Truyen3h.Co

800 Ngày

Chương 2

059582

Ánh sáng lọt qua khe cửa. Let's Bungee Jump

Tôi ra khỏi ga tàu lúc 9h25 tối như thường lệ, hối hả hệt như những người Nhật lúc nào cũng hối hả. Sáng vội vã đi, tối vội vã về nhà, tuy rằng tôi cũng không rõ ở nhà có thứ gì hối thúc làm họ phải vội vã như vậy. Còn tôi lúc này, đơn giản chỉ vì muốn kịp tạt qua khu siêu thị ở dưới chân ga, mua một phần bữa tối bỏ bụng. Đồ ăn cuối ngày luôn luôn được giảm giá, tôi nhặt hai xiên thịt nướng, một hộp Karaage và salad bắp cải.

Căn hộ của chúng tôi cách ga tàu cỡ mười phút, băng qua một dãy phố, một cái ngã tư và một mảnh đất bị rào lại mà tôi nghe đồn trước đây là nghĩa trang. Mie có tật sợ ma – mặc dù tôi không rõ ma Nhật thì hiểu tiếng Việt bằng cách nào – chị ấy không bao giờ ở nhà được một mình, bất kể ngày hay đêm.

Tôi mở cửa, bên trong tối om. Chôm Chôm thế mà cũng chưa về. Mùi sàn gỗ lặng lẽ xuyên qua bóng tối, nhẹ nhõm. Không có Mie, cũng không có Chôm Chôm, tôi bật loa ngoài thật to một bài nhạc phim Trung, vừa thay quần áo vừa ê a hát theo. Ở nhà một mình có cái sung sướng của một mình. Tất nhiên Mie và Chôm Chôm đều không rảnh chen vào việc của tôi, đôi khi chỉ là sự hiện diện của một cá thể nào đó ngoài bản thân đã đủ khiến mình gò bó rồi.

Chôm Chôm về nhà sau tôi nửa tiếng. Con bé đang học năm thứ hai, cũng đã giắt lưng một công việc làm thêm khá nhẹ nhàng ở trung tâm sinh viên quốc tế gần đó.

Tôi nghe con bé mở tủ giày, tiếng công tắc điện. Ba tiếng "tách" liên tiếp, đèn hành lang, đèn bếp và đèn phòng khách lần lượt bật sáng. Chôm Chôm có thói quen đi đến đâu bật đèn tới đó. Tôi ngạc nhiên là cả con bé và Mie đều sợ ma, theo những cách chẳng giống nhau, không biết trước khi tôi dọn tới hai người đã sống thế nào.

Chôm Chôm lướt qua tôi rất nhanh, thẳng tay quẳng ba lô vào phòng. Tôi tự giác coi bài nhạc Đen Vâu oang oang phát ra từ loa ngoài điện thoại trong túi quần nó như một lời chào không khách sáo.

"Em ăn gì chưa?"

Con bé gật đầu.

"Hôm nay Mie không về đâu."

"Ừ, chị biết rồi."

Chôm Chôm không phải người thích nói chuyện. Về điểm này tôi và con bé giống nhau. Những lúc Mie không ở nhà, tôi thường xuyên không biết phải nói chuyện với Chôm Chôm như thế nào. Nước sông không nên chạm nước giếng.

"Chị tắm chưa?"

"Chưa."

"Cho em tắm trước. Mai em phải nộp bài tập."

Nhường em.

Ngày mai là thứ Hai, tôi cũng có một buổi hướng dẫn một đối một với giáo sư chuyên ngành. Luận văn của tôi gặp trục trặc về số liệu, giáo sư nói bà ấy cần kiểm tra tập dữ liệu mà tôi đang sử dụng. Điện thoại bỗng rung. Nửa năm ở đất nước xinh đẹp này đã dạy cho tôi từ bỏ thói quen nghe điện thoại. Tôi không có nhiều bạn bè, chẳng ai sẽ cần gọi cho tôi. Còn những người khác? Chưa chắc tôi đã hiểu họ nói gì.

Có điều người Nhật không dùng Zalo, mà gọi cho tôi lúc này cũng chỉ có một người. Tôi tần ngần nhìn ra cửa sổ.

"Ba gọi con ạ?"

"Ừ, sao hôm qua ba gọi mãi con không nghe thế?"

Tôi mở laptop, mở bảng dữ liệu để trước mặt, giống như thể tôi thực sự đang bận rộn.

"Chắc lúc đó con đi làm ạ. Zalo không hiện thông báo."

"Ba gọi tận ba lần. Mãi không thấy nghe." - Giọng ba ở đầu bên kia nghe đầy phật lòng. Đêm oi nồng, trán tôi hơi lạnh.

"Vâng con biết rồi. Dạo này con hơi bận. Ở nhà ăn cơm chưa ba?"

Ba không có ý định buông tha tôi.

"Ăn rồi? Thế là không được đâu. Ba gọi thì phải nghe chứ?"

"Dạ..."

"Đâu bật camera ba xem nào? Dạo này mặt tròn thế? Lại lười tập thể dục à? Ba ngày nào cũng chạy bộ 2 kilomet đấy. Còn trẻ thì phải rèn luyện nhiều vào, thế là không ổn đâu nhé."

"Vâng." – Nếu mỗi ngày tôi làm bếp tám tiếng, đi bộ thêm hai tiếng đồng hồ, hiệu quả không biết có bằng chạy bộ không nhỉ?

"Đã sắp thi chưa? Học kỳ này là học kỳ thứ hai rồi nhỉ? Chỉ còn 1 năm nữa thôi đấy. Tiếng Nhật học đến đâu rồi? Hôm trước ba có gặp một chị cũng đi học ở Nhật, về làm cho công ty kia lương được ba mươi triệu một tháng, có bằng N2... Con học tiếng đến đâu rồi?"

