25
Sau khi cửa chống trộm được mở ra, Nghiêm Vũ Hoàng và An Kiến Hạo đứng đối mặt nhau trong vài giây cậu mới bước sang một bên nhường đường.
Cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm mời người khác -- đặc biệt là mời người mình thích vào nhà, vì vậy nên trầm mặc một lúc dưới ánh mắt của An Kiến Hạo, cuối cùng nói: "Mời vào."
An Kiến Hạo bước một bước vào phòng, đứng trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng, giơ tay cầm lấy vành mũ của cậu, nhấc mũ lên để lộ ra cả khuôn mặt.
An Kiến Hạo hơi nghiêng đầu nhìn khoé miệng Nghiêm Vũ Hoàng, hỏi: "Còn đau không?"
"Không đau nữa rồi." Khóe miệng vẫn còn sưng, không thể nào không đau, chỉ là một chút đau đớn này thật sự không đáng kể.
Nghiêm Vũ Hoàng cởi mũ ra, dừng lại rồi đóng cửa.
"Cậu ra ngoài có việc à?"
"Mua miếng dán ức chế." Nghiêm Vũ Hoàng ngẩn người, An Kiến Hạo hỏi gì cậu trả lời đó, còn giải thích thêm nguyên nhân, "Có thể sắp đến kỳ dịch cảm rồi."
"Tôi có mang đến hai hộp." An Kiến Hạo nói.
Anh bước đến chiếc bàn ăn nhỏ, đặt những món đồ trong tay lên bàn.
Nhà Nghiêm Vũ Hoàng không lớn, là loại hai phòng ngủ một phòng khách, cả phòng khách đều trống không đến khó tin, có một cái bàn ăn, một cái ghế, một thùng rác, hiển nhiên có thể thấy rằng chỉ có một người sống ở đây trong thời gian rất dài.
Nghiêm Vũ Hoàng hơi phản ứng lại, vào trong phòng lấy một chiếc ghế khác đặt bên chân An Kiến Hạo.
Trên bàn có một cái hộp giữ nhiệt, An Kiến Hạo mở nắp, sau đó ngồi xuống, đẩy bát đũa tới trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng.
Do dự một chút, Nghiêm Vũ Hoàng ngồi xuống đối diện An Kiến Hạo, hai tay buông thõng trên đùi, cậu hỏi: "Cậu sao lại..."
"Mang quà đến xin lỗi." An Kiến Hạo cười cười, "Còn giận à?"
Không giận, Nghiêm Vũ Hoàng cảm thấy không có gì phải tức giận, nếu muốn giận thì phải giận chính mình, Nghiêm Vũ Hoàng không cảm thấy An Kiến Hạo đã làm sai điều gì -- anh vốn dĩ không cần nghĩ quá nhiều về những người như mình.
Hơn nữa, cho dù An Kiến Hạo có làm sai chuyện gì, Nghiêm Vũ Hoàng cũng sẽ lập tức ở trong lòng bào chữa cho anh.
"Tôi không tức giận." Nghiêm Vũ Hoàng trầm giọng nói.
"Nhưng cậu bảo tôi sau này đừng tới gặp cậu nữa."
Hứa Tắc hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ suy tư, cậu nhớ hôm qua mình không nói vậy, cậu hình như chỉ bảo An Kiến Hạo sau này đừng đến câu lạc bộ nữa thôi.
Hay là mình nhớ nhầm?
Lúc anh đang bận nghĩ thì An Kiến Hạo đã đứng dậy: "Nếu có ý như vậy thì tôi đi trước đây."
Nghiêm Vũ Hoàng sửng sốt một chút, sau đó theo bản năng đưa tay ra, lại đột nhiên dừng ở mép bàn, cậu cũng đứng lên, có chút luống cuống: "Không phải."
An Kiến Hạo nhìn cậu.
'Không phải không cho cậu đến gặp tôi'- câu này quá kỳ quái, An Kiến Hạo có lẽ sẽ không nghĩ nhiều, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng hoàn toàn không thể nói ra khỏi miệng.
