Truyen3h.Co

7.

Chương 10 + 11

seluvia

"Cái này có tính là tiểu biệt thắng tân hôn không?"

Lộc Hàm nằm nhoài trên người Ngô Thế Huân, tóc dính mồ hôi hơi ẩm ướt cọ cằm hắn, Ngô Thế Huân nghe vậy nở nụ cười trêu chọc cậu: "Mỗi ngày anh đều đi làm, mỗi ngày đều là tiểu biệt thắng tân hôn sao, cái mông nhỏ của em chịu được à."

Hiếm thấy Lộc Hàm không bị hắn làm cho nghẹn họng, cười ngây ngô trả lời: "Đây không phải là cách xa về mặt tinh thần sao?" Ngô Thế Huân xoay người nằm đè lên Lộc Hàm, lại nói: "Cách một thành phố, dày vò em cả ngày rồi."

Tình dục vẫn chưa tan đi thân thể Lộc Hàm vẫn còn hơi nóng Ngô Thế Huân bán dựa vào đầu giường, đầu chôn trong hõm cổ cậu hít một hơi thật sâu nói: "Là quá dày vò rồi, lần sau nhốt em trong nhà không cho đi đâu nữa."

"Vậy anh còn muốn em không về."

Thật ra lúc Ngô Thế Huân đến nhà cậu, Lộc Hàm đã bình tĩnh lại, trong lòng cảm thấy bản thân thật buồn cười, nhưng bây giờ cậu còn muốn dựa vào lý do này mà làm nũng.

"Cũng không thể không cho em về nhà mẹ đẻ, ba vợ sẽ nghĩ anh bắt nạt em."

"... Cái gì về nhà mẹ đẻ... Ngô Thế Huân! Anh mới về nhà mẹ đẻ!"

Ngô Thế Huân thoải mái cười vài tiếng, Lộc Hàm cảm giác khoang ngực sau lưng chấn động, không thích tư thế này chút nào.

"Buông em ra, em muốn hôn nhẹ." Cậu giãy dụa muốn xoay người.

Ngô Thế Huân lại đặt cậu lên giường, nhìn cậu nói: "Em không nhận mình là vợ anh, tại sao còn muốn anh hôn em?"

Có người không biết là không muốn chết thì sẽ không phải chết, ngẩng đầu hôn lên khóe miệng Ngô Thế Huân một cái nói: "Anh là vợ của em."

Đây là vuốt râu hùm, Ngô Thế Huân đè cậu xuống, dạy dỗ cả buổi tối đến tột cùng ai mới là vợ ai.

Chớp mắt kỳ nghỉ hè đã qua hơn nửa, Lộc Hàm cũng không về nhà ngủ qua đêm nữa, chỉ thỉnh thoảng ban ngày về nhà ăn vài bữa cơm. Cũng may mẹ Lộc đối với đứa con này không bận lòng lắm, thỉnh thoảng đến thăm cậu một chút, thấy cậu được nuôi như châu báu nên cũng yên lòng.

Thời tiết vẫn rất nóng bức, hai tầng kính chặn lại tiếng ve kêu, nhưng vẫn có vài tiếng lọt vào trong nhà, nghe như là từ mộng cảnh xa xôi truyền đến.

Lộc Hàm ở vườn hoa nhỏ chơi với Husky, người làm đứng nhìn từ xa, sợ nó không cẩn thận làm cậu bị thương. Thật ra Husky sẽ không cắn Lộc Hàm, nhưng Ngô Thế Huân vẫn lo lắng, sợ cậu vô ý làm đau nó, tuy rằng nó không chủ động cắn người, nhưng động vật trời sinh bản năng tự vệ, mà chính nó cũng không khống chế được.

Mọi người đều phải để ý không cho nó tới gần vườn hoa trong nhà, nhưng chó con của Lộc Hàm lại khác, tuy rằng nó rất thích chạy đến vườn hoa nhỏ, thế nhưng cũng không chạy loạn cào loạn, ghé vào bồn hoa trước mặt nhìn một hồi, nghe một chút, lại đi dạo xung quanh, đến xem bồn hoa khác.

