Truyen3h.Co

7

91---95

zzpiggyzz

CHƯƠNG 91:

​"Hoàng thượng." Tên đối diện lại đột nhiên mở miệng, hắn khinh thường bĩu môi, "Thứ cho thần nói thẳng, từ trước đến nay thần đều nghĩ... Không đúng, phải làm là toàn dân kinh thành đều nghĩ, với thân phận Tú Nghiên quận chúa, cùng dung mạo xinh đẹp của nàng, phải hợp với một người thân cao uy dũng, anh hùng bảo kiếm dắt thắt lưng..." Nghe đến đây ta không tự chủ kéo kéo khóe miệng, tên này chẳng lẽ là đang nói chính hắn sao.

​Gương mặt Lý Đông Hải không đổi sắc, vẫn chậm rãi nói: "Ai ngờ, lại là một người gầy yếu thế này..." Hắn quay đầu nhìn ta, miệng nhếch lên cười hỏi, "Quận mã, xin hỏi... Trước đây ngươi làm gì?"

​"Ách..." Ta sửng sốt, liền hồi đáp, "Trước kia ta..."

​"Phu quân là một lang trung." Quận chúa mở miệng, ôn nhu thay ta đáp lời.

​Lý Đông Hải hướng quận chúa cười cười, rồi lại lập tức quay đầu đối Hoàng thượng nói: "Là một người gầy yếu thế này... Còn là giang hồ lang trung, ngài có cảm thấy, khó tin không?"

​Giang hồ lang trung... Đột nhiên phát hiện, nguyên lai nghề nghiệp cũng có thể biến thành giang hồ.

​"Lý Đông Hải , ngươi muốn nói cái gì?" Hoàng thượng hé mắt hỏi.

​"Ý thần muốn nói, quận mã nhất định phải có điểm gì hơn người, mới có thể khiến cho quận chúa thật lòng yêu thương như thế!" Lý Đông Hải nói rồi, xoay người hướng ta kéo cao ngữ khí, "Quận mã, ngươi đã từng luyện qua võ?"

​Ta nhíu mày, trả lời: "Không có." Ngươi vừa mới nãy còn nói ta là giang hồ lang trung, giờ lại hỏi ta có hay không luyện võ, lối suy nghĩ này thật sự so với quận chúa chuyển hóa còn mau hơn a!

​"Quận mã khiêm tốn rồi!" Lý Đông Hải nhếch khóe miệng nói, "Nếu không từng luyện võ, vậy vết sẹo trên mi trái ngươi từ đâu mà có? Ta từ nhỏ tập võ, chỉ cần liếc mắt nhìn cũng có thể thấy vết sẹo kia bị quất mà thành, hơn nữa người vung roi, tuyệt đối không phải tầm thường."

​Ta không khỏi trừng to hai mắt, khi nghe hắn nói câu "Ta từ nhỏ tập võ " -- Tên công tử bột như ngươi làm sao tập võ từ nhỏ??

​"Làm sao vậy, quận mã, ta nói trúng rồi sao?" Lý Đông Hải đắc ý cười lên vài tiếng.

​"Lý đại nhân, phu quân thật sự chưa từng luyện võ, không biết vì sao ngài phải nói những lời này?" Quận chúa nói, thần sắc của nàng dù vẫn dịu dàng, nhưng ngữ điệu lại thể hiện ra vài phân cứng rắn.

​"A, quận chúa thật là nóng lòng hộ phu, cùng một giang hồ lang trung phu xướng phụ tuỳ*, nhường Lý mỗ thật sự cảm động." Lý Đông Hải quỷ dị cười, sau đó bái thêm một cái. (*: chồng nói vợ theo)

​Nhìn đôi lông mày nhỏ nhắn của quận chúa đã muốn nhíu lại, còn định mở miệng nói thêm, ta lập tức kéo góc áo nàng, khẽ nói: "Nghiên Nhi , đừng nóng giận, ta không tính toán với tên này." Vừa nghe ngữ điệu Lý Đông Hải , ta biết là hắn ngồi không rỗi rảnh muốn đi bới móc, cần gì phải quan tâm tới chó điên như vậy.

​"Giờ lại thì thầm cùng nhau, xem ra cảm tình giữa quận chúa và quận mã, thật sự rất thâm sâu a." Lý Đông Hải nói rồi, nở nụ cười thô bỉ.

​Ta hơi nghiêng đầu nhìn phía Hoàng thượng, vị đại thúc có khuôn mặt trung hậu đó đang híp mắt, khóe miệng hơi cong lên, một bộ nghiêm chỉnh ngồi xem kịch vui.

​"Quận mã." Lý Đông Hải đứng dậy, tiến hai ba bước vòng qua bàn đến giữa đại sảnh, "Không nên khiêm tốn, nhân hôm nay có Hoàng thượng cùng quận chúa ở đây, cùng ta tỷ thí một chút thế nào?"

​"Lý đại nhân..." Quận chúa lại muốn nói, ta nhẹ nhàng cầm cánh tay nàng, ý bảo nàng đừng nên phí lời.

​Ta xoay người, mở miệng cười nói: "Lý đại nhân, Lý mỗ quả thật chưa từng luyện võ, nếu ngài từ nhỏ đã tập, cần gì phải cùng giang hồ lang trung như ta tỷ thí đây? Trên đường chó điên mới sống chết quấn quít lấy người, ngài... Đường đường mệnh quan triều đình, cớ gì cần tính toán với một giang hồ tiểu lang trung như ta?"

​"Ngươi!" Lý Đông Hải hai mắt trợn trừng, rõ ràng bởi một câu "Chó điên" của ta mà bốc lên nộ khí.

​"Đủ rồi đủ rồi." Hoàng thượng lúc này mới ra tay ngăn cản, "Lý Đông Hải ngươi cũng thiệt là, quận mã nói không hề luyện võ, ngươi cũng đừng quá khó khăn với người ta, trở về ngồi đi."

​Lý Đông Hải lại không nhúc nhích, xoay người ôm quyền: "Hoàng thượng, nếu đã như vậy, thần thực ra muốn ở đây múa kiếm một chút, góp vui cấp mọi người."

​"Nga?" Hoàng thượng quệt mồm, "Lý Đông Hải ngươi muốn vui phải không, được được được, trẫm hôm nay cũng cao hứng, vừa khéo quận chúa cùng quận mã ở đây, ân chuẩn." Nói rồi hướng tiểu thái giám bên cạnh, "Ban thưởng kiếm."

​Ta cùng quận chúa bất đắc dĩ ngồi nguyên tại chỗ, tên này nãy còn nói muốn cùng ta tỷ thí, giờ lại là múa kiếm góp vui, ta sẽ xem, hắn diễn trò như thế nào.

​"Tạ Hoàng thượng." Lý Đông Hải cười tiếp nhận kiếm trên tay tiểu thái giám, di chuyển thân thể béo phì, chậm rãi đến giữa trung tâm đại sảnh.

​"Hừ." Hắn dùng khóe mắt liếc nhìn ta, khinh thường nói, "Đại trượng phu muốn có thể bảo hộ vợ phải có thân thủ hảo, ngươi xem kỹ đi!" Ngay sau đó quát to một tiếng, thanh kiếm cũng theo tay hắn vũ động trên không trung. Tuy nói rằng tên Lý Đông Hải này quả thực rất yếu đuối, nhưng múa kiếm cũng rất đúng khuôn đúng dạng, xem ra đích thật là từ nhỏ tập võ.

​Không lâu sau, kinh ngạc trong lòng ta đã bắt đầu an tĩnh lại. Lý Đông Hải múa kiếm tuy là nói có bài có bản, nhưng sự thật vẫn là vì quá chăm chút hình ảnh nên không tập trung, ta nghe thấy tiếng thở dốc của hắn dần dần lớn, sắc mặt cũng theo đó tái nhợt, động tác bắt đầu phân tán, giống như một ngọn tháp không chống đỡ nổi sức nặng của mình, đã đến lúc cần phải sụp đổ. Ta tỏ ý quận chúa hãy lui thân mình hơn về phía sau, miễn cho tên đó trong lúc múa kiếm chẳng may lăn ra bất tỉnh, gây tổn thương đến người vô tội.

​Ta phủi mắt liếc nhìn Hoàng thượng, sắc mặt hắn tựa hồ cũng chẳng khá hơn, có lẽ cũng lo lắng Lý Đông Hải không chống đỡ được, kiếm chưa múa xong thì có thể mạng nhỏ mình cũng không còn.

​Thực sự nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, Lý Đông Hải đột nhiên lảo đảo một cái, mang theo kiếm hướng thẳng quận chúa đổ tới.

​Đầu thoáng chốc trống không.

​Hít một hơi cực nhanh, ta không tự chủ nghiêng thân mình chắn trước mặt quận chúa.

​"Nếu trước mặt vi sư có một thanh kiếm đâm tới muốn gây thương tổn, ngươi sẽ dùng thân thể thay vi sư ngăn trở thanh kiếm này sao?"

​Vì cái gì, trong óc ta đột nhiên xuất hiện lời như vậy?

​Ta đã trả lời gì, và sư phụ nói gì?

​Chẳng kịp suy ngẫm nữa, thanh kiếm kia đã sắp chạm vào ngực ta.

​"Duẫn Nhi --" Tiếng Tú Nghiên từ phía sau kêu lên, nhưng ta không hồi đáp, chỉ sững sờ nhìn thanh kiếm đang ngày càng gần sát.

​Sau đó tiếp xúc.

