện này, chỉ là tiếp tục sống một cuộc đời tẻ nhạt từng bước một.

Cho đến hôm nay tôi bước vào một quán cà phê và gọi một tách cà phê kiểu Mỹ quen thuộc .

" Một ly Cappuccino, cám ơn."

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng tôi, và tôi quay đầu lại để bắt gặp ánh mắt của Văn Cảnh.

"Thật trùng hợp, không ngờ anh cũng ở đây."

Có một nụ cười tinh tế trên khuôn mặt anh ấy, nhưng có những cảm xúc phức tạp trong mắt anh ấy mà tôi không thể hiểu được.

Tôi nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới, ông mặc bộ được cắt may chỉnh tề, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, đeo kính gọng vàng, phong thái bảnh bao, lịch lãm.

Tôi thực sự phục rồi , kiểu anh chàng đẹp trai này, tôi vẫn có thể quên sao?

"Chào cô, kiểu Mỹ của cô."

Người bán hàng đưa cà phê cho tôi, và ngay khi tôi nhận được cà phê, tôi nhận thấy rằng người đàn ông trước mặt tôi đã ngừng cười.

"Em thích uống kiểu Mỹ ?"

"Có vấn đề gì sao ?"

Văn Cảnh sửng sốt hồi lâu, hai tay nắm chặt thành quyền, thật lâu sau mới gượng cười ra tiếng.

"Không có gì."

Kỳ lạ, người đàn ông này thực sự kỳ lạ.

Cuộc chia tay vội vã trong quán cà phê càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn cho con người này.

Anh ấy đẹp trai và bí ẩn, thật khó để tôi không nghĩ về điều đó.

Buổi chiều, tôi dành gần như toàn bộ thời gian để câu cá, trong đầu chỉ nghĩ đến người này, cho đến khi các đồng nghiệp của tôi tiếp cận tôi.

"Làm sao vậy? Đầu óc hồi xuân rồi à, hôm nay suy nghĩ cái gì?"

Đồng nghiệp có ánh mắt mơ hồ. Thỉnh thoảng ánh mắt rơi vào văn phòng cách đó không xa.

" Cô không phải là nhớ quản lý Diêu chứ ."

Nói đến quản lý Diêu đó, tôi ngay lập tức nổi da gà.

Kể từ khi tôi vào công ty, người đàn ông này đã lịch sự một cách khó hiểu, tôi không biết anh ta nghĩ gì,nhưng anh ta làm cho cả công ty biết điều đó.

Vừa nghĩ về quản lý Diêu , anh ta đã bước ra khỏi văn phòng.

"Mọi người, tôi nhận được thông báo từ cấp trên , chúng ta có một cuộc họp ngắn . Bây giờ đến phòng họp ngay đi ."

Có một cuộc họp nửa giờ trước khi tan sở, lãnh đạo này thực sự biết cách trở thành một nhà tư bản.

Trước khi bước vào phòng họp , quản lý Diêu đột nhiên đứng trước mặt tôi.

" Tiêu Tiêu, trước khi tan sở lại mở họp , em chắc không có ý kiến gì chứ . "

Anh bạn tốt này , toàn bộ có hơn 20 người, đến hỏi một mình tôi.

Ai không biết cứ tưởng tôi là trưởng nhóm.

"Không, tại sao em phải có ý kiến?"

Rốt cuộc, tôi vẫn phải dựa vào công việc này để kiếm sống.

Hình ảnh của một số người đàn ông phát trên màn hình trong phòng họp.

Tôi thấy người đàn ông ở giữa trong nháy mắt.

Này, không phải trưa nay người này đã gặp tôi ở quán cà phê sao?

4.

"Sau đây là những đối tượng chúng ta sẽ phỏng vấn vào tháng tới. Chúng ta sẽ phân công công việc sau và cố gắng phỏng vấn càng nhiều người càng tốt."

Quản lý Diêu đang nói chuyện phía trên, và các đồng nghiệp bên dưới cũng đang thì thầm.

" Cô có thấy người đàn ông ở giữa không? Tôi thấy rất đẹp trai nha ."

" Anh chàng đó đẹp trai thật nha, điều này đang tăng lên *điểm xp của tôi đấy. "
* XP viết tắt của Experience Point : Điểm kinh nghiệm.

Theo ánh nhìn của họ, tôi nhìn vào bức ảnh của Văn Cảnh ở giữa.

Chủ đề của vấn đề này là những ngôi sao đang lên trong mọi tầng lớp xã hội.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Văn Cảnh là người chói sáng nhất trong số họ, nổi bật giữa đám đông so với số ít người xung quanh.

" Người ở giữa là một người nổi tiếng mới nổi trong giới tài chính, người này không dễ đối phó. Chúng ta đã yêu cầu phỏng vấn nhiều lần, nhưng bên kia đều từ chối. Có ai tình nguyện không?"

Điều tôi không ngờ tới là những đồng nghiệp vẫn luôn khen ngợi người khác đẹp trai vào lúc này đều rút tay lại.

Thấy bầu không khí khó xử trong văn phòng, tôi nhìn quanh và miễn cưỡng đưa tay ra.

