Review Bach Hop Tieu Thuyet
Tên truyện: Trời quangTác giả: Cô Hải Thốn Quang Editor: SauSugar Số chương: 120 chương + 10 phiên ngoại Tình trạng: Edit hoànReview:Giới thiệu nhân vật:Trình Khuynh - Giảng viên đại học Vĩnh ChâuDư Trừ - Sinh viên đại học Minh Thành Tóm tắt nội dung:Bạn thân của Dư Trừ, Nghiêm Duyệt, trong một lần giận dỗi bạn gái đã quyết định nhờ người tìm giúp đối tượng tình một đêm để xả giận và chọc tức bạn gái. Tuy nhiên, đến ngày hẹn gặp đối tượng ở khách sạn thì bạn gái Nghiêm Duyệt đột ngột gọi điện và muốn Nghiêm Duyệt đi gặp mình. Vì không muốn chọc bạn gái ghen nên Nghiêm Duyệt đành phải nhờ Dư Trừ thay mặt giả dạng mình đến khách sạn. Trước khi đến giờ, Nghiêm Duyệt đã dặn Dư Trừ là cứ nói chuyện vài câu thôi, giả bộ tỏ ra không hợp và kiếm cớ bỏ về. Nhưng khi Dư Trừ nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp với chiếc kính có xích bạc, cô đột nhiên thay đổi ý định... Cảm nhận:Hello mng, bài trước mình cứ tưởng là bài cuối trong năm của mình nhưng hiện tại mình cũng tạm thời thu xếp được công việc rồi nên tranh thủ đọc truyện một chút. Bộ này mình đọc thấy dễ thương nên muốn giới thiệu cho mng nè. Truyện kể về mối quan hệ xuất phát từ tình một đêm của Dư Trừ và Trình Khuynh. Chỉ vì bạn thân gây chuyện mà Dư Trừ đành phải bất đắc dĩ bị kéo vào một cuộc gặp mặt không hẹn trước. Vốn có lòng tốt nên Dư Trừ cũng nhận lời đi giải quyết rắc rối cho Nghiêm Duyệt, nào ngờ, khi Dư Trừ gặp được người phụ nữ mà Nghiêm Duyệt đã hẹn ở khách sạn, cô lại vô tình bị người ta thu hút. Toàn bộ quá trình từ việc đi tắm, chuẩn bị và "em đến đi", Dư Trừ đều không phản kháng nửa lời...Về nhân vật, Dư Trừ là một bạn nhỏ rất ngoan ngoãn và hiền lành, điển hình của kiểu "con nhà người ta" với ngoại hình xinh xắn và học lực khá giỏi. Dư Trừ từ nhỏ đã rất hiểu chuyện và nghe lời người lớn, nhưng chỉ có một khuyết điểm là sức khỏe kém, thường xuyên phải đi bệnh viện uống thuốc không ngừng. Người ta thường nói "những đứa trẻ hiểu chuyện thường không có kẹo ăn" và cuộc đời Dư Trừ cũng trải qua chính những mất mát như vậy. Sống trong một gia đình bố mẹ không hạnh phúc, bạn nhỏ Dư Trừ chỉ biết ráng cố gắng ngoảnh mặt làm ngơ trước những xích mích, cãi vả của bố mẹ, tập trung chăm chỉ học hành và tự lo lắng cho bản thân mình. Dư Trừ rất may mắn khi được em gái của mẹ là Dư Đình Thu, người mà cô gọi là dì út, thương yêu và chiều chuộng. Thật ra khi đọc truyện, mình cũng đặc thấy thương và thiên vị cho Dư Trừ. Em chỉ là một cô sinh viên nhỏ ở đại học Minh Thành chỉ mới 20 tuổi. Dư Trừ lúc nào cũng không muốn làm phiền đến Dì nên lựa chọn ở kí túc xá, không về nhà với bố mẹ mà cũng không đến ở với Dì. Sau khi lựa chọn ở riêng, em quyết tâm tự đi làm và kiếm tiền sinh hoạt. Dù cho đã chấp nhận lời đề nghị "qua lại" với Trình Khuynh và được cô