Truyen3h.Co

[ AllGem] Siêu Sao

Chap 223 + 224

imbabii2567

Tuy rằng tạm thời bị phong sát, nhưng cũng không phải không có việc gì làm, Phong Hào nói muốn phỏng vấn Hùng Huỳnh liền phỏng vấn Hùng Huỳnh, tuy rằng tiết mục có thể phải hơn một tháng sau mới phát hành, nhưng Phong Hào vẫn lấy thân phận đài truyền hình mời Hùng Huỳnh đến tiết mục, đầu đề thật to càng là ảnh đế Venice Hùng Huỳnh.

Phong Hào là thật có thể giúp được cậu liền giúp, những điều này Hùng Huỳnh ghi tạc trong lòng, điều đáng quý giữa những người bạn chính là vào lúc đối phương rơi vào khó khăn mà không chê phiền phức vươn tay kéo một lần.

Đi đến đài truyền hình trước một tiếng, Hùng Huỳnh và tiểu Vũ cùng đi tới trường quay Phong Hào còn đang thu tiết mục.

Hiện tại đài truyền hình đều thích thu hết toàn bộ vài kỳ tiết mục trong vòng một ngày, dù sao như vậy càng tiện cho MC sắp xếp thời gian, MC nổi tiếng trong giới giống như Phong Hào không có khả năng mỗi ngày đều loanh quanh ở đài truyền hình, rất nhiều thời gian đều là bay đi khắp nơi trong toàn quốc thậm chí là toàn cầu.

Một tuần có thể bỏ ra hai ngày đến đài truyền hình xem như là rất tốt rồi.

Thật đúng là khéo, trước khi thu tiết mục của Hùng Huỳnh, ba người Phong Hào đang phỏng vấn cư nhiên đều là người Hùng Huỳnh đã từng gặp, thậm chí là quen biết.

Quen thuộc nhất là Pháp Kiều, người thanh niên vẫn như cũ đeo lên danh hiệu "Thiên sứ" ngồi trên sô pha trong phòng thu studio một bộ nhu thuận lại xấu hổ, Hùng Huỳnh nghĩ kỹ năng diễn của Pháp Kiều phát huy lợi hại nhất hẳn là vào lúc này, diễn xuất còn xuất sắc hơn ở trong điện ảnh.

Một người là vai nam trẻ dân quốc lúc trước đi theo Anh Quân, ngoại hình kia làm vẻ xấu hổ không tốt lắm, nhưng người ta biết làm thế nào giả vờ ngại ngùng nội liễm, thỉnh thoảng lộ ra mấy dáng cười bất đắc dĩ, cũng có thể đột kích một đám sư nãi.

Mà ngồi ở vị trí gần MC Phong Hào nhất, là đại minh tinh quốc nội Hùng Huỳnh lần đầu tiên tận mắt thấy người thật, lúc trước chỉ thấy trên máy vi tính, có danh hiệu đứng đầu tứ đại vai nam trẻ Vệ Đạo Minh.

Phong Hào này, biết rõ cậu và mấy người bọn họ đều có chút quan hệ phức tạp, vậy mà hết lần này tới lần khác để cậu đến thu tiết mục ở phía sau, khẳng định là cố ý.

Hùng Huỳnh ngay lúc nhìn thấy mấy người này chỉ biết Phong Hào là cố ý kêu cậu tới, thế nhưng bảo cậu đến xem cái gì chứ?

Nếu mọi người đã tới, liền thuận tiện ngồi ở phía dưới xem thu tiết mục trực tiếp đi.

Ngồi trong góc phòng không quá thu hút, Hùng Huỳnh nhìn Phong Hào thu tiết mục, từ hiện trường phát triển đến xem, hiển nhiên là Vệ Đạo Minh biểu hiện tốt nhất, trả lời khéo lại không để lộ chuyện gì, khiến người ta tìm không ra sơ hở.

Nhưng trả lời quá mức chính thức rõ ràng, cũng có vẻ không quá thú vị.

