Eunxiao Nc17 Vo Toi La Gangster Cover Edit
Với sự cố gắng của cả đội Eunseo, bản kế họach của nhóm được chọn làm bản quyền chính thức để đưa ra bàn luận ký kết hợp đồng với Cty lớn mang về nhiều tiền cho Cty. Mọi người cùng tổ chức ăn mừng tại quán ăn xưa - nơi đã xảy ra kỷ niệm đẹp giữa EunXiao. Đó là lần đầu tiên Cheng Xiao và Eunseo gặp nhau, số phận đã gắn chặt hai con người tưởng chừng như không thể dung hòa.
Quán Sushi
"A! Lâu qúa không gặp mời vào...mời vào" - Đích thân ông chủ ra cong lưng đón tiếp.
"Họ nhiệt tình quá nhỉ!" - Các đồng nghiệp của Eunseo cứ quay qua quay lại nhìn quán ăn. Như mọi lần, Cheng Xiao đặt trước căn phòng VIP đủ lớn cho mọi người.
"Baby, vài bữa nữa Seonie được nghỉ phép, mình đi chơi nha" - Eunseo ngồi cạnh nói nhỏ vào tai Cheng Xiao.
"Đi đâu?" - Cheng Xiao vui vẻ hỏi, vì sắp tới là kỷ niệm 1 năm ngày cưới của họ rồi. Cô trông chờ Eunseo sẽ mang đến bất ngờ gì cho mình.
"Đến một nơi chỉ có hai ta" - Eunseo cười, nheo nheo đôi mắt, chúng xếp lại thành hai đường chỉ cong cong.
"Mờ ám!" - Cheng Xiao cười.
"Eunseo à ~ Không, bây giờ phải gọi là chị hai chứ!" - Ông chủ rối rít rót rượu sake cho Eunseo.
"Ông chủ cứ gọi là Eunseo như bình thường là được rồi. Tôi cũng quen rồi, không sao đâu!" - Eunseo cười.
"OK! Để tôi ra ngoài hối đầu bếp mang thức ăn lên nhé! Mọi người cứ vui vẻ!" - Ông chủ cúi chào rồi ra khỏi phòng.
"Đồ ngốc!" - Cheng Xiao mắng yêu nhưng có vẻ Eunseo không hiểu lắm.
Eunseo đúng là không biết tay ông chủ cáo già này đã làm gì. Năm trước ông ta cố tình thả Eunseo đi vì biết chắc một là cô sẽ chết không tòan thây, hai là cô ấy sẽ đứng ở một vị trí mà ai cũng phải ngẩng mặt nhìn. Cô bây giờ đang ở dự tính hai của tay chủ. Eunseo vừa mang ơn vừa không thể trách ông ta được. Vì ông ta thả cho cô đi, chỉ là âm thầm báo cái tên lại cho đàn em của Cheng Xiao biết thôi. Mà chắc gì cô chạy thoát được? Ôi ~ Tay này đúng là người biết làm ăn đầy khôn khéo.
...
Ngày kỷ niệm tươi đẹp đến. Eunseo đưa Cheng Xiao chạy ra ngoại ô. Sắc mặt Xiao lập tức đen lại khi thấy Eunseo đưa mình đến đỉnh núi và có căn nhà nhỏ ở đó. Chuyện này thật sự quá sốc với cô. Cái cảnh mẹ mình chết trong biển lửa tưởng chừng đã ngủ quên vì Eunseo nay lại được khơi dậy.
"Seonie, tại sao?" - Cheng Xiao nhíu mày nhưng để mặc Eunseo kéo cổ tay mình vào căn nhà đó. Không phải chỉ là hồi tưởng về căn nhà thiêu chết mẹ cô nhưng cảm giác nóng bức lúc này khiến cô ngột ngạt.
