Truyen3h.Co

7

96---100

zzpiggyzz

CHƯƠNG 96: Suy nghĩ của Anh Nhi

​Quận mã gia rời đi quận mã phủ đã rất lâu rồi, lâu đến ta cũng không nhớ được đã bao nhiêu ngày trôi qua.

​Chính là chỉ thiếu một người mà thôi, nhưng quận mã phủ lại tựa hồ như mất đi toàn bộ sinh khí. Bởi vì quận mã gia đi vắng, trước cửa không còn những hàng dài người xếp để xem chẩn, đại sảnh cũng trở nên vắng tanh lạnh lẽo. Và quan trọng nhất, hiện giờ chủ nhân duy nhất của quận mã phủ -- quận chúa, cũng suốt ngày hồn bay phách tán. Khi quận mã gia mới rời đi vài ngày, quận chúa tựa hồ vẫn còn bình thản, nàng thường đi theo Tiểu Thúy học chút nấu ăn, hay cùng ta đến miếu cầu phúc, như chẳng hề có xảy ra chuyện gì. Nhưng khi gần đến mười ngày, ta mới cảm thấy quận chúa càng ngày càng không yên lặng. Ban ngày, nàng sẽ tọa ở đại sảnh ngẩn người, cũng thỉnh thoảng đến nội viện tản bộ một chút, nhưng rất mau sẽ trở lại phòng. Còn buổi tối, phòng ngủ của quận chúa luôn luôn đốt đèn, cho đến tận khi trời sáng rõ. Có đôi lúc, nửa đêm ta tới gõ cửa bước vào, sẽ chứng kiến quận chúa đang lẳng lặng ngồi ở bên bàn đọc sách, nhưng lại chẳng hề lật giấy; hay có khi lại nhìn một nơi nào đó, tựa như đang suy nghĩ điều gì.

​"Quận chúa?" Khuya hôm nay, quận chúa lại ngồi ở bên giường ngây người.

​"A, Anh Nhi ." Quận chúa phục hồi tinh thần lại, đối với ta cười cười, nhưng nhìn trong đó bao nhiêu gượng ép, sau đó nàng mở miệng hỏi, "Đã trễ thế này, sao ngươi còn chưa ngủ?"

​"Quận chúa, câu này ta nên hỏi ngài mới đúng." Ta thở dài, "Đã trễ thế này, ta thấy đèn trong phòng ngài vẫn sáng, nên qua nhìn một chút. Quả nhiên, ngài lại không ngủ."

​"Ta... Ta định thêu xong tấm khăn này thì ngủ." Quận chúa giơ lên vật gì đó đang cầm trong tay, tùy tiện nói, "Ta...ta thêu cả đêm..."

​Thêu khăn tay? Ta rõ ràng vừa thấy ngài đang ngẩn người.

​Ta lo lắng khuyên nhủ: "Ngài vẫn nên ngủ sớm một chút, cứ tiếp tục như vậy, thân thể ngài không chịu nổi..."

​"Tại sao ngươi nói vậy..." Quận chúa đột nhiên nói, tựa hồ có điểm tức giận, "Thân thể của ta thật sự yếu như vậy sao? Như vậy cũng không chịu nổi, như vậy cũng không chịu nổi?"

​Không biết quận chúa vì sao đột nhiên phát hoả, ta vội cúi đầu tạ lỗi: "Anh Nhi nói bậy, quận chúa ngài đừng nóng giận."

​Quận chúa sửng sốt, có chút không biết làm sao: "Không phải ngươi sai, Anh Nhi ... Là ta. Ta cũng không biết mình làm sao nữa." Nói rồi, cúi đầu thở dài một hơi.

​"Quận chúa, ngài là thiên kim thân thể, cần phải yêu quý chính mình." Ta nói.

​"Thiên kim thân thể?" Quận chúa hơi ngẩng đầu, cười khinh miệt, "Ta thật chẳng thể yêu thích nổi thân thể mình cao quý... Nếu ta không phải thiên kim thân thể, mọi việc đã dễ dàng hơn?"

​Mọi việc dễ dàng hơn? Nhưng là việc gì?

​"... Anh Nhi không hiểu." Ta mờ mịt nhìn quận chúa như đang suy nghĩ.

​"Không hiểu cũng không sao." Quận chúa nhìn ta, cười khổ nói, "Ta chỉ... Nói bậy thôi."

​"Quận chúa, quận mã gia vì sao vẫn chưa trở lại đây, đến nay đã bao ngày rồi?" Ta không kiềm được hỏi.

​Nét mặt quận chúa ngưng lại, thanh âm nàng trầm thấp: "Hai mươi bốn ngày, ngày mai là ngày thứ hai mươi lăm."

​Ý thức được mình đã hỏi vào vấn đề kiêng kị, trong lòng ta âm thầm thưởng mình một tát, rồi vội chuyển khai thoại đề: "Quận chúa, ngài thêu gì vậy?"

​"Duẫn Nhi nói hắn rất mau trở lại..." Quận chúa lại hoàn toàn chẳng để ý đến câu hỏi của ta, tự thì thầm nói, "Nhưng nay đã hai mươi bốn ngày, tại sao vẫn chưa trở lại?"

​"Có lẽ... Có lẽ là có chuyện gì đó?" Ta đáp.

​"Có lẽ... Lúc đầu ta phải đi theo." Quận chúa mấp máy miệng, "Mặc kệ Duẫn Nhi nói gì, ta cũng phải đi theo hắn..."

​Ta lại thở dài, khuyên nhủ: "Quận chúa, ngài đừng quá lo lắng, quận mã gia từ trước đến nay đều rất giữ lời, chắc chắn không quá mấy ngày nữa hắn sẽ trở lại, cũng có thể là sáng mai thì sao? Ngài vẫn là sớm nghỉ chút đi!"

​"Được rồi, ngươi nói đúng, Duẫn Nhi từ trước đến nay đều không nuốt lời..." Quận chúa chợt cười cười, rồi lại tựa như nhớ ra gì đó, nàng ngẩng đầu nói, "Khoan đã, ngươi tọa lại đây, ta nói cho ngươi nghe..." Quận chúa hướng ta vẫy tay.

​Bên ngoài sắc trời đã tối, thời điểm cũng không còn sớm, nhưng thấy quận chúa đột nhiên cao hứng như vậy, ta chỉ có thể đến bên cạnh nàng ngồi xuống.

​"Có một lần, Duẫn Nhi bởi vì chọc ta tức giận, ta liền giận dỗi không thèm để ý tới hắn..." Quận chúa vừa nói vừa cười, "Hắn nóng nảy, loạn xạ tìm cách hống ta. Nói rất nhiều thứ, rồi lại đột nhiên nói với ta rằng 'Ta mua mứt quả ghim thành xâu cấp cho ngươi ăn, đừng nóng giận được không', hắn quả thực hống ta như tiểu hài tử, lúc ấy ta nén cười, đáp ứng hắn 'Chỉ cần cho ta mứt quả ghim thành xâu, ta liền không tức giận nữa'. Kỳ thật ta chỉ muốn làm khó hắn một chút thôi, hắn có thể đi nơi nào tìm mứt quả ghim thành xâu chứ?" (*: thực chất là kẹo hồ lô...ở các chap trước có nhắc tới T_T)

​Ta nghĩ nghĩ, hỏi: "Chẳng lẽ chính là lần..."

​"Ân." Quận chúa gật đầu, "Lúc hắn chạy ra ngoài cũng là hơn nửa đêm. Ta còn tưởng hắn giỡn chơi, khiến cho ta giật cả mình."

​"Chính là sau đó, quận mã gia đích thật cầm một cây cột mứt quả ghim thành xâu trở về." Ta vội nói.

​Còn nhớ đêm khuya hôm đó, quận mã gia bộ dạng nhếch nhác, đột nhiên ôm theo một cây cột cắm đầy mứt quả ghim thành xâu thở hồng hộc trở về, ta cùng mấy người hầu khác còn bởi vậy mà giễu cợt hắn vài ngày.

​"Hắn thế nhưng lại chạy đến nhà lão nhân bán mứt quả ghim thành xâu." Quận chúa nói, vẻ mặt bất đắc dĩ, nhưng trong ngữ điệu lại tràn đầy sủng nịch, "Đánh thức người ta, thật sự mua một cây cột mứt quả ghim thành xâu trở về."

​"Còn việc này nữa..." Quận chúa vẫn không ngừng vừa cười vừa nói với ta, "Duẫn Nhi thấy ta suốt ngày đọc sách, sợ ta nhàm chán, nên mời ta chơi cờ. Nhưng hắn lại chẳng biết chơi, cứ vậy thua liền năm ván. Hắn buồn bực, liền tìm rất nhiều sách về kỳ nghệ để xem, ngày ngày một mực đọc sách dạy cờ, ta nói với hắn, học như vậy thì sao chơi được? Nhưng Duẫn Nhi lại không chịu thua, không muốn để ta giáo hắn. Càng về sau, liên tục bốn buổi tối, hắn nói mơ đều là về sách dạy cờ."

​Nghe quận chúa nói như thế, ta không nhịn được cảm thán: "Quận mã gia thật sự rất thương quận chúa."

​Quận chúa nhẹ cười cười, nói: "Trừ bỏ phụ vương, thế gian này có lẽ chỉ có mình hắn như thế đối với ta thôi. Luôn luôn đặt ta lên trước, tìm mọi cách chọc ta vui vẻ. Cho dù là ta tuỳ hứng, hắn cũng không hề so đo, cũng không phát cáu với ta. Ta biết, chỉ cần ta giả bộ tức giận, chuyện gì hắn cũng sẽ thuận theo ta. Nhưng lần này... Thế nhưng lần này hắn cứ một mực không cho ta theo, sợ là lo lắng ta chịu không nổi đường xa vất vả. Sợ ta gây thêm phiền toái, ta chỉ có thể ở trong phủ chờ hắn trở về. Chỉ trách ta thân thể yếu đuối, một chút khổ cũng không chịu được. Thiên kim thân thể? A... Dùng gì được đây?" Nói rồi, quận chúa lại thật sâu thở dài.

​"Quận chúa." Ta nhẹ giọng nói, "Đừng lo lắng, quận mã gia nhất định sẽ bình an trở về."

​"Ta biết." Quận chúa mỉm cười, "Hắn cho tới bây giờ đều không nuốt lời." Nói xong, khóe miệng đang cong lên dần dần trầm xuống.

​Quận chúa vẫn là phi thường lo lắng cho quận mã gia.

​Sau khi ta trở về từ phòng quận chúa, không biết được rằng đêm đó liệu nàng có nghỉ ngơi tốt hay không, nhưng sáng hôm sau, chứng kiến quận chúa thần sắc mỏi mệt, ta biết nàng lại bị lo lắng tra tấn một đêm.

