eighteen
Buổi chiều đầu tuần, khi ánh nắng còn vương nơi góc tòa nhà học viện, Gemini và Cancer vẫn ngồi bên nhau tại quán cà phê quen thuộc gần trường. Những ngón tay của cô đan vào tay anh, nhẹ nhàng và ấm áp. Họ như thể đã quá quen với nhịp điệu này – yên ổn, chậm rãi, không quá cuồng nhiệt nhưng đủ đầy.
Cancer kể chuyện anh vừa thuyết trình xong dự án đầu tiên ở khoa kinh tế, Gem cười, nghiêng đầu lắng nghe, đôi mắt trong veo như luôn có sẵn ánh sáng dành cho anh.
"Có em rồi, mọi thứ đều nhẹ nhàng hơn." – Cancer thì thầm, giọng anh như làn gió len qua buổi chiều nhạt nắng.
Nhưng sự yên bình ấy bắt đầu rạn vỡ... chỉ vài ngày sau.
_______________________________
Trong căn phòng họp riêng của trụ sở tập đoàn nhà Gemini, cô vô tình bước vào đúng lúc cuộc họp giữa các giám đốc cấp cao đang bàn đến việc gây sức ép cạnh tranh chiến lược với một tập đoàn mới nổi đang thâu tóm thị phần mảng bán lẻ cao cấp.
Tên tập đoàn ấy hiện lên trên màn chiếu: Tập đoàn William – do gia đình Cancer nắm quyền điều hành.
Gemini chết sững.
Tối hôm đó, cô không về nhà. Cô đến phòng học trống, nơi Cancer đang sửa bài thuyết trình cho đợt thi cuối kỳ. Không gian im ắng, chỉ có tiếng lật giấy và tiếng gõ bàn phím. Cancer ngẩng lên, thấy cô, mỉm cười:
"Tưởng em về rồi chứ. Ở lại với anh nhé?"
Gem không đáp ngay. Cô tiến đến, đặt tay lên bàn, ánh mắt dán chặt vào anh.
"Can... Em phải hỏi anh một điều. Gia đình anh, tập đoàn William... có thật là đang cạnh tranh với nhà em không?"
Câu hỏi vang lên giữa khoảng lặng. Can không nói ngay. Ánh mắt anh bỗng trở nên trầm mặc.
"Gem, anh không muốn em biết theo cách đó..."
Sự im lặng giữa hai người nặng nề hơn bất cứ khoảng cách nào. Gem lùi lại một bước, trong mắt không chỉ là bất ngờ, mà còn là tổn thương. Cô cố giữ giọng bình tĩnh:
"Từ đầu... anh đã biết, đúng không?"
"Anh biết. Nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại trở nên đối đầu như bây giờ. Anh đã nghĩ... tình cảm của chúng ta đủ lớn để vượt qua." – Can ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô, giọng trầm nhưng chân thành.
Gemini không khóc. Nhưng trái tim cô như bị bóp nghẹt. Những buổi chiều bình yên, những câu nói dịu dàng, giờ đây chỉ như một lớp sương mỏng che đi một cơn bão ngầm.
"Cancer, em không biết chúng ta đang đứng ở đâu nữa. Khi cả hai đều thuộc về hai thế giới... mà thế giới đó đang quay lưng với nhau."
_______________________________
Hôm sau, Cancer gửi một tin nhắn
"Nếu gia đình anh là một vùng bão, thì em là vùng trời trong xanh duy nhất anh từng biết. Anh không muốn mất em, Gemini. Nhưng anh cũng không thể từ chối trách nhiệm của một người thừa kế. Anh sẽ tìm cách... để cả hai chúng ta không phải từ bỏ."
Gem đọc tin nhắn. Và lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô không trả lời.
Gemini ngồi với Aquarius ở tầng ba thư viện – nơi yên tĩnh nhất. Tay cô lần giở những trang sách dày cộp mà chẳng thể đọc nổi chữ nào. Cô bắt đầu tự hỏi: Tình yêu mà cô tin tưởng – yên ổn, nhẹ nhàng – có thể trụ nổi trong những cơn xoáy ngầm của thế giới người lớn không?
_______________________________
aquagr updated her story
_______________________________
Những ngày sau đó, không còn những chiều dạo bước bên nhau như trước. Không còn những bữa trưa ngồi cạnh trong căng-tin, hay ánh mắt ngầm tìm nhau trong đám đông.
Nhưng Gemini và Cancer vẫn ở đó.
Chỉ là, mỗi người đang âm thầm chọn cho mình một cách để bảo vệ tình yêu – bằng việc không để nó bị cuốn trôi bởi những cuộc đấu quyền lực ngoài kia.
Gemini, thay vì im lặng né tránh, bắt đầu chủ động tham gia sâu hơn vào công việc ở tập đoàn – thứ trước giờ cô vốn không mấy hứng thú. Cô xin được vào thực tập ở phòng pháp chế doanh nghiệp, bắt đầu học cách đọc báo cáo, hiểu tài chính, và theo dõi sát mọi dự án mà tập đoàn cô đang muốn "thâu tóm" từ phía gia đình Cancer.