"Baby, Seonie sẽ chứng minh cho em thấy chúng ta hạnh phúc và Seonie sẽ bảo vệ em dù có xảy ra chuyện gì. Tối nay mình sẽ ngủ lại đây" - Eunseo khoác nhẹ vai Cheng Xiao. Cô muốn Xiao sẽ vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân mình. Cô đã hỏi bác sĩ tâm lý về chuyện này và cũng nhận được những tư vấn chuyên nghiệp. Chỉ cần Xiao vượt qua được ám ảnh này thì những chứng sợ hãi của cô ấy sẽ không còn khống chế được nữa.
"Seonie, em không thích!"
"Baby, tin Seonie không?" - Cheng Xiao nhìn Eunseo một chút rồi khẽ gật đầu.
"Vậy thì hãy giao em cho Seonie"
"Seonie~" - Cheng Xiao ôm lấy Eunseo, hơi ấm từ Eunseo khác với cái nóng bức do chứng ảo tưởng của cô gây ra.
Cheng Xiao tin Eunseo sẽ bảo vệ cô cũng như cô sẽ bảo vệ Eunseo dù có chuỵện xảy ra với họ. Eunseo đã mua sẵn thức ăn để trên đây, nhìn điều đó Xiao biết cô ấy đã lên kế hoạch mọi thứ cho chuyện này từ lâu rồi. Cô rất hạnh phúc, điều duy nhất Xiao nghĩ lúc này là mãi mãi ở bên cạnh người chồng trước mặt.
"Giúp em nào ~" - Cheng Xiao cười, mang bịch thức ăn đến sàn bếp. Eunseo lật đật chạy theo, cô vui sướng khi Cheng Xiao không giận bỏ về như cô đã lo sợ.
Eunseo biết Xiao sẽ tin mình mà. Cô có thể yếu hơn bất cứ ai nhưng khi có Cheng Xiao bên cạnh, cô sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ cô ấy.
Buổi tối vui vẻ trôi qua, Cheng Xiao ôm Eunseo ngủ trên cái giường nhỏ. Eunseo ôm chặt Xiao trong tay như truyền hơi ấm vào giấc ngủ và rằng cô vẫn bên cạnh kể cả khi ngủ thế này. Cô sẽ mãi mãi bên cạnh Xiao, yêu thương và chia sẻ mọi thứ với người mình yêu.
"Chậc chậc...Tụi bây hạnh phúc quá nhỉ?!"
"Ô...ông là ai? Sao ông vào đây được?" - Eunseo hoảng hồn khi thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế đối diện giường mình, cầm chiếc bật lửa mồi thuốc.
"Cho - Sun, còn sống à?" - Cheng Xiao nhếch mép cười.
"Cưng nghĩ anh chết rồi đúng không? Cái xác đó chỉ là thằng thế thân có khuôn mặt hao hao anh thôi cưng à ~" - Lão cười, để lộ những chiếc răng mạ vàng ra.
"Muốn gì?" - Cheng Xiao đanh mặt lại, trèo ra phía trước Eunseo để che chắn cho cô ấy.
"Anh có tật, ăn không được thì phá cho hôi. Anh sẽ nướng chín cưng và cả thằng chồng cưng trong cái lò này" - Lão kéo hơi thuốc dài, nhả ra vòng khói trắng đục lỡn vỡn bay lên trần nhà. - "Ngửi được mùi gì không?" - Eunseo hít hít mũi.
"Xăng!" - Cheng Xiao đáp, cô đang run lên. Eunseo bên cạnh nên có thể cảm nhận được Xaio đang run và cố kiềm chế trước lão. Cô vội đẩy Cheng Xiao ra phía sau lưng mình để che cho cô ấy. Eunseo là chồng và cô phải bảo vệ Sana như đã hứa.
"Thế này nhé! Trong cả hai, anh tha cho một người. Cưng hoặc chồng cưng. Hai người tự chọn đi!"
"Xiao!" - Eunseo nói nhanh không cần suy nghĩ.
"Seonie~" - Sana nhíu mày nhìn Eunseo. - "Seonie nghĩ gì vậy hả? Ai cho Seonie quyền quyết định ở đây?"
