ánh trăng bên cửa sổ

ánh trăng bên cửa sổ
0 lượt thích / 3 lượt đọc
ÁNH TRĂNG BÊN CỬA SỔ
Cò ngồi bên cửa sổ từ rất lâu.
Căn phòng tối, chỉ có ánh trăng lặng lẽ rọi vào, trải một vệt sáng mỏng trên nền nhà. Gió đêm thổi nhẹ làm rung khung cửa cũ, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm quen thuộc. Cò đưa tay chạm vào bệ cửa sổ, mắt nhìn xa xăm như đang tìm lại một điều gì đó đã mất.
Ngày còn nhỏ, mỗi đêm trăng lên, Cò thường ngồi ở đây nghe bà kể chuyện. Ánh trăng khi ấy sáng lắm, soi rõ từng nếp nhăn trên gương mặt hiền hậu. Bà bảo trăng là người bạn của những ai hay suy nghĩ, lặng lẽ nhưng không bao giờ rời đi.
Giờ bà không còn nữa. Chỉ còn Cò và ánh trăng cũ. Trăng vẫn sáng như ngày nào, còn người thì đã khác. Những lo toan, mệt mỏi của cuộc sống khiến Cò quên mất cảm giác bình yên khi xưa.
Cò khẽ thở dài. Ngoài kia, trăng treo cao trên bầu trời, im lặng mà bền bỉ. Nhìn trăng, Cò chợt hiểu: có những thứ thời gian không thể lấy đi - đó là ký ức, là yêu thương, là những điều từng sưởi ấm lòng người.
Cò đứng dậy, khép cửa sổ lại. Trong ánh trăng dịu dàng ấy, Cò thấy lòng mình nhẹ hơn, như vừa được an ủi bằng một lời không nói thành tiếng.