Chưa đặt tiêu đề 67
Chương 67
Trong phòng ngủ yên tĩnh, bức rèm kéo lên che hết ánh nắng bên ngoài.
Từ Phi Diệu nằm trên giường lớn mềm mại thoải mái, hai mắt nhắm nghiền, tròng mắt dưới mí mắt đảo loạn điên cuồng không quy luật, lông mi run rẩy dữ dội một cách bất an, phảng phất nhìn thấy chuyện gì khiến hắn sợ hãi, chẳng vài phút, mồ hôi căng thẳng túa ra không ngừng như nước giếng, chẳng mấy chốc đã đổ mồ hôi đầm đìa.
"Hộc!"
Từ Phi Diệu chợt mở bừng mắt, tròng mắt lộ ra mảng lớn tròng trắng mắt, kinh hoàng còn chưa rút khỏi con ngươi, không biết hắn nghĩ đến gì, trên mặt liên tiếp lộ ra thần sắc hoang đường, khiếp sợ, sợ hãi.
Từ Phi Diệu nhìn thoáng qua hoàn cảnh, là phòng ngủ của hắn.
Hắn một tay cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, vì quá mức căng thẳng, cơ bắp cánh tay thậm chí căng chặt đến mức cứng đờ, ngón tay cứng còng mấy độ không cầm được điện thoại.
Cuối cùng, Từ Phi Diệu dùng hai tay mới cầm được điện thoại, ngón cái ấn xuống nút khóa màn hình.
Thời gian trên màn hình ánh vào đáy mắt một cách rõ ràng.
Từ Phi Diệu cúi đầu che trán, thông tin đại não tiếp thu được quá hỗn loạn.
Không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc chải chuốt rõ ràng ký ức trong đầu.
Hắn nhớ được rồi.
Hắn nhớ được tất cả rồi.
Phanh không nhạy rơi xuống vực nổ tung, đó không phải mơ, mà là cách chết của hắn ở đời trước.
Sau khi chết rồi, ý thức của hắn cũng không lập tức biến mất, mà dừng lại thêm mấy năm, như có một luồng sức mạnh, muốn cho hắn thấy rõ ràng rốt cuộc là ai hại hắn.
Ban đầu hắn còn không biết tại sao phải đi theo sau Điền Chính Quốc, cho đến khi Chu Ý Bạch cũng chết rồi.
Chết chìm trong bồn tắm, ha ha ha, cách chết nực cười cỡ nào.
Khoan, bây giờ hắn trùng sinh, vậy Chu Ý Bạch liệu có thể cũng?
Từ Phi Diệu lập tức gọi một cuộc qua, điện thoại không kết nối ngay, lần đầu tiên tự động cúp, lần thứ hai sau khi đổ chuông một nửa, mới được nối máy.
"Alo? Có chuyện gì vậy?"
Từ Phi Diệu suy đoán ban đầu hẳn đều nằm mơ giống như mình, cho nên hắn thử hỏi Chu Ý Bạch gần đây ngủ ngon không? Có gặp ác mộng không?
Chu Ý Bạch ngừng một chút, y mới vừa kiểm tra xong phòng bệnh, từ nơi bối cảnh có chút ầm ĩ đi đến hoàn cảnh yên tĩnh: "Mấy ngày nay quả thật vẫn luôn gặp cùng giấc mộng."
Từ Phi Diệu không ngờ thực sự có bất ngờ: "Thật tốt quá, trong điện thoại không thể nói quá nhiều, tôi qua đó tìm cậu ngay."
^
Một tuần làm việc trôi qua, bước vào Chủ nhật.
Sau khi Kim Thái Hanh dọn ra ngoài ở, có gần một tháng không về nhà họ Kim, cho nên sáng sớm khi anh nhận được cuộc gọi từ mẹ Kim bảo anh về nhà, Kim Thái Hanh đã không từ chối.
Nghe tiếng mẹ Kim khẽ thở phào, cảm giác áy náy trong lòng lan tràn.
Điện thoại cúp, anh tùy tay ném điện thoại đi, đứng trước cửa sổ, tắm ánh nắng tia nắng ban mai, nhìn ra bầu trời xanh mênh mông ngoài cửa sổ.
