Truyen3h.Co

//2//

Chương 18 + 19

seluvia

"Biên Bá Hiền, đây là nhà tài trợ à?"

***

Phác Xán Liệt chỉ cảm thấy thế giới dưới chân mình nứt toạc, dùng chính mình làm tâm, bắt đầu lặng thinh tan rã, sụp đổ.

Hết thảy mọi thứ đều nhòe đi.

Hình bóng và âm thanh bị sức mạnh vô hình bóp méo, mặt trên dát một lớp sương dày lòe loẹt, ảnh phản chiếu lay động, lúc thì xa, lúc thì gần, giống hệt bèo rong siết người dã man nơi đầm sâu trong truyền thuyết, vặn đau thần kinh anh từng chút từng chút một mà.

Anh nghe thấy giọng Kiều Dật Chi, ngơ ngác hỏi anh sao vậy, lịch sự ngăn trở bảo rằng nếu cậu thích tác phẩm của đối phương cũng không nên tùy tiện chạy tới như vậy, thời điểm nghệ thuật gia sáng tác tốt nhất chớ nên quấy rầy —— Mặc dù xưởng điêu khắc này chỉ để lấy cảm hứng điều chỉnh tác phẩm... A Trấn? A Trấn cậu tỉnh lại chưa... Trời ** sao pho tượng này trông kì lạ thế?!

Anh chẳng rõ mình đã nói gì hay làm gì với Kiều Dật Chi, chỉ nghe thấy một âm thanh nóng nảy y hệt mình phát ra: "Ở đâu?"

Lại nhìn thấy bản thân cáu kỉnh hất bàn tay đang cản trở của Kiều Dật Chi.

...Căn bản không giống anh.

Với nền giáo dục anh tiếp nhận, sao lại xuất hiện tình trạng tính khí kích động, cử chỉ thô bạo như vậy được chứ.


Song chẳng ai dám đảm bảo, dẫu sao hiện tại anh hoàn toàn chả quản nổi thế nào mới chu toàn mới phù hợp, thứ duy nhất anh có thể nghĩ, chính là Biên Bá Hiền.

Rõ ràng là bảo bối anh giấu ngay đầu quả tim, mỗi lần đụng chạm đều cố gắng kiểm soát cường độ, chẳng nỡ nói nặng một câu, bất luận muốn làm gì cũng cần cân nhắc hàng trăm lần, sợ vừa bất cẩn sẽ vụt mất tất cả. Bây giờ lại...

Anh bỗng nghe thấy âm thanh tranh chấp giữa Thạch Lỗi và Biên Bá Hiền, vọng sang một cách gián đoạn:

"... A Lỗi, đừng... Là lỗi của em, em hiểu rõ, xin lỗi, rõ ràng năm xưa là em đề xuất nó, bây giờ thực hiện được thì lại... Em biết em sai, tuy nhiên..."

"Cậu biết tôi mất bao nhiêu thời gian để thực hiện cái series này không hả? Mất bao nhiêu sức lực? Hiện tại sắp làm xong rồi, cậu dám... Đống bản thảo chất cao mười mét trong xưởng điêu khắc vứt cho chó ăn à? Thậm chí còn bố trí sẵn đèn, cậu ——"

"Xin lỗi, nhưng em đã..."

"Khỏi cần xin lỗi, tôi không chấp nhận. Hoặc là lăn về hoàn thành công việc, hoặc là cút đi."

"A Lỗi..."

"Được thôi, chọn nhầm đối tác, là mắt tôi có vấn đề."

"Anh nghe em nói ——"

"Cút! Đừng chạm vào tay tôi, tay tôi rất quý giá."

Mỗi một câu đều tựa đốm lửa nhỏ rải trúng trái tim Phác Xán Liệt, cháy sém thành các lỗ thủng nám đen. Anh chả màng nghĩ ngợi lập tức đẩy tung cửa xưởng đang khép hờ, cảnh tượng trước mắt cứ như trái bom nguyên tử cỡ nhỏ quăng xuống đầu anh.

