43
-Con đến rồi đây, đi thôi mẹ.
-Đợi một chút, mẹ hơi chóng mặt, con vào ngồi đi, một lát nữa hẵng đi.
Trì Sính nhìn bà mệt mỏi ngồi ở sofa nhưng gương mặt lại không có vẻ gì là quá lo lắng, cũng đã mấy lần thế này khiến hắn đã sớm quen. Trì Sính ngồi xuống sofa hỏi han bà, Nhạc Duyệt bên cạnh cũng phụ hoạ theo. Mẹ của Trì Sính và nữ diễn viên đã chốt lại kế hoạch, Trì Sính sẽ đưa bà đến bệnh viện khám vì trong người bà có chút mệt mỏi thật tuy nhiên cũng không đáng kể, đó chỉ là cái cớ tạo thời gian cho Nhạc Duyệt ở nhà.
Nhạc Duyệt sẽ nấu bữa trưa cho ba người, và sẽ bỏ thuốc vào nước uống của hắn, bây giờ Trì Sính đang lo lắng cho mẹ nên sẽ không có suy nghĩ nào là sẽ ăn uống, vẫn là nên đợi hai người từ bệnh viện trở về mới là thời cơ thích hợp. Đến khi thuốc có tác dụng liền mượn cớ hắn choáng váng, nhưng mẹ của hắn đang mệt nên chỉ có cô là người đủ sức đưa hắn lên phòng nghỉ, sau đó cứ để cả hai ăn nằm với nhau. Đợi đến lúc Trì Sính tỉnh táo lại thì mọi thứ đã đâu vào đấy, hắn là người đàn ông có trách nhiệm, nhất định sẽ không thể bỏ rơi cô một khi Nhạc Duyệt đã có thai.
-Em vừa bị té xe nên không đưa mẹ đi khám được, phải làm phiền đến anh em thấy có lỗi lắm anh Trì Sính à.
-Là mẹ của anh, không đến lượt em thấy áy náy nếu anh là người đưa bà đi khám, Nhạc Duyệt cũng chỉ là người ngoài thôi, thời gian qua em chăm sóc mẹ anh, anh cũng đã đáp lại bằng nhiều quyền lợi khác, chúng ta có qua có lại nên đừng nói những lời giống như anh là thằng tệ bạc như thế. Mà em thật sự bị té xe sao, nhìn có vẻ như bị đánh hơn ấy.
-Trì Sính, con không nói tử tế với con bé được à, nó cũng chỉ là thương mẹ thôi. Được rồi, không tranh cãi nữa, mẹ đi khám bệnh một chút sẽ về, Nhạc Duyệt ở nhà dọn dẹp giúp mẹ nhé. Trì Sính, đi thôi.
---
-Sao con cứ đeo tai nghe mãi thế Trì Sính, từ lúc mẹ khám bệnh đến lúc về gần đến nhà vẫn thấy con đeo.
-Công ty gặp vài trục trặc lúc con ở bệnh viện cùng Sở Uý nên giờ phải nghe báo cáo liên tục để hoàn thành công việc. Bác sĩ đã nói mẹ nên nghỉ ngơi nhiều vào, chỉ là mệt mỏi do gió trời thôi, không có gì đáng lo đâu mẹ.
-Ừ, mẹ cũng còn may mắn. Một lát nữa ở lại ăn với mẹ miếng cơm đi rồi đi, lâu lắm rồi hai mẹ con mình không còn ngồi chung bàn nữa luôn đấy.
-Sở Uý bị gãy tay, em ấy không thể tự sinh hoạt ở nhà nếu không có con, chuyện ăn uống để sau đi mẹ.
-Ăn một bữa cơm nó cũng không chết được, giờ mẹ muốn ăn cùng con một bữa cơm cũng khó như vậy sao Trì Sính?
Hắn thở dài rồi gật đầu đồng ý, lúc về nhà Nhạc Duyệt vẫn còn đang loay hoay trong bếp, Trì Sính muốn lên phòng nằm nghỉ một chút trong lúc chờ đợi nên chỉ còn bà và Nhạc Duyệt ở bếp. Cô đã chuẩn bị một tách cafe như bà đã yêu cầu vì hắn thích nhất là uống cafe đen như thế, trộn thuốc vào đồ ăn lại sợ nó không thể tan ra rồi khiến Trì Sính nghi ngờ.