"Được, nếu đã như vậy, chuyện này liền giao cho Tiêu Tiêu, sau này anh sẽ để lão Lâm cùng lão Dương hỗ trợ em ."

Vừa dứt lời, lập tức nhận được hai ánh mắt không mấy thiện cảm.

Sau khi rời văn phòng, lão Lâm lập tức chạy đến bên tôi và khóc.

" Tiêu Tiêu , tôi hiểu rằng cô vừa mới đến đây. Với tư cách là một thực tập sinh, cô muốn trở nên tích cực và thể hiện tích cực, nhưng chúng ta phải cũng phân biệt tình huống để ghi điểm đúng không ?"

Tôi đang bối rối khi nghe điều đó, lão Dương đã đến bên cạnh tôi và giải thích :
" Anh ta đẹp trai thì rất đẹp trai, nhưng chỉ có thể được nhìn thấy từ xa. Cuộc phỏng vấn này được liên kết với KPI của chúng ta . Nếu người ta không muốn chấp nhận cuộc phỏng vấn của chúng ta , sẽ không có bất kỳ thành tích nào trong tháng này. Chúng ta sẽ uống Tây Bắc Gió để sống đấy ."

Tôi nhìn hai người thở dài rồi nhẹ nhàng nói.

"Kỳ thật em biết người này."

Đôi mắt của lão Lâm ngay lập tức sáng lên, và kéo tôi đi gọi Văn Cảnh ngay tại chỗ, nhất định phải xử lý dứt điểm sự việc trong ngày hôm nay.

Cuộc gọi vừa tắt, đầu dây bên kia đã nhanh chóng bắt máy. "Làm sao vậy, có chuyện gì sao?"

Lão Lâm và lão Dương mở to mắt và ra hiệu cho tôi nói nhanh.

Tôi nói ngắn gọn với Văn Cảnh về cuộc phỏng vấn, tôi không khỏi cảm thấy hơi bối rối.

Nếu người ta không đồng ý, thì hôm nay tôi ch. ết tại chỗ mất.

"Được , khi nào thì phỏng vấn, ngày mai từ mười giờ sáng và hai giờ chiều lúc nào anh cũng có thời gian. "

Mọi việc diễn ra suôn sẻ đến nỗi cả lão Lâm và lão Dương đều ngạc nhiên nhìn nhau, một lúc lâu sau, tiếng reo hò nổ ra trong công ty.

Chúng tôi hẹn nhau lúc mười giờ sáng, trợ lý của Văn Cảnh đưa chúng tôi đến phòng tiếp khách.

Bởi vì cuộc họp của Văn Cảnh vẫn chưa kết thúc, chúng tôi cần phải dành một chút thời gian chờ .

Không biết có phải do mình ảo tưởng hay không, nhưng cái cách trợ lý nhìn tôi luôn có ý tứ.

Một lúc sau, một trợ lý khác bước vào phòng tiếp tân và mang cho chúng tôi một đĩa đồ ăn nhẹ.

Sau vài phút nữa, một người khác đến và hỏi chúng tôi có cần thêm trà không.

Sau khi lịch sự từ chối, lão Dương liếc nhìn thời gian.

"Mới có 10 giờ 30. Mặc dù hơi muộn so với lịch trình nhưng khó tránh người ta có cuộc họp. Thái độ phục vụ này cũng rất tốt."

Lão Lâm cũng lặp đi lặp lại.

"Nếu như không nói anh ta có thể trở thành ngôi sao đang lên,thì quản lí nhân viên thật sự rất tốt."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ với những nghi ngờ tương tự.

Trong tháng này ở công ty, tôi cũng đã đi rất nhiều, và hầu hết những người tôi phỏng vấn đều là những người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp xã hội.

Đến muộn là điều quá phổ biến, đặc biệt là lần cuối cùng tôi phỏng vấn một ngôi sao.

Ban đầu đã đồng ý là mười giờ sáng, nhưng đã bị trì hoãn đến bảy giờ tối, và anh ta ngạo mạn nói rằng sẽ chỉ cho chúng tôi được cho một giờ.

Chúng tôi đã quen với việc đi phỏng vấn muộn và hiếm khi được tiếp đãi như hôm nay.

Chỉ là mọi người đều để mắt đến tôi khi họ bước vào.

Đó là kiểu nhìn có chút tò mò, tìm hiểu.

Mười phút sau, Văn Cảnh đến muộn.

"Xin lỗi, có một số vấn đề nhỏ trong cuộc họp, chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ."

Tôi lấy ra bản thảo phỏng vấn đã chuẩn bị trước, và hầu hết là hàng nghìn câu hỏi một cách thống nhất.

Đó không gì khác hơn là những quan điểm về ngành, sự phát triển tiếp theo và những gợi ý cho thế hệ trẻ.

Cuối cùng, một vài câu hỏi thú vị hơn.

"Bây giờ anh có bạn gái chưa?"

Lời vừa dứt, tôi đột nhiên cảm thấy trong mắt Văn Cảnh có gì đó với dấu vết của sự oán hận.

Có phải vì câu hỏi này liên quan đến quyền riêng tư và không thể trả lời được không?

"Chưa, người cuối cùng đã chia tay cách đây vài năm."