Toàn thân Biên Bá Hiền trần trụi, trên người trét đầy dầu và thuốc màu, bại lộ dưới ánh đèn mãnh liệt trong xưởng điêu khắc, từng khớp xương nhô lên bị cường điệu đến chướng mắt —— Rõ ràng cậu rất cóng, mặc dù là mùa hạ, song nhiệt độ máy lạnh lại hạ cực thấp, bản thân Thạch Lỗi mặc quần áo bảo hộ che kín cánh tay cẳng chân, rồi cứ mặc cậu run lập cập giẫm chân trái lên chân phải. Phác Xán Liệt dễ dàng mường tượng cơ thể đó cương cứng, và cả cảm xúc sởn gai ốc lúc va chạm cùng run rẩy.

Song Biên Bá Hiền lại phảng phất hoàn toàn chẳng phát hiện cơ thể mình khó chịu, chỉ hoảng sợ đuổi theo Thạch Lỗi toan nắm tay hắn, kế đó bị Thạch Lỗi hất ra ngay. Cậu mất trọng tâm, hoặc có lẽ dầu và thuốc màu vốn trơn trượt, "Oái" một tiếng ngã về phía sau ——

"Bá Hiền!"

Phác Xán Liệt điên rồi, chả hề nghĩ ngợi xông tới đỡ cậu, thuốc màu lộn xộn lập tức dính đầy áo

Thạch Lỗi cũng nổi sùng: "Khốn kiếp —— Mày là ai? Vào đây bằng cách nào? Ngài Kiều? Chẳng phải tôi đã bảo lúc làm việc đừng để kẻ khác quấy rầy tôi sao?"

Kiều Dật Chi hết hồn: "Á đệch... Thầy Thạch à, người mẫu thầy bảo cần tới chính là..."

Phác Xán Liệt căn bản chả còn tâm trạng đứng nói nhảm, khom lưng bế Biên Bá Hiền đoạn xoay người rời đi.

Bấy giờ Biên Bá Hiền mới chậm rì rì nhận ra người ôm mình là ai, con ngươi nhanh chóng trợn tròn, vô ý thức làm động tác co quắp tự bảo vệ mình, sâu trong yết hầu bật ra tiếng rên khẽ hệt con thú nhỏ sắp chết, cơ thể mất khống chế bắt đầu run rẩy.

Thạch Lỗi nhào tới: "Mày là thằng nào? Muốn làm gì hả, buông người mẫu của tao xuống!"


Hắn thấp hơn Phác Xán Liệt nửa cái đầu, cẳng chân dưới quần bảo hộ còn không thô bằng cánh tay Phác Xán Liệt, song dáng vẻ trừng đối phương lại rất giống sói dữ.

Phác Xán Liệt sầm mặt, anh chưa kịp nổi giận, lớp áo bỗng dưng bị ai đó dùng sức níu chặt:

"Sếp Phác, đừng mà, ảnh không hiểu chuyện, ngài..." ——

Anh cúi đầu quan sát, bắt gặp vành mắt Biên Bá Hiền đã sớm đỏ ửng vì sốt ruột. Phác Xán Liệt mạnh mẽ hít sâu một hơi, ngoảnh đầu bảo:

"Dật Chi, tôi mang người đi trước, nếu xử lí được thì giúp tôi xử lí, xử lí không được, lát nữa tôi sẽ giải quyết."

Thạch Lỗi là người nhạy bén, giữa chân mày tức khắc xuất hiện bóng râm:

"Biên Bá Hiền, đây là nhà tài trợ à?"

"Em... Ngài ấy..." Biên Bá Hiền cứng họng, cùng đường bí lối, cậu chẳng thể hít thở nổi, sắc mặt dần tím tái.