-Mẹ ơi, hình như có tiếng chuông cửa, để con ra xem đã nhé.
Nhạc Duyệt còn chưa kịp bước đi, Trì Sính từ trên lầu đã đi xuống mở cửa, một người thanh niên ăn mặc kín mít đang nói chuyện gì đó với Trì Sính và rồi được hắn đưa vào bên trong. Bà đã chặn lại hỏi han nhưng Trì Sính chỉ đơn thuần trả lời vòi nước trong phòng tắm lâu ngày không dùng đến đã hư nên gọi người đến sửa, thế là cả hai lên phòng một lúc lâu, cho đến khi bữa trưa được bày lên bàn và chờ thưởng thức.
-Người đó đâu rồi Trì Sính, cái người sửa vòi sen ấy?
-Về nãy giờ rồi mẹ, ăn cơm thôi, con còn phải về với Sở Uý, em ấy chờ con lâu lắm rồi.
-Một tiếng cũng Sở Uý, hai tiếng cũng Sở Uý, được rồi, Nhạc Duyệt à, ăn cơm đi con.
-Anh Trì Sính, em biết anh thích nhất là uống cafe đen đường, em pha cho anh này, uống thử đi anh.
-Xin lỗi, anh thích uống cafe thật, nhưng không thích uống có đường. Mọi người ăn trước đi, con pha nước uống rồi sẽ quay lại ngay.
Nhạc Duyệt đơ mặt nhìn mẹ của hắn, may là cô có tận hai viên thuốc nên lúc này bà đã lấy nó cho vào chén canh của Trì Sính, độ nóng của canh cũng sẽ làm viên thuốc tan ra vừa kịp lúc. Trì Sính trở lại với ba ly nước ép, một cam, một dưa hấu và một ép lê.
-Ở cùng với Sở Uý nên con có thói quen uống nước ép lê lúc nào không hay, ly ép cam này là cho mẹ đấy, anh sẵn tay nên cũng ép một ly dưa hấu cho em đây Nhạc Duyệt. Được rồi, mình ăn cơm thôi, con còn nhiều việc phải làm lắm mẹ à.
Bữa ăn khá yên tĩnh không có quá nhiều lời thoại vì hai người phụ nữ luôn đánh mắt về phía Trì Sính còn hắn thì lại cố gắng ăn nhanh nhất có thể để về với Sở Uý. Nhạc Duyệt khá thích nước ép nên một hơi đã uống cạn, Trì Sính cũng đã húp được một nửa bát canh mà bà đã múc riêng ra cho hắn.
-Hình như phòng ăn hơi nóng nhỉ, người con rã mồ hôi cả rồi, mẹ không mở điều hoà hay sao vậy mẹ?
-Mẹ vẫn thấy bình thường mà, có sao đâu Trì Sính, con ổn không, hay là lên phòng nghỉ chút đi con.
-Tự dưng con cũng hơi chóng mặt, chắc ban nãy con uống thuốc giảm đau nên giờ mệt quá mẹ ơi. Ơ, anh Trì Sính đi đâu thế, có cần em đỡ anh lên phòng không, nhìn mặt anh đỏ lắm rồi đấy Trì Sính à.
Trì Sính nóng như lửa ngay lập tức buông đũa mà chạy lên phòng để tắm, Nhạc Duyệt đang choáng váng cũng bước đi theo hắn lên đến tận phòng. Trì Sính vì gấp gáp nên không khoá cửa, nhưng việc đó lúc này đã có Nhạc Duyệt làm thay. Trì Sính có xối nước bao nhiêu lần cũng không thấy giảm cơn nóng, Nhạc Duyệt tự trách mình ban nãy quá ngốc nghếch mà uống thuốc giảm đau liều mạnh khiến đầu óc mơ hồ ngay lúc này, nhưng không sao cả, Trì Sính muốn làm tình để giải toả, ở đây lại chỉ có Nhạc Duyệt, chuyện gì đến cũng sẽ phải đến.