Lộc Hàm đắc ý khoe khoang với Ngô Thế Huân, nói chó con của cậu cũng biết thường thức.

Ngô Thế Huân cười cười không nói lời nào, đi vài bước đến trước mặt Husky, Husky đang gặm xương nhìn thấy Ngô Thế Huân, xương cũng không cần, chạy như bay trốn sau lưng Lộc Hàm ve vẩy đuôi.

"Chó của em thật giống em, nhìn thấy anh là sợ."

Lộc Hàm trong lòng không phục, thầm mắng Husky, chỉ ngón trỏ vào trán nó dạy bảo: "Ngô Thế Huân có gì đáng sợ? Hả? Không có tiền đồ!" Nói xong hầm hừ đi mở tủ lạnh lấy kem, mới vừa mở ra một khe nhỏ, đã bị Ngô Thế Huân từ phía sau cậu đóng lại: "Phần hôm nay hết rồi, muốn ăn thì ngày mai ăn."

Lộc Hàm đến gần lấy lòng hôn lên khóe miệng Ngô Thế Huân, lôi tay áo của hắn làm nũng: "Đi mà... Ăn một cái nữa thôi... Có được không..."

Ngô Thế Huân không hề bị lay động, cúi đầu hôn cậu lại kiên quyết từ chối nói: "Không được."

Lộc Hàm sắc dụ thất bại, đương nhiên không chịu để cho hắn hôn, đẩy hắn ra xoay người đến thư phòng, trong miệng cằn nhằn: "Dùng sắc dụ người, sắc suy người cũng không cần a a a a a a a."


Ngô Thế Huân đi theo sau cậu lên lầu, Lộc Hàm đợi trong thư phòng một lúc lâu cũng không thấy người vào, chịu đựng lại chịu đựng, vẫn là lấm la lấm lét ra ngoài tìm người.

Cuối cùng tìm thấy Ngô Thế Huân trong phòng ngủ, hắn đang xếp đồ vào một cái vali không lớn lắm, Lộc Hàm nghĩ hắn phải đi công tác, lại gần nhìn toàn bộ là quần áo của mình. Lộc Hàm ngồi ở bên giường ngẩng mặt mặt lên trừng Ngô Thế Huân, hắn ôm cậu buồn cười nói: "Nhìn xem hôm nay là ngày mấy, ngày mốt em phải đi thực tập rồi."

Nói đi thực tập, nhưng thật ra là dã ngoại khảo sát. Lộc Hàm là sinh viên ngành sinh vật, ngành này hằng năm sau kỳ nghỉ hè thứ hai phải tụ tập trước nửa tháng đến Tần Lĩnh xa xôi thực tập.

Tần Lĩnh – sông Hoài là một tuyến ranh giới bắc nam quan trọng trên bản đồ đất nước, hệ sinh thái ở đây rất phong phú, đối với sinh viên bọn họ mà nói, đi khảo sát một chút thực tế hơn ngồi một chỗ đọc sách nhiều. Lúc này Lộc Hàm mới nhớ tới, thời gian trôi thật nhanh, cậu cảm thấy mình chưa dính Ngô Thế Huân bao lâu, lại sắp khai giảng rồi.

"Thực tập thôi mà sao lại mang nhiều đồ như vậy?"

"Trong núi ẩm ướt nhiều muỗi, nếu không mang theo, lúc nó cắn em em chỉ biết khóc."

"Em mới không khóc... hừ..."

Lộc Hàm vui vẻ phủi tay, ngồi ở bên giường đá chân, mỗi lần đá cao hơn một chút. Có lúc Ngô Thế Huân đi qua trước mặt cậu, cố ý bị cậu đá trúng, cậu liền vui vẻ cười không ngừng.

Ngô Thế Huân bất đắc dĩ nhìn cậu nói: "Ngốc như vậy, chưa đến chỗ thực tập, đã bị người ta bán."