ấy hứa sẽ "trả phí", Dư Trừ vẫn kiên cường không động đến một đồng. Em đi làm thêm ở quán cà phê, làm người mẫu ảnh, người mẫu quay video quảng cáo, tham gia vào một số những dự án kiến trúc nho nhỏ để trang trải cuộc sống. Dư Trừ làm mình ấn tượng sâu sắc bởi sự cố gắng không ngừng nghỉ trong suốt cả cuộc đời. Em ấy cố gắng trong mối quan hệ với những người thân trong gia đình, cố gắng trong mối quan hệ với bạn bè, cố gắng trong học tập, cố gắng trong công việc và đặc biệt là cố gắng phấn đấu để có thể đuổi kịp Trình Khuynh, đường đường chính chính xứng đôi với người mà em ấy yêu. Nhân vật chính thứ hai là Trình Khuynh. Cô là giáo sư trẻ tuổi nhất của đại học Vĩnh Châu, hiện đang giảng dạy với tư cách là giảng viên chính thức của đại học này. Trình Khuynh hơn Dư Trừ 12 tuổi. Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang, xuất sắc và có năng lực tự chủ rất mạnh mẽ. Việc phát sinh tình một đêm với Dư Trừ là do cô ấy đã đến tuổi cần phải giải quyết các nhu cầu sinh lý. Trình Khuynh là một người cực kì lí trí, việc gì cô làm cô cũng muốn làm thật nghiêm túc và không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ. Điều khiến mình cảm thấy ấn tượng nhất ở Trình Khuynh là khi cô ấy dám dũng cảm đối mặt với tình cảm của mình, chấp nhận sự thật rằng mình đang yêu một cô bé nhỏ hơn mình 12 tuổi và là cháu gái của bạn thân mình. Người luôn kiệm lời và không bao giờ thổ lộ tâm tình như Trình Khuynh lại bày tỏ rằng cô muốn "cùng em ấy lãng phí thời gian.", chính câu nói ấy làm mình rất là cảm động. Vừa thương cho Dư Trừ vừa thương cho Trình Khuynh. Thương Dư Trừ vì rốt cuộc sau bao nhiêu khổ đau, Dư Trừ đã tìm được người thật lòng yêu thương em và nguyện che chở cho em đến suốt cuộc đời. Thương Trình Khuynh vì sau tất cả những vất vả che giấu, phủ nhận và trốn tránh. Rốt cuộc cô cũng có thể quang minh chính đại thừa nhận tiếng yêu đối với cô gái bé nhỏ hằng đêm ôm ấp trong lòng.Mối quan hệ của họ xuất phát từ tình một đêm nhưng thật ra Dư Trừ đã gặp Trình Khuynh không lâu trước đó. Trong một đêm mưa gió bão bùng, Dư Trừ vì quá buồn bã chuyện bố mẹ cãi nhau nên đã bỏ nhà ra đi. Cô vốn định đến đại học Vĩnh Châu để tìm Dư Đình Thu nhưng không gặp, sau đó mắc mưa và ướt như chuột lột giữa đường. Trong khoảnh khắc chật vật nhất lúc ấy, đã có một bàn tay đưa ra và trao cho cô một chiếc ô. Chính cử chỉ "đưa chiếc ô" vào "hôm mưa" ấy đã khiến trái tim nhỏ bé của Dư Trừ "có cầu vồng". Từ khoảnh khắc ấy cô đã yêu Trình Khuynh mà bản thân không hay biết. Cho đến sau này khi họ đã bước vào mối quan hệ "thỏa mãn nhu cầu sinh lý" của nhau thì Dư Trừ cố gắng giấu nhẹm chuyện ấy. Chi tiết làm mình cảm thấy thỏa mãn nhất là Dư Trừ không hề chủ động đòi tiền Trình Khuynh dù em đang trong thời điểm rất khó khăn về mặt tài chính. Em cũng từ chối sự trợ giúp của