Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

39

blkonuen

Nghiêm Vũ Hoàng đã không gặp Lục Hách Dương một tuần rồi, từ thứ bảy tuần trước, lúc An Kiến Hạo rời khỏi nhà cậu cho đến thứ sáu tuần này, mặc dù hai người họ cũng không thường gặp nhau ở trường, suy cho cùng thì cũng không ở cùng một tòa nhà dạy học.

Tiết học bơi hôm thứ ba là cơ hội duy nhất để Nghiêm Vũ Hoàng gặp và nói chuyện với An Kiến Hạo, nhưng An Kiến Hạo lại không đến.

Nghiêm Vũ Hoàng không thể gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho An Kiến Hạo để hỏi thăm, bởi vì không biết làm những chuyện như vậy và cũng không có lập trường, giống như cậu sẽ không suy nghĩ quá sâu về lý do vì sao An Kiến Hạo lại hôn mình lúc rời đi ngày hôm đó.

Là nhất thời hứng lên cũng được, hoặc đơn thuần là cảm thấy thú vị cũng được, Nghiêm Vũ Hoàng cũng không bận tâm. Cậu vẫn luôn mang tâm lý của một kẻ phá sản, biết rằng mỗi giây phút ở cùng An Kiến Hạo đều xem như là mình tự kiếm được, vì vậy cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Sau khi tan học, Nghiêm Vũ Hoàng đến câu lạc bộ, cậu đến khá sớm, cất cặp sách rồi đi dọn hàng. Xe chở hàng dừng lại ở cửa hông, Nghiêm Vũ Hoàng chuyển đi chuyển lại hơn sáu mươi thùng bia. Cậu đẩy bốn thùng cuối cùng vào kho, xếp gọn từng thùng một rồi ký tên cho quản lý kho. Tiền boa cho những công việc lặt vặt như thế này được giải quyết vào cuối tháng, cũng không có bao nhiêu tiền, chỉ đủ tiền ăn cho Nghiêm Vũ Hoàng trong một tháng.

Trở lại phòng thay đồ, Nghiêm Vũ Hoàng cởi mũ và găng tay ra, toàn thân đổ mồ hôi, Nghiêm Vũ Hoàng đi vào nhà vệ sinh rửa mặt sau đó tìm khăn mặt lau cổ. Lúc cậu lấy hộp thuốc màu từ trong ngăn bàn ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Nghiêm Vũ Hoàng còn tưởng là mình nghe nhầm, bởi vì ở đây không có ai gõ cửa mà đều sẽ bị đẩy hoặc đá ra.

Cửa không khóa nhưng Nghiêm Vũ Hoàng vẫn đi qua mở cửa.

"Lại chuyển đồ nữa à?" Nghiêm Vũ Hoàng còn chưa kịp phản ứng lại với sự xuất hiện của An Kiến Hạo, An Kiến Hạo đã nhìn thấy mồ hôi đầm đìa trên cổ cậu.

"...Ừm." Nghiêm Vũ Hoàng không rời mắt, chỉ là một tuần không gặp mà thôi, trước kia cậu ở trường học cả tháng còn chưa bao giờ đụng phải An Kiến Hạo, càng không nói đến bây giờ không nỡ rời mắt khỏi khuôn mặt của đối phương.

Nghiêm Vũ Hoàng nhận ra rằng mình ngày càng trở nên tham lam hơn rồi, điều này rất sai trái

"Bổ sung máy bán nước hả?"

"Không phải, chuyển thùng bia."

"Chuyển bao nhiêu?"

"67 thùng."

An Kiến Hạo không hỏi thêm gì nữa, anh nhìn Nghiêm Vũ Hoàng một hồi, sau đó giơ tay lau đi một giọt nước đọng lại ở khóe mắt Nghiêm Vũ Hoàng, nói: "Vào trong đi."

Thật ra Nghiêm Vũ Hoàng cảm thấy An Kiến Hạo hình như có hơi mệt mỏi, là bộ dạng mang theo chút uể oải không có hứng thú.

Sau khi vào phòng, nhìn thấy hộp thuốc màu trên bàn, An Kiến Hạo hỏi: "Sắp lên đấu hả?"

"Sắp rồi."

"Tôi bôi giúp cậu." An Kiến Hạo đi tới cầm hộp thuốc màu lên, "Ngồi lên đi."

Anh nói ngồi lên, Nghiêm Vũ Hoàng liền nghe lời ngồi lên bàn.

An Kiến Hạo chậm rãi vặn nắp, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Vũ Hoàng nói: "Cởi áo ra đi."