Nhưng trong lòng, Gem không hề có ý định "hạ gục" Tập đoàn William. Cô âm thầm tìm kiếm lỗ hổng trong chính kế hoạch của nhà mình, hy vọng có thể chèn thêm một điều kiện hợp tác nào đó, hoặc giảm nhẹ rủi ro đối đầu.
Dù cô biết mình chỉ là một "con cờ nhỏ", nhưng Gemini hiểu – nếu chỉ ngồi yên, mọi thứ sẽ sụp đổ nhanh hơn.
Cancer cũng không đứng yên. Anh bắt đầu chuyển hướng đề tài khóa luận sang chiến lược phát triển bền vững, chọn cố vấn là một giáo sư có mối quan hệ rộng trong giới tài chính. Anh muốn đưa ra một đề xuất mô hình "cộng sinh" – không phải đối đầu, mà là phát triển song song giữa hai tập đoàn mang đặc điểm riêng biệt.
Cancer không biết liệu bản đề án ấy có đi xa đến mức nào, nhưng anh tin: nếu muốn có được Gem, anh không chỉ cần tình yêu – mà còn cần bản lĩnh.
_______________________________
Tại một quán cà phê quen thuộc gần khu học viện – nơi maybeus thường hay tụ họp.
Virgo bước vào, tay còn cầm theo một xấp giấy kịch bản được in thẳng từ studio. Cô vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng không giấu nổi ánh mắt đang lấp lánh.
"Chị đậu rồi."
Giọng cô nhỏ, nhưng cả bàn bỗng im bặt.
Capricorn là người đầu tiên phản ứng, đứng bật dậy ôm chầm lấy Virgo. Aquarius hét toáng lên, còn Taurus thì chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ tay.
"Phim sẽ quay trong 5 tháng tới. Địa điểm là tại Pháp. Nếu thành công, có thể sẽ được phát hành toàn cầu."
Virgo nói những điều đó như đang kể một câu chuyện không thuộc về mình. Nhưng thật ra trong lòng cô đang run lên từng chút. Không phải vì sợ – mà vì lần đầu tiên, cô cảm nhận rõ ánh hào quang mà mình sắp bước vào... cũng đồng nghĩa với việc sẽ phải rời xa những điều thân thuộc.
_______________________________
Ở một phía khác của thành phố, trong tầng cao văn phòng tập đoàn Howard, Scorpio đang bước ra từ một buổi họp dài. Vest chưa kịp tháo, cà vạt hơi lệch, mắt thâm quầng vì mất ngủ nhiều ngày.
Nhưng ánh mắt anh... không còn mơ hồ.
Scor đang từng bước tiếp quản lại từng phòng ban, bắt đầu từ những mảng bị thua lỗ nặng nhất – bởi anh hiểu, muốn đứng vững trước gia đình Sagittaurius và thế giới của cô, bản thân mình không thể chỉ là "một cậu ấm" nữa.
Tối đến, anh về phòng, mở laptop, tự học lại từ những điều cơ bản nhất về tài chính. Dù từng là một sinh viên xuất sắc, nhưng lý thuyết khác xa thực chiến, và tập đoàn anh giờ đây không có chỗ cho thất bại.
Điện thoại anh sáng lên – là tin nhắn từ Virgo:
"Anh ổn chứ?"
Scor nhìn màn hình rất lâu. Rồi trả lời:
"Anh đang học cách sống như một người kế thừa."
Tin nhắn đến từ Virgo chỉ là một biểu tượng cười nhỏ, nhưng anh cảm nhận được: cô hiểu.
_______________________________
Một buổi tối tại phòng ăn chính của nhà Gemini Claire.
Bữa ăn diễn ra trong không khí sang trọng, đúng chuẩn từng nhịp rót rượu đến cách bày món trên bàn. Gemini ngồi đối diện cha mẹ, ánh đèn chùm trên cao hắt xuống mái tóc cô ánh lên một vẻ cứng cáp rất khác mọi khi.
Cha cô đang nói về thương vụ tiếp theo – sát nhập công ty phân phối phía Bắc, ép giá đối thủ cạnh tranh trực tiếp: tập đoàn William.
Gem đặt đũa xuống. Giọng cô không cao, nhưng rõ ràng:
"Ba, con nghĩ... thay vì tiếp tục 'xóa sổ' họ, tại sao không thử mở một mô hình cộng tác phân khúc? Họ có hệ thống logistics mạnh, mình có vốn và nền tảng thương hiệu. Hợp tác thì lợi nhuận dài hạn sẽ bền vững hơn."
Cha cô ngước lên, hơi nhíu mày. Mẹ cô thì cau mày nhẹ:
"Con biết mình đang nói gì không, Gemini? Đây không còn là bài tập kinh tế trong trường nữa. Đây là bàn cờ thật sự."
Gem không né tránh:
"Con biết. Và chính vì nó là thật, con không muốn nhìn thấy những người con thương yêu bị nghiền nát chỉ vì những ván bài không cảm xúc."
"Cancer sao?" – cha cô nhìn cô, lạnh lùng hỏi.
