Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

13

blkonuen

Sau khi ăn trưa xong, cô giáo bảo mọi người trở về phòng ngủ trưa, đúng hai giờ rưỡi chiều sẽ xuất phát đi nghe toạ đàm. Tạ Mạnh Tiến và Triệu Vũ Phàm đã ngủ đủ giấc trên xe, An Kiến Hạo cũng đã nghỉ ngơi trước bữa ăn nên ba người bọn họ định đi dạo.

Trước khi đi, An Kiến Hạo đi đến chỗ ngồi của Nghiêm Vũ Hoàng, đưa thẻ phòng cho cậu: "Thẻ phòng đưa cho cậu, lát nữa tôi sẽ ra ngoài."

Nghiêm Vũ Hoàng nhận lấy thẻ phòng, ánh mắt dừng trên ngón tay An Kiến Hạo trả lời: "Được."

Trở lại phòng, Nghiêm Vũ Hoàng đi rửa mặt rồi kéo rèm lại. Lúc bước đến đầu giường, bước chân cậu dừng lại, sau một lúc do dự, Nghiêm Vũ Hoàng cúi xuống kéo góc chăn bị nhàu trên giường An Kiến Hạo lên, cẩn thận vuốt phẳng chăn lại.

Giường của khách sạn rất mềm, Nghiêm Vũ Hoàng nằm không quen lắm nên trở mình mấy lần, cuối cùng cậu nằm nghiêng sang trái, nhìn chiếc gối của An Kiến Hạo ở bên kia lối đi, chậm rãi nhắm mắt lại.

Khoảng bốn mươi phút sau, Nghiêm Vũ Hoàng tỉnh dậy, cậu kiểm tra điện thoại, khoảng một giờ rưỡi. Cậu đang định ngồi dậy thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ, tựa như không phải gõ thật mà chỉ là thăm dò vài tiếng.

Nghiêm Vũ Hoàng xuống giường, đi đến cửa, không nhìn mắt thần mà mở cửa ra luôn.

Ngoài cửa, An Kiến Hạo đang xách một túi đồ trên tay, trông có vẻ như đang định rời đi nhưng nghe thấy tiếng cửa mở thì xoay người lại, trên môi mang theo nụ cười, hiển nhiên là đã đi chơi rất vui.

Anh hỏi: "Làm ồn đến giấc ngủ của cậu hả?"

Nghiêm Vũ Hoàng vẫn còn trong trạng thái uể oải thất thần khi vừa tỉnh dậy, vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống, đường viền cổ áo phông lệch sang một bên. Sau khi phản ứng lại, cậu đẩy cửa ra thêm một chút rồi nói: "Không có, tôi vừa mới ngủ dậy."

"Thế thì tốt." An Kiến Hạo lại cười, đi qua trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng, đặt cái túi lên bàn: "Khoan đóng cửa đã, đám Tạ Mạnh Tiến sắp sang."

"Được." Nghiêm Vũ Hoàng khép hờ cửa lại, sau đó đi kéo rèm cửa.

An Kiến Hạo đang mở túi ra thì đột nhiên có một hộp khăn giấy được đưa cho anh từ bên cạnh, anh nghiêng đầu nhìn theo, Nghiêm Vũ Hoàng có lẽ đã lấy lại tinh thần, biểu cảm bắt đầu trở nên mất tự nhiên, cậu nói: "Lau mồ hôi đi."

"Không sao, lát nữa tôi đi tắm." An Kiến Hạo lấy từ trong túi ra một ly nước ép dưa hấu, đặt lên bàn rồi hỏi Nghiêm Vũ Hoàng: "Uống không? Mới ép đấy."

Nghiêm Vũ Hoàng hơi sửng sốt, sau đó lại nghĩ chiếc ly này chắc hẳn là của một trong ba người trong nhóm An Kiến Hạo, tóm lại sẽ không bao giờ là phần của mình nên cậu định từ chối.

An Kiến Hạo lại tiếp tục nói: "Tôi đem cho cậu đấy, nếu cậu không thích uống cũng không sao."

