Chương: [53][54]
Chương 53: Em Không Xứng[...]- Phi Nhung.Mạnh Quỳnh gọi tên cô. Bước chân chậm chạp tiến đến gần. Phi Nhung gục mặt vào hai đầu gối, như vẫn giữ một niềm hi vọng rằng anh sẽ không nhận ra cô.- Anh đứng đấy. Đừng đến gần chị tôi.Doãn Thần ngay lập tức chắn ngang trước Mạnh Quỳnh. Cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng chị gái đang sợ hãi khi có người khác giới đến gần.Mạnh Quỳnh đành đánh mắt qua Zill đang ngồi bên kia. Hắn liền hiểu ý, đến câu kéo Doãn Thần đi ra ngoài với mình.- Anh bạn nhỏ, chỗ vợ chồng người ta nói chuyện. Chúng ta không nên xen vào.- Tôi không đi, tôi muốn ở lại với chị. Ai biết được hắn ta là người tốt hay xấu cho được.Zill gọi thêm một trong hai hộ vệ bên ngoài vào phụ anh bế tên nhóc này đi. Một mình Zill không lôi nỗi Doãn Thần. Dù gì thân hình cậu ta cũng ngang ngửa so với anh.- Thả tôi ra, bớ người ta bắt cóc. Um...um.Doãn Thần cố gắng nắm lấy cạnh cửa phòng. Níu kéo đến sức cùng lực kiệt Phía sau đang có tận hai người đang ra sức lôi kéo cậu ra khỏi căn phòng. Tay của Zill còn với lên bịt miệng cậu. Cảnh tượng hài hước này lọt vào tầm mắt của những khách hàng ở trung tâm. Ai ai cũng nán lại để xem.Tiếng la hét thất thanh của Doãn Thần cũng dần dần nhỏ đi. Xem ra Zill đã hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt mà Mạnh Quỳnh đã giao.Mạnh Quỳnh đặt mông ngồi bên cạnh người con gái mà mình nhớ thương biết bao lâu nay. Dù là nãy giờ cô không ngẩn mặt lên một phút giây nào nhưng anh dám chắc đây chính là Phi Nhung của anh. Không sai vào đâu được.- Mèo nhỏ. Em...Mạnh Quỳnh không biết phải nói thế nào. Bây giờ anh rất lúng túng. Phải chi cô chịu nhìn anh một lần thì hay biết mấy.- Về nhà, về nhà. Muốn về nhà...em trai, em trai đâu rồi...huhu.Khi Mạnh Quỳnh định giang ra vòng tay rộng lớn, ôm cô gái nhỏ vào lòng thì đột nhiên cô lại khóc ré lên. Cứ như anh đang ăn hiếp cô vậy. Cô thật sự không thể kiềm nén cảm xúc của mình khi ở trước mặt người đàn ông này. Đành chọn cách trốn tránh anh vậy.Cô cất lên tiếng nói đầu tiên sau một thời gian dài sống im lặng như một người câm. Mạnh Quỳnh bưng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô lên, ra sức dỗ dành.- Đừng...đừng khóc, anh đưa em về nhà. Được chứ?Mạnh Quỳnh định hôn vào đôi môi nhỏ kia cho thoả nỗi nhớ nhung. Nhưng Phi Nhung lại quay mặt sang một bên. Môi anh rơi trúng vào bên gò má của cô. Cảm nhận được là mèo nhỏ đang có ý lãng tránh mình. Anh cười gượng gạo, ánh mắt hơi thất vọng nhìn cô.