24
Anh nhìn thấy cả người số 17 khẽ run lên, sau đó từ từ mở mắt ra, có hơi sững sờ nhìn anh.
Ước chừng khoảng mười giây sau, số 17 rốt cuộc cũng phản ứng lại, cậu dời mặt khỏi tay An Kiến Hạo, ánh mắt di chuyển cực kỳ chậm chạp.
Cuối cùng, cậu hỏi: "Khi nào?"
Sợ nghe thấy câu trả lời của An Kiến Hạo, cậu tiếp tục nói: "Sớm đã biết rồi, có phải không?"
An Kiến Hạo nhìn cậu, vẫn không nói chuyện.
Vậy nên là do chính mình đã quá ngu ngốc, cho rằng An Kiến Hạo sẽ không nhận ra giọng nói, tin tức tố và chuyển động cơ thể giống nhau giữa Nghiêm Vũ Hoàng và số 17. Cậu chỉ luôn cảm thấy rằng An Kiến Hạo hẳn là không có ấn tượng gì về người tên "Hứa Tắc",
sẽ không đem hai người gộp vào làm một.
Hóa ra không phải ai cũng ngu dốt và đần độn như cậu.
Lúc này Nghiêm Vũ Hoàng mới chậm chập cảm nhận được cơn đau trên người, từ ngực, lưng, đến vai trái, nơi trước đó vừa bị trật khớp. Thuốc ức chế chỉ có thể ổn định tin tức tố chứ không thể làm tê liệt cơn đau.
Cậu cũng không biết vì sao đột nhiên cơn đau lại dữ dội đến vậy, thậm chí còn bắt đầu nói chuyện mê sảng với chính mình.
"Tại sao vậy..." Nghiêm Vũ Hoàng thấp giọng lẩm bẩm,"Cậu đã sớm biết rồi..."
Nếu đổi thành người khác, Nghiêm Vũ Hoàng sẽ cảm thấy đối phương coi mình như một kẻ ngốc mà trêu đùa, nhưng cậu không cho rằng An Kiến Hạo là người như vậy, nhưng cũng nghĩ không thông nguyên nhân vì sao anh lại làm như vậy, nhất thời có chút khó chịu.
Nghĩ đi nghĩ lại, cho dù An Kiến Hạo thật sự có thái độ như vậy, chính mình cũng không trách anh được.
Nghiêm Vũ Hoàng quay đầu đi, bên cạnh là chiếc gương dài cũ kỹ, cậu nhìn thấy chính mình trong gương, dưới ánh đèn lờ mờ quả thực trông không giống người, bộ dạng nhếch nhác, ngay cả ngũ quan cũng mơ hồ không rõ -đây là những gì mà An Kiến Hạo nhìn thấy bây giờ.
Lúng túng quá, Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu xuống, thật sự không còn chút sức lực, cậu nói: "Cậu đi trước đi."
Sau đó lại nói tiếp bằng một giọng gần giống như van xin: "Sau này đừng đến đây nữa"
Chưa đợi An Kiến Hạo trả lời, Nghiêm Vũ Hoàng đã hoàn toàn nhắm mắt rơi vào hôn mê, người ngã về phía trước, An Kiến Hạo nắm lấy bả vai của cậu, đồng thời cửa phòng bị đẩy ra, có mấy alpha đi vào.
An Kiến Hạo quay đầu lại nhìn một alpha mặc áo trắng trong đó, Trác Nghiễn gật đầu đi tới, ngồi xổm bên cạnh Nghiêm Vũ Hoàng, kiểm tra trước ngực và sau lưng cậu một lần rồi nói: "Xương không bị gãy, những chỗ khác phải chụp CT mới biết."
Vài alpha còn lại bước tới đặt Nghiêm Vũ Hoàng lên cáng. Tiểu Phong vẫn đang đợi ở cửa, nó không biết những alpha này từ đâu đến và làm thế nào mà vào được - tóm lại trông có vẻ rất chuyên nghiệp. An Kiến Hạo cầm cặp của Nghiêm Vũ Hoàng trên tay, đi đến trước mặt Tiểu Phong nói: "Hôm nay cảm ơn anh, tôi đưa số 17 đến bệnh viện trước."