" Có thể mô tả ngắn gọn trải nghiệm mối quan hệ cuối cùng của mình không?"

5

Văn Cảnh trầm mặc một lát, sau một lúc lâu mới chậm rãi thở dài. "Chúng tôi là bạn học đại học."

Tôi lập tức vểnh tai lên, vì tôi và Văn Cảnh cũng là bạn học, có thể tôi vẫn biết bạn gái của anh ấy.

"Chúng tôi có mối quan hệ rất tốt. Sau đó, tôi muốn ra nước ngoài, vì vậy chúng tôi đã chia tay."

Văn Cảnh chỉ nói vài câu, không muốn trả lời nữa.

Sau cuộc phỏng vấn, trợ lý mang một số tài liệu cho để Văn Cảnh ký, khi tôi đang giúp lão Lâm thu thập thiết bị, đột nhiên có một tiếng hét từ bên ngoài.

"Lạc Tiêu Tiêu đâu, để tôi xem nào !"

Một người đàn ông lao vào phòng tiếp tân, ánh mắt anh ấy nhìn thẳng vào tôi.

Cái nhìn này giống như tôi cướp vợ của anh ấy vậy.

" Cô được đấy , Lạc Tiêu Tiêu, cô còn có gan tới đây, cô tới đây làm gì?"

Tôi sững sờ nhìn người đàn ông đó, trong đầu không còn chút ký ức nào.

"Làm sao vậy, có phải bây giờ thấy Văn Cảnh của chúng tôi đã phát triển rồi , biết trở về, lúc đó ..."

"Chu Diên!"

Văn Cảnh đột nhiên ngắt lời anh ấy, người đàn ông tên Chu Diên nói nhanh đến mức tôi không nghe thấy anh nói gì ở phía sau, chỉ có thể ngây người nhìn anh ấy .

" Thực xin lỗi, tôi trước kia rơi xuống nước giờ đã mất trí nhớ, có người nhớ không được, xin hỏi anh là . . . "

Chu Diên và Văn Cảnh ngây người, Chu Diên đánh giá tôi một hồi rồi chỉ vào Văn Cảnh. " Có biết hắn là ai không?"
"Có."

Anh ấy lập tức khịt mũi khinh thường.

"Tôi biết cô quên bất luận kẻ nào đều không thể quên hắn mà ."

Căn phòng đột nhiên yên tĩnh lại, Chu Diên trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc. " Cô thậm chí còn quên hắn à?"

Tôi chỉ có thể lúng túng gật đầu.

"Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."

Chu Diên bị Văn Cảnh gọi đi, trước khi rời đi, tôi nhận thấy khuôn mặt của Văn Cảnh rất kinh khủng và xấu xí.

Tôi cùng các đồng nghiệp ra về, vừa bước đến cửa thì chợt nhớ ra mình để quên máy ghi âm trên ghế sofa nên phải quay lại lấy.

Tôi lấy đồ của mình và rời đi, nhưng tôi không ngờ nghe thấy hai đồng nghiệp ở quầy lễ tân thì thầm.

"Tôi đảm bảo là cô ấy. Tôi đã nhìn thấy ảnh cô ấy trên bàn của Văn tổng ."

"Tôi cũng nhìn thấy nó khi tôi đang tưới hoa trong văn phòng của Văn tổng , anh ấy không cho phép bất kỳ ai tùy tiện chạm vào bức ảnh đó."

"Đó là người vừa tới phỏng vấn sao?"

Tôi sững sờ, chợt có người nhìn thấy tôi, lập tức ngừng bàn tán.

Tôi vẫn còn sốc cho đến khi lên xe.

Văn Cảnh đặt ảnh của tôi trên bàn?!
6.
Cả một đêm , tôi nằm trằn trọc.

Tôi luôn cảm thấy quan hệ giữa tôi và Văn Cảnh tuyệt đối không đơn giản như bạn học bình thường.

Tôi đã hỏi bạn thân mình, nhưng khi nhắc đến Văn Cảnh, sắc mặt cô ấy thay đổi ngay lập tức.

"Khi không cậu đề cập đến người đàn ông đó làm, nhìn thấy anh ta đẹp trai như thế , cậu sẽ trở nên quan tâm thôi ."

Tôi phải nói rằng bạn thân tôi hiểu tôi một chút.

Lý do tại sao tôi quan tâm nhiều đến Văn Cảnh là vì anh ấy đẹp trai.

Nhưng trong ánh mắt lảng tránh của bạn thân , tôi cũng cảm nhận được có điều gì đó không ổn.

Sau khi hoàn thành nội dung cuộc phỏng vấn, tôi đã chuyển nó cho tổng biên tập, tổng biên tập nở nụ cười hài lòng rồi giao cho tôi một nhiệm vụ mới.

Nhà tư bản quả thực không có tâm!

Tôi chết lặng khi tiếp nhận thông tin do tổng biên tập đưa ra.

Đây chẳng phải là Chu Diên sao?

Tôi vẫn nhớ cách người đàn ông này nhìn tôi.

Lúc đầu từ sự phẫn uất , đến sự ngỡ ngàng sau khi biết tôi mất trí nhớ.