- Đứng lên, anh đưa em về nhà.Mèo nhỏ bây giờ khác quá, khác đến nỗi anh suýt nữa tưởng rằng cô không còn nhớ anh là ai. Mái tóc dài mà Phi Nhung yêu quý, chải chuốt suốt ngày bây giờ chỉ còn đến ngang vai. Vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng lại không có một chút niềm vui nào.Phi Nhung bỗng thôi khóc, cố giữ bình tĩnh lấy lại nét mặt mà mình đã sống trong ba năm qua, cô lắc đầu, tỏ ý không muốn đi cùng anh. Mạnh Quỳnh có năng nỉ, dụ dỗ cỡ nào thì mèo nhỏ vẫn không chịu đứng lên. Hết cách, anh đánh vác cô lên vai. Đi ra bên ngoài mặt kệ những ánh mắt kia đang nhìn vào hai người.Phi Nhung quẫy đạp, phản kháng, đấm liên tục vào lưng người đàn ông. Mạnh Quỳnh chỉ cảm thấy như mèo nhỏ đang gãi ngứa cho mình vậy.- Em ốm quá vậy? Nhẹ cân hơn trước kia rất nhiều.- Mấy năm qua em sống không tốt sao?- Em ăn không ngon sao?- Phi Nhung có nhớ anh không?Mạnh Quỳnh thậm chí còn có thể vác hay bế Phi Nhung bằng một tay vẫn còn dư sức. Chỉ là anh sợ cô cựa quậy rồi ngã xuống thôi. Trên đường ra đến hầm xe, anh liên tục hỏi han về cuộc sống của cô. Mặc kệ cô nàng này không hề đáp lại, chỉ tập trung vào việc đánh anh mà thôi.Đúng là nhóc con vô tâm mà!Ra đến xe, Mạnh Quỳnh mở cửa ghế phụ, nhét cô vào trong đấy. Còn mình cũng nhanh chóng ngồi vào ghế lái. Anh đã giữ đúng lời hứa là đưa cô về nhà, nhưng mà là nhà của anhPhi Nhung biết ngay là anh sẽ lươn lẹo như vậy. Khi đến nơi, cô cố chấp không chịu xuống xe, tay bám chặt vào ghế mặc kệ anh đang lôi kéo.Làm sao mà làm khó được Mạnh Quỳnh. Xe của anh vốn là xe mui trần, ban nãy sợ Phi Nhung bị lạnh nên mới kéo hết mui xe lên. Bây giờ anh chỉ cần nhấn vào nút đỏ trên thiết bị điều khiển.Chiếc xe liền tự động hạ hết tất cửa kính, nóc xe xuống. Cô hoảng hốt khi bị lộ ra bên ngoài. Mạnh Quỳnh nhẹ nhàng bế mèo nhỏ, thong dong đi vào trong nhà.Mọi người trong nhà đều khá bất ngờ khi ông chủ vác một cô gái về nhà. Khi không có Phi Nhung ở đây, ông chủ càng ngày càng trở nên khó tính, còn hơn cả trước kia. Làm ai cũng phải ngán ngẫm. Chỉ mong cô có thể trở về sớm một chút, để ông chủ của họ có thể quay lại với dáng vẻ trước kia.Họ không hề nhận ra người ngồi trên tay của Mạnh Quỳnh chính là người mà họ mong đợi. Ai cũng nhìn cô chầm chầm, cô hơi sợ nép mặt vào hõm cổ của anh mà trốn tránh.- Không sao. Đừng sợ.Ở một mình quen rồi, nên Phi Nhung khá sợ ánh mắt của người khác khi họ nhìn mình. Cũng hình thành nên nỗi sợ đám đông.Mạnh Quỳnh bế cô lên căn phòng trước kia của hai người. Nơi này vẫn như cũ, không hề thay đổi chút nào. Anh đặt cô ngồi xuống giường, rồi nhờ quản gia pha giúp mình ly sữa mang lên phòng.Anh nửa ngồi nửa quỳ nước mặt cô. Dịu dàng nắm lấy đôi tay nhỏ của cô, nhưng cô đã rụt tay lại. Mạnh Quỳnh thở hắc một hơi, sau đó nhổm người lên nhắm thẳng đến môi mèo nhỏ mà hôn tơi tấp. Không cho cô có cơ hội né tránh một lần nữaCô mở mắt tròn xoe, muốn phản kháng nhưng lại không nỡ. Thấy cô không có phản ứng gì, anh bắt đầu hôn dịu dàng hơn. Từ từ mút lấy cánh môi mềm mại, nhăm nhi món ăn đã thèm khát ba năm trời, mà anh có bao nhiêu tiền cũng không mua được.Cho đến khi anh cảm nhận được vị mặn mặn trong nụ hôn ấy. Mạnh Quỳnh mới chịu tách ra. Thì ra là Phi Nhung của anh đang khóc, nước mắt cô rơi khiến tim anh như thắt lại.