Cũng may An Kiến Hạo rất thông cảm cho cậu, thấy Nghiêm Vũ Hoàng lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, bèn cười nói: "Đùa thôi, ăn cơm đi."
Trong lúc ăn An Kiến Hạo vẫn luôn nhìn điện thoại, để Nghiêm Vũ Hoàng không quá xấu hổ.
Sau khi ăn xong, Nghiêm Vũ Hoàng thu dọn bát đũa chuẩn bị đem đi rửa, An Kiến Hạo ngẩng đầu nói: "Để đó đi, lúc về bảo mẫu sẽ rửa."
"Là tôi ăn thì tôi cũng nên rửa." Nghiêm Vũ Hoàng nói.
Trong quan niệm của cậu, bảo mẫu của nhà họ An chỉ cần phục vụ cho An Kiến Hạo thôi, không có lý do gì mình ăn cơm xong còn để An Kiến Hạo mang bát đũa về rửa.
Cậu bưng bát đũa đi vào phòng bếp, từ góc nhìn của An Kiến Hạo vừa vặn có thể nhìn thấy Nghiêm Vũ Hoàng đứng trước bồn rửa đang cúi đầu rửa bát.
Nghiêm Vũ Hoàng dường như làm việc gì cũng đều nghiêm túc, tập trung và an tĩnh, trên cánh tay và cổ cậu có dán băng gạc, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc làm việc nhà.
Nghiêm Vũ Hoàng rửa xong bát đũa, cậu vốn định dùng khăn lau khô rồi sắp xếp lại để An Kiến Hạo có thể lập tức mang đi, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng lại chần chừ vài giây, cũng không dám nhìn An Kiến Hạo, chỉ nói: "Có thể phải đợi một lát, đợi bát khô rồi xếp lại."
Chỉ vài câu ngắn ngủi thôi mà cậu nói ra có hơi lắp bắp, Nghiêm Vũ Hoàng cảm thấy lương tâm cắn rứt, cũng sợ An Kiến Hạo nhìn thấu lý do sứt sẹo của mình.
"Không sao." Khuỷu tay An Kiến Hạo đặt lên bàn, chống cằm nhìn cậu.
Nghiêm Vũ Hoàng đi ra khỏi phòng bếp, cố gắng tìm vài chủ đề, nhưng y như dự đoán, cậu không thể nói ra dù chỉ nửa chữ, chỉ nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.
"Về phòng cậu đi." An Kiến Hạo từ trên bàn cầm lên hai hộp miếng dán ức chế, "Cậu dán miếng dán vào rồi ngủ một giấc đi."
"Được." Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu.
Đồ đạc trong phòng Nghiêm Vũ Hoàng phong phú hơn trong phòng khách một chút, giường, tủ quần áo, bàn học, quạt, không có đồ linh tinh gì, cũng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Ga trải giường là một màu xanh đậm, tấm chăn mỏng được xếp thành hình vuông nhỏ đặt ở giữa giường.
Giường và bàn học được đặt ở hai bên rìa phòng, chính giữa có một cái cửa sổ, bức màn ngắn màu trắng được kéo ra một nửa, bị gió thổi nhẹ, lộ ra ngọn cây rậm rạp ngoài cửa sổ.
"Lên giường đi." An Kiến Hạo nói.
Nghiêm Vũ Hoàng không chút nghi ngờ đi tới, ngồi ở bên giường.
An Kiến Hạo mở hộp đựng miếng dán ức chế, lấy ra một miếng, xé lớp dán ra.
Lúc này mới hiểu ra An Kiến Hạo định dán miếng dán ức chế cho mình, hai tay Nghiêm Vũ Hoàng siết chặt, bấu vào mép giường, tự giác cúi đầu xuống, để lộ ra phần gáy.
Cậu nhìn xuống đất, thấy ánh nắng xuyên qua qua rèm cửa, đổ lên tường những bóng sáng rộng và hẹp.
Nghiêm Vũ Hoàng vẫn luôn mơ hồ chuẩn bị cho việc bị An Kiến Hạo hỏi tại sao chỉ sống một mình trong nhà, thế nhưng An Kiến Hạo lại không hề hỏi bất cứ điều gì.
