Truyen3h.Co

[All Hà] Chiêu

Điên rồi

min852

Ám Hà loạn thật rồi..

Không phải kiểu hỗn loạn có thể dùng đao kiếm trấn áp, cũng không phải chỉ cần một mệnh lệnh là dẹp yên. Đây là thứ loạn bắt đầu từ lòng người, từ nỗi sợ và nghi ngờ lan nhanh hơn cả tin tức mật báo.

Chỉ trong một đêm.

Hai chuyện xảy ra.

Mỗi chuyện đều đủ khiến Ám Hà chấn động.

Và cả hai... đều liên quan đến những cái tên không nên biến mất.

Thứ nhất.
Gia chủ Tô gia – Tô Xương Hà – biến mất.

Không để lại thi thể.
Không để lại dấu vết truy sát.
Không ai biết hắn còn sống hay đã chết.

Táng thất bị phá nát từ bên trong. Phù văn trấn áp vỡ vụn, cửa đá sụp đổ, đá vụn nhuốm máu vương vãi khắp nơi. Nhưng trong đống đổ nát ấy không có xác.

Chỉ có máu kéo dài ra khỏi hành lang, rồi biến mất ở rìa trận pháp ngoại vi.

Người trong Ám Hà bắt đầu hoảng.

Tô Xương Hà là ai?

Là Tống Táng Sư.
Là người biết rõ nhất cách giết người không để lại vết tích.
Là kẻ quen thuộc từng đường thoát hiểm, từng ám đạo bí mật, từng điểm mù của Ám Hà.

Nếu hắn còn sống...
Vậy thì không ai an toàn.

Có kẻ bắt đầu đốt hồ sơ cũ.
Có kẻ lén rời vị trí, mang theo đồ đạc.
Có kẻ thức trắng đêm, cứ nghe tiếng gió cũng tưởng là đao.

Bởi vì nếu Tô Xương Hà quay lại

Hắn sẽ không quay lại với thân phận thuộc hạ nữa.

Thứ hai.
Mộ Từ Lăng thoát khỏi quan tài Tử Diệt.

Không phải bị cứu ra.

Là tự thoát.

Quan tài Tử Diệt là gì, không ai trong Ám Hà không biết. Đó không chỉ là quan tài mà là pháp khí dùng để chôn sống cao thủ, cắt đứt sinh cơ, phong bế kinh mạch, khóa hồn phách. Người bị nhốt vào đó, không chết ngay, nhưng cũng không thể sống.

Chỉ chờ tan rã.

Thế nhưng sáng hôm sau, quan tài bị xé toạc từ bên trong.

Nắp quan tài vỡ làm hai, phù ấn cháy đen, nội lực dư chấn khiến ba người canh giữ bị hất văng, kinh mạch nghịch chuyển. Bên trong trống rỗng.

Mộ Từ Lăng biến mất.

Không một dấu hiệu cho thấy có người tiếp ứng.

Chỉ có một câu bị khắc lên vách đá bằng nội lực còn sót lại, rất nông, rất vội, nhưng đủ để người nhìn thấy phải lạnh sống lưng:

"Ta chưa chết."

Ám Hà lúc này không còn là tổ chức sát thủ trật tự nghiêm ngặt nữa.

Mà là lồng giam bị xé rách.

Tin tức truyền đến đại điện.

Tô Mộ Vũ đứng đó, rất lâu.

Không nổi giận.

Không ra lệnh.

Không phá đồ.

Chính sự im lặng ấy... mới khiến người khác sợ.

Hắn nhìn bản đồ Ám Hà trải trên bàn đá, từng điểm đánh dấu vốn quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ. Hai cái tên bị gạch đỏ Tô Xương Hà và Mộ Từ Lăng như hai vết thương rỉ máu ngay trước mắt.

Một người đáng lẽ phải chết trong táng thất.
Một người đáng lẽ đã bị chôn trong Tử Diệt.

Nhưng cả hai đều thoát.

Không theo quy tắc.
Không theo dự tính.
Không theo ý hắn.

Tô Mộ Vũ cuối cùng cũng cười.

Không phải cười lạnh.

Mà là cười vỡ.

Ánh mắt hắn tối sầm.

Lần đầu tiên, đại gia trưởng Ám Hà không còn kiểm soát được thế cục.

Không phải vì kẻ địch mạnh.

Mà vì những người từng đứng bên trong.

Bên ngoài Ám Hà, ở một nơi không còn mùi máu và tử khí dày đặc, có một người vừa thoát khỏi quan tài Tử Diệt trong vòng tay hắn có một người hơi thở yếu ớt, sống chết mỏng manh.

Hai đường số mệnh tách ra

Nhưng đều dẫn về một điểm chung

Ám Hà đã mất kiểm soát.

Và đại gia trưởng đã thật sự điên rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co