Truyen3h.Co

[ AllGem] Siêu Sao

Chap 225 + 226

imbabii2567

"Hiện tại mời các vị khách quý của chúng ta đều đứng lên trên đài, để chúng ta cùng nhau chứng kiến nhất khắc kích động nhân tâm này. . ."

Từ thiện phát sóng trực tiếp vào buổi tối, MC trên đài lưỡi uốn ba tấc không ngừng động viên bầu không khí hiện trường, phàm là các vị khách quý minh tinh đại diện làm từ thiện đều nhất nhất lên đài, trong đó cũng bao gồm Hùng Huỳnh.

Đoàn đội cho rằng cậu hẳn là tham gia nhiều hoạt động từ thiện sẽ có trợ giúp đề thăng hình tượng công chúng, Hùng Huỳnh cũng không đem công tác đơn thuần này làm một loại công trình thể diện hoặc là theo khuôn phép cũ. Cậu cam tâm tình nguyện lấy thân phận minh tinh tham dự hoạt động từ thiện, dùng hết khả năng của mình để cung cấp viện trợ cho những người yếu thế.

Minh tinh làm từ thiện thường thường sẽ mang đến rất nhiều vấn đề, đương nhiên đây đều là chuyện tại quốc nội.

Quyên góp ít có người mắng, không quyên góp cũng có người mắng, dù cậu mỗi ngày đều làm từ thiện cũng sẽ có người nói cậu hư tình giả ý đang quảng cáo mình.

Quảng cáo cũng tốt, hư tình giả ý cũng được, chỉ cần trên thực tế người cần giúp đỡ đều được viện trợ, sao chuyện này không phải một loại chuyện tốt?

Cậu cũng sẽ không cả ngày không có việc gì chung quanh tham gia buổi tối từ thiện, lại càng không đem chuyện tốt mình làm rêu rao khoe khoang khắp chung quanh, chỉ cần không thẹn với lương tâm, thế thôi.

Trên đài, ngoại trừ Hùng Huỳnh, còn có mấy nam nữ minh tinh đang nổi, trong đó cũng có vai nam trẻ dân quốc và Vệ Đạo Minh, về phần Pháp Kiều cũng không ở trong hàng ngũ này, nghe nói tình cảnh hiện tại của Pháp Kiều không tốt lắm.

Mấy người minh tinh phân biệt theo thứ tự đứng cùng nhau, chỉ là Vệ Đạo Minh dường như cố ý cách ly Hùng Huỳnh, nhiệt tình kéo mọi người về bên cạnh mình. Phần lớn minh tinh đã thành danh cũng có quen thuộc với Vệ Đạo Minh một chút, cũng liền dán chặt với Vệ Đạo Minh.

Cứ như vậy liền có vẻ Hùng Huỳnh một mình có chút lẻ loi đứng một bên, bị mọi người ngăn cách ra bên ngoài.

Sau khi xuống đài, tiểu Vũ đối với việc làm vừa rồi của Vệ Đạo Minh cực kỳ khinh thường, đồng thời lại cực kỳ phẫn nộ, tức giận đến mức cô thiếu chút nữa mắng thô tục ngay tại chỗ.

"Chưa từng thấy ai dối trá như thế, làm chuyện lén lút rõ ràng như thế cũng không ngại mất mặt." Tiểu Vũ hít sâu một hơi. Cô và Hùng Huỳnh tạm thời từ hội trường đi ra hít thở không khí. Bên trong hiện tại cũng chỉ là chuyện hai bên kết thân uống rượu, không có quá nhiều quan hệ với bọn họ.

Người trong giới sợ đắc tội chỗ dựa vững chắc của Vệ Đạo Minh nên cơ bản đều không dám đi lại quá gần với Hùng Huỳnh, tuy rằng cũng sẽ chào hỏi nói chuyện phiếm, nhưng thực chất cũng chỉ là tùy tiện nói hai câu mà thôi.