Trên cửa sổ sát đất phản chiếu ra dáng vẻ của anh lúc này, người đàn ông như vừa mới tắm xong, trên người vương bọt nước, tóc ẩm ướt hỗn độn.
Trên lưng vết roi ngang dọc đan xen, có số đã kết vảy, có số thì lại còn rất mới, bên mép vết thương hơi thấm máu sưng đỏ.
Vật buông xuống dưới eo, sạch sẽ như ngọc, đầu là màu đỏ sạch sẽ hơi đậm một chút so với hồng nhạt.
Nhưng khiến người sửng sốt lại là tại gốc rễ này gài một vòng bạc to bằng ngón út.
Dường như ngăn chặn hết thảy mọi khả năng xảy ra phản ứng không nên có.
Hôm nay Chủ nhật, không cần đi làm, Kim Thái Hanh hiếm khi cởi bộ vest ra, đứng trước tủ quần áo hơn mười phút, mới chọn được một bộ quần áo mặc vào.
Khoảng cách từ trung tâm thành phố đến nhà cũ nhà họ Kim cũng không tính là xa, chủ nhật giao thông không tắc nghẽn, nửa tiếng sau, chiếc Land Rover màu đen lái vào nhà Kim.
Quản gia già vài bước tiến lên mở cửa, ông nhìn Kim Thái Hanh lớn lên, nhìn thấy anh tự nhiên vui vẻ: "Cậu hai về rồi."
"Vâng." Kim Thái Hanh lên tiếng, tùy tay ném chìa khóa xe cho người hầu, bước chân không ngừng đi vào trong.
Quản gia theo phía sau: "Ông bà chủ nhìn thấy ngài đã về chắc chắn sẽ vui mừng lắm."
"Hừ, về nhà thôi cũng cần người gọi điện, tôi thật đúng là rất vui."
Mẹ Kim ngồi trên sofa trong phòng khách, tay đặt trên gối mềm, thợ làm móng đang làm móng cho bà.
Chỉ là nói vừa xong, bà liếc nhìn con thứ hai một cái, lập tức sửng sốt.
Bà rất dễ đã nhìn ra màu xanh nhạt dưới mắt Kim Thái Hanh, trong mắt phảng phất thấm đầy màu đen.
Mẹ Kim có hơi hối hận vì lời vừa rồi, bà khụ một tiếng: "Ở bên ngoài cũng không biết chăm sóc bản thân cho tốt, mẹ thấy con vẫn nên dọn về đi."
Kim Thái Hanh: "Bên kia cách công ty tiện hơn."
Mẹ Kim không hỏi thêm.
"Du Du đâu mẹ?" Kim Thái Hanh hỏi.
Mẹ Kim: "Còn đang ngủ, gần đây con bé luôn nằm mơ."
Nằm mơ?
Kim Thái Hanh chợt nhớ đến Từ Phi Diệu.
Lúc gần giữa trưa, Kim Du Du mới tỉnh dậy.
Cô chạy xuống cầu thang, nhào lên sofa phía sau Kim Thái Hanh.
"Anh hai! Anh về rồi!"
Kim Thái Hanh quay đầu lại, mỉm cười: "Ừm."
"Anh hai, vậy đêm nay anh sẽ ở nhà ạ?"
"Xem tình huống đi."
Kim Du Du chạy vào phòng bếp lấy nước trái cây, cửa tủ lạnh vừa đóng, bị Kim Thái Hanh đứng phía sau dọa giật mình.
"Anh hai, anh cũng muốn uống nước trái cây không?"
Kim Thái Hanh lắc đầu, lấy một chai nước uống một ngụm: "Nghe mẹ nói, gần đây em thường xuyên nằm mơ?"
Kim Du Du ngẩn ra.
Cô gãi má: "Chỉ là xem tiểu thuyết kinh dị nên bị dọa thôi ạ."
Kim Thái Hanh nhìn cô vài giây: "Vậy à?"
Kim Thái Hanh xoa đầu cô: "Nếu sợ vậy đừng đọc."
"Vâng."
Kim Du Du kéo áo anh: "Nhưng mà, anh hai, em cũng có vấn đề muốn hỏi anh!"
"Anh hai, anh và anh Điền có mâu thuẫn ạ?"
Kim Thái Hanh không ngờ câu hỏi đều liên quan đến Điền Chính Quốc.
