NG
Do công việc bận rộn nên đôi khi Nguyễn Quang Anh sẽ không rảnh cả tuần liền, lời hứa đi xem Hoàng Đức Duy chơi bóng vẫn chưa thực hiện được. Sau nhiều lần Hoàng Đức Duy ám chỉ và than phiền, cuối cùng Nguyễn Quang Anh cũng có được nửa ngày nghỉ. Sau khi hoàn thành công việc, hắn lập tức đến trường của Hoàng Đức Duy để xem trận đấu.
Lẽ ra Hoàng Đức Duy sẽ ra đón hắn ở cổng trường, nhưng Nguyễn Quang Anh từ chối vì lý do không biết khi nào hắn sẽ đến, sợ sẽ làm trì hoãn trận đấu của cậu. Vì vậy, hắn đã tự mình đi vào khuôn viên trường đại học B.
Khi bước vào khuôn viên trường, Quang Anh mới cảm thấy hối hận vì mình không thay một bộ quần áo khác. Các sinh viên ở đây đều trẻ trung và tràn đầy sức sống, khi đi qua Nguyễn Quang Anh, bọn họ thường xuyên ngoái đầu nhìn hắn. Một phần là do bộ vest hắn đang mặc, một phần là do khí chất Alpha tỏa ra từ người hắn, các Omega trong trường không thể không chú ý đến hắn.
May mắn là Nguyễn Quang Anh đã trải qua nhiều trường hợp tương tự như vậy nên hắn không thấy khó xử cho lắm, những ánh mắt của các sinh viên này chẳng ảnh hưởng gì đến hắn cả. Hắn bình thản tiếp nhận những ánh mắt đó và đi theo biển chỉ dẫn đến sân vận động.
Từ xa, hắn nhìn thấy một Omega xinh đẹp mặc trang phục bóng chuyền mỉm cười và vẫy tay với hắn, đó chính là Hoàng Đức Duy mà hắn muốn gặp. Khi nhìn thấy Đức Duy, Nguyễn Quang Anh nở nụ cười rồi tăng tốc bước chân.
"Sao em lại đứng đây đợi tôi vậy?" Nguyễn Quang Anh tự nhiên ôm lấy vai của Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy dựa vào vòng tay của hắn cười nói: "Sợ chú không tìm được chỗ."
Nguyễn Quang Anh nghiêm túc đáp lại: "Trông tôi giống người không biết đọc biển chỉ dẫn lắm à? Hơn nữa, nếu không tìm được, tôi sẽ hỏi đường."
Hoàng Đức Duy bĩu môi nói: "Được rồi, em biết chú giỏi mà. Chỉ là em nóng lòng muốn gặp chú mà thôi."
Nguyễn Quang Anh xoa xoa đầu Hoàng Đức Duy: "Được rồi, em mau vào đi, trận đấu sắp bắt đầu rồi."
Hoàng Đức Duy dẫn Nguyễn Quang Anh vào sân vận động. Bộ trang phục nổi bật của Nguyễn Quang Anh đã thu hút không ít ánh nhìn. Từ khi gặp nhau bọn họ không nắm tay nhau bởi cả hai đều không thích thân mật ở nơi công cộng và việc Hoàng Đức Duy đã kết hôn vẫn còn là một bí mật.
"Tạm thời chú đợi ở đây một chút nhé, em đi nói chuyện với đồng đội một chút rồi sẽ dẫn chú đến chỗ ngồi." Hoàng Đức Duy nói rồi chạy về phía một nhóm sinh viên đang khởi động ở trung tâm sân.
Nguyễn Quang Anh đứng nhìn Hoàng Đức Duy, thấy cậu nói vài câu với nhóm bạn sau đó chỉ về phía mình. Nguyễn Quang Anh bình tĩnh đáp lại những ánh mắt tò mò từ đám đông. Ngay sau đó, một vài người trong nhóm đã cùng Hoàng Đức Duy đi về phía hắn.
Hoàng Đức Duy chạy đến gần, cậu bối rối nói với Nguyễn Quang Anh: "À, bọn họ muốn lại gần chào hỏi chú một chút, bọn họ là bạn của em, rất tốt bụng."
Thật ra Hoàng Đức Duy rất muốn giới thiệu bạn bè của mình với Nguyễn Quang Anh, cậu muốn chia sẻ tất cả mọi thứ với hắn, chỉ là cậu không biết Nguyễn Quang Anh có muốn tiếp nhận hay không thôi.
"Không sao đâu, tôi cũng muốn làm quen bạn bè của em." Nguyễn Quang Anh thấy sự lo lắng trong mắt Hoàng Đức Duy, hắn mỉm cười trấn an cậu.
Nhóm người đó dần tiến lại gần, một Alpha cao lớn đẹp trai mở lời trước: "Chào anh, anh trai của Tiểu Hoàng, trông anh đẹp trai thật đó!"