Dư Đình Thu, tự mình quán xuyến, lo liệu mọi việc. Vừa đi học vừa đi làm khiến cho Dư Trừ vốn đã sức khỏe yếu lại càng trở nên tiều tụy, nhưng em vẫn không ngại khó mà bỏ cuộc. Chính nghị lực to lớn ấy đã thành công thu hút mình rất nhiều và đồng thời cũng truyền cho mình rất nhiều động lực. Câu chuyện bắt đầu khá là nhẹ nhàng như một bản nhạc êm dịu, nhưng dần về sau, những nốt thăng trầm lần lượt xuất hiện và khiến cho cảm nhận của mình trở nên rõ rệt hơn. So với những truyện có yếu tố tình một đêm khác mình từng đọc thì bộ này không miêu tả quá nhiều việc hai người ngủ với nhau. Tác giả rất tinh tế khi miêu tả những cuộc gặp gỡ là những đêm mưa dài miên man bất tận, nơi hai tâm hồn cô đơn lạnh giá tìm được hơi ấm của nhau. Sau những cơn mưa ấy, cầu vồng tình yêu đã xuất hiện và khiến cho hai người không thể tách rời khỏi nhau được nữa. Trình Khuynh thuộc kiểu người không hay bày tỏ, nhưng mỗi hành động, mỗi ánh mắt, mỗi sự yêu chiều che chở dành cho Dư Trừ không bao giờ là dối trá. Dù cô cũng tự nhủ rằng sẽ không quan tâm đến em, không tiến xa hơn trong mối quan hệ này, không can thiệp vào chuyện đời tư của em, nhưng cõi lòng cô vẫn vô thức tan nát khi biết được cảnh ngộ của Dư Trừ, từ đó tiếp thêm sức mạnh và dũng khí để cô can đảm đối mặt với việc thừa nhận bản thân đã yêu em tự bao giờ.Mình cũng rất thích sự nghiêm khắc và kỉ luật bản thân của Trình Khuynh. May mắn Dư Trừ không phải là sinh viên đại học Vĩnh Châu, nếu không mối quan hệ giữa họ sẽ chấm dứt ngay từ đêm đầu tiên phát sinh. Trình Khuynh là một người rất lí trí và rõ ràng, cô có tư duy lí tính và nhận thức sâu sắc về tất cả mọi hành vi của bản thân mình, nên mình chắc chắn cô sẽ không lựa chọn ngủ với sinh viên của hay yêu đương với Dư Trừ. Mặc dù trong truyện Dư Trừ có đi học tập trao đổi bên đại học Vĩnh Châu và được Trình Khuynh hướng dẫn, nhưng mà chi tiết này cũng không đáng kể lắm. Em bé Dư Trừ thực sự rất là ngoan và hiểu chuyện, em biết mình không với được tới Trình Khuynh nên chỉ có thể lặng lẽ giấu đi rung động của mình dành cho cô. Có một chi tiết mà mình rất thích trong truyện, đó là hồi đầu Trình Khuynh đã "chỉnh" Dư Trừ vì trả lời sai câu hỏi trong giờ học nên bắt Dư Trừ chép phạt 20 lần. Về sau, khi hai người đã là người yêu của nhau, Dư Trừ cũng không lợi dụng điều đó mà yêu cầu Trình Khuynh thiên vị mình. Khi em làm sai hoặc không hiểu bài, em vẫn chấp nhận chép phạt. Có điều lần này em không chép một mình nữa, vì Trình đại giáo sư biết xót người yêu rồi, ngồi kế bên cũng ráng lọ mọ lấy giấy ra chép phạt cùng, để "đền bù tổn thất" cho bé ngoan. Thề luôn, thực sự khúc này khiến mình rung động không nói nên lời. Cảm giác khi yêu và được yêu luôn là một cảm giác rất là ngọt ngào khó tả trong mối quan hệ giữa những người yêu nhau.Truyện còn đặt ra cho mình một