Tôi gọi cho Chu Diên theo số điện thoại trong thông tin, không ngờ điện thoại rất nhanh đã bắt máy.

"Không phải mất trí nhớ sao, cô còn biết số điện thoại của tôi !" Người kinh ngạc lại đến lượt tôi.

Chu Diên có số điện thoại của tôi?

Tôi đã nói ngắn gọn về cuộc phỏng vấn, nhưng bên kia ngay lập tức từ chối.

"Không thể nào, trừ phi cô quỳ xuống cầu xin tôi!" Bệnh thần kinh.

Tôi lười làm phiền, trực tiếp cúp điện thoại, để đồng nghiệp cùng nhóm đi và liên hệ với Chu Diên.

Sau khi liên lạc được một tuần, bên kia không muốn nhận. Vào cuối tuần, tôi trở lại khu nơi trước đây tôi sống với túi trái cây.

Khi còn học đại học, tôi thuê một căn nhà để ở, sau khi tốt nghiệp thì chuyển nhà.

Nhưng bà Trương hàng xóm đã chăm sóc tôi rất nhiều , vừa hay hôm nay có thời gian quay về xem chút .

Bà Trương đã rất vui khi nhìn thấy tôi.

" Tiêu Tiêu, con về rồi, tốt thật hôm nay Tiểu Văn cũng ở đây, hai đứa hẹn nhau cùng đến à?"
Tiểu Văn ?

Tôi nghi ngờ bước vào phòng và nhìn rõ người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.

Anh hôm nay mặc áo sơ mi trắng đơn giản, không đeo kính, tóc buông xõa mềm mại, trông trẻ ra vài tuổi.

Bắt gặp ánh mắt của anh, trong đầu tôi chợt lóe lên một hình bóng.

"Lạc Tiêu Tiêu , em đi theo anh làm gì?"

"Anh đẹp trai, em đương nhiên muốn đi theo anh."

"Chẳng lẽ em còn có thể vĩnh viễn ở bên cạnh anh sao?"

"Tại sao không, nếu trở thành vợ anh , em còn mãi mãi có thể ở cạnh anh ."

Cuộc nói chuyện ùa về trong đầu tôi, tôi chưa kịp phản ứng, tôi đã đơ người tại chỗ.

Cố gắng nhớ lại nhiều hơn, nhưng ký ức đột ngột dừng lại. "Có chuyện gì sao, Tiêu Tiêu?"

Cho đến khi giọng nói của bà Trương kéo suy nghĩ của tôi trở lại.

Từ lúc tôi bước vào cửa, ánh mắt của Văn Cảnh đã dán chặt và tiếp tục rơi vào tôi .

Bà Trương rất vui khi chúng tôi đến, bà chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn cho chúng tôi, trong bữa ăn, ánh mắt bà luôn hướng về phía chúng tôi.

" Tiêu Tiêu , con và Tiểu Văn dự định khi nào kết hôn?"

Súp tôi vừa uống gần như phun ra, ngược lại sắc mặt Văn Cảnh cũng thay đổi, lỗ tai đỏ bừng.

"Ồ, đừng xấu hổ, ta đây cái gì cũng hiểu, con nói xem từ hồi đại học đã yêu nhau rồi, hiện tại cũng nên kết hôn rồi, nói nhiều cũng không tốt."

Bà Trương trông giống như một người đã từng trải , nhưng tôi lại đứng đó cứng đờ.

Đại học bắt đầu yêu.
Nói cách khác, bạn gái cũ trước kia của Văn Cảnh là tôi ?!

7.

Sau khi chào bà Trương, tôi và Văn Cảnh cùng nhau rời đi. Trong chiếc thang máy chật hẹp, tôi liếc nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

" Em thực sự là bạn gái cũ của anh?"

Văn Cảnh trả lời rất bình tĩnh, lần đầu tiên nhận được tin tức, tôi có chút kinh ngạc.

Sau khi nghĩ về nó, nó có vẻ bình thường.

Xét cho cùng, diện mạo này thực sự dựa trên quan điểm thẩm mỹ của tôi, vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi tôi cảm động. Ngược lại, tôi tò mò hơn về một câu hỏi khác.

"Vậy làm sao chúng ta chia tay?"
"Bởi vì anh ra nước ngoài nên chúng ta chia tay."
Đơn giản như vậy sao? Tôi không tin.

Giao thông bây giờ rất phát triển , vé máy bay đi đâu cũng không được, làm sao mà chia tay vì đi nước ngoài được.

Chỉ là lần này tôi đã nhận được quá nhiều thông tin, và tôi cần phải bình tĩnh và tiêu hóa nó. Văn Cảnh tiễn tôi xuống nhà.

Vừa định mở cửa, anh đột nhiên ngăn tôi lại. "Lạc Tiêu Tiêu , bây giờ em nghĩ gì về anh?"
"Rất đẹp trai."

Sắc mặt Văn Cảnh lập tức trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi: "Ngoại trừ đẹp trai?"

Người nào mà không thích được khen đẹp trai chứ?
" Mọi phương diện khác cũng không tồi này ."