​Dù như thế, quận mã gia vẫn chưa trở lại.

​Nhìn quận chúa thân mình vốn được dưỡng hảo, ngày từng ngày lại càng gầy đi, trong lòng ta chỉ có thể âm thầm thở dài. Tuy rằng ta cũng rất luyến tiếc A Mộc ca, nhưng chưa từng giống như quận chúa "Cơm ăn không vô, ngủ không ngon nổi". Có một lần ở thư phòng, ta thấy quận chúa ngồi trước bàn dùng bút đang viết gì đó, khi ta đến gần, mới phát hiện trên tấm giấy trắng hoàn toàn đều là hai chữ "Duẫn Nhi". Có đôi khi quận chúa ngồi ở đại sảnh đọc sách, đọc được phân nửa, nàng lại đột nhiên ngẩng đầu, thích thú nói: "Duẫn Nhi, ngươi xem chỗ này viết..." Lời thốt ra được một nửa mới ý thức quận mã gia đã đi vắng rồi, nàng liền im lặng, nét vui mừng trên mặt cũng sớm tiêu tan.

​Ta cuối cùng đã cảm nhận được vị trí của quận mã gia ở trong lòng quận chúa có bao nhiêu trọng yếu -- có lẽ, còn trọng yếu hơn cả Vương gia. Mà chính quận chúa lại không cảm nhận được, nhưng ta có thể thấy. Quận mã gia đối với nàng, đã là một người không thể nào thiếu.

​Tới ngày thứ hai mươi chín, quận mã gia vẫn chưa trở về, quận chúa rốt cục không chịu nổi nữa.

​"Anh Nhi , đi thu thập một chút hành lý." Quận chúa đột nhiên gọi ta đến phòng, rất ngắn gọn phân phó với ta.

​"Chuyện gì vậy, quận chúa?" Ta sững sờ đứng tại cửa, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng mà trong lòng hoảng sợ.

​"Ta muốn đi tìm Duẫn Nhi." Nàng không ngẩng đầu lên, ngắn gọn đáp.

​"Chỉ... Chỉ hai người chúng ta?" Ta trong lòng thở dài, quận chúa cuối cùng nhịn không được rồi.

​"Ân, mau đi thu thập, sau đó sẽ đi." Quận chúa nói, nàng cũng đã chính mình thu thập không ít y phục.

​"Chờ một chút, quận chúa." Ta cố gắng ngăn cản nàng, "Quận mã gia nói hắn sẽ bình an trở về, ngài không nên..."

​"Đã một tháng rồi, vì sao Duẫn Nhi còn chưa trở lại." Quận chúa ngẩng đầu, nhìn thẳng lên ta, "Nhất định là đã xảy ra chuyện gì, nếu như vậy, ta sao lại có thể không ở bên cạnh hắn? Ta muốn đi tìm hắn."

​Ta lắc đầu: "Chính là, chỉ hai người chúng ta đi, nếu trên đường xảy ra chuyện gì..."

​"Sẽ không." Quận chúa căn bản là không hề suy nghĩ, ngay lập tức trả lời, "Không có chuyện ngoài ý muốn, nếu ngươi không muốn đi... Ta sẽ đi một mình." Quận chúa nói rồi, xách hành lý trên bàn chuẩn bị ly khai.

​"Quận chúa, quận chúa ngài bình tĩnh chút." Ta giữ chặt nàng lại, "Có lẽ quận mã gia sắp trở lại đây? Bây giờ ngài ly khai quận mã phủ, quận mã gia trở về tìm không thấy ngài, sẽ lo lắng đến hao tâm!"

​"Ngươi..." Ngay lúc quận chúa đang dùng sức muốn giãy thoát khỏi vòng tay ta, một gia đinh chạy vào hô lớn: "Quận chúa..."

​"Duẫn Nhi đã trở lại?" Quận chúa ngay lập tức hỏi.

​"Không phải." Gia đinh kia lắc đầu, "Là Kim lão tướng quân phái người đến tìm ngài, thỉnh ngài tối nay đến quý phủ hắn dùng bữa."

​"Kim lão tướng quân?" Quận chúa lẩm nhẩm, sắc mặt tức thì trắng bệch.

​"Quận chúa, ngài sao vậy?" Cảm giác được quận chúa bất thường, ta vội hỏi.

​Kim lão tướng quân là một nhân vật quan trọng, từng cùng Thái thượng hoàng rong ruổi chiến trường, chưa bao giờ bị đánh bại, người dân ai cũng đều tôn sùng hắn. Kim lão tướng quân cùng Vương gia giao tình rất sâu, thường thường hội tụ nói chuyện trời đất. Mấy năm gần đây đã cáo lão hồi hương, đem tướng quân vị truyền cho con trai độc nhất của hắn -- Kim Tại Trung, Kim công tử.

​Nói đến Kim công tử, hắn từ nhỏ cùng quận chúa quen biết, trước kia thường đến phủ Vương gia tìm quận chúa hàn huyên, tựa như Kim lão tướng quân với Vương gia vậy, có khi nói suốt đến buổi chiều. Người tinh ý một chút là nhìn ra được, Kim công tử đối với quận chúa có tình. Nhưng quận chúa đối với Kim công tử luôn luôn nho nhã lễ độ, trong mắt ta, quận chúa vẫn không hề coi Kim công tử khác với mọi người. Sau này, khi Kim công tử làm tướng quân, bởi vì phải đi thủ vệ biên cương, hắn bị rời đi kinh thành, ít có dịp đến phủ vương gia tìm quận chúa nữa.

​Trong kinh thành mọi người đều nghĩ, quận chúa sẽ cùng Kim tướng quân kết thành vợ chồng. Lại không nghĩ rằng, Quận mã gia, cũng chính là Lâm công tử xuất hiện.

​"Nói ta không thoải mái." Quận chúa không an tâm nói với người đối diện, sắc mặt vẫn tái nhợt như trước.

​Gia đinh kia vừa nghe sắc mặt liền hốt hoảng: "Quận chúa, ngài... Ngài làm sao lại... đối phương là Kim lão tướng quân, tiểu nhân không dám đắc tội."

​"Quận chúa, nếu ngài nói rằng không thoải mái, ta sợ..." Ta nhíu nhíu mày, "Ta sợ Kim lão tướng quân sẽ đích thân đến thăm ngài a." Kim lão tướng quân vô cùng thương yêu quận chúa, trước đến giờ luôn đối đãi với quận chúa như thân nữ nhi.

​"Vậy..." Quận chúa thở dài, đứng yên tại chỗ suy nghĩ, sau đó bất đắc dĩ nói với gia đinh, "Ngươi ra nói trong chốc lát nữa ta sẽ tới."

​Gia đinh kia thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, quận chúa." Sau đó vội vàng rời đi.

​"Ta đến phủ tướng quân dùng cơm xong, khuya hôm nay lập tức lên đường." Quận chúa xoay người, nghiêm túc nói với ta, "Anh Nhi , ngươi có đi hay không?"

​Ta sửng sốt: "Quận chúa, ngài sao lại..." Sao lại ngang bướng như vậy đây?!

​"Ta chỉ muốn đến gặp Duẫn Nhi, chắc chắn hắn bình an vô sự. Một tháng, ngay cả một phong thơ cũng đều không có." Quận chúa mím chặt môi, hai hốc mắt thế nhưng bắt đầu đỏ, "Hắn nói sẽ rất mau trở về, nhưng đã lâu như vậy... Ta không thể tiếp tục thờ ơ. Ta phải xác định rõ hắn có xảy ra chuyện gì? Ta sao có thể gì cũng không làm, chỉ ở đây ngây ngốc chờ đợi?"

​Nghe giọng nói của quận chúa ngày càng run rẩy, trong lòng ta đau xót, không thể tiếp tục cự tuyệt nàng, vội gật đầu: "Hảo, quận chúa, ta đi, ta và ngài cùng đi tìm quận mã gia."

​Quận chúa hơi hơi cười: "Mau đi thu thập hành lý, trước đi với ta tới phủ tướng quân dùng bữa, sau đó trở về chúng ta lập tức đi."

​Ta gật gật đầu, sau đó tranh thủ chút thời gian đi thu thập hành lý.

​Gần đây, quận chúa lại ngày càng bướng bỉnh hơn trước, trong lòng ta âm thầm thở dài một hơi.


CHƯƠNG 97: Suy nghĩ của sư phụ

​Ta đem hết thảy toàn bộ nói cho A Duẫn .

​Lại không nghĩ đến, nha đầu đó thế nhưng quật cường đến vậy.

​Thậm chí đến ngay cả khi ta nói "Đoạn tuyệt quan hệ thầy trò", nàng vẫn là khư khư cố chấp.

​Nàng bây giờ, trừ bỏ Tú Nghiên , điều gì cũng chẳng lưu vào mắt --

​Cho dù là thân thế đích thực.

​Chẳng lẽ tất cả chuyện này đều là ý trời sao?

CHƯƠNG 98:

​Ta nói rồi, vô luận là chuyện gì xảy ra, trong một năm này, ta cũng sẽ chẳng rời xa quận chúa.

​Vô luận là chuyện gì.

​Sư phụ muốn cùng ta nói chuyện.

​Nói về "Thân thế" của ta.

​A, nguyên lai ta còn có "Thân thế".

​Sư phụ nói rất nhiều, rất nhiều. Nhưng dù chỉ là một chút ta cũng không hiểu, bởi vì hắn có nói ra hết thảy, ta cũng đều là chẳng muốn nghe. Ta chỉ biết ta ở y quán lâu lắm rồi, đã đến lúc phải về thôi. Hôm sau, ta vội vội vàng vàng thu thập hành lý, cùng mang theo cây đàn Tam Thất đại sư tặng, khởi hành quay về kinh thành. Ta muốn mang nó về đưa cho Tú Nghiên , bởi vì chỉ có nàng, mới có thể khiến chiếc đàn này phát ra thanh âm tuyệt diệu.

​"Đàn này... Không phải là..." Trước lúc ta chuẩn bị rời khỏi, sư phụ nhìn chiếc đàn trong tay ta, đột nhiên chất vấn.

​"Tam Thất đại sư tặng con." Ta nói.

​"Bây giờ ngươi đang làm gì vậy? Ngươi muốn đem nó đi đâu?" Sư phụ thực khẩn trương hỏi.

​Hắn luôn dễ dàng khẩn trương như vậy.

​"Cho quận chúa." Ta nói.

