Truyen3h.Co

7.

Chương 12

seluvia


Lộc Hàm nhớ lại kỳ thực tập ngắn ngủi mà bi thảm của mình, ngoại trừ hôm sau Ngô Thế Huân không đùa giỡn lưu manh bên ngoài. Ba ngày sau, trợ lý đặc biệt đều ở trong phòng nghỉ thành thành thật thật thỏa mãn nhu cầu đặc biệt của Ngô tổng.

Cho dù là vậy Lộc Hàm cũng không thấy khó mà lui, nhưng buổi tối ngày thứ năm, Ngô Thế Huân tăng cấp độ lưu manh ngày càng tệ hơn lăn Lộc Hàm những hai lần. Hôm sau Ngô Thế Huân mặc âu phục chuẩn bị đi làm, Lộc Hàm vẫn còn nằm trên đệm giường mềm mại không thể đứng lên, dùng hết sức lực cả đời cũng không có cách nào thức dậy.

Chỉ có thể trong lúc Ngô Thế Huân lại gần hôn chào buổi sáng uể oải lẩm bẩm một hơi.

Ngô Thế Huân biết Lộc Hàm đang chửi mình, cười hôn lên khóe miệng cậu sờ sờ khóe mắt đỏ lên của cậu nói:

"Anh đi làm trước, tối về chơi với em."

Ngày qua ngày, cuối cùng Lộc Hàm không đến công ty nữa, chỉ có thể buổi tối ở trên giường giận dỗi làm nũng với Ngô Thế Huân. Cuối cùng đốt lửa tự mình chịu trận. Mỗi lần vào đêm khuya yên tĩnh, lúc Ngô Thế Huân ôm Lộc Hàm ướt đẫm mồ hôi đi tắm, cậu đều cảm thấy đau lòng, ngày mai lại không thể đi làm.

***

Lúc này Lộc Hàm cầm túi hồ sơ lấy từ Ngô Thế Huân, nhìn lời phê bình trên bản báo cáo về kỳ thực tập trong hè. Hai chữ "ưu tú" bén nhọn viết bằng bút lông, cậu nhìn ra là chữ Ngô Thế Huân viết, đỏ mặt mặt ném túi hồ sơ vào ngực hắn nói: "Chủ nghĩa tư bản cầm thú!"

Cửa thư phòng mở ra lão Chu bưng tổ yến vừa chưng cách thủy lên, chợt nghe thấy Lộc Hàm mắng Ngô Thế Huân như vậy, cúi đầu nở nụ cười mới gõ cửa một cái nói: "Thiếu gia, tổ yến chưng cách thủy cho Lộc tiểu thiếu gia đã ăn được rồi."

Ngô Thế Huân cũng cười nhận tổ yến liếc Lộc Hàm nói: "Đến ăn tổ yến tư bản cầm thú mua cho em."

Trong lúc riêng tư nói với Ngô Thế Huân cái gì cũng không sao, chỉ cần có người ngoài Lộc Hàm lại rất xấu hổ. Nụ cười trên mặt dần tan, mắt nhìn xuống đất không nhìn ai. Người không quen sẽ cho là cậu khó gần chỉ có người thân mới biết Lộc Hàm đang xấu hổ.

Lão Chu biết vậy nên thức thời đi ra, còn cẩn thận giúp hai người đóng cửa lại cho bọn họ thuận tiện tán tỉnh.

Lộc Hàm thấy lão Chu đã ra ngoài, mới chậm chạp đi tới khóa ngồi trên đùi Ngô Thế Huân chờ đút ăn. Một người đút, một người chỉ việc mở miệng ăn, bát tổ yến nhỏ rất nhanh đã thấy đáy.

Chén nhỏ bị để qua một bên hai người vẫn lẳng lặng mà không nói lời nào, bị lão Chu quấy nhiễu tâm tư đùa giỡn vừa nãy đều tiêu mất. Đầu Lộc Hàm dựa vào hõm cổ Ngô Thế Huân, chớp chớp mắt lông mi thật dài phe phẩy chạm vào da thịt khiến Ngô Thế Huân cảm thấy trong lòng ngứa ngáy. Một tay hắn đặt lên mông cậu, một tay nhẹ nhàng lên xuống vỗ về sống lưng hơi gầy của Lộc Hàm.

