Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

28

blkonuen

Thứ sáu, An Kiến Hạo từ tin nhắn do Tiểu Phong gửi đến, biết được lần này số 17 không nghỉ thi đấu để dưỡng bệnh, hơn nữa lại được sắp xếp chơi một trận giải trí không lấy tiền.

Tiểu Phong hỏi An Kiến Hạo: Thương tích của số 17 thế nào rồi, anh có biết không?

An Kiến Hạo trả lời nó: Không rõ lắm.

Anh thực sự không rõ thật, kể từ tiết học bơi hôm thứ ba, An Kiến Hạo có thể cảm nhận rõ ràng rằng Nghiêm Vũ Hoàng đang tránh mặt anh.

Bọn họ tình cờ gặp nhau hai lần trong khuôn viên trường, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy anh từ xa liền đổi hướng khác.

Còn có một lần sau giờ học, trên đường đến bãi đậu xe, Nghiêm Vũ Hoàng đang dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà để xe, Tạ Mạnh Tiến chào cậu, Nghiêm Vũ Hoàng chỉ ừm một tiếng rồi vội vàng nói "Tôi đi trước đây", vẫn luôn cúi đầu không nhìn An Kiến Hạo.

Lúc đó Tạ Mạnh Tiến nhìn bóng lưng Nghiêm Vũ Hoàng, cảm thấy kỳ lạ hỏi An Kiến Hạo: "Cậu làm gì Vũ Hoàng à?"

Ăn tối xong, An Kiến Hạo và Triệu Vũ Phàm đến phía Tây thành phố trước, đợi ở trong xe khoảng hơn mười phút thì Tạ Mạnh Tiến dẫn theo một alpha khác đến.

"Tạ Dư, anh họ tôi." Tạ Mạnh Tiến đóng cửa xe và giới thiệu, "Một tên phú nhị đại bất tài vô dụng."

"?" Tạ Dư hỏi, "Em đang tự nói mình đấy à?"

Tạ Mạnh Tiến cười hi hi, khoác vai anh cùng nhau bước vào tòa nhà.

Lúc bốn người đến thì vừa đúng lúc trận đấu giải trí giữa giờ diễn ra, số 17 vẫn thi đấu điềm tĩnh như mọi lần, không thể nhìn thấy trên người cậu bất kỳ dấu hiệu hồi phục sau chấn thương nào, việc che giấu cơn đau có lẽ là một trong những điều cậu làm tốt nhất.

Lần này số 17 không nhìn về phía khán phòng mà cả quá trình chỉ tập trung vào lồng bát giác.

Hạng cân của đối thủ vẫn cao hơn cậu, tối nay số 17 hoàn toàn không có ý định khuấy động cảm xúc của khán giả, cậu ra đòn rất nhanh, vừa ổn định vừa tàn nhẫn, kết thúc ván đấu chỉ sau 45 giây.

Sau khi xem thêm ba trận đấu liên tiếp và so sánh với những võ sĩ khác, Tạ Mạnh Tiến hỏi: "Anh thấy thế nào?"

"Có thể, sau khi trải qua huấn luyện chính quy khẳng định có thể tăng thêm vài bậc, ở đây cậu ấy là thích hợp nhất." Tạ Dư nói, "Những kẻ khác có khuynh hướng tàn bạo cao, đánh chuyên nghiệp thứ cần có chính là dã tâm chứ không phải sát tâm, cái anh mở là câu lạc bộ chính quy, dựa theo phong cách chơi của bọn họ, chưa đánh được hai trận đã bị phong sát rồi."

"Vậy nói chuyện với số 17 thử xem." Tạ Mạnh Tiến quay lại hỏi An Kiến Hạo, "Cậu có số điện thoại của cậu ấy không?"

"Tôi đến hậu trường tìm cậu ấy." An Kiến Hạo đứng dậy, đi về lối đi của hàng ghế khán giả.

Tiểu Phong lại đang dựa vào cửa ăn hạt dưa, nhìn thấy An Kiến Hạo đi tới, nó lập tức đứng thẳng người: "Số 17 không có ở hậu trường."

"Cậu ấy đi rồi à?"

