Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

14

blkonuen

Lúc Nghiêm Vũ Hoàng tắm xong đi ra, An Kiến Hạo đang chống cằm xem phim trên ghế sofa. Bên cạnh còn có một cái ghế sofa một người trống không, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng chỉ đi đến giường của mình ngồi xuống, cúi đầu lau tóc.

"Ăn tối chưa?" An Kiến Hạo quay đầu hỏi cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng ló mặt ra khỏi khăn tắm, trả lời: "Vẫn chưa."

"Có cần liên hệ với nhà hàng giúp cậu không?"

"Không cần." Nghiêm Vũ Hoàng nói: "Tôi tự mua rồi."

An Kiến Hạo nhìn túi đồ được bọc tầng tầng lớp lớp trên bàn: "Cái này à?"

"Ừm."

Sau đó, An Kiến Hạo quay đầu lại tiếp tục xem TV, Nghiêm Vũ Hoàng dùng khăn lông lau tóc, nhẹ nhàng hít sâu một hơi rồi hỏi: "Cậu có muốn ăn cùng một ít không?"

"Cảm ơn, nhưng bữa tối tôi ăn no rồi." An Kiến Hạo lịch sự từ chối.

"Được." Giọng nói của Nghiêm Vũ Hoàng bị khăn tắm cuốn lấy, nghe có hơi ủ rũ.

Sau khi lau khô tóc được một nửa, Nghiêm Vũ Hoàng đứng dậy đi đến bàn, mở túi ra. Một sợi tóc rơi xuống mặt cậu hơi nhột, Nghiêm Vũ Hoàng giơ tay lên dụi ngay chỗ dưới mắt.

Động tác này giống như đang lau nước mắt, An Kiến Hạo quay đầu nhìn cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng cụp mắt xuống, đây là lần thứ ba An Kiến Hạo nhìn thấy cậu mặc cái áo thun đen kia, đôi môi nhạt màu hơi mím lại, không biết vì sao trông có vẻ hơi hụt hẫng. Điều làm An Kiến Hạo cảm thấy kỳ lạ là Nghiêm Vũ Hoàng có vẻ là một người có rất ít dao động trong cảm xúc, không hay cười, cũng không nói nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể phát hiện một ít cảm xúc vụn vặt, có lẽ là do anh nghĩ nhiều thôi.

"Mua đồ ăn gì vậy?" An Kiến Hạo đột nhiên hỏi. Không hiểu sao anh lại muốn nhìn vẻ mặt hiện tại của Nghiêm Vũ Hoàng, cũng để xác định xem đối phương có thật sự đang cảm thấy hụt hẫng không hay là gì khác.

Nghiêm Vũ Hoàng không quay mặt lại nhưng động tác của cậu rõ ràng đã khựng lại một lát. Bàn tay đang nắm quai túi nylon của cậu siết rất chặt, như thể việc trả lời câu hỏi này vô cùng khó khăn.

Nhưng cậu vẫn trả lời: "Bánh bao kim sa."

An Kiến Hạo hơi sửng sốt, lặp lại: "Bánh bao kim sa?"

"Ừm."

Trong phòng đột nhiên im lặng, An Kiến Hạo lại nhìn màn hình TV, một lúc sau mới đứng dậy đi về phía bàn, vươn tay mở túi nylon ra. Đồ bên trong vẫn còn ấm, hơi nóng phủ lên mu bàn tay, An Kiến Hạo nhìn thấy không chỉ có bánh bao kim sa mà còn có những món điểm tâm khác, từng phần một đều được đóng gói chặt chẽ, bên ngoài còn bọc vài túi nylon, vậy nên hoàn toàn không bị ướt chút nào.

Anh ngẩng đầu nhìn Nghiêm Vũ Hoàng, phát hiện Nghiêm Vũ Hoàng cũng đang nhìn mình, mặc dù chỉ là thoáng qua nhưng có thể nói là rất chăm chú. Bởi vì lúc hai người nhìn nhau, Nghiêm Vũ Hoàng lại lập tức rời mắt đi, đồng thời chuyển trọng tâm để che đậy, nói: "Cậu muốn ăn không?"

Câu hỏi này đã bị từ chối một lần, lẽ ra Nghiêm Vũ Hoàng không thể hỏi lại nhưng hiện tại thật sự không còn gì để nói nữa rồi, cậu đành phải hỏi lại lần nữa.

