Truyen3h.Co

//2//

Chương 20 + 21

seluvia


"Còn chưa kịp dỗ người trong nhà đã vội chạy tới chùi mông cho cậu."

***

Phác Xán Liệt chuẩn bị sẵn tâm lí đối diện với hết thảy tình tiết lố lăng. Song sự thật chứng minh, tính nết nghiêm túc đã hạn chế trí tưởng tượng của anh.

Hiện trường trước mắt còn khoa trương hơn tất cả những gì anh phỏng đoán: Kiều Dật Chi bị đủ loại dụng cụ trói chặt —— Xiềng xích, thắt lưng, dây thừng... Quấn lung ta lung tung trên ghế xô-pha, rất giống một con kén do Trùng tộc ngoài hành tinh chế tạo, Khương Lăng ngồi bên cạnh gã, gương mặt bình tĩnh, một tay cầm dao nhọn sáng loáng, một tay nắm chặt mấy tờ giấy nhăn nhúm.

Phác Xán Liệt thầm nghĩ may mà chưa gọi tài xế vào cùng, bằng không còn phải tốn phí bịt miệng để bảo vệ danh tiếng nhà họ Kiều.

Đương định nói vài lời hòa hoãn bầu không khí, Khương Lăng chợt cất tiếng: "Phác tổng, cảm ơn ngài dành thời gian ghé sang."

Phác Xán Liệt liếc nhìn Kiều Dật Chi, đoạn nhìn cậu ta, thật chẳng dám thốt ra mấy câu dễ kích động, chỉ khẽ gật đầu: "Đừng khách sáo, là tôi nên đến. Xin hỏi... Tôi có thể giúp gì chăng?"

"Làm chứng cho chúng tôi." Khương Lăng lặp lại điều đã nói qua điện thoại ban nãy.


Phác Xán Liệt khẽ đưa mắt hỏi ý kiến Kiều Dật Chi, Kiều Dật Chi mấp máy môi ý bảo cứ nghe theo Khương Lăng.

Phác Xán Liệt đành phải hỏi tiếp: "Làm chứng cái gì?"

"Từ nay về sau." Ánh mắt Khương Lăng sắc như đao, "Đường ai nấy đi, tương lai dài rộng, vĩnh viễn không gặp."

Ấn đường Phác Xán Liệt nhảy dựng, tiếp tục nhìn Kiều Dật Chi, Kiều Dật Chi gật đầu.

Phác Xán Liệt bèn nói được.

Khương Lăng đưa mấy tờ giấy siết chặt trong tay qua: "Đây là bản giao kèo, tôi bắt hắn đồng ý rồi, chính tôi cũng kí tên, ngài kí xuống chỗ nhân chứng là xong."

Phác Xán Liệt gật đầu, cầm lấy xấp giấy đọc: Làm gì có bản giao kèo nào, đống giấy bị bóp tới sờn vân này phủ kín các chữ viết ngoáy lung tung lộn xộn, lít nha lít nhít những dòng "Buông tôi ra", "Tôi muốn đi", "Hoặc là tự do hoặc là cái chết" mà thôi...

Hô hấp Phác Xán Liệt trì trệ, trợn trừng về phía Kiều Dật Chi một lần nữa. Kiều Dật Chi dùng sức nhắm mắt, chau mày gật đầu.

Phác Xán Liệt rút bừa cây bút trong ống đựng bút trên bàn trà, vờ nghiêm túc lật xem một lượt, tìm thấy góc trống ở trang cuối cùng bèn kí tên của mình: "Xong."

Vừa dứt lời, Khương Lăng bỗng chốc nóng nảy, nhào tới chỗ anh, gắng gượng chộp cánh tay Phác Xán Liệt: "Phác Xán Liệt, Phác Xán Liệt, cậu là người đáng tin nhất, cậu làm chứng giúp tớ, cậu cũng thấy Dật Chi rồi, cậu nhất định hãy giữ lời." —— Sức lực của kẻ mất lí trí vốn lớn, cậu ta còn liều chết dốc sức, nên tuy móng tay cắt rất sát, song vẫn nhanh chóng lôi rách áo sơ-mi Phác Xán Liệt, trên cánh tay hằn vài vết cào đỏ táy sâu hoắm.