Tận mắt nhìn thấy cái người đâm một đao sau lưng mình, Hùng Huỳnh cũng không có cảm giác gì quá lớn, cậu lại nhìn sang Pháp Kiều, có lẽ là biểu hiện của Pháp Kiều dưới ống kính và lúc bình thường cậu thấy khác biệt quá lớn, Hùng Huỳnh có mấy lần thiếu chút nữa nhịn không được cười ra, cũng may đều là nhịn trở lại.

Diễn viên tuy rằng dựa vào diễn kịch mà sống, nhưng nếu mỗi lần đối mặt với màn ảnh đều phải giả vờ như vậy, Pháp Kiều chẳng lẽ không thấy mệt sao? Nếu như là Hùng Huỳnh, phỏng chừng đã sớm tinh thần thác loạn.

Lại nhìn vai nam trẻ dân quốc, phần lớn thời gian đều không nói gì, thỉnh thoảng cướp lời cũng là cướp của Pháp Kiều mà không phải Vệ Đạo Minh, xem ra mọi người trong giới đều biết bối cảnh của Vệ Đạo Minh rất cứng, không có mấy ai dám trêu vào.

Một hồi phát sinh tiết mục phỏng vấn đài truyền hình sinh động ngay trước mặt, khiến Hùng Huỳnh đối với mấy người này đều có nhận thức khác nhau.

Sau khi thu tiết mục xong, ba diễn viên đều rất khách khí bắt tay chào hỏi với Phong Hào, trên cơ bản không ai sẽ nguyện ý đối nghịch với MC nổi danh.

Hùng Huỳnh cũng thừa dịp lúc này vọt vào phòng nghỉ của Phong Hào, không quá bao lâu cậu thanh niên liền đẩy cửa mà vào.

"Đến đây từ lúc nào?"

"Một giờ trước." Hùng Huỳnh thành thật trả lời.

"Vậy anh có xem tôi thu tiết mục không?" Phong Hào đi tới ngồi xuống, cầm lấy cốc nước ừng ực uống hai ngụm, nói nhiều như vậy rất khát.

"Xem rồi."

"Thế nào, anh nghĩ biểu hiện của ba người kia ra sao?" Phong Hào cười hỏi, trong mắt tràn đầy giảo hoạt.

"Biểu hiện của Vệ Đạo Minh là tốt nhất, cẩn thận trôi chảy, thế nhưng người như thế sẽ cho người ta cảm giác không chân thật, Pháp Kiều và vai nam trẻ dân quốc cũng tạm được, nhưng Pháp Kiều thì ưu tú hơn một chút, nhất là biểu hiện lúc hướng về ống kính, tuy rằng là giả, nhưng có vẻ tự nhiên." Hùng Huỳnh cho ra đánh giá như thực chất.

Sau đó lại hỏi: "Cậu là cố ý để tôi xem bọn họ thu tiết mục?"

"Cái này gọi là biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng." Lông mày vừa nhấc, Phong Hào đột nhiên liền có dáng dấp của hồ ly, kẻ trộm hì hì tiến gần đến chỗ Hùng Huỳnh, thấp giọng cười nói, "Một lát nữa cho anh xem kịch vui."

Hùng Huỳnh nhếch môi: "Trò hay gì vậy, sao tôi lại cảm thấy giống như là có âm mưu lớn gì đó."

"Tôi là cố ý mời ba người bọn họ cùng đến." Phong Hào đặt cốc xuống, nói rằng, "Vệ Đạo Minh muốn tuyên truyền điện ảnh mới của mình, vai nam trẻ dân quốc muốn tiến quân vào giới điện ảnh, Pháp Kiều muốn được chú ý, ba người bọn họ khẳng định sẽ không từ chối lời mời của tôi. Tôi đem bọn họ gom lại với nhau, chính là muốn cho anh xem ba người không phải người tốt gì đó, gộp lại với nhau sẽ có bộ dáng gì."

Nói rồi Phong Hào liền đứng lên, nói rằng: "Đi, tôi dẫn anh đi xem."