​Nhưng cũng chỉ là tiếp xúc, Lý Đông Hải cuối cùng đã kịp ngừng lại, đầu kiếm đặt trên ngực ta, không đâm thẳng vào. Ta lặng nhìn Lý Đông Hải , hắn thở phì phò, sắc mặt trắng bệch, bàn tay nắm kiếm vẫn không hề di chuyển. Vì vậy lúc này bỗng tạo thành một khung cảnh buồn cười, một người mệt đến chết nửa thân cầm theo thanh kiếm đặt trước ngực ta, còn ta thì chỉ ngây ngốc nhìn kẻ thiếu chút nữa đưa ta đến tận Hoàng Tuyền.

​"Duẫn Nhi ? ...Duẫn Nhi !" Thanh âm của Tú Nghiên kêu lên đánh vỡ màn kịch câm đó, nàng bối rối từ sau lưng vươn tay kéo eo ta lại, đưa cơ thể ta cách xa khỏi thanh kiếm kia.

​Ngay sau khi thân thể rời xa đầu kiếm, nháy mắt vang lên thanh âm "Loảng xoảng", kiếm lúc này ngã trên nền đất.

​Quận chúa vội vàng xoay người ta lại, mặt đối mặt cùng nàng. Đến khi nhìn thấy biểu tình trên mặt Tú Nghiên , lòng ta mới chợt căng thẳng. Nét mặt Tú Nghiên lúc này tái nhợt chẳng hề thua kém Lý Đông Hải , nàng cau chặt mày, thậm chí hốc mắt như đã đỏ bừng, lo lắng cúi đầu nhìn nơi ta vừa bị kiếm đặt lên. Quận chúa miệng mở giống như thì thào gì đó, đưa hai tay tới muốn chạm lên cơ thể, nhưng lại như băn khoăn điều gì, không dám thật sự chạm vào ta. Hơn nửa ngày, mới cất được lên lời hỏi: "Duẫn Nhi ... Có đau hay không? Có bị thương tổn hay không? Ân?"

​"Không có, ta không bị thương tổn gì." Ta cầm bàn tay run rẩy của nàng, vội an ủi.

​"Lý Đông Hải ! To gan!" Tiếng Hoàng thượng la hét.

​"Thần...thần.. thần... đáng chết!" Lý Đông Hải nơm nớp lo sợ.

​Ta quay lại, chỉ thấy cả thân người Lý Đông Hải đã quỳ rạp xuống đất, trán dính chặt trên nền đất, không dám di động.

​"Duẫn Nhi ." Tú Nghiên xoa khuôn mặt ta, để ta nhìn về phía nàng, vẫn như trước lo lắng hỏi, "Thật sự không có việc gì? Có bị thương không? Có đau hay không?"

​"Thật sự không có việc gì." Ta nhếch môi, bày ra nụ cười cho là tươi sáng nhất, "Đừng lo lắng."

​"Quận mã! Có bị thương không?" Phía sau truyền đến thanh âm của Hoàng thượng.

​Ta xoay người, đáp: "Hoàng thượng, ta không sao."

​Hoàng thượng cau mày, bộ dạng có vẻ lo lắng không thôi: "Có cần trẫm phân phó thái y đến xem cho ngươi?"

​"Không cần không cần." Ta vội ngăn cản, sợ thái y tới sẽ thoát y ta kiểm tra, "Thật sự không có việc gì, kiếm cũng chưa đụng tới cơ thể ta mà." Chỉ có thể nói dối để ngăn cản Hoàng thượng xúc động mà gọi thái y.

​"Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi." Hoàng thượng nhẹ nhàng thở ra, xoay người hướng Lý Đông Hải đang quỳ trên mặt đất trách mắng, "Lý Đông Hải , vừa rồi kiếm của ngươi thiếu chút nữa làm bị thương quận chúa, may mắn quận mã xả thân cứu giúp, nhưng cũng gần như mất mạng, hảo hảo một bữa xum họp, nhìn lại xem ngươi đã làm nó thành gì?!"

​"Thần, thần biết tội..." Lý Đông Hải ngay cả đầu cũng không dám ngẩng, thanh âm run rẩy, "Nhưng, nhưng quận chúa cùng quận mã... cũng không có chuyện gì, thỉnh, thỉnh Hoàng thượng thứ tội!!"

​"Nếu là có việc thì sao?!" Hoàng thượng trợn mắt trừng trừng, "Nếu người đã chết, có phải trẫm nên chặt đầu ngươi xuống chuộc tội hay không?!"

​"Hoàng thượng khai ân!!!!" Thân mình Lý Đông Hải nhất thời run rẩy không ngừng.

​"Hoàng thượng..." Quả thực không nhìn được nữa, ta muốn mở miệng khuyên Hoàng thượng chớ nên tức giận lãng phí khí lực, lại không ngờ Tú Nghiên đã nhanh hơn một bước: "Hoàng thượng, hôm nay gặp gỡ xin dừng ở đây đi, Nghiên Nhi mệt mỏi, phu quân cũng bị kinh hách, muốn về trước nghỉ ngơi."

​Hoàng thượng ngẩn người, vội hỏi: "Vậy... Nghiên Nhi , đêm nay trẫm vốn định giữ các ngươi ở trong cung nghỉ ngơi..."

​"Nghiên Nhi , ta không sao..." Ta vừa định nói, quận chúa đã liếc mắt trừng ta một cái, khiến lời cũng không cách nào thoát ra khỏi miệng, nàng lại hướng Hoàng thượng nói, "Hoàng thượng, thỉnh cho phép ta cùng phu quân hai người trở về." Vẻ mặt Tú Nghiên đã không còn dịu dàng như nãy, nét mặt nàng tái nhợt vẫn chưa khôi phục.

​Trừ bỏ Tú Nghiên , không ai dám nghiêm mặt lạnh lùng nói chuyên với Hoàng thượng như vậy.

​"Cái này... Được rồi, lần sau có thời gian sẽ cùng họp mặt." Hoàng thượng bất đắc dĩ thở dài, gật gật đầu, "Các ngươi trước trở về đi."

​"Tạ Hoàng thượng." Quận chúa hơi hơi hành lễ, lập tức kéo tay ta, xoay người rời đi.

​Quận chúa đi quá nhanh, ta còn chưa hành lễ đã bị nàng lôi kéo thất thểu rời khỏi, dọc trên đường về nhiều lần suýt ngã. Tú Nghiên không nói bất cứ lời nào, mà ta cũng chẳng biết nói gì, nên cứ như vậy trầm mặc cùng nàng xuất khỏi cung.

​"Nghiên Nhi , thật sự không có việc gì, ngươi đừng lo lắng như vậy." Cuối cùng ta gian nan mở miệng, ai dè Tú Nghiên hoàn toàn không để ý tới, yên lặng kéo ta hướng xe ngựa đã sớm chờ ở cách đó không xa.

​Trong xe, vẫn là trầm mặc. Tú Nghiên thủy chung nắm lấy tay ta, một chút không buông, đem bốn chữ "Im lặng là vàng" diễn dịch tinh tế đến xuất thần nhập hóa. Cuối cùng tới quận mã phủ, ta nhẹ nhàng thoát khỏi bàn tay nàng nắm nãy giờ, cười nói: "Trời tối rồi, ta cảm thấy thân mình không sạch, trước đi tắm rửa một cái."

​Nhưng động tác của nàng so với ta luôn nhanh hơn, lập tức túm lại cánh tay ta vừa mới bỏ, thanh âm trầm lạnh: "Ngươi băng bó ngực làm gì?"

​"Hả?" Ta giả ngu.

​"Ngươi buông cái tay kia ra." Tú Nghiên nói, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm cánh tay trái ta đang băng trên ngực.

​"Không, chỗ này có chút ngứa." Ta cười, loạn xạ gãi gãi.

​"Buông ra." Nét mặt quận chúa tức thì lạnh hơn.

​"Nghiên Nhi , đừng lo lắng." Ta thở dài, "Chỉ là một chút thương tổn."

​"Ta nói ngươi buông ra." Tú Nghiên hoàn toàn không thèm để ý lời ta.

​Ta bất đắc dĩ buông tay trái đang băng trên ngực, lộ ra nơi y sam hơi hơi bị xé rách, dính nhiều điểm máu.

​"Vừa nãy ngươi nói không có chuyện gì." Tú Nghiên nói, nắm lấy tay ta càng thêm chặt.

​"Vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại." Ta nhẹ giọng nói.

​Có lẽ là miệng vết thương không sâu, vừa nãy khi bắt đầu bị đâm hoàn toàn không có xuất huyết, cũng chẳng thấy đau. Nhưng trong lúc Tú Nghiên lôi ta xuất cung, cảm giác đau đớn mới bắt đầu xuất hiện, đến khi bước lên xe ngựa, thế nhưng cúi đầu lại phát hiện vạt áo ngực có ti ti vết máu.

​Quận chúa mím chặt môi, ta định nói gì đó, lại đã bị nàng không một lời túm xuống khỏi xe.

​Anh Nhi , Tiểu Thúy, Cửu tỷ cùng mọi người sớm chờ ở cửa, bọn hắn vừa định mở miệng, Tú Nghiên đã không để ý gì, dắt tay ta hướng vào trong phủ. Khi ánh mắt tất cả mọi người đều là nghi hoặc, Tú Nghiên hung hăng kéo ta trở về phòng, cửa vừa đóng lại, nàng đã thanh âm lạnh lùng nói: "Cởi quần áo ra."

​"Gì?" Ta xả khóe miệng.

​"Ta nói ngươi cởi quần áo ra." Ngữ khí Tú Nghiên cực kỳ không kiên nhẫn, mày nàng cau chặt, biểu tình như muốn nói "Chẳng lẽ ngươi điếc sao".

​"Ta... Chính là..." Ta có chút không biết làm sao.

​"Ngươi không cởi, ta giúp ngươi cởi." Quận chúa nâng cao cằm, tiến tới phía trước, bắt đầu muốn động thủ.

