viii, rồng nhỏ hậu đậu
trời đã chuyển sang đông hẳn, thời tiết càng lúc càng lạnh hơn, ôm trước vẫn còn một chút ấm, vậy mà trời hôm nay nhiệt độ lại tụt xuống tới khủng khiếp. với cái thời tiết này, hắn tự hỏi lúc trước khi hắn chưa xuất hiện thì làm sao người yêu của hắn có thể chịu nổi vậy. cũng may thật, năm nay đã có hắn ở bên, hắn chắc chắn sẽ cuộn cậu thành một cục bông."em không chịu đâu seunghyunie, trời lạnh lắm, em không muốn đi học đâu"ấy vậy mà còn một người đang nhõng nhẽo không muốn rời khỏi chăn ấm đệm êm giữa mùa đông này. mà cũng đừng trách cậu, đâu phải cậu muốn như thế đâu. ai cũng như vậy cả, thử hỏi xem cái thời tiết như thế này mà có nệm ấm chăn êm thì có ai muốn rời khỏi giường không chứ?seunghyun cũng đành bất lực, dù gì cũng còn sớm, hắn đứng nhìn từ trên xuống dưới giường xem thử người yêu của hắn cứ nằm ì ra đó được bao lâu. có phải được hắn nuông chiều quá nên sinh hư không?"nhanh lên" giọng nói của hắn bỗng dưng thay đổi, không còn nhẹ nhàng như trước nữa, mà có vẻ như đang tức giận lên rồi. choi seunghyun muốn mắng cậu.hắn nói xong liền quay lưng đi ra khỏi phòng, kèm theo động tác đóng cửa cái rầm không nương tay. khiến cậu đang say mê với sự ấm áp của chiếc giường thì giật mình.cậu nhanh chân ngồi phắt dậy chạy nhanh vào nhà vệ sinh, rồi sau đó vội vàng thay đồ, cái anh này lúc tức giận đáng sợ lắm đó, cậu không muốn vì cậu mà hắn tức giận đâu. chẳng may, cậu vấp té một phát nhào cả người xuống sàn nhà lạnh lẽo, đầu gối không thương tiếc mà đập một cái thật mạnh.đau đớn mà nhăn mặt, huhu chân đau quá không đứng lên được.nhưng rồi trong đầu cậu lại hiện ra một suy nghĩ."mình mà rề rà là anh seunghyun sẽ đi trước mất"vì thế mà cậu cố chống tay lên ghế, nâng người đứng dậy. bước từng bước nặng trĩu xuống cầu thang. đi được vài bước thì phải dừng lại mấy lần vì mém tí nữa là ngã nhào xuống.anh ơi, chân em đau quá, nhức nữa.còn về phần seunghyun, hắn cố tình làm như vậy là để cậu có thể nhanh chóng dậy đi học, hắn lại không nghĩ tới vì chuyện đó mà cậu bị té nhào đến đau đớn như thế.vừa thấy thân nhỏ nhỏ tròn tròn xuống cầu thang, hắn liền giả bộ làm ngơ như chuẩn bị đi học trước. hắn mang giày rồi mở cửa đi ra, chỉ trong vòng vài giây sau thì nghe thấy tiếng cậu mếu máo đằng sau."anh seunghyun, đợi...đợi em đi chung nữa" cậu khó khăn bước xuống bậc cuối cùng, rồi lại đi cà nhắc thật nhanh tới cửa.hắn nghe tiếng cậu có chút lạ, quay ra sau liền thấy bộ dạng thống khổ của cậu, đi chậm chậm, lại còn ôm chân, mặt nhăn nhăn nhó nhó như sắp khóc tới nơi.hắn liền chạy tới đỡ bạn nhỏ của mình ngồi xuống ghế, phần hắn quỳ xuống sàn rồi để chân bị đau của bạn nhỏ lên đùi hắn. nhẹ nhàng vén ống quần lên một chút liền thấy một vết bầm đang dần lộ ra trên chân trắng. hắn xoa nhẹ vào đó, đứng dậy tìm hộp y tế, lấy thuốc rồi lại đi tới từ tốn xoa vào chân của cậu. lại chẳng dám làm mạnh mặc dù hắn đang tức lắm, tại sao lại để bản thân mình bị thương. đúng là bạn nhỏ bé bỏng của hắn hắn không thể rời xa hắn dù chỉ là một phút mà.choi seunghyun phữn nộ 凸(`⌒'メ)凸"tại sao lại bị như vậy ?""e-em vội, lại sợ anh đi trước nên không may.." nghe tiếng hắn, cậu liền rụt chân lại, từ từ trả lời, giống như sợ hắn đánh cho một trận vì cái tội hậu đậu.nghe cậu nói xong, hắn cũng không trả lời, liền đứng dậy, đi mất tích. để cậu ở lại một mình ngồi im đó, chân thì đau vẫn chưa cử động mạnh được. mà giờ lại không gọi hắn, cứ sợ rằng hắn thực sự tức giận nên đã bỏ cậu ở nhà cùng với cái chân đau mà đi học một mình.như thế, chính xác là choi seunghyun siêu cấp xấu xaaaaa.một lúc sau, hắn quay lại trên tay cầm đôi giày của cậu, còn tay kia thì cầm chiếc áo ấm dày đi tới phía cậu, hắn quỳ xuống, tay nhẹ nhàng nhấc chân cậu lên mang giày vào, đôi hàng lông mày rậm của hắn nhiều lúc nhắn chụm lại, cực kì đàn ông."em hậu đậu tới mức quên mang áo luôn hả?" hắn mang áo đến cho cậu, kéo lên tận cổ rồi mang khăn quàng cổ, sau đó bế thốc cậu lên ra khỏi nhà. hắn bế rất nhẹ nhàng nha, không mạnh bạo, chỉ nhẹ nhàng bế cậu ra rồi đặt cậu vào trong xe, tránh động đến vết bầm của bạn nhỏ.ayguu, phước bảy đời, làm gì có ai được hắn làm mấy cái hành động này.lái xe tới trường, hắn còn tận tình dìu cậu xuống. mà cái gì cũng có mức độ đấy nhé, hắn không có bế cậu vào tận lớp đâu, như thế mọi người xung quanh sẽ nhìn mất, một phần nữa em người yêu của hắn sẽ rất xấu hổ mà không dám nói chuyện với ai, hắn là không muốn như vậy đâu.hắn chỉ choàng một tay qua vai cậu để chắc hơn không làm cậu ngã, thà để cậu chịu đau một tí chứ không có để cậu ngại nheee.INSTAGRAM
jiyongie. đã đăng một bài viết.
choi.seunghyun_ đã đăng một bài viết
---------
choi.seunghyun_ đã đăng một bài viết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co