Nghiêm Vũ Hoàng vẫn nhìn chằm chằm vào tay anh, nghe xong thì "Hả?" một tiếng.

An Kiến Hạo đặt nắp hộp sang một bên: "Vẽ mặt xong mới cởi ra thì sẽ dính vào cổ áo."

Mặc dù trước đây Nghiêm Vũ Hoàng cũng sẽ tự mình cởi áo ra trước khi vẽ mặt, nhưng so với việc cởi đồ trước mặt An Kiến Hạo thì rõ ràng là hai chuyện khác nhau.

"Sao vậy?" An Kiến Hạo cười nhạt, "Không phải là cậu còn gửi ảnh khoả thân cho tôi được à?"

Không ngờ anh lại đề cập đến chuyện này, Nghiêm Vũ Hoàng lập tức quay mặt đi, cứng nhắc giải thích: "Thật sự không phải là ảnh khỏa thân mà."

"Ừm, không cởi hết thì không tính là ảnh khỏa thân." An Kiến Hạo lấy một ít thuốc màu bằng đầu ngón tay rồi nhìn Nghiêm Vũ Hoàng.

Nghiêm Vũ Hoàng gãi sau tai, sau đó hai tay nắm lấy vạt áo phông kéo lên, cởi áo ra. Mồ hôi trên người còn chưa khô lại bị điều hòa thổi tới, lạnh đến mức cậu khẽ rít lên một tiếng.

"Mở chân ra chút." An Kiến Hạo dùng mu bàn tay đẩy đầu gối Nghiêm Vũ Hoàng.

Nghiêm Vũ Hoàng tách hai chân ra một chút, An Kiến Hạo đứng giữa hai chân cậu, giơ tay bôi thuốc màu lên mặt cậu. Động tác của An Kiến Hạo rất nhẹ rất chậm, Nghiêm Vũ Hoàng có một loại cảm giác như thể được anh vuốt ve từng chút từng chút một.

Có lẽ trong mắt An Kiến Hạo, đây là một chuyện bình thường, chỉ là vẽ thuốc màu mà thôi nhưng nhịp tim của Hứa Tắc tăng nhanh đến mức như sắp bị nghe thấy, từ lỗ tai đến sau gáy đều tê dại.

Cậu lẳng lặng ngồi đó, chỉ có đôi mắt và yết hầu thỉnh thoảng chuyển động, ánh mắt đều tập trung trên mặt An Kiến Hạo.

Bụng ngón tay của An Kiến Hạo vuốt từ trán đến chóp mũi của Nghiêm Vũ Hoàng, bôi thuốc màu lên, hỏi: "Vòng tay tặng cậu tại sao không đeo?"

"..." Nghiêm Vũ Hoàng không biết giải thích như thế nào, chỉ có thể nói: "Cái cũ của tôi vẫn chưa hỏng."

Cậu đến đây để làm việc tay chân và đánh quyền anh, làm sao nỡ đeo vòng tay mà An Kiến Hạo tặng được chứ, nếu bị người khác nhìn thấy sẽ rất phiền phức, suy cho cùng chiếc vòng tay rất đắt tiền, cậu không đủ khả năng để đeo.

"Nhưng cậu đeo cái này sẽ không thoải mái." An Kiến Hạo nhìn vào mắt cậu, "Găng tay tặng cậu không đeo, áo tặng cậu không mặc, vòng tay tặng cậu cũng không đeo."

"Vũ Hoàng, nếu không thích thì có thể trả lại cho tôi."

"Không phải." Nghiêm Vũ Hoàng cảm nhận được An Kiến Hạo đã tức giận, cậu nói: "Không phải không thích."

"Bọn chúng...đều rất quý giá." Nghiêm Vũ Hoàng nói.

Giá trị của những món đồ rất quý giá, ý nghĩa của chúng đối với Nghiêm Vũ Hoàng cũng rất quý giá.

Cậu là người đến cả khăn giấy mà An Kiến Hạo tiện tay đưa cho cũng giữ lại trong hộp thiếc, giống như một kẻ nghiện sưu tập đầy cố chấp, giữ lại tất cả mọi thứ giữa bọn họ, sau này dùng để hồi tưởng lại. Mặc dù những ký ức này không đáng kể, giống như những bản nhạc đệm nhỏ vụn không đáng để mắt tới trong cuộc sống của Lục Hách Dương.