​"Quận chúa, quận chúa, quận chúa, quận chúa!!" Sư phụ rống to, ta tựa hồ thấy được cả những chấm nhỏ nước miếng phun ra từ trong miệng hắn, "Duẫn Nhi, ngươi nhường vi sư phải làm thế nào đây?? Ta nói nhiều như vậy, ngươi một chút cũng không hiểu sao?! Chẳng lẽ một chút cảm giác cũng không có sao??!!"

​"Con phải về, sư phụ." Ta nói.

​Ta chỉ muốn trở về, trở lại bên người Tú Nghiên mà thôi.

​Sư phụ túm chặt tay ta: "Ngươi có biết đàn này của ai không? Ngươi có biết Tam Thất đại sư vì sao đưa nó cho ngươi không? Ngươi cái gì cũng không biết!"

​"Con biết, người hôm qua đã nói cho con biết." Ta nói.

​"Ngươi biết? ...Ngươi biết cái gì? Ngươi biết cái gì! Ngươi cái gì cũng không biết!" Sư phụ càng ngày càng thêm kích động, bàn tay hắn siết chặt ta hơn, "Đàn này là của mẫu thân ngươi! Tam Thất đại sư mới vì vậy đưa nó cho ngươi, ngươi bây giờ lại muốn đưa nó cho ai? Đưa cho quận chúa? Vi sư đã sai một lần, ngươi còn muốn tiếp tục sai thêm? Cái gì ngươi cũng đem cho nàng, nhưng chính ngươi còn lại cái gì? Ngươi còn được cái gì?!"

​"Con phải đi." Ta nói, cố gắng giãy thoát khỏi tay sư phụ.

​Chính là, hắn nắm rất chặt.

​"Quận chúa, quận chúa, quận chúa, cái gì cũng là quận chúa." Thanh âm sư phụ dường như bắt đầu nghẹn ngào, "Ngươi không thể ngốc đến nước này... Vi sư đã nói với ngươi rồi, lúc trước Lâm phu nhân muốn ta đem hai các ngươi đổi lại, đã là một sai lầm... Ngươi không thể tiếp tục sai thêm nữa! Vinh hoa phú quý đều là nàng hưởng, chẳng lẽ ngươi cứ như vậy tra tấn chính mình sao?!"

​Lại tới nữa.

​Sư phụ lại bắt đầu nói những điều ta nghe không hiểu.

​"Lâm phu nhân...? A... Đúng rồi, người nói nàng là mẹ con. Chính là... Con thật sự muốn đi, sư phụ." Ta thở dài, "Tiếp tục không quay về, quận chúa thật sự sẽ lo lắng."

​Sư phụ vẫn nắm chặt tay ta không buông, vừa lắc đầu vừa nói: "Hồ đồ ngu xuẩn, hồ đồ ngu xuẩn! Ngươi rốt cuộc muốn sai đến mức nào? Ngươi chẳng lẽ cho rằng ta không biết ngươi nghĩ gì ư? Lâm Duẫn Nhi ! Nửa năm qua, vi sư mỗi ngày đều chửi chính mình, vì sao ngu xuẩn đồng ý cho ngươi đi làm cái gọi giả quận mã! Ta lúc đầu nên đem tất cả chuyện này nói cho ngươi biết, cho ngươi chết tâm đó đi. Giờ đã thành thân, nửa năm còn lại, ngươi hãy ngoan ngoãn ở trong y quán, đợi đến khi Vương gia trở về, cho tướng quân kia lấy Tú Nghiên , ngươi ở nơi này, hảo hảo qua cuộc sống của mình, nhường hết thảy cứ thế chấm dứt! Nhường hết thảy lỗi lầm cứ thế qua đi!"

​"Con và Tú Nghiên không sai." Ta cười cười, "Cái gì cũng không có sai. Nếu quả thật có sai, thì đó chính là lúc trước sư phụ không nên để con thượng kinh, biết được quận chúa."

​Sư phụ sửng sốt, bàn tay đang nắm ta cũng dần dần buông lỏng, rồi cuối cùng rời khỏi tay ta.

​"Con đi rồi, người bảo trọng." Ta nói.

​"Ngươi ít nhất cũng nên đi gặp Lâm phu nhân..." Sư phụ nhẹ nói, "Tam Thất đại sư cuối cùng đã tìm được nàng, nàng bây giờ đang ở trong Tự miếu, ngươi ít nhất..."

​"Con thật muốn đi." Ta nói, rồi xoay người vội vã ly khai.

​Sư phụ quả thực là lão hồ đồ, lời hắn nói, ta một câu cũng nghe không hiểu.

​Hắn nói hắn và Vương gia kỳ thật đã sớm quen biết.

​Hắn nói Vương gia ở tại trấn chúng ta biết được Lâm phu nhân.

​Hắn nói Lâm phu nhân đã ở trong y quán sinh hạ một bé gái.

​Hắn nói cùng hôm đó trước cửa y quán một bé gái bị bỏ rơi.

​Và hắn nói hắn đem hai bé gái đó tráo đổi.

​Hắn... Cuối cùng hắn đang nói cái gì, ta thật sự... một chút cũng nghe không hiểu.

Khi ta trở lại quận mã phủ, đã là ngày thứ hai mươi chín ta rời đi.

​Quá lâu, sao ta có thể rời đi Tú Nghiên lâu như vậy.

​Đi suốt đêm trở lại kinh thành, đến được quận mã phủ cũng đã là buổi tối. Ta nghĩ quận chúa có lẽ đã tắm rửa xong, nàng đang chuẩn bị lên giường đi ngủ.

​Chính là ta đã lầm, quận chúa không có ở trong phủ. Cửu tỷ nói, chạng vạng hôm nay, Kim lão tướng quân đã phái người đến mời quận chúa đi phủ tướng quân dùng bữa, nàng đã đi khoảng một canh giờ.

​Kim lão tướng quân... Đúng rồi, là phụ thân của chân chính quận mã Kim Tại Trung .

​Ta có chút không biết làm sao, khi nhìn vào đại sảnh trống trơn vắng lặng.

​"Quận mã gia, ngài có muốn đi phủ tướng quân đón quận chúa trở về hay không? Để ta đi an bài xe ngựa cho ngài?" Cửu tỷ hỏi.

​Ta miễn cưỡng cười cười: "Không cần, ta ở đây chờ nàng về là được rồi."

​"Ngài hãy đi đón quận chúa đi." Cửu tỷ thở dài, "Những ngày qua nàng luôn luôn nhớ ngài, nếu ngài đột nhiên xuất hiện, nàng hẳn là rất cao hứng a!"

​"Nàng nhớ ta?" Ta sửng sốt.

​Cửu tỷ nhíu nhíu mày, đương nhiên nói: "Quận mã gia, ngài nói gì ngốc vậy, ngài là phu quân nàng, nàng đương nhiên phải nhớ ngài a, mỗi ngày đều nhớ, mỗi ngày đều hỏi ngài trở về hay chưa."

​"Ta... Ta... Giờ đi đón nàng?" Ta gãi gãi đầu.

​"Vâng, ta lập tức đi an bài xe ngựa." Cửu tỷ vội vàng rời đi.

​Không biết có phải do mấy ngày nay ngủ không được tốt, ta phản ứng dị thường chậm chạp. Điều khiến ta còn giật mình hơn chính là, vừa nãy thậm chí ta đã tự hỏi -- Tú Nghiên vì sao phải nhớ một kẻ giả quận mã như ta, và ta, vì sao phải vội vã trở về. Bởi vì đến cuối cùng, hết thảy đều chấm dứt không phải sao. Ta lắc lắc đầu, không để mình tiếp tục miên man suy nghĩ, có lẽ, ta thật sự nên ngủ một giấc hảo hảo.

​Đến phủ tướng quân, sau khi xưng xong danh tính, ta ngây ngô cùng một hạ nhân tướng quân phủ tiến vào đại sảnh.

​Vừa bước vào, liếc mắt liền thấy một vị lão nhân đầu bạc ngồi ở bên chiếc bàn tròn lớn.

​Chắc chắn hắn chính là Kim lão tướng quân.

​Vừa mới hành lễ, thân mình đã bị một ai đó hung hăng ôm lấy.

​Hương khí quen thuộc, hơi ấm quen thuộc.

​"Nghiên Nhi ?" Ta cúi đầu, nhẹ gọi.

​Tú Nghiên không nói gì, chỉ là gắt gao ôm ta. Nhẹ nhàng rúc sâu vào lòng ta hơn nữa, khiến ta không khỏi thở dài... Nàng gầy quá. Nhìn thấy Kim lão tướng quân ngồi ở phía trước vẻ mặt nghi hoặc, sau khi ngẩn người, hắn mới chậm rãi nói với ta: "Có lẽ là do Nghiên Nhi uống rượu? Ngươi trước đỡ quận chúa qua đây ngồi."

​Ta vội gật đầu đáp ứng. Tuy rất muốn hảo hảo ôm nàng một cái, nhưng ta biết, bây giờ là không thể.

​Kim lão tướng quân biết quan hệ chân chính giữa ta và nàng.

​"Ta không có say." Tú Nghiên nói rất nhỏ bên tai, thanh âm thậm chí hơi chút nghẹn ngào, "Tại sao ngươi... giờ mới trở về? Ta rất nhớ ngươi."

​"Thực xin lỗi, khi nào về lại cùng ngươi nói." Ta khẽ đáp, chậm rãi buông quận chúa ra, ý bảo nàng hãy ngồi xuống cạnh ta. Anh Nhi vội vàng qua giúp ta đỡ quận chúa, rồi nhẹ nói với ta: "Quận mã gia, ngài đã trở lại, mấy ngày nay quận chúa đều rất lo lắng cho ngài."

​Quận chúa cười cười, ý bảo Anh Nhi không cần đỡ nàng, sống chết nắm chặt tay ta không buông, dù là ngồi xuống, cũng vẫn gắt gao nắm chặt. Ta dùng ánh mắt ý bảo nàng buông tay ra, nhưng quận chúa lại coi như không nhìn thấy, cười hỏi ta: "Duẫn Nhi, vừa trở về sao? Đã ăn cơm chưa?" Lúc này nét mặt Tú Nghiên ửng đỏ, trên người tản ra mùi rượu thoang thoảng nhẹ nhàng... Chẳng lẽ thật sự nàng uống rượu sao?

​"Quận chúa uống bao nhiêu rượu?" Ta quay đầu hỏi Anh Nhi .

​Anh Nhi vừa định trả lời, Kim lão tướng quân đã lên tiếng trước: "Nghiên Nhi đêm nay vẫn chưa dùng bữa, nhưng lại uống không ít rượu, ta nghĩ là nàng say rồi."

​Ta cúi đầu nhìn bàn cơm, quả nhiên, những đĩa thức ăn vẫn còn tràn ngập chưa vơi, tựa hồ như chưa từng có ai đụng tới.

