Truyen3h.Co

Zhihu

Tình Yêu Trả Phí

trnhathhaa

1.

Mối tình đầu tiên của Tần Diệp đã chia tay với anh rồi.

Ngay khi gia đình anh xảy ra chuyện, Lưu An An dứt khoát rời bỏ anh và cùng một đại gia khác chạy ra nước ngoài. Trước khi lên máy bay, cô ấy mới gửi cho anh một tin nhắn chia tay.

Chắc hẳn anh ấy đã rất chán nản, thậm chí còn vô tình bị ngã trên đường, đến cả đầu cũng bị thương.

Tôi cầm theo giỏ trái cây tới thăm, khi Tần Diệp mở cửa, trên trán dán một miếng gạc, trên khuôn mặt anh không có biểu cảm gì.

Anh cúi đầu nhìn thấy giỏ trái cây dưới chân tôi, mí mắt anh hơi giật nhưng vẫn đưa tay nhận lấy, sau đó nghiêng người sang để tôi vào nhà.

"Tần Diệp..." Tôi cố gắng an ủi anh "Anh đừng buồn quá."

Anh ấy đáp "Ừm" một tiếng.

Nhìn thùng mì gói trên bàn của anh, tôi chợt cảm thấy xót xa trong lòng:
"Anh định ăn thứ này à?"

Anh quay lại bàn làm việc và ngồi xuống "Ăn tạm cũng được."

Bên cạnh có một bản sơ yếu lý lịch, trên máy tính vẫn đang dừng lại ở trang thông báo tuyển dụng, sau khi gia đình xảy ra chuyện, anh có lẽ đã sống rất khó khăn.

Tôi không nhịn được mà nắm tay anh "Từ nay về sau, để em chăm sóc anh nhé."

Tần Diệp chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt có chút khó tả.

Tôi đỏ mặt, nhẹ nhàng nói: "Thật ra... em vẫn luôn thích anh."

Anh khẽ nhướng mày nhưng vẫn chưa trả lời tôi.

Tôi nhìn anh chờ đợi.

"Tống Thần." Anh gọi tên tôi, tôi bỗng có dự cảm không lành.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh reo lên, là tin nhắn đòi nợ từ ngân hàng.

Tôi nảy ra một ý: "Thế này thì sao? Chỉ cần anh chịu ở bên em, mỗi lần nắm tay, ôm hôn, em đều sẽ trả tiền. Em sẽ không gây rắc rối. Sau ba tháng vẫn không được thì chúng ta chia tay."

Nói xong tôi có chút hối hận, sợ anh nghĩ tôi xúc phạm anh, lại sợ anh cho rằng tôi thấy trai mà háo sắc.

Tần Diệp nhìn tôi hồi lâu, có lẽ đang nghĩ đến cô bạn gái cũ ham vật chất của mình. Cuối cùng anh mím môi lại rồi gật đầu đồng ý.

Sau khi về đến nhà, tôi phấn khích đến nỗi không ngủ được, thậm chí còn vuốt lông con mèo đến xù cả lên.

Cuối cùng tôi cũng có lý do để được gần gũi anh hơn một chút, đó là ước mơ suốt thời thiếu nữ của tôi.

Vào ngày lễ tình nhân đầu tiên sau khi ở bên Tần Diệp, tôi vừa lo lắng vừa mong đợi mà ngỏ lời hẹn hò với anh, mong có cơ hội để mối quan hệ của chúng tôi tiến xa hơn chút nữa.

Tần Diệp nhìn thấu suy nghĩ của tôi nhưng vẫn gật đầu.

Anh ấy đã gầy đi rất nhiều, trông hơi hốc hác tiều tụy. Theo lời kể của bạn thân Tần Diệp, sự ra đi của Lưu An An đã ảnh hưởng rất lớn đến anh ấy. Tôi cảm thấy buồn cho anh, nhưng lại thấy có chút may mắn.

Nếu không như vậy thì làm sao tôi có cơ hội được ở bên anh.

Tôi thật là một cô gái xấu xa tồi tệ.

Lần đầu tiên nắm tay tôi trên đường, Tần Diệp khẽ nhíu mày, anh phải kiềm chế lắm mới không rút tay ra.

Bàn tay anh vừa khô vừa ấm. Chỉ mới hai mươi ngày trước thôi, đây là chuyện mà bản thân tôi cũng không dám nghĩ.

Nhìn thấy những cặp đôi trẻ khác ngọt ngào đi ngang qua, tôi thầm ghen tị, tự hỏi đến bao giờ chúng tôi mới có thể được như bọn họ.

Xem phim xong thì đã rất muộn, Tần Diệp đưa tôi về nhà.

Thấy anh không có động tĩnh, tôi có chút hồi hộp, buột miệng nói: "Em hôn anh được không?"

Tần Diệp lại là vẻ mặt đó, lông mày hơi nhướng lên, khiến lòng tôi run lên một chút.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, không nói một lời mà chuyển tiền qua Alipay cho anh, rồi cho anh ấy xem hồ sơ chuyển khoản.

Tần Diệp lặng lẽ cúi xuống và đến gần tôi.

Thời khắc đó, tim tôi như ngừng đập.

Anh chợt dừng lại,  tôi sợ anh sẽ hối hận nên đứng dậy hôn lên môi anh.

Má tôi nóng bừng, phải một lúc sau tôi mới dám lén lút ngước lên nhìn anh.

Tôi còn nghĩ Tần Diệp sẽ có chút ngại ngùng, nhưng hóa ra anh ấy lại rất bình tĩnh, như không có xảy ra chuyện gì.

Cũng phải thôi, đây vốn chỉ là thỏa thuận.

"Anh đi trước." Anh nói.

Tôi gật đầu rồi gọi anh "Đợi đã."

Sau đó lấy ra món quà ngày lễ tình nhân mà tôi đã chuẩn bị sẵn, một chiếc thắt lưng trị giá mười nghìn nhân dân tệ.

Tần Diệp đưa tay nhận lấy, liếc nhìn trong túi "Cám ơn, em bỏ nhiều tiền rồi."

Dù chúng tôi ở bên nhau nhưng Tần Diệp đối với tôi vẫn hơi xa cách. Anh ấy có thể trả lời toàn bộ câu hỏi của tôi chỉ với 10 từ.

Nói nhiều sẽ mất kiên nhẫn: Tống Thần, em rảnh lắm à?

Tôi nói: Vâng, vâng, em cực kỳ rảnh, sau giờ làm việc anh có muốn đến nhà em ăn tối không? Em sẽ nấu cho anh ăn.

Anh ấy nói: Anh ăn ở tầng dưới trong công ty là được.

Tôi: Em nấu ăn rất giỏi, thật đấy, anh muốn ăn gì cứ nói cho em. Nếu hẹn em thêm vài lần nữa, anh sẽ được trả một tháng lương.

Có lẽ là bị tôi làm phiền quá nên cuối cùng anh ấy trả lời: Sau giờ làm việc anh sẽ qua.

Tôi vui vẻ đứng dậy lao vào bếp mở tủ lạnh. Trong đây toàn là những món ăn yêu thích của anh ấy.

7 giờ tối, Tần Diệp mới đến nơi, anh mặc áo hoodie đen và quần jean, thoạt nhìn giống như sinh viên đại học: "Xin lỗi, anh bị tắc đường."