Rốt cục Lộc Hàm nhỏ giọng mở miệng nói: "Không muốn đến trường."

Ngô Thế Huân ôm chặt cậu vào trong ngực nói: "Tiểu Lộc ngoan, kỳ thực tập kết thúc anh đến đón em."

"Không cần, chỗ đó xa, các bạn học đều thống nhất đi xe buýt, như vậy cũng thuận tiện." Lộc Hàm nghĩ nghĩ lại nói: "Hơn nữa nghe nói chỗ đó đường xá rất tệ, tài xế có kinh nghiệm cũng phải rất cẩn thận mới được."

"Không phải nói không muốn đi sao?"

"..."

"Đáng ghét! Buông em ra, em phải đi ngay bây giờ!" Miệng nói như vậy tay vẫn còn ôm cổ Ngô Thế Huân, cái trán dùng sức cọ cọ vào cổ hắn, Ngô Thế Huân ngăn cậu lại: "Cứ làm như vậy trên trán lại đỏ một mảng bây giờ."

"Ai cần anh lo! Em thích đỏ! Em muốn trên trán đỏ một đám lớn!"

Ngô Thế Huân biết trước khi Lộc Hàm đi học sẽ quậy một hồi như vậy. Trong lòng hắn cũng không thoải mái, khai giảng rồi hai người sẽ không thể gặp nhau mỗi ngày. Một buổi sáng không gặp, buổi trưa hắn sẽ về nhà một chuyến, ôm người hôn hôn vài cái buổi chiều mới có thể tiếp tục làm việc. Chứ nói gì đến sẽ xa cách tương tư nhau suốt hai tuần.

Lộc Hàm cáu kỉnh trong ngực Ngô Thế Huân hắn lại dỗ dành tâm can bảo bối. Lúc bình thường cậu vẫn biết là bản thân mình điền nguyện vọng quá xa, nhưng bây giờ cậu đang dỗi nên quên hết, đổ thừa cho Ngô Thế Huân trách hắn bắt cậu đi học xa như vậy.

"Ngày mai anh không đi làm, ra ngoài chơi với em được không?" Ngô Thế Huân đặt tay sau gáy cậu cúi đầu hỏi.

"Không muốn."

"Vậy anh đi làm?" Ngô Thế Huân biết rõ còn hỏi.

Rốt cục Lộc Hàm ngẩng đầu nhìn hắn tức giận nói: "Em nói không muốn ra ngoài chơi, muốn ở nhà!"

Ngô Thế Huân vừa cười vừa nói: "Được được."

Xong lại hỏi: "Ở nhà làm gì?"

"Ai cần anh lo!"

Ngô Thế Huân nhìn cậu một hồi, sắc mặt đột nhiên nghiêm túc: "Lần trước em về nhà có nói Lộc gia xảy ra chuyện gì đó?"

Lộc Hàm suy nghĩ một chút sau đó đáp:

"Ừm... Cũng không phải chuyện lớn gì, không biết tại sao anh cả của em lại đánh một quản lý trong công ty con, đánh quá trời. Về nhà bị ba em mắng một trận, mắng anh cả không chú ý ảnh hưởng đến công ty."

"Chắc là không tự mình đánh thì anh ấy không nguôi giận được." Ngô Thế Huân nói.

"Anh đúng là hiểu rõ anh cả của em." Lộc Hàm ngốc ngốc mà vui mừng: "Anh cả chỉ nói một câu 'không đánh hắn cả năm nay con sẽ buồn nôn không nuốt nổi cơm', sau đó không cãi lại nữa."

"Vậy sau đó thì sao?"

"Sau đó... Hình như là người đó phải nằm viện, ba em còn bảo người tới an ủi hỏi thăm một chút, nhưng người này cũng không quay lại công ty nữa."