Dù sao anh ấy cũng là một ngôi sao toả muộn trong giới tài chính, triển vọng tương lai của anh ấy là vô hạn.

Rõ ràng Văn Cảnh không hài lòng lắm với câu trả lời này, nhìn tôi hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi rồi lái xe đi. Quái lạ, người này bị làm sao vậy?

"Mẹ nuôi !"

Tôi chuẩn bị rời đi thì nghe thấy giọng nói của một đứa trẻ chưa trưởng thành phía sau tôi.

Bạn thân tôi cùng con trai của cô ấy đi về phía tôi, đứa trẻ liền nhảy lên người tôi, vừa định dạy cho nó một bài học thì bất ngờ bắt gặp vẻ mặt ủ rũ của bạn thân.

Hôm nay có chuyện gì thế , mọi người đều có tâm trạng không tốt.

"Người vừa rồi là Văn Cảnh sao?"

" Đúng rồi. "

" Từ lúc nào hai người liên lạc lại vậy ?"

Nhìn vào khuôn mặt của người bạn thân . Tôi vô thức nghĩ rằng Văn Cảnh là một con quái vật ?

"Người đàn ông này không phải là người tốt, tránh xa anh ta ra."

Bạn thân tôi kéo tôi, một tia ghê tởm hiện lên trong mắt cô ấy khi cô ấy nói về Văn Cảnh .

"Nhưng chẳng phải anh ấy là bạn trai cũ của cậu sao." " Cậu còn nhớ gì không?"

Tôi vội lắc đầu, cô bạn thân lo lắng nắm lấy tay tôi.

"Mặc kệ cậu nghĩ như thế nào, tóm lại không nên đi theo con đường cũ, tránh xa người này, hắn không phải loại người tốt mà là một tên lưu manh."

Chẳng lẽ Văn Cảnh bỏ rơi tôi để ra nước ngoài, vì vậy anh ấy bị bạn thân tôi gán cho cái mác lưu manh.

Tôi hoàn toàn không tìm thấy ký ức bị mất trong vài năm qua và tôi tiếp tục sống từng bước một.

Cho đến khi tôi gặp Văn Cảnh.

Tôi đoán nếu không có anh ấy, tôi thậm chí sẽ không biết về chứng mất trí nhớ của mình.

Vì vậy, tôi thậm chí còn háo hức muốn biết điều gì đã xảy ra ngay từ đầu và lý do khiến tôi mất trí nhớ là gì ? Tôi đã nghĩ đến một người. Chu Diên.

Anh ấy và Văn Cảnh có vẻ có quan hệ tốt, có lẽ anh ấy biết chuyện của chúng tôi.

Tôi gọi lại cho anh ấy, lần này người đầu dây bên kia cuối cùng đã nhận phỏng vấn.

Theo thời gian đã định, chúng tôi đến địa điểm phỏng vấn, Chu Diên đã đợi ở đó từ rất sớm, quá trình phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ.

Sau cuộc phỏng vấn, Chu Diên đột nhiên ngăn tôi lại.

"Lạc Tiêu Tiêu, cô không có lời gì muốn nói sao?"

Này, nãy giờ chỉ chờ anh nói câu này.

"Tôi muốn hỏi tôi và Văn Cảnh năm đó xảy ra chuyện gì."

" Xảy ra chuyện gì ? Các người yêu nhau mấy năm đại học, toàn trường đều biết, về sau..."

Chu Diên đột nhiên dừng lại.

"Sau này, cô chán ghét Văn Cảnh không có tiền, mỗi ngày lại ở trước mặt hắn nổi cáu , Văn Cảnh đau khổ sau đó thì xuất ngoại."

Tôi không thể chấp nhận được, nhìn vào khuôn mặt của Văn Cảnh, chỉ cần không phải điều gì ghê tởm, tôi sẽ có thể chịu đựng được.

"Lúc đầu cô nhất quyết muốn chia tay, nhưng Văn Cảnh không muốn. Cô nói những lời khó nghe như vậy rồi vỗ mông rồi bỏ đi. Cô thật phong độ. Cô có biết chuyện này Văn Cảnh buồn bao lâu không?"

Thảo nào Chu Diên thấy mặt của tôi liền bực bội như vậy.

Tác giả của tên cặn bã thực sự là tôi ?!

"Sau khi chia tay, Văn Cảnh đã nghi ngờ bản thân trong một thời gian dài, hắn chán nản bản thân, uống say gọi điện thoại cho cô, cô không hề bắt máy."

" Khi Văn Cảnh ở nước ngoài, chỉ cần hắn được nghỉ , hắn sẽ đi làm kiếm tiền, Lạc Tiêu Tiêu, cô thật có bản lĩnh, người xuất chúng năm đó lại vì cô mà suy sụp lâu như vậy!"

Một câu buộc tội đập thẳng vào não tôi, tôi choáng váng.

Tôi chợt nghi ngờ chính mình. Tôi thực sự là một người vật chất như vậy ư.

"Bây giờ Văn Cảnh giàu có rồi, còn muốn theo đuổi hắn về sao? Giống như cô năm đó, thích thì theo, không thích thì ném hắn sang một bên ? Cô có bao giờ nghĩ đến cảm giác của hắn chưa?"