​"Ta cởi! Ta cởi!" Ta một bên lui về phía sau, một bên ý bảo quận chúa không nên kích động.

​Ông trời, vì sao lúc này ta lại cảm giác Tú Nghiên tựa như một tên sơn tặc, ngang ngược ức hiếp dân nữ a.


CHƯƠNG 92:

​Cởi bỏ vạt áo của mình, cũng không thoát xuống ngoại bào, ta mở vạt áo rộng ra. Quả nhiên, ở phía dưới giữa hai xương quai xanh, xuất hiện một vết đỏ, rất rõ ràng là nơi vừa bị đầu kiếm chạm vào. Miệng vết thương đích thực không sâu, có lẽ chỉ là cắt lên da thịt, rất mảnh và nhỏ, miệng khép lại cũng sẽ thật mau.

​"Xem đi, không có việc gì, nhiều lắm chỉ là thêm tiểu vết sẹo, vậy giờ là hai mươi vết, mỹ mãn." Ta nói giỡn.

​Quận chúa trừng mắt liếc nhìn ta, rồi tiến đến gần, khom thân thể xuống, nhíu mi nhìn nhìn, đến khi cảm thấy thương thế đích thực không nặng, sắc mặt nàng mới yên tĩnh trở lại. Lúc này, quận chúa đã khôi phục lại bản tính ôn nhu bình thường, đối với ta nói: "Trước mặc hảo y phục, đừng để lạnh, ngồi lên giường đi." Nói rồi xoay người đi tới hướng tủ gỗ, lấy ra chiếc rương bình thường ta vẫn mang ra ngoài chẩn y.

​Sau khi mở rương ra đặt ở trên bàn, Tú Nghiên đi tới bên cửa, nhẹ giọng hướng phía ngoài hô: "Anh Nhi ?"

​"Vâng." Quả nhiên, Anh Nhi luôn luôn ở ngoài cửa đợi lệnh.

​"Đi mang chậu nước ấm đến đây." Tú Nghiên phân phó.

​"Vâng, quận chúa." Anh Nhi vội đáp lời.

​Quận chúa quay lại, ngồi xuống gần bên ta, hỏi: "Chỉ có một vết thương này? Hay còn những nơi khác?"

​Ta cười: "Nghiên Nhi , ngươi không thấy sao, kiếm chỉ chạm đến nơi này của ta, những nơi khác không có việc gì."

​"Không có việc gì? Vừa mới trong cung ngươi cũng nói không có việc gì, nhưng bây giờ..." Tú Nghiên dừng lại, rồi sau đó thở dài, "Bây giờ còn đau hay không?"

​Ta lắc đầu.

​"Chúng ta căn bản là không nên tiến cung." Quận chúa rầu rĩ nói.

​"Ngoài ý muốn mà thôi." Ta không sao cả cười cười.

​Tú Nghiên ngẩng đầu, giống như hờn dỗi nói: "Đều là lỗi của tên đểu cán đó, nếu không phải hắn..."

​"Ha ha..." Nghe lời thoáng thô tục từ trong miệng Tú Nghiên - người ngày thường vẫn luôn cẩn thận trong từng câu chữ nói, ta không khỏi cười lên thành tiếng, "Ngươi gọi Lý đại nhân là tên đểu cán?"

​"Cười cái gì." Tú Nghiên sẳng giọng, "Còn không phải học theo ngươi."

​Ta cười gật gật đầu: "Phải phải phải, thật đúng là ví dụ tốt nhất cho câu 'gần đỏ thì đỏ' a."

​"Ngươi..." Quận chúa vừa định nói tiếp gì đó, ngoài cửa lại chợt truyền đến tiếng Anh Nhi kêu: "Quận chúa, nước ấm đã tới."

​"Ngươi ngồi yên ở đây." Tú Nghiên một bên dặn dò, một bên xoay người đi tới cửa, mở ra tiếp nhận nước ấm, rồi lại tiếp tục phân phó Anh Nhi nhường Cửu tỷ đi chuẩn bị bữa tối, sau đó mới đóng cửa quay lại phòng.

​Ta đi qua, đưa tay muốn tiếp nhận chậu thủy: "Nghiên Nhi , để ta tự mình..."

​Thấy ta tự ý đi tới, Tú Nghiên mấp máy miệng, né tránh ta, đem chậu thủy đặt xuống mặt đất bên giường, tức giận hướng ta nói: "Ngồi xuống."

​Chẳng qua chỉ là thương chút ngoài da, nhưng Tú Nghiên lại chiếu cố ta như bệnh nhân toàn thân phế liệt, bất đắc dĩ cười cười. Ta không muốn làm cho nàng mất đi bản tính ôn nhu, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời ngồi lại bên giường. Nhìn thấy nàng cúi đầu đem khăn mặt ngâm trong nước nóng, tỉ mỉ xoa vò, rồi lại xách lên dùng sức vắt khô. Khẽ ngẩng đầu, dùng ánh mắt ý bảo ta mở rộng vạt áo. Nhìn nét mặt nàng thực nghiêm túc, trong lòng cảm thấy như có dòng nước ấm chảy qua, từ nhỏ đến giờ chưa từng có người tinh tế tỉ mỉ, chiếu cố cho ta như vậy.

​Có lẽ một năm này, là quãng thời gian ta hạnh phúc nhất trong đời.

​Cần quý trọng a, Lâm Duẫn Nhi .

​Tú Nghiên cầm khăn mặt, thật cẩn thận lau lên vết thương, nhẹ giọng hỏi: "Đau không?"

​"Không đau." Ta lắc đầu, kiên nhẫn trả lời một câu hỏi đã vô số lần. Dù cho quả thật rằng Tú Nghiên là chuyện bé xé ra to, nhưng ta vẫn tuỳ hứng hưởng thụ lấy sủng ái lúc này của nàng.

​Thật không dễ dàng lau đi vết máu, Tú Nghiên bước tới cạnh bàn, lấy một lọ kim sang dược, nhẹ nhàng nói với ta : "Ngươi nhịn đau một chút."

​Tú Nghiên cau mày, thật cẩn thận đồ thuốc lên trên vết thương, môi mỏng mím chặt, tựa như còn đau đớn khó chịu hơn cả ta là người bị thương thật sự, khiến ta không khỏi cười thành tiếng. Tú Nghiên ngước mắt, nàng có lẽ đã quen với tật xấu ta hay thỉnh thoảng ngây ngô cười, sau khi liếc ta một cái, lại cúi đầu cẩn thận đồ thuốc. Đến khi hết thảy đã xong, Tú Nghiên thu hồi y rương, đưa ta ra ngoài dùng bữa.

​"Ai nha, đáng lẽ được ăn một chút mỹ thực trong cung, cuối cùng lại chẳng được gì." Nhớ tới những đồ ăn vừa nãy chưa đụng được nhiều, ta trong lòng không khỏi có chút tiếc hận.

​Tú Nghiên đứng bên cửa, tức giận sẳng giọng: "Nói nhăng gì đấy, đồ ăn trong nhà mới là mỹ thực."

​Nghe được chữ "Nhà" này ta không khỏi sửng sốt, lập tức cười gật gật đầu.

​Đây là lần đầu tiên.

​Lần đầu tiên ta có ý niệm về "Nhà".

​Sau bữa tối, Tú Nghiên trước đi tắm, còn ta thì lang thang ở trong sân.

​"Quận mã gia?" Phía sau truyền đến tiếng gọi.

​Ta quay đầu, phát hiện là Anh Nhi .

​"Anh Nhi ?" Ta cười cười, tiến đến gần nàng.

​"Hôm nay ngài cùng quận chúa tiến cung đã xảy ra chuyện gì sao?" Anh Nhi thoáng khẩn trương hỏi.

​Ta sửng sốt, để tránh cho nàng lo nghĩ, ta liền nói: "Không có đại sự gì, đừng lo lắng."

​Anh Nhi thở dài: "Hôm nay lúc quận chúa kéo ngài vào phủ, ta sợ muốn chết luôn, chưa bao giờ từng thấy quận chúa hoảng thành như vậy."

​Bóng đêm buông xuống, trong viện cực kỳ tĩnh lặng. Đột nhiên ta muốn qua Anh Nhi biết thêm nhiều hơn về quận chúa.

​"Trước kia quận chúa..." Ta không che giấu được lòng hiếu kỳ của mình, hỏi, "Là người như thế nào?"

​Anh Nhi hơi sửng sờ, lập tức cười nói: "Cô gia nhà chúng ta là muốn biết thêm về quận chúa sao?"

​Ta ngượng ngùng cười.

​Anh Nhi cúi đầu suy nghĩ, rồi nói: "Quận chúa là một người rất ôn nhu."

​"Ta từ nhỏ đã đứng bên người quận chúa, chưa bao giờ từng thấy nàng phát cáu, cho dù là đối đãi với hạ nhân, cũng rất ôn tồn nhã nhặn." Anh Nhi nói xong cười cười, "Ta còn từng hoài nghi liệu biểu tình của quận chúa sẽ không bao giờ thay đổi hay không."

​"Sẽ không thay đổi?" Ta sửng sốt.

​Anh Nhi gật gật đầu: "Ân, cho tới bây giờ chỉ đều là đối với người cười, vô luận là ai, hay là chuyện gì, cảm xúc đều chưa từng thay đổi."

​Nghe xong những lời này, ta không khỏi cười khẽ. Hai mươi năm, ta cho tới bây giờ đều là "Gặp hỉ thì cười, gặp bi thì lệ", nếu như vậy so sánh, ta cùng Tú Nghiên căn bản chính là người của hai thế giới.

​"Không biết nói thế này có phải hay không, chính là gần nhất... Sau khi gặp quận mã gia, quận chúa tựa hồ mới là một "Người" chân chính." Anh Nhi nói.

​"Người chân chính?" Ta khó hiểu.

