
Vô Tâm
1 lượt thích / 2 lượt đọc
Năm ấy có một Trần Đức Huy quá vô tâm để mở lời
Năm ấy , có một Trương Hà My quá vô tâm để mở lòng
Tóm tắt truyện
- Cậu ấy ... quả thật rất đẹp trai
- Hửm !?
Chu Hà Mi chết lặng, não cô gần như ngưng hoạt động trong vài giây khi nhận ra những gì mình vừa nỏi ra
- Tôi biết cả tôi đẹp rồi, nhưng chị ko cần phải nói to thế đâu ~ Tôi ngại đó ~
-T-Tôi...
Mày thôi đi- Việt Chi đánh mạnh vào vai người đàn ông đang trêu ghẹo Hà Mỹ - Giới thiệu với mày đây là Trần Đức Huy em họ tao cách mình 2 tuổi, còn Huy, đây là Chu Hà My , bạn thân tao - nói rồi, cô nhìn vào 2 người đối diện nhau :
- Hai đứa bây làm quen dần với nhau nha
- Ồ, hóa ra đây là đàn chị sao? - Huy nở nụ cười quyến rũ với ng người đàn chị mới gặp đang nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm.
- Ê Huy ! Có vào chơi tiếp ko - Thành Long bạn thân cậu lên tiếng trong khi đang mê mẩn chiếc máy chơi game playstation
- À đây...nói rồi cậu quay bước đi đến chỗ bạn mình
Chờ Huy đi xa Hà My mới yên tâm lên tiếng
- Chi ơi em họ mày nó bị làm sao ấy
Hả ! Nó khám sức khỏe hàng năm, ít khi bị bệnh .Sao lại ko bình thường được ?
- ko! Ý tao là cái nết của nó á
-À...ừ thằng này nhà mặt phố bố làm to , tỷ lệ khuôn mặt cơ thể thì đúng là đáng ngưỡng mộ - Việt Chi đút tay vào túi áo trong khi nhìn thằng em họ mình đang vui sướng đập liên tục vào lưng thằng bạn mình vì thắng ván game - nên kiêu cũng phải thôi
- Nhìn mấy thằng vầy ngứa mặt ghê - Hà My thầm nghĩ .
Nhưng Hà My đâu nghĩ rằng kẻ mà cô cho là ngứa mắt kia sẽ theo cô cả đời.