Tôi sững người tại chỗ không nói được lời nào, có quá nhiều thông tin đến nỗi tôi không biết phải biểu lộ cảm xúc gì.

Chu Diên đã mắng tôi nặng nề và giục tôi nhanh chóng rời đi.

Tôi lững thững đi trên phố, nhìn dòng người qua lại mà lòng thấy hư ảo.

Có thật là tôi đã đá Văn Cảnh như thế ?

Chỉ là tôi cảm thấy vẻ mặt của Văn Cảnh không giống như vậy.

Tôi lần lượt đá những viên đá trên mặt đất, khoảnh khắc hòn đá va vào bồn hoa.
Một khoảnh khắc chợt hiện lên trong tâm trí tôi.
"Lạc Tiêu Tiêu, em vĩnh viễn yêu anh sao?"

"Ừ, chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi nhé?"

"Ừm, đợi đến khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn. "

Khoảnh khắc ký ức ùa về, lòng tôi chợt đau nhói.

Kí ức này chân thật đến mức, tôi thậm chí có thể nhớ lại sự chờ đợi trong mắt Văn Cảnh khi đó.

Tôi đứng ngây người, bỗng có chút choáng ngợp.

Quên đi, chia tay rồi, còn nghĩ làm gì nữa?

Chỉ là trong lòng vẫn còn lưu lại một tia tiếc nuối, một người tốt như vậy thực sự đã bị tôi bỏ rơi.

Sau khi trở lại công ty, quản lý Diêu gọi tôi vào văn phòng, và ngay khi tôi ngồi xuống, lập tức đưa cho tôi một ly nước.

"Vất vả rồi, em cảm thấy thế nào sau khi hoàn thành liên tiếp hai cuộc phỏng vấn quan trọng."

Quản lý Diêu nhìn tôi và ngừng nói một lúc.

" Em làm việc rất chăm chỉ, anh có thể nhìn thấy tất cả những điều này. Em ở công ty trong tương lai chắc chắn sẽ có một sự phát triển tốt."

Tôi nói lời cảm ơn rồi rời khỏi văn phòng, ngay sau đó là một đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt mơ hồ.

" Quản lý Diêu đã nói gì với cô vậy?"

"Không có gì."

"Thật sự rất kỳ quái. Quản lý Diêu là một người lạnh lùng như vậy, bình thường không nói chuyện với bất kỳ ai, nhưng lại đối xử với cô rất tốt."

Tôi gật đầu, hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện này, khi tôi tan sở, lấy điện thoại di động ra đợi xe buýt ở tầng dưới, quản lý Diêu đã đến chỗ tôi.

" Tiêu Tiêu về nhà sao ? Hay là anh tiễn em ."

" Không cần đâu ạ , cảm ơn . "

"Không có gì , hôm nay hình như sẽ có mưa, để anh tiễn em."

Tôi đang nghĩ xem nên nói gì để từ chối thì bỗng có tiếng còi xe inh ỏi inh ỏi.

Tôi quay đầu lại và bắt gặp khuôn mặt ủ rũ của Văn Cảnh ở ghế lái.

9.

Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là Văn Cảnh bước xuống xe và đi thẳng về phía tôi.

"Về nhà à ? Anh tiễn em."

Có chuyện gì vậy người người đều muốn làm tài xế cho tôi.

Tôi nhìn tới nhìn lui, cuối cùng lặng lẽ đi theo Văn Cảnh vào trong xe.

Trong mắt anh hiện lên một tia tự mãn, sau khi lên xe, tiếng nhạc êm dịu khiến tôi dễ chịu rất nhiều.

Nghe bản nhạc này tự dưng thấy hơi quen quen. "Em đã nghe bài hát này bao giờ chưa?"

Dù không có chút ấn tượng nào trong đầu nhưng tôi luôn có thể ngâm nga câu tiếp theo một cách trôi chảy.

Văn Cảnh nhéo vô lăng, phát ra một tiếng ù ù khó nghe.

"Trước đây bài hát này là bài hát yêu thích của em."
Khó trách quen thuộc đến vậy.

" Trước kia em cũng thích uống cappuccino, chỉ là bây giờ nó là pha chế kiểu Mỹ."

Những lời này cũng có dụng ý gì, thậm chí tôi còn không biết giây sau anh ấy có nói rằng, trước đây em cũng rất thích anh hay không?

May mắn thay, môi anh giật giật một lúc, nhưng cuối cùng anh không nói gì.

Xe chạy thẳng đến tầng dưới nhà tôi, vừa bước xuống xe thì cô bạn thân đã đứng trước cửa hành lang nhà tôi.

Tim tôi đập thình thịch, cảm giác bất lực khi đối mặt với sao Hỏa va vào trái đất.

"Cậu tới đây có việc gì thế ! "

Bạn thân tôi sải bước lao về phía trước, ôm tôi sau lưng và lườm tôi Văn Cảnh.

"Tôi đưa Tiêu Tiêu về nhà."
"Không cần, sau này tôi sẽ đưa cô ấy đi, anh không cần lo lắng, tránh xa cô ấy một chút."

Tôi kéo tay áo cô bạn thân để ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh lại.

