Dn Naruto Toi La Uzumaki Akako
Akako đến gần hơn chỗ hai chú sói nhỏ ,ngồi xuống cạnh chúng ,Vuốt ve bộ long trắng mềm của chúng ,những con sói nhỏ cựa mình ,dần mở mắt .Đôi mắt chúng không giống với Yukime ,mẹ chúng cho lắm ,một bên thì là màu mắt xanh dương trong veo đầy huyền bí như của Yukime ,một bên mắt còn lại thì đứa màu đỏ ,đứa màu cam nhạt-Được rồi ,xem nào ! ...Ấy ,ta quên hỏi Yukime tên hai đứa nó là gì rồi! Cả hai đứa nó đều là nữ nhỉ ...Hmmm Yui và Mei? Yui sẽ là cưng ,mắt đỏ à ,Mei là em nhé Mắt cam.Thích không ,thích không?Cô lại xoa xoa bộ lông của chúng ,như từng làm với con mèo của cô trước đây.Những con sói nhỏ liền rúc vào người cô ,chúng bắt đầu rú lên ,hai cái đuôi nghoe nguẩy trái phải .Lúc này cô nhận ra chân chúng có kí hiệu gì đó giống như đóa sen màu trắng ,chúng đang phát sáng và bản thân cô cũng có ký hiệu ấy ở cánh tay phải .Thấy vậy ,cô chỉ cười-Xem ra Yukime là cố ép ta nhận Yui và Mei nhỉ ,dù cho mình có từ chối thì cái ký hiệu này sẽ là mối liên kết rắc rối đây.Giờ phải làm sao với 2 cưng đây? U choa choa choa ,cute thía!Đem về nhà nuôi thì chắc chắn không được rồi :< Nhưng chả nhẽ để hai đứa ở lại đây?Yui và Mei bắt đầu nghoe nguẩy đuôi ,nhưng hai tai cụp xuống,dường như chúng nghĩ cô muốn để chúng ở lại đây.Khuôn mặt đang long lanh như cầu xin của chúng làm cô động lòng.-U choa choa choa ,đương nhiên Akako sẽ không để hai cưng một mình ở đây rồi nhưng phải làm sao thì mới được đây –Cô ra vẻ suy ngẫm hồi lâu-này nhé ,Buổi sáng hai đứa sẽ ở đây ,mà không có chị ,phải ,không có chị! Từ khoảng sau bữa trưa đến chiều tối chị sẽ ở đây với hai đứa đuợc không?Hai chú sói nhỏ vẫy đuôi chậm lại ủ rũ. -Thôi nào,ngoan ngõan chút đi! -Oáp! Mới đó mà đã sáng rồi,!-Akako tỉnh dậy ,trời đã bừng sáng ,nắng vàng gay gắt chiếu lên không gian của khu rừng ,mùi gỗ sộc vào mũi ,êm ả ,thoải mái.Hai chú sói nhỏ nằm tựa mình cạnh cô ,cô xoa đầu chúng rồi đứng dậy .Chạy theo lối cũ về nhà.Về đến nhà liền không thấy ai cả. Cha mẹ cô đâu rồi? căn nhà nhỏ vắng tênh ,làm Akako có hơi sững sờ.Cô đi lại khắp gian nhà nhưng chẳng thấy cha mẹ mình đâu-Cha ơi?Mẹ ơi?Chẳng bao giờ họ đi đâu mà không có cô hoặc không báo cho cô biết cả ,lạ kỳ thay!Hay họ đi tìm cô rồi? Thật là!Cô không nên đi suốt đêm như thế.Cô ngồi trên ghế ,ôm đầu hối hận.Đột nhiên ,bên ngoài có tiếng bước chân ,cô nhanh chóng bật dậy ,cũng nhanh chóng nhận ra ,tiếng chân này không phải của cha mẹ cô.Nhanh chóng,cô vào thế thủ ,chọn dưới bàn ăn làm nơi ẩn nấp .Tiếng chân ngày càng gần ,càng rõ ràng ,cuối cùng dừng lại trước cửa nhà cô .Từ dưới bàn ăn ,cô thấy khe cửa dần chậm mở ,nhưng .....không thấy bàn chân .Tuy rằng tiếng bước chân vẫn vang lên đều đều trên sàn nhà ,cô dòm qua một hồi vẫn không thấy gì -Tôi biết cô ở đó! Ra đi –Một giọng nói lạ lùng vang lên.Akako miễn cưỡng bước ra ,tâm trạng luôn sẵn sàng đối đầu với tình huống tệ nhất là phải giao tranh.Điều khiến cô bất ngờ ,cái người ở trước mặt chỉ là cái bóng mờ mờ ảo ảo ,màu ánh kim ,tuyệt nhiên không thấy hình hài ra sao-Cô là ai? –Akako cất giọng hỏi-Gớm ,mới tý tuổi mà mạnh giọng ghê nhỉ?Thú vị phết ,Đó chắc là điều khiến Yukime chọn cô thay vì ta nhỉ?Akako có hơi chút ngẩn người :-Cô biết Yukime? Cô là ai?