Nắng bên ngoài rất gắt, mặt An Kiến Hạo hơi đỏ lên, mái tóc rối tung bị vuốt ra sau, mồ hôi trên trán chảy xuống nhưng anh trông chẳng nhếch nhác chút nào mà ngược lại còn bớt đi vài phần lạnh lùng, thể hiện một chút hoang dã và mạnh mẽ trong bản tính của alpha, kèm theo pheromone không bị ngăn chặn bởi thông số thấp của vòng đeo tay.

Nghiêm Vũ Hoàng rụt đầu ngón tay lại, có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác bức bách từ đối phương là alpha cấp S mang tới, nhưng lại không khiến cho cậu khó chịu mà còn khơi dậy bản năng so tài và đối kháng.

"Cảm ơn." Cổ họng Nghiêm Vũ Hoàng khô khốc, nhỏ giọng nói.

An Kiến Hạo vào phòng tắm đi tắm, không lâu sau, Tạ Mạnh Tiến và Triệu Vũ Phàm mở cửa bước vào. Nhìn thấy Nghiêm Vũ Hoàng đứng bên cạnh bàn, dạng vẻ trông hơi thất thần, đầu tóc và cổ áo cũng lộn xộn, Tạ Mạnh Tiến lập tức nghĩ gì nói đó: "Wow, người không biết còn tưởng An Kiến Hạo vừa mới làm gì cậu đấy."

Cửa phòng tắm mở ra, An Kiến Hạo đang lau tóc đi ra, hỏi: "Gì vậy?"

"Cậu có chắc là muốn nghe cậu ta lặp lại mấy lời nhảm nhí đó không?" Triệu Vũ Phàm nói.

An Kiến Hạo gật đầu tán thành: "Vậy thì khỏi đi."

"Tôi cũng lười chuyện với các cậu." Tạ Mạnh Tiến đi tới, xách cái túi trên bàn đặt lên bàn trà, lấy ra một túi dương mai (*) từ trong đó: "Vừa nãy chỉ vì bắt cá mà tôi ngã xuống sông á."

(*) Dương mai: hay thanh mai, là một loại quả rừng quen thuộc ở một số tỉnh miền núi phía Bắc như Quảng Ninh, Lào Cai, thường được gọi là dâu rừng. Loại quả này có vị thanh, ngọt và phảng phất vị chua chát nhẹ, nên nhiều người yêu thích. Ở Trung Quốc, quả có tên là dương mai (do có màu hồng đỏ).

Triệu Vũ Phàm ngồi xuống sofa: "Nếu không phải cậu ngã xuống sông thì bọn mình cũng không phải về sớm như vậy."

Đây là sự thật, Tạ Mạnh Tiến lầm bầm không phục, cắm ống hút uống nước ép dưa hấu, uống được hai ngụm thì ngẩng đầu lên hỏi Nghiêm Vũ Hoàng: "Cậu uống chưa vậy, nước ép dưa hấu này là do Kiến Hạo ép đó, ngọt quá đi."

Không đợi Nghiêm Vũ Hoàng trả lời, An Kiến Hạo lấy từ trong túi ra một cái ống hút, cắm vào ly nước ép dưa hấu trên bàn rồi đưa cho Nghiêm Vũ Hoàng, đồng thời cũng mở một ly khác cho Triệu Vũ Phàm.

"Có cả dương mai đông lạnh nữa." Tạ Mạnh Tiến chỉ đơn giản là một cậu ấm đi lên núi nhìn gì cũng thấy mới lạ, hắn lựa quả dương mai lớn nhất cho mình, cắn một miếng rồi nói: "Ông chủ nói là được đóng băng từ nước suối trên núi, ăn vào sẽ cảm thấy rất sảng khoái."