"Xiao! Em phải sống!"
"Seonie, em sống 20 năm qua, chưa bao giờ em vui như khi có được Seonie bên cạnh và thương em. Đủ rồi! Cuộc sống của em vậy là quá hòan mỹ. Nhưng Seonie còn cả một quãng đường dài phía trước, đi đi Eunseo" - Cheng Xiao hôn lên môi Eunseo thật nhanh rồi đẩy cô ấy qua phía lão. - "Mang cô ấy đi cùng ông đi!"
"Chọn rồi phải không? Mày may thật đấy! Đi thôi nào!" - Lão cười, cầm bật lửa đóng mở đóng mở. Ngọn lửa bùng lên rồi dập tắt như sinh mạng cả hai đang trong tay lão vậy. Chơi đùa và đe dọa.
"AAA..." - Lão la lên khi con dao phóng thẳng vào cổ tay đang cầm bật lửa. Nắp bật lửa mở, Eunseo bay người tớ để chụp lấy nó trước nó rơi xuống nền nhà.
*Bừmmm*
Ngọn lửa vùng lên mạnh mẽ, bao lấy căn nhà. Cheng Xiao vội chạy lại nắm tay Eunseo nhìn lão.
"Haha...Vậy càng tốt, chết chung. Vui thật đấy! Không uổng công anh sống từng ngày chờ em. Anh đã tốn nhiều công sức theo dõi con nhỏ này để mượn tay nó đưa em đến đây đấy!" - Lão cười lớn.
Lửa càng lúc càng bốc cao, Eunseo nắm tay Xiao chạy ra cửa nhưng lửa đã nuốt cánh cửa mất rồi.
"Khụ....khụ..." - Eunseo bịt miệng mình và lấy miếng vải đưa cho Cheng Xiao che miệng và mũi lại.
Cô cố nhìn quanh và suy nghĩ xem có gì xài được lúc này không? Không! Không được rồi! Cứ đà này sẽ ngất xỉu trước khi lửa thiêu cháy mất. Không suy nghĩ 1 giây nào cả, cô vội ôm lấy mặt Xiao đặt nụ hôn thật sâu.
"Seonie yêu em, Xiao à" - Eunseo dứt ra khỏi nụ hôn.
"Không! Làm ơn, đừng mà Seonie!" - Cheng Xiao khóc, cô đang run rẩy khi nghe Eunseo nói vậy. Cô biết Eunseo muốn làm gì vì chính cô cũng muốn làm vậy. Ngày trước mẹ cô cũng nói câu này trước khi xa cô...mãi mãi...
"Bạn Seonei có nói nhà này có làm hầm để thức ăn dự trữ. Chỉ vừa đủ cho một người trong đó. Xuống dưới đi Xiao!" - Eunseo vội kéo nắp hầm lên và kéo tay Cheng Xiao ấn xuống dưới.
"Seonie, em xin Seonie đừng bỏ em mà. Seonie, em sẽ chết cùng Seonie" - Cheng Xiao ôm chặt lấy Eunseo, nước mắt hòa ướt khuôn mặt.
"Xiao, hãy cho Seonie hoàn thành lời hứa với em. Seonie yêu em" - Eunseo nói không ngừng vào tai Xiao, nói cho lần cuối và bù cho quá khứ lẫn tương lai.
"Đừng nói nữa, em không muốn nghe. Em không muốn nghe" - Cheng Xiao lắc đầu mạnh trên vai Eunseo.
*Bốp*
Lão già Chosun sau khi tỉnh hơn tự rút con dao ra khỏi tay. Lão lấy ghế đập mạnh vào lưng Cheng Xiao để đẩy lùi cả hai ra khỏi cái hầm duy nhất kia. Lão nhanh chân chui xuống hầm và đóng nó lại. Cẩn thận hơn lão dùng vải xé từ áo cột khóa hầm lại với nhau để chắc chắn họ không gỡ ra được.