​Anh Nhi cười cười: "Người biết cười, đương nhiên cũng sẽ biết khóc, biết tức giận, nhưng quận chúa lại rất ít đối với mọi người biểu lộ ra cảm xúc đó, cho dù là ta từ nhỏ bồi bên người nàng. Nhưng từ sau khi quận mã gia xuất hiện, ta thường thấy được quận chúa hoàn toàn bất đồng với trước đây, hay là, cuối cùng thấy được quận chúa chân chính. Tựa như vừa rồi, quận chúa mặt lạnh, cái gì cũng không quản lôi kéo ngài đi vào trong phủ, chúng ta đều sợ hãi. Nhưng không biết vì sao, trong lòng ta lại âm thầm cảm thấy cao hứng thay quận chúa, bởi vì quận chúa bây giờ, mới là chính mình sống chân thật nhất."

​Là như vậy sao, quận chúa chân chính? Không thể tưởng được Anh Nhi sẽ đối với biểu hiện "Phát cáu" của quận chúa giải nghĩa sâu như vậy, điều này khiến cho đầu ta một mảnh hỗn độn.

​"Cái kia... Quận mã gia..." Anh Nhi đột nhiên thấp giọng, tựa như có chút ngượng ngùng.

​"Sao vậy?" Thấy Anh Nhi ấp úng như vậy, ta liền hỏi.

​"A Mộc ca hắn..." Ngoài cái tên được thốt ra, Anh Nhi không nói thêm gì nữa.

​"A..." Ta lập tức minh bạch, gật gật đầu, "Ngươi là nói Nhị sư huynh?"

​"Hắn có..." Anh Nhi nhăn nhó, sau khi lẩm bẩm một đống những lời mơ hồ, nàng nói, "Hắn có nói muốn tới kinh thành thăm ngài hay không?" Thăm ta? Kỳ thật ngươi muốn hỏi, là Nhị sư huynh có tới kinh thành thăm ngươi hay không chứ gì?

​"Đại khái là..." Ta gãi gãi đầu, nói ra lời Nhị sư huynh từng nói, "Hắn nói hắn rất muốn tới kinh thành thăm ngươi."

​Quả nhiên, Anh Nhi tức thì đỏ mặt.

​"Bất quá..." Ta tiếp tục nói, "Bởi vì ta không ở y quán, sư phụ thiếu nhân công, Nhị sư huynh hẳn là không thể..."

​"Cũng đúng, cũng đúng." Anh Nhi một bộ như đã hiểu rõ, nhưng ta vẫn có thể thấy nét mặt nàng biến hóa tức thì, từ thẹn thùng trở thành thất vọng, nhưng chỉ có thể làm như không sao, "Việc ở y quán quan trọng, nếu không, Lương đại phu nhất định bề bộn chết." Nói rồi, còn miễn cưỡng cười cười. Ta muốn an ủi vài câu, Anh Nhi lại nói: "Quận mã gia, ta trước đi làm việc." Sau đó không quay đầu lại lặng lẽ ly khai.

​Nhìn bóng lưng của nàng, trừ bỏ thở dài ta chẳng biết nên làm gì nữa.

​Nhị sư huynh, ngươi có biết nơi này có một nữ tử ngày đêm vướng bận đến ngươi hay không.

​Sau khi tắm rửa thân mình, ngoài tản bộ, ta đều đến thư phòng xem thư, đây là việc mỗi đêm trước khi đi ngủ ta thường làm. Quận chúa cũng sẽ tới thư phòng mang theo sách mình thích đọc, ngồi ở bên cạnh ta xem. Thông thường nếu cứ như vậy, mọi việc đều bị phá hỏng. Xem thư là một việc rất cần chuyên tâm, nhất là xem thư y thuật. Nhưng có người trong lòng ngồi ở bên cạnh, ta làm sao có thể đem tâm đặt ở trên thư? Có một lần ta cả gan đề nghị Tú Nghiên cùng mình phân phòng đọc sách, nàng lúc ấy không nói một lời yên lặng rời đi, và mọi việc cứ "không nói một lời" như vậy tiếp diễn, cho đến khi ta mặt dày mày dạn hống nàng cao hứng cùng ta đến thư phòng đọc sách mới thôi.

​Vì thế, mọi việc biến thành thế này -- ta thường thường sẽ không tự chủ mà liếc mắt về phía Tú Nghiên đang ngồi bên cạnh, thư bản* với ta bỗng chốc biến thành trang trí. Nhưng việc này không thể trách ta, bởi vì quận chúa sau khi tắm xong, luôn mặc y sam đạm tố, mùi thơm trên người nàng thoang thoảng tản ra, tóc đen tùy ý xõa thẳng. Trong đêm Tú Nghiên ôn nhu như vậy càng khiến tim ta đập loạn. (*:sách vở)

​Tương phản với tâm thuật bất chánh của ta, quận chúa bình thường coi sách đều rất chuyên chú, coi ta tọa ở bên cạnh như kẻ vô hình. Cho nên, khi Tú Nghiên đã xem gần hết một nửa thư đem tới, ta chỉ mới lật được vài tờ, thậm chí có khi không hề động. Có đôi lúc Tú Nghiên chú ý tới ánh mắt của ta, nàng ngước mắt lên nhìn nghi hoặc, rồi nhẹ giọng hỏi làm sao. Ta sẽ đỏ mặt nói "Không có gì", hay là trêu chọc nàng một chút, khiến mặt nàng thoáng chốc đổi thành hồng.

​Nhưng hôm nay tuyệt đối là ngoại lệ.

​Suốt buổi trưa, Tú Nghiên công đạo cho ta quy củ tiến cung, khiến ta chẳng còn thời gian ngủ nữa. Vì vậy, chỉ vừa đem thư mở ra, hai mí mắt đã tức thì đánh lộn. Mới nhìn chưa quá vài tờ, ta ngay cả hứng trí trộm liếc người trong lòng cũng không hề có, cả thân mình giống như lợn chết gục ở trên bàn.

​"Duẫn Nhi ?" Tú Nghiên đến sát gần, ôn nhu hỏi, "Mệt nhọc sao?"

​Ta gật gật đầu, ngay cả miệng cũng lười mở ra.

​Tú Nghiên nhẹ nhàng vuốt ve ót ta: "Ngươi trước ngủ đi, ta xem hết đoạn này sẽ ngủ."

​"Vậy..." Ta ngẩng đầu, uể oải nhìn Tú Nghiên , "Vậy ngươi cũng ngủ sớm chút, đừng để lạnh." Sau đó không quay đầu bước hướng phòng ngủ.

​Cởi bỏ ngoại bào, đem mình thoải mái nằm trên giường lớn, chẳng kịp suy nghĩ thêm gì, ta vừa nằm xuống liền ngủ ngay. Không biết qua bao lâu, phía sau đột nhiên có chút hơi lạnh truyền vào, ý thức được là Tú Nghiên lên giường, ta muốn xoay người lại ôm nàng.

​"Đừng quay tới, ngủ đi." Tú Nghiên ôn nhu nói bên tai ta, nàng đem thân mình dán chặt lên lưng, vươn tay chặn ngang eo ôm ta vào lòng. Từ trước đến nay đều là ta ngủ ở cạnh ngoài, và cũng là ta ôm quận chúa ngủ, hôm nay đột nhiên thay đổi, khiến ta thực có chút không quen. Huống chi chân tay Tú Nghiên vốn lạnh như băng, luôn là ta dùng thân ấm nóng che cho nàng đi vào giấc ngủ. Nghĩ vậy, ta lại muốn xoay thân mình.

​"Nói ngươi đừng động." Quận chúa dùng thêm lực vây quanh eo ta, để cho ta không thể xoay người, nhẹ hỏi, "Miệng vết thương còn đau không?"

​"Miệng vết thương?" Ta sửng sốt, thậm chí đã quên trên người vừa mới gia tăng thêm một tiểu vết sẹo, lập tức nói, "Không đau."

​Tú Nghiên nghe rồi, đưa mặt gần sát ót ta hơn, vuốt ve vài cái, nỉ non nói: "Ngủ đi."

​Chợt ý thức được là Tú Nghiên sợ khi ta ôm nàng ngủ, sẽ không cẩn thận đụng tới miệng vết thương, trong lòng không khỏi ấm áp.

​"Nghiên Nhi ." Ta khẽ hô.

​"Ân?"

​"Anh Nhi nàng..." Nhớ lại cuộc đối thoại ở trong sân lúc chạng vạng, ta không nén được cười cười, "Hôm nay nàng nói với ta, ngươi là một người rất ôn nhu."

​Tú Nghiên không nói gì, chỉ thấp giọng hỏi: "Như thế nào Anh Nhi lại đột nhiên nói với ngươi những lời đó?"

​Ta nói: "Không, nàng lo lắng ngươi đã xảy ra chuyện gì ở trong cung, nên chạy tới hỏi ta. Ta nói với nàng không có chuyện gì đại sự, thuận tiện hướng nàng hỏi chút trước kia ngươi như thế nào."

​"Vậy ngươi đã biết chưa." Cảm giác được ở phía sau Tú Nghiên đang cười, "Trước kia ta là người thế nào?"

​"Thực ôn nhu, rất ít phát cáu, rất ít..." Ta dừng một chút, nhẹ giọng nói, "Rất ít rơi lệ."

​Tú Nghiên không nói gì, qua một lúc lâu, nàng lại hỏi: "Còn bây giờ, ngươi cảm thấy ta là người thế nào?"

​"So với trước kia càng ôn nhu." Ta cười.

​"Ba hoa." Tú Nghiên sẳng giọng, thanh âm bỗng trở nên trầm thấp, "Ta bây giờ... Luôn phát cáu, cả ngày đối với ngươi bực mình, còn... Còn luôn rơi lệ."