Sau đó anh nhìn đôi dép nam trên mặt đất, vẻ mặt có chút thay đổi.

"Em đặc biệt mua cho anh đấy."

Tần Diệp nhìn tôi đầy ẩn ý.

Trên bàn ăn, tôi ngập ngừng đề cập đến chuyện sống chung với anh:

"Nơi anh ở xa quá, đi lại xa sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Chỗ của em rất gần với công ty anh, đi chỉ mất mười phút thôi."

Sau khi nhà của gia đình anh bị ngân hàng thu hồi, anh bắt đầu thuê nhà riêng, cũng giúp anh tiết kiệm được tiền.

Nhưng mà nếu chúng tôi không sống cùng nhau, ngay cả việc găp anh cũng khó khăn nữa.

Tần Diệp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc, vẻ mặt có chút u ám, đột nhiên anh ngẩng đầu cười với tôi: "Được."

Tôi không ngờ anh lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Sau bữa tối, tôi bật điện thoại lên và nhìn thấy vòng bạn bè của Lưu An An. Khung cảnh là ánh nắng ban mai, bạn trai giàu có của cô ấy đang ngủ trên gối. Hình ảnh rất đẹp và yên bình, còn có dòng chữ: Con lợn ngốc nghếch.

2.

Tần Diệp thực sự đã chuyển đến đây vào cuối tuần.

Tần Diệp có rất ít đồ đạc, một chiếc ba lô và một chiếc vali là tất cả những gì anh ấy có.

Nhưng không sao, tôi đã có tất cả rồi mà.

"Anh sống ở đâu?" Anh nhìn quanh phòng.

"Phòng ngủ bên cạnh còn nhiều thứ bừa bộn, em vẫn chưa dọn dẹp sạch sẽ, hay là anh ngủ cùng với em trước nhé." Tôi dẫn anh tới xem phòng ngủ đã được tôi thu dọn hoàn chỉnh, ẩn ý nói: "Giường của em rất lớn."

Ý là hai chúng ta ngủ vẫn còn thừa luôn.

Tần Diệp lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì.

"Được rồi." Tôi dùng chìa khóa mở phòng phụ và lấy hành lý vào cho anh ấy.

Vào lúc này, tôi ước gì mình được sống trong ngôi nhà một khách một ngủ.

"Rất nhiều đồ bừa bộn?" Tần Diệp nhẹ nhàng hỏi.

Tôi ngơ ngẩn nhìn anh.

Anh cũng không để ý đến tôi nữa mà bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Giống như một giấc mơ vậy, Tần Diệp xuất hiện ở nhà tôi và trở thành bạn trai của tôi.

Tôi rất trân trọng ba tháng khó khăn lắm mới giành được này.

Tôi vốn thích nằm trên giường, nhưng bây giờ mỗi ngày tôi đều dậy trước 7 giờ, nhìn Tần Diệp đánh răng rửa mặt, sau đó trèo lên cổ anh mà hôn một cái.

Tần Diệp hiển nhiên còn chưa kịp thích ứng, anh ủ rũ chịu đựng tôi, như bị chó con liếm trên người, khiến tôi cảm thấy tội lỗi như c/ưỡng é/p con gái nhà lành.

Nhưng vì để xứng đáng với số tiền bỏ ra, lần nào tôi cũng đều nén lại cảm giác dày vò lương tâm để hôn anh đúng ba phút.

Một ngày nọ, vì nụ hôn quá chăm chú và gần như muộn giờ, Tần Diệp đẩy tôi ra rồi khẽ lau miệng: "Tống Thần, em đã yêu bao nhiêu lần rồi? Còn thành thục được như vậy."

Anh ấy đang khen ngợi kỹ năng của tôi ấy à?

Thực ra là tôi học được từ anh hết.

Nửa tháng trôi qua, Tần Diệp đối với tôi vẫn rất xa cách, anh ấy chưa bao giờ chủ động đến gần tôi. Nhưng tôi vẫn không hề nản lòng mà vẫn cố gắng hết sức để đối xử tốt với anh.

Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, anh nhất định rất buồn bã, tính khí thất thường một chút cũng không sao.

Tôi mua đủ loại đồ hiệu nổi tiếng cho anh. Vào những ngày mưa, tôi cầm ô ra ngoài đợi anh ấy tan sở, trời rét run cầm cập, tôi sợ anh không bắt được taxi rồi khó về nhà.

Còn vì sao tôi không vào trong mà chờ đợi?

Là vì anh nói không muốn đồng nghiệp nhìn thấy tôi.

Đêm khuya, tôi dậy uống nước, tình cờ nhìn thấy Tần Diệp đang pha cà phê trong phòng khách. Máy tính trong phòng vẫn còn mở.

Tôi hỏi anh tại sao anh vẫn chưa ngủ đi.

Anh nhíu mày, vẻ mặt rất mệt mỏi: "Có một dự án của công ty đang cần gấp, tốc độ phải đẩy nhanh hơn."

Lúc này, tôi mới thực sự cảm nhận được áp lực của anh ấy.

Khi anh chuẩn bị tốt nghiệp, công việc kinh doanh của gia đình gặp khó khăn, bên đối tác lừa tiền và bỏ trốn. Dự án mà bố anh đảm nhận trở thành thứ bỏ đi, đành phải chạy đi trốn nợ.

Từ một chàng trai giàu có không lo cơm ăn áo mặc, tiền đồ tươi sáng, giờ đây anh phải gánh một khoản nợ khổng lồ và bố anh không biết khi nào mới trở về được.

Tôi nằm trên bàn, chống chọi cơn buồn ngủ: "Vậy em ở lại với anh nhé."

Anh mỉm cười nói: "Em thấy anh đáng thương sao?"

Tôi lắc đầu: "Anh rất tuyệt vời, thậm chí còn tỏa sáng hơn cả trước kia. Em cực kỳ thích anh."

Anh nén nụ cười lại và không nói gì.

Nửa đêm tôi ngáp dài, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra đã thấy mình đang nằm trên giường trong phòng.

Nhưng không hề có chuyện bế công chúa như trong truyện, Tần Diệp đánh thức tôi dậy và tôi tự mình đi về phòng.

Dần dần, thái độ của Tần Diệp đối với tôi dường như đã dịu đi một chút, anh ấy sẽ ôm lấy đầu tôi khi hôn tôi, anh cũng không còn phản kháng việc nắm tay tôi ở bên ngoài nữa. Có một lần chúng tôi suýt chút nữa bị tách ra trong đám đông, là Tần Diệp nắm chặt tay tôi kéo trở về.

Vào ngày sinh nhật của tôi, Tần Diệp hỏi tôi muốn quà gì.

Tôi ngượng ngùng hỏi liệu tôi có thể chạm vào cơ bụng của anh ấy không.

Tần Diệp hơi giật khóe miệng, kiên quyết nói không.

Tôi có chút thất vọng: "Ồ, vậy thì hôn đi."

Tưởng rằng Tần Diệp vẫn sẽ từ chối, không ngờ anh lại đồng ý: "Được."

Tôi sửng sốt: "Không thu phí à?"