Một tay An Kiến Hạo chống ở mép bàn, hơi nghiêng người, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu đi vào nội thành à?"

"Ừm."

"Đến đó bằng cách nào?"

"Dưới núi có một trạm xe buýt." Nghiêm Vũ Hoàng thành thật nói với anh.

"Có xa không?"

"Đi bộ khoảng 2 cây số, sau đó ngồi xe buýt hơn 40 phút sẽ vào trong nội thành."

Giọng điệu của Nghiêm Vũ Hoàng không nhanh không chậm, nhả chữ rất rõ ràng, giống như hướng dẫn viên đang dẫn đường. Trên người cậu tỏa ra mùi sữa tắm sạch sẽ sau khi tắm, còn có cả mùi pheromone không thể che giấu ngay cả khi đã cố gắng khống chế vì không đeo vòng tay.

"Cho nên cậu tốn hơn ba tiếng đồng hồ cả đi cả về." An Kiến Hạo kết luận.

"Ừm." Thật ra Nghiêm Vũ Hoàng cũng không nhìn kỹ thời gian, bây giờ tính sơ qua thì đại khái cũng khoảng nhiêu đó.

"Cửa hàng kia vẫn còn à?" An Kiến Hạo nhìn mặt Nghiêm Vũ Hoàng, hỏi cậu.

"Không còn mở nữa rồi, tôi mua ở cửa hàng khác." Nghiêm Vũ Hoàng nói xong còn bổ sung thêm một câu: "Bọn họ nói đồ ăn ở cửa hàng này cũng rất ngon."

An Kiến Hạo nhận ra rằng muốn Nghiêm Vũ Hoàng nói chuyện cần phải có người dẫn dắt, điều này thể hiện ở chỗ chỉ cần bạn hỏi cậu một câu hỏi, cậu nhất định sẽ trả lời, hơn nữa còn là một câu trả lời thật lòng, nhưng đây không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, cả đi cả về hơn ba tiếng đồng hồ, trên một con phố xa lạ, trên phố là hàng chục con hẻm, đi tìm một cửa hàng nhỏ chỉ biết mỗi chữ "Lạc" trong tên, đã vậy cũng không còn nữa. Việc này rốt cuộc phải quanh đi quẩn lại bao nhiêu con đường, phải chủ động mở miệng hỏi thăm bao nhiêu người, chỉ có mình Nghiêm Vũ Hoàng hiểu rõ.

An Kiến Hạo miết nhẹ ngón trỏ trên mặt bàn nhẵn bóng, anh hỏi: "Vì sao?"

Hai chữ này không nhẹ cũng không nặng nhưng đã hoàn toàn thức tỉnh Nghiêm Vũ Hoàng.

Lúc cậu chạy xuống núi bắt xe vào thành phố cũng không nghĩ nhiều đến thế, không cẩn thận cân nhắc nên đưa ra lý do nào thích hợp cho hành động của mình. Bây giờ có vẻ như đây là một điều hoàn toàn không thể giải thích được, tại sao lại tốn hơn ba tiếng để mua đồ ăn cho một người không hề thân thiết.

"Bởi vì..." Nghiêm Vũ Hoàng lùi lại một bước, chống tay lên bàn, cố gắng làm cho mình trông tự nhiên hơn một chút, cậu có thể cảm nhận được sức nặng trong ánh mắt An Kiến Hạo. Miệng cậu rất khô, vì vậy Nghiêm Vũ Hoàng liếm môi, nhìn tấm thảm trên mặt đất nói: "Cậu bảo là rất ngon nên tôi muốn nếm thử."

Câu trả lời này không thành thật lắm, An Kiến Hạo muốn nói với Nghiêm Vũ Hoàng rằng cậu không giống một người sẽ vì miếng ăn mà bỏ ra nhiều công sức như thế chút nào.

Nhưng anh chỉ nhìn chằm chằm Nghiêm Vũ Hoàng, ngay khi cậu bị nhìn đến mức mặt mũi sắp sửa trắng bệch, An Kiến Hạo mới chậm rãi lên tiếng: "Là vậy sao."

Nghiêm Vũ Hoàng quên cả gật đầu, chỉ đứng tại chỗ.