"Ò..." Tiểu Phong ngơ ngác gật đầu, ánh mắt không dám nhìn loạn, "Các cậu nhớ đi cửa hông bên kia, nếu không rất dễ đụng phải người của đại boss."
"Được"
Bên ngoài cửa hông là nơi mà An Kiến Hạo bị cướp lần đầu tiên, Triệu Vũ Phàm và Tạ Mạnh Tiến đã đợi sẵn trong ngõ. Nghiêm Vũ Hoàng nằm lặng lẽ trên cáng, được khiêng vào xe cấp cứu của bệnh viện tư nhân đặc biệt.
Tạ Mạnh Tiến có hơi hoang mang: "Kiến Hạo, cậu sao lại..."
Hắn cũng biết Trác Nghiễn, nhưng số 17 quay lại hậu trường còn chưa tới 20 phút. Tạ Mạnh Tiến không biết làm thế nào mà đám Trác Nghiễn đến nhanh như vậy - trừ khi có ai đó thông báo cho họ trước khi trận đấu kết thúc.
"Tôi đi cùng Nghiêm Vũ Hoàng đến bệnh viện một chuyến." An Kiến Hạo nói, "Các cậu lái xe về trước đi."
Đợi đến khi xe chạy đi, Tạ Mạnh Tiến mới quay đầu lại hỏi Triệu Vũ Phàm: "Cái gì Nghiêm Vũ Hoàng cơ?"
"Không có nhiều alpha cấp S có chỉ số thông minh như cậu đâu." Triệu Vũ Phàm nói.
Sau vài giây, Tạ Mạnh Tiến mới hoàn toàn nhận ra, hắn mở lớn mắt nói: "Cậu cũng biết à? Cậu biết từ khi nào? Sao lại không nói với tôi?!"
"Lần trước lúc nghe toạ đàm."
Chiều hôm đó hắn và Tạ Mạnh Tiến đến phòng của An Kiến Hạo và Nghiêm Vũ Hoàng ăn uống trò chuyện, lúc đó Triệu Vũ Phàm đã phát hiện ra manh mối. Đương nhiên An Kiến Hạo hẳn là phát hiện ra còn sớm hơn cả hắn.
Chuyện số 17 là Nghiêm Vũ Hoàng đối với Triệu Vũ Phàm mà nói chẳng có gì quan trọng, suy cho cùng thì hắn cũng không thân với Nghiêm Vũ Hoàng, đối phương là ai cũng không liên quan gì đến hắn.
Còn về việc vì sao An Kiến Hạo vẫn luôn làm như không biết, Triệu Vũ Phàm cho rằng với tính cách của anh, làm như vậy cũng hoàn toàn có thể hiểu được, bọn họ rất giống nhau ở một số khía cạnh - ví dụ như không bao
giờ hiếu kỳ hay quan tâm đến những thứ không liên quan.
Nhưng chuyện lần trước ở khách sạn, thêm cả chuyện xảy ra tối nay, Triệu Vũ Phàm dù ít hay nhiều cũng có chút không hiểu.
Nhưng không sao, dù sao Tạ Mạnh Tiến so với hắn càng không hiểu hơn.
Trên đường đến bệnh viện, Nghiêm Vũ Hoàng xuất hiện các triệu chứng khó thở nhẹ, kèm theo ho ra máu một lượng nhỏ. Cậu cau mày, trông có vẻ rất đau đớn - có lẽ chỉ trong tình trạng hôn mê như vậy cậu mới từ bỏ sự nhẫn nại.
"Đau quá..." Nghiêm Vũ Hoàng hô hấp nặng nề, vô thức rê.n rỉ một tiếng, "Morphine (*)... tiêm cho tôi một liều..."
(*) morphine: thuốc giảm đau liều mạnh
Nếu cậu đã nói như vậy, nghĩa là trước đây khi bị thương sẽ có người tiêm morphine cho cậu.