Nhưng không sao cả, Nghiêm Vũ Hoàng sơ sài đã quen rồi, chưa bao giờ có yêu cầu quá cao, những thứ hiện có đã đủ để trân trọng trong một thời gian dài, cậu đã nhận được quá nhiều so với trong tưởng tượng rồi.

"Tôi không có mất vui đâu, cậu đừng căng thẳng." An Kiến Hạo đặt hộp thuốc màu sang một bên, "Nếu cảm thấy không thoải mái khi đeo ở đây, vậy khi đến trường đeo có được không?"

Cho dù vòng tay đắt tiền đến đâu đeo cả ngày ở trường cũng sẽ làm cả người khó chịu, không biết Nghiêm Vũ Hoàng đã kiên trì đeo chiếc vòng cũ như thế nào.

"Được." Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu.

Để chiếc vòng tay đắt tiền như vậy bám bụi ở trong nhà, Nghiêm Vũ Hoàng cho rằng ngay cả An Kiến Hạo cũng sẽ tức giận, điều này thật lãng phí lòng tốt và tài nguyên.

Điện thoại reo lên, Nghiêm Vũ Hoàng ngồi thẳng dậy nói: "Tôi phải lên sàn rồi."

"Được rồi, sau khi kết thúc nếu không có việc gì thì đến bãi đậu xe, tôi đưa cậu về."

"Ừm."

Nghiêm Vũ Hoàng lấy hai cái khăn giấy đưa cho An Kiến Hạo, sau đó đi đến tủ tìm găng tay. An Kiến Hạo lau tay, đột nhiên hỏi: "Có muốn phần thưởng không?"

Yên lặng một lát, Nghiêm Vũ Hoàng cầm găng tay xoay người lại: "Nếu như tôi thua thì sao?"

"Thua cũng có thể được thưởng, không mâu thuẫn." An Kiến Hạo cười.

Anh luôn có thể dễ dàng làm cho Nghiêm Vũ Hoàng vui vẻ, Nghiêm Vũ Hoàng không biết nên nói gì mà chỉ mím môi gật đầu.

An Kiến Hạo ném khăn giấy vào thùng rác, Nghiêm Vũ Hoàng bèn nhìn thùng rác, sau đó cậu nghe thấy An Kiến Hạo nói: "Không được nhặt."

Nghiêm Vũ Hoàng sửng sốt, ý thức được rằng An Kiến Hạo thật sự đã nhìn thấy những thứ trong hộp thiếc vào thứ bảy tuần trước, những thứ trông giống như rác kia.

Chỉ là bây giờ đã không kịp để cảm thấy xấu hổ hay nhục nhã vì sắp phải lên thi đấu rồi.

Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu nói một câu "Không nhặt đâu" rồi vội vã ra khỏi phòng thay đồ.

Lúc vừa ra khỏi lối đi của võ sĩ, Nghiêm Vũ Hoàng suýt chút nữa bị điếc vì tiếng hét chói tai, cậu quay đầu nhìn về phía màn hình lớn theo bản năng, khi thấy rõ con số phía sau hai chữ "Số 17", Nghiêm Vũ Hoàng kinh ngạc trợn to hai mắt, cả người chấn động.

Tám trăm sáu mươi bốn nghìn chín trăm tệ, vị khách có số tiền cá cược cao nhất tên là "G", đặt cược lên đến hơn năm trăm nghìn tệ.

(864,900 tệ ≈ 2 tỉ 960 VND, trong đó anh G giấu tên bỏ vô 500,000 tệ ≈ 1 tỉ 7 VNĐ)

Nếu vượt quá tám vạn thì cậu sẽ có thể được chia một phần, có nghĩa là trong trận này, cậu có thể kiếm được ít nhất bảy vạn.

(7 vạn tệ = 70 nghìn tệ ≈ 400 triệu VND)

Ánh đèn sân khấu đổ dồn về phía Nghiêm Vũ Hoàng, tiếng hò hét của khán giả như thủy triều, từng lớp từng lớp đè lên như muốn nhấn chìm cậu. Nghiêm Vũ Hoàng sững sờ xoay người lại, ánh mắt quét qua hàng trăm gương mặt xa lạ, cuối cùng cũng lấy lại một chút tinh thần, nhìn về phía chỗ mà nhóm An Kiến Hạo thường ngồi.

Nhưng cậu chỉ nhìn thấy Tạ Mạnh Tiến và Triệu Vũ Phàm, An Kiến Hạo không đến khán đài.

Trọng tài thổi còi, Nghiêm Vũ Hoàng tập trung lại tinh thần, đeo miếng bảo vệ miệng và găng tay lên rồi đi về phía lồng bát giác.

