Truyen3h.Co

12cs; falling you

chương 26.

september_diary

Bầu trời tháng Tư xanh trong vắt, điểm xuyết vài gợn mây trắng như lụa. Ánh nắng ban mai dịu dàng trải dài trên những con phố lát đá cổ kính của khu Tinh Tú, làm bừng sáng những ban công đầy hoa và những quán cà phê nép mình dưới hàng cây xanh mướt. Trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, quán cà phê Le Petit Coin với những chiếc bàn gỗ sẫm màu được kê san sát ngoài hiên đã bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Hương cà phê rang quyện với mùi bơ sữa croissant mới ra lò lan ra theo từng cơn gió, khiến không gian trở nên thơm dịu và ấm cúng. Hôm nay là ngày hẹn đi chơi hiếm hoi của đôi bạn thân Mẫn Thiên Bình và Châu Xử Nữ giữa bộn bề công việc và những mối bận tâm riêng.

Dưới mái hiên được trang trí bằng những giỏ hoa lavender tím biếc, Mẫn Thiên Bình ngồi đó, mái tóc xõa ngang vai khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Cô chống cằm, nhìn ra phố, trong lòng phảng phất một cảm giác bình yên đã lâu rồi mới có lại.

Chẳng bao lâu, bóng dáng quen thuộc của Châu Xử Nữ xuất hiện ở đầu hẻm. Mái tóc được búi gọn, phong cách vẫn giữ nguyên nét chỉn chu và nghiêm túc thường ngày. Nhưng khi ánh mắt bắt gặp Thiên Bình, nụ cười liền nở ra.

"Xin lỗi vì đến muộn nhé." Xử Nữ kéo ghế ngồi xuống, chắp tay hối lỗi vì đã đến trễ giờ hẹn.

"Không sao, hiếm khi mới thấy mày đi trễ." Thiên Bình cười nhẹ đáp, rồi lại phì cười buông một câu trêu chọc. "Ây da, cuối cùng cũng được một buổi đi sớm hơn bạn tôi rồi."

"Chắc hôm nay trời mưa rồi." Xử Nữ cũng phì cười hùa theo.

Câu chuyện của hai cô gái nhanh chóng rôm rả. Từ những dự định công việc, những bộ phim mới ra rạp, cho đến những chuyện vu vơ thường ngày. Bỗng Châu Xử Nữ khẽ hỏi:

"Dạo này mày và Cự Giải thế nào rồi?"

Nghe đến tên người yêu, gò má Mẫn Thiên Bình chợt ửng hồng như cánh hoa đào buổi sớm. Cô khẽ cười ngượng ngùng, nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ hạnh phúc:

"Cự Giải chu đáo và quan tâm tao nhiều lắm."

Khi nghĩ về Phan Cự Giải, trái tim Mẫn Thiên Bình lại xốn xang một niềm hạnh phúc dịu dàng và bình yên. Cậu không phải là kiểu người khoa trương hay nói những lời hoa mỹ. Cậu trầm lặng, đôi khi còn có chút vụng về. Nhưng sự chân thành và quan tâm tỉ mỉ của cậu lại là điều khiến cô rung động sâu sắc. Cự Giải nhớ mọi sở thích nhỏ nhặt của cô, từ loại hoa cô yêu thích đến món ăn cô muốn thử. Có những ngày khi cô mệt mỏi vì công việc, chỉ cần một cái ôm của Cự Giải cũng đủ khiến cô thấy lòng mình dịu lại. Cự Giải không nói nhiều, nhưng luôn ở bên cạnh cô. Ở bên cậu, Thiên Bình cảm thấy mình không cần phải gồng lên mạnh mẽ. 

Mẫn Thiên Bình bất giác mỉm cười khi nhớ đến tối hôm trước Cự Giải đã kiên nhẫn ngồi cạnh cô suốt hơn một tiếng đồng hồ chỉ để cùng cô chọn màu sơn móng tay. Cậu nghiêm túc so sánh từng sắc độ, chất lượng sơn và cả giá cả cho cô. Đối với người khác có thể hành động ấy chẳng đáng kể gì, nhưng với cô đó lại là một sự nâng niu quý giá.