Nghe thấy cách xưng hô này, ánh mắt của Nguyễn Quang Anh bỗng trở nên sắc lạnh, hắn quay sang nhìn Hoàng Đức Duy, người đang giả vờ không nghe thấy gì.
Một Alpha khác cũng phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy, khi anh bước vào, các Omega ở đây đều nhìn anh đó, sự chú ý của bọn tôi bị anh hút hết rồi."
Mặc dù vậy nhưng Nguyễn Quang Anh vẫn cảm nhận được thiện ý từ nhóm bạn này. Hắn lịch sự chào hỏi từng người, rồi tiếp tục nhìn Hoàng Đức Duy. Hoàng Đức Duy cảm thấy ánh mắt của Nguyễn Quang Anh như muốn thiêu đốt mình vậy, cậu vội vàng nói với nhóm bạn: "Được rồi, đã chào hỏi xong rồi, chúng ta đi tìm chỗ ngồi thôi."
Nói xong, Hoàng Đức Duy chuẩn bị nắm tay Nguyễn Quang Anh đi về phía khán đài.
Nguyễn Quang Anh vẫn đứng yên, hắn nhìn cậu rồi lạnh lùng lặp lại: "Anh trai?"
Hoàng Đức Duy biết mình cần phải giải thích, cậu nhanh chóng nói: "Bọn họ không biết em đã kết hôn, nếu em nói chú là chồng em chắc chắn bọn họ sẽ rất ngạc nhiên. Em không thể giải thích ngay được nên đành nói chú là anh trai của em."
Thấy Hoàng Đức Duy lo lắng như thế, Nguyễn Quang Anh lập tức mềm lòng, hắn không muốn làm khó cậu nữa, "Anh trai" thì "anh trai", ít nhất hắn có thể ôm cậu một cách công khai.
Trong suốt trận đấu, Nguyễn Quang Anh trông không mấy vui vẻ. Hoàng Đức Duy chơi bóng chuyền rất tốt, nhiều pha bóng của cậu rất xuất sắc, khiến người xem không thể không vỗ tay khen ngợi. Nhưng trong không khí đó, từ "anh trai" vẫn như một lời nguyền ám lấy hắn.
Trận đấu kết thúc như dự đoán, đội của Hoàng Đức Duy là đội chiến thắng. Nguyễn Quang Anh đứng ở cạnh sân chờ cậu, Hoàng Đức Duy hớn hở chạy đến nói với hắn: "Thế nào? Em chơi giỏi không?"
Nguyễn Quang Anh lấy khăn giấy lau mồ hôi trên mặt Hoàng Đức Duy, hắn khen ngợi: "Chơi rất giỏi. Ngày xưa nếu có em làm chuyền hai* thì tôi còn chơi hay hơn nữa."
*chuyền 2 là vị trí quan trọng bậc nhất trong đội hình, khi cầu thủ chơi ở vị trí này sẽ chịu trách nhiệm điều tiết nhịp độ của toàn đội hay xa hơn là của cả trận đấu. Chuyền 2 sẽ có vai trò chạm bóng lần thứ 2 trước khi đưa đến cho các tay đập để ghi điểm.
Hoàng Đức Duy cười mãn nguyện. Khi bọn họ chuẩn bị rời đi, Alpha lúc nãy chào Nguyễn Quang Anh chạy lại ôm lấy vai Hoàng Đức Duy, vừa lắc vai cậu vừa nói: "Đi đâu vậy? Trận này thắng rồi nên cả đội sẽ đi ăn mừng, cậu đừng rời đi sớm như vậy chứ." Rồi nhìn về phía Nguyễn Quang Anh: "Anh cũng đi chung nhé?"
Nguyễn Quang Anh nhìn đôi tay đang đặt trên cơ thể của Hoàng Đức Duy, hai mắt hắn bắt đầu híp lại.
Hoàng Đức Duy khó xử nói: "Bọn mình định về nhà, hẹn mọi người lần sau nhé."
"Hửm? Tất cả mọi người đã đi hết rồi, chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi đó."
Trước khi Hoàng Đức Duy từ chối lần nữa, Nguyễn Quang Anh đã nhanh chóng nói: "Đi đi, tôi mời."
Thấy Nguyễn Quang Anh có vẻ rất giàu có, cậu Alpha vui vẻ nói: "Tuyệt quá! Vậy mình sẽ đi thông báo với bọn họ."
Khi Alpha đi xa, Hoàng Đức Duy thấy sắc mặt của Nguyễn Quang Anh không vui, cậu cẩn thận hỏi: "Chú... không vui sao? Có vẻ như chú không vui lắm nhỉ?"
"Không đâu, tôi rất vui." Nguyễn Quang Anh hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười an ủi cậu: "Đừng vì tôi mà làm mọi người mất hứng."