Phác Xán Liệt lại hít sâu một hơi, không khỏi lùi bước.

Khương Lăng lập tức lảo đảo về phía trước, miệng vẫn liên tục lẩm bẩm: "Phác Xán Liệt, cậu nói thì phải giữ lời, cậu đã kí tên..."

Phác Xán Liệt đành vội vàng đồng ý: "Tôi kí tên, thì tôi sẽ chịu trách nhiệm."

Khương Lăng nghe Phác Xán Liệt nói vậy, mới thở dài nhẹ nhõm, cơ thể giống hệt con rối bị rút dây đột ngột xụi lơ.

"Khương Lăng —— A Trấn! Đừng để em ấy ngã, cẩn thận con dao trong tay em ấy!" Kiều Dật Chi hoảng hốt, âm thanh cũng thay đổi.


Phác Xán Liệt tức tốc vươn tay tiếp được Khương Lăng, tiện thể con dao kia ra. Kiều Dật Chi xông tới như điên, cướp Khương Lăng về ngực mình.

Phác Xán Liệt nhìn đống gông xiềng đồ chơi cồng kềnh vắt ngang người Kiều Dật Chi, đau đầu vô cùng: "Chậc... Các cậu đang diễn trò hề gì vậy?"

Kiều Dật Chi chẳng trả lời, hết sức tập trung kiểm tra Khương Lăng từ trên xuống dưới.

Phác Xán Liệt càng phiền hơn: "Này, lão Kiều, tôi hỏi cậu đấy. Cậu ta không sao, còn dư sức cào cấu người tôi cơ mà!"

Kiều Dật Chi kiểm tra cả buổi, xác nhận thật sự không gặp vấn đề gì, mới cẩn thận từng li bế đối phương lên ghế xô-pha, kế đó bảo: "Lần cắt cổ tay trước kia, khó khăn lắm mới cứu được em ấy, tuy nhiên vẫn luôn ở trạng thái đờ đẫn, hiện tại mới khôi phục được tí sức sống, em ấy muốn quậy thế nào tôi cũng chấp nhận..." Nói đoạn nở nụ cười, "Cậu đừng nhìn em ấy như vậy, ngày mai tỉnh giấc sẽ quên sạch, rồi lại giống hệt thuở ban đầu... Rất đáng yêu, rất bám tôi."

Phác Xán Liệt đương định hỏi thêm vài chuyện, song lời chưa kịp bật thốt đã khẽ hắt hơi: "Mùi gì thế này?"

"Trầm an thần." Kiều Dật Chi đáp, ánh mắt dán chặt gương mặt Khương Lăng, đưa tay chầm chậm vuốt phẳng ấn đường nhíu chặt của cậu ta, "Có lợi với cảm xúc em ấy."

"Vậy thì ích gì, đừng đợi nước đến chân mới nhảy."

"Không biết, chỉ đành đánh cược một phen." Kiều Dật Chi cũng chả kiêng kị, "Nếu em ấy có thể khỏe hơn, tôi sẵn sàng giảm ba mươi năm tuổi thọ."

"Sớm biết cậu mà có ngày hôm nay..." Phác Xán Liệt nói tới phân nửa, bỗng cảm giác sai sai, anh lập tức dừng lại, suy nghĩ phút chốc lại hỏi, "Chuyện đã như vậy, tại sao cậu còn đi bao tên họa sĩ kia?" —— Kiều Dật Chi giúp Thạch Lỗi xử lí triển lãm tranh, vừa nghe liền thấy chả bình thường.