Hầu hết bệnh nhân mà Trác Nghiễn tiếp xúc kể từ khi làm bác sĩ đều vừa có quyền vừa có
tiền, chưa từng thấy ai như Nghiêm Vũ Hoàng, vừa lên xe đã trực tiếp xin morphine, việc này quá đơn giản và thô bạo. Trước khi xác nhận vết thương nông sâu ra sao, Trác Nghiễn ngay cả thuốc giảm đau cũng không thể cho cậu uống.
Mãi vẫn không được uống thuốc giảm đau, Nghiêm Vũ Hoàng dần chấp nhận sự thật, giọng nói của cậu dần trở nên nhỏ hơn, cuối cùng là hoàn toàn im lặng.
Trác Nghiễn liếc mắt nhìn An Kiến Hạo, An Kiến Hạo vẫn ngồi ở ghế bên kia, trên mặt không có biểu tình gì, không khẩn trương cũng không bối rối - Trác Nghiễn đã quá
quen thuộc với bộ dáng đối với bất cứ thứ gì cũng không để tâm này.
Sau khi đến bệnh viện kiểm tra, xác nhận Nghiêm Vũ Hoàng bị dập phổi và xuất huyết, tình trạng không quá nghiêm trọng nhưng nếu không đến bệnh viện điều trị sẽ gây biến chứng hoặc để lại di chứng.
"Bạn của cậu à?" Trác Nghiễn hỏi An Kiến Hạo trong khi ghi chép trên màn hình.
Thuốc màu và vết máu trên mặt Nghiêm Vũ Hoàng đã được tẩy sạch, để lộ khuôn mặt sạch sẽ đang say ngủ. An Kiến Hạo dựa vào cửa sổ, cách giường bệnh một khoảng, anh nói: "Không tính, là người quen cùng trường."
"Học sinh trường dự bị?" Trác Nghiễn có chút kinh ngạc.
"Ừm." An Kiến Hạo đứng thẳng người đi ra ngoài, "Đợi cậu ấy tỉnh lại nếu như không có vấn đề gì, cậu ấy muốn xuất viện thì để cậu ấy xuất viện, hôm nay anh vất vả rồi."
"Được."
Lúc Nghiêm Vũ Hoàng tỉnh lại, trong phòng có ánh đèn lờ mờ, cậu nhìn chằm chằm chai truyền dịch giữa không trung hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể đi đến kết luận "Mình hiện tại đang ở bệnh viện". Về phần đến đây khi nào và làm thế nào mà cậu đến đây, cậu không có chút ký ức nào cả.
Cậu chỉ nhớ rằng trước khi hôn mê mình đã nói với An Kiến Hạo rằng đừng đến câu lạc bộ nữa, không biết An Kiến Hạo có vì điều này mà mất hứng không.
Có người đi vào, anh nâng đầu giường của Nghiêm Vũ Hoàng lên, chạm vào điều khiển từ xa để mở rèm cửa. Nghiêm Vũ Hoàng lúc này mới nhìn rõ anh, là một bác sĩ trẻ.
"Tôi là Trác Nghiễn." Trác Nghiễn hỏi: "Hiện tại cậu cảm thấy thế nào?"
"Không sao nữa rồi." Nghiêm Vũ Hoàng ngồi dậy, câu hỏi tiếp theo là, "Hiện tại có thể thanh toán viện phí và làm thủ tục xuất viện không?"
"Có thể, đã chuẩn bị thuốc cho cậu rồi, cậu đem về nhà uống đi." Trác Nghiễn nói, "Viện phí đã thanh toán xong rồi, không cần lo."
Anh nhìn thấy alpha trước mắt do dự một chút, hỏi: "Là ai giúp tôi thanh toán vậy?"