động lực cực kì to lớn. Như mình đã nói với các bạn trong bài review lần trước là thú thật dạo gần đây mình rất bận. Mình vừa đi học vừa đi làm giống Dư Trừ luôn và áp lực về mặt học tập của mình có thể nói là khá cao. Trong những ngày bế tắc đến cùng cực, mình tìm đến BHTT như một phương thức chữa lành, an ủi và giảm căng thẳng đầu óc. Mình cảm thấy rất may mắn khi đã đọc được Trời quang, đã gặp được Dư Trừ. Ở em, mình thấy được sự cố gắng không ngừng nghỉ cho tương lai, với khát vọng bay cao bay xa và có thể trở thành một người xứng đôi với Trình Khuynh, Dư Trừ chưa bao giờ dừng lại hay chùn bước trước khó khăn. Dù đôi lúc em bận đến mức ăn không ngon miệng, ngủ không đủ giấc, thiếu năng lượng nhưng chưa bao giờ em ngừng sự chăm chỉ của mình lại, điều mà làm mình ấn tượng nhiều lắm. Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng với tất cả mọi người, hiếm ai sinh ra trên đời đã là thiên tài, nhưng khiến cho chỗ đứng của bản thân trở nên cao hơn, vững hơn là kết quả của sự nỗ lực không ngừng mà nên. Vì vậy, mình cũng sẽ quyết tâm đạt được những ước mơ, hoài bão của bản thân, sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để đạt được điều mình mong muốn. Cảm ơn tác giả đã tạo ra một nhân vật khiến mình cảm thấy thương yêu sâu sắc và ngưỡng mộ vô cùng như thế này. Trình Khuynh cũng vậy, lần đầu tiên mình đọc một truyện mà nhân vật được xây dựng từ sự nỗ lực chứ không phải ngậm thìa vàng. Hầu hết các nhân vật trong tiểu thuyết đều được các tác giả miêu tả là tổng tài, giáo sư, bác sĩ trưởng khoa,... mà chỉ nói qua loa về quá trình họ trở thành các chức danh đó khiến cho người đọc cảm thấy hơi ảo. Nhưng Trình Khuynh thì khác, cô cũng đã trải qua giai đoạn rất khó khăn khi tự học, tự cố gắng phấn đấu đi du học. Những ngày một mình ở nơi đất khách quê người, Trình Khuynh không có nhiều bạn bè, thậm chí trong đêm giao thừa cũng tự mình nấu một bữa cơm đoàn viên. Khi đã trở thành giảng viên của đại học Vĩnh Châu, cô luôn phải nhận hướng dẫn học viên, sinh viên và tham gia rất nhiều các hội nghị học thuật, thậm chí phải thức rất khuya để trả lời email và sửa luận văn cho sinh viên. Bận rộn và quý trọng thời gian là thế nhưng cô lại chấp nhận cùng Dư Trừ "hoang phí thời gian", đủ để thấy được tình yêu của cô là bao la rộng lớn đến thế nào. Truyện đặt ra cho mình một quan điểm khá hay về tình yêu, yêu không nhất thiết là phải phụ thuộc và dựa dẫm, yêu là khiến mình trở nên tốt hơn để có thể mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối cho người mình yêu. Dư Trừ chỉ là một dòng suối nhỏ ở hạ nguồn, trong khi Trình Khuynh lại là thác dữ bao la, chỉ vì một trận mưa lũ đã khiến dòng chảy của suối hòa mình vào thác. Nhưng thay vì để thác dữ gập ghềnh bao trọn lấy mình, dòng suối nhỏ bé đã cố gắng chăm chỉ tập luyện, chờ mong một ngày