Lần trước Lộc Hàm về nhà ăn cơm trưa cùng cơm tối, lúc trở về đã hơn mười một giờ, chuyện của anh cả cậu chưa kịp nói xong đã bị Ngô Thế Huân ăn tại chỗ.

Anh cả cậu trước giờ chưa từng xảy ra mấy vấn đề này, lần này xem như là lần đầu tiên, bây giờ nghĩ đến vội vã kể cho Ngô Thế Huân. Ba cậu mắng anh cả cậu như thế nào, lại nói cậu ngoan như thế nào, chưa bao giờ gây chuyện, hoàn toàn quên mất chuyện khai giảng. Ngô Thế Huân thành công đổi đề tài nói chuyện, vừa nghe cậu nói vừa giữ nguyên tư thế ôm người về phòng ngủ.


Sau đó lúc Lộc Hàm đang nước sôi lửa bỏng, làm thế nào cũng không nhớ ra được, đang nói về chuyện xấu của anh cả mà, sao lại đổi thành mình bị đè rồi...

Lộc gia.

Mẹ Lộc đang ngồi tán gẫu với bạn nói đến bọn nhỏ trong nhà. Bà Viên khen: "Bọn trẻ Lộc gia đứa nào cũng tốt, cậu cả cẩn thận, cậu hai cũng khéo léo, cậu ba thì trong sáng như nước ai cũng yêu thích. Bà nhìn hai đứa con không nên thân của tôi xem, cả ngày chọc giận ba tụi nó, tôi bị kẹt ở giữa, chịu đựng hai bên..."

"Hoạt bát có cái tốt của hoạt bát, nhìn Lộc Hàm nhà tôi luôn yên lặng, thật ra ít nói cũng không tốt, hỏi nó cái gì cũng nhàn nhạt. Con nít nên muốn cái này muốn cái kia, dù sao vẫn tốt hơn giữ trong lòng cố tỏ ra mạnh mẽ." Mẹ Lộc nói: "Đứa nhỏ này có gì đều giữ ở trong lòng, tôi cũng là nhẹ dạ thấy vẻ mặt nó tốt cũng không quan tâm nhiều."

Bà Viên nghĩ nghĩ lại nói: "Nhưng mà gần đây Lộc Hàm ở cùng vị họ Ngô kia, tôi nghe bên ngoài nói đó là một người xuất sắc, đến cuối cùng thì sao? Chẳng phải vẫn thua bởi Tiểu Lộc của chúng ta."

Vẻ mặt của bà ấy mang theo chút thăm dò, là ước ao cũng là đố kị.

Mẹ Lộc nháy mắt kinh ngạc, nhiều năm giao thiệp với các bà ấy nhưng lúc này lại không biết nên trả lời thế nào.

Bà Nguyên thấy vẻ mặt mẹ Lộc không muốn bàn luận chuyện giữa Lộc Hàm và Ngô Thế Huân. Ngay cả những người trong Ngô gia đều đỏ mắt ghen tỵ với Lộc Hàm, không ngờ mẹ Lộc vẫn đang do dự.

Bà ấy mở miệng cười nói: "Ai còn không biết cậu chủ Ngô gia nâng niu Lộc Hàm trong lòng bàn tay? Bà Tô từng tận mắt nhìn thấy, lúc về còn hâm một kể với tôi, ra ngoài ăn một bữa cơm, tiểu Lộc cũng không cần tự mình lấy đũa. Chúng tôi đều hâm một bà, bà còn ở đây nói đùa."

Trong lòng mẹ Lộc trầm xuống, kiên cường chống đỡ không lộ ra tươi cười nói: "Chuyện của bọn nhỏ, chúng ta không nên nhúng tay vào, Tiểu Lộc vẫn còn nhỏ, các bà nghĩ nhiều rồi."

Bà vừa dứt lời, người làm báo một tiếng ba Lộc đã về, bà Nguyên cười không nhắc đến nữa chào tạm biệt ra về.

