Truyen3h.Co

7.

Chương 13 + 14

seluvia


Gần đây mưa to từng cơn từng cơn nối tiếp nhau, nửa đêm hôm qua lại mưa. Lúc sét đánh, Ngô Thế Huân ôm chặt Lộc Hàm trong ngực. Lộc Hàm theo động tác của hắn xoay đi xoay lại mấy lần, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ. Ngô Thế Huân cười thầm, giống như chỉ cần nằm trong lồng ngực hắn, dù âm thanh có lớn đến mấy cũng không làm cậu tỉnh giấc. Đứa nhỏ dính người này, luôn hữu ý vô tình mà câu nhân.

Nghĩ như vậy rồi không đi làm, ở nhà với Lộc Hàm. Ngô Thế Huân dứt khoát sáng sớm cũng không dậy sớm, chuẩn bị ôm Lộc Hàm bám giường. Ngược lại là Lộc Hàm ngày thường không ngủ đến mặt trời chiếu vào mông thì sẽ không rời giường, hôm nay lại dậy sớm, chui vào trong chăn quấy Ngô Thế Huân.

Có lẽ Ngô Thế Huân cảm thấy có chút mới mẻ nên nằm lại giường với cậu. Mà hắn cũng không mở mắt khóe miệng cong lên mặc cho Lộc Hàm quấy rối.

Ngô Thế Huân mặc áo ngủ tơ tằm có hoa sẫm màu, Lộc Hàm ngay cả nút áo cũng không mở trực tiếp chui vào vạt áo, lúc chui đầu lên bị nút ở cổ áo Ngô Thế Huân ngăn lại, cậu ở bên trong hừ hừ hai tiếng. Ngô Thế Huân mở ra hai nút áo, Lộc Hàm mới chui ra từ cổ áo hai người bốn mắt nhìn nhau cười khúc khích.

Lộc Hàm gối đầu lên đầu Ngô Thế Huân, hai tay ở trong áo ngủ ôm hắn, cười đến không dừng lại được. Ngô Thế Huân cũng cười, sợ Lộc Hàm bị ngạt lại mở ra một cái nút áo nữa: "Mới sáng sớm mà em làm gì thế này?"

Hai người ở trong một cái áo ngủ da thịt nóng bỏng tiếp xúc nhau, hạ thân cũng chặt chẽ ghé vào một chỗ, sáng sớm có phản ứng hai người đều rõ ràng. Lộc Hàm không sợ chết mà cọ hắn nói: "Địa chủ đến thu thập lương thực dư thừa đây..."

Nói còn chưa dứt lời, đã bị Ngô Thế Huân xoay người một cái đè xuống, thu lấy môi lưỡi. Lộc Hàm đỏ mặt lui về phía sau, nhưng đáng tiếc bị vây ở giữa gối với Ngô Thế Huân, không thể lui được nữa chỉ có thể ngửa đầu đón nhận.

Ngày mai sẽ phải tách ra, không chỉ mình Lộc Hàm luyến tiếc mà Ngô Thế Huân càng khó chịu hơn. Lúc này ôm người trong ngực, lại không nhịn được muốn nuốt cậu vào bụng.

Trong lòng đủ loại nhu tình mật ý, cọ cọ vành tai với tóc mai.

Lộc Hàm cũng không né, cánh tay nhỏ nhỏ trắng trắng ôm lấy cánh tay Ngô Thế Huân, liên tục làm nũng muốn hôn.

Thân thể quấn lấy nhau, Lộc Hàm bày ra tư thế mềm mại quỳ trên giường, bị Ngô Thế Huân giữ lấy eo cậu cắm thẳng đi vào. Cái tư thế này mang tới xấu hổ cùng khoái cảm, khiến Lộc Hàm không ngừng khóc lóc, Ngô Thế Huân nghe cậu nghẹn ngào càng không khống chế được sức lực tốc độ nhanh đến dọa người, Lộc Hàm cảm thấy mình sẽ bị đâm hỏng, nhưng trước khi bị đâm hỏng sẽ bị khoái cảm không ngừng ập tới bức điên.