Anh thở ra.
"Đừng tò mò thế."
Kim Du Du chu môi: "Anh Điền đều hẹn rất nhiều người đi thành phố H chơi, ban ngày trượt tuyết, buổi tối ngâm suối nước nóng đó."
Kim Thái Hanh ngây người: "Cậu ấy nói với em à? Đi khi nào?"
Kim Thái Hanh lấy điện thoại ra, quả nhiên có tin nhắn chưa đọc.
Là nửa đêm ngày hôm qua, Điền Chính Quốc cùng vài người ngồi máy bay kết bạn rời đi.
"Anh hai anh không biết ạ?" Kim Du Du cúi đầu lấy điện thoại ra bấm một hồi, tìm được Moments đăng ngày hôm qua kia, duỗi tay đưa điện thoại đến thẳng trước mặt Kim Thái Hanh: "Anh ấy đã đăng Moments ngay hôm qua, rạng sáng đã bay thẳng đến thành phố H với người ta."
Kim Thái Hanh click mở ảnh chụp, trang phục trượt tuyết bao lấy cả người, chỉ có thể nhìn thấy một chút phần mũi, nhưng anh vẫn cứ chuẩn xác tìm được bóng dáng cao gầy thon gầy ấy từ bên trong đám người.
Moments mới vừa đăng hồi sáng, mấy tấm trước đều là đồ ăn ngon.
Tổng cộng năm người, trừ Điền Chính Quốc, còn có hai nam hai nữ, nam ai mà không phải cao lớn đẹp trai, nữ giới ai cũng xinh đẹp dáng người xuất sắc.
Trong đó bốn người cùng nhìn về phía màn ảnh vui vẻ cười to, mỹ nữ bên phải lại dùng bàn tay với móng tay sơn đỏ đè lại má phải cậu, hôn lên má cậu.
Kim Thái Hanh giữa mày nén chặt, hai mắt muốn rơi vào vực sâu không thấy ánh mặt trời, anh nhếch khóe môi, lại nói: "Ừm, tốt lắm."
Có thể chơi vui vẻ với người khác khá tốt, xem ra ảnh hưởng tạo thành với Điền Chính Quốc của anh trước đó đã có thể bỏ qua rồi.
Như vậy rất tốt.
Anh đã sớm đã quyết định muốn phân rõ giới hạn với Điền Chính Quốc trên cuộc sống...
Kim Thái Hanh siết chặt tờ giấy trong túi, đôi mắt như tôi mực đậm, hàm dưới căng chặt.
Nói gì muốn đi cùng với tôi, kẻ lừa đảo nói dối hết bài này đến bài khác.
Kim Du Du lầu bầu: "Cũng không biết chơi trượt tuyết với người khác vui đến mức nào nữa."
Nói xong vừa ngẩng đầu, điện thoại đặt trên đảo bếp, anh hai cũng đã không thấy bóng dáng.
Ơ? Anh hai đâu?
Mẹ Kim trong phòng khách, nhìn thấy Kim Thái Hanh từ trong phòng bếp đi ra, đứng dậy: "Trở về vừa lúc, đồ ăn mới vừa nấu xong có thể..."
"Công ty đột nhiên có việc gấp."
Kim Thái Hanh như một cơn gió, vừa dứt lời, người đã chạy đến ngoài cửa.
Chờ mẹ Kim đuổi tới cửa, Land Rover đã hăng hái lái ra cửa: "Này cũng chủ nhật, còn có việc gấp gì có thể quan trọng hơn ăn cơm với chúng ta chứ?"
Kim Du Du ở bên cạnh che miệng cười trộm.
Anh hai cố lên nha! Nhất định phải cướp anh Điền về!!
Thành phố H nằm tại phía bắc đại lục, nhiệt độ thấp quanh năm, xung quanh có rất nhiều ngọn núi hàng năm tuyết đọng không tan, có bao nhiêu sân trượt tuyết và sơn trang suối nước nóng được xây tựa vào núi, cực được người trẻ tuổi yêu thích.
Ban ngày đi sân trượt tuyết trải nghiệm hoạt động trượt tuyết, buổi tối ngâm mình trong suối nước nóng nước chảy thưởng thức cảnh tuyết đẹp đẽ bên ngoài, vô cùng thích ý.
