Truyen3h.Co

[ALLHIEUTHUHAI] EM BEE🎀

From liking to loving (Đăng Dương x Minh Hiếu)

memaynenhincaigi

Trần Minh Hiếu là cái tên vang danh khắp trường THPT N, như một ngôi sao sáng giữa đám đông học sinh. Cậu sở hữu ngoại hình xuất sắc, với góc nghiêng thần thánh khiến bất kỳ ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn. Mái tóc bồng bềnh được vuốt keo cẩn thận, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, và đôi mắt ấm áp, lấp lánh như biết nói, khiến người đối diện dễ dàng cảm mến. Nhưng không chỉ có vẻ ngoài, Minh Hiếu còn là học sinh giỏi xuất sắc, luôn đứng đầu lớp 11A1, đầu khối, với điểm số gần như tuyệt đối trong mọi môn học. Cậu là thành viên tích cực của đội văn nghệ trường, thường xuyên tham gia tổ chức các sự kiện như ngày hội văn hóa, giải bóng đá nội bộ, hay làm MC cho các buổi lễ lớn nhỏ. Minh Hiếu hòa đồng, thân thiện, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, từ việc ngồi cả tiếng để giảng bài môn Hóa cho một đứa bạn yếu kém đến hỗ trợ thầy cô trang trí sân khấu với những băng rôn sặc sỡ. Chẳng trách cả nam lẫn nữ trong trường đều đổ rạp trước cậu. Những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời thì thầm trầm trồ, những tin nhắn kín đáo gửi đến điện thoại, hay những lá thư tay giấu khéo léo trong ngăn bàn, tất cả đều là chuyện thường ngày ở huyện.

Nhưng Minh Hiếu chẳng màng đến những sự chú ý ấy. Trong lòng cậu, chỉ có một người duy nhất: Trần Đăng Dương. Hắn là một thế giới hoàn toàn trái ngược với Minh Hiếu. Nếu Minh Hiếu là ánh mặt trời rực rỡ, lan tỏa năng lượng tích cực, thì Đăng Dương là cơn gió lạnh lùng, khó gần, khiến người khác phải dè chừng. Hắn học hành làng nhàng, điểm số chỉ vừa đủ qua môn, thường xuyên bị thầy cô gọi lên bảng kiểm tra miệng và trả lời ú ớ, khiến cả lớp cười ầm. Tính tình hắn cộc cằn, lúc nào cũng trưng bộ mặt cau có, ít nói, ít cười, như thể cả thế giới chẳng liên quan gì đến hắn. Nhưng có một điểm chung duy nhất giữa hai người: nhan sắc. Đăng Dương đẹp, đẹp đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn, với đôi mắt sắc lạnh như dao, sống mũi cao, và dáng vẻ bất cần. Hắn là kiểu người chỉ cần đứng yên cũng khiến cả trường xốn xang, cả nam lẫn nữ.

Minh Hiếu thích Đăng Dương từ đầu năm lớp 11. Hôm ấy, trong một buổi chiều nắng nhạt, sân trường vắng vẻ, cậu vô tình thấy hắn đứng dưới gốc cây phượng, tay đút túi quần, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa. Áo sơ mi trắng phanh hai cúc trên, để lộ một chút xương quai xanh, gió thổi nhẹ làm tóc hắn bay bay. Chỉ một khoảnh khắc đó, trái tim Minh Hiếu đã lỡ nhịp. Cậu không biết tại sao mình lại bị thu hút bởi một người như Đăng Dương, một người chẳng có điểm gì chung với mình, nhưng cảm giác ấy cứ lớn dần, không thể kiểm soát. Từ đó, cậu bắt đầu hành trình "cưa đổ" Đăng Dương, dù biết con đường này chẳng dễ dàng.

