Truyen3h.Co

1002 Đêm | Nuthong

6

lilarakpw


Đêm nay, Nut đến muộn. Lịch trình quay kéo dài khiến anh kiệt sức, đôi mắt đỏ quạch, nụ cười gượng gạo in hằn trên môi cả ngày.

Nhưng khi cửa căn hộ nhỏ mở ra, mùi trà nhài phảng phất và giọng nói dịu dàng của Hong chạm tới, tất cả sự mệt mỏi bỗng tan biến như chưa từng tồn tại.

Hong đưa cho Nut một chiếc máy ảnh cũ kỹ.

"Đêm nào cũng kể cổ tích, vậy từ hôm nay, chúng ta lưu giữ cổ tích bằng hình ảnh nhé."

Nut ngạc nhiên, lướt tay lên lớp sơn bong tróc, cảm giác như đang chạm vào ký ức. Anh bật cười khe khẽ:

"Máy ảnh phim? Ai còn dùng thứ này nữa."

"Càng cũ, càng giữ được cái thật," Hong đáp.

"Những bức ảnh sẽ chẳng bao giờ lung linh như ảnh quảng cáo của anh. Nhưng ít nhất... chúng ta sẽ thấy rõ nụ cười."

Nut lặng đi một thoáng. Cậu trai trước mặt anh vẫn nói bằng thứ giọng đều đều, nhưng trong đó chứa một sự dịu dàng khiến trái tim anh co thắt.

Đêm hôm ấy, lần đầu tiên họ chụp chung một bức ảnh. Không đèn flash, không ánh sáng rực rỡ, chỉ là ánh trăng len qua rèm cửa.

Bức ảnh mờ nhòe, gương mặt Nut chỉ thấy một nửa, Hong thì đang nhắm mắt. Nhưng khi nhìn lại, cả hai đều bật cười.

"Xấu quá," Nut cười, tiếng cười thật sự, không phải tiếng cười diễn trước ống kính.

Hong nhìn anh, đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên:

"Anh vừa cười như một đứa trẻ đấy."

Nut im lặng, nhưng trái tim lại đập mạnh. Đã bao lâu rồi anh không cười như vậy? Không theo kịch bản, không vì một hợp đồng, không vì người hâm mộ. Chỉ đơn giản vì... bên cạnh Hong, anh thấy mình không cần che giấu.

Cả đêm hôm ấy, họ thử chụp nhiều tấm: cái nhăn mặt khi uống trà đắng, cái cau mày khi tranh luận, cái vô thức chạm tay rồi vội rụt lại.

Mỗi bức ảnh đều nhòe, chẳng bức nào hoàn hảo. Nhưng chính sự vụng về ấy khiến họ phá lên cười.

"Chúng ta sẽ gọi đây là 'những nụ cười trong đêm'," Hong khẽ nói, dán bức ảnh đầu tiên lên tường.

"Mỗi bức ảnh là một cổ tích nhỏ của chúng ta."

Nut lặng lẽ nhìn những mảnh giấy trắng được lấp đầy, tim anh dấy lên một nỗi sợ mơ hồ.

Một khi có ảnh, có ký ức, nghĩa là tình yêu này đang dần hiện hữu. Nhưng nó chỉ được phép tồn tại trong bóng đêm.

Anh quay sang nhìn Hong, thấy cậu đang cười rất khẽ, một nụ cười mơ hồ như ánh trăng.

Trong giây phút đó, Nut chỉ muốn ôm lấy cậu, giữ cậu lại thật lâu. Nhưng anh không làm gì cả. Họ vẫn im lặng, để khoảng cách mỏng manh kia tồn tại, như một luật lệ bất thành văn.

Bên ngoài, thành phố chưa bao giờ ngừng sáng. Nhưng ở trong căn hộ nhỏ, có hai kẻ đang gom góp nụ cười, từng chút một, để xây nên một cổ tích chỉ dành cho bóng đêm.

___

Ngày xưa, có một chiếc máy ảnh không bao giờ chụp được ảnh rõ. Người ta bỏ nó đi, bảo rằng vô dụng. Nhưng một chàng trai nhặt lại, dùng nó chụp nụ cười của người mình thương.

Ảnh thì mờ, nhưng tình yêu thì rõ. Và khi tấm phim cháy sáng, người ta bảo đó là nụ cười đẹp nhất trên đời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co