Phong Hào không có trực tiếp mang Hùng Huỳnh đi mặt đối mặt với ba người kia, mà là mang theo Hùng Huỳnh tới phòng thể chất sát vách trên tầng. Bởi vì thủy tinh phòng nghỉ là trong suốt, bọn họ đứng ở đó chỉ cần ẩn núp một chút là có thể không bị phát hiện mà vẫn nhìn thấy tình huống bên trong.

Thuận tiện nói một câu, thủy tinh này cũng không cách âm.

Đúng như Hùng Huỳnh nghĩ, người không có khả năng cả đời đóng kịch, đóng một vai không phải là mình chân thật.

"Vai nam trẻ dân quốc, gần đây sao không thấy mày đi cùng Anh Quân, có phải là bị bỏ rơi hay không? Hai người mới ở cùng nhau chưa được ba tháng, chậc chậc, tốc độ thật nhanh." Pháp Kiều cực độ nhìn người kia không vừa mắt, một hồi đến phòng nghỉ liền chọc ngoáy đối phương.

Vai nam trẻ dân quốc ngồi ở trước gương từ từ tháo trang sức, uống ngụm nước, chậm rãi hơi hơi vừa cười vừa nói: "Nghe nói liên hoan phim Thượng Hải lần này một bộ điện ảnh anh cũng không được tham gia, kịch truyền hình lại có tân binh chiếm trước, đĩa hát lại không bán được, Pháp Kiều, thu hồi bộ dạng giả vờ đáng thương của anh đi, ngoài việc có thể đi lừa mấy người đàn ông thì anh còn có thể làm gì?"

"Mày nghĩ mày là loại mặt hàng nào?"

"Tôi không phải mặt hàng gì cả, chính là vừa nhận một kịch bản lớn." Vai nam trẻ dân quốc thấp giọng nở nụ cười, quay đầu lại miệt thị liếc nhìn đối phương, quan sát qua lại trên người Pháp Kiều, cuối cùng chậc chậc chậc lắc đầu.

"Nhìn thân cao này vóc người này của anh, đừng nghĩ lăn lộn gì được trong giới điện ảnh, mà cho dù có thể đóng phim, anh cũng chỉ diễn được cái vai ái nam ái nữ mà thôi. Có nam diễn viên điện ảnh nào lại giống như anh, lẳng lơ một mạch tận trời, thấy đàn ông là muốn nhào tới? Đáng tiếc hiện tại không chỉ Đăng Dương không cần anh, ngay cả Anh Quân cũng khinh thường."

Vai nam trẻ dân quốc càng nói càng cay độc: "Pháp Kiều, không có đàn ông anh còn là cái gì? Anh cái gì cũng chẳng còn, chỉ còn cái thân thể tả tơi bị người ta chơi nát."

Hùng Huỳnh không phải chưa từng thấy đàn ông cãi nhau, thế nhưng cái này... cái này cũng ầm ĩ quá mức rồi.

"Hai người có phiền hay không, muốn cãi nhau thì cút ra ngoài." Vệ Đạo Minh ngồi ở một bên lên tiếng, mặt lạnh, cúi đầu nghịch điện thoại di động, thỉnh thoảng nhếch miệng tà tà cười.

Vai nam trẻ dân quốc cười hì hì nịnh nọt Vệ Đạo Minh, nói: "Anh Vệ, xin lỗi, quấy rối anh rồi."

Thái độ này đúng là chuyển biến 180 độ.

"Ha hả, xem xem có nhục hay không, khom lưng uốn gối nịnh bợ, dù mày quỳ xuống đến liếm chân nó, nó cũng sẽ không cho mày cơ hội tốt gì đâu. Vai nam trẻ dân quốc, tao thấy mày là ước gì mình cũng có một hậu trường giống nó đúng không?" Pháp Kiều cũng không sợ Vệ Đạo Minh, trực tiếp mở miệng nói ra.