Cùng với hai bên hỏi han hư tình giả ý, không bằng thẳng thắn đi ra ngoài hóng gió, dù sao công tác bản chức Hùng Huỳnh phải làm cũng đã hoàn thành, không cần phải tận lực đi làm cái gì đó.

Huống chi cậu cũng không thích vào lúc làm từ thiện lại thêm vào cái tâm công danh lợi lộc.

"Không nên đi khảo nghiệm tiết tháo và điểm mấu chốt của một người diễn viên, cô sẽ thất vọng."

Vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu tiểu Vũ, Hùng Huỳnh vừa cười vừa nói:

"Phỏng chừng ngày mai sẽ xuất hiện tin tức cái gì mà tôi bất hòa với mọi người, bởi vì tính cách không tốt mà bị bài xích gì gì đó, đành phiền phức cô, tiểu Vũ mỹ nữ."

"Phiền phức cái gì, đây đều là chuyện tôi phải làm. Ai, nhưng mà anh nói rất đúng, Vệ Đạo Minh không phải đèn cạn dầu, tôi phải trở lại tìm người thương lượng đối sách."

Đột nhiên nghĩ tới điều này, tiểu Vũ nói:

"Hùng Huỳnh, không muốn ở lại vậy đi cùng tôi đi, tôi đưa anh về."

"Không được, cô tự về trước đi, tôi về sớm quá không tốt lắm."

"Cũng đúng, vậy tôi đi trước, có chuyện gì nhớ kỹ liên hệ điện thoại."

"Ừ, biết rồi."

Tiểu Vũ vội vội vàng vàng rời đi.

Hùng Huỳnh tựa trên vách tường, nói:

"Ra đi, lấy sự lợi hại của các người, cư nhiên để tôi phát hiện các người đang theo dõi tôi, hẳn là muốn gặp mặt tôi phải không?"

Sau khi cậu nói xong không bao lâu, Hurrykng mặc áo khoác ngoài cùng với hai trợ thủ của anh bước ra.

"Các cậu trông coi ở bên cạnh."

Phân phó hai người trợ thủ đi sang bên cạnh, Hurrykng một mình đi về phía người kia.

"Cậu rất thông minh." Hurrykng nhìn mắt Hùng Huỳnh, không nóng không lạnh nói.

Hùng Huỳnh cũng nhìn mắt Hurrykng, bình bình thản thản:

"Bị paparazzi theo nhiều, tính cảnh giác sẽ tăng cao không ít."

Hurrykng không có phản ứng gì, Hùng Huỳnh nghĩ thật là có chút không thú vị. Người Anh cậu quen đều rất hài hước vui vẻ, rất ít có người nghiêm trang như Hurrykng.

Không phải muốn thay Wean nói, nhưng Hùng Huỳnh thật rất khó tưởng tượng Wean sẽ ở cạnh Hurrykng như thế nào. Con gấu thích sự rộn rã kia, phỏng chừng sẽ bị Hurrykng lạnh chết, sau đó biến thành gấu bắc cực?

Hùng Huỳnh bị ý nghĩ của mình khiến cho nở nụ cười. Nụ cười này tới đột nhiên lại kỳ quái, khiến Hurrykng nghi hoặc nhìn chằm chằm Hùng Huỳnh một trận, sắc mặt theo đó cũng trở nên khó coi.

"Cậu đang cười nhạo tôi sao?"

"Không, tôi không có. Sao anh lại cho rằng như thế?"

Hurrykng cũng không có chỗ nào khiến cậu cười nhạo đúng không? Sinh ra trong gia đình tốt đẹp, bề ngoài và công tác ưu tú, Hùng Huỳnh không có lý do gì để cười nhạo vị sĩ quan cảnh sát như vậy.