Tần Diệp vòng tay qua eo tôi và áp môi vào khuôn mặt tôi "Không thu phí."

Thật là qua loa chiếu lệ.

Nhưng anh đã chạm vào eo tôi, vậy thì tôi cũng lời rồi.

Buổi tối hôm đó, chúng tôi cùng nhau ăn dưới ánh nến. Bởi vì bầu không khí rất tuyệt, Tần Diệp cũng đặc biệt đẹp trai, tôi không nhịn được mà ngồi lên đùi anh mà hôn.

Tần Diệp dừng lại một chút, mở miệng tiếp nhận tôi, toàn thân tôi nóng bừng, chân Tần Diệp cũng nóng lên. Nhưng cảm thấy hôn lâu quá sẽ tốn tiền gấp đôi nên tôi miễn cưỡng lùi lại.

Đôi mắt của Tần Diệp ướt đẫm, đôi môi đỏ mọng trông rất dễ thương.

Không biết vì sao Tần Diệp lại có chút không vui, anh cau mày bất mãn nhìn tôi chằm chằm.

Đúng lúc tôi đang nghĩ mối quan hệ của tôi với Tần Diệp ngày càng tốt đẹp thì bạn gái cũ của anh trở về.

3.

Việc đầu tiên Lưu An An làm sau khi về nước, không phải là tìm Tần Diệp mà là gửi tin nhắn mời tôi đến quán cà phê. Cô ấy muốn nói chuyện với tôi.

Nhìn thoáng qua là biết cô ấy không có ý tốt gì, nên tôi kiên quyết từ chối.

Nhưng chỉ một câu nói của cô ấy đã hạ gục tôi.

Lưu An An: "Tôi đã nghe nói về thỏa thuận giữa cô và Tần Diệp."

"Không lấy được thì dùng tiền mua, cô nghĩ anh ấy là cái gì vậy? Anh ấy không hề thích cô, cô làm như vậy là đang ép buộc anh ấy." Lưu An An nói "Nếu như không phải là để trả thù tôi, cô nghĩ anh ấy sẽ yêu đương với cô sao?"

Tôi im lặng.

Đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu trong lòng.

Tôi ngơ ngẩn một lúc lâu, nghiêm túc suy ngẫm xem liệu mình đã làm sai điều gì.

Cảm xúc gượng ép mà có được, đây có phải thứ mà tôi mong muốn?

Lưu An An là mối tình đầu của Tần Diệp, tôi biết rất rõ Tần Diệp thích cô ấy đến nhường nào.

Lưu An An rời đi, anh ấy uống say đến mức nhập viện.

Tôi quả thực ghen tị với cô ấy.

Vì đến bây giờ Tần Diệp vẫn thích Lưu An An.

Từ lúc có suy nghĩ này, tôi bắt đầu có ý thức giữ khoảng cách với Tần Diệp.

Tôi không nắm tay, thậm chí không hôn anh ấy nữa.

Thực ra thì không cần thiết lắm, bởi ban đầu Tần Diệp đồng ý ở bên tôi là vì anh ấy cần tiền.

Cách đây không lâu, bố anh đã gửi đến một tin tức tốt, ông đã tìm lại được đối tác kia và thu hồi số tiền nợ. Hạng mục trước đó lại trở thành miếng bánh ngon.

Vấn đề của gia đình anh đã được giải quyết.

Chỉ cần đợi hết thời hạn ba tháng là anh ấy sẽ chia tay với tôi.

Bảy giờ sáng, tôi lê thân hình nặng nề mệt mỏi ra khỏi giường.

Thức dậy sớm thường xuyên đã khiến tôi hình thành đồng hồ sinh học, mỗi ngày tôi đều tự động mở mắt, sau đó nhìn Tần Diệp đánh răng rửa mặt.

Chuẩn bị xong, tôi thấy Tần Diệp đang đứng bên cạnh mình, như đang chờ đợi điều gì đó.

Tôi: "Anh sao vậy?"

Anh mím môi rồi quay về phòng thay quần áo.

Buổi tối, tôi nằm trên ghế sofa nhìn đồng hồ.

Trước đây, dù có muộn thế nào, tôi cũng sẽ ngồi trong phòng khách đợi Tần Diệp tan làm, rồi lao vào ôm anh.

Tôi thích sự chênh lệch chiều cao giữa chúng tôi, chỉ là không biết Tần Diệp có cảm thấy như vậy không.

Sau này tôi nghĩ lại, có lẽ anh ấy thích những cô gái cao gầy hơn.

Chẳng hạn như Lưu An An, vì cô ấy cao 1,72 mét.

Tám giờ tối Tần Diệp mới về, tôi ngáp một cái, không rời khỏi ghế sofa: "Anh lại tăng ca à, ăn cơm chưa?"

Anh ấy dừng lại một lúc rồi nói: "Anh ăn rồi."

Tôi nói: "Có dưa ở trên bàn đó."

Tần Diệp gật đầu, cởi áo khoác rồi vào phòng tắm.

Con trai luôn tắm rất nhanh, chỉ một lúc là anh đã bước ra ngoài. Nhưng mà hôm nay có hơi lộn xộn. Nút áo ngủ của anh không được cài chặt, để lộ xương quai xanh và một phần cơ ngực ra trước mắt tôi.

Anh lau tóc rồi đi về phía tôi, cầm một miếng dưa trên bàn cho vào miệng.

"Đổi sữa tắm à." Anh nói.

"Ừ, hương chanh sảng khoái." Cũng rất ngon miệng.

"Em đã tắm chưa?" Anh hỏi.

Sợ mình làm ra chuyện không thể cứu vãn, tôi thản nhiên gật đầu rồi vội vàng đứng dậy đi vào phòng.

Thật là khó cho tôi, ước muốn trước đây của tôi là Tần Diệp và Đại học Thanh Hoa đấy.

Cuối tuần chúng tôi hẹn hò ở công viên giải trí, ở đó rất đông người. Anh ấy tự nhiên nắm lấy tay tôi, khiến tôi sững người và hất tay ra như bị điện giật.

Tần Diệp cau mày khó hiểu nhìn tôi.

Tôi viện cớ: "Tháng này em không có đủ tiền tiêu vặt".

Ý là chúng ta giữ khoảng cách thì hơn.

Dù sao thì rắc rối của gia đình anh đã xong rồi, anh cũng không cần tiền của tôi nữa.

Nhưng gần đây tôi nghèo lắm, gia đình bắt đầu cắt xén tiền tiêu vặt của tôi rồi, tôi phải tiết kiệm thôi.

Sắc mặt Tần Diệp có chút u ám.

......

Sắp tới ngày chú Tần trở về nước, Tần Diệp đột nhiên ngã bệnh.

Trong khoảng thời gian này, anh ấy thường xuyên phải tăng ca để hoàn thành dự án, còn bị sếp bắt đi xã giao, quả thực rất mệt mỏi.

Buổi tối tôi nhận được cuộc gọi của anh, giọng anh say khướt, tôi nhanh chóng lái xe đến đón anh. Thân hình cao lớn của Tần Diệp dựa vào tôi, mãi mới vào được trong xe. Lúc anh say rượu, đôi mắt hoa đào cũng lấp lánh, tôi sợ mấy người kia sẽ làm gì anh ấy.