Mấy người làm ở gần đều nghe được những lời này, lo sợ mà không dám nhiều lời. Lộc Dật Sơn phát hiện bầu không khí bất thường, cũng không nói ra. Mẹ Lộc cùng ông ăn cơm tối rồi lên lầu nghỉ ngơi.

Sau khi hỏi rõ chuyện, Lộc Dật Sơn cũng lên lầu. Trong phòng ngủ, mẹ Lộc nằm nghiêng, im lặng như đang ngủ. Lộc Dật Sơn rửa mặt xong, lên giường ôm mẹ Lộc từ sau lưng, bà hơi run rẩy hô hấp cũng rối loạn.

"Dục Tú..."

Lộc Dật Sơn thở dài gọi tên mẹ Lộc, bà cũng không nhịn được nữa ôm mặt khóc lớn.

Khóc một lúc thấp giọng mở miệng nói: "Tôi cũng không phải ngốc, chỉ là vẫn luôn lừa mình dối người, cảm thấy Tiểu Lộc dù sao còn nhỏ tuổi, còn chưa ổn định, qua hai năm là tốt rồi..."

Mẹ Lộc không khóc nữa ôm chăn ngồi dậy nói với Lộc Dật Sơn: "Lúc trước ở Tần gia, tôi được cưng chiều lớn lên. Ông cưới tôi, cả đời này tôi cũng chưa giúp gì được cho ông, việc nhà cũng không phải làm. Lúc sinh con, cũng là bảo mẫu chăm sóc nhiều hơn. Làm mẹ như tôi chỉ được cái danh, nói ra thật mất mặt."

Lộc Dật Sơn bình tĩnh thấp giọng nói: "Nhà nào mà không như vậy, con cháu tự có phúc của con cháu, bây giờ cũng không có cách nào, nên nghĩ thoáng một chút."

"Tôi làm sao không hiểu, chỉ là..."

Trong mắt mẹ Lộc đầy nước mắt, nghiêm túc nói với Lộc Dật Sơn: "Bay giờ rất tốt, chúng ta không cần lo lắng. Chỉ cần ông hứa với tôi, sau này Lộc Hàm chia tay với vị nhà họ Ngô kia, ông không được dùng chuyện làm ăn trong nhà ép buộc nó."

Lúc trước bà có thể thuận miệng gọi tên Ngô Thế Huân. Nhưng nếu ông trời cuối cùng vẫn muốn chia rẽ, lại trở về như lúc ban đầu là người không cùng một thế giới.

"Tất nhiên rồi, lẽ nào Tiểu Lộc không phải con tôi? Bà cứ yên tâm, ngày nào còn Lộc gia Tiểu Lộc sẽ không phải chịu oan ức, lại càng không vì Lộc gia mà chịu oan ức."

Mẹ Lộc nghe ba Lộc cam đoan, trong lòng vẫn lo sợ như trước. Thế nhưng nghĩ nhiều cũng vô ích, dần dần không nghĩ đến nữa.

Đêm càng khuya, mưa to không thể giảm bớt oi bức, tiếng ve kêu ồ ào không biết mệt mỏi vang vọng trong bụi cỏ. Trong bóng tối, mẹ Lộc chảy nước mắt ngủ thiếp đi trong lòng ba Lộc, mà ba Lộc thì lại tỉnh táo.

Ông nhớ lại rất nhiều chuyện khi còn trẻ, ông cũng từng hăng hái, Lộc gia cũng không được như bây giờ, lúc đầu cưới mẹ Lộc về cũng không vừa ý lắm. Sau khi con cả sinh ra, được làm cha ông rất hạnh phúc, cuộc hôn nhân vì lợi ích theo năm tháng dài đằng đẵng cũng nảy sinh tình cảm, những góc cạnh của tuổi trẻ cũng từ từ bị sương gió mài mòn. Ông cố gắng nghĩ Lộc quan một chút, thuyết phục bản thân, lựa chọn của Lộc Hàm không hẳn là sai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co