Mỗi một giây đều cảm thấy mình không thể chịu thêm được nữa, nhưng một giây sau lại bị khoái cảm nhiều hơn nhấn chìm.

Ngô Thế Huân cố ý ghé vào tai cậu thở gấp, hắn biết Lộc Hàm sẽ không chịu được khi hắn làm vậy, quả nhiên mới ghé vào tai cậu thở gấp hai lần, nội bích bị đâm chọc mềm xốp liền quấn chặt lấy hắn.

"Tiểu Lộc, sao lại cắn người... không ngoan nha..."

Làn da mỏng manh sau tai ngay cả ngực đều bị hơi thở nóng hổi của Ngô Thế Huân làm cho nổi lên màu hồng tươi đẹp. Lộc Hàm muốn mở miệng xin tha, để hắn đừng bắt nạt mình như vậy nữa. Nhưng khi mở miệng âm thanh phát ra cũng chỉ có tiếng rên rỉ tinh tế, cậu nghe xong liền ngậm miệng lại.

Đến lúc Ngô Thế Huân mang Lộc Hàm đi ăn sáng, đã hơn mười một giờ. Trong lòng lão Chu oán thầm, bình thường luôn nói Lộc Hàm tham ngủ, ngược lại mỗi lần Ngô Thế Huân ở nhà, Lộc Hàm cũng thức dậy muộn nhất. Điển hình cho kiểu người nghiêm với luật, rộng rãi với quy tắc của bản thân.

Lộc Hàm rất tốt, tuy tính cách hơi lạnh nhạt, nhưng ở chung một thời gian sẽ phát hiện cậu đối xử với người khác là khiêm nhường và tôn trọng, Lộc Hàm như vậy, ngược lại hiếm thấy hơn những người luôn thích thể hiện chút bản lĩnh. Quan trọng nhất là có Lộc Hàm Ngô Thế Huân mới giống một người sinh động. Hắn sẽ vì một việc nhỏ mà buồn rầu, lo lắng, cũng sẽ có vui mừng và kích động không giải thích được. Dáng vẻ này của Ngô Thế Huân lão Chu chưa từng thấy.

Cho nên kỳ nghỉ hè qua đi, trong lòng lão Chu nghiễm nhiên yêu thương Lộc Hàm như con trai. Lúc ông nói như vậy với mẹ Chu, mẹ Chu ôn hòa nói: "Chúng ta đã làm đúng việc, chỉ có thể xem cậu ấy là người tốt, nhiều nhất là chăm sóc tận tâm một chút, cũng đáng với tình chủ tớ này."

Lão Chu yên lặng gật đầu.

Sáng sớm ngày mai lên máy bay, Lộc Hàm không biết thế nào mới có thể không lãng phí từng giây từng phút, bởi vì cho dù suy nghĩ thế nào, chỉ cần nghĩ tới sắp phải xa nhau đều cảm thấy buồn bực không chịu nổi.

Ngô Thế Huân kéo cậu ôm vào lòng, gạt gạt tóc mái hơi dài của Lộc Hàm: "Em nên cắt tóc rồi, mấy ngày nay anh cũng không để ý."


Lộc Hàm không yên lòng đáp: "Đến trường học em sẽ cắt."

Trán cậu đặt ngay dưới cằm Ngô Thế Huân, nghịch nghịch cổ áo ở nhà của hắn. Có một vết sữa nhỏ trên đó do cậu làm dính lên, là Ngô Thế Huân thừa dịp lúc cậu uống sữa tươi đến hôn cậu, thực sự nhịn không được nên sữa từ khóe miệng tràn ra. Sau đó không thể rửa đi, dù sao Ngô Thế Huân cũng thích mặc nó, vòng vo chỉ là muốn dùng cái này bắt nạt Lộc Hàm, bảo cậu thể hiện chút thành ý nhận lỗi. Mỗi lần không chịu nhận lỗi đều làm Lộc Hàm đến gào khóc xin tha, Lộc Hàm nhớ rõ là không có.