"Cậu ăn đi." An Kiến Hạo cuối cùng cũng nói: "Ăn xong thì đi nghỉ ngơi sớm."

Anh ngồi lại trên ghế sofa, cúi đầu nhìn điện thoại. Nghiêm Vũ Hoàng muộn màng "ừm" một tiếng, cởi màng bọc thực phẩm và hộp nhựa, ngồi xuống ghế.

Một tiếng hét đột nhiên vang lên từ TV, thu hút sự chú ý của cả hai. Nghiêm Vũ Hoàng nhìn màn hình, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn An Kiến Hạo, không ngờ An Kiến Hạo cũng đang nhìn cậu, còn nói: "Cậu có thể đến sofa xem." Bởi vì từ vị trí Nghiêm Vũ Hoàng ngồi, để nhìn được màn hình khá là khó khăn.

"Không sao." Nghiêm Vũ Hoàng lắc đầu.

Cậu tiếp tục ăn đồ ăn, sau đó lại nghe thấy An Kiến Hạo nói: "Ống nước phòng bên cạnh sửa xong rồi."

Nghiêm Vũ Hoàng cảm thấy trong nháy mắt, mình đã hiểu ý của An Kiến Hạo, cậu nhìn đồ ăn nhẹ trong hộp, cả người như đông cứng lại. Một lúc sau, Nghiêm Vũ Hoàng mới ngẩng đầu lên nói: "Tôi sẽ lập tức nói với cô giáo, sang phòng bên cạnh ngủ."

Cậu vừa nói vừa tính toán trong đầu mình sẽ mất bao lâu để thu dọn tất cả đồ đạc rời khỏi căn phòng này, chắc là không quá một phút, dù như vậy cũng đã lâu rồi. Cho dù Nghiêm Vũ Hoàng có đần độn đến đâu, khi nhận ra lời ám chỉ của An Kiến Hạo vẫn sẽ cảm thấy xấu hổ và lúng túng, dù sao thì đó cũng là An Kiến Hạo.

Lúc Nghiêm Vũ Hoàng chuẩn bị đứng dậy thu dọn đồ đạc, An Kiến Hạo lại hỏi cậu: "Cậu muốn sang phòng bên cạnh ngủ sao?"

Câu hỏi này Nghiêm Vũ Hoàng hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào, cảm thấy khó hiểu về cách đặt câu hỏi của An Kiến Hạo.

Thế nhưng An Kiến Hạo lại bình tĩnh uống một ngụm nước, sau đó nhìn Nghiêm Vũ Hoàng nói: "Có muốn cũng không được nữa, bên cạnh đã có người khác nhận phòng rồi."

Nếu là người khác có thể sẽ cảm thấy như bị trêu chọc, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng chỉ chậm rãi chớp mắt, sau khi xác nhận mình không cần rời khỏi căn phòng này mới nhẹ giọng nói: "Được."

"Còn bánh bao kim sa không?" An Kiến Hạo hơi cong khóe môi, tâm trạng có vẻ rất tốt: "Muốn thử xem có xứng đáng công chạy đi xa như vậy để mua của cậu không."

"Còn." Động tác của Nghiêm Vũ Hoàng lập tức trở nên nhanh nhẹn hơn rất nhiều, lấy một hộp bánh bao kim sa còn chưa mở ra, đi tới ghế sofa đưa cho An Kiến Hạo rồi nói: "Vẫn chưa nguội đâu."

An Kiến Hạo nhận lấy, cười nói: "Cảm ơn."

Sau khi tắt đèn, trước khi An Kiến Hạo đeo bịt mắt lên, anh hỏi Nghiêm Vũ Hoàng: "Có cần điều chỉnh nhiệt độ điều hòa không?"

Trong phòng rất yên tĩnh, giọng nói của An Kiến Hạo trầm thấp, Nghiêm Vũ Hoàng sờ lỗ tai mình, trả lời: "Không cần đâu, như vậy được rồi."

"Được."

Hai mắt dần dần thích nghi với bóng tối, Nghiêm Vũ Hoàng nằm thẳng, nghiêng đầu nhìn về phía An Kiến Hạo, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét trên cằm, môi, sống mũi và trán của alpha. Nghiêm Vũ Hoàng cứ tưởng rằng mình sẽ không ngủ được, thậm chí cả đêm sẽ khó mà ngủ được, nhưng khi cậu nhìn An Kiến Hạo như vậy, lắng nghe nhịp thở của đối phương thì đột nhiên tâm trạng lại bình yên đến không ngờ, như đang ở trong một giấc mơ.