Như thế khiến Hùng Huỳnh có chút kinh ngạc. Cậu cho rằng Pháp Kiều cũng sẽ giống vai nam trẻ dân quốc, khách khách khí khí với Vệ Đạo Minh, thế nhưng nghĩ lại, hiện tại Pháp Kiều có Hải Đăng làm chỗ dựa vững chắc, phỏng chừng cũng không sợ trời không sợ đất.

Thế nhưng Hải Đăng người như vậy, kỳ thực cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Chỉ cần không phải người Hải Đăng coi trọng, người đàn ông kia sẽ không chú ý nhiều.

Hùng Huỳnh nghĩ nếu như Pháp Kiều coi Hải Đăng là chỗ dựa vững chắc giống như Anh Quân, có lẽ sẽ ngã rất đau.

Vệ Đạo Minh đại khái cũng không ngờ tới Pháp Kiều dám chọc ngoáy mình như thế, ném điện thoại di động sang bên cạnh, lời nói độc ác trực tiếp phóng xuất: "Tiểu hồ ly lại câu được ai? Không có bản lĩnh kia thì tính cái gì mà ở chỗ này cậy mạnh? Tao nói cho mày, câu đàn ông cũng cần có kỹ thuật. Mày còn non lắm, đừng tưởng rằng tùy tiện câu được một người đã muốn chạy lên trên đầu tao."

"Anh Vệ, mau mau giáo huấn nó." Vai nam trẻ dân quốc ở bên cạnh châm ngòi thổi gió.

"Ha hả, tao còn sợ mày phong sát tao sao?" Pháp Kiều đem cả chuyện Hùng Huỳnh lôi ra. "Tao tìm đàn ông thì sao? Vẫn còn tốt hơn mày, tìm một người lớn hơn mình những hai mươi tuổi, mày nửa đêm cũng không thấy buồn nôn sao? Thấy tân binh ưu tú hơn mày mới xuất hiện, liền ngầm dùng sức phong sát người ta. Vệ Đạo Minh, tao thấy mày gọi là Vệ ti tiện còn đúng hơn."

Pháp Kiều này rốt cuộc triệt để chọc tới Vệ Đạo Minh.

Hùng Huỳnh xem đến đây cũng không muốn xem tiếp, một đám trẻ con cả ngày cãi nhau ầm ĩ.

"Cái này có cái gì đẹp?" Hùng Huỳnh lôi kéo Phong Hào rời đi.

"Xem bọn hắn chó cắn chó!" Phong Hào quay đầu lại ha ha phá lên cười.

"Ấu trĩ." Hùng Huỳnh nhịn không được vừa cười vừa nói.

"Tôi thích xem bọn hắn cãi nhau, cả đám khó coi muốn chết."

Phong Hào cũng không làm cái gì, chỉ là thẳng thắn nỗ lực tạo ra cơ hội cho mấy người gây mâu thuẫn, báo thù cho Hùng Huỳnh.

--------------------

Đối mặt với phỏng vấn, Hùng Huỳnh sớm đã thành đối đáp như thường, bởi vì cùng với Phong Hào coi như là bạn bè rất thân, hai người giao lưu với nhau cũng có thể sản sinh phản ứng hóa học, một ít đối thoại hài hước chọc cho tất cả mọi người trên đài dưới đài cười vang không ngớt.

Trong quá trình phỏng vấn, Phong Hào ngoại trừ ngay từ đầu hỏi tương đối nhiều về mấy vấn đề triển lãm ảnh Venice, đóng phim và cuộc sống vân vân ra, phía sau cũng lục tục nhắc tới một ít vấn đề tình cảm.

Là một MC chuyên nghiệp, Phong Hào cũng sẽ không vì một chút tư tình mà bỏ qua cho Hùng Huỳnh, nếu biết khán giả và đám fan quan tâm nhất về vấn đề cảm tình của Hùng Huỳnh, cậu đương nhiên không thể thiếu câu hỏi hỏi về cảm tình của người kia.