Ngô Thế Huân vuốt ve môi dưới Lộc Hàm chậm rãi nói: "Tiểu Lộc lại muốn giải thích."

Lộc Hàm vươn đầu lưỡi ra một chút liếm liếm vết sữa trên cổ áo hắn, ngước mắt nhìn hắn mềm mại nói: "Vị sữa bò."

Dứt lời ngồi thẳng dậy, dán môi lên môi Ngô Thế Huân nhỏ giọng nói: "Em cũng là vị sữa bò."

Hạ thân Ngô Thế Huân lập tức có phản ứng, cứng rắn chọc lên đùi Lộc Hàm.

"Anh chọc em..." Lộc Hàm không sợ chết còn ôm Ngô Thế Huân làm nũng "Lẽ nào anh thích sữa bò? Nói đến sữa bò... sẽ như vậy..."

"Như vậy là sao?"

"Cứng như thế ặc..." Nói còn chưa dứt lời, đã bị Ngô Thế Huân chặn ngang vài bước lên lầu.

Ánh nắng sớm ấm áp, vui vẻ lan đầy gian phòng. Giường mới vừa được trải gọn gàng bây giờ đã bị phơi nắng đến nóng hầm hập.

Lộc Hàm bị Ngô Thế Huân quăng ở trên giường lăn hai vòng cả người quấn ở trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn Ngô Thế Huân. Cậu vươn một tay ra cầm lấy mép chăn nghiêm túc nói: "Xin lỗi."


Ngô Thế Huân cũng lên giường ôm cậu qua lớp chăn nói: "Không sao."

Nói xong cũng không tốn sức chút nào kéo Lộc Hàm ra khỏi chăn, hai người vai kề vai nằm trên giường. Lộc Hàm đến gần gối đầu lên một cánh tay của Ngô Thế Huân, một tay vươn ra vuốt mắt hắn: "Thật sự không sao?"

"Sáng sớm mai em phải lên máy bay." Ngô Thế Huân nắm tay cậu, tỉ mỉ hôn bên miệng Lộc Hàm. Cánh tay bị Lộc Hàm gối lên rút về vuốt nhẹ cằm của cậu. Lộc Hàm nghiêng đầu cọ cọ trong lòng bàn tay hắn làm nũng nói: "Anh sao lại giống như đang chơi với mèo vậy..."

"Em chính là mèo con của anh."

Ngô Thế Huân nói xong hơi nâng nửa người trên rũ mắt nhìn Lộc Hàm núp trong lồng ngực của hắn: "Mỗi ngày đều quấn lấy anh, không cho sẽ cắn người... À... Có lúc cho thoải mái cũng cắn người, em nói xem em có phải là mèo con không?" Suy nghĩ một chút lại nói: "Thật là nhìn em thế nào cũng không đủ."

Lộc Hàm vừa muốn đỏ mặt nghe vậy lại gần Ngô Thế Huân dám mặt vào bên cổ nhẹ giọng nói: "Em cũng vậy..."

Đầu giường đặt một cây tiên nhân cầu nhỏ (cây xương rồng) Lộc Hàm mua về, cậu trách móc sao không để trong thư phòng, Ngô Thế Huân đùa cậu nói: "Cây tiên nhân cầu nhỏ này hình dáng đáng yêu, anh xem biểu hiện của em có ngoan không, nếu không ngoan anh sẽ qua đó với nó." Lộc Hàm biết Ngô Thế Huân đùa giỡn, tuy rằng ngay cả bản thân cậu cũng không muốn thừa nhận, sau đó vẫn là lòng không cam tình không nguyện mà ăn giấm chua của cây tiên nhân cầu.

Vừa nãy ánh mắt quét đến cây tiên nhân cầu, Lộc Hàm rốt cục phát tác, "Ngày mai em đi, anh nên sống tốt với cây tiên nhân cầu của anh đi, lúc cô đơn hôn môi với nó để xem anh có bị nó châm đau hay không!"