Mỗi sáng, Minh Hiếu mang đến cho Đăng Dương một hộp sữa, một cái bánh, hay đôi khi chỉ là một lời chào đầy năng lượng: "Dương, hôm nay bạn khỏe không? Ăn sáng chưa?" Cậu luôn tìm cách bắt chuyện, dù chỉ là những câu hỏi vu vơ về bài tập hay thời tiết. Có hôm, cậu tỉ mỉ chọn một chiếc bánh mì kẹp thịt mà cậu nghe nói Đăng Dương thích, chỉ để thấy hắn cầm lấy mà không một lời cảm ơn. Nhưng Đăng Dương, đúng như tính cách của hắn, chỉ nhận đồ với vẻ mặt hờ hững, đôi khi chẳng thèm đáp, chỉ gật đầu qua loa rồi bỏ đi. Có lần, hắn thẳng thừng nói: "Mày đừng mang đồ nữa, tao không thích." Nhưng Minh Hiếu chỉ cười: "Tao thích thì tao mang, bạn không ăn thì để tao ăn." Sự kiên trì của cậu khiến bạn bè vừa ngưỡng mộ vừa ngao ngán.

Cậu bạn thân Thành An từng khuyên: "Hiếu ơi, bỏ đi, thằng đó lạnh lùng thế, có thích mày đâu mà mày cứ lao vào? Mày đẹp trai, học giỏi, thiếu gì người theo đuổi!" Thành An ngồi cạnh cậu trong lớp, vừa ăn bánh mì vừa lắc đầu ngao ngán. Nhưng Minh Hiếu chỉ lắc đầu, nụ cười rạng rỡ: "Tao biết, nhưng tao tin một ngày nào đó, cậu ấy sẽ hiểu lòng tao. Tao không muốn từ bỏ dễ dàng." Cậu không ngại những ánh mắt tò mò, những lời xì xào rằng cậu "vô vọng" khi theo đuổi Đăng Dương. Cậu tin rằng, chỉ cần kiên trì, Đăng Dương sẽ sớm hay muộn cũng cảm nhận được sự chân thành của mình.

Hôm nay, Minh Hiếu đứng trước gương trong phòng, chỉnh lại áo sơ mi trắng, kiểm tra xem tóc có vào nếp chưa. Cậu vuốt lại mái tóc, nhìn vào gương và tự nhủ: "Hôm nay là ngày quyết định, Hiếu. Mày phải làm cho rõ ràng." Hơn một tuần theo đuổi, cậu đã cố hết sức, mang sữa, mang bánh, nói đủ thứ chuyện, nhưng Đăng Dương vẫn chẳng đáp lại. Cậu mệt mỏi với việc đoán già đoán non cảm xúc của hắn. Hôm nay, cậu sẽ tỏ tình, bất chấp kết quả ra sao. Cậu muốn một câu trả lời rõ ràng, để trái tim mình không lơ lửng nữa. Minh Hiếu hít một hơi sâu, tự nhủ: "Cứ làm đi, Hiếu. Mày không hối tiếc đâu." Cậu khoác balo, bước ra khỏi nhà, lòng đầy quyết tâm, ánh mắt kiên định hướng về phía trường học, nơi gốc cây phượng đang chờ cậu để viết tiếp câu chuyện của mình. Trời hôm ấy trong xanh, những tia nắng xuyên qua tán lá, như báo hiệu một ngày đầy biến động.

Buổi chiều tan học, sân trường dần vắng vẻ. Tiếng ồn ào của học sinh tan lớp lắng xuống, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây phượng đỏ rực, những cánh hoa rơi lả tả trên mặt đất. Minh Hiếu đứng dưới gốc cây phượng quen thuộc, nơi lần đầu tiên cậu nhìn thấy Đăng Dương và trái tim cậu rung lên. Cậu nhắn tin hẹn hắn ra đây: "Dương, ra gốc phượng gặp tao chút, tao có chuyện muốn nói." Minh Hiếu đứng đó, tay đút túi quần, cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng hồi hộp không yên. Cậu đã tập dượt những lời mình sẽ nói cả chục lần trước gương, tưởng tượng đủ kịch bản, từ việc Đăng Dương mỉm cười chấp nhận đến việc hắn lạnh lùng từ chối. Nhưng dù thế nào, cậu quyết định sẽ nói ra hết lòng mình, không để lại bất kỳ nuối tiếc nào.