- Anh xin lỗi, là anh quá vội vàng.Anh lau nước mắt cho mèo nhỏ, thận trọng ôm cô vào lòng. Tay không ngừng vỗ nhẹ vào lưng, nói ra những lời xin lỗi.Anh càng dỗ thì Phi Nhung càng khóc nhiều hơn. Cô gục mặt vào lòng ngực của Mạnh Quỳnh, nghẹn ngào nói.- Bẩn...hức, em bẩn lắm, bẩn lắm.... không còn xứng vào anh nữa...hu huChương 54: Đừng Rời Xa Anh[...]Mạnh Quỳnh sững người trước câu nói của cô. Những tấm ảnh về cô được gửi đến, anh đã cho người tìm kiếm thông tin của người gửi. Truy đuổi ngày đêm mới tóm được hai tên trong số đấy. Chính là Lão Hổ và Lão Mộc.Công nhận họ rất lì đòn, cứng đầu. Dù anh có dùng hình tra tấn thế nào thì bọn họ cũng không chịu khai ra tung tích của người còn lại.- Anh với cô ấy cũng đã...với nhau rồi còn gì, hứcCô thậm chí còn cho rằng Mạnh Quỳnh và Linh Chi đã làm chuyện đó với nhau. Làm sao mà anh có thể phân biệt thật giả ngay lúc ấy được cơ chứ. Cô uất nghẹn không nói nên lời. Cô quơ tay lung tung để biểu thị ý mình muốn nói.- Ngốc...đừng có suy diễn lung tung. Anh và người phụ nữ ấy không có xảy ra chuyện gì hết. Ngay sau lễ đám cưới anh đã nhận ra cô ta không phải là em rồi. Tấm thân này chỉ để mỗi Nhung Nhung chà đạp thôi.Phi Nhung nửa tin nửa ngờ. Linh Chi có khuôn mặt giống y đúc với cô cơ mà. Cũng phải tốn một khoảng thời gian để nhận ra điểm khác biệt giữa tính cách của hai người chứ.- Bằng cách nào mà anh lại có thể...Mạnh Quỳnh chỉ cười trừ, không lẽ bây giờ anh lại nói mình phân biệt dựa vào size ngực sao? Thôi thì đành chôn vùi bí mật này vậy. Có những thứ không nên biết sẽ tốt hơn.- Nhưng mà...em nghĩ anh xứng đáng có được một người phụ nữ tốt hơn em. Bởi, bởi vì vào ba năm trước em đã...- Suỵt...Mạnh Quỳnh dùng ngón tay đặt lên môi cô, ngăn không cho cô nói thêm một lời nào.- Anh biết em muốn nói cái gì...nhưng anh không quan tâm chuyện đấy. Không vì em đã mất đi ' tấm màng mỏng ' đó mà bỏ mặc, quay lưng với em. Đó chỉ là sự cố ' nho nhỏ ', chính Nhung Nhung cũng không muốn như vậy mà, phải không?Phi Nhung không ngờ người đàn ông này có thể cao thượng đến vậy. Sẵn sáng chấp nhận, yêu thương cô. Thế nhưng cô vẫn còn e ngại, mặc cảm với cơ thể của mình lắm. Anh một thân như ngọc, còn cô thì đã bị vấy bẩn.- Nhưng mà.Mạnh Quỳnh ngay lập tức cắt lời cô- Không có nhưng nhị cái gì hết. Em định bỏ mặc anh một lần nữa sao? Em có biết trong mấy năm qua tôi đã khổ sở như thế nào khi không có em bên cạnh không? Anh như biến thành một thằng điên. Thế mà bây giờ tìm thấy em rồi, thì em lại luôn muốn đẩy anh ra xa. Như vậy liệu có công bằng đối với anh không?Mạnh Quỳnh nói ra một tràng, nước mắt cũng bắt đầu rưng rưng, lưng tròng. Anh xoay người bước xuống giường, tính đi ra khỏi phòng thì phía sau có một vòng tay bé nhỏ vòng qua ôm anh từ phía sau. Phi Nhung gục mặt vào tấm lưng vững chắc của anh, nói.