Văn Cảnh sắc mặt có chút tái nhợt, ngây ngốc đứng ở nơi đó.

"Tôi nói cho anh biết, tôi nhớ rõ năm đó chuyện đã xảy ra, đừng tưởng như vậy là xong rồi, anh đi gánh vác tương lai tươi sáng của mình đi, đừng tới quấy rầy chúng tôi."

Khi đó đã xảy ra chuyện gì , khi đó đã xảy ra chuyện gì ?

Văn Cảnh đột nhiên ngước mắt lên nhìn tôi. "Tại sao hồi đó cô ấy lại bị tai nạn?"

"Bây giờ biết quan tâm đến cô ấy à, tại sao anh lúc đó lại đi?"

Bạn thân lén nắm lấy tay tôi, nhìn Văn Cảnh nghiến răng nghiến lợi.

"Năm đó, Tiêu Tiêu nhà tôi đều nghĩ đến việc kết hôn với anh, nhưng mẹ anh đến đây và khăng khăng rằng cô ấy đã trì hoãn tương lai tươi sáng của anh và buộc cô ấy phải chia tay."

Tôi ngạc nhiên nhìn bạn thân mình, rồi quay sang Văn Cảnh, người cũng có vẻ mặt kinh ngạc tương tự.

"Thư giới thiệu ra nước ngoài của anh là do Tiêu Tiêu nhà tôi xin gia sư của anh viết. Đồ cô ấy đưa cho anh đều ném hết vào sọt rác, anh vỗ mông bỏ đi. Anh có biết cô ấy buồn bao lâu không?"

" Đối với một người như anh, cô ấy thực sự ..."

Bạn thân hít sâu mấy lần, rống to với Văn Cảnh.

"Cô ấy không thể nghĩ thông về điều đó, vì vậy cô ấy đã chạy đến sông nhảy xuống ."

Tôi không kiểm soát được chiếc túi trên tay, rơi xuống đất, ngơ ngác nhìn mọi người.

Những lời này đang nói về tôi sao ? Nhảy xuống sông thì tôi đã xảy ra chuyện gì ?

Ngay cả khi tôi thực sự buộc Văn Cảnh phải ra nước ngoài bằng những lời cay nghiệt cho tương lai của anh ấy, thì tôi cũng sẽ chỉ buồn trong một thời gian.

Không đến mức phải nhảy xuống sông.

Văn Cảnh cũng ngạc nhiên nhìn tôi, một lúc sau mới lấy lại được giọng nói. " Em thật sự là vì anh. . ."

Đừng nhìn tôi, tôi không biết.

Bạn tôi vẫn gầm lên, chỉ vào mũi Văn Cảnh và mắng anh vì hành vi đê tiện của anh .

Tôi chợt nhớ ra rằng mình tới để khuyên giải, tôi lo lắng nắm lấy tay cô ấy.

Không ngờ, cô bạn thân mắng tôi đỏ cả mắt và đẩy tôi ra. " Tránh ra đi!"

Tôi chưa kịp đứng vững thì trên đầu đột nhiên có tiếng gầm rú, khi tôi ngẩng lên thì một vật thể lạ rơi thẳng xuống.

Nó đập vào chân tôi với một tiếng nổ, và giây tiếp theo tôi cảm thấy chóng mặt.

Quay sang, đôi mắt chuyển sang màu đen và cụp xuống.

Trước khi ngất đi, trong đầu tôi chỉ có một phản ứng duy nhất.

Mẹ nó, sao tôi lại xui xẻo thế này?

10

"Bác sĩ thế nào rồi? Sao vẫn không tỉnh?"

"Tôi nói không sao là không sao, chờ cô ấy tỉnh lại sẽ không sao nữa."

Thanh âm vẫn luôn ở bên tai tôi huyên thuyên làm tôi đau đầu nhức óc, cuối cùng tôi miễn cưỡng mở mắt ra.

"Anh có thể im lặng trước được không?" Bạn tôi rơm rớm nước mắt , tôi dỗ coi ấy.

"Tớ tin chắc cho dù cậu chịu thua cũng là phúc, nhưng không thể may mắn như Hoa Đông, mấy năm nay cậu sao lại xui xẻo như vậy? Tớ đưa cậu đi chùa."
" Này mai để xem chúng ta có thể ở đâu để xua đuổi tà ma ."

Cô bạn thân nắm tay tôi nói chuyện rất lâu, tôi chỉ muốn an ủi cô ấy thì chợt thấy bàn tay kia của mình cũng đang bị nắm chặt.

Văn Cảnh cũng nắm lấy tay tôi, sắc mặt tái nhợt, còn chưa hết kinh ngạc.

" Được rồi, Tiêu Tiêu nhà tôi tỉnh rồi, anh đi đi, chúng tôi từ nay về sau không muốn gặp lại anh."

Bạn thân nóng lòng hạ lệnh đuổi khách, nhưng Văn Cảnh vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

"Để tôi nói với cô ấy một câu."

"Không có gì để nói, nếu không có anh, cô ấy sẽ nhảy sông sao ."

Bạn thân lại sắp cãi nhau nên tôi nhanh chóng nắm lấy tay cô ấy. " Cậu. . . Cậu nghe tớ nói, tớ không có nhảy sông."