Châu Xử Nữ ngồi đối diện, khẽ khuấy ly cà phê sữa, lặng lẽ quan sát. Lắng nghe câu chuyện của Thiên Bình về Cự Giải, trong lòng cô cũng dâng lên một niềm vui nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Thiên Bình cũng tìm được một người để nương tựa, để yêu thương sau những tổn thương dày vò cô bạn bấy lâu nay. Châu Xử Nữ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Mẫn Thiên Bình, nhẹ nhàng nói, như một người mẹ đang nhắn nhủ với con gái mình:

"Có Cự Giải chăm sóc mày như vậy, tao cũng thấy an lòng."

Mẫn Thiên Bình nghe vậy cũng khẽ đáp lại cái nắm tay của cô bạn, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc: "Cảm ơn mày nhiều. Không nhờ mày và Sư Tử, cả chị Ma Kết nữa thì tao với Cự Giải cũng không có cơ hội gỡ bỏ những khúc mắc trong lòng."

Rồi như sực nhớ điều gì, Mẫn Thiên Bình nghiêng đâu, mắt tinh nghịch: "Giờ đến lượt mày rồi đó. Bao nhiêu người tốt xung quanh mà mãi chẳng chịu mở lòng."

Châu Xử Nữ khẽ thở dài, ánh mắt thoáng chút xa xăm, như đang lạc vào một miền ký ức mơ hồ: "Tao cũng không biết nữa...Dạo này tâm trạng tao hơi lạ, có chút...mơ hồ."

"Mơ hồ về ai đó đúng không?" Mẫn Thiên Bình trêu, cố tình hạ giọng, nụ cười ẩn chứa một bí mật nhỏ:

"Ví dụ như...anh Thiên Yết chẳng hạn?"

Khi Thiên Bình bất ngờ nhắc đến cái tên ấy, một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng Xử Nữ, cô bối rối cúi xuống, đầu ngón tay siết nhẹ quanh ly cà phê: "Mày...thôi đi! Đừng nói linh tinh!"

Mẫn Thiên Bình mỉm cười ý vị, như thể đã nhìn thấu được cảm xúc của người đối diện, giọng điệu cũng nâng lên một bậc: "Tao thấy hai người hợp nhau thật mà ~ Anh Thiên Yết cao ráo, đẹp trai, tài giỏi lại rất ga lăng nữa nè."

Châu Xử Nữ im lặng, những suy nghĩ miên man lướt qua tâm trí. Cô chưa từng nghĩ đến việc Triệu Thiên Yết có tình cảm với mình huống chi cân nhắc đến mối quan hệ chính thức với anh. Khi nghe Thiên Yết thừa nhận thích mình, cho đến việc anh theo đuổi mình, đến tận giờ cô vẫn không tài nào tin nổi. Cô và Thiên Yết đã không liên lạc hay trò chuyện từ những năm cuối cấp ba, lên đại học đôi khi tình cờ chạm mặt vài lần ở sân trường thì cũng chỉ gật đầu nhẹ như một lời chào hỏi người bạn cũ. Chỉ đến gần cuối năm trước, khi Thiên Bình và Bảo Bình đang trong giai đoạn mập mờ, vô tình tạo cơ hội, cô và anh mới trò chuyện lại đôi câu. Xử Nữ tự hỏi, giữa khoảng thời gian xa cách nhiều năm như thế và chỉ gặp lại vài tháng ngắn ngủi liệu có thể nảy sinh tình cảm? Và thật sự anh thích cô ở điểm nào? Một người luôn cố gắng che giấu cảm xúc và giữ khoảng cách với mọi người?

Mẫn Thiên Bình thấy Châu Xử Nữ cứ trầm ngâm ngồi đấy, ánh mắt đượm buồn, liền vuốt nhẹ tay cô bạn, nhỏ giọng nói: "Thật ra, tao biết anh ấy thích mày từ rất lâu rồi đấy."

Châu Xử Nữ tròn mắt ngạc nhiên, không dám tin vào những gì mình vừa nghe, giọng cô khẽ run: "Sao cơ?"