Ngô Thế Huân bật cười, Lộc Hàm ngay cả ăn dấm chua cũng thật kỳ quái, lại cứ khiến lòng người mềm ra. Hắn giả vờ nằm nhoài lên người Lộc Hàm, nhìn cậu buồn cười nói: "Đây là món quà đầu tiên em cho anh."

Một lúc lâu sau, Lộc Hàm phản ứng lại xấu hổ đến mặt đỏ bừng. Ngô Thế Huân xoa xoa mặt cậu kéo mặt vào hõm cổ của hắn, trong lòng thở dài nghĩ Tiểu Lộc sinh động như vậy, không biết qua bao lâu mới có thể gặp lại.

Suốt đêm không nói chuyện, Lộc Hàm mơ hồ bị Ngô Thế Huân ôm đến phòng tắm, rửa mặt cho cậu, lúc bàn chải đánh răng chạy bằng điện bị nhét vào miệng, ong ong chấn động, mới hơi hơi tỉnh táo một chút.

Đến lúc phải về trường.

Tối hôm qua quấn Ngô Thế Huân một hồi, bị Ngô Thế Huân giữ lại hôn môi một lúc lâu mới thỏa mãn. Nhưng mà cũng chỉ là nhận một nụ hôn.

Lộc Hàm cũng biết, ngày mai sau khi trở lại trường, không nghỉ ngơi mà lên xe buýt đi thực tập luôn thật sự không thích hợp làm tiếp.

Nhưng cậu không nhịn được. Cũng không phải nổi lên dục vọng, chỉ là nghĩ đến khoảng thời gian dài xa nhau, lại khát khao muốn được chiếm hữu hoàn toàn. Bị Ngô Thế Huân tiến vào thật sâu, bị hắn làm khóc, mồ hôi và bạch dịch hai người hòa vào nhau, giống như huyết nhục giao hòa (máu thịt giao hòa), từ nay về sau tuy hai mà một không tách rời.

Cậu quấy nhiễu không ngủ tự cởi quần ngủ của mình muốn Ngô Thế Huân tiến vào. Ngô Thế Huân ở trước mặt cậu vốn dĩ không có một tia sức chống cực, Lộc Hàm ngồi ngoan ngoãn uống ly sữa bò cũng có thể khơi lên dục vọng của hắn cứng rắn đến phát đau, đừng nói đến là cậu tự mình cởi quần cầu hoan với hắn.

Ngô Thế Huân nhìn dáng vẻ của cậu, ánh mắt hồng hồng trong lòng khó chịu vô cùng, hắn cũng muốn làm muốn làm đến chết. Buổi chiều lúc Lộc Hàm cắn cổ tay áo câu dẫn hắn, đã hận không thể đè người lên giường ăn sạch, cố gắng nhịn đến bây giờ vẫn bị Lộc Hàm oán giận.

Đèn ngủ trong phòng đã tắt từ lâu, chỉ còn một cái đèn mờ nhạt trên đầu giường vẫn sáng. Vẻ mặt Lộc Hàm đau khổ trừng hắn, Ngô Thế Huân xoay người nằm đè lên người cậu hôn xuống. Không giả vờ chống đỡ hời hợt trên người Lộc Hàm như trước, lúc này thật sự nằm úp sấp trên người cậu, mang theo chút ý tứ trừng phạt.

Chương 14

Ngô Thế Huân hôn dọc cần cổ Lộc Hàm lại không cởi áo giúp cậu, cách một lớp áo mút chấm đỏ nhạy cảm trước ngực. Tay thăm dò xuống phía dưới, phủ lên cái mông nhỏ thịt thịt của Lộc Hàm, hơi dùng sức nhào nặn. Lộc Hàm bị nhào nặn đến đau lại trở nên mềm nhũn trong chốc lát hai mắt rưng rưng nước xin tha.

"Ngô... Ngô Thế Huân..." Cậu lắc đầu tinh tế gọi tên Ngô Thế Huân, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở ấm ức.