"Lúc đầu tớ nhìn thấy một đứa trẻ rơi xuống hồ, tớ nóng lòng muốn cứu nó nhưng cuối cùng lại thành mình tự sát. "

Tôi không ngờ đứa trẻ đó giỏi tung như vậy, không những tự tung mà còn nắm lấy tay tôi kéo xuống.

May mắn thay, có những người tốt bụng đi ngang qua đã nhảy xuống cùng tôi và cứu đứa trẻ.

Chỉ là tôi bởi vì thiếu khí mà ngất đi, không nghĩ tới cái ngất xỉu này lại thật sự hại não tôi.

Bạn thân tôi sững người tại chỗ, đột nhiên trong phòng bệnh im lặng, một lúc lâu sau tôi mới nghe thấy tiếng cô ấy rống lên.

"Ai cũng bị nước vào phổi. Cậu bị nước vào não đúng không? Cậu liều mạng vì đứa trẻ. Cậu có biết lúc nhận điện thoại tớ đã sợ hãi thế nào không?"

Khi cô ấy nói điều đó, cô ấy đã khóc và đấm vào chiếc bàn cạnh giường ngủ bên cạnh tôi.

"Đừng tức giận, lúc ấy tớ thật sự không nghĩ nhiều như vậy."

Tôi chỉ nhìn một đứa trẻ đang chới với dưới nước, tôi sợ rằng mình không xuống cứu nó thì nó sẽ ch.ết mất.

Bạn thân không nói một lời nào, chỉ ôm tôi khóc rất lâu, mãi đến khi bác sĩ đến khám thì cô ấy mới đứng dậy nói đi mua hoa quả cho tôi.

Văn Cảnh và tôi là những người duy nhất còn lại trong phòng, anh ấy vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào tôi.

" Em còn nhớ sao? Là mẹ anh tới tìm em ?"

Tôi gật đầu, có lẽ là do vật thể rơi từ độ cao vừa rồi đã rơi xuống trước mặt tôi, tôi tỉnh dậy sau sự sợ hãi và mọi thứ trong đầu tôi ngay lập tức hiện ra.

Đúng là mẹ Văn Cảnh đã tìm tôi và nói rằng Văn Cảnh khăng khăng muốn kết hôn và không muốn đi du học.

Bà ấy nói với tôi về những bất bình và nỗi buồn của cả gia đình họ ủng hộ anh ấy đi học và muốn gửi anh ấy ra nước ngoài, và nhờ tôi thuyết phục Văn Cảnh bằng mọi giá.

Tôi biết rằng anh ấy luôn có chủ kiến của riêng mình, anh ấy sẽ không dễ dàng thay đổi những điều mà anh ấy đã quyết định, vì vậy chỉ trong nháy mắt tôi đã nghĩ ra một ý tưởng ngu ngốc như thế.

"Bây giờ anh hối hận rồi. Nếu sớm biết sau này em xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh đã đánh gãy chân anh và ném nó ra nước ngoài rồi ."

Văn Cảnh cười lớn và bắt gặp ánh mắt của tôi.

"Vậy tại sao ngay từ đầu em không nói với anh ? Để một mình em chịu đựng lâu như vậy là anh không tốt . "

"Quên đi, anh ở nước ngoài cũng đâu có tốt."

Tôi nghĩ đến lời buộc tội của Chu Diên đối với tôi và tôi không thể nhịn cười.

Khi chúng tôi mới yêu nhau, anh ấy rất ủng hộ ,luôn nói rất xứng đôi.

Nếu không phải vì một loạt chuyện xảy ra sau đó, anh ấy đã không nhìn tôi như nhìn một tên cặn bã.

"Cả hai chúng ta đều đã làm sai , thời điểm đó nếu chúng ta có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn vào thì tốt biết bao."

Văn Cảnh ngồi bên cạnh tôi, dùng đôi bàn tay to của mình xoa xoa lòng bàn tay tôi.

"Vậy thì em có muốn sửa lỗi này không?"
"Bằng cách nào?"
"Bắt đầu lại."

Tim tôi đập loạn xạ, tôi chỉ cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng.

"Sai lầm đã mắc phải thì không thể thay đổi, điều duy nhất chúng ta có thể làm đó là để ngăn chặn sự mất mát trong thời gian sau này. "

Nói rất có đạo lí nha, đương nhiên tôi cũng cảm thấy điều đó là đúng.

Chỉ là người này vẫn cứ quanh quẩn, như thể ông trời đã nhắc nhở chúng tôi rằng không nên bỏ lỡ nhau như thế này.

Tôi nhìn Văn Cảnh.

Anh ấy vẫn như trước, dịu dàng và tao nhã, đứng giữa đám đông có thể thu hút sự chú ý của tôi trong nháy mắt.

Sự rung động vào năm đó tôi vẫn nhớ được.

Nó thậm chí còn thú vị hơn bây giờ.

" Anh nói đúng, dừng lỗ kịp thời là cách của vua."

Vì vậy, hãy thiết lập lại mọi thứ và bắt đầu lại.

[ Kết thúc ]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co