​"Ta nói ta không say..." Quận chúa lắc lắc bàn tay của ta, rồi lại nhẹ hỏi, "Hỏi ngươi, đã ăn cơm chưa?"

​"Đã ăn trên đường." Ta tùy tiện đáp, không nhịn được thở dài, "Nhưng thật ra ngươi một chút cũng chưa có ăn?"

​"Ta không đói bụng." Nàng lắc đầu, nói, "Không bằng chúng ta trở về đi, ngươi có mệt hay không?" Nói rồi, trực tiếp gối đầu trên bả vai ta.

​"Nghiên Nhi cả đêm đều không nói gì." Kim lão tướng quân bỗng nhiên lên tiếng, hắn có chút xấu hổ cười, "Ngươi đến, nàng trái lại rất có tinh thần, xem ra... Các ngươi..."

​"Ta..." Ta vội giải thích, "Ta, ta với nàng như thân muội muội..."

​Kim lão tướng quân ngẩn người, sau đó khẽ gật đầu.

​Như thế nào lại cảm thấy, ta càng giải thích lại càng dễ bị phát hiện.

​"Cái gì thân muội muội? Ân?" Quận chúa đột nhiên quay đầu, vẻ mặt mờ mịt hỏi ta. Ngửi thấy trên người nàng truyền đến hương rượu, khuôn mặt lại yêu mị đỏ bừng, cùng đôi môi mỏng hơi hơi ý cười, ta thở dài, quận chúa thật sự đã say.

​"Không có gì." Ta tùy tiện đáp, cầm lấy bát đũa trên bàn, kẹp một miếng thịt lên muốn uy nàng ăn, "Ăn một chút đi, ngươi như vậy không được."

​"Không ăn." Tú Nghiên nhấc đầu uốn éo, né tránh ta, rồi lại cười cười, "Ta không đói bụng, ngươi ăn đi."

​"Nhiều ít cũng ăn một chút." Ta đưa đồ ăn đưa tới bên miệng nàng, cố gắng khuyên nhủ.

​"Ta nói không ăn." Lông mày Tú Nghiên nhăn lại, rồi như nhớ ra gì đó, nàng cười cười nói nhẹ bên tai ta, "Muốn nghe ta đánh đàn hay không?"

​"Cái gì?" Ta sửng sốt.

​Chẳng để ý đến ta phản ứng, Tú Nghiên xoay đầu nhìn hướng Kim lão tướng quân: "Kim đại nhân, ngài không phải nói muốn nghe ta đánh đàn hay sao?"

​"Hả..." Kim lão tướng quân cũng ngẩn người, qua một lúc lâu mới nói, "Nghiên Nhi , không phải vừa nãy ngươi nói rất mệt sao, lần sau tiếp tục..."

​"Ngài cho người đem đàn ra đi, ta muốn đàn một khúc." Tú Nghiên cười cười.

​Kim lão tướng quân há miệng thở dốc không nói được gì, sau đó lẳng lặng quay đầu phân phó hạ nhân mang huyền cầm lên.

​"Ngươi phải chuyên tâm nghe, đây là ta đàn cho ngươi." Tú Nghiên quay đầu, nói khẽ bên tai ta, siết chặt hơn bàn tay đang nắm lại.

​Đợi sau khi đàn được đưa lên, Tú Nghiên đứng dậy, mà ta cũng vội vàng đứng lên đỡ nàng.

​"Ta nói... Ta không say." Tú Nghiên thở dài, ấn cho ta ngồi lại trên ghế.

​Rồi xoay người bước về phía trước, nàng nhìn ta mỉm cười. Tú Nghiên sau khi say rượu, so với bình thường dường như càng thêm kiều mị, khiến ai cũng tin rằng giờ nàng chắc chắn đã say. Ta thở dài, bất đắc dĩ ngoan ngoãn ngồi lên trên ghế.

​Tú Nghiên chậm rãi đi tới trước đàn, dùng ngón tay nhỏ nhẹ nhàng vuốt ve dây cầm. Một lát sau, nàng mới xoay người ngồi lên trên ghế trước đàn, dáng người uyển chuyển vuốt lên cầm huyền, hai mắt nhắm lại. Qua bao nhiêu ngày chưa gặp, búi tóc của quận chúa vẫn như trước được vén lên cao cao, nhưng giờ đây có lẽ bởi những động tác vừa nãy, vài tán tóc nhỏ tùy ý phiêu du. Cảm thấy được khuôn mặt Tú Nghiên thật gầy, rõ ràng góc cạnh, khiến cho ta một trận đau lòng.

​Không biết nàng đang nghĩ tới điều gì, nhưng khóe miệng lại hơi hơi nhếch.

​Nàng đang cười.

​Đột nhiên ta cảm thấy cảnh sắc này sao vô cùng quen thuộc...Phải rồi, là lần trước khi ở hậu viện Tự miếu, lúc ta trộm nhìn Tú Nghiên đánh đàn, nàng lúc ấy... Cũng là như thế, hai mắt nhắm chặt, và khóe miệng hơi hơi mỉm cười.

​"Ngươi ít nhất cũng nên đi gặp Lâm phu nhân... Tam Thất đại sư cuối cùng đã tìm được nàng, nàng bây giờ đang ở trong Tự miếu, ngươi ít nhất..."

​Ta sửng sốt -- Tại sao ta lại đột nhiên nghĩ tới những lời đó?

​Tiếng đàn vang lên, cắt đứt hết mọi suy nghĩ của ta.

​Cùng thủ khúc.

​Là cùng một thủ khúc lần trước nàng đã đàn trong hậu viện Tự miếu.

​Giai điệu quen thuộc khiến cho ta cũng không khỏi mỉm cười cùng với Tú Nghiên , nàng lúc này lại khẽ ngẩng đầu, liếc đôi mắt hướng về phía ta, thấy ta cũng đang cười giống như nàng. Ý cười trên mặt Tú Nghiên càng đậm. Mười ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng thoải mái lướt trên dây đàn, khuấy động lên âm điệu tựa như sinh mệnh, một chút một theo đầu ngón tay Tú Nghiên ngân lên. Tâm tình ta hơn mười ngày qua luôn bị buộc chặt, giờ cuối cùng lại giãn mở theo những âm sắc vui tươi kia.

​Thậm chí... Có cảm giác như muốn rơi lệ.

​Gần đây, có phải ta thật sự quá mệt mỏi hay không?

CHƯƠNG 99:

​Sau khi gảy xong thủ khúc, quận chúa ngẩng đầu nhìn về phía ta.

​Bởi vì trước mặt có Kim lão tướng quân, ta không dám phản ứng quá rõ ràng, chỉ dè dặt cười cười.

​Thời gian tiếp đó, quận chúa vẫn chẳng chịu ăn gì, chỉ có sắc mặt ngày càng hồng hơn, luôn luôn cầm tay ta hỏi han chuyện trò, thật sự coi Kim lão tướng quân như người vô hình. Ta tùy tiện ứng phó với những hành động của quận chúa khi say rượu, nhưng trong lòng thì cảm thấy ngày càng không yên. Chắc chắn, chúng ta vẫn phải mau mau rút lui.

​"Kim đại nhân." Ta nói, "Quận chúa có vẻ rất say rồi, ta thấy, hôm nay chúng ta trước nên..."

​"Hảo, hôm nay tới đây đi." Kim lão tướng quân nhìn nhìn quận chúa, "Hôm nay quả thật là Nghiên Nhi ... Say... Anh Nhi !" Hắn đột nhiên phân phó, "Ngươi trước đỡ quận chúa đưa lên xe ngựa, quận mã lưu lại, ta có vài lời muốn nói cùng hắn." Nói cùng ta? Quả nhiên, vừa nãy thấy ta cùng Tú Nghiên , đích thật là nghi ngờ rồi. Trong lòng ta không khỏi bắt đầu suy nghĩ, phải ứng phó với lão nhân này thế nào đây.

​Nghe được Kim lão tướng quân phân phó, Anh Nhi sửng sốt, quay đầu nhìn ta, sau đó gật đầu tuân mệnh.

​"Phải về?" Tú Nghiên nhìn Anh Nhi đang bước lại đỡ nàng, liền hỏi.

​Nàng tuyệt đối là say.

​"Vâng, ngài trước đi theo ta, Kim đại nhân và quận mã gia cần trò chuyện." Anh Nhi thấp giọng nói bên tai Tú Nghiên .

​"Nói chuyện? Nói cái gì?" Tú Nghiên ngẩng đầu, nhìn nhìn ta, rồi lại nhìn về phía Kim lão tướng quân, "Kim đại nhân, ngài muốn nói gì?"

​"Ách..." Kim lão tướng quân dường như không ngờ tới Tú Nghiên sẽ hỏi như vậy, nhất thời sững sờ nguyên tại chỗ không biết nên đáp thế nào.

​"Kim đại nhân muốn cùng ta tâm sự một chút. Anh Nhi , mau đưa quận chúa lên xe đi." Ta nhanh chóng thúc giục Anh Nhi mau đưa người say này rời xa khỏi chốn thị phi.

​"Nói cái gì." Tú Nghiên cười, đi tới kéo lấy tay ta, "Ta cũng muốn nghe."

​Ta vội bỏ tay nàng ra: "Quận chúa, ngài say rồi, nhanh lên mã xa nghỉ ngơi." Nói rồi, ta thừa dịp mình đang đưa lưng về phía Kim lão tướng quân, ra sức hướng nàng nháy mắt ra hiệu, muốn dùng ánh mắt giúp Tú Nghiên đang ngà ngà say thức tỉnh.

​"Ngươi... ngươi lại bỏ ta?" Tú Nghiên hoàn toàn không hiểu ý ta, mày nàng nhăn lại, nói, "Ngươi có thể lại bỏ ta sao?"

​"Anh Nhi , mau đưa quận chúa rời đi." Bất lực trước quận chúa say đến hành vi loạn bậy, ta thúc giục Anh Nhi mau nhanh hơn.

​Anh Nhi gật gật đầu, bước tới đỡ lấy quận chúa, nhưng Tú Nghiên lại mạnh vung ra, nét mặt đỏ bừng tức giận: "Lâm Duẫn Nhi , làm sao ngươi có thể đối với ta như vậy? Lâu như vậy mới trở về... Ta nhớ ngươi như vậy..."

​Ông trời, vẫn không để yên.

​Ta im lặng không để ý tới nàng, chỉ dùng ánh mắt ý bảo Anh Nhi mau động thủ, không thể tiếp tục kéo dài.