"Ái chà, cậu đã trụy lạc trước đồng tiền, vứt bỏ dự định ban đầu của mình rồi à? Ha ha, ngu xuẩn, đừng quên tư bản bước vào thế giới này, từ đầu đến chân, từng lỗ chân lông đều nhuốm máu tanh lẫn các thứ bẩn thỉu." Thạch Lỗi nhe răng để lộ phần nướu, híp mắt, bật tiếng cười gằn khặc khặc, tứ chi gầy còm đung đưa y hệt côn trùng vọt tới chỗ cậu, "Cút đi, đừng vấy bẩn xưởng điêu khắc của tôi. Cậu thậm chí còn yếu đuối, sa đọa hơn những gì tôi nghĩ."

"A Lỗi ——"

Phác Xán Liệt không cho bọn họ thêm cơ hội lên tiếng nào nữa. Anh cở áo khoác bọc lấy Biên Bá Hiền, xổ đúng một câu "Khỏi cần tiết kiệm tiền giúp tôi.", kế đó dứt khoác bế cậu trở về.

Người nhẫn nại cũng có giới hạn, nếu còn tiếp tục đứng đây, dẫu anh có nổi danh khống chế lí trí tới mấy, e rằng vẫn mất kiểm soát mà phơi bày nội tâm đẫm máu, thối nát và tàn nhẫn.

Suốt quá trình Biên Bá Hiền cứ như bị phù phép hóa đá vậy, chẳng mở lời hay động đậy gì cả, để mặc Phác Xán Liệt ôm cậu lên xe, thắt dây an toàn, đến nơi lại ôm ra.

Biệt thự rất xa, song căn hộ riêng Phác Xán Liệt thường ở khi đi làm khá gần. Mặc dù là chung cư cao cấp, ngặt nỗi thang máy phải dùng chung. Phác Xán Liệt lấy áo khoác dự phòng trong xe, trùm kín Biên Bá Hiền mới đi tới chỗ thang máy, dọc đường luôn ấn đầu Biên Bá Hiền và ngực mình, từng khối cơ bắp đều căng cứng bởi đề phòng chung quanh, đầu óc xuất hiện vài cảnh tượng ban sơ lẫn tàn khốc, ngay cả biểu cảm cũng vô thức trở nên hách tợn đầy ắp sự uy hiếp, giống hệt một con thú bị xâm phạm lãnh địa.

May mà đang giờ làm việc, giữa đường chả bắt gặp ai, tốt xấu bảo vệ được ít thể diện người văn minh.

Vừa vào nhà, Phác Xán Liệt bèn đẩy Biên Bá Hiền vào phòng vệ sinh, bật vòi hoa sen lên, bình tĩnh ra lệnh: "Rửa sạch."

Nói đoạn thì xoay lưng cởi đồ, áo khoác âu phục bị anh tiện tay vứt xó, khuy vỏ xó của sơ-mi rơi đầy đất, Phác Xán Liệt chống tay trên vách tường lạnh lẽo, dùng sức thở sâu buộc bản thân tỉnh táo trở lại.

Anh chả dám cách quá xa, không cảm nhận được Biên Bá Hiền bên cạnh anh sợ mình sẽ phát điên, song cũng chả muốn xoay lưng, trên người Biên Bá Hiền toàn hằn in dấu vết từ gã đàn ông khác... Xưa nay anh vẫn hiểu rõ sự thật này, nhưng nỗi chấn động khi tận mắt chứng kiến lại vượt xa trí tưởng tượng của anh, nó lớn đến nỗi dẫu luôn cho rằng mình có thần kinh bền bỉ vẫn vô phương chấp nhận, nếu đứng nhìn lâu đôi chút, e rằng sẽ mất kiểm soát xông tới vặn gãy cổ Thạch Lỗi mất.

Chẳng mấy chốc, hơi nước nóng phả kín cả căn phòng vệ sinh. Êm ái, trắng ngần, xoa dịu tâm tư Phác Xán Liệt, cảm giác ngạt thở đã không còn bức bách như trước.

Anh hít sâu một hơi, điều chỉnh tâm lí, chậm rãi ngoảnh đầu.