"Tiểu Diệp gần đây vất vả rồi, cũng nhờ có cậu ấy mà thương vụ này mới thương lượng được. Về nhà chăm sóc cậu ấy thật tốt, ngày mai được nghỉ, không cần đi làm." Cấp trên cũng khá tốt bụng, đưa áo khoác của Tần Diệp cho tôi.

Tôi cảm ơn anh ấy, đỡ Tần Diệp ngồi vào ghế sau rồi lái xe về nhà.

Cơ thể nhỏ bé của tôi chật vật đỡ anh vào thang máy. Tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Tần Diệp đã thì thầm vào tai tôi: "Tống Thần, sao em không cao lên một chút?"

Lại còn chê tôi lùn?

Tôi tức giận lẩm bẩm: "Anh thì biết cái gì? Cái này gọi là nhỏ nhắn."

Anh ấy cười.

Cuối cùng sau khi kéo anh ấy lên giường, tôi nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của anh, trán đầy mồ hôi lạnh và nhiệt độ cơ thể đã lên 38,2°C.

Thôi xong, bị sốt rồi.

Tần Diệp lẩm bẩm điều gì đó, tôi lại gần lắng nghe.

Ra là anh đang gọi mẹ.

Mẹ anh đã mất từ sớm, ký ức của tôi về bà ấy cũng rất mơ hồ.

Tôi vỗ nhẹ khuôn mặt của anh và nói: "Mẹ yêu con".

Suốt đêm hôm đó, tôi đã phát huy trọn vẹn tình mẫu tử cao cả, cho anh uống thuốc, lau mặt và thay quần áo cho anh.

Trong lúc đó, anh còn muốn đi vệ sinh lại không muốn cho tôi nhìn, tôi đành để anh dựa vào tường, còn tôi thì ở bên ngoài bịt tai lại, trong lòng thầm cầu mong anh đừng có ngã.

Cả đêm tôi vật lộn không yên, đứa trẻ này đã uống bao nhiêu rượu vậy?

Cũng may là tuổi trẻ phục hồi nhanh, đến ngày hôm sau anh đã dần khỏe lại.

Tần Diệp không thể chịu nổi bộ dạng luộm thuộm của mình, sau khi khỏe lại thì anh đi vào phòng tắm.

Tôi nấu cho anh ấy một bát cháo, định đợi anh ăn xong sẽ lên giường đi ngủ.

Tần Diệp nói: "Hôm nay đổi kem đánh răng rồi."

Tôi: "?"

Anh chạm vào đầu tôi, cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.

Ra là hương bưởi ngọt ngào.

Tôi suy nghĩ ba giây, hình như hiểu ra điều gì đó: "Gần đây anh thiếu tiền à?"

Tần Diệp hơi nhếch khóe miệng, anh nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.

4.

Lưu An An và bạn trai giàu có chia tay rồi, nghe nói cuộc chia tay của bọn họ cực kỳ ầm ĩ.

Không phải chàng trai giàu có nào cũng muốn yêu Lưu An An một cách nghiêm túc như Tần Diệp.

Tần Diệp hẳn là cũng biết, dạo này anh trở nên rất kỳ lạ và lơ đãng, luôn luôn nhìn vào điện thoại.

Đôi khi anh ấy tránh mặt tôi và ra ngoài nói chuyện điện thoại với người khác.

Tôi giả vờ không để ý, thản nhiên hỏi anh: "Là ai vậy?"

Tần Diệp lắc đầu, không nói gì.

Anh luôn không thích nói dối.

Buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn, nói rằng anh ấy nhìn thấy Tần Diệp và Lưu An An ở gần khách sạn, hỏi tôi có phải bọn họ nối lại tình xưa rồi không.

Thực ra tôi cũng muốn biết.

Khách sạn đó không xa nhà tôi, lái xe cũng một lúc là đến.

Khi đến đó, tôi tình cờ nhìn thấy Tần Diệp đưa cô ấy đến cửa khách sạn, tâm tình của Lưu An An dường như không tốt, cô ấy đột nhiên quay người ôm lấy eo Tần Diệp.

Tần Diệp quay lưng về phía tôi, không thấy rõ nét mặt anh thế nào.

Chắc hẳn là rất dịu dàng nhỉ.

Cô ấy không cần làm gì đã có thể có được cái ôm chân thành của Tần Diệp.

Thời hạn ba tháng kết thúc, Tần Diệp cũng đã lựa chọn xong rồi.

Buổi tối hôm đó, khi Tần Diệp về đến nhà, con mèo cam của tôi chạy đến xoa xoa chân anh mấy lần. Anh cúi xuống bế con mèo lên.

Nhìn thấy con mèo béo ngoan ngoãn như một cô vợ nhỏ ngọt ngào trong lòng anh, tôi lập tức nổi giận.

Đúng là tiêu chuẩn kép, đến mèo cũng được ôm miễn phí, thế mà ôm tôi thì lại thu tiền.

Thế là tôi đi tới và lấy lại con mèo háo sắc kia.

Mặt Tần Diệp đỏ lên: "... Sao em lại ăn mặc như thế này?"

Trước đây, vì nghĩ đến Tần Diệp, tôi luôn có tính kỷ luật hơn, thậm chí hiếm khi mặc quần ngắn ở nhà. Nhưng mà hôm nay thì cũng không cần quan tâm nữa.

Tôi nói: "Ở nhà mặc thế này cũng thoải mái".

Đôi mắt anh lướt qua vai tôi "Cũng được."

Tôi cố ý nói: "Vậy từ nay em sẽ mặc thế này."

Ai mà thèm để ý xem anh nghĩ cái gì.

Anh cong môi nói: "Được."

Đêm đó trằn trọc không ngủ được, tôi vào xem weibo của Lưu An An.

Ban đầu, đó chỉ là nơi để cô ấy phàn nàn vì bất mãn trong cuộc sống. Nhưng sau khi hẹn hò với bạn trai giàu có, cô ấy chỉ khoe về cuộc sống giàu sang của mình.

Đã lâu không xem, khi quay lại mới phát hiện Lưu An An đã xóa hết bài đăng trên weibo trước đây.

Bài đăng gần nhất là hai tấm ảnh chụp màn hình trò chuyện, đầu tiên là vào hai năm trước, khi còn là sinh viên đại học, cô ấy hỏi: "Cho dù thế nào, anh vẫn luôn bên cạnh em chứ?"

Câu trả lời của Tần Diệp: "Anh sẽ ở bên em."

Còn có hai ngày trước, Lưu An An nói: "Anh còn đợi em không?"

Tần Diệp: "Ừ"

Tôi nhìn chằm chằm vào chữ "Ừ", nắm chặt điện thoại, đột nhiên cảm thấy khó thở.

Anh ấy không bao giờ quên Lưu An An.

-------

Trong bữa sáng ngày hôm sau, tôi quyết định chia tay anh ấy trước.

Tay cầm bánh sandwich của Tần Diệp đột nhiên dừng lại, môi mím chặt, anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút lạnh lùng "Tại sao?"

Không ngờ anh ấy lại hỏi tại sao, tôi mơ hồ nói:

"Chán rồi. Chúng ta đã thỏa thuận là nếu trong ba tháng không được thì thôi đi."