Cậu nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, giấc mơ càng lúc càng phức tạp và hỗn loạn.

An Kiến Hạo bị đánh thức vào lúc một giờ sáng, anh tháo bịt mắt ra, Nghiêm Vũ Hoàng ở giường bên cạnh đang ho từng tiếng rất nhỏ, kèm theo tiếng sụt sịt mũi, không quá lớn nhưng An Kiến Hạo không đeo nút bịt tai, một chút tiếng động cũng có thể ảnh hưởng đến anh.

Anh ngồi dậy, vươn tay bấm đèn tường rồi nhìn sang bên phải. Nghiêm Vũ Hoàng vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, nhắm chặt mắt, khẽ cau mày và ho trong vô thức, hơn nữa còn không kiểm soát được pheromone đang toả ra.

Hẳn là do bị dính mưa, kỳ mẫn cảm của Nghiêm Vũ Hoàng vừa mới qua không lâu cho nên rất dễ bị cảm.

An Kiến Hạo xuống giường, đứng bên cạnh giường Nghiêm Vũ Hoàng, hơi kéo chăn của cậu xuống, để lộ ra toàn bộ khuôn mặt. Môi và hai má Nghiêm Vũ Hoàng đều đỏ bất thường, đầu tóc rối bù, lúc nằm trên giường như thế này trông có vẻ rất yếu ớt, nhưng so với bình thường lại càng thêm sinh động và chân thật hơn.

"Nghiêm Vũ Hoàng" An Kiến Hạo gọi cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng càng cau mày chặt hơn, sau đó nghiêng đầu sang phải. An Kiến Hạo thấy tuyến thể sau gáy của cậu cũng đỏ bừng, chắc là bị sốt rồi, nếu không kịp thời xử lý rất có thể sẽ lại thúc đẩy kỳ mẫn cảm xảy đến.

An Kiến Hạo ra khỏi phòng, đi xuống lầu tìm nhân viên phục vụ đang trực, bảo là cần nhiệt kế và hai viên thuốc hạ sốt.

Nhiệt kế điện tử đã lâu rồi không dùng đến nên pin bên trong không biết đã bị tháo ra từ bao giờ, phục vụ bảo An Kiến Hạo đợi một lúc để cô đi tìm pin, An Kiến Hạo không muốn làm phiền đối phương nên đã lấy nhiệt kế thủy ngân từ hộp thuốc.

Sau khi quay trở lại phòng, An Kiến Hạo đeo vòng tay lên, chỉnh lên thông số cao nhất, sau đó mở nắp một chai nước suối mới, đặt nước và thuốc lên tủ đầu giường rồi dùng tăm bông tẩm cồn khử trùng nhiệt kế. Anh cúi người xuống, kề nhiệt kế lên khóe môi Nghiêm Vũ Hoàng, nói: "Há miệng, đo nhiệt độ nào."

Nghiêm Vũ Hoàng dường như rất ghét bỏ món đồ lạnh lẽo này nên mím chặt miệng, quay đầu đi. Hơi thở của cậu vừa nặng nề vừa gấp gáp, chiếc cổ trắng và mảnh khảnh phập phồng theo từng nhịp thở. An Kiến Hạo nhìn chằm chằm cậu một hồi, vươn tay còn lại ra, nắm lấy cằm Nghiêm Vũ Hoàng, ngón tay cái đè lên môi dưới của cậu, muốn cắm nhiệt kế vào.

"Ưm..." Nghiêm Vũ Hoàng nói mớ một tiếng không rõ ràng, cậu há miệng ra, vô thức thè đầu lưỡi ra liếm đầu ngón tay của An Kiến Hạo một cái.

Đầu lưỡi của cậu rất mềm và rất nóng, để lại một vệt nước rõ ràng trên ngón tay An Kiến Hạo, vệt nước đó bị ánh đèn vàng tăm tối chiếu vào trở nên mông lung và mập mờ. An Kiến Hạo cụp mắt nhìn vào mặt Nghiêm Vũ Hoàng, giữ cằm cậu dịch lên trên, bình tĩnh và chậm rãi duỗi ngón trỏ và ngón giữa vào trong, cạy khớp răng của cậu ra.

