38
Lúc An Kiến Hạo đi đến vài bậc thang cuối cùng, anh nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Nghiêm Vũ Hoàng đang đẩy cửa chống trộm ra ngoài.
"Có phải cậu vẫn luôn chờ ở cửa không vậy?" An Kiến Hạo nhìn thấy cậu đã cười hỏi.
"Nghe thấy tiếng đỗ xe ở dưới tầng." Nghiêm Vũ Hoàng nói.
Cậu không cố ý chờ đợi, chỉ là biết An Kiến Hạo sẽ đến cho nên đứng ngồi không yên mất nửa tiếng, ở dưới tầng có tiếng động gì liền nhịn không được đứng bên cửa sổ quan sát.
"Cậu ăn trưa chưa?" Lúc đóng cửa lại, Nghiêm Vũ Hoàng hỏi An Kiến Hạo.
"Chưa, cậu thì sao?"
"Đang chuẩn bị nấu." Nghiêm Vũ Hoàng gãi tai, "Chỉ có hai món, nếu không đủ có thể gọi đồ ăn tới, chỉ là giao tới sẽ hơi chậm."
"Đủ rồi." An Kiến Hạo nói, "Tôi cũng không đói lắm."
Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu, còn muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của An Kiến Hạo cậu lại mất tự nhiên sờ sờ sau tai, xoay người đi vào phòng bếp.
"Món gì vậy?" An Kiến Hạo đặt chìa khóa xe lên bàn, đi vào phòng bếp.
"Canh thịt bò nấu khoai sọ, cải thìa." Một củ khoai sọ bay khỏi tay lúc Nghiêm Vũ Hoàng trả lời, rơi xuống bồn nước.
Bình thường Nghiêm Vũ Hoàng không hay nấu ăn, chủ yếu ăn cơm chiên hoặc mì, chỉ là tối hôm qua không thi đấu cho nên đặc biệt nấu đồ ăn mang đến viện điều dưỡng ăn tối cùng Diệp Vân Hoa.
Hôm nay những thứ này là những thứ còn sót lại từ việc nấu ăn chưa xong của ngày hôm qua.
"Tôi có thể giúp gì không?" An Kiến Hạo hỏi.
Anh vừa dứt lời, một củ khoai sọ lại từ trong tay Nghiêm Vũ Hoàng bay ra, An Kiến Hạo giúp cậu nhặt khoai sọ rồi rửa sạch dưới vòi nước, thông cảm nói: "Biết rồi, tôi ra phòng khách chờ cậu."
Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thớt gật đầu.
Ở trong phòng khách chưa đầy hai phút, An Kiến Hạo đã bị muỗi đốt, trên mu bàn tay anh nổi lên một vết phồng nhỏ.
An Kiến Hạo nhìn chằm chằm vào vết phồng trong vài giây, tắt điện thoại đứng dậy, đi đến cửa bếp nói: "Tôi bị muỗi nhà cậu đốt."
Anh nói như vậy khiến cho Nghiêm Vũ Hoàng tưởng rằng nhà mình nuôi một con muỗi làm thú cưng, bây giờ An Kiến Hạo bị cắn nên muốn quy trách nhiệm.
Bầu không khí im lặng một hồi, Nghiêm Vũ Hoàng đặt đồ ăn xuống: "Tôi đi lấy thuốc mỡ."
"Ở đâu? Tôi tự lấy."
"Trong ngăn bàn."
"Được."
An Kiến Hạo đi vào phòng, trên bàn vẫn còn rải rác sách vở và đề kiểm tra, bút và nắp bút vương vãi một bên. An Kiến Hạo đậy nắp bút lại sau đó mở ngăn kéo. Theo quán tính khi vừa kéo ra, nắp hộp thiếc trong ngăn kéo hơi hở ra, thứ đó trông có vẻ như chuyên dùng để đựng đồ gì đó, An Kiến Hạo cho rằng bên trong chắc là thuốc mỡ nên đã nhấc nắp lên.
Ngạc nhiên thay, bên trong chỉ có một đống rác.
Không có ý chế nhạo hay khinh thường, nhưng chúng thật sự trông giống như rác.
Một tờ khăn giấy không biết là dính dầu động cơ hay mực, một tờ khăn ướt chưa được sử dụng được đóng gói riêng lẻ, một tờ biên lai nhỏ với nét chữ đã mờ, một vài miếng dán ức chế chưa xé, một đồ vật không xác định được bọc lại bằng một xấp khăn giấy, còn có một bức ảnh chỉ còn lại một góc với vết cháy rất rõ.
An Kiến Hạo nhìn chằm chằm những thứ đó một hồi, sau đó đưa tay định lật bức ảnh bị cháy lên, định nhìn mặt trước.