Mẫn Thiên Bình đặt tách trà xuống, nụ cười trên môi vẫn rạng rỡ: "Tao có những giác quan đặc biệt mà mày không biết đâu."

"Bớt xàm." Xử Nữ nghe thế liền bĩu môi, cố xua đi sự bối rối đang lan tỏa.

Mẫn Thiên Bình cười nhạt rồi trở nên nghiêm túc hơn, giọng đầy chắc chắn: "Anh Thiên Yết thật sự thích mày đấy. Tin tao đi Xử Nữ, đôi khi, những người ngoài cuộc lại nhìn nhận rõ ràng hơn người trong cuộc đấy."

"Thật ra, ban đầu tao cũng không mấy chắc chắn với phỏng đoán của tao đâu. Nhưng khi nghe anh Thiên Yết thừa nhận, tao đã nhớ ra một chuyện, từ rất lâu rồi."

Mẫn Thiên Bình nhìn sâu vào mắt Châu Xử Nữ, khơi gợi lại một mảnh ký ức đã phủi bụi: "Mày có nhớ học kỳ 2 lớp 10 khi mày tham gia diễn văn nghệ nên thường xuyên đến phòng tập tầng 3 sau giờ học để luyện tập không?"

Châu Xử Nữ gật đầu. Mẫn Thiên Bình tiếp tục, giọng trầm xuống một chút: 

"Có lần tao đến phòng tập đưa trà sữa cho mày thì thấy anh Thiên Yết đứng ở một góc cửa. Khi thấy tao, anh ấy cũng chỉ gật đầu chào nhẹ rồi rời đi. Lúc đó tao chỉ đơn giản nghĩ anh ấy tình cờ đi ngang qua thôi. Nhưng sau này tao nhận ra đó chẳng phải tình cờ."

Những lời của Thiên Bình càng khiến Xử Nữ thêm bối rối. Cô cúi đầu, nhìn vào ly cà phê đã nguội lạnh, những suy nghĩ trong đầu cô xoay vòng không có dấu hiệu dừng lại. Những hình ảnh mờ nhạt của tuổi mười sáu bỗng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí.

Mẫn Thiên Bình nắm lấy tay Châu Xử Nữ, khẽ siết nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và động viên: "Sao mày không thử hỏi thẳng anh ấy? Đừng để những suy đoán vu vơ làm lỡ mất một cơ hội tốt. Biết đâu, anh Thiên Yết lại là người mà mày đang tìm kiếm?"

Châu Xử Nữ ngẩn người, nhìn Mẫn Thiên Bình đang cười khúc khích phía đối diện. Trong lòng cô lúc này là một mớ hỗn độn những cảm xúc ngổn ngang, giữa sự bất ngờ, hoài nghi và một chút tò mò không thể chối bỏ. Cô đã quen với việc đứng ở ranh giới an toàn, thà rằng bỏ lỡ còn hơn là mạo hiểm bước tới. Nhưng nếu thật sự có một người đã lặng lẽ chờ mình từ rất lâu...thì liệu cô có nên tiếp tục im lặng? 

...

Hoàng hôn buông xuống, loang ra trên mặt sông, nhuộm nước thành sắc cam đỏ rực rỡ. Những chiếc thuyền du lịch lững lờ trôi, hắt ánh đèn vàng xuống mặt nước thành những vết sáng lập lòe theo từng gợn sóng. Bên bờ sông, dưới một tán cây rợp bóng, Bùi Sư Tử và Phan Cự Giải ngồi tựa lưng trên chiếc ghế đá đã phủ màu thời gian, trên tay mỗi người là lon bia mát lạnh. Từ chiếc xe cà phê di động cách đó không xa, tiếng nhạc acoustic vang lên khe khẽ, một bản tình ca quen thuộc được hát bằng giọng nam trầm ấm. 

Bùi Sư Tử khẽ nhấp một ngụm bia, vị đắng dịu tan trên đầu lưỡi rồi trôi tuột xuống cổ họng, để lại một tiếng thở dài khó nhọc. Anh nghiêng đầu nhìn Phan Cự Giải, thấy gương mặt cậu bạn thân ánh lên một vẻ hạnh phúc đã lâu anh không thấy, một nụ cười hiền hòa như vầng trăng non vừa nhô lên sau rặng cây.