Điền Chính Quốc lúc này đang ngồi tại vị trí dựa cửa sổ, nhấp một ngụm sữa bò trân châu nóng hổi, chuyên chú nhìn chằm chằm điện thoại.
Trên thực tế lại đang sử dụng hệ thống để tra hành tung của Kim Thái Hanh.
'Hệ thống, Kim Thái Hanh đến chưa?'
Hệ thống: [Ký chủ! Bộ anh không cảm thấy quá đáng quá rồi à? Nếu nam chính không đến thì làm sao giờ?]
Điền Chính Quốc: 'Cho nên anh ta đến chưa?'
Hệ thống cạn lời một lát, ký chủ kiên trì, nó đành phải trừ giá trị năng lượng để tra vị trí của nam chính.
[Nam chính còn ở thành phố A.]
Nhìn tình huống là đang di chuyển nhanh chóng, hẳn đang lái xe.
Kim Thái Hanh thường xuyên cũng sẽ có xã giao tại thành phố A, cho nên hệ thống không nhận thấy được khác thường.
Điền Chính Quốc một tay bóp dẹp chai trà sữa, trên mặt lại lộ ra nụ cười hoàn toàn bất đồng với hành vi: "Chậc, xem ra còn chưa đủ k*ch th*ch."
Hệ thống cũng muốn quỳ xuống xin cậu đừng đùa nữa.
[Ký chủ, coi chừng chơi đến quá mức quá.]
Điền Chính Quốc nhún vai, không để bụng.
"Tiểu Quốc! Hóa ra cậu ở đây." Nam sinh đi cùng đặc biệt đến tìm cậu: "Giờ cũng sắp giữa trưa rồi, bọn họ đã đi chiếm chỗ, đi thôi, ăn xong cơm trưa, về phòng nghỉ ngơi một chút, buổi chiều chúng ta tiếp tục đi trượt tuyết. Tôi nói với cậu chứ, không chỉ ván đôi, ván đơn tôi chơi cũng rất giỏi, nếu cậu muốn học, tôi dạy cho cậu!"
·
Từ Phi Diệu ở lại trong văn phòng của Chu Ý Bạch một giờ, đối chiếu với nhau một số tin tức bây giờ còn chưa xảy ra, xác định đối phương giống với mình, cũng đột nhiên thức tỉnh ký ức kiếp trước.
"Thật tốt quá!" Từ Phi Diệu phấn khích nắm tay, hắn căn bản không ngồi yên, đi tới đi lui: "Không ngờ trời cao trả lại cho tôi cơ hội lần thứ hai, lần này, tôi nhất định phải cướp lại tất thảy thuộc về tôi."
Chu Ý Bạch nhìn hắn: "Cầu xin cậu đứng đắn một chút."
Từ Phi Diệu cũng không thèm để ý, hắn đã quen tính cách của Chu Ý Bạch, vuốt cằm trầm tư, lo tự mình nói: "Với hai người chúng ta đối với thay đổi thế cục mấy năm tới, phải có một loạt thành tựu căn bản không nói chơi, nhưng trước đó, phải giải quyết một người trước."
Chu Ý Bạch cũng biết là ai hại chết y, bởi vậy Từ Phi Diệu nhắc tới y liền nghĩ đến là ai: "Cậu là nói Điền Chính Quốc?"
Nghĩ đến hung thủ kiếp trước hại hắn chết, Từ Phi Diệu không khỏi run rẩy, trong lòng vừa hận vừa oán.
Hắn phảng phất còn có thể cảm nhận được cơ thể rơi mạnh xuống, nện trên vách đá cứng rắn như dưa hấu. Cơ thể bị ô tô và vách đá đè ép đau đớn, bị vụ nổ oanh liệt bao phủ.
Cơ thể dường như nhớ đến nỗi đau lúc ấy, Từ Phi Diệu không khỏi run lập cập.
"Đúng! Chính là cậu ta!"
Từ Phi Diệu nhớ lại Điền Chính Quốc đời này, cũng không ngoài ý muốn cậu trông như chưa hề làm tí chuyện xấu nào.
Bởi vì kiếp trước, Điền Chính Quốc cũng như thế này, ngụy trang bằng nhu nhược ngoan ngoãn đến gần bọn họ, thu hoạch niềm tin của họ, đồng thời lợi dụng phần tin tưởng này, giở trò sau lưng.