Đăng Dương xuất hiện, vẫn với dáng vẻ bất cần quen thuộc. Hắn mặc áo sơ mi trắng, mở hai cúc trên, tay đút túi quần, bước đi thong thả. Ánh nắng chiều chiếu lên người hắn, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt sắc lạnh. Khi thấy Minh Hiếu, hắn nhíu mày, ánh mắt không cảm xúc: "Nói gì thì nói nhanh đi, tao còn phải về." Giọng hắn lạnh lùng, như chẳng muốn phí thời gian. Minh Hiếu nuốt khan, cảm giác cổ họng khô khốc. Cậu hít một hơi sâu, cố giữ giọng không run: "Đăng Dương, tao thích mày. Thích từ lâu lắm rồi, từ đầu năm lớp 11. Tao biết mày có thể không thích tao, nhưng tao muốn nói ra, vì tao nghiêm túc. Tao không muốn cứ giấu mãi trong lòng."

Lời nói vừa dứt, không khí như ngưng lại. Minh Hiếu nhìn thẳng vào mắt Đăng Dương, chờ đợi một phản ứng. Tim cậu đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đăng Dương đứng im, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. Hắn nhếch môi, nói: "Tao không thích mày, Hiếu. Mày đừng mất thời gian nữa. Tao không có ý gì với mày đâu." Giọng hắn khô khan, không cảm xúc. Nói xong, hắn quay lưng bước đi, không ngoảnh lại.

Minh Hiếu đứng đó, cảm giác trái tim mình bị bóp nghẹt. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Đăng Dương khuất dần sau dãy nhà học. Những cánh hoa phượng rơi xuống, như an ủi cậu. Cậu tự nhủ, ít nhất mình đã dám nói ra. Cậu đã cố hết sức, đặt hết lòng mình vào lời tỏ tình ấy. Nhưng sự từ chối thẳng thừng của Đăng Dương khiến cậu đau đớn. Minh Hiếu không trách hắn, vì tình cảm không thể ép buộc. Nhưng cậu quyết định, từ giờ sẽ không tiếp tục theo đuổi nữa. Cậu cần thời gian để chữa lành trái tim, để quên đi hình bóng đã khắc sâu suốt hơn một năm.

Những ngày sau đó, Minh Hiếu không còn xuất hiện trước mặt Đăng Dương. Không còn hộp sữa mỗi sáng, không còn cái bánh dúi vào tay hắn, không còn những lời chào rạng rỡ. Cậu lặng lẽ tránh mặt Đăng Dương, tập trung vào việc học và các hoạt động trường. Mỗi lần lướt qua hắn trong hành lang, cậu chỉ cúi đầu, bước nhanh qua, cố không để trái tim mình rung lên. Bạn bè nhận ra sự thay đổi của Minh Hiếu, nhưng không ai dám hỏi. Thành An, cậu bạn thân, chỉ vỗ vai cậu: "Mày mạnh mẽ lắm, Hiếu. Rồi mày sẽ ổn thôi." Nhưng Minh Hiếu chỉ cười nhạt, ánh mắt thoáng buồn bã.

Đăng Dương bắt đầu cảm thấy một khoảng trống lạ lùng. Những buổi sáng không còn ai đứng trước cổng trường, dúi vào tay hắn một hộp sữa hay cái bánh. Những ngày không còn nghe thấy giọng nói rộn ràng của Minh Hiếu, không còn thấy nụ cười sáng như nắng mai. Hắn thấy bứt rứt, nhưng tự nhủ rằng đó chỉ là do hắn quen với sự quan tâm của Minh Hiếu. Hắn không thích cậu, đúng không? Hắn tự hỏi, nhưng chẳng thể tìm câu trả lời rõ ràng. Mỗi lần đi ngang lớp 11A1, hắn vô thức nhìn vào, thấy Minh Hiếu ngồi chăm chú làm bài, và lòng hắn lại nhói lên một cách khó hiểu.

Cậu bạn thân của Đăng Dương, Bảo Khang Khang, nhận ra sự thay đổi: "Mày sao thế, Dương? Dạo này cứ lơ mơ như người mất hồn." Đăng Dương chỉ lắc đầu, không trả lời. Hắn không muốn thừa nhận rằng sự vắng mặt của Minh Hiếu đang khiến hắn cảm thấy trống trải. Hắn bắt đầu nhớ những buổi sáng Minh Hiếu đứng chờ hắn, nhớ những lần cậu cố bắt chuyện dù hắn chỉ đáp lại bằng sự lạnh lùng. Hắn tự hỏi, liệu mình có thực sự không thích Minh Hiếu, hay chỉ là không dám đối diện với cảm xúc của mình?