"Không, đang đi bưng đồ uống." Tiểu Phong nói, "Trận giải trí tối nay không được trả tiền, cho nên đi kiếm chút tiền boa, mặc dù ít nhưng cũng đủ tiền ăn bữa tối."

An Kiến Hạo dựa theo những gì Tiểu Phong nói sau khi ra khỏi thang máy thì đi đến đại sảnh, dưới ánh đèn hồng mờ ảo, ánh mắt xuyên qua đám đông, An Kiến Hạo nhìn thấy một cái máy bán nước, alpha đội mũ lưỡi trai đang xếp đồ uống vào trong đó, bên cạnh là một phục vụ omega đang mặc quần ngắn đeo thắt lưng, đang vừa cười vừa nói chuyện với cậu.

Sau khi xếp xong đồ uống, Nghiêm Vũ Hoàng đứng thẳng dậy, đóng cửa lại, vặn khóa rồi rút chìa khóa ra.

Omega tiến lên một bước, ôm lấy cánh tay Nghiêm Vũ Hoàng, cả người dán sát vào, ngẩng đầu lên, cằm đặt ở trên vai Nghiêm Vũ Hoàng, ghé sát vào lỗ tai cậu, tươi cười thì thầm vài câu.

Nghiêm Vũ Hoàng hơi nghiêng đầu nhìn về phía omega, là dáng vẻ không hề bài xích, chỉ là nhẹ nhàng rút cánh tay của mình ra.

Omega từ trong túi lấy ra một lọ gì đó đưa cho Nghiêm Vũ Hoàng, sau đó vẫy tay với cậu rồi nhảy trở lại quầy của mình.

Nghiêm Vũ Hoàng thu dọn những chiếc sọt nhựa trên mặt đất, xếp lại với nhau rồi nhặt lên, lúc cậu quay người lại liền nhìn thấy An Kiến Hạo cách đó không xa, hiển nhiên sửng sốt trong chốc lát.

Sau đó, Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu rồi đi vào một lối đi khác ở bên trái.

An Kiến Hạo không nhanh không chậm đi theo, lối đi rất hẹp, người qua lại ít.

Đi được vài bước, An Kiến Hạo gọi cậu lại: " Vũ Hoàng"

Anh nhìn thấy bước chân của Nghiêm Vũ Hoàng hơi dừng một chút, sau đó đứng lại xoay người.

Lối đi rất tối, Nghiêm Vũ Hoàng cầm sọt nhựa đứng ở đó, một bóng người mơ hồ và trầm mặc.

"Cậu xong việc chưa?" An Kiến Hạo vừa đi về phía cậu vừa hỏi.

Anh thực sự có những điều khác muốn hỏi, nhưng đám Tạ Mạnh Tiến vẫn đang đợi, vì vậy chỉ có thể chọn ra câu hỏi cấp bách nhất.

"Có chuyện gì sao?" Nghiêm Vũ Hoàng trầm giọng hỏi.

"Anh họ của Mạnh Tiến cách đây không lâu có mở một câu lạc bộ quyền anh, thi đấu chuyên nghiệp.

Hôm nay Tạ Dư đến xem trận đấu của cậu, muốn nói chuyện với cậu một lát."

"Nói cái gì?" Nghiêm Vũ Hoàng hơi ngẩng đầu lên.

"Tạ Dư muốn bồi dưỡng vài võ sĩ mới."

Vành mũ của Nghiêm Vũ Hoàng bị ấn xuống rất thấp, An Kiến Hạo nhìn không rõ vẻ mặt của cậu, một lúc sau, Nghiêm Vũ Hoàng mới trả lời: "Được."

Là dáng vẻ một chút kinh ngạc hay vui vẻ đều không có.

"Vừa rồi omega kia cho cậu gì vậy?" An Kiến Hạo liếc nhìn túi quần của Nghiêm Vũ Hoàng rồi hỏi.

"Nước tẩy trang." Nghiêm Vũ Hoàng nói, "Tẩy thuốc màu trên mặt."

Rất lâu trước đây Nghiêm Vũ Hoàng toàn trực tiếp dùng xà phòng để tẩy trang, tình cờ một lần bị omega nhìn thấy, đối phương lập tức cho cậu một lọ nước tẩy trang, thậm chí còn dạy cậu cách dùng bông tẩy trang.