Trong miệng có vật lạ xâm nhập, Nghiêm Vũ Hoàng dường như muốn biết đó rốt cuộc là gì nên đầu lưỡi cậu lại quấn lấy rồi liếm thêm một cái nữa. Hai ngón tay của An Kiến Hạo chậm rãi khuấy đảo bên trong miệng Nghiêm Vũ Hoàng, kẹp lấy đầu lưỡi cậu phát ra tiếng nước dinh dính, có thể cảm nhận được ngón tay bị bao bọc và mút lấy. Còn Nghiêm Vũ Hoàng thì không ngừng tiết ra nước bọt, chưa kịp nuốt xuống hết nên chảy ra từ khóe miệng. Cậu bật ra vài âm thanh nho nhỏ từ trong cổ họng, hít thở nặng nề, giơ tay lên theo bản năng, nắm lấy cổ tay An Kiến Hạo như xin tha.

Trong quá trình này, Nghiêm Vũ Hoàng từng mơ màng mở hờ mắt ra, vành mắt ngấn nước, cực kỳ không tỉnh táo nhìn An Kiến Hạo, chưa được bao lâu lại nhắm mắt lại, đầu óc vô cùng hỗn loạn.

Đợi đến khi ngón tay ướt đẫm, An Kiến Hạo mới bỏ nhiệt kế vào miệng Nghiêm Vũ Hoàng theo khe hở đó.

Nghiêm Vũ Hoàng nếm được mùi cồn thì mím môi lại, định quay đầu né tránh nhưng An Kiến Hạo lại trầm giọng nói: "Há miệng ra, ngậm chặt vào."

Anh không biết Nghiêm Vũ Hoàng có nghe thấy không nhưng đầu cậu đã không còn nhúc nhích lung tung nữa, ngay cả tay cũng buông xuống. An Kiến Hạo rút ngón tay ra rồi lại đẩy nhiệt kế vào trong thêm một đoạn nữa, anh không có kinh nghiệm cắm nhiệt kế nên có lẽ đã không cẩn thận chạm vào cổ họng Nghiêm Vũ Hoàng, Nghiêm Vũ Hoàng hơi khó chịu nâng cằm lên "hưm" một tiếng, thế là An Kiến Hạo lại điều chỉnh lại vị trí của nhiệt kế.

Để ngăn Nghiêm Vũ Hoàng nuốt xuống hoặc nhổ nhiệt kế ra, hơn nữa còn phải đợi thêm vài phút mới có kết quả nên An Kiến Hạo vẫn luôn đứng bên giường nhìn cậu.

Khi thời gian đến, An Kiến Hạo lấy nhiệt kế ra, gần 39 độ, đúng là sốt rồi. An Kiến Hạo đi rửa tay, nâng đầu Nghiêm Vũ Hoàng lên rồi đặt một cái gối ở dưới. Anh đưa thuốc đến bên môi Nghiêm Vũ Hoàng, nói: "Cậu sốt rồi, uống thuốc đi."

Lần này Nghiêm Vũ Hoàng ngoan ngoãn há miệng uống thuốc, An Kiến Hạo tiếp tục đút nước cho cậu, Nghiêm Vũ Hoàng uống được hai ngụm thì dừng lại.

An Kiến Hạo hỏi cậu: "Nuốt thuốc xuống chưa?"

Nghiêm Vũ Hoàng yếu ớt gật đầu.

"Uống thêm ít nước nữa đi." An Kiến Hạo nói.

Nghiêm Vũ Hoàng nghe lời nhấp thêm vài ngụm, An Kiến Hạo chuyển chai đi. Giữa miệng chai và môi Nghiêm Vũ Hoàng kéo ra một sợi chỉ bạc mỏng manh, nước từ trong miệng tràn ra, trượt xuống cằm. An Kiến Hạo lấy khăn giấy ra giúp Nghiêm Vũ Hoàng lau khóe miệng, sau đó lấy gối đi để cậu nằm lại trên giường.

Sau hơn mười phút, Nghiêm Vũ Hoàng dần dần bình tĩnh lại. An Kiến Hạo thu dọn đồ đạc, trước khi quay lại giường có liếc nhìn Nghiêm Vũ Hoàng một cái, cuối cùng tắt đèn rồi đi ngủ tiếp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co