Trận đấu kết thúc, Nghiêm Vũ Hoàng không ở lại sàn đấu dù chỉ nửa giây mà lập tức chạy vào hậu trường, nhưng trong phòng thay đồ chỉ có vài võ sĩ, không có An Kiến Hạo.

Sắc mặt của các võ sĩ khác nhau, ánh mắt đều đổ dồn về phía Nghiêm Vũ Hoàng để đánh giá.

Số tiền đặt cược đến hơn năm trăm nghìn, khó mà không khiến người khác nghi ngờ rằng Nghiêm Vũ Hoàng kết bè kết phái với người ngoài hòng gian lận để kiếm phần và tiền thưởng.

Nghiêm Vũ Hoàng đi thẳng vào phòng tắm để rửa mặt, lúc đi ra đã nhanh chóng thu dọn cặp sách rồi bước ra khỏi cửa.

"Ông chủ nhất định muốn tìm cậu, cậu tự nghĩ phải giải thích thế nào đi." Một võ sĩ nhắc nhở cậu.

Bước chân của Nghiêm Vũ Hoàng dừng lại, cậu không nói gì mà tiếp tục đi về phía trước.

Sau khi rời khỏi tòa nhà, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy An Kiến Hạo ngồi trong một chiếc ô tô cách đó không xa, đang nhìn điện thoại di động, ánh sáng màn hình chiếu lên khuôn mặt không có biểu cảm của anh trông cực kỳ lạnh lùng.

Nghe thấy tiếng bước chân, An Kiến Hạo ngẩng đầu, cười với Nghiêm Vũ Hoàng: "Nhanh vậy à?"

"Tiền..." Nghiêm Vũ Hoàng đi tới bên cạnh xe, cúi đầu nhìn An Kiến Hạo hỏi: "Là cậu cược sao?"

"Không phải đâu." An Kiến Hạo vẫn cười, không hỏi Nghiêm Vũ Hoàng thắng hay thua mà chỉ nói: "Vũ Phàm cược đấy."

(ảnh lấy danh chứ tiền thì của ảnh =)))))

Nghiêm Vũ Hoàng vẫn muốn nói gì đó, nhưng sau lưng truyền đến giọng nói của Tạ Mạnh Tiến: "Ủa Vũ Hoàng, cậu đã ra đây rồi đấy à."

Hắn nhảy tới vỗ vai Nghiêm Vũ Hoàng, "Vừa nãy đánh nhanh quá đi, tôi còn chưa xem đã."

Bị Tạ Mạnh Tiến chen lấn, tinh thần của Nghiêm Vũ Hoàng bất ổn bước lên xe.

An Kiến Hạo lái xe, Triệu Vũ Phàm ngồi ở ghế phó lái, Nghiêm Vũ Hoàng và Tạ Mạnh Tiến ngồi ở ghế sau.

"Vẫn còn ngây ra đó à, vì năm trăm nghìn đó sao?" Nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Nghiêm Vũ Hoàng, Tạ Mạnh Tiến búng ngón tay trước mặt cậu, "Không phải cậu cũng thắng rồi đó ư, sao vẫn có dáng vẻ áp lực thế?"

"Không có." Nghiêm Vũ Hoàng lắc đầu.

"Không sao đâu, năm trăm nghìn chỉ là tiền một bữa ăn của cậu chủ Triệu thôi." Tạ Mạnh Tiến an ủi cậu, "Hơn nữa hôm nay cậu cũng thắng rồi mà."

Triệu Vũ Phàm liếc nhìn An Kiến Hạo, không bày tỏ ý kiến.

"Nhưng mà tỷ lệ cược thấp thật đấy, được có 0.4, nhưng cậu đánh tốt như vậy, tỷ lệ cược này là bình thường thôi." Tạ Mạnh Tiến nhanh chóng thay đổi chủ đề, lại chồm lên phía trước để quấy rầy An Kiến Hạo, "Sao hỏi cậu trên điện thoại cậu đều không trả lời thế, nghe nói lần này ra nước ngoài cậu còn đi gặp vợ tương lai, gia đình của omega kia nhỉ?"

Xe chạy qua một tảng đá, rung lắc dữ dội, dường như cũng làm tim Nghiêm Vũ Hoàng rơi ra ngoài, hai tay cậu gắt gao đè lên ghế để giữ thăng bằng nhưng lại xuất hiện cảm giác mất đi trọng lượng cực lớn, ngay cả hít thở cũng dừng lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co