Đáng tiếc là Nghiêm Vũ Hoàng không chú trọng những thứ này lắm, cùng lắm chỉ là đổ nước tẩy trang ra lòng bàn tay rồi thoa trên mặt.

Sau này omega bắt đầu định kỳ cho cậu nước tẩy trang, Nghiêm Vũ Hoàng đã từ chối nhiều lần không thành.

An Kiến Hạo nói: "Quan hệ của các cậu trông có vẻ cũng không tệ."

"...Cũng tạm." Nghiêm Vũ Hoàng không quá rõ định nghĩa của "quan hệ tốt" là gì, nhưng nếu An Kiến Hạo đã đánh giá như vậy, vậy cậu cứ thừa nhận thôi, chắc sẽ không có gì sai đâu.

An Kiến Hạo đưa tay ra, hơi nâng vành mũ của Nghiêm Vũ Hoàng lên, để lộ đôi mắt của cậu.

An Kiến Hạo nói: "Tôi còn tưởng rằng cậu không giỏi kết bạn lắm."

Nghiêm Vũ Hoàng đồng ý với anh, nhưng hầu hết mọi người ở đây đều rất cởi mở, vậy nên mặc dù cậu không giỏi xã giao cũng sẽ có vài người sẵn sàng chủ động bắt chuyện với cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng nói: "Bọn họ rất tốt."

"Ừm." An Kiến Hạo nhàn nhạt đáp lại.

Sau đó anh cùng Nghiêm Vũ Hoàng quay lại hậu trường cất sọt nhựa đi.

Đám Tạ Mạnh Tiến đã ngồi xuống gian ghế ở quán bar của câu lạc bộ, thời gian vẫn còn sớm, người trong quán bar không nhiều, nhưng so với những nơi khác thì có vẻ sạch sẽ hơn một chút.

"Hoá ra là trông như thế này." Tạ Dư đánh giá Nghiêm Vũ Hoàng từ trên xuống dưới một lần, cười nói: "Dựa vào khuôn mặt đã đủ kiếm cơm rồi, đánh quyền anh đen làm gì."

An Kiến Hạo và Nghiêm Vũ Hoàng cùng ngồi xuống, Tạ Dư thuận tay lấy rượu rót cho Hứa Tắc: "Biết uống không?"

Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu, An Kiến Hạo liếc cậu một cái.

"Ăn tối chưa?" Trước khi Nghiêm Vũ Hoàng nhấp ngụm rượu đầu tiên, An Kiến Hạo hỏi.

"Ăn rồi." Nghiêm Vũ Hoàng cụp mắt xuống, không nhìn anh.

Sau khi trò chuyện qua vài ly rượu, Tạ Dư đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Có từng nghĩ đến việc chơi ở chỗ khác chưa? Thử đánh chuyên nghiệp xem, nói không chừng càng hợp với cậu hơn đấy."

"...Xin lỗi." Hai tay Nghiêm Vũ Hoàng cầm ly rượu, thấp giọng nói: "Chắc là không được rồi."

Cậu nói 'chắc là', nhưng nghe có vẻ như không chừa lại đường lui, Tạ Dư nhìn Tạ Mạnh Tiến, Tạ Mạnh Tiến nhìn An Kiến Hạo, An Kiến Hạo nhìn Nghiêm Vũ Hoàng - sau khi Nghiêm Vũ Hoàng từ chối thì cầm ly rượu lên, không biết vì sao mà tay có hơi không vững, rượu đổ lên mu bàn tay.

Nghiêm Vũ Hoàng nhìn chằm chằm vết rượu đổ, An Kiến Hạo còn tưởng là cậu thất thần hoặc là không nhập tâm, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng lại bình tĩnh cúi đầu liếm sạch vết rượu trên mu bàn tay, sau đó đặt môi lên vành ly, uống nốt phần còn lại.

"Không sao, cậu cứ nghĩ thêm đi, có suy nghĩ ​​gì thì nói cho tôi biết." Tạ Dư cũng không hỏi nhiều, đẩy danh thiếp tới trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng, "Tôi biết tình huống nơi này khá phức tạp, có khả năng không dễ thoát thân, nhưng nếu cậu thực sự có ý định rời đi, chúng ta có thể cùng nhau tìm ra cách."