​Ta vội nắm chặt bàn tay nàng ôm trên lưng, lòng thầm thở dài, nghiêm túc nói: "Trong những người ta từng gặp, ngươi là người đối với ta ôn nhu nhất, cũng là bao dung nhất. Vô luận là ngươi trước kia, hay ngươi bây giờ, ta đều thích."

​"Ngươi đúng là như thế." Tú Nghiên thở dài, bất đắc dĩ nói, "Dùng hết thảy lời hay trên thế gian này để hống ta, chỉ cần nghe, ta chẳng còn có thể làm gì. Bất quá... Dù ta bây giờ luôn phát cáu, luôn rơi lệ, nhưng cảm giác, ta so với trước kia hạnh phúc hơn nhiều. Hay là... Ta bây giờ mới chân chính là ta."

​Cùng với kết luận của Anh Nhi giống nhau như đúc.

​Ta không nén được cười cười.

​Đột nhiên nhớ tới gì đó, nhưng không biết nên nói hay không, cuối cùng ta mở miệng: "Ngươi biết không, Anh Nhi nàng..."

​"Anh Nhi làm sao?"

​"Nàng yêu thích Nhị sư huynh." Ta nói.

​Quận chúa nghe xong, cười cười: "Ân, ta biết."

​"Nhị sư huynh cũng thích Anh Nhi ." Ta nói.

​"Thật sự?" Tú Nghiên sửng sốt, cảm giác được nàng hơi ngẩng đầu, "Vậy..."

​"Sao?"

​"Không bằng, nhường Nhị sư huynh tới cầu hôn Anh Nhi đi?" Tú Nghiên nói.

​"Cầu hôn?" Ta sửng sốt, lập tức tỏ vẻ đồng tình, "Ý này không tệ."

​Tú Nghiên siết chặt hơn hai cánh tay ôm ta, giọng nói không thể che hết ý cười: "Trước đừng nói cho Anh Nhi , để nha đầu kia đến lúc đó vui đến rơi lệ."

​"Ngươi từ khi nào lại có hứng thú làm bà mai vậy?" Ta trêu ghẹo.

​Tú Nghiên không để ý, chỉ cười nhẹ nói: "Việc này nói đến đây thôi, trước ngủ đi, sáng mai ngươi lại không đứng dậy nổi."

​"Ân." Ta ngoan ngoãn ngậm miệng.

​Cảm giác được Tú Nghiên nhẹ nhàng hôn bờ vai ta, sau đó ôm sát ta lại, không nói thêm gì nữa. Ta cung thân mình, cuộn tròn nằm trong ngực Tú Nghiên , không dám đi vào giấc ngủ. Liều mạng cố gắng để mình thanh tỉnh, cũng vừa lưu ý tới hơi thở Tú Nghiên . Đợi đến khi hơi thở nàng đều đều, ta nhẹ hô một tiếng, xác định Tú Nghiên đã ngủ say, ta mới lén lút xoay người lại.

​Thuần thục ôm Tú Nghiên vào lòng, nàng say ngủ chỉ nỉ non vài tiếng, tùy ý theo động tác của ta. Đến khi sát gần, cảm nhận được chân tay nàng lạnh băng như dự liệu. Có lẽ Tú Nghiên mơ hồ cảm thấy được động tác của ta, theo bản năng lao vào lòng ngực đi tìm hơi ấm, còn dịch chuyển thân mình, tìm một tư thế thoải mái trong ngực ta ngủ.

​Không khỏi thở dài, ta dùng ấm áp của mình gắt gao bao bọc Tú Nghiên rét lạnh.

​Quả nhiên.

​Quận chúa đích thực là con giun trong bụng ta.

​Ngày hôm sau, ta không dậy nổi.

CHƯƠNG 93: Suy nghĩ của Nhị sư huynh


​Nửa năm.

​A Duẫn sư muội rời đi y quán đến kinh thành đã nửa năm rồi. Trong nửa năm đó, A Duẫn sư muội luôn luôn đều đặn viết thư về, và sư phụ cũng đúng kỳ hồi âm cho nàng. Sự việc được tiến hành vô cùng thuận lợi, A Duẫn sư muội cùng quận chúa thành hôn, Vương gia an tâm đi đến Ký Châu, không một người nào hoài nghi là giả. Nhưng, tựa hồ chỉ có một mình ta là không hiểu được. Thực sự một chút cũng không hiểu nổi.

​Tại sao quận chúa lại chọn A Duẫn sư muội làm "Giả quận mã"?

​Tại sao sư phụ lại phát khí lớn như vậy, không cho A Duẫn sư muội trợ giúp quận chúa đây?

​Tại sao dù cho sư phụ cực lực phản đối, A Duẫn sư muội vẫn kiên quyết muốn đi cùng quận chúa?

​Ta thật sự, một chút cũng không hiểu.

​Nhưng ta biết, nửa năm này tâm tình sư phụ quả thật không vui. Một sư phụ luôn luôn ưa lải nhải, có thể vì chút chuyện nhỏ dong dài nửa ngày, mỗi bữa cơm đều ăn hai chén đại, tỉ mỉ cẩn thận bắt mạch cho bệnh nhân. Nhưng sư phụ giờ đây, thậm chí một chén cơm cũng chỉ ăn nửa bát, lúc bắt mạch lại thỉnh thoảng ngẩn người.

​Gần đây, sư phụ bị bệnh.

​Bệnh rất nghiêm trọng.

​Hắn luôn thì thào kêu tên A Duẫn sư muội, không phải kêu "A Duẫn ", mà là kêu "Duẫn Nhi ". Ta từng hỏi sư phụ rốt cuộc làm sao, nhưng hắn chẳng nói gì. Chỉ nhìn ta lắc đầu, sau đó thở dài. Ở trong thư sư phụ lại chưa từng hướng A Duẫn sư muội nhắc tới bệnh tình của mình, chỉ nói y quán hết thảy bình an, không cần lo lắng.

​Chính là gần đây, bệnh tình của sư phụ lại càng thêm nặng, thân thể dần dần gầy yếu, thậm chí đến nói cũng không nói được.

​Vì vậy, ta quyết định lên kinh thành, đem tình trạng của sư phụ nói cho A Duẫn sư muội. Ta cảm thấy dù bất kể thế nào, nàng cũng phải về thăm sư phụ.

​Ta nói dối sư phụ rằng phải về nhà để thăm mẫu thân. Sư phụ không hoài nghi gì, chỉ gật gật đầu coi như phê chuẩn. Từ khi A Duẫn sư muội đến kinh thành, không đúng, phải là từ khi A Duẫn sư muội thành thân với quận chúa, sư phụ tựa hồ đối với chuyện gì cũng không để tâm, giống như có chuyện gì đó khiến tâm hắn loạn, không rảnh để đi bận tâm cái khác -- điều đó càng làm quyết tâm ta lên kinh thành tìm A Duẫn sư muội thêm kiên định.

​Trải qua mấy ngày xóc nảy, cuối cùng tới được kinh thành. Nhưng người trong vương phủ nói, A Duẫn sư muội cùng quận chúa không ở vương phủ, mà là ở... Quận mã phủ.

​Hỏi qua vài người đi đường, rồi đi quanh quẩn một hồi, cuối cùng ta tới được... Ân? Sao lại có nhiều người xếp hàng ở ngoài quận mã phủ như vậy? Hơn nữa, người xếp hàng đại đa số đều là áo quần rách rưới, thân thể gầy yếu. Nơi này... Liệu có đúng là quận mã phủ hay không? Ta bước tới cửa, muốn nhìn vào bên trong một chút.

​"Này! ... Này! Nói ngươi đấy!!"

​Ta quay đầu, thấy một trung niên nam tử đang trừng mắt nhìn ta, trên mặt râu ria hỗn độn, quần áo đắp đầy mụn vá.

​"Ngươi đừng chen ngang, ra sau xếp hàng đi!" Nam nhân trung niên trách mắng.

​Chen ngang? Xếp hàng?

​"Đúng là tuổi trẻ bây giờ thật chẳng ra sao." Phía trước một lão phụ nhân cũng phối hợp liếc ta một cái.

​"Cho dù là miễn phí cũng đừng có như vậy! Tất cả mọi người đều có bệnh, ngươi cho rằng chỉ mình ngươi có sao?" Một lão nhân gia cũng xen vào nói.

​Bỗng chốc, ta trở thành kẻ chọc giận rất nhiều người. Mọi người đều là oán hận nhìn ta, nét mặt tựa như phát hỏa.

​"Vị kế tiếp!" Đột nhiên có thanh âm quen thuộc từ phía xa truyền tới, ta kích động, vội xoay người lại.

​Là Anh Nhi muội.

​"Anh Nhi muội!!!" Ta nhịn không được hô to.

​Anh Nhi muội quay đầu, cùng ta bốn mắt nhìn nhau.

​"A Mộc ca?" Anh Nhi muội dường như rất kinh ngạc, lập tức chạy tới, cười lên rạng ngời, "Huynh đã đến rồi? Huynh đến thăm ta sao?"

​"Ách... Ân, cũng là..." Ta xấu hổ gật đầu.

​"Chớ đứng, mau vào đi." Anh Nhi muội cười híp mắt tiếp đón ta vào.

​Ta do dự theo sát Anh Nhi vào cửa, theo sau là vô số ánh mắt tựa như đao găm hận không thể bóp chết ta.

​"Anh Nhi muội, nơi này là quận mã phủ sao?" Ta nhẹ giọng hỏi.

​"Phải a." Anh Nhi muội chớp chớp mắt trả lời.

​"Vậy thế nào... Những người bên ngoài kia đều nói bọn hắn có bệnh?" Ta hỏi.