Xếp đồ vào vali xong, Ngô Thế Huân cũng đi tắm rửa sạch sẽ, kéo Lộc Hàm vào thư phòng thu thập bài tập, phân loại tư liệu cần nộp khi khải giảng cẩn thận rồi bỏ vào túi giấy. Báo cáo thực tập kỳ nghỉ hè và nguyện vọng làm việc đều là công ty Ngô Thế Huân cấp, nguyện vọng làm việc, Lộc Hàm tự mình làm suốt mười lăm tiếng. Phải đi thực tập mười ngày, cậu tính toán đâu ra đấy cũng phải đi năm ngày.

Lúc đầu Lộc Hàm rất tình nguyện đến công ty với Ngô Thế Huân, vừa bắt đầu cũng không cần đến văn phòng Ngô Thế Huân, hằng năm Ngô thị đều bỏ ra một số tiền lớn làm từ thiện, tìm cho cậu một viện dưỡng lão để làm việc rất dễ dàng. Có thể sau khi Ngô Thế Huân biết các bà trong viện dưỡng lão đều nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho Lộc Hàm thì không cho cậu đi làm nữa.

Lộc Hàm cũng vui vẻ dính lấy Ngô Thế Huân, dứt khoát nghe theo hắn, văn phòng Ngô Thế Huân có thêm cái bàn nhỏ, mỹ danh viết: Trợ lý đặc biệt.

Đáng tiếc trợ lý đặc biệt ngày đầu nhận chức, đã bị ông chủ đặt lên bàn làm việc mới tinh trừng phạt một hồi đến nỗi hai chân run run đi không được. Cậu nằm úp sấp trên giường trong phòng nghỉ ngơi khóc chít chít mà mắng: "Chủ nghĩ tư bản cầm thú, không chỉ nghiền ép mồ hôi và máu của người lao động, còn nghiền ép tinh dịch của người ta."

Ngô tổng cảm thấy trợ lý đặc biệt phải thỏa mãn nhu cầu đặc biệt của ông chủ. Hơn nữa, mình sao lại là cầm thú, mình liên tiếp nhận giải tích cực đóng thuế bốn năm năm còn gì, ngọn lửa chính nghĩa của ông chủ Ngô bùng lên, đè trợ lý Lộc trên giường, dạy dỗ một phen, dùng sức chứng minh mình trong sạch.

Trong lòng Ngô Thế Huân nghĩ cảm giác đùa Lộc Hàm trong văn phòng rất tốt, bởi vì xấu hổ và căng thẳng Lộc Hàm vô cùng mẫn cảm, vừa tiến vào đâm vài cái đã thở gấp không chịu được, âm thanh mềm mại đè nén không được rên rỉ ra tiếng, câu dẫn hồn phách của hắn bay đi mất.

Vì vậy tối hôm đó Ngô Thế Huân rủ lòng từ bi, tha cho Lộc Hàm bị lăn hai trận đang mệt đến run rẩy, ôm người vào lòng vuốt ve yên tĩnh ngủ một giấc.

Chương 11


Ngô Thế Huân vẫn nghĩ, hôm trước mình bắt nạt người ta như vậy, hôm sau phải dụ dỗ nịnh nọt Lộc Hàm mới chịu đi làm với hắn. Không ngờ sáng sớm sau khi rời giường, cậu ngoan ngoãn ăn sáng cùng hắn xong, cũng lên phòng thay âu phục chuẩn bị đi làm.

Lên xe Lộc Hàm ngồi ghế sau với Ngô Thế Huân, nghiêng đầu xoa xoa con Totoro nhỏ bên cạnh giống hệt con Totoro lớn cậu đặt phía trước. Ngô Thế Huân kéo cậu ngồi lên chân mình, một tay xoa xoa sau gáy cậu: "Hôm nay vẫn đi làm? Không sợ anh bắt nạt em à?"

Lộc Hàm hơi ngượng ngùng, vòng tay ôm cổ Ngô Thế Huân, đầu dựa vào bả vai hắn nhỏ giọng nói: "Muốn ở cùng anh."