Vào một buổi chiều nhàn nhã giữa mùa hè, An Kiến Hạo và Triệu Vũ Phàm dựa vào ghế sofa, Tạ Mạnh Tiến ngồi ở cuối bàn trà, mặt trời chiếu rọi ngoài cửa sổ, gió điều hòa thổi tung tấm rèm mỏng. Ba alpha đang trò chuyện, từ con ngựa thuần huyết mà Tạ Mạnh Tiến nuôi trong trường đua ngựa, đến bức tranh nổi tiếng mà Triệu Vũ Phàm đã cùng ông nội mua được trong buổi đấu giá tuần trước, rồi lại nói đến các hoạt động bay lượn và nhảy dù mà An Kiến Hạo thường tham gia... Nghiêm Vũ Hoàng lặng lẽ ngồi ở cuối giường nhìn bọn họ, cảm thấy khoảnh khắc này thật tuyệt, mặc dù cậu không thuộc về ai trong số đó.

Có một số ranh giới vô cùng rõ ràng, nhóm An Kiến Hạohỉ giới hạn ở mức này, khoảng cách thực tế sẽ mãi mãi không thể kéo gần lại được. Vòng tròn này đã được vạch sẵn từ khi sinh ra, rất khó để người khác có thể kết thân với họ, bọn họ cũng không cần điều đó.

Nhưng điều đó không quan trọng với Nghiêm Vũ Hoàng, cậu cũng chưa bao giờ ôm suy nghĩ về những thứ như vậy. Chỉ là hiện tại thì ít nhất cậu có thể ngồi ở đây, bàng quan nhìn dáng vẻ của An Kiến Hạo khi ở trước mặt bạn bè thân thiết. Đây đều là dáng vẻ mà trước đây cậu chưa bao giờ có cơ hội nhìn thấy.

Hai giờ rưỡi vừa tới, bọn họ ra khỏi phòng, hành lang không quá rộng nên bốn alpha cùng nhau đi bộ có hơi chen chúc. Một mình Nghiêm Vũ Hoàng tự giác đi chậm lại phía sau, chưa tới hai giây sau, An Kiến Hạo đã giảm tốc độ rồi lùi về sau đi song song với cậu.

Sau khi mọi người tập hợp xong xuôi, xe buýt của trường lên đường chạy lên núi. Mười phút sau, xe đến được căn cứ, nhưng hôm nay lại là ngày các nhân viên nghiên cứu cùng nhau báo cáo nên không thể đi tham quan mà chỉ có thể đợi đến ngày mai.

Buổi toạ đàm được tổ chức trong hội trường, ngoại trừ học sinh cấp S ở trường dự bị còn có một nhóm học sinh đến từ các trường trung học trọng điểm trong thành phố. Rất hiếm khi các AO cấp S lập thành một nhóm đi cùng với nhau, mãi cho đến khi bọn họ ngồi xuống, những ánh mắt kia vẫn đảo qua đảo lại trên người bọn họ mang theo chút tò mò. Nghiêm Vũ Hoàng ngồi ở hàng áp chót, cách nhóm An Kiến Hạo ba hàng.

Sau khi buổi toạ đàm bắt đầu không lâu, một omega từ trường ngoại ngữ bên trái An Kiến Hạo quay đầu lại bắt chuyện với anh, nhìn biểu cảm thì có lẽ không phải đang nói về bài giảng.

Nghiêm Vũ Hoàng chỉ nhìn họ một lúc, sau đó đưa mắt lên màn hình lớn, lặng lẽ ghi chép.

Ba tiếng sau, bài giảng kết thúc, học sinh cấp S lên xe trở lại khách sạn, trước khi trời tối, Tạ Mạnh Tiến lại đề xuất đi bắt cá. Với hắn mà nói, xuống sông bắt cá trên núi mới mẻ và thú vị hơn đi câu cá biển trên du thuyền riêng nhiều.

An Kiến Hạo định đưa thẻ phòng cho Nghiêm Vũ Hoàng trước nhưng sau khi nhìn quanh một vòng lại không thấy cậu đâu, đi hỏi cô giáo thì câu trả lời nhận được là: "Nghiêm Vũ Hoàng vừa xuống xe đã xin phép cô, bảo là ra ngoài một lát."