Minh Hiếu, trong khi đó, cố gắng giữ mình bận rộn. Cậu tham gia tổ chức ngày hội văn hóa, giúp thầy cô trang trí sân khấu, xung phong làm MC, và ghi danh vào đội bóng rổ. Cậu muốn lấp đầy thời gian để không nghĩ đến Đăng Dương. Nhưng mỗi đêm, khi về nhà, cậu không thể ngăn mình nhớ lại khoảnh khắc dưới gốc cây phượng, khi Đăng Dương lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Cậu tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục hy vọng, hay nên buông tay hoàn toàn? Cậu đã cố hết sức, nhưng Đăng Dương rõ ràng không đáp lại. Có lẽ, đã đến lúc cậu từ bỏ thật sự.

Một tuần trôi qua kể từ ngày Minh Hiếu tỏ tình. Đăng Dương nhận ra sự vắng mặt của Minh Hiếu ảnh hưởng đến hắn nhiều hơn hắn nghĩ. Những buổi sáng đi học, hắn vô thức nhìn về cổng trường, nơi Minh Hiếu từng đứng chờ với nụ cười rạng rỡ, tay cầm hộp sữa hay cái bánh, miệng nói những câu bâng quơ: "Dương, hôm nay có tiết Văn, mày chuẩn bị bài chưa?" Nhưng giờ đây, chỉ có những học sinh khác ồn ào đi qua, chẳng ai dừng lại để quan tâm đến hắn. Những ngày không còn nghe thấy giọng nói rộn ràng của Minh Hiếu, không còn thấy cậu chạy qua hành lang với balo đeo lệch vai, hét to: "Dương, hôm nay có tiết thể , đi học chung không?" Hắn thấy trống trải, như một phần quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày đã biến mất.

Đăng Dương bắt đầu để ý đến Minh Hiếu nhiều hơn, dù chỉ là những cái liếc mắt lén lút trong giờ ra chơi. Hắn thấy cậu vẫn cười nói với bạn bè, vẫn tham gia các hoạt động trường, nhưng ánh mắt cậu không còn hướng về hắn nữa. Minh Hiếu giờ chỉ tập trung vào việc học, vào những buổi luyện tập bóng rổ, hay những lần đứng trên sân khấu làm MC. Cậu vẫn rạng rỡ, vẫn là Minh Hiếu mà cả trường yêu mến, nhưng với Đăng Dương, cậu dường như đã trở thành một người xa lạ. Điều đó khiến Đăng Dương khó chịu, dù hắn không muốn thừa nhận. Hắn tự hỏi, liệu mình có thực sự không thích Minh Hiếu? Hay hắn đã quen với việc được cậu quan tâm, và giờ đây, khi cậu rời đi, hắn mới nhận ra cậu quan trọng đến thế nào?

Trong khi đó, Minh Hiếu cố gắng giữ mình bận rộn để không nghĩ đến Đăng Dương. Cậu tham gia tổ chức ngày hội văn hóa, giúp thầy cô trang trí sân khấu với những băng rôn sặc sỡ, xung phong làm MC cho buổi lễ, và ghi danh vào đội bóng rổ. Cậu muốn lấp đầy thời gian bằng những hoạt động, để không còn khoảng trống cho những suy nghĩ về Đăng Dương. Nhưng mỗi đêm, khi về nhà, nằm trên giường, cậu không thể ngăn mình nhớ lại khoảnh khắc dưới gốc cây phượng, khi Đăng Dương lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Cậu tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục hy vọng, hay nên buông tay hoàn toàn? Cậu đã cố hết sức, nhưng Đăng Dương rõ ràng không đáp lại. Có lẽ, đã đến lúc cậu từ bỏ thật sự.

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Tin tức về việc Minh Hiếu tỏ tình với Đăng Dương lan khắp trường, như một ngọn gió thổi qua các hành lang. Những lời xì xào, những ánh mắt tò mò bắt đầu xuất hiện. Một số người ngưỡng mộ sự can đảm của Minh Hiếu, nhưng cũng có những kẻ cười cợt, cho rằng cậu "vô vọng" khi theo đuổi một người như Đăng Dương. Tin này lọt vào tai Hà My, một đàn chị khóa trên, người từ lâu đã thầm thích Đăng Dương. Hà My là kiểu con gái sắc sảo, xinh đẹp, với mái tóc nhuộm nâu và phong cách ăn mặc thời thượng, nhưng tính tình cay nghiệt và không thích ai vượt mặt mình. Nghe chuyện Minh Hiếu tỏ tình, cô ta cảm thấy ghen tức. Trong mắt Hà My, Minh Hiếu là một mối đe dọa, dù cậu đã bị từ chối. Với tính cách không khoan nhượng, Hà My quyết định dạy cho Minh Hiếu một bài học.

