Yeongyu Em Be Thi Phai Cung Chieu
--------------------------------------
Yeonjun bữa nay biết bạn thân bé nhà mình qua nhà nên đã sắp xếp công việc về nhà từ sớm. Anh vừa ra khỏi công ty là đã nhanh chóng chạy ra siêu thị mua đồ để tối đãi Soobin món mì udon mà anh hay làm cho Beomgyu. Sau đó đã tới giờ tan học của cậu, anh chưa kịp làm gì lại vội vã chạy đến trường đón người yêu nhỏ.
Beomgyu càng ngày càng thấy nó kì lạ. Nhiều lúc như tên ngơ, cậu còn tưởng dạo này nó mắc bệnh gì.
Hai cậu nhóc kia lên lầu, Yeonjun đứng trong bếp nhìn cứ thấy bất an.
"Beomgyu còn không cho mình thay đồ dùm, ấy vậy mà em ấy cùng Soobin lại lên lầu thay đồ cùng nhau. Ngộ nhỡ bạn ẻm cướp luôn Gyugyu nhà mình thì sao?"
Đầu Yeonjun cứ lo sợ về chuyện đó mãi thôi nhưng tâm thì lại cố trấn an vì Soobin là người tốt mà.
-----------------------------------
Bữa tối đến, ba người một bàn cùng nhau thưởng thức món mì mà anh làm. Cả bữa ăn, anh cứ tập trung vào chăm bẵm Beomgyu như em bé. Hết lau miệng cho cậu lại đến lấy cái này cái kia, chốc chốc lại nhìn cậu ăn rồi cười tủm tỉm. Soobin nhìn thấy mới hiểu ra, bảo sao trên trường cậu lười thế. Ở nhà được bồ chăm thế này cơ mà. Nó nhìn mà cũng ham có người yêu, rồi chợt lại nghĩ đến cô bé sáng nay. Lòng có chút bồi hồi.
Ăn uống no nê xong, Soobin tính đi về mà bị cậu bạn cản, mời ở lại một đêm cho vui. Cậu cũng ngại lắm nhưng thật sự là cứ nhìn cái tên kia nằng nặc đòi cậu ở lại, kèm thêm anh Yeonjun cũng mời khiến cậu mềm lòng. Thôi thì, ở đây một tối vậy.
----------------------------------
Tối đến, hai cậu bạn thân ngồi trên giường tâm sự đủ thứ. Beomgyu cứ cố gặng hỏi Soobin về cô bé ở thư viện làm sao mà trúng sét ái tình. Cậu lải nhải mãi khiến nó cũng mệt, đành kể rằng mình lỡ say mất nụ cười của cô bé ấy. Giờ không biết phải làm sao, lần đầu tiên nó crush một người mà, khó xử lắm.
- Nếu mê em ấy từ lần đầu tiên thì sao không tỏ tình luôn đi?
Beomgyu đưa ra lời đề nghị nghe có vẻ dễ dàng mà thực chất lại khó không tưởng với Soobin.
- Mày nói nghe như dễ lắm vậy, thử như thế xem? Tao còn chưa biết em í tên gì, học lớp nào mà đã bảo tỏ tình.
- Ừa ha!
- Vậy bây giờ tao phải làm gì?
- Ông cứ biết tên, biết lớp em ấy rồi suy nghĩ tiếp.
- À mà nhỡ ẻm có bạn trai rồi thì sao...
Câu nói của nó khiến cậu cũng chả biết nói gì, đúng hơn là nếu thế thật thì rất khó xử. Cậu khuyên Soobin nên tìm hiểu kĩ càng về "cô bé thư viện" rồi mới tính tiếp.
Một lúc im lặng, bỗng nó quay ra hỏi cậu:
- Uống cái gì cay cay như cồn bao giờ chưa?
- Ông hỏi tôi làm gì? Dĩ nhiên là chưa rồi.
- Tao uống rồi đấy
Beomgyu ngạc nhiên, chả phải họ vẫn đang học cấp 3 sao? Cái tên Soobin này dám uống rượu thì không thể nào chấp nhận được.
- Biết uống là sai không?