Ngô Thế Huân cố ý muốn phạt yêu tinh châm lửa này một trận, nhưng nghĩ đến ngày mai phải tiễn người đi rồi lại không nỡ phạt cậu. Đành phải theo ý Lộc Hàm bắt đầu hôn cậu.

Hai cánh môi vừa lại gần Lộc Hàm không đợi được nữa vươn đầu lưỡi mềm mại ra. Trêu chọc Ngô Thế Huân nổi lên một trận lửa giận, không tự chủ mà hôn mạnh hơn.

Lộc Hàm không thèm để ý, hai tay giữ chặt sau gáy hắn không chịu buông, hôn một hồi lâu Ngô Thế Huân cảm thấy người trong ngực hơi khó thở mới cưỡng ép tách nhau ra.

Đôi môi mềm mại vừa tách ra ẩm ướt sáng loáng, còn kéo theo một sợi chỉ bạc rơi trên môi Lộc Hàm, Ngô Thế Huân dùng ngón tay lau cho cậu lại bị Lộc Hàm ngậm vào.

"Hôm nay em phải để anh làm em tới khóc mới thỏa mãn phải không?" Ngô Thế Huân thực sự không còn cách nào khác, đè lên Lộc Hàm vừa hận lại vừa không biết làm thế nào thấp giọng hỏi.

"Anh hung dữ với em anh hung dữ với em anh hung dữ với em... Hu hu hu, Ngô Thế Huân là đồ tồi... không thích em... không yêu em, hu hu..." lẽ ra Lộc Hàm chỉ muốn hù dọa Ngô Thế Huân, kết quả càng nói càng buồn thế là khóc thật.

Ngô Thế Huân thấy cậu ấm ức như vậy lập tức ném toàn bộ kiên trì, thốt ra lời ngon tiếng ngọt. Dỗ một lúc lâu Lộc Hàm mới trừng đôi mắt rưng rưng nước hỏi rốt cục có làm hay không?

À, thì ra cậu đợi hắn đến lúc này đây.

Ngô Thế Huân không dám nói không làm, lại thật sự không dám làm.

Sáng nay Lộc Hàm rất phóng túng, lúc đó Ngô Thế Huân không giữ được dùng sức hơi mạnh, chỗ đó đến bây giờ vẫn còn sưng. Hai người thường xuyên làm thành quen Lộc Hàm cũng chịu tốt hơn lúc đầu, khả năng hồi phục cũng nhanh hơi. Tình trạng sưng đỏ cả ngày như vậy rất ít đúng là làm hơi quá.

Ngô Thế Huân nghĩ im lặng là vàng, lột sạch người rồi như gió táp mưa sa mà hôn. Ngay từ đầu Lộc Hàm đã bị mê hoặc ngoan ngoãn để hắn đùa nghịch. Mãi đến khi Ngô Thế Huân chậm chạp không tiếm vào, nắm tiểu Lộc Hàm trong tay lên xuống càng nhanh, Lộc Hàm mới phát hiện ra không đúng.

Cậu rất muốn giãy dụa thắt lưng, nhưng không có khả năng thoát khỏi sức của Ngô Thế Huân. Ngày thường để cậu áp đảo là hắn nhường cậu, bây giờ thật lòng muốn đè hắn lại mười Lộc Hàm cũng chịu.

Càng để lâu khoái cảm càng nhiều, mắt thấy bản thân sắp bắn Lộc Hàm biết mình không thể làm gì, đành phải vừa rên rỉ vừa mắng: "Ngô Thế Huân... A... khốn nạn, ư... Buông ra... Hừ... rốt cục... Không quan tâm anh nữa a..."

Đợi Lộc Hàm ưỡn eo một cái bắn trên tay mình, Ngô Thế Huân mới kéo người ôm chặt trong lồng ngực trấn an. Ấm giọng uy hiếp nói: "Nghe lời đi ngủ, không thì anh lại cho em bắn lần nữa."