Cạch một tiếng, An Kiến Hạo quay đầu lại, cánh cửa khép hờ hoàn toàn bị đẩy ra, hai tay Nghiêm Vũ Hoàng ướt sũng đang buông thõng đứng bên cửa, sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển giống như vừa mới chạy mấy trăm mét.
Cậu và An Kiến Hạo nhìn nhau trong giây lát, ánh mắt chuyển về phía ngăn kéo đang mở.
An Kiến Hạo rất bình tĩnh, lấy thuốc mỡ từ trong đống dung dịch cồn i-ốt, bóp ra một chút, sau đó đậy nắp lại đặt trở lại chỗ cũ, đóng ngăn kéo lại.
Anh vừa đi về phía cửa vừa hỏi Nghiêm Vũ Hoàng: "Phòng bếp cháy rồi à?"
"Không có." Ánh mắt Nghiêm Vũ Hoàng né tránh, cậu dường như không ý thức được vừa rồi mình phản ứng lớn bao nhiêu, còn tưởng mình không có sơ hở chuyển chủ đề, "Cậu tìm được thuốc mỡ chưa?"
"Tìm được rồi." An Kiến Hạo hơi nghiêng đầu nhìn vào mắt Nghiêm Vũ Hoàng, "Vừa rồi cậu không thấy tôi dùng sao?"
"...Được." Nghiêm Vũ Hoàng nói, "Tôi đi nấu cơm."
An Kiến Hạo ngồi ở bàn ăn, vừa vặn có thể nhìn thấy nhà bếp. Trên bệ cửa sổ có một đài radio kiểu cũ, An Kiến Hạo nghiên cứu một hồi, hỏi: "Cái này có dùng được không?"
"Dùng được." Nghiêm Vũ Hoàng quay đầu trả lời anh.
"Cậu thích nghe radio à?"
"Là của bà ngoại." Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu nhìn nồi, "Bình thường tôi thỉnh thoảng sẽ nghe một chút."
Từ lâu cậu đã quen với việc ở một mình, nhưng đôi lúc cũng sẽ cảm thấy trong nhà yên tĩnh đến lạ thường, cần một chút âm thanh để phá vỡ.
An Kiến Hạo nhìn sườn mặt Nghiêm Vũ Hoàng không nói gì, sau đó anh nhấn nút mở. Có tiếng bíp bíp phát ra từ chiếc radio, An Kiến Hạo điều chỉnh tần số một chút, giọng nói bên trong dần dần trở nên rõ ràng, là kênh dân sinh đang phát tin tức.
Canh thịt bò khoai sọ đang sôi, làn khói lờ mờ từ trong bếp tỏa ra kèm theo mùi thơm. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ tràn vào phòng khách, giống như một dòng sông phát sáng, Nghiêm Vũ Hoàng đang nấu ăn ở bên kia, còn An Kiến Hạo đang nghiêm túc nghịch đài. Anh chuyển sang kênh âm nhạc, trong đài đang phát một bài hát nước ngoài có tiết tấu chậm.
Trong thời gian nấu canh, Nghiêm Vũ Hoàng không nhịn được liếc nhìn An Kiến Hạo vài lần, An Kiến Hạo có vẻ rất tò mò và hứng thú với chiếc radio, có lẽ là do chưa bao giờ tiếp xúc với một thứ đồ cũ kỹ như vậy. Nghiêm Vũ Hoàng vẫn luôn cảm thấy thờ ơ với nhiều chuyện, nhưng vào lúc này đây, cậu lại có suy nghĩ rất lạc hậu rằng ông trời thật tốt với mình.
An Kiến Hạo, người chỉ cười nói thoải mái trước mặt Tạ Mạnh Tiến và Triệu Vũ Phàm, dường như bây giờ lại thể hiện một chút điều này trước mặt mình.
Ăn xong rửa chén xong, An Kiến Hạo vừa uống nước vừa nhìn thời gian trên vòng tay, Nghiêm Vũ Hoàng hỏi: "Cậu phải đi rồi sao?"
Ý nghĩa của câu này rất rõ ràng, chỉ là bản thân Nghiêm Vũ Hoàng không biết điều đó.
An Kiến Hạo nhìn cậu, hai tay Nghiêm Vũ Hoàng buông thõng đứng bên cạnh bàn, rõ ràng là trên mặt không có biểu cảm gì nhưng trong lòng lại là cảm giác tha thiết mong chờ, giống như nếu bây giờ An Kiến Hạo thật sự đi mất, một khi cửa đóng lại Nghiêm Vũ Hoàng sẽ cảm thấy mất mát.
"Muốn tôi đi vậy sao?" An Kiến Hạo đi tới, đặt ly nước lên bàn, "Vậy tôi về trước đây."
