Hoonsuk Me Cua Choi Nho Dau
tại sao jihoon và hyunsuk quen nhau được? câu trả lời vô cùng đơn giản, đó là do sự mặt dày và mê trai của choi hyunsuk thôi.thời còn học đại học, vì muốn có thêm kinh phí để thực hiện đam mê thời trang của mình nên cậu quyết định đi xin việc. và thật may mắn, có một quán cà phê nhận cậu.quán cậu làm ngày xưa khá là nhỏ nhưng khách khứa lại đông đúc, mỗi lần làm là chạy như chạy giặc, bưng bê không kịp đến nỗi mấy anh barista phải chạy ra phụ. không gian quán khá đẹp, màu trắng là chủ đạo và đặc biệt mấy bức tường được vẽ theo kiểu street painting nên khá nhiều bạn trẻ thích.đặc biệt hơn nữa là chị chủ quán rất tốt tính, vì hyunsuk còn là sinh viên nên thời gian có phần hạn hẹp, chị này vừa thông cảm vừa hiểu cho hyunsuk nên đã cho cậu vào làm ngay. vì trước đây cậu chưa từng làm việc ở ngoài nên chị chỉ cho cậu bưng bê, chứ không bắt làm gì nhiều.mà chị dễ thương lắm, tối ngày cứ hỏi cậu học hành như thế nào, việc theo đuổi đam mê thời trang tới đâu rồi,... chị này làm hyunsuk nhớ đến mẹ cậu quá đi huhu.làm được thời gian, giờ cái gì hyunsuk cũng biết làm cả. ai trong quán cũng thích cậu, một phần là vì tính cách vui vẻ, phần kia là do cậu dẻo miệng, biết cách ăn nói, hay cười làm mọi người trong quán đều yêu thích cậu.ngày xưa, mọi người đều tưởng cậu kĩ tính, ít nói chuyện, là kiểu người khó gần. nhưng ai ngờ, sau một thời gian làm việc, họ mới nhận ra hyunsuk đáng yêu lắm, lúc nào cũng cười cười, miệng mồm cũng nhanh, vừa nhây vừa dẻo miệng. haizz... đúng là khi tiếp xúc rồi biết biết hết bản tính con người.hôm đó tới ca làm của hyunsuk, quán vắng khách hơn bình thường làm cậu có chút chán. đang ngồi chống cằm mơ màng, tự nhiên tiếng mở cửa kêu cái rét làm hyunsuk giật mình đứng thẳng dậy, cúi đầu chào.khẽ liếc sơ qua vị khách mới vào, người ngợm gì đâu mà đô dữ vậy, mặt mũi trùm khẩu trang đội mũ kín mít nhìn cứ lén la lén lút.hyunsuk chạy sang hỏi món."quý khách dùng gì ạ?""cho một ly ice americano." vị khách kia nói vọng ra."dạ có ngay." hyunsuk ghi ghi chép chép, cậu nhanh nhẹn vào nói với anh pha chế.ngồi ở quầy, cậu nhìn vị khách bí ẩn. không lẽ cha này bị thủy đậu hay mặt mọc nhiều mụn quá sợ xấu nên che lại hay gì, u là trời.hyunsuk mặt dày, mom mem lại gần, vì giờ trong quán không có ai cả nên cậu kéo ghế ngồi xuống phía đối diện."này bạn gì đó ơi, trong này đâu có nắng hay mưa gì đâu mà sao trùm ghê vậy?" hyunsuk đánh bạo hỏi.người ngồi đối diện giật mình, chưa có nhân viên nào bạo gan đến hỏi khách như vậy. jihoon đánh mắt nhìn con người trước mặt, cậu trai khá dễ thương, dễ gần, dễ mến và đặc biệt cười rất xinh nha. jihoon luống cuống không biết trả lời thế nào, bỗng có anh pha chế chạy ra kéo hyunsuk vào.anh pha chế làm nước xong, gọi hyunsik để cậu bưng ra nhưng gọi hoài chẳng thấy cậu đâu làm anh tưởng cậu đi vệ sinh nên tốt bụng bưng ra giúp. vừa ra đến bàn, anh xém ngả ngửa vì câu nói có phần ngu ngốc của hyunsuk. biết thằng