"Có thể đi đâu được chứ?" Tạ Mạnh Tiến ở bên cạnh suy đoán lung tung: "Đừng bảo là bị omega trường khác bắt đi đấy nhé?"

"Thế này đi, cô sẽ liên lạc với Nghiêm Vũ Hoàng, đến lúc đó bảo em ấy đến quầy lễ tân lấy thẻ phòng khác." Cô giáo nói: "Các em ra ngoài chơi nhớ chú ý an toàn, đêm nay trời sẽ mưa, nên về sớm một chút."

"Vâng vâng." Tạ Mạnh Tiến mở miệng ra là nói dối: "Bọn em chỉ đi ngắm cảnh và đi dạo thôi ạ."

Cá trên núi rất nhanh nhẹn, sau hơn một giờ đánh bắt cũng chỉ thu hoạch được vài con cá con nhỏ, ba người thả bọn chúng về lại sông, lên bờ rồi về khách sạn tắm rửa ăn tối.

Trong mười phút đi bộ trở lại, trời mưa rất to, về đến khách sạn thì đầu tóc và quần áo của bọn họ đã ướt sũng. An Kiến Hạo mở cửa phòng ra, bên trong tối đen như mực - Nghiêm Vũ Hoàng vẫn chưa quay lại.

Thậm chí cho đến khi kết thúc bữa tối, hơn tám giờ, Nghiêm Vũ Hoàng vẫn chưa xuất hiện. Bên ngoài trời vẫn đang mưa to, cô giáo nói với An Kiến Hạo lúc anh rời khỏi nhà hàng: "Nghiêm Vũ Hoàng nói với cô là em ấy đang trên đường về, em nhớ để cửa cho em ấy nhé."

"Vâng." An Kiến Hạo đáp.

Trở lại phòng, An Kiến Hạo mở TV, đài truyền hình đang phát lại bản tin buổi sáng. An Kiến Hạo nhìn alpha được các quan chức cấp cao vây quanh trong màn hình, trên mặt không có biểu cảm gì, nhấn điều khiển từ xa để chuyển kênh.

Khoảng mười phút sau, anh nghe thấy tiếng gõ cửa.

An Kiến Hạo đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi ra mở cửa.

Người đứng ngoài cửa là Nghiêm Vũ Hoàng toàn thân đã ướt sũng như vừa được vớt lên khỏi mặt nước, những giọt nước đang nhỏ xuống từ đuôi tóc từng giọt, từng giọt một, chiếc áo thun mỏng màu trắng bó sát vào người lộ rõ ​​từng đường nét cơ thể. Đôi môi và khuôn mặt cậu tái nhợt, nhưng ngay lúc bốn mắt hai người chạm nhau, con ngươi màu xám đậm dường như đột nhiên trở nên có chút sức sống, hàng mi khẽ run lên.

Trên tay cậu đang cầm một túi đồ, cả trong lẫn bên ngoài đều được bọc ba lớp, không biết bên trong đựng thứ gì.

"Vào đi." Thấy Nghiêm Vũ Hoàng đứng còn không vững, An Kiến Hạo nhắc nhở cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng nhón chân đi vào trong phòng. Cạnh cửa có một cái công tắc, An Kiến Hạo điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn, anh không hỏi Nghiêm Vũ Hoàng đi đâu, cũng không hỏi đi làm gì, bởi vì đó là chuyện riêng tư của đối phương. An Kiến Hạo chỉ nói: "Cậu đi tắm trước đi."

"Ừm." Nghiêm Vũ Hoàng nhỏ giọng đáp. Cậu đặt cái túi lên bàn rồi đi lấy quần áo trong cặp, trông có vẻ hơi do dự, như thể đã biết câu trả lời nhưng vẫn muốn hỏi gì đó.

Do dự một hồi, cuối cùng Nghiêm Vũ Hoàng hỏi: "Các cậu đã ăn cơm tối chưa?"

"Rồi."

Nghiêm Vũ Hoàng yên lặng gật đầu, sau đó cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co