- Có, nhưng tao đủ 18 tuổi rồi mà? Với lại tao mới uống đúng 1 lần, nhấp một chút éc à!
Soobin đáng lẽ đã đi học đại học nhưng vì đi học muộn một năm nên bây giờ mới là bạn cùng lớp được với Beomgyu.
Beomgyu nhớ ra điều đó thì liền tò mò hỏi. Cậu hỏi rằng nó có vị như thế nào? Ngon hơn uống sữa không? và uống xong thì sẽ say bí tỉ như Yeonjun hả?
Soobin nhìn cậu, thầm nghĩ cậu ngây thơ quá thể, hỏi những câu rất buồn cười.
Beomgyu lâu nay luôn được Yeonjun cưng nựng như em bé, đâu biết mấy cái đó như nào? Cậu chỉ mong rằng mình mau mau tốt nghiệp cấp 3 để được trải nghiệm cảm giác thành người lớn. Và trải nghiệm mà cậu mong muốn nhất là nếm thử chút rượu sau khi nghe Soobin tâm sự.
Mải mê với Soobin trong phòng làm Yeonjun đang làm việc phòng bên cứ đôi lúclaij nhìn sang. Thấy hai đứa tò chuyện thân mật làm anh bỗng thấy ghen tị lắm. Nhiều lúc chỉ muốn chạy sang bế Beomgyu về phòng rồi ôm đi ngủ. Nhưng nghĩ kĩ lại thì anh thật là nực cười, ai lại đi ghen tuông với hai người bạn thân đơn giản là trò chuyện bình thường? Anh nhạy cảm quá rồi.
Dù vậy nhưng cứ 2 phút anh lại ngó qua một lần, đầu cứ ngoái ra mãi làm anh mỏi nhưng anh vẫn cố. Chỉ chờ đến 11h đêm sẽ qua vác con gấu con kia về phòng nhanh nhanh.
Việc xong xuôi, anh đi ngay sang phòng Soobin và Beomgyu. Thấy hai đứa đã ngủ say nên anh khe khẽ bỏ chăn ra rồi bế Beomgyu như không về, anh cũng không quên đóng cửa phòng cho Soobin.
Để Beomgyu lên giường, Yeonjun cũng quay ra nằm bên cạnh. Ngắm cậu ngủ một lúc, nhìn sao mà đáng yêu quá thể! Anh không kìm được mà hôn lên vầng trán của cậu làm Beomgyu chợt lờ đờ tỉnh giấc. Thấy anh liền mỉm cười ôm chặt, đầu rúc rúc vào người anh.
- Em với Soobin làm gì mà ngồi nói suốt cả tối vậy?
- Bé tư vấn tình cảm cho Soob.
Yeonjun nghe xong cười phì, thật là đáng yêu quá mức rồi. Anh sau đó liền giục cậu mau mau đi ngủ đi, Beomgyu nghe anh nói là hai mắt nhắm lại luôn, ôm anh mà từ từ chìm lại vào giấc ngủ.
Beomgyu đã ngủ say, anh nhẹ nhàng để tay cậu ra khỏi người mình để anh có thể động đậy rồi cũng chuẩn bị đi ngủ. Nhưng bỗng tiếng chuông điện thoại từ đâu "Ting" lên một cái. Yeonjun lật đật mò lấy chiếc điện thoại của mình rồi mở ra. Lại là tin nhắn của bà mẹ nào đó.
-----------------
Mẹ: Giáng sinh mẹ sẽ về nhà mày.
Coi mày sống thế nào với thằng bé kia!
Lo mà chăm nó cho tốt đến mùa đông năm nay đi, lúc mẹ về là sẽ về với
một con bé đấy! Mày phải cưới nó làm vợ.
Mẹ không cho mày tình ái suốt với thằng nhóc 17 tuổi kia đâu!
-----------------
Yeonjun thở dài bất lực, anh không quan tâm mà trực tiếp tắt chuông thông báo và đi ngủ.
Tại sao Yeonjunie lại bị chính mẹ mình ngăn cấm được hạnh phúc vậy, Beomie biết không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co