Ngô Thế Huân cũng ôm lấy cậu không lên tiếng, ngoài cửa sổ hàng cây hai bên đường mới vừa được tưới nước ánh lên màu xanh bóng, dưới tàng cây trồng một loại hoa không biết tên đang hướng về phía mặt trời, hồng hồng một mảnh đang nở rộ. Mỗi ngày đi làm đều thấy phong cảnh như vậy, nhưng Ngô Thế Huân nghĩ hôm nay là đẹp nhất.

Lộc Hàm áp người vào cửa sổ xe cũng nhìn ra bên ngoài, chỉ vào đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt nói với Ngô Thế Huân: "Đây là hoa cây me đất, hoa nở từ tháng ba đến tháng mười hai, hơn nữa rất giỏi chịu hạn, hầu như nó có thể nở hoa quanh năm. Hơn nữa nó cũng rất thích mặt trời, trời càng nắng nó nở càng đẹp. Khi hoa khép lại cũng có nghĩa là lúc chúng ta nên về nhà."

Ngô Thế Huân nghiêm túc nghe cậu nói, vươn tay cưng chiều xoa đầu cậu: "Hàm Hàm thật giỏi."

Lộc Hàm được khen thích muốn chết, cũng không ngồi trong lòng Ngô Thế Huân nữa, víu một bên cửa sổ xe khác hào hứng giới thiệu cho hắn những loại cây cỏ nhìn thấy trên đường. Cỏ duyên giai, tiểu bách Nhật Bản, cây dương liễu, cách một đoạn đường còn trồng một cây tử đằng hình dáng rất đẹp. Nhưng mà bây giờ hoa tử đằng đã rụng hết, Lộc Hàm tiếc nuối, cuối xuân đầu hạ là lúc hoa nở rộ nhất, bọn họ không thể cùng nhau ngắm, thật đáng tiếc.

Ngô Thế Huân dựa lưng vào ghế, duỗi một tay xoa bụng Lộc Hàm. Lộc Hàm thấy hắn không nói lời nào, lấy lòng nói: "Anh không giận em điền nguyện vọng xa quá đúng không... Lúc điền nguyện vọng, anh còn không quen em mà..."

"Sao anh lại anh không quen em? Lẽ nào em biết anh?" Ngô Thế Huân kéo cậu ôm vào lòng, thuận tiện xoa xoa bụng nhỏ. Lộc Hàm như mèo được vuốt lông, thoải mái dựa vào, trong lòng đắc ý nghĩ: "Bốn năm trước em đã biết anh rồi." "Không..." Lộc Hàm nghĩ lại, "Bốn năm trước đã yêu anh rồi."

Cậu vậy mà có tình yêu đồng tính với Ngô Thế Huân từ lúc mới dậy thì!


Sau khi đến công ty, thái độ của Ngô Thế Huân khác hẳn ngày thường, cả ngày hôm đó cũng không dằn vặt Lộc Hàm. Tối hôm qua lúc ngủ, hắn ôm Lộc Hàm từ phía sau, nhìn thấy hai bên xương chậu bị bàn làm việc cọ vào đến đỏ lên. Hắn hôn xuống thấp giọng hỏi cậu: "Có đau không?"

Lộc Hàm đã tắm rửa sạch sẽ, ban ngày bị làm quá kịch liệt, bây giờ đang lim dim muốn ngủ. Đôi mắt nửa nhắm nửa mở quay đầu lại, suy nghĩ xem Ngô Thế Huân vừa hỏi cái gì, còn tưởng rằng hỏi hắn phía dưới, hơi sợ sệt do dự trả lời: "Ừm... hơi hơi... Không đau lắm, nếu không... anh làm nhẹ thôi nha? Nhanh lên một chút là được."

Ngô Thế Huân bị cậu chọc cho tức giận nở nụ cười, hạ thân đỉnh vào mông cậu một cái nói: "Muốn cũng không có, đồ ngốc."

Lộc Hàm không rõ ý hắn, chỉ nghe thấy Ngô Thế Huân cười, uốn éo người muốn quay lại ôm hắn chôn đầu vào cổ Ngô Thế Huân, hé miệng cắn nhẹ hai cái mới chìm vào giấc ngủ.