Anh ấy không nói nữa.

Đến cả sandwich cũng không ăn, làm tôi phải ăn một mình 2 cái.

Trời tối, Tần Diệp mãi không về, tôi cũng nghĩ anh ấy sẽ không quay lại nữa.

Tôi gửi tin nhắn cho bạn thân từ thuở nhỏ, nói mình thất tình rồi nên cực kỳ đau khổ.

Bạn thân nói rằng cậu ấy sẽ đưa tôi đến vũ trường, tha hồ tìm những anh chàng đẹp trai, cậu ấy nói đi ngắm cơ ngực của trai đẹp thì sẽ quên đi muộn phiền.

Không muốn ở nhà nhìn vật nhớ người, tôi chọn một chiếc váy dài hai dây, cố gắng trang điểm thật diễm lệ, để cho người khác có thể ấn tượng với tôi.

Sau hai ly rượu, tôi bắt đầu cảm thấy bạn thân tôi say rồi.

Không còn cách nào khác, tôi nhờ phục vụ tìm một phòng riêng và giúp cậu ấy vào.

Trên đường vào phòng riêng, tôi gặp Tần Diệp và đồng nghiệp của anh ấy.

Anh ấy nhìn thấy tôi và nheo mắt lại.

Tôi giả vờ không biết và định lặng lẽ đi ngang qua.

Tần Diệp từng nói là không muốn đồng nghiệp biết về mối quan hệ của chúng tôi mà.

Tần Diệp đứng trước mặt tôi hỏi: "Em đến đây làm gì?"

Tôi bực mình: "Anh có thể đến còn em thì không?"

Bạn thân từ phòng riêng đi ra, vòng tay qua vai tôi, ánh mắt đầy men rượu.
"Em yêu, sao lại ra đây rồi?"

Khóe miệng tôi hơi giật.

Cậu ấy chạm vào đôi vai trần của tôi, lẩm bẩm: "Sao mặc ít thế... nhanh mặc áo khoác vào đi..."

Bạn thân là một chàng gay chính hiệu, cực kỳ đẹp trai với chiều cao 1,8 mét.

Tần Diệp u ám, bỗng nhiên đ/ấm cho bạn thân tôi một cái.

Bạn thân ngã xuống đất khóc huhu "Áaaa... sao anh lại đánh người?"

Tôi chạy tới đỡ cậu ấy dậy: "Tần Diệp, anh bị bệnh à?"

Tần Diệp bước đến gần chúng tôi. Bạn thân sợ đến mức trốn sau lưng tôi.

Tần Diệp lạnh lùng nhìn tôi, lúc nói chuyện có vẻ tủi thân: "Em bảo vệ cậu ta à?"

Tôi nhíu mày: "Đây là bạn của em, em đương nhiên sẽ bảo vệ cậu ấy."

Đồng nghiệp của Tần Diệp ở một bên chặc lưỡi: "Bạn gì mà còn quan trọng hơn cả bạn trai..."

Tôi phớt lờ anh, nắm lấy tay bạn thân rồi chuẩn bị rời đi: "Ngày mai anh tới thu dọn đồ đạc đi."

Sáng hôm sau, Tần Diệp quả nhiên đã tới.

Sau khi vào phòng, anh nhìn xung quanh và thở phào nhẹ nhõm.

"Hôm qua là bạn thân của em, cậu ấy có bạn trai rồi." Tôi nói.

Tôi sẽ không giống anh ấy, lén lút lừa dối sau lưng.

Ánh mắt Tần Diệp dịu đi một chút, anh hơi cúi đầu im lặng: "Xin lỗi."

Tôi không lộ ra cảm xúc gì: "Đồ đạc của anh không nhiều, một buổi sáng là chuyển xong".

Anh mím môi.

Tần Diệp rời đi rồi, tôi vốn dĩ đã quen, bây giờ bỗng nhiên lại cảm thấy nhà mình trở nên vắng vẻ.

Tôi cuộn tròn trên ghế sofa, bắt đầu suy nghĩ xem có nên ra ngoài tìm lớp học hay không.

Tôi không thích cách sống 996 bán mình cho tư bản. Sau khi tốt nghiệp, tôi chọn làm biên kịch truyện tranh, tôi làm việc theo ý thích và chỉ phải làm hai tiếng mỗi ngày, tiền lương cũng chỉ đủ tiền tiêu vặt.

Đúng lúc tôi đang chán nản thì gia đình đã sắp xếp cho tôi một cuộc xem mắt, còn là cậu em trai kém tôi hai tuổi.

Lục Hi Triết, ngay cả cái tên cũng toát lên vẻ trẻ trung.

Trước đây có thể tôi sẽ từ chối, nhưng bây giờ tôi đã trải qua tổn thương, tôi cảm thấy góc nhìn của người lớn đáng tin cậy hơn tôi rất nhiều.

Khi chúng tôi gặp nhau, người kia mỉm cười và nói: "Có phải chị nói nhầm tuổi tác không? Tại sao nhìn lại có vẻ nhỏ tuổi hơn em vậy?"

Tôi khiêm tốn nói: "Do dáng người nhỏ."

Cậu ta: "Vậy thì tốt, nếu không em sợ sẽ phải xem mắt với học sinh cấp ba mất."

Tôi nói: "Chị sẽ cố gắng cao lên."

Cậu ta đứng dậy so sánh với tôi. Chóp mũi tôi gần như chạm vào ngực cậu ta.

Lục Hi Triết lùi lại nửa bước, trêu chọc tôi: "Một mét năm sáu?"

M/á/u trong người tôi đột nhiên nóng lên "Một mét năm tám!"

Những ngày ở bên Lục Hi Triết khiến tôi hiểu được nhiều điều.

Chà, nếu có tiền thì nên nuôi một chú cún nhỏ ngoan ngoãn như thế này mới phải.

Tôi cố tình bỏ đi mọi thứ liên quan đến Tần Diệp, cũng không để ý đến việc anh ấy có quay lại với Lưu An An hay không.

Bạn bè tôi thi thoảng đề cập đến sẽ bị tôi cắt ngang.

Dần dần họ đều hiểu ra và không còn nhắc đến hai người đó nữa.

Nhưng thành phố này quá nhỏ. Hôm đó tôi và Lục Hi Triết đang đi mua sắm ở siêu thị thì gặp được Tần Diệp.

Tần Diệp đang chọn thứ gì đó trên kệ. Anh ấy nhìn lên và bắt gặp ánh mắt của tôi.

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, nhưng thật sự đã muốn bỏ đi rồi.

Anh ấy nhìn tôi một lúc rồi bước về phía tôi.

Lúc này Lục Hi Triết từ phía sau vỗ nhẹ vai tôi: "Chị chọn được chưa?"

Tôi ậm ừ: "Đi thôi."

Tiếp theo, chúng tôi đến một nhà hàng dùng bữa, ngồi xuống chưa được mười phút, Tần Diệp liền bước vào ngồi vào bàn ngay bên cạnh tôi.

Sau lưng anh ấy còn có Lưu An An.

Họ thực sự ở bên nhau rồi?

Tôi cúi đầu và dùng ống hút khuấy đều những viên đá trong cốc.

Lục Hi Triết hỏi: "Sao thế?"