​"...Không cần ngươi đỡ ta." Tú Nghiên lại lần nữa giãy khỏi Anh Nhi , vẻ mặt bi phẫn nhìn ta, "Lâm Duẫn Nhi , lần này ngươi khỏi cần hống ta, ta sẽ không tha thứ cho ngươi... Dù có mua mứt quả ghim thành xâu cũng sẽ không tha thứ cho ngươi!" Nói rồi nàng xoay người, dáng người hơi lảo đảo, Anh Nhi vội vàng tới trước đỡ nàng, nhưng nàng không chịu, tự mình đi ra phía cửa. Anh Nhi bất đắc dĩ ở một bên che chở, muốn đỡ lại không dám đỡ, hơn nửa ngày, quận chúa rốt cục ly khai khỏi phòng.

​"Mứt quả ghim thành xâu?... Cuối cùng quan hệ giữa ngươi và Nghiên Nhi là như thế nào?" Tú Nghiên vừa đi, Kim lão tướng quân lập tức mở miệng chất vấn.

​"Kim đại nhân." Ta vội nói, "Quận chúa chính là uống nhiều quá, tửu lượng nàng không cao, nếu uống quá nhiều điều gì cũng chẳng quan tâm, trước kia thường thường như vậy..."

​"Trước kia thường thường như vậy?" Kim lão tướng quân chau mày, khó hiểu hỏi.

​Ta vội gật đầu: "Ách... Đúng, đúng...Có một lần nàng uống chút rượu, liền kêu Vương gia là mẫu thân, thường thường như vậy, thường thường như vậy." Kỳ thật đây cũng là lần đầu ta thấy.

​"Khó trách..." Kim lão tướng quân thở dài, "Nhưng, đêm nay quả thật Nghiên Nhi cũng không như bình thường, lúc mới tới đây nét mặt rất nặng nề, chẳng hề nói chuyện. Đưa đồ ăn tới cũng không ăn, đàn cũng không nguyện gảy, chỉ uống rượu. Sau khi ngươi đến... Tinh thần nàng lại tốt hơn, ta còn tưởng rằng các ngươi... Ra là bởi vì uống rượu, ân... Là ta suy nghĩ nhiều."

​Ta xấu hổ cười.

​"Cái kia..." Kim lão tướng quân nói rồi, một bên ra hiệu hạ nhân lui ra, một bên nói, "Ngươi ngồi xuống trước đã."

​Mang theo thấp thỏm trong lòng, ta chậm chạp ngồi xuống ghế.

​Kim lão tướng quân nhìn nhìn ta, hỏi: "Trịnh vương gia đã nói với ngươi chưa?"

​"A?" Ta sửng sốt.

​Hắn nhướng mày: "Nửa năm sau..."

​Coi ta chậm chạp đến mức nào kìa.

​"Rồi, rồi..." Giờ ta mới kịp phản ứng, "Đã nói tất cả."

​"Ta nghĩ, Trịnh vương gia hẳn là tin ngươi, mới để ngươi tới..." Kim lão tướng quân nhìn ta, lại nói, "Nửa năm qua có được không, không ai hoài nghi chứ?"

​Ta lắc đầu.

​"Vậy là tốt rồi." Kim lão tướng quân gật gật đầu, rồi từ trong tay áo xuất ra một phong thơ, đặt lên trên bàn, "Vốn định giao cho quận chúa, nhưng nàng say, nên chỉ có giao cho ngươi."

​"Đây là?" Ta sửng sốt.

​Kim lão tướng quân nói: "Từ thư."

​Từ thư.

​"Đợi đến khi Trung nhi trở về, ngươi sẽ dùng đến bức từ thư này..." Kim lão tướng quân thở dài, "Nếu không phải bởi Hoàng thượng... Ai, ta cùng Trịnh vương gia cũng không cần phải lo lắng đi tìm một người ngoại nhân thay thế như vậy. Sau khi xong chuyện, Trịnh vương gia sẽ cấp thù lao cho ngươi, vừa lòng chứ?" Hắn nói rồi, cúi đầu uống ngụm trà.

​Ta ngây người, nghe không hiểu hắn nói điều gì: "Thù lao?"

​"Là sau khi Trung nhi cùng Nghiên Nhi thành thân, Trịnh vương gia sẽ đưa cho ngươi..."

​Cuối cùng mới hiểu, Lâm Duẫn Nhi đầu ngươi là gỗ sao.

​"Vừa lòng, phi thường hài lòng." Ta gật gật đầu.

​Kim lão tướng quân lại nói, "Bởi vì không muốn có những lời đồn đãi không cần thiết với Nghiên Nhi , bên trong hưu thư viết... Thân thể ngươi có bệnh, không thể sinh hoạt vợ chồng, rồi lại phụ tâm Nghiên Nhi ."

​Ta có chút mờ mịt, nhưng như trước vẫn thuận theo gật đầu.

​Mệt quá, thật sự mệt quá.

​"Ta biết viết như vậy, là không công bằng với ngươi..." Kim lão tướng quân thở dài, "Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi thêm ít thù lao, không bạc đãi ngươi."

​Ta cười cười.

​"Cuối cùng có thể thấy được Trung nhi cùng Nghiên Nhi thành thân, lão nhân ta đây coi như chẳng còn gì tiếc nuối... Ân, hôm nay nói đến đây thôi." Kim lão tướng quân nói rồi, lại cúi uống ngụm trà như ý bảo ta nên rời đi.

​Cầm lấy phong thư, ta bước từng bước chậm rãi ly khai tướng quân phủ, đến khi tới được xe ngựa, tinh thần ta mới kịp phục hồi, vội vàng cất giấu thư đi.

​"Quận mã gia." Anh Nhi chạy tới, "Quận chúa lên xe nhưng nàng dường như rất giận, ngài mau tới hống nàng đi!"

​"Không sao." Ta gật gật đầu, "Ngươi trước cứ ngồi xe khác về đi."

​Anh Nhi lo lắng nói: "Đây cũng là lần đầu tiên quận chúa uống nhiều như vậy, chỉ có quận mã gia mới có thể đối ứng được với nàng thôi... Nếu ngài vẫn không trở lại, có lẽ quận chúa giờ đã rời khỏi kinh thành tìm ngài!"

​"Cái gì?" Ta sửng sốt.

​"Ngài để tự quận chúa nói với ngài đi, Anh Nhi đi trước." Anh Nhi nói xong cười cười, đi tới một chiếc xe ngựa khác. Gần đây Anh Nhi nói chuyện, dường như ngày càng thích quanh co lòng vòng.

​Ta thở dài, rồi bước lên xe ngựa.

​Liệu còn bao nhiêu cơ hội để ta có thể hống quận chúa nữa đây?

​Chỉ nghĩ thôi cũng khiến ta có cảm giác như tẩu hỏa nhập ma.

​Quận chúa đang tựa bên cửa sổ ngủ.

​Nàng đã chẳng còn sức lực nào để mà giận ta.

​Ta cười cười, quay đầu khẽ nói với xa phu có thể khởi hành.

​Ngồi xuống bên cạnh Tú Nghiên , nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nàng, để dáng người mảnh mai ấy có thể dựa sát vào ta. Mùi rượu từ trên người Tú Nghiên truyền đến, khiến ta bất đắc dĩ thở dài, không thể tưởng được quận chúa khi uống rượu sẽ thất thố như vậy. Nhớ lại nét mặt vừa nghi hoặc vừa khẩn trương của Kim lão tướng quân, ta không nén được cười cười. Anh Nhi nói đây là lần đầu tiên quận chúa uống nhiều như vậy, là vì giận ta sao? Giận ta lâu như vậy cũng chưa trở lại, thậm chí đến tín (thư) cũng không gửi về một phong?

​"...Duẫn Nhi?" Gối trên vai ta Tú Nghiên đột nhiên gọi.

​"Ngươi ngủ một chút đi, sẽ rất nhanh đến nhà." Ta nói.

​"...Ta rất nhớ ngươi." Giọng Tú Nghiên trầm thấp, nhiệt khí từ hơi thở nàng phả lên cổ khiến ta tô ngứa.

​Ta thở dài: "...Ta cũng vậy."

​Nàng cầm tay ta, vội vã hỏi: "Tại sao giờ mới trở về?"

​"Ngươi thật sự say chứ?" Nghĩ lại Tú Nghiên vừa rồi nét mặt bi phẫn, mà giờ lại ân cần hỏi han, ta thật muốn cười lên thành tiếng.

​"...Tại sao giờ mới trở về?" Chẳng để tâm tới điều ta hỏi, nàng vẫn tiếp tục lặp lại câu hỏi kia.

​"Không phải Nhị sư huynh nói sư phụ bệnh sao, ngay cả nói cũng không nói được... " Ta nói, "Ai ngờ là do sưng yết hầu, nên mới nói không ra."

​"Tại sao giờ mới trở về?" Tú Nghiên lại hỏi.

​Ta tiếp tục giải thích: "Sư phụ nói có lời muốn nói với ta, chờ yết hầu hắn tốt lên thì..."

​"...Tại sao giờ mới trở về?" Nàng lại lặp lại.

​Ngẩn người, ý thức được quận chúa có điều không thích hợp: "...Nghiên Nhi , ngươi say có phải không?"

​"Tại sao giờ mới... Trở về?" Quận chúa lại nhẹ giọng than thở.

​Hỏi cũng như không hỏi.

​"Rất nhanh sẽ tới." Hiểu được nàng giờ không còn tỉnh táo, ta ôm sát nàng hơn, "Về nhà hảo hảo nghỉ ngơi."

​Nàng đột nhiên bật dậy.

​Ta sửng sốt, sợ rằng nàng sẽ ngã xuống nên vội đỡ lấy nàng: "Nghiên Nhi , sao ngươi lại ..." Không phải đã say mềm rồi sao?

​Quận chúa không để ý tới ta, nàng đảo thân mình, ngồi trên đùi ta nhấc đầu chôn vào hõm cổ, thanh âm mơ hồ: "...Ôm."

​Trong lòng mềm nhũn, ta liền đưa tay ôm sát nàng vào trong ngực mình hơn.

​Nhưng Tú Nghiên vẫn không an phận, lại thẳng người dậy, nhìn ta chằm chằm. Vốn trong xe không có đốt đèn, bóng tối mờ mịt khiến ta không thể thấy rõ khuôn mặt quận chúa, chỉ có thể cảm nhận được mùi hương trên cơ thể nàng cùng vị rượu xen lẫn với nhau.

​"Sao vậy?" Ta bất đắc dĩ thở dài.

​"...Ta muốn hôn ngươi." Nàng nói.

​Mặt của ta lập tức nóng như lửa đốt, quận chúa say rượu quả thật khiến ta không thể chống đỡ được. Kéo nàng sát vào trong ngực, ta nhẹ nhàng vỗ về trên lưng: "Đừng nháo, rất nhanh sẽ tới quận mã phủ..."