​Anh Nhi muội cười cười: "A... Là như vậy, mấy tháng trước, quận mã gia bắt đầu miễn phí xem bệnh giúp người nghèo trong thành, dần dần, ngày càng nhiều người biết quận mã của Tú Nghiên quận chúa là một đại phu, còn miễn phí thay người bắt mạch, cho nên bây giờ, mọi người đều đến xếp hàng xem bệnh."

​Quận mã gia? A, hẳn là nói A Duẫn sư muội.

​"Nha..." Thì ra là thế, ta gật gật đầu.

​Anh Nhi muội dẫn ta đến một gian tiểu sảnh, để ta ngồi xuống: "A Mộc ca, ta nói người đưa chút đồ ăn đến cho huynh, huynh ngồi đây đợi. Trước ta đang vội, lát nữa sẽ quay trở lại cùng huynh."

​"A... Cái kia..." Ta vội hỏi, "Sư muội... Muội... Không phải." Thiếu chút nữa lỡ lời, "Ta thế này được rồi, chỉ muốn hỏi... Sư đệ đâu?"

​"Quận mã gia đang chẩn bệnh giúp người ta, đến trước giờ cơm chiều mới chấm dứt." Anh Nhi muội nói.

​"Nha." Ta gật gật đầu.

​"Vậy trước huynh ngồi một lát nha." Nói rồi Anh Nhi muội xoay người rời đi.

​Nhìn bóng lưng của Anh Nhi muội ngày càng xa dần, lòng của ta như đang kịch liệt giao chiến Nói ra đi, dù cho có chút ngượng ngùng, nhưng hãy nói đi!

​Phải chính mình tự lực!

​"A... Cái kia..." Ta kêu nàng, sợ hãi nếu giờ không nói ra, sẽ không còn kịp nữa.

​"Sao vậy?" Anh Nhi muội xoay người, nghi hoặc hỏi.

​"Ta muốn ăn đồ nóng., là thịt a, nếu có thể, cám tạ." Ta nói.

​Mặc dù bây giờ thời tiết đã bắt đầu chuyển ấm, nhưng vẫn còn vương chút hơi lạnh. Nếu Anh Nhi muội để cho người ta mang đến đồ ăn lạnh, chắc ta sẽ chết mất thôi.

​Anh Nhi muội mỉm cười: "Không thành vấn đề."

​Quả nhiên, vẫn là Anh Nhi muội đối với ta tốt nhất.

​Cuối cùng chờ đợi gặp được A Duẫn sư muội thì cũng vào đêm.

​"Nhị sư huynh!" A Duẫn sư muội vừa vào cửa, liền hô.

​A Duẫn sư muội gầy quá.

​Ta bước qua, không nói lời nào hung hăng ôm nàng, giống như trước kia mỗi lần lâu không gặp lại, ôm thật chặt chẽ, gắt gao.

​"Nhị sư huynh... Đủ rồi..." Và mỗi lần cũng là A Duẫn sư muội kêu ta dừng lại.

​"Mộc công tử." Người bên cạnh nhẹ giọng hô, ta xoay người nhìn, là Tú Nghiên quận chúa.

​Sắc mặt quận chúa so với trước kia hồng nhuận hơn nhiều, thân thể cũng rõ ràng tốt hơn hẳn trước, trên mặt nàng không thay đổi vẫn luôn duy trì nụ cười ấm áp. Nhưng nếu nhìn lại, nàng tựa như có thêm một điều gì đó. Có thêm... Không biết nên nói thế nào nhỉ, so với trước kia, dường như quận chúa giờ đây càng thêm đoan trang, giơ tay nhấc chân cũng là... Từ kia là gì nhỉ? A, đúng rồi, thanh nhã. Trước kia nàng là một quận chúa tao nhã, còn giờ nàng là một đoan trang thanh nhã phu nhân.

​Hơn nữa, ánh mắt quận chúa nhìn A Duẫn sư muội.

​Mỗi lần nàng hướng nhìn phía A Duẫn sư muội, trong song mắt kia lại sẽ hơi hơi mỉm cười, đây là cảm xúc tuyệt đối sẽ không xuất hiện khi nàng nhìn về phía người khác. Ngay cả ta, quận chúa cũng chẳng nhìn với ánh mắt như vậy, dù rằng, nàng từng đối với ta... Chẳng lẽ, nàng đã yêu thương người khác? Cũng bởi vì nửa năm sống chung?

​Càng nhìn lại càng thấy giống, vô luận là động tác nhẹ nhàng giúp A Duẫn sư muội sửa lại vạt áo, hay là giận mắng A Duẫn sư muội một câu, thậm chí trên bàn cơm gắp thức ăn cho A Duẫn sư muội, tất cả đều lộ ra nồng đậm yêu thương.

​Yêu thương?

​Chẳng lẽ... Chẳng lẽ!

​"Nhị sư huynh? ...Nhị sư huynh!"

​"A?" Ta lấy lại tinh thần.

​"Đừng ngẩn người nữa, dùng bữa đi." A Duẫn sư muội gắp miếng thịt dê cho ta.

​Ta vội cúi đầu ăn cơm.

​Vừa nãy ta đang suy nghĩ gì? Chuyên tâm ăn cơm, chuyên tâm ăn cơm!

​Sau khi ăn xong, ta cùng A Duẫn sư muội, và quận chúa đến hậu viện tản bộ.

​Sau một hồi lâu không nói gì, ta bắt đầu nói vào trọng điểm.

​Mục đích lần này ta tới kinh thành.

​"Sư phụ hắn bị bệnh." Ta nói.

​A Duẫn sư muội sửng sốt, lập tức vội hỏi: "Bị bệnh? Bệnh gì? Có nghiêm trọng không?"

​"Sư phụ hắn bình thường vẫn liên tục nói, giờ lại nói không ra..." Ta thở dài.

​A Duẫn sư muội cả người bất động, chỉ sững sờ nhìn ta.

​Quận chúa vươn tay, thực tự nhiên nhẹ nhàng cầm lấy tay A Duẫn sư muội, quay đầu đối với ta ôn nhu nói: "Như vậy đi, ngài mai ta cùng Duẫn Nhi sẽ lên đường trở về thăm Lương đại phu."

​Chứng kiến quận chúa như vậy, trong lòng ta âm thầm kinh hãi. Vô luận là thần thái, động tác, hay là giọng điệu, đều giống như...Thê tử A Duẫn sư muội.

​Vội vàng chặt đứt những điều mình miên man suy nghĩ, ta gật gật đầu: "Ân, ta lần này cũng là muốn..."

​"Ta cùng Nhị sư huynh trở về được rồi, Nghiên Nhi ngươi ở lại đây đi." A Duẫn sư muội đột nhiên nói.

​"Duẫn Nhi ?" Quận chúa ngẩn người, tựa như không thể tin được những lời A Duẫn sư muội vừa nói.

​"Y quán cách xa kinh thành, cả đường xóc nảy, thân thể ngươi..." Không chờ A Duẫn sư muội nói xong, quận chúa đã cắt đứt nàng: "Không sao, không cần lo lắng cho ta."

​"Ngươi hãy nghe ta nói..." A Duẫn sư muội thở dài, vẫn muốn ngăn cản quận chúa xúc động muốn đi.

​Ta cũng không nhịn được khuyên nhủ: "Quận chúa, ngài hãy nghe sư... đệ nói đi, thân thể ngài yếu đuối..."

​Quận chúa chỉ hơi hơi cười, lại quay đầu đối A Duẫn sư muội nói: "Ta trở về trước thu thập quần áo, sáng mai chúng ta cùng đi." Nói rồi xoay người ly khai viện tử.

​"Nghiên Nhi ..." A Duẫn sư muội bất đắc dĩ thở dài, quay đầu nói với ta, "Nhị sư huynh, sáng sớm ngày mai hai chúng ta cùng đi... Ta sẽ, thuyết phục quận chúa không đi." Nàng nói rồi vội vàng theo chân quận chúa.

​Nhìn bóng lưng hai người rời đi, càng nhìn ta càng cảm thấy... Thật giống như một đôi... Vợ chồng?

​Trời ạ, ta lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh. Dùng sức lắc đầu, hi vọng như vậy có thể khiến cho chính mình thanh tỉnh. Bây giờ, trong viện chỉ còn lại một mình ta... Đột nhiên có cảm giác hơi chút âm trầm... Đúng rồi, Anh Nhi muội đâu? Vừa mới thấy nàng ở đại sảnh... Hảo, đi tìm nàng, đã lâu không cùng nàng nói chuyện phiếm.

​Vì thế ta vội vàng rời khỏi nội viện u ám quỷ dị.


CHƯƠNG 94:


​Theo sát phía sau quận chúa trở vào phòng, ta gọi nàng: "Nghiên Nhi ?"

​"Ân?" Nàng tùy tiện đáp, cũng không quay lại nhìn ta, chỉ đi thẳng tới trước tủ bắt đầu thu dọn y phục.

​Ta đi qua, đem cửa tủ quần áo đóng lại: "Nghiên Nhi , ta rất mau trở về."

​"Ta nói rồi..." Nàng giương mắt nhìn ta, vừa vươn tay mở tủ vừa nói, "Không cần lo lắng cho ta, ta và ngươi cùng đi."

​Tiếp tục đóng cửa tủ lại, ta nói: "Ta rất mau trở về, ngươi ở tại chỗ này chờ ta đi."

​Quận chúa nhìn chằm chằm ta, không nói một câu nào. Ta cũng mím chặt môi, sống chết không chịu thua nàng.

​Cuối cùng, ánh mắt của nàng dịu lại, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Hảo, ta chờ ngươi trở lại."

​Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười cười: "Để ta tự mình thu thập quần áo, ngươi trước đi tắm rửa đi."

​Tú Nghiên thở dài: "Không cho ta đi cùng, ít nhất cũng để ta giúp ngươi chuẩn bị đi?"