Vừa rồi những điểm mẫn cảm trên cơ thể được chăm sóc cẩn thận, Lộc Hàm nghĩ lại còn rùng mình không dám lộn xộn nữa. Đành phải không tình nguyện co lại trong lòng Ngô Thế Huân, yên lặng trong chốc lát chợt hỏi: "Hôm nay không làm, anh muốn em thì phải làm sao?"

Ngô Thế Huân vuốt mái tóc ẩm ướt mồ hôi của cậu lên, khàn giọng nói: "Hôm nay muốn em... suy luận gì đây? Nghĩ đến em là muốn làm à? Hơn nữa, lúc làm với em thấy thế nào cũng không đủ."

Lộc Hàm nghe vậy liền vui vẻ, nằm trong chăn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Ngô Thế Huân sợ cậu hào hứng quá lại không ngủ được, không ngờ lại ngủ rất nhanh. Ngày mai vừa tỉnh giấc sẽ phải tiễn túi khóc nhỏ này đi rồi. Nghĩ tới đây Ngô Thế Huân không vui chút nào.

Lộc Hàm nằm trong chăn còn đang vui vẻ mà duỗi chân miệng rầm rì: "Ngô Thế Huân là tên khốn nạn, Ngô Thế Huân không phải tên khốn nạn, Ngô Thế Huân là tên khốn nạn, Ngô Thế Huân không phải tên khốn nạn..."

Thật là, Ngô Thế Huân không muốn nhìn cậu như bị thiểu năng, nhưng vừa nhắm mắt trong chốc lát đã cảm thấy Lộc Hàm lại gần. Lộc Hàm thấy hắn mở mắt, lập tức đổi sang vẻ mặt khóc chít chít: "Anh không thích em nữa..."

Ngô Thế Huân lại dỗ dành quấy tới quấy lui dày vò đến hơn hai giờ Lộc Hàm mới chịu ngủ trong lòng hắn. Vừa mới ngủ còn không thành thật, mơ mơ màng màng nói cái gì không thích em, đồ tồi.

Sáng sớm ở sân bay hơi lạnh, lúc đi Lộc Hàm chỉ mặc một cái áo khoác mỏng, bây giờ còn khoác thêm âu phục của Ngô Thế Huân. Hai người đứng trước cửa lên máy, Ngô Thế Huân chú ý nghe thời gian chuyến bay của Lộc Hàm cất cánh, Lộc Hàm di chuyển vali của mình qua trái qua phải, ma sát với sàn nhà phát ra âm thanh lộc cộc.


Xác nhận xong xuôi, Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm ôm cậu vào lòng. Âu phục của Ngô Thế Huân lỏng lẻo bao lấy cậu, phía trước là thân nhiệt hừng hực của hắn xuyên thấu qua lớp áo sơ mi mỏng tanh, toàn bộ đều là hương vị của Ngô Thế Huân. Cậu nắm chặt lớp vải áo sau lưng Ngô Thế Huân, trong lòng đột nhiên hận hắn tại sao tối qua không làm, lập tức cắn mạnh một cái lên ngực Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân không phòng bị, chợt cứng ngắc nháy mắt lại thả lỏng, thấp giọng ghé vào tai cậu cười nói: "Mèo con thích cắn người, chỉ là răng sữa không nhọn, cắn không đau..."

Lộc Hàm cảm thấy vừa được ôm trong chốc lát, loa phát thanh đã thúc giục lên máy bay, làm cậu xây dựng tâm lý một buổi tối, vẫn là không có tiền đồ mà đỏ vành mắt.

Cậu cúi thấp đầu không muốn nhìn Ngô Thế Huân, kéo vali muốn đi vào. Trong lòng Ngô Thế Huân hiểu rõ, biết lúc này cậu cũng không quay đầu lại mà đi vào, ngồi trên máy bay sẽ buồn lòng. Kéo người quay lại giữ cằm nâng đầu Lộc Hàm lên nói: "Nhìn anh một chút nữa đi, lên máy bay phải nghỉ ngơi thật tốt, không được lén khóc."

Ánh mắt Ngô Thế Huân đầy dịu dàng và an ủi nhìn cậu, thấp giọng lưu luyến nói: "Cho em hôn nhẹ lần nữa, lên máy bay không được khóc."