"Seonie à, em thà chết cùng Seonie chứ không xuống đó đâu!" - Cheng Xiao nhăn nhó nói, cái lưng cô bị trầy do vài mảnh gỗ trên ghế cào vào người.
"Chúng ta sẽ cùng sống!" - Eunseo kéo Xiao lại chỗ bếp, cố lách qua những thanh gỗ trên trần nhà rơi xuống. Eunseo mở vòi nước trong nhà bếp và đổ chúng lên người cả hai, ướt từ đầu đến chân. Cô nắm chặt tay Xiao - "Baby!"
"Seonie~" - Cheng Xiao khẽ gật đầu ra hiệu vẫn ổn.
"1...2...3 CHẠY!!!!!!" - Tay trong tay họ lao thẳng về phía cửa, dùng bả vai mình để đập tung cánh cửa đầy lửa kia.
"Phù....phù..." - Ngay khi ngã nhào ra đất, họ ôm chặt lấy nhau, mặt nhem nhuốc đen vì khói, tay bị phỏng đôi chỗ do va chạm với cánh cửa ban nãy. Nhưng mọi thứ không quan trọng vào lúc này nữa.
Trong lúc họ vẫn ôm nhau bên ngoài, lão già bên dưới hầm đang cười ngạo nghễ vì bản thân sẽ được sống sót. Lão quay qua quay lại chỉnh tư thế cho dễ chịu 1 chút. Ở đây chật và nóng quá! Lão xé áo băng vết thương và nhét vải che đi vài lỗ hở bên vách tường trong hầm. Căn hầm này chắc lâu năm lắm rồi nên tường cũng mục nát đi nhiều, có vài tia lửa vẫn xẹt qua cái khe gần chồng thùng giấy sát vách. Lão nghe nói hầm này là hầm chứa thức ăn nên mò đến tìm chút lương thực lót dạ. Sáng mai cứu hộ sẽ đến cứu lão thôi.
Lão sẽ dựng nên câu chuyện thật cảm động nào đó rằng mafia muốn giết lão và lão may mắn trốn được khi tìm thấy cái hầm này.
"K...k....k...h...ô...ng...." - Lão run rẩy lắp bắp nhìn vào những thứ trong thùng. Vài tia lửa cứ xẹt qua vách tường hở, không xong rồi! Lão vội tháo cái khăn đã cột ở cửa ra, hi vọng chạy ra ngoài dù có phỏng nửa thân cũng không sao.
"Mẹ kiếp!" - Lão chửi vì lúc nãy cột quá chặt giờ mở không ra.
*Rầm*Lão nghe tiếng cây xà ngang nhà rơi thẳng xuống nắp hầm mình đang trú, cứng ngắc. Lão tuyệt vọng rồi!!!*BÙMMMMMMMM*Eunseo và Cheng Xiao dìu nhau đứng lên nhìn căn nhà cháy ngùn ngụt."Có chuyện gì mà nó nổ dữ vậy?" - Cheng Xiao thắc mắc khi cái chấn động mạnh rung chuyền cả đến chổ họ đứng."Seonei không biết nữa, mình nên về thôi. Seonie đã báo với sở cứu hỏa rồi" - Eunseo khoác vai Xiao ra xe."Có lẽ sáng mai họ đến" - Cheng Xiao ngã vào vai Eunseo.. . . . .Sáng hôm sau, Eunseo và Cheng Xiao trong bệnh viện đều xem tin tức. Đội trưởng sở cứu hỏa tại hiện trường cho biết thêm thông tin về vụ hỏa họan lần này."Theo như sự việc thì nhà bị tẩm xăng và bùng cháy từ phòng ngủ. Không có ai ở trong nhà và tất cả đồ bị cháy đen hết. Bất ngờ là chúng tôi phát hiện căn nhà này có hầm nhỏ chứa thức ăn. Sau 3 tiếng dẹp bỏ những mảnh vụn của căn nhà chúng tôi phát hiện ra 1 xác chết nam co người cháy đen cả thi thể nằm dưới căn hầm..."Nghe đến đây cả Cheng Xiao và Eunseo đều ngạc nhiên. Cứ nghĩ ông ta sẽ còn sống bình an mới đúng chứ?"