"Không có." Nghiêm Vũ Hoàng có hơi vội vàng vươn tay ra trước mặt An Kiến Hạo ngăn lại, nói: "Không phải vậy."
An Kiến Hạo bật cười: "Cậu có muốn ngủ trưa không?"
"Không ngủ trưa."
"Nhưng tôi có hơi buồn ngủ." An Kiến Hạo nói, "Tinh thần của tôi không tốt lắm, đến buổi chiều thường hay ngủ gật."
"Nếu không để ý có thể ngủ trên giường của tôi, ga trải giường vừa giặt hai hôm trước." Chưa đợi An Kiến Hạo trả lời, Nghiêm Vũ Hoàng đã chắc chắn rằng anh sẽ để ý, nói, "Bây giờ tôi đi thay ga giường mới."
"Không cần, không để ý đâu." An Kiến Hạo lại bưng ly nước lên, "Đi thôi, về phòng cậu."
Giường gỗ của Nghiêm Vũ Hoàng có hơi cứng nhưng gối rất mềm, thoang thoảng mùi pheromone và mùi dầu gội đầu, là loại Nghiêm Vũ Hoàng thường dùng.
An Kiến Hạo nằm trên giường hỏi: "Cậu có muốn ngủ không?"
Bởi vì Nghiêm Vũ Hoàng vẫn cứ đứng đó nhìn anh.
"Tôi đi làm đề." Ý thức được ánh mắt của mình lại làm phiền đến An Kiến Hạo, Nghiêm Vũ Hoàng lập tức xoay người ngồi xuống trước bàn, bật quạt lên, quay lưng về phía giường.
"Bấm quạt quay đi, nếu không cậu sẽ nóng." An Kiến Hạo đề xuất.
Thật ra anh không buồn ngủ, nhưng lại biết nếu mình không nói muốn ngủ trưa thì Nghiêm Vũ Hoàng chắc sẽ không có tâm trạng học bài.
"Được." Nghiêm Vũ Hoàng nhấn nút quay quạt, quạt điện thổi qua từ gối của An Kiến Hạo làm cho rèm cửa bay lên, sau đó thổi tới bàn học, làm cho góc sách khẽ lay động.
Trong không khí yên tĩnh thoang thoảng hương hoa dành dành, An Kiến Hạo nhìn rèm cửa đung đưa, đang suy nghĩ gì đó, sau đó anh vô thức nhắm mắt lại.
Lúc mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trong phòng không có gì thay đổi, An Kiến Hạo còn tưởng rằng mình chỉ chợp mắt một lát, anh nhìn vòng tay thì phát hiện thế mà đã qua bốn mươi phút.
An Kiến Hạo giật mình ngồi dậy.
Một căn phòng sáng trưng, không đeo bịt mắt và bịt tai.
Đã rất lâu, rất lâu rồi anh mới ngủ thiếp đi trong hoàn cảnh như vậy, còn ngủ dễ dàng như vậy nữa.
Nghe được âm thanh, Nghiêm Vũ Hoàng quay đầu lại, không ngờ lại nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc trên mặt An Kiến Hạo, cau mày tựa như đang suy nghĩ gì đó.
"Sao vậy?" Trong tay Nghiêm Vũ Hoàng còn cầm bút, cả người quay sang hỏi anh.
Tóc An Kiến Hạo hơi bù xù sau khi ngủ dậy, anh xoa gáy cười: "Ngủ đến đờ người thôi."
Hai tay chống ở bên giường, An Kiến Hạo thoát khỏi trạng thái vừa nãy, hỏi: "Làm xong đề chưa?"
"Làm xong rồi." Nghiêm Vũ Hoàng rất có tự giác khi thầy An gọi tên, đặt bút xuống đứng lên, "Đang đọc ghi chú."
"Muốn đứng xa như vậy nói chuyện sao?" An Kiến Hạo chậm rãi chớp mắt, "Hình như cậu luôn quen giữ khoảng cách với tôi."
Biểu cảm của anh trông giống như cảm giác "mặc dù bị tổn thương nhưng vẫn rất chân thành", Nghiêm Vũ Hoàng hết đường chối cãi, cậu cũng không giỏi giải thích, chỉ có thể lắc đầu nói "không phải", sau đó bước tới trước mặt An Kiến Hạo, đưa ly nước cho anh.
Điện thoại reo lên, An Kiến Hạo cầm ly nước liếc nhìn màn hình, lại không để ý tới. Anh nhấp một ngụm nước, nói với Nghiêm Vũ Hoàng: "Tôi phải đi rồi."
Lông mi của Nghiêm Vũ Hoàng rủ xuống, thời gian An Kiến Hạo ở cùng cậu hôm nay đã được xem là lâu rồi nhưng Nghiêm Vũ Hoàng vẫn cảm thấy quá nhanh, lúc An Kiến Hạo ngủ, thỉnh thoảng cậu chỉ dám quay đầu nhìn vài lần, mỗi lần chỉ nhìn một hai giây.