"Tôi nào dám!" Kiều Dật Chi vội vàng biện giải, lại ra hiệu Phác Xán Liệt im lặng, phát hiện Khương Lăng đang ngủ say mới bảo, "Lúc đó Khương Lăng vẫn chưa phản ứng gì với tác động từ bên ngoài, một ngày nọ tình cờ trông thấy tác phẩm của thầy Thạch, đôi mắt bỗng xoay chuyển, nên tôi mới... Cậu chớ sàm ngôn."

"Được thôi." Phác Xán Liệt cạn lời, "Nếu lắng xuống hết thì tôi trở về đây, còn chưa kịp dỗ người trong nhà đã vội chạy tới chùi mông cho cậu."

Kiều Dật Chi làm chấp tay làm động tác biết ơn vô ngần: "Nhớ dỗ tử tế, đừng bắt chước tôi."

"Tôi lại chả phải đồ đần."

Vì lo lắng cho Biên Bá Hiền, bước chân của Phác Xán Liệt còn vội hơn bình thường. Lúc đến cửa thoáng dừng lại —— Dẫu sao anh cũng kí tên rồi, Khương Lăng cầu xin thê thảm nhường ấy, thực sự đã chạm trúng chốn mềm yếu náu kĩ trong anh. Đại khái như người làm bố mẹ, chứng kiến đứa nhỏ nhà khác chịu khổ, cũng sẽ lo lắng tai họa tương tự rơi xuống con mình, khó tránh đau lòng chút đỉnh. Từ khi gặp Biên Bá Hiền, thời điểm anh mềm lòng càng lúc càng nhiều hơn xưa. Vì vậy anh thử thăm dò bảo Kiều Dật Chi: "Nếu cậu thật sự vì tốt cho Khương Lăng, vậy thì nên..."

Kiều Dật Chi nhanh chóng hiểu rõ ý anh, đột nhiên giống hệt con nhím xù lông căm phẫn đáp: "Đừng hòng, dù em ấy có muốn chết đi chăng nữa, cũng phải chết chung một chỗ với tôi."

Chương 21

"Đáy mắt gã tràn đầy nỗi ân hận cùng vết thương loang lổ do tuyệt vọng đục khoét."

***

Mặc dù trông Phác Xán Liệt có vẻ luôn duy trì sự bình tĩnh xuyên suốt quá trình, nhưng trên thực tế, bắt buộc phải đối diện với cảnh tượng điên rồ như vậy, tinh thần anh vẫn chịu đả kích nhiều hơn dự tính.

—— Đặc biệt là khi cả hai đối tượng trong cuộc đều hết sức thân quen với anh, anh được xem là kẻ chứng kiến tấn bi kịch trần gian này ở khoảng cách gần nhất, tình tiết quá đỗi trắc trở, kết cục cũng khiến con người ta bồi hồi, thật sự kẻ vốn trầm ổn như anh đã sớm hoang mang khôn xiết.

Anh ngồi hàng ghế phía sau, tay chống trán tựa lên cửa sổ, đếm ánh đèn nê-ông sượt qua cực nhanh bên vệ đường hòng di chuyển sự chú ý.

Song nó chẳng hề hiệu quả.

Những mẩu kí ức về Kiều Dật Chi và Khương Lăng cứ cố chấp cuộn trào, kéo theo mọi cảm xúc đen tối ập tới trước mắt anh.

Thoạt đầu cùng lắm chỉ là một trò đùa lúc say rượu, chẳng biết là ai đố kị Kiều Dật Chi thay bạn gái như thay áo, cợt nhả bảo dù gã có làm nam thần vườn trường, có khôn khéo lịch lãm đến thế nào đi chăng nữa, cũng chả giải quyết nổi Khương Lăng.

—— Khương Lăng là học sinh giỏi toàn diện được cấp học bổng, ở ngôi trường toàn là nhà mặt phố bố làm to thì chẳng khác gì đồ lạc loài. Tính tình cậu ta rất tốt, luôn luôn mỉm cười thân thiện. Thoạt nhìn quan hệ với ai cũng không tồi, trên thực tế lại chả hề có bạn thân. Với tư cách là đối tượng hấp dẫn các nữ sinh "tập kích" ngang ngửa Phác Xán Liệt và Kiều Dật Chi, ngờ đâu tới nửa học kì hai lớp mười một vẫn chưa quen ai cả, vì lẽ đó xuất hiện biệt danh: Đóa hoa mỉm cười trên núi cao.