Nghiêm Vũ Hoàng cầm danh thiếp lên, gật đầu nói: "Cảm ơn."

Sau đó không ai đề cập đến vấn đề này nữa, nói về những chủ đề khác, Nghiêm Vũ Hoàng vẫn luôn trầm mặc, uống hết ly này đến ly khác.

Cả buổi tối cậu gần như không nhìn An Kiến Hạo, không phải cố ý phớt lờ, mà là cố gắng khống chế mình không được nhìn.

Càng uống, Nghiêm Vũ Hoàng càng cúi đầu, An Kiến Hạo đưa tay về phía Triệu Vũ Phàm ở bên cạnh: "Đưa chìa khóa xe cho tôi, cậu ngồi xe Mạnh Tiến đi."

Triệu Vũ Phàm từ màn hình game trong điện thoại ngẩng đầu lên, liếc nhìn Nghiêm Vũ Hoàng, không nói lời nào đưa chìa khóa xe cho An Kiến Hạo.

"Đừng uống nữa." An Kiến Hạo nắm lấy cổ tay Nghiêm Vũ Hoàng, "Chúng ta ra ngoài một lát đi."

Ánh mắt Nghiêm Vũ Hoàng rơi vào năm ngón tay đang nắm lấy cổ tay mình của An Kiến Hạo, qua mấy giây, cậu đặt ly rượu xuống.

An Kiến Hạo thu tay về, chào Tạ Mạnh Tiến và Tạ Dư, sau đó đứng dậy, Nghiêm Vũ Hoàng cũng đứng dậy theo anh, cậu đã uống quá nhiều, có chút đứng không vững, An Kiến Hạo đỡ vai cậu, ngăn cậu ngã về phía trước.

Cái mũ bị Nghiêm Vũ Hoàng làm rơi trên ghế sofa, An Kiến Hạo thay cậu cầm lấy.

Lúc này quán bar đã rất náo nhiệt, Nghiêm Vũ Hoàng loạng choạng, liên tục bị người khác va vào vai hoặc cánh tay, An Kiến Hạo nhanh chóng tiến lên trước một bước, đội mũ lưỡi trai lên đầu Nghiêm Vũ Hoàng, hạ vành mũ xuống, sau đó ôm eo Nghiêm Vũ Hoàng xuyên qua đám đông, dẫn cậu đến lối đi hẹp trước đó.

Nghiêm Vũ Hoàng không có ý thức, cả người đầu óc trống rỗng, bị An Kiến Hạo mang đi.

Một đường đi tới hậu trường dưới ánh nhìn đánh giá của người đi ngang qua, An Kiến Hạo đẩy cửa căn phòng thay đồ ở cuối hành lang, đi vào, đóng cửa rồi khoá trái lại.

Tay vẫn luôn ôm eo Nghiêm Vũ Hoàng, cách một lớp áo phông, An Kiến Hạo có thể cảm nhận được trên người Nghiêm Vũ Hoàng rất nóng.

Phần eo của Nghiêm Vũ Hoàng lúc sờ vào so với tưởng tượng còn dẻo dai hơn một chút, có lẽ bởi vì bây giờ cậu đang ở trạng thái thả lòng, không còn căng thẳng như lúc ở trong trận đấu.

Cả hai người đều hơi đổ mồ hôi, An Kiến Hạo một tay ôm Nghiêm Vũ Hoàng, tay còn lại gạt chai nước và đồ lặt vặt trên cái bàn cũ sang một bên.

Nghiêm Vũ Hoàng không biết An Kiến Hạo định làm gì, nhưng đã muộn rồi, cậu muốn nhắc nhở An Kiến Hạo về nhà đi, nếu không sẽ không an toàn.

Nhưng cậu vừa định mở miệng, Nghiêm Vũ Hoàng liền cảm thấy dưới chân nhẹ bẫng -- An Kiến Hạo dùng một tay ôm eo cậu đặt lên bàn, tay còn lại đồng thời đem mũ của cậu cởi xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co