"Dạo này mặt mũi tươi tắn thế kia chắc hẳn tiến triển với Thiên Bình êm đềm lắm nhỉ."

"Chứ sao nữa ~" Phan Cự Giải đáp lại với tông giọng cao vút, như một cách thể hiện sự hạnh phúc của bản thân.

Phan Cự Giải bắt đầu say sưa kể những câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng biết bao nhiêu sự ngọt ngào và ấm áp với Mẫn Thiên Bình. Kể về những buổi tối cả hai cùng nhau vào bếp, vụng về nhưng tiếng cười lại đầy ắp. Kể về những lần dạo phố không có điểm đến, chỉ cần tay nắm chặt tay, sánh vai nhau giữa dòng người. 

"Những lúc tao lo lắng vớ vẩn, Thiên Bình không cười chê, cũng không bảo tao nghĩ nhiều. Cô ấy chỉ ngồi đó, nghe tao nói, rồi nắm tay tao an ủi. Như vậy thôi tao đã thấy lòng nhẹ đi rất nhiều."

Bùi Sư Tử ngồi bên cạnh, im lặng lắng nghe từng lời của Phan Cự Giải. Anh nhìn những chiếc ghe thuyền khẽ khàng rẽ sóng, để lại những vệt sáng dài trên mặt nước, trong lòng thật tâm mừng cho cậu bạn thân. Sau bao tháng ngày chênh vênh và dằn vặt, cuối cùng Cự Giải cũng đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Gương mặt rạng rỡ của Cự Giải lúc này là minh chứng rõ ràng nhất cho hạnh phúc mà Thiên Bình mang lại.

Nhưng rồi, giữa khung cảnh thanh bình ấy, một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo nỗi cô đơn khẽ len lỏi vào tâm trí Sư Tử. Anh nghĩ đến những người thân thiết của mình: chị Ma Kết đang dần hé mở trái tim với sự chân thành của Bạch Dương, hai người bạn thân Cự Giải và Thiên Bình thì đang đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào, dường như chỉ còn lại anh vẫn lẻ bóng giữa dòng chảy tình yêu rộn ràng của bạn bè. Cái cảm giác lạc lõng giữa một vườn hoa đang khoe sắc rực rỡ khiến lòng Sư Tử có chút chùng xuống.

Phan Cự Giải vốn nhạy cảm với những thay đổi nhỏ trong cảm xúc, nhanh chóng nhận ra sự trầm tư thoáng qua trong ánh mắt Bùi Sư Tử. Anh đặt lon bia xuống, khẽ vỗ vai cậu bạn, giọng pha chút trêu chọc nhưng không giấu được sự quan tâm:

"Sao thế? Tự dưng im lặng hẳn đi. Thấy tao hạnh phúc quá rồi tủi thân hả?"

Bùi Sư Tử mỉm cười gượng gạo, cố xua đi nỗi buồn bằng tông giọng hờn dỗi: "Thì mày thử nhìn xem. Trong nhóm ai cũng có đôi có cặp, chỉ có tao bơ vơ. Không buồn mới lạ!"

"Ê, khoan!" Phan Cự Giải chợt cắt lời, nháy mắt tinh nghịch. "Còn Xử Nữ đó thôi. Nhỏ đó ế bền vững nên mày cứ yên tâm có đồng minh lâu dài rồi nhé."

Bùi Sư Tử nghe vậy cũng bật cười, nhưng nụ cười có chút nhạt nhòa như ánh trăng non: "Mày an ủi dữ chưa? Nhỏ Xử Nữ nghe được là mày toi đời!"

Phan Cự Giải và Bùi Sư Tử cùng phì cười, xua tan đi chút gượng gạo, bầu không khí trở lại thoải mái và tự nhiên vốn có. Cả hai tiếp tục trò chuyện về những chuyện vu vơ, về công việc, về những dự định đang ấp ủ. Bất chợt, Phan Cự Giải quay sang nhìn Bùi Sư Tử, ánh mắt đầy sự tò mò:

"Mà này Sư Tử, chơi với mày cũng lâu rồi mà tao chẳng thấy mày tâm sự gì về chuyện tình cảm của mày hết. Mày có đang để ý ai không? Nói tao nghe xem, biết đâu tao giúp tiến triển thành công thì sao."