Hoàng Đức Duy không nghĩ nhiều, cậu vui vẻ dẫn Nguyễn Quang Anh cùng đi ăn mừng với các đồng đội.
Trong lúc ăn tối, có người hỏi Hoàng Đức Duy: "Tiểu Duy, anh trai của cậu trông đẹp trai thế, có phải vẫn chưa kết hôn không? Mình có một chị gái rất xinh đẹp đấy."
Hoàng Đức Duy trừng mắt nói: "Anh trai mình đã kết hôn rồi, mọi người đừng nghĩ ngợi nhiều.... mối quan hệ giữa.... vợ chồng họ rất tốt."
Sau đó có người tiếc nuối nói: "À... đã kết hôn rồi à, xem ra chúng ta không có cơ hội rồi."
Hoàng Đức Duy nhìn về phía Nguyễn Quang Anh, hình như nghe người khác hỏi như vậy hắn rất vui, mặc dù hắn không nói gì, nhưng nụ cười trên môi không mất đi.
Đêm đến, sau khi rửa mặt xong, Nguyễn Quang Anh cúi xuống vùi đầu vào hõm cổ Hoàng Đức Duy, hắn nhìn tuyến thể của cậu, đầu tiên là hôn nhẹ nó, sau đó dùng răng chạm vào, nhẹ nhàng mơn trớn.
Tuyến thể của Omega là vùng nhạy cảm nhất, bị Nguyễn Quang Anh chạm vào như vậy, Hoàng Đức Duy cảm thấy toàn thân mình như mềm nhũn ra. Cậu mơ màng nhìn Nguyễn Quang Anh, đôi mắt bắt đầu ngấn nước, cậu thấy đêm nay Nguyễn Quang Anh có vẻ hơi lạ.
"Tôi rất muốn đánh dấu em, để mọi người biết em là Omega của tôi."
Nghe Nguyễn Quang Anh nói vậy, Hoàng Đức Duy dần dần tỉnh táo lại. Cậu bỗng nhận ra lý do tại sao hôm nay Nguyễn Quang Anh lại có vẻ không vui, cậu trêu chọc hỏi: "Chú có cảm giác không an toàn hả? Chú mà cũng có những lúc như vậy sao?"
"Tại sao tôi lại không thể có? Hơn nữa, tôi lớn tuổi hơn em nhiều, còn em thì lại trẻ như vậy." Nguyễn Quang Anh trầm giọng nói.
Tuy Hoàng Đức Duy thấy Nguyễn Quang Anh như vậy cũng rất vui, nhưng nghe hắn nói thế cậu cũng thấy hơi đau lòng. Cậu nghiêng đầu, để lộ toàn bộ tuyến thể ra, sau đó nghiêm túc nhìn Nguyễn Quang Anh và nói: "Cắn đi! Ngay bây giờ, đánh dấu em."
Ánh mắt của Nguyễn Quang Anh càng ngày càng tối đen, hắn khựng lại một chút rồi mới cắn vào.
Song song với cơn đau nhói sau gáy, Hoàng Đức Duy cảm nhận được pheromone của Nguyễn Quang Anh dần dần truyền vào cơ thể mình. Hơi thở của cậu lập tức trở nên hỗn loạn, toàn thân dần mềm nhũn, cậu xụi lơ nằm trong lòng Nguyễn Quang Anh, chờ đợi bước tiếp theo.
Ai ngờ, Nguyễn Quang Anh chỉ đánh dấu tạm thời cậu.
Hoàng Đức Duy khó hiểu hỏi: "Chỉ đánh dấu tạm thời thôi sao?"
Nguyễn Quang Anh ôm Hoàng Đức Duy ngang người, từng bước đi đến bên giường, đặt cậu xuống giường rồi thì thầm vào tai cậu: "Em còn trẻ, tôi không muốn em phải hối tiếc."
Hoàng Đức Duy vội vàng muốn biện minh.
Nguyễn Quang Anh ngắt lời cậu: "Hơn nữa... đánh dấu vĩnh viễn sẽ mang thai, em không muốn đi học nữa à?"
Khuôn mặt Hoàng Đức Duy lập tức đỏ bừng, cậu không muốn tiếp tục nữa, ngoan ngoãn để Nguyễn Quang Anh muốn làm gì thì làm. Pheromone của cả hai dần dần hòa quyện vào nhau, âm thanh mờ ám khiến những con chim trên bậu bên ngoài cửa sổ phải bay đi nơi khác.
Giọng nói của Nguyễn Quang Anh khàn khàn, hắn vừa thở dốc vừa nói: "Tiếng "anh" hồi sáng rất hay, gọi thêm một lần nữa đi."
Hoàng Đức Duy không còn khả năng nói tròn vành rõ chữ nữa, nhưng theo bản năng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Nguyễn Quang Anh. Cậu đứt quãng nói: "A...nh...... anh....."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co