Vòi sen rất năng suất, chưa bao lâu đã xối sạch phần lớn nửa thân trên của Biên Bá Hiền, nửa thân dưới sót lại thì hơi loang lổ chút đỉnh, nước bẩn lan rộng một vũng. Biên Bá Hiền đứng giữa vũng nước bẩn ấy, thẫn thờ, chả có động tác lẫn tí biểu cảm nào, chỉ vỏn vẹn đôi mắt đen láy to tròn nỗ lực mở ra, tựa như tinh linh giãy giụa khỏi bùn thối mà ra đời, cũng tựa con rối nhỏ bị hút cạn linh hồn.

Lòng Phác Xán Liệt thoáng đau nhói, áy náy và hối hận trào dâng hệt đợt thủy triều trong cơn bão tháng bảy. Anh đi đến phía trước, Biên Bá Hiền đứng dưới bóng anh, run cầm cập mà chẳng dám lùi bước.

Phác Xán Liệt dễ dàng kéo cậu vào ngực, cúi đầu hôn ấn đường ẩn dưới mái tóc ướt nhẹp: "Dọa em rồi à?"

Biên Bá Hiền thoáng run rẩy lần nữa, chẳng hề trả lời.

Phác Xán Liệt siết chặt eo cậu, từ tốn vuốt tấm lưng đầy sợ sệt, khẽ dán môi lên bờ mi dài của cậu: "Là tôi quá kích động, xin lỗi." Đoạn bổ sung thêm, "Bảo bối đừng sợ, Bá Hiền? Hiền nhi?"

Chương 19

"Hiện tại tôi không thay đổi được, tương lai cũng không muốn thay đổi."

***

Biên Bá Hiền tựa vào ngực Phác Xán Liệt chốc lát, cuối cùng lấy lại tinh thần, nghe thấy Phác Xán Liệt tự phê bình bản thân bèn mở miệng nói theo phản xạ: "Không phải thế... Là lỗi của em..."

Trái tim Phác Xán Liệt tê dại, cũng tìm chẳng ra lời phù hợp, anh khẽ chau mày, nghiêng đầu hôn lên đôi môi đang tự trách bất chấp đạo lý: "Bá Hiền không sai."

Là vấn đề ở chính anh.

Phác Xán Liệt biết rõ, trực tiếp cướp người như vậy vừa ngang ngược vừa thất lễ. Dù là đối với Biên Bá Hiền, đối với Kiều Dật Chi, hay thậm chí đối với Thạch Lỗi.

Suy ngẫm kĩ lại, Biên Bá Hiền cùng lắm chỉ coi là đang tiến hành sáng tác. Trong trường học, cậu và bạn bè cũng thường làm mẫu cho nhau, có ăn vận cũng có bán nude, chẳng những vẽ vời, còn có chụp ảnh, các bức tranh vẽ cậu đều có sức dãn —— Dẫu sao Biên Bá Hiền rất biết phô bày cơ thể, dễ dàng cho ra tác phẩm đạt tiêu chuẩn cao. Phác Xán Liệt lần lượt xem hết cả thảy, có khi do Biên Bá Hiền đưa cho anh, có khi do chính anh lấy nó thông qua biện pháp khác, song chưa hề cảm thấy bất ổn. Bởi đây là chuyên ngành của Biên Bá Hiền, là một công việc vất vả phí công nhọc sức, anh tôn trọng Biên Bá Hiền, sẽ không đối xử với nó đầy thành kiến.

Tuy nhiên lần này anh sai rồi.

Dù sao đối phương vẫn là bạn trai Biên Bá Hiền dốc tâm huyết để trợ cấp nhiều năm.


Đồng thời, từ việc đánh giá bức điêu khắc, coi như Phác Xán Liệt thường thấy vô số tác phẩm nghệ thuật sáu bảy con số trong buổi đấu giá, cũng buộc phải thừa nhận, rằng "Hạng mục đầu tư" này của Biên Bá Hiền tuyệt không lỗ vốn. Điều đó khiến Phác Xán Liệt thật phiền não, cuộc đời anh, mặc kệ là món đồ gì, tiền cũng được, thành tích cũng được, người cũng được, đều sẽ có kẻ hai tay dâng tới cửa, đây chính là lần đầu tiên anh xuất hiện cảm giác "Lãnh địa bị uy hiếp".