Vì vậy những thứ không muốn nói đến cũng không cần phải nói nữa, không cần phải nói với An Kiến Hạo-- Nghiêm Vũ Hoàng lại nghĩ tiếp, An Kiến Hạo không hỏi có lẽ chỉ vì không có hứng thú muốn biết mà thôi.
Cậu cảm nhận được An Kiến Hạo nhẹ nhàng phủ lên tuyến thể của mình bằng một miếng dán ức chế, sau đó ngón tay An Kiến Hạo vuốt mép của miếng dán, để cho nó dán chặt vào da hơn.
Trong miếng dán có vài phiến băng, sau khi dán vào có hơi mát, thế nhưng Nghiêm Vũ Hoàng lại cảm thấy càng nóng hơn một cách kỳ quái.
Cổ và tai của cậu nóng lên cũng hơi đỏ lên, đây là một trong những triệu chứng cho thấy kỳ dịch cảm đang đến gần.
An Kiến Hạo nhìn xuống phía sau tai của Nghiêm Vũ Hoàng, nơi có một sợi tóc ngắn bị đứt ra.
An Kiến Hạo dùng đầu ngón tay phủi sau tai Nghiêm Vũ Hoàng, gạt đi sợi tóc bị đứt, Nghiêm Vũ Hoàng vì thế mà cả người co quắp lại, lộ ra chút mẫn cảm.
"Xin lỗi." An Kiến Hạo trước tiên nói xin lỗi, sau đó hỏi cậu, "Sợ nhột vậy à?"
Tai của Nghiêm Vũ Hoàng dường như đỏ hơn, vai và cổ cứng đờ.
Cậu cúi đầu, trông có vẻ như do dự một lúc, cuối cùng vẫn thành thật gật đầu.
"Tháo vòng tay ra đi." An Kiến Hạo nói: "Đeo như vậy không thấy không thoải mái sao?"
Là rất không thoải mái, đặc biệt là trong thời kỳ tin tức tố không ổn định, loại vòng tay kém chất lượng này sẽ chỉ áp chế tin tức tố một cách thô bạo và mạnh mẽ, mang lại cảm giác khó chịu vô cùng.
Nghiêm Vũ Hoàng trả lời: "Không sao đâu, đã quen rồi." Nhưng sau đó vẫn nghe lời tháo vòng tay ra.
Cậu ngẩng đầu nhìn An Kiến Hạo một cái, sau đó không biết vì sao lại trở nên lúng túng.
Về việc An Kiến Hạo đến nhà mình, Nghiêm Vũ Hoàng không dám nghĩ tới, nhưng đối phương bây giờ lại đang đứng ở trong phòng của cậu, ở bên cạnh giường -- ánh mắt Nghiêm Vũ Hoàng đảo một vòng, cuối cùng cậu hỏi: "Cậu có muốn ngồi trên ghế một lát không?"
"Được." Dường như cuối cùng cũng quan sát đủ loại phản ứng của Nghiêm Vũ Hoàng, An Kiến Hạo ngồi xuống trên ghế trước bàn học.
Tay anh cầm quyển sách trên bàn, hỏi Nghiêm Vũ Hoàng: "Tôi đọc được không?"
Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu.
An Kiến Hạo mở bài tập của Nghiêm Vũ Hoàng ra, bài tập cuối tuần của trường dự bị chưa bao giờ bị giao quá nhiều, để ngay cả những người như Tạ Mạnh Tiến cũng có thể hoàn thành đúng hạn.
Chữ trong sách cùng với tính cách của chủ nhân nó là Nghiêm Vũ Hoàng không quá giống nhau, hạ bút lạnh lùng sắc bén, tiêu sái dứt khoát, hơn nữa còn không có chút nguệch ngoạc nào.
"Chữ của cậu rất đẹp." An Kiến Hạo nói.
Chỉ là được khen chữ đẹp mà thôi nhưng Nghiêm Vũ Hoàng vẫn là sửng sốt mất một giây, sau đó đáp: "Cảm ơn."