​Nàng giãy ra, lần nữa đứng thẳng thân người, nhìn ta nghiêm túc nói: "Ta muốn hôn ngươi."

​"Ngươi..." Vừa buồn cười lại vừa tức giận, ta không biết rằng nàng là say thực hay không. Cuối cùng đành ôm sát nàng hơn, hôn hôn lên khóe môi ấy. Vừa định rời ra, quận chúa lại nâng mặt ta lên tiến vào gần sát, hôn thật sâu. Nỗi nhớ bao nhiêu ngày qua bỗng như bộc phát, ta mặc kệ giờ mình đang ở nơi đâu, toàn tâm toàn ý cho nụ hôn này.

​Cuối cùng tách rời, Tú Nghiên vừa thở vừa nhẹ giọng cười.

​"Cười cái gì?" Ta bất đắc dĩ cũng cười theo nàng.

​Quận chúa không nói gì, chỉ ôm chặt ta, gối đầu lên trên bờ vai.

​Nàng rốt cục cũng đã an tĩnh.

​"Tại sao giờ mới trở về?" Quận chúa đột nhiên mở miệng, lặp lại lần nữa câu hỏi kia.

​Không để tâm nữa, ta chỉ vỗ nhè nhẹ lên lưng của nàng, muốn để nàng an tâm hơn. Chợt trong đầu lóe lên suy nghĩ, ta nói: "Nghiên Nhi , cuối cùng ta đã biết, ba chữ 'Lâm Duẫn Nhi ' kia là do ai thủ cho ta."

​Tú Nghiên ở trong lòng ta vẫn như trước thì thào câu hỏi vạn năm không đổi, còn ta tiếp tục thầm thì: "Nguyên lai không phải là sư phụ, mà là nương ta thủ cho ta... Nương ta họ Lâm, nên ta theo họ của nàng.'

​Tiếp tục vỗ nhè nhẹ lên lưng người trong lòng đang bắt đầu say ngủ, ta cười: "Không ngờ rằng ta cuối cùng cũng biết mifnht ại sao lại có họ Lâm."

​Không biết nàng có nghe được hay không, chỉ thấy Tú Nghiên lẩm nhẩm vài từ, đầu di chuyển rúc sâu vào vai ta hơn, hoàn toàn yên tĩnh.

​Cuối cùng đã ngủ.

​Đến trước cửa quận mã phủ, ta ôm quận chúa xuống khỏi xe ngựa, ra hiệu cho những hạ nhân xung quanh yên lặng, đừng để Tú Nghiên tỉnh giấc. Thật cẩn thận ôm nàng tiến vào trong phủ, giờ đây ta mới có lại cảm giác gia đình. Anh Nhi luôn đi theo sau lưng ta, giúp đỡ ta mở cửa, đưa quận chúa đến phòng ngủ. Vừa bước vào, ta nhìn thấy một bọc hành lý đã đặt sẵn trên bàn.

​Anh Nhi thấy vẻ mặt ta nghi hoặc, nàng liền nói: "A, đây là..."

​"Hư..." Ta ý bảo không cần giải thích, rồi nhẹ giọng phân phó nàng, "Anh Nhi , phiền ngươi đi lấy một chậu nước ấm... Và, một chén trà giải rượu."

​"Vâng." Anh Nhi nói rồi nhanh chóng rời đi.

​Ta nhẹ nhàng đặt Tú Nghiên lên giường, nhưng nàng lại nắm chặt lấy ống tay áo ta không buông. Một bên thuận theo động tác của nàng, một bên giúp nàng cởi giày, vuốt lại chút mái tóc dài đã tán lạc, ta nhìn khuôn mặt mỏi mệt của nàng mà cảm thấy thương tiếc vô vàn.

​Còn có cách nào không?

​Dường như đã không còn nữa.

​Ngay cả từ thư cũng đã chuẩn bị xong rồi.

​Tất cả đều đã chuẩn bị, chỉ thiếu Kim tướng quân nữa mà thôi.

​Sau khi đem từ thư giấu trong giá sách thư phòng, ta mới nhanh chóng trở lại phòng ngủ. đến khi Anh Nhi bưng nước ấm cùng trà tới, ta mời nàng trở về nghỉ sớm. Tự mình đến bên giường, nâng quận chúa dậy dựa vào người ta, bưng trà nóng đến sát bên miệng.

​"Dậy đi, uống một chút trà giải rượu." Ta nhẹ nói.

​Ngay cả mắt nàng cũng lười mở, chỉ xoay đầu, đôi mi thanh tú cau chặt, không muốn uống chút nào.

​"Một chút, chỉ một chút thôi." Ta cố gắng hống nàng, hơn nửa ngày quận chúa mới hé miệng ra một xíu, sau khi uống một ít trà, nàng lại ngậm chặt miệng lại. Ngươi quả thực chỉ uống một chút thôi sao... Sau khi đưa nàng lên giường nằm ngủ, ta bất đắc dĩ muốn đi bưng chậu nước ấm, nhưng lại bị nàng nắm chặt tay áo không buông. Mất hơn nửa ngày nỉ non cùng gian nan cố gắng, ta mới giúp nàng lau tốt mặt mày. Sau khi cởi ra ngoại bào, cùng giúp nàng chăn mền đắp kín, ta mới nhẹ nhõm thở phào.

​Tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ nhường Tú Nghiên uống nhiều rượu nữa.

​Đến khi ta có thể nằm ngủ, cũng không biết là đã qua bao nhiêu canh giờ, chỉ biết ta mệt mỏi đến ngay cả chân tay cũng không muốn nhúc nhích.

​Đột nhiên, có tiếng Tú Nghiên quát lên: "Duẫn Nhi!"

​Ta hoảng hồn: "Sao, sao vậy?"

​"Là ngươi sao... Duẫn Nhi?" Quận chúa hỏi.

​"Phải a." Ta sửng sốt.

​Nàng vội tiến đến sát gần, ôm thật chặt ta nói: "Ta rất nhớ ngươi... Tại sao ngươi giờ mới trở về?"

​Lại nữa sao?

​Tựa như dỗ tiểu hài tử, ta một bên vỗ nhè nhẹ lên lưng của nàng một bên giải thích: "Thực xin lỗi, lần sau sẽ không đi... Thực xin lỗi... Lần sau không dám nữa..." Ta phát hiện, chỉ cần ta không ngừng nói chuyện, Tú Nghiên sẽ không còn sống chết quấn quít hỏi vấn đề kia, chỉ một lúc sau, nàng lại nằm trong lòng ta say ngủ.

​Và ta cũng có thể miệng đắng lưỡi khô tiến vào mộng tưởng.

​Ta... đã trở về.

CHƯƠNG 100:

​Buổi sáng cuối cùng có thể thức dậy trên giường mềm mại.

​Khi vừa mở mắt ra ta còn hốt hoảng không biết mình đang ở nơi đâu. Đến khi chứng kiến người đang say ngủ trong lòng, ta mới nhớ tới những chuyện đã phát sinh hôm qua.

​Phủ tướng quân, Tú Nghiên say, từ thư.

​Từ thư.

​Hình như hôm qua, ta đã tùy tiện cắm nó lên trên giá sách, nếu Tú Nghiên nhìn thấy... Không được, phải mau mau cất giấu nó ở nơi khác thôi. Cực kỳ cẩn thận ta rút cánh tay phải đang đặt dưới đầu Tú Nghiên , chịu đựng cảm giác tê rần đang lan tỏa, nín thở nhìn Tú Nghiên vẫn còn trong giấc mộng đẹp, lúc này mới an tâm rời giường. Mới xoay người, đã bị một cánh tay mạnh mẽ đè xuống. Ta há to miệng, sợ tới mức không thốt được ra lời nào.

​Nằm ở trên người ta Tú Nghiên đang cười không ngừng, sau đó cúi xuống hôn lên gương mặt của ta.

​"...Ngươi giả ngủ?" Ta tức giận cười.

​Tú Nghiên không nói lời nào, chỉ cười đến cả người run rẩy.

​"Trước khi ngủ cũng bị ngươi khiến cho giật mình, giờ đến khi rời giường cũng bị giật mình luôn..." Ta thở dài, ôm nàng, "...Làm ta sợ muốn chết."

​"Trước khi ngủ bị ta khiến cho giật mình?" Quận chúa nhíu mày.

​"Ngày hôm qua ngươi..." Ta suy nghĩ một chút, cười hỏi, "Đã quên hết rồi sao?"

​"Ngày hôm qua? Ta làm sao?" Tú Nghiên nghiêng đầu, dường như đang thật cố gắng suy nghĩ, đột nhiên mày nàng nhăn lại, khẽ kêu lên, "Đau quá..."

​"Sao vậy?" Ta vội hỏi.

​"Đầu... Đau đầu." Quận chúa nhíu nhíu mày.

​"Coi ngươi hôm qua ai bảo không chịu uống trà giải rượu, đau đầu sao? Để ta đi lấy cho ngươi..." Ta vừa nói, vừa muốn đứng dậy, nhưng lại bị Tú Nghiên áp trở về giường, nàng nói: "Đừng đi... Không phải quá đau."

​"Ngươi..." Ta bất đắc dĩ nằm lại, để tùy ý quận chúa thay đổi thất thường này nằm ở trên người.

​"Ngày hôm qua, ta..." Quận chúa xoa nhẹ đầu hỏi, "Uống rất nhiều rượu?"

​"Quên hết rồi sao?" Ta cười.

​Nàng nhíu mày, lại tận lực suy nghĩ: "Chỉ nhớ một chút... Ngày hôm qua, ta đi... đi đến phủ của Kim đại nhân!" Nói rồi, nàng trợn to hai mắt nhìn ta.

​"Cuối cùng cũng nhớ." Ta thở dài.

​"Sau đó... Ngươi cũng tới sao?" Nàng lại nói.

​Ta gật gật đầu.

​"Làm sao bây giờ, ngoài hắn ra điều gì cũng quên mất." Miệng nàng cong lên.

​Tại sao nàng lại chỉ quên mỗi lúc mình xấu mặt chứ?

​"Bỏ đi, không cần nhớ." Ta vươn tay nhẹ nhàng giúp nàng xoa huyệt thái dương, "Không có đại sự gì."

​Nhưng Tú Nghiên vẫn vẻ mặt lo lắng, nàng hỏi: "Kim đại nhân, hắn... Nói những thứ gì...?"

​"Không nói gì, chỉ là ăn một bữa cơm." Ta nói.

​"Chỉ như vậy?" Quận chúa ngẩn người.

​"Còn có thể thế nào chứ?" Ta cười.