-Anh Trì Sính, anh làm sao thế, có cần em giúp anh không, ban nãy em thấy anh chạy đi nhanh nên em lo lắm.
-Nóng quá, cơ thể tôi đang nóng lắm, cô mau ra ngoài đi, nhanh đi.
-Trì Sính, em biết cách để làm hạ cơn nóng, chỉ cần nhìn về em thôi, để em giúp anh, nhé.
----
Hai mươi phút sau mẹ của Trì Sính chậm rãi bước lên lầu, tiếng rên rỉ của dục vọng vang lên khiến bà biết Nhạc Duyệt đã thành công và bản thân sắp có một đứa cháu nội để ẵm bồng, bà vui vẻ về phòng ngủ trưa không còn màng đến thế sự. Đến khoảng hai, ba tiếng sau, tiếng chuông cửa vang lên khiến bà giật mình tỉnh giấc đi xuống lầu, hoá ra bên ngoài không phải ai xa lạ, mà chính là Ngô Sở Uý, người bà căm ghét nhất lúc này.
-Đến làm gì đây?
-Dạ con chào bác, anh Trì Sính nhắn tin gọi con đến đón anh ấy về, anh có ở trong không ạ?
-Nó trên lầu, muốn thì tự lên tìm đi.
Sở Uý khập khiễng đi vào, tay vịn ở hông vì đau nhức, lên cầu thang với em là một việc quá khó khăn nhưng vì muốn tìm chồng nên bằng giá nào cũng sẽ chịu đựng. Bà mỉm cười đi lẽo đẽo theo sau, có khả năng Nhạc Duyệt đã nhắn tin cho Sở Uý đến, bà nghĩ Nhạc Duyệt không muốn tiểu tam của con trai đeo bám nữa nên mới giải quyết triệt để thế này. Cánh cửa mở ra với đôi mắt đầy kinh ngạc của mẹ Trì Sính, cả hai nằm trên giường cùng nhau, tuy quay lưng và nằm cách xa không âu yếm như bà tưởng, nhưng quần áo của cả hai đã rải rác khắp phòng, đủ để hiểu Nhạc Duyệt đã thành công.
-Trì Sính, anh tỉnh lại cho tôi, tỉnh lại cho tôi.
-Ồn ào cái gì, con trai tôi ngủ với vợ nó, tiểu tam như cậu có quyền gì lên tiếng sao?
-Bác buông tay con ra, TRÌ SÍNH, ANH ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?
Sở Uý gào khóc thảm thiết vùng vẫy tay ra khỏi người bà rồi bước từng bước đi về phía hắn, Trì Sính vì tiếng ồn dần thanh tỉnh, Nhạc Duyệt bên cạnh vẫn còn nằm yên không động tĩnh gì. Trì Sính nhức đầu đến choáng váng, nhìn Sở Uý giàn giụa nước mắt liền hoảng hồn ngồi bật dậy, và rồi nhìn thấy cơ thể mình không một mảnh vải, người nằm cạnh bên lại là Nhạc Duyệt.
-Bảo bối, anh...anh không biết gì cả...Sở Uý à...
-Không biết, anh lên giường với người ta mà nói không biết. Trì Sính, anh đối xử với tôi như vậy, anh không thấy bản thân tàn nhẫn lắm sao? Tôi yêu anh, tin anh như vậy, vậy mà anh...
-Sở Uý, em nghe anh nói, anh thật sự không biết chuyện gì cả, anh còn không biết tại sao Nhạc Duyệt ở đây mà. Sở Uý, đừng đi, em đừng đi.
Sở Uý dùng tay không bị thương lau đi dòng nước mắt rồi quay lưng đi mất, mẹ Trì Sính đứng xem kịch đến hả hê, hắn vội khoác bộ quần áo rồi chạy theo em không thèm ngó ngàng đến Nhạc Duyệt hay mẹ của hắn. Họ thành công rồi, thành công chia rẽ Sở Uý và Trì Sính, tổn thương trong em quá nhiều, Trì Sính lại chính là nguyên nhân của tất cả, hắn làm thế nào để xoa dịu được em, làm thế nào để hàn gắn mối quan hệ ngày càng vỡ vụn...
...tất cả có lẽ đã đến lúc dừng lại rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co