Chương 1
Thịt bò thối. Cô ấy muốn nhảy khỏi cửa sổ tầng ba
...Trời nắng đẹp. Tôi nhìn ra cửa sổ, cố gắng kìm nén ham muốn nhảy xuống. Những người xung quanh chỉ cho rằng tôi đang chăm chú ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài kia mà thôi.
Gần đây Mie tình cờ đọc được trên facebook – một bài viết nói về những người bị trầm cảm, thế là chị ấy bắt đầu để mắt đến tôi mỗi khi tôi đứng bên cửa sổ, thẫn thờ.
Từ khung cửa sổ này của chúng tôi nhìn ra, có thể thấy được ban công sắt tây gỉ của nhà bên cạnh, tối ngày che rèm kín mít. Một cục nóng máy điều hòa treo trên tường nhà, sát với ống thông gió, trên bao lan là cái chăn vắt ngang in hình hoa anh đào trông cũng thơ mộng. Con ngõ nhỏ rải nhựa ngăn cách ở giữa, vừa đủ cho một chiếc ô tô bảy chỗ đi qua. Phòng trọ chúng tôi thuê nằm trên tầng ba của một căn chung cư cỡ nhỏ ở quận Ota, tường ngoài ốp bằng gạch nâu xám. Dưới cửa sổ phòng lần lượt có hai ô cửa sổ khác cũng kéo rèm trắng, và một cái thùng rác hai ngăn cực to – sức chứa có lẽ phải lên tới mấy ngàn lít, đảm nhiệm rác thải của mười lăm hộ dân cư trong tòa nhà.
Phong cảnh đúng là đẹp đến nỗi khiến người ta muốn nhảy khỏi cửa sổ.
"Không đời nào. Em đâu có dở hơi." – Tôi cười, đơn giản bởi vì ngoài cười ra tôi không biết nên dùng thái độ nào để không đả kích tâm hồn luôn nhạy cảm không đúng chỗ của Mie. Chị ấy thường có lối suy nghĩ hết sức điên rồ, một sự điên rồ vừa logic vừa khó hiểu.
Nhảy xuống bãi rác thì làm sao mà chết được?
"Nhưng gần đây em chẳng bị làm sao ấy à?"
Tôi thoát y. Mùa hè Nhật Bản có cái thứ nắng oi bức giết người hệt như không khí Hà Nội trước mỗi trận bão lớn. Toàn thân tôi đã nổi mẩn do dị ứng thời tiết. Tôi vòng tay tháo móc áo lót, lưu loát ném vào chiếc giỏ đựng quần áo bẩn trong góc phòng. Hai vết đỏ lom lom hằn trên vai, dây áo lót mắc vào quai giỏ bằng nhựa, lủng lẳng thòi hẳn một đoạn ra bên ngoài trông đến là bực mình. Tôi lập tức khều chân nhét nó trở lại.
"Hôm nay chị lau đồ đạc trong phòng chưa?"
Mie ngồi trên chiếc ghế lười ngậm kẹo mút. Tôi không hiểu đi ở trọ thì cần quái gì ghế lười? Nhưng mà Mie lại muốn, sau đó còn "lỡ tay" đặt nhầm màu, vừa vặn, đặt nhầm cái màu hồng neon đâm vào mắt mà chị ấy phát cuồng.
Tôi đành lờ đi và coi như đây là một sự trùng hợp không hề nhẹ.
"Chưa. Mới lau hôm kia, đã bẩn đâu?"
"Vậy sao sách của em lại lộn xộn vậy?" – Tôi lấy tay khều quyển sách ra khỏi giá. Cuốn Đắc nhân tâm này hôm trước tôi đã để ở ngăn ngoài cùng, bên cạnh "Chuyện con mèo dạy hải âu bay". Không có lý do nào để nó tự mọc chân chạy đến bên cạnh cuốn "Biên niên ký chim vặn dây cót" hết cả.
"Chị mới đọc lúc nãy."
"Hả?"
"Chị bảo chị vừa mới đọc lúc nãy."
Tôi há miệng. Mie vừa nói chị ấy đọc sách à?
"Sách mà, để chỗ nào chẳng được."
"Lần sau chị để đúng chỗ đi nhé. Dày một bên mỏng một bên. Để lẫn vào nhau không nhìn thấy đầu sách."