Hà My rủ thêm hai thằng bạn thân, Tùng và Kiên, lên kế hoạch dụ Minh Hiếu ra khu nhà hoang sau trường để "xử" cậu, khiến cậu phải nhớ rằng đừng bao giờ dám động đến Đăng Dương. Tùng là một thằng to con, thường xuyên bắt nạt học sinh yếu hơn, còn Kiên thì xảo quyệt, giỏi nghĩ ra những kế hoạch bẩn thỉu. Hà My nhắn tin cho Minh Hiếu từ một số lạ, giả vờ nhờ cậu đến khu nhà hoang lấy đồ. Cô ta biết Minh Hiếu là người nhiệt tình, sẽ không nghi ngờ gì. Trong đầu cô ta, kế hoạch này hoàn hảo: Minh Hiếu sẽ bị đánh một trận tơi bời, và cậu sẽ không bao giờ dám xuất hiện trước mặt Đăng Dương nữa.

Hà My ngồi ở căng tin, thì thầm với Tùng và Kiên về kế hoạch. Cô ta cười khẩy: "Thằng Hiếu tưởng nó là ai chứ? Dám thích Đăng Dương? Để xem nó còn dám ngẩng mặt lên không sau hôm nay." Tùng gật đầu, nắm chặt tay: "Yên tâm, chị My, tụi em sẽ cho nó một trận nhớ đời." Kiên bổ sung: "Tao sẽ quay video, để cả trường biết nó thảm hại thế nào." Hà My gật đầu hài lòng, ánh mắt lóe lên vẻ hả hê. Cô ta không biết rằng, ở góc căng tin, một học sinh lớp dưới đã nghe lỏm được kế hoạch và chạy đi báo cho Thành An, bạn thân của Minh Hiếu.

Thành An, sau khi nghe kể, lập tức chạy đi tìm Đăng Dương. Hắn đang ngồi ở sân bóng rổ, tay cầm chai nước, ánh mắt lơ đãng. Thành An hớt hải: "Dương! Minh Hiếu có chuyện rồi! Hà My và hai thằng kia định dụ cậu ấy ra khu nhà hoang để đánh! Tao nghe được tụi nó bàn kế hoạch!" Đăng Dương nghe xong, máu trong người như sôi lên. Hắn đứng bật dậy, không nói gì thêm, chỉ quay người chạy thẳng ra khu nhà hoang, Thành An vội vàng chạy theo sau. Hắn không hiểu tại sao mình lại lo lắng đến vậy, chỉ biết rằng nếu có chuyện gì xảy ra với Minh Hiếu, hắn sẽ không tha thứ cho chính mình.

Chiều thứ Sáu, ánh hoàng hôn vàng cam phủ xuống sân trường THPT Nguyễn Trãi, tạo nên một khung cảnh yên bình nhưng thoáng chút uể oải. Minh Hiếu vừa rời lớp học, balo đeo lệch vai, khi điện thoại rung lên báo một tin nhắn từ số lạ: "Hiếu, có người để quên đồ ở khu nhà hoang sau trường, nhờ mày đến lấy giúp. Làm ơn nha!" Không mảy may nghi ngờ, Minh Hiếu nhắn lại: "Ok, tao sẽ qua ngay." Cậu vốn là người nhiệt tình, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, từ việc nhỏ như nhặt bút rơi cho bạn cùng bàn đến việc lớn như hỗ trợ tổ chức ngày hội trường. Cậu chẳng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng ai đó cần giúp và mình có thể làm được. Cậu khoác balo, bước đi về phía khu nhà hoang, nơi nằm khuất sau sân bóng rổ, ít người qua lại. Bầu trời dần nhá nhem, ánh nắng yếu ớt chiếu lên những bức tường loang lổ, tạo nên một không khí u ám, lạnh lẽo.