"Chúng tôi đều biết anh là người đi tới cuối cùng trong một tiết mục nam nam thân cận, đồng thời cũng có trải nghiệm ăn cơm vài lần với người bạn nam giới đó. Ha ha, chúng tôi tạm thời không cần biết lúc hai người ăn cơm đã nói những gì, nói cho chúng tôi biết Hùng Huỳnh, anh thấy Wean thế nào?" Phong Hào rất nhanh liền nhắc tới nhân vật then chốt. "Tôi không nhớ nhầm tên anh ta chứ?"

"Nếu cậu nhớ nhầm tên Wean, phỏng chừng anh ta sẽ tức giận, ha hả." Hùng Huỳnh nở nụ cười, song song lại híp mắt trừng Phong Hào vẻ mặt cười gian, người này cư nhiên hỏi cậu về Wean.

Trời ạ, Phong Hào là không biết gốc gác của Wean, nếu không sẽ không ở trên TV hỏi cậu vấn đề có liên quan đến Wean.

Thế nhưng từ chuyện trên du thuyền lần trước sau đó, phỏng chừng anh ta đã thành nhân vật tổ chức hình cảnh quốc tế quan tâm, chỉ cần không liên quan đến vấn đề mẫn cảm, kỳ thực đàm luận một chút về Wean cũng không sao.

"Wean là mẫu người như thế nào? Tôi có rất nhiều bạn đã từng xem tiết mục 《Tình nhân trong mộng》, có thể có không ít cô gái đều say mê Wean. Biểu hiện trên tiết mục của Wean cùng với lúc ngày thường cũng giống nhau sao?" Phong Hào hỏi.

"Nghe có vẻ cậu có suy nghĩ của mình."

MC nở nụ cười: "Tôi đích xác có."

"Nói nghe một chút." Hùng Huỳnh hỏi.

Sao lại có loại cảm giác bị đảo khách thành chủ? Phong Hào suy nghĩ một chút, nói: "Tôi bởi vì quan hệ công tác mà tiếp xúc đến đủ loại người khác nhau, phú ông tựa như Wean kỳ thực trên thế giới này cũng không nhiều. Bọn họ có nho nhã lễ độ, cũng không thiếu cuồng vọng tự đại. Biểu hiện trên tiết mục của Wean vừa lãng mạn lại hài hước, nhưng tôi nghĩ trong cuộc sống anh ta hẳn là thuộc về loại hình đàn ông khống chế dục."

"Tôi hẳn là phải khen thưởng cậu sao?"

Khán giả dưới hiện trường một trận tiếng cười.

"Tôi đoán đúng rồi?" Phong Hào một bộ đắc ý.

Hùng Huỳnh nhìn thoáng qua khán giả, cười đến mờ ám: "Tôi chưa nói gì hết."

Người phía dưới lại một trận cười vang, điều này chẳng khác nào nói rằng Phong Hào nói Wean tùy hứng là thật.

"Ha ha, tôi cũng chưa nói gì hết, không nghĩ qua đã bị anh kéo vào bẫy rập, anh thật đúng là giảo hoạt." Phong Hào giả vờ tức giận trừng Hùng Huỳnh, tiếp tục hỏi, "Hai người bây giờ còn đang liên hệ sao?"

Hùng Huỳnh không trực tiếp trả lời vấn đề của MC, mà là nhìn về phía khán giả bên dưới: "Mọi người muốn biết sao?"

"Muốn!" Tiếng trả lời nối liền không dứt.

"Mọi người thật là xấu." Người này cười nói một tiếng, trong khu khán giả nhất thời vang lên một mảnh tiếng kêu giọng nam giọng nữ trộn vào với nhau.

Còn hơn diễn viên đứng đắn khác, phong cách của Hùng Huỳnh rõ ràng thiên về hướng thích nói chuyện phiếm với khán giả bên dưới, bầu không khí trong trường quay vẫn luôn vây trong thoải mái vui vẻ, điều này làm cho tiết mục dài dòng lại mệt người thu có vẻ thú vị hơn, khán giả phía dưới cũng sẽ không cảm thấy quá mệt mỏi.

"Tôi không nói cho mọi người."

Người phía dưới kêu lên: "Có!"

"Có liên hệ! Nhất định có!"