"Được, lái xe chậm chút."
Nhưng An Kiến Hạo lại hỏi cậu: "Làm sao để tôi cảm ơn cậu đã nấu ăn và cho tôi mượn giường ngủ trưa đây?"
"Không sao." Nghiêm Vũ Hoàng khó hiểu đến cực điểm, cậu nói: "Không cần khách sáo."
"Vũ Hoàng" An Kiến Hạo ngẩng đầu nhìn cậu, giọng nói có hơi bất đắc dĩ, "Cậu nhất định phải làm tôi thấy áy náy sao?"
Lúc này, có lẽ là Nghiêm Vũ Hoàng rốt cuộc cũng hiểu được một chút ý của An Kiến Hạo, cậu bắt đầu vừa bối rối vừa cẩn thận suy nghĩ xem mình có thể đòi cái gì.
"Lần này không được nói hy vọng là tôi sẽ không khó chịu." An Kiến Hạo nhắc nhở cậu, "Hôm nay tôi không có khó chịu."
"...Được."
Ánh mắt của Nghiêm Vũ Hoàng rơi vào trên mặt An Kiến Hạo, cậu không nói ra được yêu cầu gì, có thể nhìn An Kiến Hạo như thế này một lúc thật tốt, đương nhiên nếu như có dũng khí như những lần trước sáp lại gần hôn An Kiến Hạo thì càng tốt hơn.
"Muốn hôn ở đâu?" An Kiến Hạo bắt gặp ánh mắt của cậu, trực tiếp hỏi.
Có một loại cảm giác xấu hổ vì tâm tư bị vạch trần, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng không nói dối mà thành thật trả lời: "Mặt."
Không biết có phải là nghe ảo giác hay không nhưng Nghiêm Vũ Hoàng cảm giác được An Kiến Hạo khẽ thở dài một tiếng, cậu nhất thời căng thẳng, lo lắng yêu cầu của mình sẽ làm An Kiến Hạo khó xử.
Nhưng An Kiến Hạo đặt ly nước lên giường, đứng dậy, hơi cúi đầu, sáp lại gần trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng, nói: "Hôn đi."
Khi cơ hội đang ở rất gần rất gần bạn chính là thời điểm khó từ chối nhất.
Nghiêm Vũ Hoàng thậm chí còn không nỡ nhắm mắt, nghiêng đầu thơm lên má trái của An Kiến Hạo.
Cùng lúc đó tay bị kéo qua, Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu nhìn, An Kiến Hạo đang đeo một chiếc vòng vào cổ tay cậu. Vòng tay mới toanh, khác với cái mà An Kiến Hạo từng đeo.
"Lần sau chắc là sẽ còn tới ăn chực." An Kiến Hạo bóp lòng bàn tay Nghiêm Vũ Hoàng, cười với cậu, "Trả tiền ăn trước."
Tiền ăn này hơi nặng, Nghiêm Vũ Hoàng không biết phải nấu bao nhiêu bữa cho An Kiến Hạo mới có thể trả hết cái vòng tay hai vạn, lúc cậu phản ứng lại thì An Kiến Hạo đã ra đến cửa.
(2 vạn tệ = 20 nghìn tệ ≈ hơn 68 triệu VND)
An Kiến Hạo đi đến cạnh cửa cầm nắm đấm cửa, trước khi mở ra, anh quay đầu lại, nhìn thấy Nghiêm Vũ Hoàng theo sau anh như một cái đuôi, không nói gì cũng không cười nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
An Kiến Hạo biết Nghiêm Vũ Hoàng vui vẻ không phải vì vòng tay, mà là vì được hôn lên mặt mình.
Một trong những người dễ dàng cảm thấy hài lòng nhất trên đời này có lẽ là Nghiêm Vũ Hoàng, không đòi hỏi nhiều, yêu cầu rất ít, tặng cậu cái gì cũng không biết nhận, rõ ràng trong tay không có gì thế nhưng vẫn luôn nghĩ lại xem liệu mình có quá tham lam hay không.
An Kiến Hạo mím môi, bàn tay đặt trên nắm đấm cửa hình như không đủ lực để mở. Sau vài giây giằng co, cuối cùng An Kiến Hạo cũng xoay người lại, kéo lấy gáy Nghiêm Vũ Hoàng rồi hôn lên khóe miệng cậu.
"Sao cậu ngốc thế này."
Lúc nói câu này, An Kiến Hạo mỉm cười, anh mở cửa ra, vẫy tay với Nghiêm Vũ Hoàng: "Tôi đi trước đây."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co