"Là người con tin tưởng." – cô đáp, kiên định.
Một thoáng im lặng dài. Cha cô không nói thêm. Nhưng ông nhìn cô rất lâu – không phải bằng ánh mắt của một người cha đang khiển trách, mà của một doanh nhân... đang quan sát một người đối thoại.
Cùng lúc đó, tại nhà Cancer William.
Cancer chủ động xin gặp riêng ông nội – người nắm quyền lực thực sự phía sau tập đoàn.
"Ông nội, con muốn đề xuất một kế hoạch hợp tác với công ty của gia đình Gemini Claire."
"Hợp tác với đối thủ cạnh tranh lớn nhất?" – ông cười nhạt. "Con đang yêu phải con gái họ à?"
Cancer không né tránh:
"Con thương cô ấy. Nhưng nếu đây chỉ là tình cảm đơn thuần, con đã không nói chuyện này. Con nhìn thấy cơ hội thật sự – cho cả hai bên."
Cancer lấy ra bản kế hoạch anh tự viết suốt mấy tuần, đặt trước mặt ông. Đó không chỉ là một bản đồ kinh doanh – mà là lời tuyên bố: "Con đã trưởng thành."
_______________________________
Một buổi sáng, tại một sự kiện networking ngành phân phối cao cấp, Gemini đi cùng cha, còn Cancer đại diện cho nhóm khởi nghiệp tài năng do ông nội đỡ đầu.
Họ không đi cạnh nhau. Nhưng ánh mắt giao nhau đã nói tất cả:
"Mình đã bước vào bàn cờ cùng họ không để bỏ cuộc, mà để thay đổi."
Cha Gemini và ông nội Cancer đều để mắt. Không ai nói ra, nhưng họ đều bắt đầu nhìn lại những người trẻ mà trước giờ họ nghĩ chỉ là... "con nít".
"Muốn có được ai đó, hãy chứng minh rằng bạn xứng đáng đứng cạnh họ – không chỉ trong tình yêu, mà còn trong những cuộc đấu trí, trong giấc mơ chung, trong cả thế giới đầy toan tính của người lớn."
_______________________________
Một cuộc họp kín tại học viện – với sự tham gia của đại diện hai bên gia đình, và một số giáo sư, chuyên gia cố vấn.
Gemini và Cancer cùng đứng trước màn hình chiếu, bộ vest gọn gàng, ánh mắt sắc bén. Đây không còn là hai sinh viên yêu nhau. Mà là hai đại diện cho một đề án chung giữa hai "đối thủ" tài phiệt.
"Tên dự án: Symbiosis – Cộng sinh thị trường trong thời kỳ hậu số hóa."
Gem bắt đầu phần trình bày bằng một câu nói dứt khoát:
"Chúng cháu không phủ nhận sự cạnh tranh giữa hai bên, nhưng chính cạnh tranh cũng là chất liệu để hợp tác phát triển. Dự án này thử nghiệm mô hình chia sẻ chuỗi cung ứng ở phân khúc sản phẩm trải nghiệm cao cấp, nơi cả hai tập đoàn đều có thế mạnh riêng biệt."
Can tiếp lời:
"Trong giai đoạn thử nghiệm kéo dài 3 tháng, hai bên sẽ dùng một khu nghỉ dưỡng mới khai trương tại Cornwall để áp dụng hệ thống kết hợp – nhân sự quản lý của nhà cháu, thiết kế trải nghiệm khách hàng của nhà Claire."
"Chúng cháu không xin phép để yêu nhau." – Gem nói, hướng ánh mắt về cha mình.
"Chúng cháu xin phép để chứng minh rằng, tình yêu của những người trưởng thành có thể là chất xúc tác cho một điều gì đó mang lại lợi ích thật sự – không chỉ cảm xúc."
Im lặng. Một khoảng lặng rất dài.
Ông nội Cancer gật đầu trước tiên. Không mỉm cười, nhưng giọng ông đầy rõ ràng:
"Dự án nhỏ, nhưng tư duy lớn. Làm đi. Nhưng nếu thất bại – tự chịu."
Cha Gemini không nói gì. Nhưng sau khi mọi người ra về, ông giữ Lam lại, chỉ nói một câu:
"Nếu con thật sự chọn con đường này – thì đừng chỉ dùng cảm xúc. Hãy chứng minh con có thể đi tới cùng."
Gemini gật đầu. Không nước mắt, không hứa hẹn. Chỉ là một ánh nhìn đầy vững vàng.
Cancer đưa tay ra giữa không gian học viện, ngay lối hành lang họ từng đứng nhìn nhau trong im lặng. Gemini nhìn bàn tay ấy một giây, rồi đặt tay mình vào.
"Hợp tác từ đây, bắt đầu từ chúng ta."
"Và sẽ không dừng lại, nếu vẫn còn tin tưởng nhau."
"Tình yêu không phải lúc nào cũng bắt đầu từ lời hứa, mà đôi khi khởi đi từ một chữ 'tin'. Tin nhau đủ để cùng dấn thân. Tin nhau đủ để đi ngược cả thế giới. Tin nhau... để trưởng thành."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co