Cậu cảm thấy có chút không thể ngồi yên, để che giấu sự khẩn trương của mình, Nghiêm Vũ Hoàng đứng dậy đóng cửa sổ lại.
Cậu đứng trước cửa sổ, gió thổi tung mái tóc và áo phông của cậu, ánh nắng như thiêu đốt, chiếu rọi đường nét cơ thể Nghiêm Vũ Hoàng dưới lớp quần áo.
Nghiêm Vũ Hoàng nắm lấy tấm màn trắng đang phấp phới -- lúc năm ngón tay mảnh khảnh kéo tấm màn giống như đang ôm một bó hoa được bọc bằng giấy trắng.
Hẳn là một bó hoa dành dành (*), bởi vì trong gió có hương hoa dành dành.
(*) hoa dành dành: hay còn được gọi là chi tử, bạch thiên hương, thuỷ hoàng chi hay mác làng cương (tiếng Tày).
Cây dành dành có nguồn gốc từ các nước cận nhiệt đới như châu Phi, khu vực châu Á và Đông Nam Á và cũng khá phổ biến tại Việt Nam. Trong tình yêu, hoa dành dành thường được dùng làm biểu tượng của tình yêu thầm kín, tình đơn phương.
Nghiêm Vũ Hoàng đóng cửa sổ, buông tay kéo rèm, trong phòng đột nhiên trở nên tối đi một chút, cũng yên tĩnh hơn rất nhiều.
An Kiến Hạo thu lại tầm mắt đặt trên người Nghiêm Vũ Hoàng, đưa tay ra, mở chiếc quạt đứng bên cạnh bàn học, quay về phía giường của Nghiêm Vũ Hoàng.
"Cậu ngủ một giấc đi, buổi chiều nếu như kỳ dịch cảm đến thì buổi tối sẽ ngủ không ngon."
"Được." Thực ra đầu óc Nghiêm Vũ Hoàng cực kỳ choáng váng, hơn nữa cổ họng còn ngứa ngáy, rất muốn ho- triệu chứng ban đầu của kỳ dịch cảm rất giống cảm mạo phát sốt, phát sốt, ngủ mê, ớn lạnh.
Cậu nằm trên giường, ngay khi đầu chạm vào gối, cơn mệt mỏi và mê man kéo đến.
Tối qua cậu ngủ không ngon, bởi vì khắp người đều đau nhức, sáng nay trở về cũng không nghỉ ngơi.
Giờ phút này quá yên tĩnh, Nghiêm Vũ Hoàng cũng không có tinh lực để nghĩ nhiều, cậu kéo chăn lên, mãi cho đến khi che hết nửa dưới khuôn mặt mới cuộn tròn nằm nghiêng sang một bên.
Mí mắt nặng nề rủ xuống, Nghiêm Vũ Hoàng chậm rãi chớp mắt, thân ảnh An Kiến Hạo trong tầm mắt trở nên mơ hồ.
Nghiêm Vũ Hoàng mở miệng, có hơi lơ mơ nói: "Cậu có việc thì cứ đi trước, đóng cửa lại là được."
Cậu không phải hạ lệnh đuổi khách, cậu hy vọng An Kiến Hạo có thể ở lại thêm một lát hơn bất kỳ ai, nhưng lại sợ làm chậm trễ thời gian của An Kiến Hạo.
An Kiến Hạo có trả lời hay không Nghiêm Vũ Hoàng cũng không rõ nữa rồi.
Trước khi hoàn toàn nhắm mắt lại, Nghiêm Vũ Hoàng nghĩ, từ lúc An Kiến Hạo gõ cửa đến giây phút này, nói không chừng chỉ là một giấc mơ khi kỳ dịch cảm của mình sắp đến.
Không lâu sau, Nghiêm Vũ Hoàng nghe thấy tiếng bước chân của An Kiến Hạo trong cơn mơ màng, tiếp theo là tiếng đóng cửa phòng, cuối cùng là tiếng đóng cửa nhà và cửa chống trộm.
Tốt rồi, giấc mơ đã qua.
Nghiêm Vũ Hoàng chìm vào giấc ngủ sâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co