​Tú Nghiên suy nghĩ một lúc, rồi lại thở dài một hơi. Nàng thả lỏng thân mình nằm trên người ta, hai mắt nhắm lại, tùy ý để ta xoa huyệt thái dương cho nàng. Một lúc sau, quận chúa cầm lấy bàn tay ta đang thay nàng mát xa, chống đỡ người dậy cúi đầu nhìn ta. Những lọn tóc dài rủ xuống hai bên mai tóc, khiến mặt ta ngưa ngứa, muốn dùng tay vén những lọn tóc sang bên. Nhưng nàng không cho, nắm chặt tay ta ôn nhu nói: "Đừng nhúc nhích, để ta hảo hảo nhìn ngươi."

​Ta cười: "Có cái gì đẹp, vẫn là như vậy thôi."

​Tú Nghiên không để ý ta, vươn tay vỗ về lên mặt, sau một lúc lâu, nàng hé miệng muốn nói gì đó, nhưng ta đã vội cắt lời: "Đừng nói ta gầy, người gầy là ngươi, Anh Nhi nói ngươi không nguyện ăn gì cả, có phải hay không?"

​"Ngươi đi vắng, ta không muốn ăn." Tú Nghiên thẳng thắn đáp lời, đôi lông mày cau chặt, "Buổi tối, một người cũng không ngủ được."

​Nghe những lời nàng nói mà trong lòng cảm thấy đau đớn. Cố gắng xem nhẹ sự chua xót đó, ta vui đùa nói: "Thật không biết những năm qua ngươi làm thế nào."

​"Khi đó ta còn chưa có gặp ngươi." Tú Nghiên nghiêm túc đáp.

​Lòng lại đau xót.

​Cuối cùng chúng ta gặp nhau, là đúng hay là sai?

​"Sớm như vậy ngươi đã muốn đứng dậy, định đi làm gì?" Tú Nghiên đột nhiên hỏi.

​"Ta..." Nàng lại bắt đầu nhảy đề tài, ta đành bất đắc dĩ đáp, "Ta dậy... để đi rửa mặt."

​"Trời còn chưa sáng." Nàng theo đuổi không bỏ.

​"Ngủ sớm dậy sớm thân thể hảo." Ta nói.

​"Vậy... Mấy ngày qua, ngươi có nhớ ta hay không?" Quận chúa lại hỏi.

​Quả thật là quận chúa luôn chuyển đề tài thực mau.

​"Nhớ." Ta thành thực gật đầu.

​"Nhớ nhiều hay không?" Khóe miệng nàng bốc lên, vẫn là theo sát không bỏ.

​"Giống như ngươi, ăn cũng không vô, ngủ không ngon nổi." Ta nói.

​"Ba hoa." Tú Nghiên cười nhéo nhéo mũi ta.

​Tại sao ngươi nói thì là thật, còn ta nói lại là ba hoa? Đang định phản bác, Tú Nghiên đã cúi người xuống phủ lên thân thể của ta, nàng hôn lên môi. Khiến ta không khỏi thở dài, tự nhủ cần phải cố gắng thích ứng với quận chúa rất hay thay đổi đi. Nâng tay ôm lấy quận chúa, ta nhẹ vỗ về lên lưng, nghiêng đầu tận tâm đáp lại nụ hôn của nàng. Ta nhắm mắt lại, cảm giác được lưỡi Tú Nghiên đang trượt vào trong miệng, tìm kiếm lấy lưỡi của ta, cùng nhau quấn lấy. Tay không nhịn được vươn vào trong trung bào, vuốt ve tấm lưng trơn nhẵn của quận chúa, thân thể mềm mại của người đang nắm phía trên bắt đầu run rẩy. Cúi thấp đầu, ta tinh tế hôn cổ Tú Nghiên , nghe tiếng thở dốc nhẹ nhàng của nàng. Ta từ từ đi sâu xuống dưới, ôm sát lấy eo của nàng, nhấc đầu chôn trên ngực mềm mại, thật sâu ngửi lấy hương khí quen thuộc khiến ta mê luyến kia. Khi thân mình dán chặt của chúng ta càng ngày càng nóng, ta ý thức được dục vọng trong lòng đang dần dần chiếm đoạt ý chí, nhưng... Bây giờ đã là buổi sáng a.

​Ta ngẩng đầu, nói: "Nghiên Nhi ..."

​Lúc này khuôn mặt Tú Nghiên ửng đỏ, mị nhãn hé mở, nàng cúi thấp đầu nhìn ta, trong miệng nhẹ nhàng phả ra hơi thở gấp.

​"...Trời đã sáng." Ta buông Tú Nghiên , nói.

​Nàng quay đầu nhìn nhìn ánh sáng xuyên qua cửa sổ, sau đó vô lực nằm lại trên người của ta. Ta ôm quận chúa, cúi đầu hôn hôn lên trán nàng.

​"Đúng rồi..." Đến khi cả hai chúng ta đều đã an tĩnh, quận chúa đột nhiên hỏi, "Lương đại phu... Bệnh ra sao?"

​"Hắn a..." Quận chúa thế nhưng đến giờ mới hỏi tới vấn đề này, ta không nhịn được cười lên, "Không có đại sự gì, đã tốt hơn rồi."

​"... Vậy tại sao ngươi giờ mới trở về?" Quận chúa hỏi.

​Được rồi, lại quay về chấn vấn ta, hơn nữa còn là câu hỏi tối qua nàng đã nói cả ngàn lần.

​"Sư phụ nhân công không đủ, ta giúp chiếu cố vài ngày." Ta tùy tiện bịa ra một lời nói dối.

​"Tại sao ngươi không viết thư về?" Tú Nghiên rầu rĩ nói.

​"Liệu ta có thể nói... là quên không?" Ta cười cười.

​Tú Nghiên nghe xong, không nói lời nào.

​"Nghiên Nhi ?" Ý thức được vấn đề này không thích hợp nói giỡn, ta cẩn thận hỏi, "...Tức giận sao?"

​"Không có." Nàng rầu rĩ nói.

​Ta thở dài: "Ta tìm rất nhiều người, nhưng chẳng có ai định lên kinh thành, nên ta không có cách nào chuyển thư cho ngươi."

​Quận chúa ngửa mặt lên, nhìn ta nói : "Ta không có tức giận... Ta chỉ là...giận chính mình thôi."

​"Tại sao?" Ta nhíu nhíu mày.

​"Duẫn Nhi." Tú Nghiên đột nhiên chống đỡ thân người đứng dậy, nàng nghiêm túc nhìn ta nói, "Không bằng đợi đến khi phụ vương trở về, ta nói với hắn rằng người ta thích là ngươi, được không?"

​Ta sửng sốt.

​"Được không?" Quận chúa hỏi.

​Không biết nên trả lời thế nào, ta chỉ lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt nàng, điều gì cũng không nói. Có lẽ Tú Nghiên cũng biết rõ rằng, đây là điều mà Vương gia không có khả năng đáp ứng.

​"...Được không?" Tú Nghiên lại hỏi, lần này vành mắt nàng thế nhưng đỏ ửng. Giờ ta mới phát hiện, nguyên lai Tú Nghiên thực rất dễ dàng rơi lệ. Hay nói, nàng dễ dàng rơi lệ như vậy là bởi vì ta?

​"Xem kìa, ngươi lại khóc nữa..." Ta thở dài, vươn tay lau nước mắt trên khuôn mặt nàng, "Đến lúc đó, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp."

​Tùy ý cho ta hành động, Tú Nghiên vẫn chỉ nhìn ta, nghẹn ngào hỏi: "Biện pháp gì?"

​"Chính là... Từ từ sẽ nghĩ ra, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng." Ta bĩu môi.

​"Ngươi..." Tú Nghiên thở dài, sẳng giọng, "Vậy ngươi đang ở đây nói hưu nói vượn cái gì chứ?"

​"Là..." Ta suy nghĩ một hồi, rồi cười quỷ dị, ôm nàng lặp lại những lời tối qua đã nói, "Ta muốn hôn ngươi."

​Tú Nghiên sửng sốt. Trước khi nàng kịp phục hồi tinh thần, ta vươn tay muốn nâng cơ thể, để tới sát gần hôn nàng. Nhưng lần này Tú Nghiên lại nhanh chóng tránh thoát. Nàng ngồi dậy, thản nhiên mở miệng nói: "Nên dậy thôi." Nói rồi sửa sang lại vạt áo đang chút hỗn độn, cũng chẳng buốn liếc về phía ta, giống như giận dỗi quay đầu xuống giường.

​Suốt buổi sáng Tú Nghiên chẳng hề nói với ta một lời.

​Nàng lại tức giận.​

​Những cái khác ta đều có thể tìm cách ứng phó, nhưng lần này... ta quả thật vô kế khả thi. Không muốn tùy tiện lập thêm lời hứa, ta sợ rằng đến lúc đó, sẽ cho Tú Nghiên thương tổn lớn hơn.

​Có lẽ tất cả mọi người vẫn chưa biết rằng ta trở lại kinh thành, rất ít người đến quận mã phủ chẩn y, khiến cho ta trở thành nhàn rỗi. Nhưng cái không thể ngờ được chính là, quận chúa đột nhiên coi ta tựa như ôn thần, luôn luôn trốn tránh. Ta đi phòng khách, nàng đi phòng ngủ; ta đi phòng ngủ, nàng đi thư phòng; ta đi thư phòng, nàng đi nội viện; ta đi nội viện, thì nàng trực tiếp xuất môn, nói rằng muốn tới Tự miếu dâng hương. Vừa nãy còn nói muốn ta, giờ lại ngay cả nhìn nàng cũng không nguyện, chẳng lẽ đây chính là cái người ta gọi "Lòng nữ nhân như kim đáy biển"... Nhưng... ta cũng là nữ nhân mà.

​Bất quá như vậy cũng tốt, thuận tiện cho ta có cơ hội giấu bức từ thư.
Quận chúa đến Tự miếu dâng hương, ta lại không được đi theo, chỉ có thể ở lại trong quận mã phủ. Mà lại chẳng có việc gì, ta liền quyết định tùy tiện đi dạo xung quanh. Vừa đi lại vừa suy nghĩ, đến những điều lo lắng trong lòng -- ngoại trừ quận chúa, vẫn là quận chúa, cùng với... Kim tướng quân ở tại biên cương.

​Ta không ngờ được chính là, trên đường thế nhưng gặp được rất nhiều người bệnh ngày xưa, bọn hắn thấy ta đều là vô cùng niềm nở, người tặng con gà, người kia lại là tặng con vịt, có người còn tặng một túi khoai lang tự trồng. Vì thế, mới qua được mấy ngã tư, trên tay ta đã xách rất nhiều đồ vật, dần dần lại càng nhiều thêm. Ngay khi ta đang bối rối không biết mình có nên hay không hồi phủ, hay là tiếp tục đi xem liệu còn có người tặng đồ hay không, thì đột nhiên thấy được một bóng lưng quen thuộc.