"Vâng."

Màn hình Windows thông báo một email mới. Tôi ấn vào kiểm tra.

Chúng tôi rất tiếc vì bạn đã dừng chân ở vòng phỏng vấn lần trước. Xin nhấn mạnh đây không phải vì bạn không giỏi, chỉ là chúng tôi tìm kiếm những gương mặt thật sự phù hợp cho vị trí này.

Tính từ đầu tháng này, đây đã là cái email từ chối lần thứ năm.

"Để ý tìm xem có công việc nào ở bên đó không. Sắp tốt nghiệp rồi, phải tính đấy, sau này đi làm ở đâu? Thời gian phân bổ cho hợp lý, một phần ba cho việc học thôi, còn lại phải trau dồi kỹ năng còn đi làm đấy. Không chơi được nữa đâu. Đầu tư mấy trăm triệu đi học, làm công việc gì tử tế... Này, hôm nọ ba kết nối một cô làm mảng tuyển sinh thực tập sinh, đang cần một người ở Nhật phụ trách ăn ở cho người bên đó, ba giới thiệu con cho chị đấy rồi. Bảo là con gái chú đang ở đó, trước đây nó từng làm đại diện cho một công ty Nhật ở Việt Nam rồi này. Nó cũng năng động xông xáo lắm. Hôm nào nói chuyện với chị ấy xem."

"Vâng."

Trong phòng nóng quá, tôi chậm rãi tiến một bước. Cửa sổ kính và tấm chắn côn trùng được kéo ra.

"Thế mấy hôm vừa rồi bà ấy có gọi cho con không?"

Cuối cùng cũng đến rồi. Lại là chuyện đó.

"Mẹ gọi con từ tuần trước." – Tôi hàm hồ đáp. Nếu bên dưới không phải bãi rác, và nếu tôi có một sợi dây chun cực to buộc vào người, có lẽ nhảy xuống cũng không tệ.

"Ba rất bực mình, ra không chịu nổi. Sao lại có thể cư xử như thế? Không phân biệt được đúng sai, nói mãi không hiểu. Làm tổn hại đến tất cả mọi người."

"Con bây giờ lớn rồi, có những việc bắt buộc phải thể hiện quan điểm. Chỉ có con mới tác động được đến cái người ấy thôi. Buộc phải đương đầu con ạ, phải có bản lĩnh."

Chữ trên màn hình máy tính nhòe nhoẹt, nhảy múa trước mắt. Tôi nghĩ mình nên đi ngủ thôi.

Chôm Chôm hẳn vẫn đang học. Tôi nhắm mắt vùi đầu vào gối, cố gắng lờ đi tiếng gõ phím lách cách và ánh sáng lọt qua khe cửa phòng Chôm Chôm. Trong nhà này, chỉ có tôi là đứa ghét ánh đèn buổi đêm.

Giấc ngủ này không sâu, thế mà tôi lại nằm mơ một giấc kỳ lạ.

Lúc tôi mở mắt, đồng hồ chỉ một giờ đêm. Đèn bên kia vẫn sáng, không nghe tiếng động ở phòng bên, tôi cho là con bé ngủ quên rồi. Xuất phát từ ý thức tiết kiệm điện được dạy từ bé, tôi bèn rón rén qua tắt đèn.

Thế nhưng lúc ba giờ sáng, mơ màng tỉnh dậy, ánh sáng ở phòng bên vẫn tràn qua khe cửa phòng đâm vào mắt tôi, hẳn là ban nãy là tôi đã nằm mơ thật. Cho nên tôi quyết trở dậy đi tắt đèn.

"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"

Tôi còn chưa kịp nằm xuống, lần này thì chắc chắn không phải nằm mơ.

Là Chôm Chôm vừa hét, hét rất to.

Có tiếng bước chân cục súc của con bé, tiếng xả nước nặng nề, và một tiếng đóng cửa đầy giận dữ.

Tôi im lặng nằm thẳng đuỗn trên futon, kéo lại chiếc chăn mùa hè trên ngực, ngửa đầu nhìn trần nhà. Ánh sáng cuối cùng cũng tắt rồi, nhưng tôi không ngủ được nữa.

Giáo sư Nakamura đẩy chiếc kính cận gọng vuông, cười hỏi tôi:

"An – san hôm qua mất ngủ à? Đừng lo lắng như vậy. Chúng ta vẫn còn gần một năm nữa để sửa lại đề tài luận văn của em mà."

Tôi chẳng có cách nào ngoài nhún vai cười khổ:

"Xin lỗi cô, em không thể tìm được số liệu từ năm 2015 trở về trước. Em cũng thử tăng phạm vi các nước trong danh sách nghiên cứu, nhưng những nước kia lại khuyết thông tin, không thể đưa vào làm mẫu được."

"Nhưng số lượng mẫu của em không đủ. Không đủ mẫu thì kết quả chạy ra cũng sẽ không chuẩn, một nghiên cứu như vậy thì không đảm bảo tính chính xác. Hôm nọ cô gợi ý cho em tìm thêm data về chỉ số công nghệ hóa ở các nước đưa vào mô hình, em đã tìm được chưa?"

"Em đã tìm được rồi, nhưng số liệu này lại chỉ có từ năm 2012 đến 2016. Em sợ nếu dùng nó thì khá lỗi thời, nhất là đối với ngành công nghệ."

...

Nếu đã như vậy, An – san, cô nghĩ em phải đổi đề tài.

Em còn 9 tháng nữa, đừng lo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co