Kiều Dật Chi khi ấy còn bồng bột nọi dại, mọi chuyện xưa nay đều xử lí dễ như trở bàn tay, bị người ta kích động đến vậy nào chịu thấu chứ?

Cho nên mặc kệ có hợp hay không, bấy giờ gã quyết tâm phải tán đổ Khương Lăng. Lần theo đuổi này mất tận hai năm, theo đuổi từ trong nước ra ngoài nước, rốt cuộc kế hoạch cũng thành công.

Lúc Phác Xán Liệt mới nghe được thì kinh ngạc suýt rụng cả cằm, sau này ngẫm kĩ hơn lại cảm thấy hợp lí: Thời điểm Kiều Dật Chi theo đuổi người ta, chỉ cần họ nở một nụ cười, gã sẵn sàng dâng toàn bộ thế giới đến trước mặt đối phương. Gã giàu có, thú vị, học vấn cao, đẹp trai, thông minh, một trăm Phác Xán Liệt cũng chẳng giỏi nói lời ngon ý ngọt bằng gã, thật khó để không động lòng.

Nhưng đợi khi yêu đương thì chẳng còn là vậy nữa.

Chỉ trong vòng ba tháng, Phác Xán Liệt đã nghe gã phàn nàn phiền phức hết lần này tới lần khác. Bẵng đi một thời gian, vào một cuộc gặp gỡ nọ, Khương Lăng tình cờ nghe thấy gã lỡ miệng, nên bèn biết điều kết thúc mối quan hệ này.

Phần lớn lũ bè bạn đều khen ngợi Kiều Dật Chi, nói không hổ Kiều đại thiếu cầm được buông được, chúc mừng gã quay về cuộc sống tự do. Song Phác Xán Liệt lại cảm thấy không ổn lắm, anh lén đi xem Khương Lăng một lần —— Tuy Khương Lăng rất muốn tỏ ra mình ổn, thế nhưng điệu bộ lại bán đứng cậu ta. Dù có nỗ lực cư xử phù hợp ra sao thì ánh mắt cũng chẳng giấu giếm nổi —— Đôi mắt kia từng sáng ngời lấp lánh, lúc đó lại hoàn toàn dập tắt, ảm đạm vô tri, nom giống hệt hai cái hố đen ngòm.

Một kẻ hiếm khi xúc động như Phác Xán Liệt cũng hết sức bất ngờ. Đêm ấy quay về bèn nghiêm túc từ chối đàn em đang theo đuổi mình, từ đấy chả dám quen bừa bãi nữa, mỗi lần tìm người cũng cố hết sức giới hạn quan hệ trong mặt tình dục mà thôi, bởi nếu đã đi kèm với vật chất thì nên cẩn thận tránh hết mọi khả năng "Nảy sinh tình cảm" —— Anh có tiền, có tài nguyên, có địa vị, có toàn quyền quyết định, chơi đến sảng khoái, và đương nhiên chỉ là hứng thú nhất thời, song không phải ai cũng giống anh. Một ý nghĩ nông nổi phút chốc đối với anh, biết đâu lại là khắc cốt ghi tâm đối với người khác, điều này quá nặng nề, anh chẳng báo đáp nổi, thế giới lớn như vậy, còn nhiều người tử tế, việc gì phải tạo nghiệp cơ chứ.

Anh tự cho rằng mình sáng suốt, diệt sạch mọi khả năng xảy ra bi kịch ngay từ đầu.