Cậu ta rất nhạy cảm và nhận ra tâm trạng tôi không tốt.

Tôi lắc đầu: "Bạn trai cũ."

Lục Hi Triết chớp chớp mắt: "Cô gái đó là ai?"

Tôi im lặng nhìn cậu ta.

Nhưng cậu ta lại mỉm cười gợi ý: "Trời nóng quá, chị có muốn đi bơi không?"

"À, chị không biết..."

"Em có thể dạy chị." Cậu ta giống như một thiếu niên đang khoe khoang trước mặt cô gái mình thích, giọng điệu có chút tự hào "Em từng ở trong đội tuyển bơi lội, chẳng phải các cô gái đều thích tám múi cơ bụng sao? Chị không muốn nhìn à?"

Mặt tôi thực sự đỏ bừng.

"Ồ, anh sao vậy?" Giọng nói có chút ngạc nhiên của Lưu An An vang lên.

Tôi vô thức quay đầu lại, thấy Tần Diệp hơi chau mày. Nước trong cốc tràn ra, anh dùng khăn giấy lau mu bàn tay: "Không có gì."

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cảm thấy xấu hổ: "Hôm nay muộn rồi, để hôm sau đi..."

Lục Hi Triết cũng không tức giận, cong môi nói: "Được."

Tần Diệp đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nói với Lưu An An: "Cô tự ăn đi. Tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước."

Nói xong, anh ấy thực sự rời đi.

Vẻ mặt của Lưu An An có chút khó coi.

Ăn uống no say rồi, tôi ra ngoài đi bộ cho tiêu cơm.

Trên đường đưa tôi về nhà, Lục Hi Triết chậm rãi nắm tay tôi.

Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới có một mối quan hệ như bình thường. Cậu ấy sẵn sàng chủ động đến gần tôi dù tôi không đưa tiền, cho nên tôi có hơi bỡ ngỡ.

Bầu trời mờ mịt, có lẽ sắp tối rồi. Lục Hi Triết hơi cúi xuống gần tôi hơn và nói nhỏ:

"Chị có muốn em lên cùng chị không?"

Tôi muốn nói Lục Hi Triết vẫn còn nhỏ, không thích hợp cho lắm, bỗng cậu ta đỡ lấy eo tôi, cúi đầu định hôn xuống.

Đúng lúc đó, tôi bị một lực rất lớn kéo ra.

Tần Diệp nắm tay tôi, sắc mặt khó coi vô cùng: "Em ngốc sao, để cho người khác lợi dụng như thế."

Tôi vừa ngạc nhiên vừa tức giận: "Cậu ta cũng đẹp trai như anh mà. Là em được lợi mới đúng chứ?"

Tần Diệp tức giận đến mức bóp mạnh tay tôi.

Tôi sắp bật khóc đến nơi, chật vật nói: "Đây là anh chủ động, em không có nắm tay anh...."

Tần Diệp tức giận đến xanh cả mặt.

5.

Lục Hi Triết đứng sang một bên, trầm ngâm nhìn chúng tôi.

"Em có thích cậu ta không?" Tần Diệp hỏi.

"Ừ, em chỉ thích kiểu đẹp trai dễ thương như thế này thôi." Tôi trừng mắt nhìn anh ấy "Quan tâm em hơn anh, dịu dàng hơn anh, giỏi dỗ dành người khác hơn anh, lại còn không thu phí."

Quan trọng nhất là không mập mờ với bạn gái cũ.

Tôi thầm nói thêm trong lòng.

Trong mắt Tần Diệp hiện lên vẻ buồn bã, anh từ từ buông tay ra.

Lục Hi Triết kéo tôi lại nói: "Về nhà thôi, chị à."

Tiếng gọi "chị" nhẹ nhàng, tai tôi nóng bừng lên, đành giả vờ bình tĩnh đi theo cậu ta, cũng mặc kệ Tần Diệp sẽ nghĩ gì.

Cửa thang máy mở ra, Lục Hi Triết lại không có đi vào: "Muốn em lên không?"

Tôi sững sờ một lúc mới hiểu được ý tứ của cậu ta.

Hai giây sau, tôi mới nói: "Thực xin lỗi, tôi nghĩ tôi cần chút thời gian..."

Cậu ta mỉm cười, "Không sao, đợi đến khi chị cảm thấy có thể được, thì gọi cho em."

Thằng nhóc này suy nghĩ thật chu đáo.

Hai ngày sau, khi bật máy tính chuẩn bị sửa lại bản thảo, tôi không tìm thấy bản thảo gốc của mình đâu nữa. Bởi vì để thuận tiện, tôi có thói quen in ra rồi mới sửa lại bản thảo cũ.

Tìm kiếm hồi lâu cũng không tìm được gì, tôi lo lắng quá nên đành ngập ngừng gọi điện cho Tần Diệp.

Anh bình tĩnh nói: "Ở ngăn kéo thứ hai, bên trái bàn máy tính."

Tôi sửng sốt: "Ơ? Sao anh biết?"

Anh thở dài: "Anh nhớ là anh đã nói với em rồi."

Trí nhớ của tôi không tốt, thường xuyên làm mất đồ. Sau khi Tần Diệp chuyển đến, anh ấy đã dọn dẹp rất nhiều thứ cho tôi.

"Còn nữa, em sắp đến kỳ kinh rồi." Anh ấy nói: "Có lẽ em đã uống hết thuốc giảm đau, nhớ chuẩn bị trước."

Tôi đỏ mặt "Sao anh nhớ rõ thế? Hình như vẫn còn thuốc giảm đau mà nhỉ..."

"Em đi xem thử đi. Đừng đợi đến khi đau mới nhớ ra." Anh dừng lại "Cố gắng đừng thức khuya nhé."

Sau khi cúp điện thoại, tôi cảm thấy hơi xót xa trong lòng.

Tôi bị đau bụng kinh vô cùng dữ dội, thậm chí còn làm bẩn ga trải giường và chăn bông, nhưng lần nào Tần Diệp cũng bế tôi đặt lên ghế sofa và dọn dẹp giúp cho tôi.

Anh vốn là người ưa sạch sẽ, nhưng khi nhìn thấy những vết bẩn đó thì lại không thấy khó chịu chút nào.

Tần Diệp còn nấu cháo cho tôi, khi tay chân tôi lạnh, anh ấy sẽ ôm tôi và dùng lòng bàn tay sưởi ấm cho tôi.

Lúc đó, tôi nhìn khuôn mặt kiên nhẫn và hiền lành của anh, lặng lẽ nghĩ trong lòng:

Nếu như người anh thích là tôi, thì thật là tốt.

...

Ngày nộp bài sắp đến nên tôi đã thức cả đêm để sửa lại bản thảo, sau khi gửi đi, tôi hít một hơi thật sâu, ăn chút gì và bắt đầu chợp mắt.

Lần này tôi ngủ rất say, khi tỉnh dậy thì trời lại tối rồi.

Tôi định bật chiếc đèn ngủ lên, nhưng khi tôi nhấn công tắc thì lại không sáng.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Khi tôi mở WeChat và nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, tôi mới nhận ra là khu chung cư mất điện.

Thôi xong rồi. Tôi bị quáng gà. Ban đêm nếu không có đèn thì tôi toang đời mất.