Nói chung tất cả đều chỉ là cái cớ. Tôi muốn tất cả mọi thứ trong nhà, đặc biệt là sách – phải được để đúng như thứ tự mà tôi sắp xếp. Quy tắc và trật tự luôn làm tôi có cảm giác yên tâm, giống như việc xáo tung mọi thứ trong nhà luôn đem đến cho Mie một cảm giác lười biếng đặc biệt vui vẻ. Thế nên chị ấy gật đầu, thản nhiên ngậm lại cây kẹo mút như một cách ngấm ngầm chống đối. Tôi chán chẳng muốn nói, và đói đến chẳng muốn nói.
"Hôm nay chị cọ toilet và dọn nhà tắm rồi. Em nhớ dọn bếp. Ngoài phòng bếp bẩn lắm, toàn tóc thôi, em nhớ nhặt hết tóc rồi hẵng lau nhà."
"Em biết rồi."
"Buổi sáng chị quên bỏ thịt khỏi tủ đá để rã đông, nên chắc trưa nay em tự ăn đi. Chị không nấu cơm đâu."
"Thế chị không ăn à?"
"Lúc nãy chị tới cửa hàng tiện lợi ăn rồi."
Tôi nhìn đồng hồ, hai giờ rưỡi. Buổi sáng có ca làm thêm lúc sáu giờ ở quán cơm, tôi chưa kịp cho gì vào bụng cả. Tôi nói, với một cánh tay cầm quyển sách đang run lên.
"Vậy bây giờ em ăn gì?"
"Chị tưởng em ăn ở quán cơm." – Mie đáp, tôi không hiểu tại sao chị ấy có thể tỉnh bơ trả lời một chữ "tưởng" tự nhiên như vậy.
"Nhưng hôm qua chị nói buổi trưa nay sẽ nấu cơm. Mà em nói em ăn ở ngoài khi nào?"
"Bình thường em cũng hay ăn ở chỗ làm còn gì?"
"Chị thấy em ăn khi nào?"
Mie không trả lời được nữa.
"Nhưng mà dù sao buổi sáng chị cũng bận nên không nấu cơm nữa rồi. Giờ xem ở nhà có gì em tự ăn đi."
"Chị bận cái gì? Bận ngồi chết dí ở cái ghế lười đó của chị và đăng story à?"
"Em ăn nói kiểu gì đấy hả?"
"Chẳng lẽ không đúng à?"
Cánh cửa sau lưng đóng sầm lại, tôi lao vào bếp. Tủ lạnh chất đầy những món đồ ăn dở của Mie, nào là bánh gạo, snack khoai tây. Hai thỏi chocolate vứt lăn lóc, ba hộp caramel trông cũ kỹ không biết đã hết hạn hay chưa. Mie rất thích tích trữ đồ ăn vặt, và luôn luôn chỉ ăn một miếng rồi bỏ xó. Không có mì gói, cháo ăn liền mang từ Việt Nam sang cũng đã dùng hết. Trong ngăn đựng thịt ở tầng dưới cùng của tủ lạnh, có một chai nước cốt chanh, một cây củ cải chảy nước và một khay thịt bò thâm sì.
Thối rồi. Không nhớ đã mua từ bao giờ.
"Thịt bò thối đen rồi, sao không vứt đi?"
"Chị không biết của ai nên chị để đó."
Nói toẹt ra ba chữ "vô trách nhiệm" thì hơi quá đáng, nhưng Mie cũng không phải người sẵn sàng nhận trách nhiệm về mình. Cái nhà này chỉ có tôi và Mie ở, ai có thể mua thịt bò và ném vào tủ lạnh? À, đương nhiên, câu trả lời rất rõ ràng. Tôi chỉ không hiểu việc vứt khay thịt bò vào thùng rác cháy được thì có gì khó khăn đến thế? Hay đơn giản là chị ấy vẫn nghĩ có người nào đó trong nhà nhai nổi cái thứ thịt bò này chăng?
Tôi bắt đầu ở chung với Mie một tháng sau khi tới đất nước không quen thuộc này. Tính đến nay đã ghi tên vào hợp đồng nhà của chị ấy hơn nửa năm, nhưng hình như Mie hiểu lầm tôi rất lớn. Mà thật ra Mie hiểu lầm tất cả mọi người.