Cũng có lẽ vì nó vốn chẳng phải lãnh địa thuộc về anh.

Các khả năng chưa từng nghĩ đến từ xó xỉnh âm u ùa tới liên tục, đại loại như "Biên Bá Hiền đứng trước gương xem vóc dáng, biết đâu không phải do anh chê béo, mà là vì Thạch Lỗi yêu cầu." Từng chi tiết nhỏ chưa hẳn đã sai, ngẫm thoáng qua cũng sắp phát điên.

Thế nhưng vẫn cứ cố chấp để nó trong lòng, có chút nghẹt thở.

Bấy giờ Phác Xán Liệt mới phát hiện có lẽ bản thân chẳng hề rộng rãi phóng khoáng như anh nghĩ, chỉ là trước kia chưa gặp được đối tượng lẫn sự việc khiến anh đánh mất phong độ mà thôi. Đồng thời anh chẳng hề dự định tiếp tục oan ức chính mình, giả vờ tốt tính khoan dung nữa.

Thế là khó khăn lắm Biên Bá Hiền mới lấy đủ can đảm giương mắt lên, lại trông thấy gương mặt u ất trầm tư của Phác Xán Liệt, tấm lưng tức thì tiếp tục căng thẳng.

Phác Xán Liệt suy đoán cậu toan mở miệng chẳng qua lại là cầu xin tha thứ, dứt khoát cúi xuống cuốn đầu lưỡi cậu, mút tới mềm nhũn lại đẩy trở về: "Suỵt, đừng nói chuyện, tôi biết em định nói cái gì, thật sự chả phải lỗi của em, là vấn đề ở bản thân tôi —— Nhưng hiện tại tôi không thay đổi được, tương lai cũng không muốn thay đổi, bảo bối Bá Hiền sẽ bỏ qua cho tôi chứ?

Ánh mắt Biên Bá Hiền vẫn cứ mông lung, chưa bắt kịp tiếu tấu, lại nhanh chóng gật đầu theo bản năng: "Dạ, dạ được."

Ngoan đòi mạng.


Còn chủ động vươn đầu lưỡi để Phác Xán Liệt ngậm nó lần nữa, tức khắc mềm mại giống hệt cục đường tan chảy, cậu tựa lưng trên tường, nhấc một chân lên vòng lấy eo Phác Xán Liệt, giạng hai chân mình ra, bày tư thế chờ giao phối.

Phác Xán Liệt thoáng sững sờ, anh nắm mắt cá chân cậu, hạ chân cậu xuống —— Trạng thái của Biên Bá Hiền quả thực chưa thể xem là ổn, tâm tình Phác Xán Liệt cũng không tốt lắm... Vào thời điểm này chỉ cần mất khống chế, e rằng lại phải gọi bác sĩ chuẩn bị giường nằm truyền dịch ba ngày.

Biên Bá Hiền đại khái chả ngờ Phác Xán Liệt sẽ cự tuyệt, giằng co phút chốc mới buông chân ra, ngơ ngác mà run hàng mi ngẩng đầu hỏi: "Không làm ạ?"

Phác Xán Liệt lắc đầu, đoạn khẽ hôn ấn đường cậu. Giúp cậu rửa sạch vết bẩn bám trên người, dùng khăn lớn bọc cậu lại: "Hôm nay phát sinh quá nhiều việc, em cũng mệt mỏi rồi, ngủ trước đi."

"Vâng." Biên Bá Hiền ngoan ngoãn đồng ý, ngồi thụp trong lòng Phác Xán Liệt, để Phác Xán Liệt sấy tóc cho cậu rồi bế lên giường, cậu nép cuộn tròn bên cạnh Phác Xán Liệt, chầm chậm nhắm nghiền mắt.