Phong Hào cũng vô giúp vui: "Nghe thấy không, bọn họ nói anh và Wean còn đang liên hệ, là thật sao?"

"Tôi đã không nhớ rõ chúng tôi liên hệ là lúc nào." Hùng Huỳnh cũng không muốn cho người có tâm nghĩ rằng cậu một mực liên hệ Wean.

"Đó chính là có." Phong Hào gật đầu kết luận một câu.

MC thông minh này không dây dưa quá lâu về vấn đề Wean, rất nhanh cậu dời đi mục tiêu.

"Chúng tôi đều biết anh vừa mới nhận được giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất và tân binh xuất sắc nhất tại liên hoan phim Venice, anh hiện tại tiền đồ vô lượng, nhưng nhỡ đâu sau đó gặp một nửa khác của anh, anh sẽ vì người ấy buông tha sự nghiệp diễn nghệ của anh không?"

"Tôi không rõ vì sao một người yêu tôi lại muốn yêu cầu tôi buông tha sự nghiệp tôi yêu nhất, hai người hẳn là giúp đỡ lẫn nhau và lý giải, mà không phải một bên hoàn toàn vì một bên khác mà buông tha tất cả."

Người yêu đương nhiên quan trọng, nhưng cuộc sống không phải mỗi ngày nói một tiếng anh yêu em là có thể sống tốt, cậu đã qua cái tuổi ảo tưởng, có lẽ nói căn bản là chưa từng có ảo tưởng không chân thật, cuộc sống của cậu từ lúc vừa sinh ra đã đầy rẫy hiện thực.

Nửa tháng sau, tiết mục đúng hạn phát hình.

Ngồi trong phòng làm việc, sĩ quan cảnh sát nghiêm trang trẻ tuổi vẫn không nhúc nhích xem tiết mục trong máy vi tính.

Trên màn hình MC Phong Hào đang cùng khách quý Hùng Huỳnh một hỏi một đáp, lúc này vừa vặn phát đến chỗ Phong Hào đặt câu hỏi liên quan đến Hùng Huỳnh và Wean.

"Vậy anh nói cho chúng tôi biết đi, anh và Wean có phải là bạn bè rất tốt rất tốt hay không?" MC Phong Hào không có ý tốt hỏi.

"Chúng tôi là bạn tốt."

"Ôi, tôi biết rồi."

"Ha ha, cậu biết cái gì?" Hùng Huỳnh bị Phong Hào chọc cười.

"Biết hai người là bạn rất tốt rất tốt, tôi nghĩ tất cả mọi người đều hiểu." Câu nói khiến cho người ta tưởng tượng không ngớt.

"Cái gì tất cả mọi người đều hiểu, này, Phong Hào, không nên cố ý khiến mọi người hiểu nhầm."

Không xem hết tiết mục, Hurrykng trực tiếp đóng lại laptop, trên khuôn mặt không có biểu tình gì, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

"Anh cả, Hùng Huỳnh này khẳng định biết Wean ở đâu, nếu không chúng ta lặng lẽ tóm cậu ta tới đây hỏi một chút." Một người trợ thủ bên cạnh thấy sắc mặt Hurrykng không tốt lắm, thử thử hỏi.

"Lặng lẽ tóm tới đây?" Hurrykng xem thường liếc nhìn trợ thủ, cười lạnh nói, "Cuộc họp vừa rồi cấp trên nói như thế nào, cậu quên rồi?"

"Cái này... Nhớ kỹ." Trợ thủ hơi cúi đầu xuống.

Trên hội nghị tổng bộ vừa mới tổ chức, tổng bí thư đem Hurrykng và toàn bộ tổ nhân viên của anh phê bình một trận. Lần trước Hurrykng tự ý quyết định không chỉ không đem lại sự ủng hộ của Hải Đăng—thân phận phức tạp, bối cảnh cường đại—cho bọn họ, ngược lại là chọc giận một con sói hoang chỉ biết xé xác người ta.