....vài mẫu chai rượu hết hạn sử dụng còn xót lại quanh xác chết nam ấy.Nghi vấn đặt ra là người đàn ông này có ý định tự tử tuyệt đối muốn tìm đến cái chết khi tưới xăng khắp nhà và tự nhốt mình dưới hầm chứa rượu. Những vụ việc còn lại phía cảnh sát sẽ tiến hành điều tra sau"*Bụp* - Xaio tắt TV và ngồi trên giường bệnh cùng Eunseo."Suýt chút Seonie hại em rồi. Seonie không biết bên dưới lại chứa rượu" - Eunseo ôm lấy Xiao, tay chân cả hai đều băng vải trắng và mùi thuốc mỡ mùi trị phỏng nồng cả căn phòng."Em thà chết chung với Seonie. Sau này nếu có chuyện gì, đừng đẩy em đi nữa. Hứa với em đi!""Seonie hứa!" - Eunseo đặt nụ hôn nhẹ lên môi Xiao xem như khẳng định lời hứa."Xin chàoooo~" - Giọng ồn ào của Dasom phá tan giây phút lãng mạn của vợ chồng trẻ, những đồng nghiệp của Eunseo cầm hoa và trái cây vào phòng."Mọi người đến thăm tôi à? Cảm ơn nhé!" - Eunseo cười chào họ."Tại sao hai người là vợ chồng mà lại giấu chúng tôi? Lúc nãy y tá không nói hai người ở chung phòng tôi sẽ không biết chuyện này. Sao lại giấu tôi vậy?" - Dasom nói với giọng trách móc, giận dỗi."Tôi đã muốn nói nhưng chưa có cơ hội thích hợp" - Eunseo gãi gãi đầu cười xòa."Thôi đừng khủng bố người bệnh nữa" - Bora mang ít trái cây vào nhà tắm để rửa."Nghe nói cả hai bị phỏng trong lúc làm bánh và bị lò nướng nổ trúng. Không sao chứ?" - Hyori nhẹ nhàng quan tâm, vẫn với phong cách ngày thường của cô."Không sao, cái lò cũ quá thôi mà~" - Cheng Xiao cười nhẹ.Bên ngoài cửa"A!" - Victoria xoa xoa đầu mình. - "Lại là cô nữa hả?" - Nhìn cố nhân mỉm cười."Người đẹp đi sao không chịu nhìn đường vậy?""Cô em đẹp gái này, tôi thấy cô cũng vui tính lắm. Có muốn hẹn hò không?" - Victoria hất mặt hỏi."Nếu tôi từ chối thì mất phong độ lắm!" - Dong Hee cừơi. - /Bà chị này xinh đẹp và vui tính, Cheng Xiao dù sao cũng đã có chồng. Thôi thì thử tìm hiểu với bà chị xinh đẹp này vậy. Tương lai có vẻ sáng lạng hơn một chút/ - Dong Hee gật gù với suy nghĩ của mình."Đi xem phim đi, gần đây tôi muốn xem phim kinh dị nhưng không dám đi coi một mình""Thật đúng ý tôi!""Còn chờ gì nữa ~" - Victoria đặt bó hoa trước cửa và Dong Hee cũng để giỏ trái cây xuống đó để khoác vai người đẹp đi chơi.