- Em xin lỗi, em...em chỉ sợ anh chê em mà thôi. Em cảm thấy rất mặc cảm, anh cho em rất nhiều thứ thế mà em không có cái gì để đáp lại anh cả.Mạnh Quỳnh đột nhiên xoay người lại, ôm chặt lấy cô sau đó ngã người xuống giường. Anh gục mặt vào hõm cổ của cô mà oà khóc.- Anh thật sự không có chê. Sao em cứ không chịu tin chứ. Anh năm nay đã ba mươi mốt, ba mươi hai, ba mươi ba tuổi rồi. Anh sắp già rồi còn em lại đang trong độ tuổi xanh mơn mởn. Anh còn đang lo sợ em chê anh đây này. Lúc nãy nếu tên nhóc kia không gọi em là chị thì anh còn tưởng tên đó là trai mới của em...anh rất buồn.Mạnh Quỳnh chưa bao giờ điều tra về Doãn Thần, anh gặp cậu ta một lần duy nhất khi Tử Tần dẫn hai mẹ con họ về nhà. Lúc đấy tên nhóc mới chỉ có ba tuổi, đến nói còn chưa rõ chữ. Vậy mà giờ hắn lớn quá, anh không tài nào nhận ra.Mạnh Quỳnh vừa dãy nảy khóc lóc, vừa kể lể như một đứa trẻ. Anh như giải toả hết những giọt nước mắt, buồn tủi mà mình phải đè nén trong ba năm qua. Nước mắt nước mũi đã ướt ẩm cổ áo của Phi Nhung [Tổng tài lạnh lùn của chị pé đây sao?:)]- Em sẽ không như vậy nữa. Em xin lỗi, anh khóc nữa là em khóc theo đó.Phi Nhung vừa nói vừa vuốt tóc của anh. Cô cũng khổ sỡ đâu kém gì anh. Anh chỉ tổn thương về mặt tinh thần nhưng cô lại tổn thương đến cả thể xác. Trải qua vô số căn bệnh về tâm lý, thế mà chỉ cần gặp lại anh. Những căn bệnh ấy như được chữa khỏi. Có lẽ vì anh là người cô yêu, cho nên anh là người khác giới duy nhất mà cô không thấy sợ.- Phi NhungMạnh Quỳnh dùng giọng nói nhõng nhẽo, gọi tên cô.- Hả?- Phi Nhung, nếu anh không buông tay thì em cũng đừng buông tay có được không? Anh sợ cảm giác cô đơn, một mình, không có niềm vui lắm rồi. Hic.Cô không đáp mà chỉ gật đầu. Mạnh Quỳnh trở người, nằm sang bên cạnh. Kéo cô vào trong lòng. Tham lam hít lấy mùi hương trên có thể cô. Cô vốn sau chuyện đó, rất nhạy cảm. Hơi cựa quạy, tránh né.- Nằm yên, anh muốn ngủ.Từ lúc lạc mất Phi Nhung, Mạnh Quỳnh không có một đêm nào ngủ ngon cả. Lúc gì giật mình lúc nửa đêm, lúc thì thiếu hơi cô mà không ngủ được. Phải dùng cả thuốc ngủ để vào giấc.Nghe được tiếng thở đều đều của anh ở trên đỉnh đầu. Phi Nhung cũng nằm yên là gối ôm cho anh. Rồi cũng chợp mắt, dần dần rơi vào ảo mộng.Anh phía trên vẫn chưa ngủ. Ngắm nhìn người con gái trong lòng, trên môi nở một nụ cười gian manh, thoả mãn khi đã đạt được mục đích.Đối với Mạnh Quỳnh mà nói vứt bỏ cả liêm sỉ, lòng tự tôn của bản thân, hay sử dụng một chút quỷ kế hèn mọn nhưng giữ được vợ thì có gì mà sai? Để vụt mất người mình yêu thương đó mới là sai lầm lớn nhất mà những người đàn ông thường phạm phải.- Phi Nhung, cả đời này em đừng mong rời xa khỏi vòng tay của anh![Tình củm ghia:3]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co