em của mình có chút điên nhưng không ngờ nó điên như vậy, anh ríu rít xin lỗi vị khách kia và nhanh chóng kéo cậu về.hyunsuk phụng phịu vì bị anh pha chế kéo về, ảnh cấm cậu không được lên cơn, ơ tự nhiên, em đâu có bị điên đâu mà lên cơn huhu.về đến quầy rồi nhưng hyunsuk vẫn tò mò nhìn vị khách bí ẩn, nhưng hồi chẳng thấy người kia cởi mũ và khẩu trang, chán quá nên cậu không nhìn nữa, lướt qua xem phim.thiệt tình là jihoon có chút nóng nực, anh khẽ liếc một vòng quanh quán, chẳng có ma nào ngoài con ma đang ngồi xem phim ở quầy tiếp tân kia. anh mở khẩu trang và mũ ra, thoải mái thở hắt một cái, phù... nhẹ hẳn cả người ra.đang xem phim ngon lành, tự nhiên quảng cáo làm hyunsuk tụt hứng, vì quá nản với mấy cái quảng cáo nên hyunsuk đưa mắt khỏi màn hình máy tính để đợi cho quảng cáo tắt, thật bất ngờ, cậu khẽ lướt qua vị khách kia và thấy được khuôn mặt đẹp trai siêu thực. nhanh chóng bật chế độ mê trai, cậu tắt phim và chạy lại chỗ anh đẹp trai đối diện."uầy bạn đẹp trai quá nè, bạn tên gì á?" hyunsuk mắt nổi hình trái tim nhìn jihoon."pa... park jihoon..." anh giật mình vì sự xuất hiện của sinh vật trước mặt."ồ vậy à? mình là choi hyunsuk, rất vui được làm quen." hyunsuk vui vẻ đưa tay ra bắt, jihoon cũng vì phép lịch sự nên cũng đưa tay bắt lại. và hyunsuk xin thề cậu sẽ không rửa tay, bắt được tay trai đẹp mà rửa thì nó sẽ trôi đi hết, uổng lắm.jihoon khó xử, ôi mẹ ơi, uống nước thôi cũng không yên, nhưng anh cũng mặc kệ, trưng cái bộ mặt lạnh ra không quan tâm người đối diện, mà hyunsuk cũng không phiền lòng vì cách hành xử của vị khách, người ta không đuổi đi là may lắm rồi.uống nước xong, anh nhanh chóng trả tiền. nhận tiền từ tay anh, hyunsuk nở nụ cười "lần sau tới nữa nhé!!". không biết là có phải thả thính hay không, nhưng jihoon cũng vì nụ cười đó mà lưu tâm chút ít, cậu nói khá nhẹ nhàng và tràn đầy mong chờ làm anh tự động gật đầu.và thế là hyunsuk đã làm quen được một bạn đẹp trai, hai người bắt đầu gặp nhau nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn và trở thành thành bạn. đến khi thành bạn rồi hyunsuk mới biết jihoon lớn tuổi hơn cậu, có chút mất mặt vì bấy lâu nay cậu cứ gọi người ta bằng bạn ngọt xớt. và điều đặc biệt mà cậu biết về jihoon đó chính là anh đang thực tập tại YG. ồ ngạc nhiên chưa, cậu có bạn là người nổi tiếng nè.hyunsuk rảnh rỗi cứ đem cái chuyện anh làm thực tập sinh ra chọc, chỉ vì cái lý do công ty cấm ít xuất hiện trước mặt công chúng nên đi đâu anh cũng phải trùm kín mít, ăn uống trong quán cũng phải lựa giờ ít người ra vào. ôi trời coi có khổ không.quen nhau được một năm, từ bạn bắt đầu thành người yêu. nếu hỏi hyunsuk rằng khoảng thời gian đẹp nhất của cậu là khi nào thì chắc chắn câu trả lời sẽ là ở thời điểm này, cái lúc cậu cùng park jihoon yêu đương vô lo vô nghĩ, cứ đơn giản quan tâm và động viên đối phương, nhưng rồi tất cả chỉ kéo dài được hai năm.