có thể đường đường chính chính sánh vai cùng dòng thác mà mình ngưỡng mộ. Dư Trừ và Trình Khuynh cách nhau tận 12 tuổi, cùng là phụ nữ, chưa kể Dư Trừ còn là cháu gái của bạn thân Trình Khuynh, áp lực đè nặng lên đôi vai hai người hoàn toàn không phải là nhỏ. Nhưng mình tin rằng, chỉ cần thật tâm thật lòng yêu nhau, bất cứ chuyện gì cũng sẽ vượt qua. Bởi "yêu nhau mấy núi cũng trèo/ mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua" mà, nhỉ?Truyện này khá chậm nhiệt tại vì trong quá trình qua lại với nhau thì hai người mới bắt đầu nảy sinh tình cảm. Họ cũng giãy giụa một khoảng thời gian ngắn mới chính thức thừa nhận tình yêu, nên các bạn đọc hãy kiên nhẫn nhé. Mỗi chương truyện không quá dài đâu nên lúc đọc mình thấy cũng ngọt ngào, đáng yêu vô cùng. Dư Trừ có biệt danh là Bé Dứa vì nhũ danh của em là "Tiểu La" và em cũng thích ăn dứa nữa, Trình Khuynh khoái lắm =)) Hai người lúc xác nhận mối quan hệ người yêu rồi thì trời ơi ngọt quá chừng mình cũng khoái lắm =)))))))) Có vẻ như các mối quan hệ age gap đều có chung 2 cái signature là "bế em lên giường" với "ôm em ngồi trên đùi" hay sao á =)) đọc Đào lý bất ngôn, Nhất niệm thành kỳ, Xuân hạ thu đông, Lay động tiếng lòng,... thấy phổ biến mấy kiểu này nên khi đọc bộ này thấy cũng có đó tui thích lắm mng ơi gu tui gu tui hí hí hí hí =)))))))))))))))))))Em bé Dư Trừ câu dẫn cô Trình trước mà cứ hễ ra bạn bè của hai người mà biết được thì câu đầu tiên auto chửi Trình Khuynh cầm thú =)))))))) Đường đường là Trình đại giáo sư nổi danh của đại học Vĩnh Châu mà qua miệng người thân/ bạn bè thì toàn là "già dê biến thái", "chó già mất nết", "cái đồ mắc dịch" "Trình đại giáo thụ", cười ói luôn =)) Các bạn kiên nhẫn đọc đến lúc Dư Đình Thu biết Trình Khuynh quen Dư Trừ đi, ta nói, bả muốn xách dao xé xác Trình Khuynh ra tới nơi, đọc mà cười dữ lắm =))Vậy đó, tóm lại thì bộ này mình thấy khá là ngọt, khá là dễ thương nữa nên bạn nào thích truyện có mấy bé nhỏ nhỏ dễ thương sánh đôi cùng mấy "chị già" thì highly recommend nhe, bảo đảm đọc xong mấy bạn cũng cười hí hí giống tui thôi, thề =)) Cùng theo chân mình để theo dõi hành trình nỗ lực của em bé Dư Trừ trên con đường chinh phục ước mơ lẫn tình yêu của em bé nha, sẽ không khiến bạn thất vọng đâu, tin mình. Sau bao nhiêu cơn mưa lạnh lẽo, âm u và cô tịch, vào khoảnh khắc Dư Trừ nhận được chiếc ô của đời mình, em chắc chắn, những ngày sau sẽ là trời quang mây tạnh. Cuối cùng, mình xin trích một đoạn mà mình rất thích trong truyện: "Đêm nay phong cuồng vũ sậu. Ngày mai, hẳn là trời quang rực nắng." Cứ nỗ lực hết sức mình, một ngày nào đó sẽ được đền đáp xứng đáng.Gắng lên mọi người nhé! Hết. Cảm ơn các bạn đã đọc review, các bạn có thể tìm tên editor để dễ thấy truyện hơn. Bìa truyện mình để ở đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co