Nếu không phải Từ Phi Diệu sau khi chết, còn bảo lưu lại ý thức đi theo bên cạnh Điền Chính Quốc, hắn căn bản không biết, cậu em trai mình vẫn luôn cho rằng vô hại đơn thuần, thế nhưng là một đóa hoa ăn thịt người ác độc tàn nhẫn.
"Không ổn!" Từ Phi Diệu đứng bật dậy, cực kỳ hoảng sợ nói: "A Hanh gặp nguy hiểm rồi!"
Chu Ý Bạch nghi hoặc: "Có ý gì?"
Từ Phi Diệu không ngừng đi qua đi lại, móc ra một điếu thuốc cắn trong miệng, rít một hơi thật dài, cảm xúc hơi trấn định, mới nói: "Cậu bận công việc, có lẽ không hiểu biết lắm. Đời này, quỹ đạo hành động của Điền Chính Quốc không giống với kiếp trước."
"Cậu ta không quấn lấy chúng ta, ngược lại còn tập trung đánh tốt quan hệ với A Hanh."
Từ Phi Diệu sắc mặt cực kỳ khó coi: "Thậm chí, A Hanh còn có thiện cảm với cậu ta."
Hắn nhớ tới ngay không lâu trước đây, A Hanh thế mà còn làm ngụy trang để đến gần Điền Chính Quốc.
Từ Phi Diệu đã sớm nhìn ra Kim Thái Hanh thích Điền Chính Quốc, kẻ tiểu nhân dối trá xảo trá kia!
Nhưng ngay tại lúc này, hắn lại thà rằng mình mắt mù nghĩ sai rồi.
Nếu A Hanh không thích Điền Chính Quốc thì tốt rồi.
Từ Phi Diệu nghiến răng nghiến lợi, bạn tốt của hắn, bất kể từ bề ngoài hay học thức, tính cách hay phẩm tính, đều xuất sắc nhất đỉnh nhất, Điền Chính Quốc căn bản không xứng với anh!
"Điền Chính Quốc chắc chắn đang âm thầm mưu tính gì đó!" Từ Phi Diệu rít mạnh một hơi thuốc, rồi chợt thở ra: "Cậu ta kiếp trước vẫn luôn đang tới gần chúng ta, đời này lại vòng quanh trước mặt A Hanh, quét cảm giác tồn tại."
Từ Phi Diệu tay run một chút, tàn thuốc rơi xuống làm bỏng chân cũng không rảnh lo, trực tiếp cho ra một kết luận khiến người ta sợ hãi: "Chắc sẽ không... Điền Chính Quốc cậu ta cũng trùng sinh!"
Chu Ý Bạch trong lòng lộp bộp một thoáng, vẻ mặt rốt cuộc xuất hiện vết rách: "Không, không có khả năng đâu."
"Nếu không làm sao giải thích hành vi hoàn toàn khác biệt của cậu ta đời này!"
Từ Phi Diệu càng nghĩ càng cảm thấy chuyện chính là như vậy, hắn khoa trương giang hai tay: "Cậu ngẫm lại đi, A Hanh là ai? Cậu ấy chính là nắm giữ toàn bộ tập đoàn Kim thị, doanh thu mỗi năm hơn nghìn tỷ, đây con mẹ nó nếu như bị Điền Chính Quốc nắm được, nó có gì khác biệt với trực tiếp một bước lên trời, gà rừng biến phượng hoàng!!!"
Từ Phi Diệu kích động nắm lấy áo blouse trắng của Chu Ý Bạch, kinh hoảng có hơi nước miếng bay tứ tung: "Hứ, cậu ta nghĩ cũng thật đẹp! Một khi cậu ta thật sự ở bên A Hanh, cậu ta lại từ từ mưu tính, A Hanh không hề phòng bị, đến lúc đó thì sẽ giống như phim truyền hình, bị hạ thuốc độc mạn tính hại chết, đến lúc đó Điền Chính Quốc đã có thể kế thừa tập đoàn Kim thị!!"
Chu Ý Bạch dựa vào trước bàn làm việc, túm lấy tay hắn muốn kéo ra: "Cậu nghĩ A Hanh thành người nào?"