​"Hảo, hảo." Ta gật gật đầu, vội tránh ra chỗ khác.

​Lộ trình trở về y quán, cũng ít nhất hơn mười ngày đường. Bôn ba vất vả như vậy, thân mình quận chúa làm sao chịu nổi đây. Mất bao nhiêu công sức mới nuôi trở nên khỏe mạnh, chẳng lẽ lại muốn mất đi. Ở quận mã phủ ăn ngon hảo ngụ, còn ngồi xe ngựa ngày đêm dày vò, làm sao ta có thể nhường quận chúa theo ta chịu khổ?

​Bây giờ chỉ có thể nghịch ý nàng thôi.

​Tin "Sư phụ bệnh nặng" khiến lòng ta đau thắt, nhớ trước kia khi ta khăng khăng muốn làm giả quận mã, sư phụ cũng đã giận đến cực kỳ. Nhất định là bởi vì ta, sư phụ mới có thể bệnh đến như vậy. Cảm giác áy náy từng chút một ăn sâu vào trong cơ thể, ta thầm nghĩ phải thực mau trở về, nhìn lão nhân gia hiện giờ ra sao. Nhưng vô luận phát sinh chuyện gì, ta nhất định cũng sẽ trở lại quận mã phủ, một năm này, ta phải cùng quận chúa trôi qua.

​Buổi tối khi đi ngủ, quận chúa luôn luôn ôm ta thật chặt, như sợ bất chợt một lúc nào đó ta sẽ biến đi. Ta biết Tú Nghiên lo lắng cho ta, dù nàng không nói gì, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được. Tựa hồ cả đêm nàng cũng chưa đi vào giấc ngủ, nhiều lần ta mở miệng mời nàng an tâm ngủ đi, nàng đều sẳng giọng: "Sáng mai ngươi phải lên đường, nên hảo hảo ngủ là ngươi mới đúng, mau nhắm mắt lại."

​Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, ta cảm giác được Tú Nghiên đã muốn rời giường.

​"Nghiên Nhi ?" Ta mơ hồ gọi.

​Tú Nghiên hạ thấp thân thể, hôn hôn lên trán của ta: "Ngươi cứ tiếp tục ngủ đi, bây giờ vẫn còn rất sớm." Nói rồi nàng giúp ta đắp hảo mền lại, mặc lên ngoại bào, hướng cửa phòng ly khai.

​Không biết Tú Nghiên là muốn đi đâu, nhưng bởi vì tối qua ta và nàng cùng nhau mất ngủ, khiến cho ta thật sự mỏi mệt, hoàn toàn không chút tinh lực nào để lý giải vì sao nàng ra khỏi phòng, có lẽ là muốn đi nhà vệ sinh thôi. Nghĩ vậy, ta lại nặng trĩu đi vào trong mộng.

​Đến khi quận chúa tới đánh thức ta thì trời đã sáng.

​Sau khi dùng xong cơm sáng, ta cùng Nhị sư huynh bước tới xe ngựa trước cửa, rất nhiều hạ nhân đã đợi ở đó đưa tiễn chúng ta.

​Tú Nghiên đưa cho ta một chiếc hòm bọc vải, nói: "Duẫn Nhi , đây là bánh táo đỏ ngươi yêu thích nhất, trên đường đói bụng thì ăn."

​"Quận mã gia, đây là chính tay quận chúa xuống bếp làm cho ngài khi còn sáng sớm." Anh Nhi cười nói.

​Nguyên lai quận chúa sáng sớm nay đột nhiên rời phòng, là bởi vì muốn chính tay làm đồ ăn cho ta. Tiếp nhận hòm bánh táo đỏ, ta như có thể cảm thấy bên trong vẫn còn nhiệt lượng, cuống họng như nghẹn lại, không biết nên nói điều gì.

​"Đây là mấy ngày trước ta theo Tiểu Thúy học, không biết có hợp khẩu vị của ngươi hay không, cứ dùng ăn tạm." Tú Nghiên nói, khuôn mặt nàng ửng đỏ.

​"Ta nhất định thích." Ta cười gắt gao ôm bảo bối vào trong lồng ngực.

​"Duẫn Nhi , ngọc bội có mang trên người không?" Quận chúa lại hỏi.

​Ta nhanh chóng kéo ra ngoại bào, để lộ ngọc bội có thêu chữ "Nghiên" giắt bên quần áo: "Ở đây."

​"Cái này có thể bảo bình an, đừng làm mất..." Tú Nghiên giúp ta sửa sang lại áo bào, rồi tiếp tục căn dặn, "Bây giờ trời có chút lạnh, khi nào nhiệt nóng, ngươi phải chú ý mặc tốt y phục, đừng quá tùy tiện. Trên đường thích gì cứ ăn, đừng quá qua loa đạm bạc, còn nữa..." Quận chúa dừng một chút, nói, "Trên đường đừng đi trêu chọc người khác."

​"Trêu chọc người khác? A... Sẽ không." Ta vội gật đầu, "Huống chi người như Hùng Thập Đại đâu phải nơi nơi đều có, lần trước chúng ta đụng phải một rồi, rất khó gặp được đến người thứ hai."

​"Ta không phải nói Hùng đại ca!" Tú Nghiên mấp máy môi, bất đắc dĩ nhìn ta, rồi thở dài một hơi, "Quên đi, nhớ bảo vệ tốt chính mình, và...thay ta hướng Lương đại phu gửi lời thăm hỏi."

​"Ân." Tuy không biết quận chúa rốt cuộc muốn biểu đạt gì, nhưng bởi vì ta đã có thói quen với tình huống này, nên chỉ thực nghe lời đáp ứng.

​"Đúng rồi." Ta lại nói, hạ thấp thanh âm, "Ngươi phải cẩn thận... Tiểu Thúy." Vừa nãy khi nghe quận chúa nói nàng cùng Tiểu Thúy học làm bánh táo đỏ, ta không hiểu vì sao chợt cảm thấy không yên lòng.

​"... Kỳ thật, ta cảm thấy Tiểu Thúy là người rất tốt." Quận chúa nhíu mày nói.

​"Vô luận thế nào, ngươi vẫn là phải cẩn thận..." Vừa định nói thêm vài câu, đột nhiên phát hiện đám người phía sau có vẻ không kiên nhẫn, có người thì ngáp, người thì nói chuyện, lại có người vò đầu, hay nhìn trời xanh. Dù sao, bọn hắn cũng đang cố gắng nhắn nhủ cho ta cùng quận chúa biết: có thể đừng hàn huyên nữa không?

​Có lẽ ta cùng quận chúa quả thật đã đứng ở đây hàn huyên hơn nửa ngày rồi.

​"Được rồi." Ta biết điều nhanh chóng nói câu chấm dứt, "Ta phải đi, ngươi chú ý thân thể, ta sẽ mau trở lại."

​Tú Nghiên sửng sốt, sau đó nhẹ giọng nói: "Ân, ta chờ ngươi trở lại."

​Xoay người bước lên xe ngựa, qua khe cửa ta nhìn thấy Tú Nghiên vẫy tay từ biệt, vành mắt nàng bắt đầu đỏ lên, và ta cũng không nhịn được nữa nghẹn ngào. Ai, chỉ là xa cách hơn mười ngày mà thôi, khóc gì mà khóc?

​Cho đến khi xe ngựa ly khai rất xa quận mã phủ, không thể thấy được bóng hình quận chúa, ta mới lui người ngồi vào trong xe.

​Lại thấy Nhị sư huynh vẻ mặt khổ sở, ngồi ngay đối diện ở trước mặt ta.

​"Ngươi sao vậy?" Ta hỏi.

​"A?" Nhị sư huynh sửng sốt.

​"Ngươi đang suy nghĩ gì?"

​Nhị sư huynh kích động liều mạng lắc đầu: "Không, không có, không có suy nghĩ gì."

​Quả nhiên là đang suy nghĩ.

​Bất quá cũng sớm biết người này dù có đăm chiêu cũng chẳng nghĩ được việc gì tốt đẹp, ta quyết định bỏ lơ hắn đi.

​"Sư muội..." Nhị sư huynh đột nhiên mở miệng.

​Ta bất đắc dĩ hỏi: "Chuyện gì?"

​"Cái này... Ta biết là không nên hỏi, nhưng.. Ta cứ miên man suy nghĩ, có lẽ thật sự, thật sự ta có cảm giác này... Ta phải nói sao nhỉ, ta..." Hắn lại bắt đầu mè nheo.

​Ta giật khóe miệng: "Nhị sư huynh, đừng ép mình." Không muốn hỏi thì đừng nên hỏi.

​"Không hiểu sao ta cảm thấy được..." Nhị sư huynh cau mày, thật khó khăn mở miệng, "Quận chúa... Quận chúa có phải... Đã yêu người khác không?"

​Miệng của ta hé ra: "A?"

​Chỉ cảm thấy lòng mình như đang run lên bần bật -- Yêu người khác? Quận chúa yêu người khác??

​"Ngươi cũng biết..." Nét mặt Nhị sư huynh thành thật.

​Biết cái gì? Ta rốt cuộc biết cái gì??

​Hắn mở miệng, nghiêm túc nói: "Người quận chúa yêu chính là ta."

​Ách.

​"Sau đó?" Ta kéo kéo khóe miệng.

​"Nhưng giờ ta lại cảm thấy, nàng bây giờ, giống như yêu ngươi." Nhị sư huynh nói rồi, ánh mắt trừng như kẻ trộm, giống như đang tuyên án tử cho ta.

​Ngươi thật sự suy nghĩ nhiều quá.

​Ta chỉ có thể mở miệng, sững sờ lặp lại những lời hắn nói: "Đã yêu ta... Sao?"