Tối hôm qua Ngô Thế Huân không ngủ, vẻ mặt tỉnh táo nhìn cậu ngủ cả đêm. Lúc này giọng nói hơi khàn có phần khêu gợi tâm Lộc Hàm cũng run lên.

Ngô Thế Huân dứt lời, nhẹ nhàng hôn lên viền mắt chứa đầy nước mắt, lại xuống dưới ngậm bờ môi mềm mại của cậu vỗ về một hồi. Thật sự không muốn buông ra, Lộc Hàm nắm cổ tay áo Ngô Thế Huân gấp rút hít thở vài cái, cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong. Cậu cũng không muốn khóc trước mặt Ngô Thế Huân hắn sẽ đau lòng, nỗ lực muốn bày ra một nụ cười nói tạm biệt lại nghẹn ngào không nói nên lời.

Ngô Thế Huân ôm vai cậu, đưa Lộc Hàm đến cửa máy bay thấp giọng: "Tiểu Lộc vào đi thôi."

Ngô Thế Huân đợi đến khi máy bay cất cánh mới rời khỏi sân bay. Lúc đến đây là hắn lái xe, bây giờ cảm thấy tâm trạng của bản thân thật sự không tốt, gọi điện thoại bảo tài xế công ty đến đón.

Mỗi lần Lộc Hàm bắt đầu học kỳ mới, đều là một hồi dày vò với cả hai người. Những năm qua là như vậy, năm nay càng hơn. Trước đây Lộc Hàm nghỉ hè đều ở trong nhà, rảnh rỗi thì chạy ra ngoài hai người lén lút gặp nhau. Trong lòng Ngô Thế Huân vẫn cười nhạo bản thân, một người ba mươi tuổi lúc yêu đương lại giống như thanh niên trẻ tuổi yêu sớm.

Lần này Lộc Hàm sống ở Ngô gia hai tháng, mỗi ngày đều quấn quýt lấy nhau (1), muốn tách ra, quả thực là như đánh gãy xương cốt với rút gân đau lòng khó mà nói nên lời.

Ngô Thế Huân ngồi trong xe, nhắm mặt lại nhíu chân mày. Hắn nghĩ thầm, hai năm nữa, qua hai năm ai cũng không thể tách mình và Lộc Hàm ra như vậy nữa.

Lại lo lắng không biết Lộc Hàm trên máy bay khó chịu đến nhường nào, có khóc không. Đứa nhỏ đáng thương kia, khóc cũng không khóc thành tiếng, chỉ biết rơi nước mắt, khóc đến sưng cả mắt cũng chỉ cắn môi, không chịu nói ra một chút oan ức mà khóc thút thít.

Nhưng lúc mới quen Lộc Hàm không thích khóc. Hắn đứng trong đám người liếc mắt một cái có thể thấy một Lộc tiểu thiếu gia lạnh lùng. Người bên ngoài chạy theo như vịt (2), cậu lại chỉ lộ ra dáng vẻ yếu đuối không đề phòng như vậy trước mặt hắn. Ngô Thế Huân thích nhất đôi mắt sáng ngời của Lộc Hàm, nhưng cũng là hắn một lần, hai lần trêu chọc cậu khóc đến đỏ hai mắt.

Trong lòng Ngô Thế Huân chua xót lại tràn đầy yêu thương. Không biết bao nhiêu lần muốn Lộc Hàm chuyển trường, lời nói đã đến cửa miệng nhưng hắn vẫn không nói ra được. Lộc Hàm là người tự lập, cậu có chí hướng của riêng mình, tình yêu nên là động lực để cậu ngày càng tốt hơn, chứ không phải biến thành lồng giam trói buộc cậu.

Thời gian đằng đẵng, con đường phía trước còn dài. Chia ly và đoàn tụ, đều là trải nghiệm ắt không thể thiếu trong đời người. Khoảng thời gian sau mỗi lần ly biệt, bọn họ đều thay đổi tình cảm của bản thân. Từ thưởng thức, đến yêu thích, rồi yêu tha thiết, rồi lại biết được tình yêu sâu sắc của đối phương. Đoạn đường bọn họ cùng đi đã dài như vậy, nhưng so với tương lai lại chẳng đáng là bao.