Hơn nữa: "Trong nước, đồng giới không thể kết hôn, những cái đó cậu nghĩ không thành lập."
"Không không không!" Từ Phi Diệu vô cùng có nắm chắc đối với phỏng đoán của mình, thần sắc rất kiên định: "Cậu ta kiếp trước tự mình tính kế nhiều như vậy, tuy rằng tôi không biết cậu ta tại sao biết nhiều tin tức như vậy, nhưng chắc chắn phí công sức rất lớn. Nếu dựa vào mỗi cậu ta, cậu ta cả đời cũng không đạt được độ cao của chúng ta, nhưng dựa A Hanh thì không giống vậy, ngay lập tức từ người tầng chót nhất một thoắt nhảy lên đứng đầu kim tự tháp!"
"Đây không thể nhẹ nhàng hơn nhiều so với cậu ta kiếp trước tự mình cực khổ trù tính nhiều năm ư?"
Từ Phi Diệu cuối cùng cho ra kết luận: "Cho nên, Điền Chính Quốc chắc chắn cũng trùng sinh! Tôi muốn đi tìm A Hanh, tôi muốn chọc thủng bộ mặt thật của cậu ta!"
Nghĩ đến đời này, mình còn chiều Điền Chính Quốc như em trai, thậm chí không ngừng sáng tạo cơ hội cho Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc, điên cuồng trợ công, hắn liền tát bản thân một phát thật mạnh!
Từ Phi Diệu hung tợn mà mắng bản thân: "Tôi đúng là một tên siêu ngu!!"
Từ Phi Diệu kéo Chu Ý Bạch, vượt liền mấy đèn đỏ, lao thẳng vào văn phòng tầng cao nhất: "A Hanh!"
Trong văn phòng trống rỗng, thế mà có một chút âm vọng.
Từ Phi Diệu rời khỏi, hỏi thư ký bên cạnh, gõ bàn: "A Hanh đâu?"
Tuy rằng là Chủ nhật, nhưng A Hanh thường đều không nghỉ ngơi, lúc này hẳn còn đang làm việc mới đúng.
Thư ký: "Hôm nay sếp Kim nghỉ ạ."
Từ Phi Diệu một lần nữa kéo Chu Ý Bạch, lái xe chạy đến căn hộ cao cấp kia tại trung tâm thành phố, kết quả lại chạy công cốc.
"Mẹ nó! Rốt cuộc chạy đi đâu rồi?"
Từ Phi Diệu hoảng hốt sắp chết, hắn dùng sức giật tóc.
Liên tiếp chạy công cốc, khiến Chu Ý Bạch cũng có chút lo lắng; "Ờm, nếu không gọi điện hỏi bác gái một chút?"
Từ Phi Diệu không ôm hy vọng, nhưng hiện tại chỉ có thể như vậy.
Hắn lập tức gọi điện thoại, sau đó được biết A Hanh không lâu trước đây vừa rời khỏi nhà cũ.
"Thằng bé đi rất vội, nói là có việc gấp trên công việc." Mẹ Kim không nhịn được oán giận: "Chủ nhật cũng không có thời gian nghỉ ngơi một tí, con gặp nó nhất định phải giúp dì khuyên một chút, tiền là kiếm không hết."
Muốn mạng mà!
Từ Phi Diệu đau khổ ôm đầu.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
Ngay cả màn hình cũng chưa thấy rõ, Từ Phi Diệu đã bắt máy bằng tốc độ nhanh chóng: "A Hanh? Có phải cậu không?"
"Anh cả, là em." Bên kia lại truyền đến giọng nói của Từ Thành Anh.
Từ Phi Diệu liếc nhìn màn hình điện thoại, bên trên quả thật hiển thị là em trai hắn: "Ừm? Sao vậy? Tìm anh có chuyện gì?"
Từ Thành Anh không trả lời, do dự một lát, hỏi ngược lại: "Anh vừa rồi đang gọi anh Hanh, cho nên anh đang tìm anh Hanh à?"
Từ Phi Diệu ừ một tiếng, giọng điệu lẫn lửa giận, cực kì gấp: "Đúng vậy, anh rất gấp. Nếu không có gì việc gấp thì cúp trước."
"Chờ đã, em có lẽ, biết anh Hanh ở đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co