Khu nhà hoang là một dãy nhà cũ, bỏ không từ lâu, từng là kho chứa đồ của trường nhưng giờ chỉ còn là nơi đầy bụi bặm và hoang tàn. Những bức tường loang lổ, cửa sổ vỡ nát, và cỏ dại mọc um tùm tạo nên một không gian đầy bí ẩn. Nơi này thường vắng vẻ, chỉ có vài học sinh lén lút ra đây hút thuốc hoặc tụ tập nói chuyện phiếm. Minh Hiếu bước vào, ánh mắt quét quanh, cố tìm người đã nhắn tin. Cậu gọi to: "Có ai ở đây không? Tao đến lấy đồ đây!" Nhưng chỉ có tiếng gió rít qua những khung cửa vỡ, trả lời cậu bằng sự im lặng đáng sợ. Cậu nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. "Lạ thật, không lẽ mình đến nhầm chỗ?" cậu lẩm bẩm, bước thêm vài bước vào sâu bên trong.

Đột nhiên, từ phía sau, một giọng nói sắc lạnh vang lên: "Mày nghĩ mày là ai mà dám thích Đăng Dương?" Minh Hiếu quay lại, thấy Hà My đứng đó, khoanh tay, ánh mắt đầy mỉa mai. Bên cạnh cô ta là Tùng và Kiên, hai thằng bạn thân của cô, với vẻ mặt chẳng mấy thân thiện. Hà My, đàn chị khóa trên, nổi tiếng với vẻ ngoài xinh đẹp, mái tóc nhuộm nâu thời thượng và phong cách ăn mặc sắc sảo, nhưng tính tình cay nghiệt, không thích bất kỳ ai vượt mặt mình. Cô ta đã thầm thích Đăng Dương từ lâu, và tin tức về việc Minh Hiếu tỏ tình với hắn khiến cô ta sôi máu. Trong mắt Hà My, Minh Hiếu là một mối đe dọa, dù cậu đã bị từ chối. Tùng, một thằng to con với dáng vẻ hung hãn, thường xuyên bắt nạt học sinh yếu hơn, còn Kiên thì xảo quyệt, luôn nghĩ ra những kế hoạch bẩn thỉu để hỗ trợ Hà My. Cả ba đứng chặn lối ra, ánh mắt đầy ý đồ xấu.

Minh Hiếu chưa kịp phản ứng thì Tùng đã bước tới, xô mạnh cậu ngã xuống đất. Cú ngã khiến cậu va vào nền bê tông lạnh lẽo, đau điếng. Kiên lao tới, tung một cú đấm vào vai cậu, khiến Minh Hiếu nhăn mặt. Cậu cố đứng dậy, hét lên: "Tụi mày làm gì vậy? Có chuyện gì thì nói rõ ràng!" Nhưng Hà My chỉ cười khẩy, giọng đầy khinh miệt: "Nói? Mày cần một bài học để biết thân biết phận, nhóc con." Cô ta ra hiệu, và Tùng với Kiên tiếp tục tấn công. Những cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống, khiến Minh Hiếu ngã gục, trên người đầy vết bầm tím. Cậu cố chống trả, vung tay đẩy Tùng ra, nhưng một mình cậu làm sao địch nổi hai thằng to khỏe hơn mình. Đau đớn lan khắp cơ thể, nhưng cậu vẫn cắn răng, không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Hà My.