Tôi nằm im trên giường suốt năm phút, cuối cùng bụng đói không chịu được, tôi mò mẫm ra khỏi giường tìm đồ ăn trong tủ lạnh.

Tôi mới đi được hai bước, bỗng nhiên lại bị thứ gì đó ngáng đường, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Con mèo béo phát ra tiếng "meo meo" ngọt ngào để đòi ăn.

Tôi cúi xuống ôm nó lên rồi bật đèn pin điện thoại, lại nhìn thấy lượng pin không còn bao nhiêu nên vội vàng lao tới tủ lạnh.

Tuyệt vời, chỉ còn lại vài củ hành lá và một hộp sữa chua.

Tôi lấy sữa chua ra, ngồi ở trên ghế sofa đau khổ uống hai ngụm.

Tôi lập tức đăng Story lên, mong mọi người mang đến cho tôi chút tình thương ấm áp: Mất điện, không có thức ăn nước uống, nhà tối om không một bóng người, ngoại trừ con mèo béo đang cùng tôi đói khát.

Năm phút sau khi tôi gửi, các câu trả lời đều là hahahahaha, có người còn kể chuyện ma, tôi chỉ đành đóng WeChat lại.

Cuối cùng chỉ có mẹ gọi điện khuyên tôi nên đi ngủ sớm và cho mèo ăn trước khi đi ngủ.

Tôi buồn quá.

Vừa mới đổ xong thức ăn cho mèo, đang ngồi trên ghế sofa thì có tiếng gõ cửa.

Toàn thân tôi run rẩy, lông tơ trên người dựng đứng cả lên.

Trên điện thoại có tin nhắn đến.

Tần Diệp: Là anh đây, mở cửa đi.

Hả?

Tôi mang theo vẻ mặt "sao anh lại đến đây", bật đèn pin ra mở cửa.

Tần Diệp cầm trên tay một cái túi đầy thức ăn. Anh khom lưng thở hổn hển, giống như vừa chạy được ba cây số.

"Cà tím xào thịt?"

"Không phải em đói à?"

Tôi nhìn mồ hôi trên trán anh, chợt nghĩ tới điều gì "Thang máy cũng dừng rồi à?"

Anh nhìn tôi không nói gì.

"Anh leo cầu thang à?" Tôi giật mình hỏi "Em sống ở tầng 23 đấy."

Anh đi ngang qua tôi và đặt đồ ăn lên bàn ăn.

Lúc này, khuôn mặt vô cảm của Tần Diệp trở nên gần gũi vô cùng. Tôi leo lên tầng 5 đã kiệt sức, mà anh ấy leo lên 23 tầng chỉ để giao đồ ăn cho tôi.

Tần Diệp làm tôi cảm động quá.

"Mau uống chút nước đi." Tôi lấy nước khoáng trong túi đưa cho anh.

Anh lắc đầu: "Anh chỉ mua một chai thôi, em uống đi."

"Em vừa uống một chai sữa chua lớn." Tôi xấu hổ nói.

Anh: "Em không ăn gì à?"

"Ừm, chỉ còn lại sữa chua."

Lúc này, đèn pin điện thoại của tôi đột nhiên mờ đi, tôi sợ đến mức nhảy tới bên cạnh Tần Diệp, nắm lấy cánh tay anh.

"Hu hu hu, điện thoại hết pin rồi."

Anh ấy có vẻ bất lực nhưng vẫn vỗ nhẹ vào tay tôi "Anh mang đèn khẩn cấp tới đây."

Ăn xong bát cơm cà tím, Tần Diệp cũng giúp tôi phân loại vào thùng rác.

"Hình như sáng mai mới có điện." Tôi than thở: "Tối nay chúng ta làm gì đây?"

"Hôm nay em đã gửi bản thảo chưa?"

Tôi ậm ừ, thấy anh vẫn đứng đó, tôi thận trọng hỏi: "Anh phải đi à?"

Anh im lặng một lúc, "Em có muốn anh ở lại không?"

Tôi có chút bối rối:  "Hay là anh để đèn khẩn cấp lại cũng được."

Trong ánh sáng lờ mờ, anh ấy nhìn tôi, hình như còn đang nghiến răng nghiến lợi.

"Chân mỏi rồi, cần nghỉ ngơi một lát." Anh nói.

"À ừ."

Dù sao thì đây cũng là tầng 23 cơ mà.

Sau ba phút, tôi hỏi: "Tần Diệp, pin đèn khẩn cấp của anh dùng được bao lâu?"

"... Hai hoặc ba giờ." Anh bình tĩnh nói.

Tôi kinh hãi: "Vậy sau nửa đêm em sống sao bây giờ?"

"Ngủ."

"Nhưng em ngủ cả ngày rồi."

Đèn tắt rồi, tôi vô thức nhích lại gần anh, hai người ngồi trên chiếc ghế sofa, ở bên cạnh có sinh vật sống khiến tôi có chút cảm giác an toàn.

Bóng tối phòng đại giác quan của con người, tôi không thể nhìn thấy gì, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của Tần Diệp.

"Anh đến đây là vì thấy bài đăng WeChat của em phải không?"

"Ừm."

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó: "Anh đã làm hòa với Lưu An An chưa?"

"... Không có."

Khi ngẩng đầu lên, môi tôi chạm phải một thứ gì đó mát lạnh mềm mại, tôi không khỏi giật mình.

Tay Tần Diệp siết chặt ở trên eo tôi, hơi thở như ngừng lại.

Dù không nhìn thấy nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt anh nhìn vào mặt mình, nóng bỏng mà kiềm chế.

Tôi do dự hồi lâu, sau đó hỏi một chuyện mà bản thân quan tâm nhất.

"Chúng ta đã chia tay, còn cần phải đóng phí nữa không?" Tôi ngượng ngùng "Mẹ nói em lớn rồi, đã đến lúc phải tự kiếm tiền nên không cho em tiền tiêu vặt nữa".

6.

Im lặng một lúc, Tần Diệp hít một hơi thật sâu "...Không cần."

Tôi vừa định dịch mông sang một bên thì nghe thấy Tần Diệp thấp giọng hỏi: "Còn em thì sao? Em đã ở bên cậu ta rồi à?"

"Không có." Tôi thành thật thú nhận: "Chúng em mới quen nhau có mấy ngày thôi."

Hôm qua còn gặp anh nữa, chắc chắn sẽ không thể đi đến đâu rồi.

Tần Diệp khó chịu nói "Nhưng em còn để cho cậu ta nắm tay...."

Tôi thắc mắc: "Tần Diệp, sao anh như giấm chua thế?"

Anh ấy chưa kịp nói gì thì căn phòng đột nhiên bật sáng.

Tôi vui mừng khôn xiết. Sau khi mắt đã thích nghi với ánh sáng, tôi nhìn Tần Diệp, phát hiện anh ấy đang nhìn tôi.

Tôi nói: "Có điện rồi!"

Anh ấy "Ừ." một tiếng, không có chút gì là vui mừng.

Tôi đứng dậy sạc điện thoại, nói với Tần Diệp: "Anh về sớm đi, ngày mai còn phải đi làm."

Nhưng anh lại đi tới sau lưng rồi kéo lấy cổ tay tôi.