Tôi thích cách người Nhật phân loại rác, cũng ghét chúng. Ví dụ như đối với khay thịt bò này, muốn vứt đi, bạn phải xé bỏ lớp màng bọc ni lông bên ngoài, trút hết đống thịt vào thùng rác "cháy được. Phần còn lại bao gồm khay xốp và màng bọc sẽ vứt sang bên rác "không cháy". Ở các thành phố khác nhau họ có những cách phân loại rác khác nhau, cho những mục đích tôi không hiểu lắm. Nhưng hiện tại, chỉ cần nhìn đến cái thứ nhầy nhụa nhung nhúc y hệt một bày dòi đen sắp sửa hóa ruồi chen chúc nhau bò lổm ngổm trong khay thịt, tôi có thể cảm thấy vị chua từ dạ dày ợ lên cổ họng.
Thịt nội địa của Nhật bao giờ cũng đắt hơn thịt nhập khẩu, có lẽ do chất lượng tốt hơn. Các bạn cũng biết cách mà người Nhật nuôi bò thịt rồi đó. Chỉ những con bò giống tốt nhất, khỏe mạnh nhất, được chăm sóc một cách tốt nhất mới có thể xứng đáng thi đỗ vào vòng mổ thịt, sau đó khẳng định tiếng thơm cũng như thành tựu cả đời của chúng trên những đĩa bít tết ba sao Michelin. Thật không biết trước khi bước vào lò mổ, tâm trạng của chú bò vượt trội nào đó là ra sao? Chắc nó cũng sẽ không nghĩ đến có ngày miếng đùi ngon nghẻ chắc nịch của mình lại bị bỏ quên đến thối rữa trong tủ lạnh của mấy kẻ ngoại lai không có khiếu thưởng thức ẩm thực, rồi, còn bị người ta chán ghét vứt bỏ.
Thời gian, ôi, thời gian.
Khay thịt bò bỏ đi rồi, nhưng đến tận tối hôm sau, tôi vẫn cảm giác cái mùi thiu thối đó vương vẩn quanh nhà, lén lút trốn trong mùi nước hoa trộn nước xịt phòng nồng nặc của Mie, thỉnh thoảng thò tay vào khứu giác của tôi, chọc ngoáy. Mie không ngửi thấy gì cả. Tôi bật máy hút mùi ba mươi phút đồng hồ, thứ chướng khí mù mịt kia vẫn không tan, hệt như một loại ảo giác.
Bằng một lý do nào đó, không rõ từ bên ngoài hay bên trong, tình cờ hay nhân quả, tôi luôn vô thức nhìn ra cái cửa sổ ấy. Nếu như nhảy xuống rồi, thứ mùi đó có còn bám theo tôi nữa không nhỉ? Có lẽ là không, dưới kia có hàng đống rác thải đang chờ thối rữa, mỗi ngày. Tôi không tin phong thủy lắm, nhưng Mie từng nói với tôi nhà chị ấy chọn phong thủy rất đẹp, đẹp y hệt cái bãi rác sau nhà.
Tiệm cơm hôm nay không đông. Tôi tần ngần đứng nhìn khay thịt bò sống tẩm gừng, đột nhiên lợm giọng. Ai đó đứng trong bếp kêu toáng lên:
"Đứng đấy làm gì? Nhanh lên. Sáu giờ chiều phải mang tới Meguro rồi."
Thế là tôi bắt đầu xào thịt. Mùi gừng cay thơm phức bị quạt gió thổi bay ra ngoài, người qua đường thỉnh thoảng thấy mùi thơm liền dừng lại hỏi món cơm thịt bò xào gừng. Mười hộp cơm nhanh chóng bán hết, bọn họ không ngửi thấy thứ mùi vị buồn nôn kia sao?
Tôi hỏi Rùa đứng bên cạnh, cậu bạn đang chăm chú chiên một mẻ tamagoyaki.
"Thịt bò này để từ khi nào đây?"
"Mới mang đến buổi sáng nay, thịt mới."
Tôi đeo khẩu trang, lờ đi.
"Sao à?"
"Có mùi."
Thằng nhóc Rùa chế giễu:
"Có mà mũi chị bốc mùi thì có."
Tôi không thèm trả lời nó, nhưng cái ý nghĩ mũi của mình bốc mùi bắt đầu ám lấy tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co