​Vốn ở trên đường nhìn thấy người quen, là việc vô cùng bình thường, nhưng người quen này lại đứng trong một hẻm nhỏ âm u.

​Vốn ở trên đường nhìn thấy người quen trong một hẻm nhỏ, cũng là một việc chẳng đáng ngạc nhiên, nhưng người quen này lại đứng trong một hẻm nhỏ cùng một nam tử xa lạ.

​Vốn ở trên đường nhìn thấy người quen trong một hẻm nhỏ tán gẫu cùng nam tử xa lạ, cũng chẳng phải là việc gì khiến cho người ta để ý, nhưng người quen này, lại là Tiểu Thúy.

​Tiểu Thúy đưa lưng về phía ta, nam tử nàng tán gẫu cùng là một người có đôi mắt nhỏ, tựa như đang cùng Tiểu Thúy tranh cãi điều gì. Nhớ Hoàng Mỹ Anh từng nói, trước đây Tiểu Thúy cũng là ở trong trà quán, cùng một người nam nhân nói ra câu nói đặc biệt kia. Chẳng lẽ Hoàng Mỹ Anh quả thật không nhận lầm người? Chẳng lẽ Tiểu Thúy ở quận mã phủ làm nha hoàn bởi vì có mưu đồ khác?

​Trong lúc ta đang lén lút tìm nơi nhìn lén, nam nhân kia lại đột nhiên ngẫng đầu, nhìn về góc tường ta đứng.

​Thôi xong, bị phát hiện rồi.

​Tiểu Thúy cũng theo nam nhân xoay người, nhìn thấy ta, sắc mặt nàng tức thì trắng bệch.

​"Quận, quận mã gia... ?" Tiểu Thúy sững sờ nói.

​Không biết nên thế nào hồi đáp, ta chỉ hướng nàng cười cười. Cười xong lập tức hối hận, Lâm Duẫn Nhi ngươi cười cái gì a?!

​Nam nhân kia nhanh chóng từ trong hẻm nhỏ đi ra, khi lướt qua người ta còn trừng mắt liếc nhìn một cái.

​Tiểu Thúy đến gần, so với vừa nãy sắc mặt bình tĩnh hơn nhiều, nàng nhìn những đồ ta cầm trên tay, hỏi: "Quận mã gia... Ngài, ngài tại sao lại ở nơi đây? Trên tay ngài cầm..."

​Ta cười cười: "Chỉ là tùy tiện đi dạo, ai ngờ trên đường đụng phải người bệnh trước kia, là bọn hắn tặng."

​"Quận mã gia thật sự là tấm lòng vàng, bọn họ đều là người nghèo, chỉ có thể tặng mấy thứ này báo đáp." Tiểu Thúy nói.

​Ta cười gật đầu, lại nhìn bóng lưng nam nhân kia rời đi, hỏi: "Vị kia là...?"

​"Hắn là một bằng hữu của ta trong kinh thành, ngẫu nhiên gặp mặt, nên tùy tiện hàn huyên một chút." Tiểu Thúy nói.

​Tuy đó là một đáp án cực kỳ lập lờ nước đôi, nhưng ta cũng chỉ có thể gật đầu.

​"Quận mã gia, nếu không có việc gì, Tiểu Thúy trước xin đi vội." Tiểu Thúy nói, sau đó vội vã ly khai.

​Xem ra, tuyệt đối không thể thả lỏng cảnh giác đối với Tiểu Thúy.

​Tâm tình muốn đi dạo phố của ta vì việc này đã bị hoàn toàn làm hỏng, chẳng quản liệu có được tặng đồ nữa hay không, ta cất bước trở về quận mã phủ. Vừa vào đến phủ, Cửu tỷ liền lại bắt đầu ồn ào: "Quận mã gia, ngài đi nơi nào vậy? Xem ngài túi to túi nhỏ... Ai nha, chúng ta không thiếu gà vịt, tại sao ngài lại mua nhiều như vậy, còn một túi lớn... Khoai lang?"

​"Không phải, trên đường bệnh nhân của ta tặng." Ta lập tức trả lời, sau đó đem những đồ trong tay đưa cho Cửu tỷ, mời nàng đi cất, ngăn chặn nàng tiếp tục nói thêm lời vô nghĩa.

​Anh Nhi đến gần, nói: "Quận mã gia, ngài đi nơi nào sao? Quận chúa từ miếu trở về cũng đã nửa canh giờ."

​Ta kéo nàng qua một bên, nhỏ giọng hỏi: "Quận chúa có giận ta hay không?"

​"Giận ngài?" Anh Nhi sửng sốt, "Không có a."

​"Không có?... Vậy trên đường, nàng có không vui hay không, mắng ta hay gì đó?" Ta lại hỏi.

​Anh Nhi lắc đầu: "Thật không có, trên đường về nàng còn nói đêm nay bảo canh gà cho ngài nữa..." Rồi như nhớ ra gì đó, nàng nói, "Nhưng quận chúa tựa như không cách nào vui vẻ, luôn luôn thở dài."

​Ta cười khổ, rồi cố ý hỏi sang chuyện khác: "Quận chúa nói muốn bảo canh gà?"

​"Những ngày ngài không ở kinh thành, quận chúa mỗi ngày đều bận rộn học nấu ăn, nói đợi ngài trở lại, làm cho ngài ăn..." Anh Nhi nói xong cười cười, "Quận mã gia, ngài có phải đang làm chuyện gì trái lương tâm không?"

​"Nào có." Ta nghiêng thân mình, lại kéo Anh Nhi tới nơi bí ẩn hơn, "Vậy... Anh Nhi , ta có chút việc muốn hỏi ngươi."

​"Chuyện gì?" Anh Nhi ngẩn người.

​"Ngươi biết Kim Tại Trung , Kim tướng quân không?" Ta hỏi.

​"Ngài là nói Kim công tử? Biết a, từ nhỏ đã biết." Anh Nhi gật gật đầu.

​Ta cười cười, lại hỏi: "Ngươi cảm thấy, hắn... Là người thế nào?"

​"Cái đó... Quận mã gia, vì sao ngài hỏi việc này?" Anh Nhi khó hiểu hỏi ngược lại.

​"Chỉ muốn hỏi một chút." Ta giả vờ như không kiên nhẫn, thúc giục nàng mau trả lời hơn, "Người đó rốt cuộc thế nào?"

​"Tốt lắm a, là tướng quân, còn là chính nhân quân tử, bộ dạng anh tuấn tiêu sái*... Ách." Anh Nhi đột nhiên nhìn nhìn ta, có điểm xấu hổ nói, "Cái này, đương nhiên quận mã gia cũng rất anh tuấn tiêu sái..." (*: khôi ngô phóng khoáng)

​"Được rồi." Ta liếc mắt, "Hắn đối với quận chúa được không?"

​"A?" Anh Nhi sửng sốt, "Cái này... Hắn đối với quận chúa... Tốt, rất tốt, hắn đối với quận chúa tốt lắm."

​"Tốt như thế nào?" Tuy rằng trong lòng có điểm ê ẩm, nhưng ta vẫn tiếp tục hỏi không buông.

​"Này... Quận mã gia, ngài hỏi cái này để làm gì?" Anh Nhi nhíu mày.

​"Anh Nhi tỷ, ngài nói cho ta biết đi... Đừng hỏi lung tung nữa..." Ta cơ hồ muốn quỳ hẳn xuống.

​Anh Nhi bất đắc dĩ nói: "Kim công tử từ nhỏ đã quen biết quận chúa, ta luôn đứng cạnh bên nàng, nên với Kim công tử cũng rất quen thuộc. Hắn thái độ làm người hào phóng tỉ mỉ, đối với hạ nhân rất tốt, với quận chúa lại càng chiếu cố."

​Xem ra, người này quả thật là tốt.

​Ta lại hỏi: "Ta lại hỏi một vấn đề, ngươi đừng kinh ngạc... Hắn... Thích quận chúa không?"

​"Quận mã gia, ngài..." Anh Nhi thấy nét mặt ta vội vàng, chỉ biết bất đắc dĩ nói, "Người trong kinh thành ai ai cũng biết, Kim tướng quân thích quận chúa."

​Nghe xong, trong lòng ta tựa như có gì buông xuống.

​"Được rồi, Anh Nhi , ta hỏi xong." Ta gật gật đầu.

​"Quận mã gia." Anh Nhi khó hiểu hỏi, "Ngài rốt cuộc là..."

​Ta thở dài một hơi: "Ta đã nói rồi, đừng ngạc nhiên..."

​"Vậy..." Anh Nhi lại nói, "Ta hỏi lại ngài một vấn đề được không?"

​"Cái gì?" Ta sửng sốt.

​"Đêm qua ở phủ tướng quân..." Anh Nhi hỏi, "Vì sao Kim lão tướng quân lại hỏi quan hệ giữa ngài cùng quận chúa? Vì sao ngài lại nói ngài cùng quận chúa là thân muội muội?"

​Ta lại sửng sốt lần nữa.

​"Quận mã gia?" Anh Nhi nhíu mày.

​"Cái này..." Ta thở dài, "Anh Nhi , có một số việc sau này ngươi sẽ minh bạch, nhưng bây giờ, đừng hỏi quá nhiều."

​"Quận mã gia..." Anh Nhi đột nhiên nghiêm túc, "Tuy ta không biết ngài rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng ta nghĩ rằng, quận chúa thật sự rất thích quận mã gia, từ nhỏ đến lớn, ta chưa bao giờ thấy nàng đối với người nào quan tâm như vậy, thậm chí là Vương gia... Dù sao, quận mã gia ngàn vạn lần không cần suy nghĩ linh tinh!"

​Suy nghĩ linh tinh? ...Ách.

​"Đương nhiên sẽ không." Ta cười cười, nha đầu kia chẳng lẽ cho rằng ta muốn tự sát sao, "Ngươi suy nghĩ nhiều quá... Ấy, quận chúa có phải ở phòng bếp không nhỉ?" Ta vội vàng nói sang chuyện khác.

​"Ân." Anh Nhi gật gật đầu, nhưng vẫn là vẻ mặt lo lắng.

​"Anh Nhi , ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá, ta chuyện gì cũng không có..." Ta cười cười, "Được rồi, ta đi tìm quận chúa, giúp nàng một tay." Nói rồi, ta xoay người rời đi.

​Canh gà sao? Ta thực rất thích a.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co