Bùi Sư Tử đang nhấp một ngụm bia thì khựng lại, suýt chút nữa thì sặc vì câu hỏi bất ngờ của Phan Cự Giải. Anh mắt thoáng dao động, một chút bối rối xẹt qua trên gương mặt rồi nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ điềm tĩnh anh cố dựng lên. Sư Tử khẽ lắc đầu, quay mặt đi, nhìn xa xăm về phía dòng sông đang dần chìm vào bóng tối:

"Không có ai cả. Mày lo vun vén cho hạnh phúc của mày với Thiên Bình đi."

Phan Cự Giải nhìn Bùi Sư Tử một lúc, muốn nói thêm điều gì đó nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu. Anh cảm nhận được sự né tránh trong câu trả lời của Sư Tử nhưng anh hiểu có những chuyện nếu người ta chưa sẵn sàng mở lời thì hỏi thêm cũng chỉ làm nặng lòng nhau.

Bùi Sư Tử cảm nhận sự trầm xuống trong không khí, vội cụng nhẹ lon bia với Phan Cự Giải, cố gắng phá vỡ sự im lặng: "Chuyện tình cảm của tao cứ để tự nhiên đi."

Nhưng chính anh biết, thứ tình cảm ấy chẳng thể nào diễn ra "tự nhiên" được nữa. Nó bắt đầu từ một ánh nhìn, lớn dần qua những lời hỏi thăm, những lần kề vai, và bây giờ nằm đó lặng lẽ mà dai dẳng. Anh biết rõ nếu nói ra, người ấy sẽ không bao giờ nhìn anh theo cách anh mong muốn.

Phan Cự Giải khẽ gật đầu, cười nhẹ, sự quan tâm dành cho cậu bạn thân vẫn còn đó: "Có chuyện gì thì cứ tâm sự với tao nhé."

Bùi Sư Tử cũng gật đầu đáp lại: "Ừm, tao biết rồi."

Thời gian cứ thế trôi đi trong những câu chuyện vụn vặt hằng ngày và những lon bia cạn dần. Hoàng hôn đã tắt hẳn, ánh đèn đường lung linh soi bóng hai người bạn bên bờ sông. Mỗi người mang theo những tâm tư riêng, những cảm xúc khó nói thành lời. Cự Giải có lẽ đang hồi tưởng về những khoảnh khắc hạnh phúc bên Thiên Bình, còn Sư Tử có lẽ đang lạc trong những miền cảm xúc phức tạp, giữa sự cô đơn và một niềm hi vọng mơ hồ về một ngày nào đó mình cũng sẽ tìm được một người để sẻ chia những câu chuyện vụn vặt hằng ngày.

"Muộn rồi, tao về đây." Phan Cự Giải đứng dậy, vươn vai rồi vỗ nhẹ lưng Bùi Sư Tử.

Bùi Sư Tử cũng đứng dậy cùng Phan Cự Giải, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi: "Về cẩn thận."

Phan Cự Giải quay lưng bước đi, bóng dáng cậu khuất dần trong màn đêm. Khi chỉ còn lại một mình, Bùi Sư Tử chậm rãi ngồi xuống lại chiếc ghế đá cũ. Anh hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm ướt của hơi nước, nhìn bóng mình đổ dài trên mặt đất, đơn độc giữa những ánh đèn lấp lánh.

"Có lẽ...nên buông bỏ rồi."

Bùi Sư Tử lẩm bẩm, không rõ là nói với ai. Giữ mãi một tình cảm không được hồi đáp, giống như ôm một cây xương rồng, càng siết chặt càng thêm đau đớn. Có lẽ đã đến lúc anh nên học cách buông tay, để nỗi buồn trôi theo dòng nước kia. Cuộc sống vẫn tiếp diễn và biết đâu trong tương lai anh sẽ gặp được người sẵn sàng bước về phía mình. 




🌙

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co