Anh tuyệt đối sẽ không ân hận như Kiều Dật Chi, mất hình tượng đến nỗi uống say bí tỉ vừa khóc vừa trách "Tất cả là do Khương Lăng hại tôi, kể từ khi gặp gỡ cậu ta, tôi chả còn hứng thú khi nhìn kẻ khác"; cũng chẳng cần phải nghe việc bạn trai cũ từng tự sát từ miệng người ngoài, để rồi đau thấu tim gan vì nó; chẳng cần phải hất mặt bịa đặt vô số lời nói dối rằng mình đang gạ một tình nhân cũ chả có ấn tượng gì, thời khắc chân tướng bị vạch trần lại điên cuồng lao đến ngăn cản đối phương tự sát lần hai...

Anh chỉ biết thờ ơ lạnh nhạt, làm một người ngoài cuộc tỉnh táo nhẫn nại.

Đáng tiếc trời không toại lòng người, đứng trước vấn đề này, không ai trở thành người ngoài cuộc cả.

Hết thảy sự thông minh anh tự nhận, rốt cuộc chỉ là thay đổi hình thức bi kịch mà thôi. Hơn nữa ngay từ khi bắt đầu, ai có thể ngờ rằng người động lòng trước sẽ là Phác Xán Liệt cơ chứ?

Phác Xán Liệt thở dài, khẽ xoa ấn đường, mở cửa xe bước lên lầu. Lúc vào phòng thì tiện tay cởi áo sơ-mi vứt phăng nó đi, chẳng màng thay áo ngủ mà ngã luôn xuống giường.

Hiện tại đã quá nửa đêm, cảm xúc anh lên xuống kịch liệt cả hôm nay, chạm trán vô số tình huống ngoài ý muốn, dẫu cho thần kinh Phác Xán Liệt có làm bằng sắt, thì lúc này cũng đã đến giới hạn cuối cùng. Đầu óc anh không suy tính nổi nữa, chỉ biết kéo Biên Bá Hiền vào ngực theo bản năng, chóp mũi đặt lên gáy Biên Bá Hiền, hít mùi hương nhàn nhạt dễ chịu trên người cậu —— Bộ dạng Khương Lăng nhào tới níu cánh tay anh liên tục xuất hiện trước mắt, hao gầy, tiều tụy, hốc mắt lõm, ánh mắt điên cuồng... Chẳng còn bóng dáng cậu học trò giỏi "xinh trai cười ngọt cái gì cũng biết" thời trung học.

Mà Kiều Dật Chi cũng đồng thời sa đọa trong đó, chẳng qua chỉ đang gắng gượng mỗi cái vỏ phong lưu phóng khoáng mà thôi, chỉ cần xích lại gần quan sát, sẽ thấy đáy mắt gã tràn đầy nỗi ân hận cùng vết thương loang lổ do tuyệt vọng đục khoét.

Mối quan hệ trái ngang nào ngờ có thể dằn vặt người ta tới mức này, Phác Xán Liệt quả thực nghĩ thôi đã sợ.

Anh biết bản chất giữa mình và Kiều Dật Chi chẳng hề khác nhau —— Đãi ngộ gia thế, xưa nay luôn luôn lấy được thứ mình thích dễ như trở bàn tay. Nếu không phải bên cạnh xuất hiện trường hợp khốc liệt đến thế, ắt hẳn anh sẽ chẳng bao giờ ý thức được rằng con người yếu ớt tới vậy, rằng tình cảm khó vượt qua sóng gió nhường ấy. Ngẫm theo cách đó, biết đâu Biên Bá Hiền...


Phác Xán Liệt chẳng dám ngẫm kĩ, vô thức siết chặt vòng tay hơn, người trong ngực bỗng nhiên khẽ hắt xì một hơi.

Bấy giờ Phác Xán Liệt mới sực nhớ Kiều Dật Chi đốt trầm an thần cho Khương Lăng, anh bèn nhanh chóng bật dậy. Dù hai mí mắt sắp sụp tới nơi rồi, vẫn cứng đầu cố bước vào phòng vệ sinh bật vòi sen.