(Quan hệ giữa Victoria và couple chính ko liên quan gì đến nhau đâu nhá!!!)Hai ngày sau họ về nhà và nhận được tin vui: Dayoung đã cầu hôn Yeoreum. Họ sẽ đính hôn trong tháng tới. Yeoreum sẽ giải quyết hết công việc để từ chức. Cô biết mình là cảnh sát thì sẽ mãi mãi không thể mang đến hạnh phúc trọn vẹn cho Dayoung được. Dayoung rất cảm động vì chuyện này nên cô cũng xin gia đình cho quản lý công việc ở club thôi chứ không đi đánh nhau như lúc trước nữa. Về Yeonjung và Soobin thì sau khi nhìn thấy chân tình của Soobin, Eunseo cũng phần nào xiêu lòng cho họ qua lại chính thức với nhau dù rằng họ vẫn lén lút nếu cô không cho. Nhưng cô cấm chuyện thân mật trước khi Yeonjung tốt nghiệp đại học. Cấm thì cấm vậy thôi chứ có làm ai mà biết được?...Ba năm sauĐảo JeJu - bãi biển Gwagan"Hừm...lâu quá à ~""Con mệt hả? Ngủ đi. Khi nào đến giờ appa gọi con dậy" - Eunseo vuốt nhẹ má đứa bé."Appa à, con mỏi mắt quá ~" - Đứa trẻ dụi đầu vào vai ba nó."Em mệt không? Seonie còn bên vai này" - Eunseo đưa vai còn lại ra."Uhm" - Cheng Xiao ngã đầu lên vai Eunseo nhìn ra biển một màu đen."Seonie~, nhớ lần đi trăng mật của tụi mình không?""Nhớ! Mới đó mà 4 năm rồi. Bé EunSo cũng đã hai tuổi rưỡi rồi nhỉ!" - Eunseo hôn nhẹ lên cái má phúng phíng của đứa trẻ ngủ say trong tay cô từ lúc nào."Seonie à, có bao giờ Seonie thấy hối hận khi lấy em không?" - Cheng Xiao hỏi vu vơ."Mới đầu Seonie thật sự rất sợ em. Seonie nghĩ hoài mà không hiểu em muốn gì ở Seonie nữa. Nhưng dần dần mới hiểu được tính cách của em. Em có một trái tim rất ấm áp đấy. Từ khi nào Seonie từ ghét em mà yêu em không hết vậy nè ~" - Eunseo cười, hôn lên mái tóc bồng bềnh trong gió biển."Em cũng không biết tại sao em lại muốn gặp Seonie lần nữa sau đêm đó. Ở Seonie có gì đó dễ chịu lắm, em muốn được Seonie ôm mãi như đêm đó. Dù Seonie có ghét em, em vẫn giữ Seonie bên mình" - Xiao cười, cô cười. Kim đồng hồ thiếu vài giây nữa là đúng 12 giờ, từ chân Xiao ánh sáng đang phát ra phản chiếu xuống mặt biển đen huyền."EunSo dậy đi con..." - Eunseo lay nhẹ con bé, nó dụi dụi mắt và nhìn ra hướng tay cô chỉ."A ~ đẹp quá appa ơi, umma ơi ~ xem kìa cầu đẹp chưa?!" - Nó kéo kéo tay áo Xiao."Uhm, đẹp lắm!" - Cheng Xiao xoa đầu nó.Cả nhà ba người đứng xem chiếc cầu nổi tiếng đang chiếu sáng cả một vùng biển, thật lộng lẫy quá!"Xiao à!""Hửm?" - Cheng Xiao quay sang Eunseo."Xiao à ~""Seonie~" - Cô cười, cô hiểu Eunseo định làm gì rồi."Xiao à, Seonie yêu em ~" - Eunseo hôn đôi môi chờ đợi đó. Nụ hôn cũng nhẹ nhàng như Xiao trao cô bốn năm về trước, cái ấm áp xua tan đi lạnh lẽo của gió biển."EunSo cũng yêu appa" - Nó hôn lên má Eunseo - "EunSo cũng yêu umma" - Nó hôn lên má Xiao."Appa / Umma cũng yêu con ~" - Cả hai hôn hai bên má nó cùng một lúc.Người ta nói dưới chân cầu khi phát sáng vào lúc 12 giờ, nói lời yêu thương ai đó thì sẽ bên cạnh họ mãi mãi có phải không? Câu trả lời nằm ở đối phương! The End미키
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co