Phác Xán Liệt giảm độ sáng đèn ngủ.

Vốn dĩ muốn ngủ cùng cậu, song nội tâm cứ mãi khắc khoải, chẳng bình tĩnh được, bèn dứt khoát cầm tài liệu tựa nơi đầu giường tùy tiện đọc nó. Nào giờ chưa bao lâu, di động lại đổ chuông —— Hơn nữa là số điện thoại tư nhân.

Ai mà còn gọi vào giờ này chứ?

Phác Xán Liệt chau mày nghiêng người nhìn thử, là Kiều Dật Chi. Phác Xán Liệt tưởng rằng đã sắp xếp thỏa đáng phía Thạch Lỗi rồi, bèn khẽ khàng xuống giường, đi đến chỗ cửa sổ —— Biên Bá Hiền hít thở đều đều, Phác Xán Liệt sợ tiếng nói chuyện làm phiền tới cậu, song chẳng ngờ tới, vừa bấm nhận cuộc gọi, âm thanh bên kia không phải của Kiều Dật Chi, hơn nữa còn gọi anh là "Sếp Phác".

Phác Xán Liệt thoáng sững sờ: "Khương Lăng?"

"Là tôi." Bên kia trả lời.

"Việc gì vậy?" Tấm lưng Phác Xán Liệt chợt ớn lạnh, linh cảm được điềm xấu.

Quả nhiên, kế đó anh nghe thấy: "Chuyện giữa tôi và Kiều tiên sinh, muốn mời sếp Phác ngài chứng giám, chả biết hiện tại ngài có tiện sang đây không?"

Phác Xán Liệt nhức cả đầu: "Không tiện cho lắm."

"Ồ, thế..."

Nửa đoạn sau chẳng rõ ràng lắm.

Bởi lẽ giọng Khương Lăng đã bị lấn át, Phác Xán Liệt nghe được Kiều Dật Chi ở đầu dây bên kia hô to: "A Trấn! Mặc kệ thế nào cũng sang đây một lát!"

Phác Xán Liệt khẽ vò ấn đường, mẹ kiếp.

Anh, Khương Lăng và Kiều Dật Chi là bạn học.

Anh xem như tận mắt chứng kiến hai người ấy lên trời xuống đất, liên tục dây dưa, độ máu chó vượt cả drama giờ vàng. Mỗi lần dằn vặt nhau long trời lỡ đất, anh đều đuôi bão cuốn theo một lần.

Rắc rối muốn chết.

Nếu đổi thành người khác anh cơ bản chả màng quan tâm, song Kiều Dật Chi lại là bạn nối khố với anh, đồng thời còn làm phiền gã vì chuyện Thạch Lỗi ban nãy, vào loại thời điểm này mà mặc kệ thì có hơi...

Phác Xán Liệt ngoảnh đầu, nhìn Biên Bá Hiền nằm thụp trong lớp chăn bồng bềnh, ngủ rất say, giống hệt một thiên sứ ngọt ngào, anh mới thoáng an tâm đôi chút, đè thấp giọng hỏi: "Ở đâu, chung cư thành phố hay vẫn là biệt thự bờ biển?"

Khương Lăng nề nếp thông báo địa chỉ biệt thự.

Phác Xán Liệt tiếp tục day ấn đường: "Được rồi, chờ một lát, tôi sẽ tới ngay."

Trước khi rời đi Phác Xán Liệt còn xác nhận tình trạng của Biên Bá Hiền chút đỉnh, cũng nhờ quản gia để ý cậu, cảm thấy không còn vấn đề gì, mới khóa cửa ra ngoài.

Nào giờ, cửa vừa khóa trái, Biên Bá Hiền đã tức khắc mở mắt ngồi bật dậy.

Nhưng chẳng mấy chốc lại như thể bị hút cạn sinh lực mà xụi lơ hẳn, vùi đầu vào tấm chăn, chậm rãi cuộn mình thành một cục nho nhỏ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co