Tôi quay đầu lại và bắt gặp ánh nhìn của anh.

"Đừng chia tay, được không?"

Tôi rất bất ngờ, nhất là khi câu nói này phát ra từ miệng Tần Diệp.

"Lưu An An thì sao?" Tôi nói: "Anh không phải là vẫn chưa quên cô ấy à?"

Tôi đã cố gắng để khiến anh ấy thích tôi, nhưng ngay khi Lưu An An xuất hiện, tất cả đều trở nên vô ích.

Tần Diệp chau mày: "Ai nói với em là anh không thể quên cô ấy?"

"Lúc cô ấy mới chia tay, anh luôn luôn lơ đãng, ngày nào cũng nhắn tin, thậm chí còn gọi điện cho cô ấy."

Tần Diệp suy nghĩ ba giây, bất đắc dĩ thở dài: "Lúc đó đối tác lợi dụng sơ hở trong hợp đồng, chi phí tạm thời tăng lên. Anh đoán đối phương giở trò nên mới phải nghĩ cách thương lượng."

Anh nói: "Anh không hề nhắn tin hay gọi điện cho cô ấy. Anh không nói cho em biết, là vì anh thấy không cần em phải lo lắng, nhưng không ngờ lại khiến em hiểu lầm..."

"Nhưng mà em nhìn thấy hai người hẹn hò, anh đưa cô ấy tới khách sạn, lại còn ôm nhau...." Tôi có chút tủi thân.

Tần Diệp hơi dừng một chút: "Nếu có hiểu lầm thì nói ra, anh sẽ giải thích từng cái một."

Tôi bật điện thoại lên, lấy ảnh chụp màn hình weibo của Lưu An An cho anh ấy xem.

Tần Diệp nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình một lúc.

"Có phải vì cái này mà em quyết định chia tay với anh không?"

Tôi gật đầu.

Anh nói: "Bức ảnh đầu tiên anh không biết là chuyện gì, cũng không nhớ đã từng hứa hẹn như vậy với cô ấy, còn về bức thứ hai...."

Anh ấy lấy điện thoại di động từ trong túi ra, lật lại lịch sử trò chuyện với Lưu An An ngày hôm đó rồi đưa cho tôi đọc.

Thì ra toàn bộ câu chuyện là như thế này: Lưu An An bị bạn trai hành hạ ở trong nhà, trong cơn hoảng loạn, cô ấy đã nhờ Tần Diệp giúp đỡ. Tần Diệp đồng ý đón cô ấy trốn khỏi nhà bạn trai rồi giúp sắp xếp một khách sạn.

Đoạn chat rất ngắn gọn, Tần Diệp trả lời cũng đơn giản.

Lúc đó Lưu An An chuẩn bị lâu quá, đã quá thời gian hẹn trước nên hỏi: "Anh có còn đợi em không?"

Tần Diệp trả lời có.

Không phải là tôi không nghĩ đến khả năng này, nhưng những gì xảy ra trước mắt, cộng với nội dung của bức ảnh chụp màn hình, đã khiến tôi mất lòng tin.

Tôi đã luôn nghĩ rằng trong lòng Tần Diệp, trọng lượng của Lưu An An nhất định lớn hơn tôi.

"Cái gọi là hẹn hò, là khi cô ấy xin anh giúp đỡ để thoát khỏi bạn trai cũ, anh đưa cô ấy đi ăn chút đồ." Tần Diệp nói: "Ngày đó cô ấy nói muốn quay lại, nhưng anh từ chối rồi đưa cô ấy đến cửa khách sạn."

Anh ấy như đang xin lỗi tôi: "Cô ấy bất ngờ ôm lấy anh, cho nên anh chưa kịp trở tay. Sau lần đó, cô ấy cũng tới tìm anh mấy lần, nhưng anh không gặp mặt. Lần chúng ta gặp nhau ở nhà hàng chỉ là trùng hợp mà thôi."

Được rồi, tôi vẫn có thể chấp nhận lời giải thích này.

Tôi nói ra chuyện khó chịu nhất trong lòng: "Em luôn cảm thấy, nếu không phải để trả thù Lưu An An thì anh đã không ở bên em."

Tần Diệp im lặng, cũng không phủ nhận:

"Lúc đầu có thể có một ít, nhưng không phải là vì Lưu An An. Sau biến cố gia đình, anh đã nhìn thấy bộ mặt thật của rất nhiều người. Mặc dù anh hiểu rằng bản chất con người là như vậy, nhưng khi thật sự rơi vào bản thân mình lại chẳng bình tĩnh được."

"Anh nghĩ em cũng giống những người đó, nên ban đầu anh đã không hy vọng về mối quan hệ này. Nhưng sau đó, không biết bắt đầu từ lúc nào, anh đã không khống chế được nữa." Anh cầm lấy tay tôi "Cho dù biết rõ em chỉ là thấy mới lạ, cả thèm chóng chán với anh thôi."

Oan uổng cho tôi quá mà "Em chán anh khi nào vậy?"

Tần Diệp nhìn tôi, nhỏ giọng nói: "Lúc chúng ta chia tay, chính em đã nói như vậy mà."

Tôi lớn tiếng lẩm bẩm: "Anh thật là nhỏ mọn, em nói thích anh rất nhiều lần thì anh không tin, em chỉ nói một lần là chán thôi thì anh đã tin rồi."

Tần Diệp cong môi: "Vậy là em không chán à?"

Tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì một tin nhắn WeChat đột nhiên xuất hiện trên điện thoại của tôi. Đó là của Lục Hy Triết.

Tôi bấm vào, cậu ta đã gửi nhiều tin nhắn quan tâm và gọi điện cho tôi một lần.

Tôi ngẩng đầu liếc nhìn Tần Diệp, gửi cho cậu ta một tin nhắn trả lời: "Tôi không sao, có điện rồi, vừa nãy tắt điện thoại."

Lục Hy Triết: Tốt quá, em sợ tối chị không ngủ được.

Tôi: Ừ, được rồi.

Nghĩ một lát, tôi nói thêm: Tần Diệp đã đưa đồ ăn cho tôi rồi.

Lục Hi Triết: Chúc mừng chị.

Thực ra cậu ta cũng khá thú vị.

Tần Diệp cứng ngắc nói: "Cậu ta không thích hợp với em."

"Sao anh biết?"

"Hôm đó ở siêu thị, anh thấy cậu ta cầm hộp BCS".

Tôi chợt nhận ra, chẳng trách anh ấy lại tức giận như vậy khi nhìn thấy Lục Hy Triết dẫn tôi về nhà.

"Bây giờ các em trai đều như vậy sao?" Tôi nói "Cậu ấy còn rủ em đi bơi nữa."

Tần Diệp bế tôi lên, sải bước về phòng: "Nếu em thích bơi lội, anh có thể bơi cùng em."

Đây là cái kiểu "bơi" mà tôi đang tưởng tượng đó sao?

Này, Tần Diệp càng trở nên xấu xa rồi.

Anh cúi đầu hôn tôi, tôi ngượng ngùng nắm lấy khung cửa, cố ngăn anh lại:

"Đừng... em không có tiền đâu."

Tần Diệp nghiến răng nghiến lợi: "Cho em nợ trước."

(Hoàn)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co