"Chắc là một người bạn cùng trường của cậu." Trác Nghiễn lật báo cáo, "Tôi có xem qua dữ liệu về tin tức tố của cậu, cậu hẳn là một alpha cấp S thường xuyên đến kỳ dịch cảm, hôm qua chúng tôi phát hiện trong máu của cậu có một lượng chất ức chế cực mạnh, cho nên ở đây tôi muốn nhắc nhở cậu, đoạn thời gian này nếu kỳ dịch cảm lại đến cậu không được dùng thuốc ức chế nữa."
"Tôi đoán chừng là khoảng hai ngày nay, bởi vì tối qua cậu bị thương và đau nên tin tức tố tiết ra có hơi rối loạn. Mấy ngày này chú ý một chút, nếu như kỳ dịch cảm đến, tốt nhất là nên xin nghỉ ở nhà nghỉ ngơi."
"Được, cảm ơn anh." Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu.
Nghiêm Vũ Hoàng cầm theo thuốc rời khỏi bệnh viện chỉ một tiếng sau đó, bệnh viện thậm chí còn sắp xếp một chiếc xe cho cậu. Nghiêm Vũ Hoàng ngồi ở hàng ghế sau, cậu mở ngăn ngoài cùng của cặp sách ra, bên trong vẫn còn cuộn tiền nhàu nát - dĩ nhiên An Kiến Hạo không thể
nào cầm đi.
Về đến nhà, Nghiêm Vũ Hoàng vào phòng tắm rửa tay, cậu ngẩng đầu nhìn vào gương - cậu rất ít khi nhìn chính mình trong gương, bởi vì cảm thấy chẳng có gì đẹp để nhìn cả.
Khóe miệng bầm tím, trên cổ và cánh tay đều được băng bó bằng băng gạc, đều là vết thương nhỏ mà tối qua cậu không để ý cũng
không cảm nhận được, bình thường cũng sẽ không thèm quan tâm, nhưng bây giờ đều đã được y tá xử lý và băng bó cẩn thận.
Nghiêm Vũ Hoàng đứng một lúc, sau đó quay trở lại phòng, mở sách ra làm bài tập, ban đầu lực chú ý đều không đặt lên đó, nghĩ đến việc tối qua An Kiến Hạo gọi tên cậu, nghĩ đến những lần ngụy trang trước đó mà cậu cho rằng mình đã không để lộ ra chút dấu vết nào, nguyên lai đều tốn công vô ích, chẳng qua là chưa có người vạch trần mà thôi.
Sau đó cậu cuối cùng cũng tạm thời thoát khỏi sự xấu hổ và những tâm tình phức tạp khác mà hoàn thành bài tập về nhà.
Tuyến thể nóng lên, Nghiêm Vũ Hoàng sờ vào sau gáy - kỳ dịch cảm có lẽ sắp đến rồi, nhưng trong nhà đã không còn miếng dán ức chế nào nữa. Cậu thu dọn sách vở, chuẩn bị đến hiệu thuốc mua một hộp.
Trên người vẫn còn có chút đau nhức, nhưng cũng không ảnh hưởng đến những hoạt động bình thường, Nghiêm Vũ Hoàng cầm chìa khóa, đội mũ lưỡi trai đi ra khỏi phòng.
Lúc cậu bước đến cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Có rất ít người sẽ đến gõ cửa nhà cậu, cánh cửa gỗ cũ kỹ không có mắt mèo, Nghiêm Vũ Hoàng vặn khóa mở cửa.
Cách một cánh cửa chống trộm màu đen đầy rỉ sét, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn alpha đang đứng bên ngoài.
Phản ứng đầu tiên của cậu là hằn là hôm qua đầu cũng bị đánh hỏng rồi cho nên mới xuất hiện ảo giác.
"Định ra ngoài sao?" Trên mặt An Kiến Hạo mang theo nụ cười nhàn nhạt hỏi cậu.
Tư duy phản ứng của Nghiêm Vũ Hoàng hiện tại đã không còn đủ để giúp cậu trả lời câu hỏi của An Kiến Hạo nữa, lúc cậu còn đang bận suy nghĩ xem mình định ra ngoài mua gì thì tay cậu đã đi trước não một bước, duỗi tay ra mở cửa chống trộm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co