​"Ngươi cũng biết là không thể tin được phải không! Cả ngày và đêm hôm qua ta đều suy nghĩ chuyện này." Hai bàn tay Nhị sư huynh đánh vào nhau, rồi lại hỏi, "Ngươi cùng nàng sống chung nửa năm, ngươi có cảm thấy nàng đối với ngươi...?"

​"..." Ta há miệng thở dốc, không biết nên nói điều gì.

​"Ta cũng chỉ là đoán mà thôi..." Nhị sư huynh thở dài, "Chẳng qua khi ta nhìn nàng... Ngươi có biết... Ngươi có biết ánh mắt nàng nhìn ngươi thế nào không?"

​"Ánh mắt?" Ta sửng sốt.

​Nhị sư huynh gật gật đầu, hai tay đưa trên không trung khoa vẽ: "Chính là cảm giác giống như có hỏa trong ánh mắt, lại cũng giống như... Giống như nước hướng tới phía ngươi..."

​Cái gì vậy, gì mà là hỏa rồi lại thủy.

​"Chính là, chính là... Chính là yêu! Đúng vậy!" Nhị sư huynh bắt đầu kích động, "Nàng mỗi lần nhìn ngươi, trong ánh mắt đều là nồng đậm tình yêu, ngươi cảm thấy không?"

​"A... Có, có sao..." Ta kéo kéo khóe miệng.

​Gì mà là thủy rồi lại hỏa, cho tới bây giờ ta chưa bao giờ cảm thấy ánh mắt của quận chúa biểu diễn được kỹ xảo mạnh mẽ đến thế a... Nói về tình yêu thì... Thỉnh thoảng ta cũng sẽ cảm nhận, nhưng cũng chẳng phải "Mỗi lần" đi?

​"Có không?" Nhị sư huynh hưng trí bừng bừng nói, "Bất quá như vậy cũng tốt, nàng yêu ngươi, ta sẽ không cần sợ hãi nàng biết người ta thích chính là Anh Nhi muội, hội thương tâm..."

​"Này!" Ta có chút tức giận, "Ngươi, ngươi đột nhiên nghĩ vậy để làm gì a, vì sao ngươi phải quản quận chúa yêu ai, thích ai?... Huống chi, nàng yêu ai, thích ai cùng ngươi chẳng có quan hệ?"

​Nhị sư huynh sửng sốt, rồi lại bĩu môi, rầu rĩ nói: "Ta cũng chỉ là đoán thử mà thôi, không cần tức giận như vậy chứ?"

​"Ngươi, ngươi..." Ta bắt đầu mặt dày mày dạn, "...Ngươi đây là bất kính đối với quận chúa."

​"Hảo hảo hảo!" Nhị sư huynh giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng, "Ta nói bậy!"

​Ta nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, nhưng tim thì không nén được đập mạnh hơn. Giống như một bí mật sắp bị người ta phát hiện, làm cho tim đập loạn không ngừng.

​"Quận chúa sáng hôm nay còn đặc biệt làm đồ điểm tâm cho ngươi." Nhị sư huynh vẫn không chấm dứt, ngữ khí thế nhưng giống hệt Cửu tỷ mỗi khi nàng cười nhạo ta, "Hơn nữa còn là bánh táo đỏ ngươi thích ăn nhất."

​Ta quay đầu, dùng ánh mắt trừng trừng nhìn hắn.

​"Sư muội." Hắn híp mắt cười nói, "Ta lấy nếm thử được không, bụng có chút đói..."

​"Không." Ta vội vàng ôm sát hòm vào trong ngực.

​"Này, ta là sư huynh của ngươi!" Vẻ mặt hắn như không thể tin được.

​"Ngượng ngùng, sư huynh cũng không được ~" Ta liếc mắt.

​"Ngươi, ngươi!" Nhị sư huynh hít vào thật sâu một hơi, giọng điệu bỗng nhiên trở nên quanh quẩn, lấy bên cạnh ra một hộp gì đó, đùi rung lên đắc ý, "Xí, Anh Nhi muội cũng làm đồ ăn cho ta, ngươi tưởng là chỉ mình ngươi có sao?~ "

​Vậy sao ngay từ đầu ngươi không ăn đồ Anh Nhi muội làm cho ngươi đi!!!

​Cứ như vậy, cùng với gió lướt qua xe ngựa, chúng ta một đường xóc nảy mà đi.

CHƯƠNG 95:


​Cuối cùng ta cũng đói bụng, chẳng chần chờ nữa mở ra bao bố được gói chặt chẽ kia, nhìn thấy trong bọc chiếc hòm bánh táo đỏ, còn cảm thấy sửng sốt không thôi. Thuần trắng mẫu đơn, khéo léo tinh xảo, từng đóa từng đóa đều được chạm trổ tinh tế kỹ càng. Trong lòng ta thầm thở dài, đây chẳng phải là chiếc hòm trước kia ta ở trong chùa, trộm nhờ Anh Nhi giao cho quận chúa hoa quế cao ở trong đó sao.

​Nguyên lai, nàng vẫn luôn luôn giữ nó.

​Chúng ta luôn tay thúc ngựa, bảy ngày sau cuối cùng tới được y quán.

​Nửa năm trôi qua, nơi này tựa hồ chẳng hề thay đổi. Vừa bước xuống xe ngựa, ta liền vội vàng chạy vào trong quán, thầm nghĩ phải thật mau đi thăm sư phụ. Nhị sư huynh nói sư phụ bệnh đến ngay cả nói cũng không nói được, điều đó có thể hiểu giờ đây hắn đang nằm trên giường, thoi thóp yếu ớt. Chỉ bởi vì ta bốc đồng mà khiến cho những người yêu thương bên cạnh bị thương tổn, ta phải làm gì đây, phải làm sao đây mới có thể sửa chữa được hết những chuyện này?

​Vừa định chạy thẳng đến phòng ngủ của sư phụ, khi bước qua sân, ta chợt thấy một bóng lưng quen thuộc.

​Nhướng mày, ta nghi hoặc hỏi: "Sư phụ?"

​Người đó xoay người -- Đúng vậy, chính là sư phụ. Hắn nhìn thấy ta, vốn đang ngẩn người lập tức hai mắt trừng lớn, vẻ mặt như không thể tin được. Nhị sư huynh không phải nói sư phụ bệnh rất nặng sao? Ngay cả nói cũng không nói được, vì cái gì còn có thể ở trong sân đi qua đi lại? Tuy rằng đích thực sư phụ gầy đi nhiều, nhưng sắc mặt vẫn như cũ vô cùng hồng nhuận, hoàn toàn chẳng hề giống với cái gọi là bệnh đến "Ngay cả nói cũng không nói ra". Ta nhìn sư phụ, há miệng thở dốc, không biết nên nói điều gì, chỉ có thể sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

​"Sư phụ!" Nhị sư huynh chạy tới gần, rất lớn tiếng hô.

​Ta quay đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn.

​"Sao vậy, sư muội?" Nhị sư huynh hỏi.

​Ta cau chặt mày, hỏi ngược lại: "Ngươi không phải nói sư phụ bệnh rất nặng sao?"

​Nhị sư huynh rất thẳng thắn trả lời: "Đúng a."

​"Vậy... Vậy tại sao hắn bây giờ còn có thể đứng ở đây?" Ta lại hỏi, "Ngươi không phải nói hắn bệnh đến ngay cả nói cũng nói không được sao?"

​"Đúng vậy." Nhị sư huynh vẫn là một bộ rất đương nhiên, "Sư phụ gần đây sưng yết hầu, dùng thuốc gì cũng đều không khỏi, hơn nữa bệnh lại ngày càng nặng thêm, thậm chí nói cũng không nói được."

​Sưng... Yết... Hầu...

​Sư phụ hé miệng, trừng mắt nhìn Nhị sư huynh, cực kỳ gian nan hỏi: "Việc... Này... Rốt cuộc... Là.. Sao...?" Thanh âm rất khàn, nghe cũng có thể biết được bệnh tình của hắn quả thật nghiêm trọng.

​"Sư phụ, đồ nhi... Đồ nhi đi gọi sư muội về để thăm ngài..." Chẳng chờ Nhị sư huynh nói xong, sư phụ đã cất cao giọng quát: "...Cút!"

​"Sư phụ... Con..."

​"Cút!!"

​Nhị sư huynh vụt cái chạy mất, lưu lại ta cùng sư phụ bốn mắt nhìn nhau. Đột nhiên, không biết từ đâu sư phụ lấy ra giấy cùng bút, "Lả tả" viết lên vài chữ, đưa qua cho ta xem. Trên đó viết "Vì sao trở về". Vừa định cầm cây bút trong tay sư phụ viết xuống trả lời, mới ý thức được ta có thể nói chuyện, vì thế vội vàng đáp: "Nhị sư huynh nói người bệnh rất nghiêm trọng."

​Sư phụ trừng lớn hai mắt, sau một lúc lâu, mới thở dài, lại "Bá bá bá" viết thêm bốn chữ -- "Quận chúa thế nào".

​Ta vội nói: "Nàng tốt lắm, không phát sinh chuyện gì."

​Sư phụ nhìn ta, lại thở dài thật sâu, không viết thêm gì nữa.

​"Cái này..." Ta cười cười, "Sư phụ, nếu thân thể người thực sự không sao, vậy ngày mai con lên đường..." Ai ngờ ta chưa nói xong, sư phụ đã dùng bút viết xuống một loạt.

​Ta nhìn nhìn giấy, trên đó viết "Ở lại đợi đến khi ta khỏi bệnh, ta có lời muốn nói với ngươi".

​"Chuyện gì?" Ta hỏi.

​Sư phụ lại cực nhanh viết xuống bốn chữ, ta lại nhìn --

​"Thân thế của ngươi".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co