Thời gian tươi đẹp vẫn còn, chờ bọn họ cùng bước đi.

Máy bay đến đúng giờ, nhưng vẫn phải đi không ngừng nghỉ (3), sinh viên vừa quay lại trường đã bị kéo lên tuyến xe buýt cuối cùng.

Lộc Hàm chưa kịp đem đồ vật không sử dụng trong vali bỏ vào phòng ngủ, để vậy mang lên xe. Tuyến xe cuối cùng không nhiều người, Lộc Hàm tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, để túi sách của mình bên cạnh.

Cậy lấy ra thuốc xay se Ngô Thế Huân chuẩn bị, uống với nước trái cây. Không kịp ăn hamburger vừa mua, liền gửi một tin nhắn báo bình an cho Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân nhanh chóng gửi lại một tin nhắn, Lộc Hàm thấy hơi kỳ lạ, bình thường hắn đều gọi điện thoại, "Trước tiên em ăn chút gì đi." Tin nhắn nói như vậy.

Trong lòng Lộc Hàm có chút ngọt, lại có phần không phục vì luôn bị Ngô Thế Huân nhìn thấu. Nói chung cậu dành đủ loại tâm tình tôn sùng, ngạo kiều thêm không phục cho Ngô Thế Huân. Cậu ném di động sang một bên, bắt đầu ăn hamburger. Cái này ngon hơn đồ ăn trên máy bay, đúng là mỹ vị nhân gian.

Ăn xong hamburger, thuốc chống say xe cũng bắt đầu phát tác dụng, cậu dựa vào cửa sổ xe mơ mơ màng màng ngủ gà ngủ gật. Ở trên máy bay rơi một ít nước mắt, đôi mắt hơi đỏ lên cảm giác cộm cộm giống như buồn ngủ.

Rất muốn ngủ trong lòng Ngô Thế Huân.

Không nên cảm thấy quá tốt sau khi khóc được người vuốt lông dỗ ngủ...

Lộc Hàm vừa dùng hồi ức tự ngược vừa buồn ngủ, dần dần ngủ thiếp đi.

Nửa đường chú tài xế dừng xe, để mọi người đi vệ sinh, thật ra Lộc Hàm không có cảm giác gì, nhưng vẫn đề phòng ngộ nhỡ đi xuống cùng mọi người.

Vào trong núi rồi, nhiệt độ thấp hơn bên ngoài rất nhiều, Lộc Hàm mặc áo khoác cũng hơi run. Âu phục của Ngô Thế Huân bị cậu mang lên máy bay, còn dùng nó che đầu lén lút khóc một chút mới ngủ. Lộc Hàm nghĩ cậu có thể đắp âu phục của Ngô Thế Huân lúc đi ngủ.

Như vậy, có thể giống như được hắn ôm.

Trong núi ẩm ướt, địa điểm thực tập đã lâu không có người ở, chăm đệm ký túc xá rất ẩm. Cũng may bạn học đến lúc sáng đã phơi chăn đệm ra nắng. A Tứ ở cùng ký túc xá với Lộc Hàm chiếm cho cậu cái giường ngay dưới giường của y, sau đó mới trải drap giường của mình. Trời đã tối đen, Lộc Hàm cùng mọi người đến nhà ăn ăn cơm thuận tiện biết đường.

Ngô Thế Huân bên này cũng bận rộn người ngã ngựa đổ (4). Trong lúc Lộc Hàm nghỉ hè, hắn chưa từng một lần sai sót, loại tình huống này trước kia là không thể nào. Tổng giám đốc để mọi người làm việc với áp lực cao, mỗi ngày tính toán ngày Lộc Hàm về trường. Hôm nay người mới vừa đi, Ngô Thế Huân phải bay đến Đức lúc mười một giờ đêm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co