Ngô Thế Huân đúng là rất bận, trên bàn làm việc đặt ba cái máy tính, hiện lên biểu đồ từng giây từng phút thay đổi. Cách một lúc, thư ký lại mang vào một chồng văn kiện cần ký tên.

Nhóm thư ký của tổng tài cũng không biết Lộc Hàm là ai. Đều đoán là con nhà ai đó sắp tốt nghiệp, đến Ngô thị làm việc để đánh bóng lý lịch. Họ không biết rằng phải là người có địa vị cao mới được Ngô Thế Huân hướng dẫn.

Thật ra từ khi Ngô Thế Huân tiếp nhận Ngô thị rất ít khi làm việc này. Nhưng mà khoảng một năm trước, những người dựa vào quan hệ vào công ty làm đều bị đủ loại lý do đuổi đi. Sau đó cũng làm như vậy, nhưng không làm chặt, vẫn còn một vài người, Ngô Thế Huân cũng biết rõ đạo lý nước trong quá không có cá, cũng không quá để ý tới nữa.

Lộc Hàm đứng trước máy in chờ văn kiện Ngô Thế Huân bảo cậu in ra, trang giấy vừa ra còn nóng hổi có thể phỏng tay. Cậu thấy lạ thử thăm dò nhiệt độ, bên cạnh có nữ đồng nghiệp đang đóng dấu tài liệu bắt chuyện với cậu: "Cậu đến thực tập sao?"

Lộc Hàm hơi cúi đầu nhìn cô, lúc sau mới nói: "Xem như vậy đi."

Dáng vẻ Lộc Hàm rất đẹp, cô gái kia không bị cậu lạnh nhạt dọa sợ, ngược lại cảm thấy cậu rất ngầu. Tiếp tục nói: "Cậu tốt nghiệp đại học nào? Tôi là đại học N, cùng trường với Ngô tổng, hơn nữa cũng là ngành tài chính, lại nói Ngô tổng chính là học trưởng của tôi đấy..." Cô gái kích động nói một chuỗi lớn duyên phận giữa cô và Ngô tổng, sau đó mới hỏi Lộc Hàm: "Cậu thì sao?"

Lộc Hàm một bên in văn kiện, một bên không chút để ý nói: "Tôi vẫn chưa tốt nghiệp."

"Vậy à, nhưng nhìn cậu tuổi còn nhỏ, tại sao lại đến đây thực tập?" Cô nàng cũng không giảm bớt nhiệt tình tiếp tục truy hỏi.

Lộc Hàm buông máy đóng sách trong tay xuống, cũng không để ý máy in đang in, mặt không cảm xúc nhìn cô nói: "Tôi cùng bạn trai đi làm có vấn đề gì sao?" Nói xong liền bỏ đi, văn kiện cũng không lấy, để lại cô gái đứng tại chỗ cũ trợn mắt há mồm, một hồi mới phản ứng được, rốt cục mình mới vừa nghe thấy cái gì.

Bạn trai và vân vân...

Mình có thể qua kỳ thực tập này hay không?

***

Không phải chỉ là lớn hơn mình vài tuổi sao?! Có gì đặc biệt hơn người chứ, cái gì mà học trưởng cùng ngành, lúc Ngô Thế Huân tốt nghiệp cô còn bú sữa đó! Học cùng trường với Ngô Thế Huân thì dám gọi học trưởng, vậy mọi người đều là người trái đất, cô có muốn nhận tôi là em trai cô không?

Lộc Hàm trở về văn phòng, vẫn luôn ngồi trên ghế tức giận mắng chửi. Mắng chửi một hồi lại cảm thấy cô gái này thật sự có thể gọi Ngô Thế Huân là học trưởng. Hơn nữa còn lớn hơn mình vài tuổi... quả thật rất giỏi...

Cậu muốn bằng tuổi với Ngô Thế Huân, vẫn luôn uất ức mấy năm qua...