Hà My đứng một bên, khoanh tay, ánh mắt hả hê: "Mày tưởng mày có thể cướp Đăng Dương từ tao sao? Mày chỉ là một thằng nhóc ngu ngốc, không biết trời cao đất dày." Minh Hiếu, dù đau, vẫn cố ngẩng đầu, giọng kiên định: "Tao không cướp gì cả. Tao chỉ thích cậu ấy, thế thôi. Mày muốn gì thì cứ nói thẳng, đừng làm trò bẩn thỉu thế này!" Lời nói của cậu khiến Hà My càng tức giận. Cô ta bước tới gần, cúi xuống nhìn cậu: "Mày còn dám cãi? Tùng, Kiên, đánh mạnh vào, cho nó nhớ lâu!" Tùng gật đầu, nắm tay siết chặt, chuẩn bị tung thêm một cú đấm vào mặt Minh Hiếu. Kiên đứng bên cạnh, lôi điện thoại ra, định quay video để làm nhục cậu trước cả trường.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên như sấm: "Dừng lại ngay!" Đăng Dương và Thành An xuất hiện ở cửa khu nhà hoang, ánh mắt Đăng Dương bừng bừng giận dữ. Hắn lao vào, với danh tiếng "trùm trường" không phải hư danh. Chỉ vài cú đấm chính xác, Tùng ngã lăn ra, ôm bụng rên rỉ. Kiên cố chống cự, nhưng cũng nhanh chóng bị Đăng Dương hạ gục bằng một cú đá mạnh vào chân. Hà My hoảng loạn, hét lên: "Mày làm gì vậy, Dương? Tao chỉ muốn dạy thằng này một bài học thôi!" Nhưng Đăng Dương chỉ lườm cô ta, ánh mắt sắc lạnh như dao: "Mày động vào người của tao, thì đừng hòng yên." Giọng hắn trầm xuống, đầy đe dọa, khiến Hà My run rẩy, không dám cãi lại.

Thành An nhanh chóng chặn đường Hà My khi cô ta cố bỏ chạy: "Mày ở yên đó, đừng hòng chạy!" Hà My đứng im, ánh mắt hoảng sợ. Đăng Dương quỳ xuống bên Minh Hiếu, nhẹ nhàng đỡ cậu dậy. "Mày ổn không? Đừng sợ, tao ở đây rồi," hắn nói, giọng run run, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Minh Hiếu, dù đau đớn, vẫn cố mỉm cười, máu rỉ ra từ khóe miệng: "Tao... ổn. Cảm ơn mày, Dương." Cậu yếu ớt nắm tay hắn, ánh mắt đầy cảm kích. Đăng Dương cảm thấy trái tim mình nhói lên khi thấy Minh Hiếu trong tình trạng này. Những vết bầm trên mặt cậu, vết máu trên môi, tất cả như dao cứa vào lòng hắn. Hắn tự trách mình, nếu không vì sự lạnh lùng của hắn, nếu hắn không từ chối Minh Hiếu, có lẽ cậu đã không rơi vào tình cảnh này.

Không để mất thêm thời gian, Đăng Dương bế Minh Hiếu lên, bước nhanh ra khỏi khu nhà hoang. Hắn cẩn thận đặt cậu lên vai, như sợ làm cậu đau thêm. Thành An đi theo, vội vàng gọi xe để đưa cả hai đến bệnh viện gần nhất. Trên đường đi, Đăng Dương nắm chặt tay Minh Hiếu, lòng đầy lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt đầy hối hận. Minh Hiếu, dù đau, vẫn cố mỉm cười với hắn, như muốn nói rằng cậu không trách hắn. Đăng Dương thầm hứa với lòng, từ giờ sẽ không để Minh Hiếu phải chịu tổn thương nữa. Hắn nhận ra rằng, trong suốt thời gian qua, Minh Hiếu đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn, và hắn không thể để mất cậu.

Trên xe, Thành An ngồi ở ghế trước, liên tục quay lại hỏi: "Hiếu, mày chịu được không? Đừng cố quá, tới bệnh viện bác sĩ sẽ chăm sóc mày." Minh Hiếu gật đầu yếu ớt: "Tao ổn, An. Cảm ơn mày đã báo cho Dương." Đăng Dương siết chặt tay cậu, lòng đau như cắt. Hắn nghĩ lại khoảnh khắc dưới gốc cây phượng, khi hắn lạnh lùng từ chối Minh Hiếu. Nếu lúc đó hắn mở lòng, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, hắn chỉ muốn bù đắp, muốn bảo vệ cậu bằng mọi giá. Xe lăn bánh qua những con đường tấp nập, đưa họ đến bệnh viện, nơi Minh Hiếu sẽ được chăm sóc, và nơi Đăng Dương sẽ bắt đầu hành trình sửa sai của mình.

-----------------------------------------

Tiêu đề k đúng lắm nhưung mà kệ đi

Vì t không tag được, nên bạn đặt request xem được thì cho tui xin lôi nha tại tui hơi bận á. Cảm ơn vì đã đặt request aa

Đọc vui vẻ aa😗😗

66/100

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co