-Ta ?Chính ta cũng không biết đấy .Ả yukime gọi ta là Hotaru –Đối phương hất đầuWhat ? Cái tên Hotaru trong tiếng Nhật chả phải có nghĩa là đom đóm sao ?Đừng nói cái con người(?) này là đám đom đóm nhá .-Người tới có việc gì không ?-Akako hỏi-Woah ,ăn nói đĩnh đạc ghê ,một đứa bé 5 tuổi mà được vậy là hơi bị gắt đấy.Ta là do ả Yukime tạo thành ,ta đến để hoàn thành ước nguyện của ả.Chăm sóc hai đứa con của ả.-Vậy thì ngươi nên ở với yui và Mei ,ở đây chi ?-Akako khó hiểu-phiền phức là ở đó đó ,tự dưng bị bắt đi trông trẻ,trong đám trẻ đó có cô !-Hotaru chế giễu Cái này làm Akako hơi tức nha, dù thân hình là của trẻ con ,nhưng nếu tính cả khi còn là 'Ngọc' và bây giờ thì cô đã là bà dì 30 rồi đó ,thiệt tình .Cái con người này kỳ cục ghê !-À ,Hotaru –san phải không ? Hotaru biết cha mẹ tôi đâu không ?-Akako hỏi-Hửm ,để tôi xemTừ trong đám khói màu ánh kím ấy (chính là Hotaru) bay ra một vài con đom đóm nhỏ,bay qua cửa đi mất .Một lúc sau ,người kia nói :-Họ đang tìm cô á,ở gần thôi ,sắp về rồi cô cứ an tâm là vậy.-Phù –Akako thở một hơi nhẹ nhõm- Cám ơn nhé ,Hotaru –san ,mà ngươi là trai hay gái ấy ?-...Ngươi nói ta mới biết ,chắc là trai nhỉ ?-Hotaru thẫn thờ -Mà,cái đó không quan trọng !Đại khái là cô không cần đến thăm Yui với Mei cũng được á ! Tôi lo cho !!Nhìn cái điệu hắn vỗ ngực tự hào kìa ,thấy ghét :-Ủa chi dzị ? Tôi đã hứa với hai đứa nó rồi ,như vậy là không được đâu !! Haizzz-Hotaru thở dài một tiếng –Rảnh thì tôi kể ,cô biết nhiều làm gì ? Trẻ con chỉ cần chăm ngoan ,lớn nhanh được rồi !Nói xong ,hắn ,hay chính là làn khói kia biến mất .Có chút cáu nha ,mặc dù trong hình hài trẻ con nhưng cô cũng đã 30 ,ở thời cô đủ sinh vài đứa rồi á ,mẹ của cô hiện tại cũng chỉ mới 26 ,cha cô mới ngót nghét lên 28 .Kể ra thì cô già hơn cha mẹ mình luôn á trời.Bực mình ,cô ngả mình trên chiếc ghế.-Đã quá trưa rồi,cha mẹ vẫn chưa về nữa ,họ có bị sao không ?Nắng đã lên quá đầu.Cô vào phòng bếp ,bắt đầu chuẩn bị bữa trưa chờ cha mẹ về ,coi như hối lỗi ,cô nhặt rau,làm ít súp miso hồi xưa cô thích nhất,ngoài ra còn thêm vài món ăn như chả nem .Cô tự hào về trình nấu ăn của mình lắm lắm lắm luôn ỤwU////Xoạch///-A !Bố mẹ về rồi ạ ?-Akako mừng rỡ ra đón -Akako!!CON ĐÃ ĐI ĐÂU VẬY?-Mẹ cô liền ôm chầm lấy cô ngay tức khắc.Cô còn nghe tiếng mẹ mình sụt sịt khóc ,thương mẹ ghê-Con xin lỗi ạ....-Cô cúi đầu ,tỏ vẻ ân hận-Sáng dậy ,mẹ không thấy con đâu mẹ không thấy con đâu ,tìm khắp nhà đều không thấy ,ba mẹ đã đi tìm con khắp rừng đó ,con đã ở đâu vậy hả?-Cha cô dò hỏi-Con xin lỗi,sáng ra con ...không ngủ được ,con đã dậy sớm hơn một chút ,lên rừng hái ít thảo dược ,làm món súp Miso –Cô cúi gằm mặt –con không nghĩ sẽ làm cha mẹ lo lắng ,con xin lỗi.Cha mẹ cô nhìn về cái bàn ăn được xếp đầy các món thơm phức ,cũng có chút động lòng-Con làm à? Akako giỏi thế!-Mẹ cô cười ,vừa xoa đầu cô vừa nói-Hmm ,Thơm quá ,ta đói ,chúng ta ăn cơm chứ ?-Bố cô dịu dàng nói-Dạ !!---------------------------------------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co