Trong lòng Lộc Hàm vừa ao ước được như cô gái kia vừa đề phòng, người này ỷ vào là bạn học với Ngô Thế Huân thì muốn thấy sang bắt quàng làm họ, lòng dạ đáng chém, không thể không đề phòng. Cậu không hề nghĩ người mà cô gái muốn tiếp cận chính là mình. Phiền não như vậy, Lộc Hàm theo bản năng mà quay đầu nhìn Ngô Thế Huân.

Đàn ông tập trung làm việc là hấp dẫn nhất, câu nói này lúc nào cũng đúng. Càng đừng nói Ngô Thế Huân là người Lộc Hàm si mê.

Lúc xem báo cáo, hắn khẽ mím môi ánh mắt sắc bén. Không giống như lúc hắn hơi híp mắt đầy dụi dàng nhìn Lộc Hàm. Dù đang ngồi trên ghế làm việc, áo sơ mi của Ngô Thế Huân cũng được cài cẩn thận tỉ mỉ, tỏa ra hơi thở cấm dục, cách thật xa vẫn khiến Lộc Hàm nhộn nhạo không chịu nổi.

Cậu thu hồi ánh mắt của mình, tập trung quay cây bút trên bàn.

Ngô Thế Huân nghe thấy tiếng động từ phía cậu, buồn cười nhìn sang. Tay Lộc Hàm không ngừng xoay bút đáng tiếc kỹ thuật không tốt xoay được hai lần lại rơi mất. Nhưng cậu vẫn chưa chịu từ bỏ, nhặt lên tiếp tục xoay. Ngô Thế Huân buông bút ký tên trong tay xuống gọi cậu: "Hàm Hàm, lại đây."

Lộc Hàm vội vàng chạy đến, như cô dâu nhỏ đứng trước bàn làm việc của hắn không hề áy náy nói: "Em làm ồn đến anh hả?" Nói xong, lại mở to mắt lén lút nhìn Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân vươn tay kéo Lộc Hàm đi vòng qua bàn làm việc, ôm cậu vào lòng hỏi: "Em đói bụng rồi à?"

"Không có..." Lộc Hàm vân vê ngón tay, nghĩ một hồi lại nói: "Nhưng mà cũng nên ăn cơm, chúng ta ăn gì?"

"Gần đây có nhà hàng Quảng Đông không tồi, đến đó được không?"

Lộc Hàm vừa muốn lấy điện thoại, nghe vậy ngạc nhiên nói: "Không phải gọi đồ ăn bên ngoài à?"

"Em ăn đồ ăn ngoài? Vậy anh đi trước."

Ngô Thế Huân nói xong thả Lộc Hàm xuống muốn đi ra ngoài. Lộc Hàm bỗng nhào lên lưng hắn, luống cuống tay chân giữ vững cơ thể, mới nằm úp sấp ghé vào tai hắn mắng: "Đồ bạc tình! Anh đi đi, bỏ lại em đi ăn món Quảng Đông đi, em sẽ ở đây lẻ loi một mình mà chết đói, anh hài lòng chưa!"

Ngô Thế Huân xoay tay đỡ cậu, nói: "Giữ chặt, đừng đùa nữa."

Ngô Thế Huân nghiêm túc muốn cõng cậu, Lộc Hàm lại xấu hổ một mực đè lại tay Ngô Thế Huân đang mở cửa nói: "Thả em xuống đi... anh sẽ mệt..."

"Không sao, anh không mệt."

"..."

Lộc Hàm sâu sắc cảm thấy chỉ cần để Ngô Thế Huân cõng mình qua cánh cửa này, tên tuổi một đời của Lộc tiểu công tử sẽ bị phá hủy. Ngô Thế Huân nghiêng đầu hôn cậu một cái cười nói: "Lên núi thì dễ xuống núi mới khó, nói hai câu dễ nghe đi."

Lộc Hàm có chết cũng không chịu gọi ông xã, Ngô Thế Huân thấy trêu cậu đủ rồi, mới cười thả cậu xuống. Lộc Hàm vừa xuống đất lập tức chạy ra xa ba mét, trên đường đi ăn cơm cũng không nắm tay Ngô Thế Huân.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co