đấy là lúc park jihoon được ra mắt, vì thời gian đầu nên công ty cấm tất cả không được vì chuyện tình cảm mà ảnh hưởng đến công việc và ra lệnh không được hẹn hò trong hai năm sau khi debut.jihoon lúc này stress cực kỳ, anh không muốn xa hyunsuk, cũng không muốn từ bỏ ước mơ, thật vô cùng khó xử, anh chỉ được chọn một trong hai. hyunsuk cũng đoán ra được động thái kỳ lạ của jihoon, chắc hẳn anh ấy mệt mỏi lắm. kể từ đó cậu và anh ít tiếp xúc, tất cả đều kết thúc trong sự mơ hồ. thật tình thì jihoon không muốn mọi chuyện thành ra như vậy, anh thương cậu muốn chết, ngày nào cũng nghĩ đến người kia, tâm tình lúc nào cũng phức tạp. vậy nên trước ngày ra mắt, park jihoon đã đánh liều đến nhà tìm hyunsuk.khi mở cửa, hyunsuk có chút bất ngờ. đã mấy tháng không gặp rồi nhỉ. cậu và anh đều không có đủ dũng khi để nói lời chia tay, vậy nên không biết giữa cả hai từ lúc nào đã hình thành nên khoảng cách, khoảng cách ấy cứ lớn dần rồi không còn cách nào cứu vãn nữa. mới jihoon vào nhà, bầu không khí cũng vì vậy mà ngượng ngùng. hyunsuk không ngờ cậu và anh có ngày cũng rơi vào tình huống này."chúc mừng anh debut nhé." hyunsuk mỉm cười, một nụ cười thiếu tự nhiên, nụ cười ấy làm jihoon có chút khó chịu."hyunsuk này, đêm nay hãy cho anh nói thương em lần cuối. anh thật sự muốn là một người bạn trai bình thường ở bên cạnh em, cùng em làm nhiều điều như những cặp đôi yêu nhau khác. anh thật sự xin lỗi, nhưng anh không thể từ bỏ ước mơ của mình được. nếu anh chọn em, anh cũng không thể đảm bảo sẽ cho em một cuộc sống tốt đẹp được. anh thật sự xin lỗi..."jihoon cúi ngầm mặt, anh khóc rồi, thật sự rất đau. có ai lại không cảm thấy xót xa khi phải rời xa người mình yêu thương chứ.hyunsuk lẳng lặng nhìn người trước mặt. cậu biết người này sinh ra là dành cho sân khấu, dành cho những ánh hào quang ngoài kia. park jihoon yêu ước mơ của mình và đã tốn rất nhiều thời gian nơi phòng tập đẫm mồ hôi, mỗi ngày phải tập luyện đến tay chân rã rời. cậu từng chứng kiến những lúc jihoon mệt mỏi nhất, nhiều lần cậu hỏi rằng anh có hối hận không. những lúc ấy jihoon chỉ mỉm cười bảo rằng ước mơ mà, dù khổ đến mấy cũng phải cố gắng hoàn thành.giờ đây, anh lại xin lỗi cậu, có vẻ như anh đã rất khó khăn trong việc cân bằng giữa ước mơ và chuyện tình cảm. hyunsuk lại gần, cậu khẽ ôm lấy đầu anh, tay vuốt vuốt những sợi tóc mới nhuộm, nhìn anh thật đẹp, thật tỏa sáng. jihoon nức nở vòng tay qua eo hyunsuk, anh ôm lấy vòng eo cậu thật chặt, miệng cứ nói xin lỗi làm hyunsuk không khỏi đau lòng.tối hôm đó cả hai ôm ấp cũng có, những cuộc làm tình triền miên cũng có. giây phút này cậu và anh đều biết mình thương người kia nhiều như thế nào, chỉ vậy là đủ. đêm đó thật sự rất dài, rất đau và cũng rất buồn. sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cậu không thấy bóng dáng người thương bên cạnh nữa. cuộc sống của mỗi người đều trở về quỹ đạo ban đầu. và kể từ giây phút đó, cậu và anh đã thật sự chấm dứt thật rồi....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co