Sau sự kiện trên du thuyền, thế lực hắc ám khu châu Âu liền lục tục bắt đầu thanh lý môn hộ, không ngừng có chuyện không thể khống chế nhiều lần xảy ra.

Ở bên trong làm mưa làm gió không phải người khác, chính là Wean, từng bị tổ chức hình cảnh quốc tế Anh quốc đâm cho một đao.

"Wean gần đây qua lại với hoàng gia Anh rất gần, chúng ta ở Anh căn bản không động được anh ta." Trợ thủ lặp lại lời nói lúc trước của tổng bí thư.

Người đàn ông cực kỳ nguy hiểm kia để cho bọn họ truy đuổi bao nhiêu năm cũng không có cách nào bắt được, hiện tại trái lại càng ngày càng làm thuận buồm xuôi gió, nghiễm nhiên có xu thế trở thành một trong những người đứng đầu thế lực hắc ám châu Âu.

Thế nhưng Hurrykng biết, dã tâm của Wean không chỉ có như vậy, nhất là dưới tình huống chọc giận Wean, trình độ điên cuồng của con gấu lớn kia sẽ không kém hơn Hải Đăng.

Lúc này nếu như không phải Wean đột nhiên có động tác, tổng bí thư cũng sẽ không tạm thời mở hội nghị đều gọi bọn họ tới.

"Wean hiện tại đi lại rất gần với đám người buôn súng ống đạn dược của Mỹ, bọn họ liên thủ giết chết thế lực hắc ám hợp tác hiện nay ở Anh, vậy nên thay thế được vị trí hợp tác với chính phủ Anh. Người như vậy đã là người điên, anh ta cũng không sợ đắc tội ai. Chúng ta hiện tại lặng lẽ bắt đi Hùng Huỳnh, cậu nghĩ anh ta có thể đem người nhà của chúng ta cho nổ chết không?" Hurrykng lạnh lùng nói.

Trợ thủ bên cạnh lập tức im miệng, trên khuôn mặt rõ ràng hiện lên vẻ e ngại.

"Tổ trưởng, tổng bí thư bảo chúng ta đi đàm hòa với Wean, nhưng chúng ta ngay cả người cũng không tìm thấy. Sao có thể đi đàm hòa chứ?"

"Wean và Hùng Huỳnh đã xa nhau bao lâu chưa gặp mặt?" Hurrykng hỏi.

"Gần ba tháng." Trợ thủ suy nghĩ một chút, vội vã nói, "Em biết rồi! Con gấu thích động dục kia, ba tháng là cực hạn của anh ta. Anh ta gần đây cũng đã câu kết xong với chính phủ Anh, có thời gian khẳng định sẽ đi tìm Hùng Huỳnh, cho nên chúng ta chỉ cần bám chặt Hùng Huỳnh, nhất định có thể tìm thấy anh ta."

Ánh mắt tối sầm, Hurrykng nói: "Biết là tốt rồi, hiện tại Hùng Huỳnh ở nơi nào?"

"Ở thành phố S. Cậu ta bởi vì điện ảnh 《 Ác Ma Đường Mòn 》 bị phong sát, gần đây mới bắt đầu đi tham gia các hoạt động. Ngày kia vừa vặn có một buổi tối từ thiện, cậu ta cũng đi." Trợ thủ một mực phụ trách theo sát Hùng Huỳnh lập tức trả lời.

"Chiều nay sẽ lên đường." Hít một hơi thật sâu, Hurrykng đứng lên, nói: "Đến lúc đó các cậu đừng hành động, tôi đi gặp cậu ta."

"Nhưng chúng ta lần trước mới lừa cậu ta, lần này cậu ta sẽ tin chúng ta sao?" Trợ thủ có chút lo lắng. Luôn luôn nghĩ người đàn ông kia tuy rằng nhìn qua là người tốt, nhưng thực tế cũng không phải người tâm ái tràn lan.

Bị lừa một lần lại lần thứ hai tin tưởng, nếu như lần thứ hai lại bị lừa, chỉ sợ sau đó liền thực sự không có biện pháp câu thông.

"Cậu ta sẽ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co