Anh chỉnh nhiệt độ nước rất thấp, làm lạnh đầu óc áp lực quá độ chút đỉnh, cuối cùng đưa ra quyết định kích động nhưng chẳng kém phần quả quyết: Nếu đã ra tay cướp người, chi bằng dứt khoát nói rõ ràng đi, dù bị từ chối cũng không sao cả. Anh đủ sức chịu đựng lời cự tuyệt, cũng có nhiều biện pháp theo đuổi đối phương, song anh đã sắp sửa mất kiên nhẫn rồi.

Quyết định này cứ như một tia chớp, chém phăng bụi gai giăng chằng chịt nơi anh.

Phác Xán Liệt rời khỏi phòng vệ sinh, khói mù trong lòng xua tan sạch sẽ, thậm chí còn khẽ ngâm nga vài câu.

Anh chui vào chăn, ôm Biên Bá Hiền thật chặt, toàn thân tràn đầy cảm giác nhẹ nhõm vì giải quyết nhanh chóng, chẳng mấy chốc chợt chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Thế nhưng anh chẳng hề phát hiện, rằng Biên Bá Hiền nằm trong ngực anh chầm chậm mở mắt, nhìn anh rất lâu, cuối cùng lại không dám sáp tới phía trước, chỉ nhấc tay lên, vuốt nhẹ vết cào mới mẻ trên cánh tay trần anh đang khoác nơi eo cậu.

Sáng hôm sau Phác Xán Liệt tỉnh giấc sớm, Biên Bá Hiền còn sớm hơn cả anh.

Rửa mặt xong tìm một vòng mà chả thấy người đâu, tiến vào phòng khách nhìn xuyên qua cửa kính kéo mới phát hiện Biên Bá Hiền nấu điểm tâm trong bếp.

Cậu mặc tạp dề trắng ngần, vòng eo bị ghìm lại trông rất nhỏ, động tác hết sức lưu loát, khơi gợi đôi chút dáng vẻ thuần thục và ung dung, hiền lành như đang ở chính nhà mình, khiến người ta dễ dàng xiêu lòng.

Phác Xán Liệt kéo cửa sang, ôm chầm lấy cậu từ phía sau: "Dậy sớm thế à? Sao không ngủ tiếp một lát? Để giúp việc làm là được rồi."

Biên Bá Hiền ngoảnh đầu lại nhắm mắt chờ anh hôn, hôn xong mới bảo: "Chẳng phải ngài từng bảo, giúp việc ở đây nấu cơm không ngon ư?"

Căn hộ bên này của Phác Xán Liệt chỉ có một người giúp việc, vệ sinh quét dọn rất cần mẫn, nhưng nấu nướng lại khiến người ta phiền muộn. Phác Xán Liệt chả phải kẻ có yêu cầu cao về mặt ăn uống, ngày thường qua loa cho xong, cũng chẳng phàn nàn gì nhiều, chỉ khi ở trước mặt Biên Bá Hiền mới bắt đầu mè nheo nhắc đến hai lần, ai ngờ cậu vẫn còn nhớ rõ nói.

Thực ấm áp.

Anh nghĩ, quả nhiên, anh sẽ từng bước mà trầm luân vào vòng xoáy mang tên "Biên Bá Hiền", chẳng thể nào tránh được. Những khoảnh khắc này thực sự quá nhiều, rải rác trong sinh hoạt, lặng thầm chẳng một tiếng động, giống hệt làn gió tháng Ba lay nhẹ cành liễu đan quyện mưa hoa mơ lất phất, đợi đến lúc phát hiện thì con tim đã bị mưa dầm ướt đẫm, dẫu muốn bung ô cũng chả kịp nữa rồi.

Đành phải vui vẻ chịu đựng.

Anh hết cách mà vụng trộm khẽ cười, đặt chóp mũi lên gáy Biên Bá Hiền theo thói quen, hít mùi hương nhàn nhạt dễ ngửi nọ, hạ quyết tâm mở lời:

"Bá Hiền, tôi có chuyện muốn nói với em."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co