"Bởi vì Wean bị cậu mê hoặc đến thần hồn điên đảo, thậm chí nguyện ý vì cậu mà đi làm một ít chuyện tà ác khiến người ta cảm thấy đáng sợ."

"Tôi không có sức hấp dẫn lớn đến vậy, sĩ quan Hurrykng quá đề cao tôi rồi."

Hùng Huỳnh lắc đầu, nửa câu sau của Hurrykng khiến cậu có chút lưu ý. Nếu như cậu đoán không sai, kế tiếp Hurrykng hẳn là muốn liệt kê Wean đã vì Hùng Huỳnh mà làm những chuyện táng tận lương tâm đến thế nào, rồi lấy đó để tăng thêm cảm giác mang tội của cậu.

"Đây là sự thực, cậu không cần khiêm tốn."

Hurrykng từng câu từng chữ nói:

"Sự thực chính là, Wean vì cậu mà hiện tại hợp tác với đám buôn lậu súng ống đạn dược cực lớn của Mỹ. Tổ chức hình cảnh quốc tế Anh quốc chúng tôi hiện tại không có cách nào khống chế được anh ta. Cậu có biết sẽ có bao nhiêu người vô tội chết dưới súng buôn lậu không?"

Hùng Huỳnh không nói gì, tuy rằng tất cả đều diễn ra đúng như sự tưởng tượng của cậu.

"Hôm nay cậu tới đây là để tham gia hoạt động từ thiện phải không? Ngài Hùng, tôi cho rằng cậu là người tốt, thế nhưng hiện tại, mặc dù không phải là ý muốn của cậu, trên thế giới này vẫn có người vì cậu mà chết."

Ngôn ngữ khẳng định lại trực tiếp, giống như Hùng Huỳnh thật sự là người có tội đã phạm vào sai lầm.

"Khi cậu ở chỗ này cố gắng cứu lại sinh mệnh một người, rất có thể ở nơi khác trên thế giới này sẽ có mười người bởi vì Wean, bởi vì cậu, mà chết."

Nếu như là minh tinh bình thường, đối mặt với một người hình cảnh quốc tế hàng thật giá thật phỏng chừng đã sớm bị dọa sợ.

"Tôi không quá hiểu lời anh nói, sĩ quan Hurrykng." Hùng Huỳnh nói rằng, "Dựa theo lời anh, Wean hiện tại đang làm chuyện xấu, anh ta là vì tôi, thế nhưng anh ta làm chuyện xấu sẽ mang đến cho tôi cái gì? Ví dụ như lời cảnh cáo và đề ra nghi vấn đến từ một vị sĩ quan cảnh sát ưu tú của tổ chức hình quốc tế Anh quốc sao?"

Hùng Huỳnh không để Hurrykng nói tiếp, cậu tiếp tục nói rằng: "Để chúng ta một lần nữa đem ý nghĩ của mình nói rõ, Wean hợp tác với bọn buôn lậu súng ống đạn dược là vì khiến mình trở nên càng lớn mạnh càng có quyền ngôn ngữ, tôi nói đúng không? Tôi nghĩ hẳn là đúng. Như vậy vì sao anh ta lại làm vậy? Tôi không rõ anh luôn miệng nói vì tôi là chuyện gì xảy ra, sĩ quan Hurrykng anh quá đề cao tôi, lực ảnh hưởng của tôi đối với Wean không hề lớn như trong tưởng tượng của anh."

"Cậu có ý kiến khác, hay là đang cố ý giải vây cho mình?" Hurrykng hỏi.

"Như vậy tôi muốn hỏi sĩ quan Hurrykng một câu, tổ chức hình cảnh quốc tế Anh quốc các anh lẽ nào không nghĩ tới, nếu như không phải các anh lật lọng trước, Wean hiện tại sao lại tiếp tục mở rộng thế lực hắc ám của anh ta?" Hùng Huỳnh lắc đầu, khe khẽ thở dài.

"Tôi tin tưởng trên thế giới này tồn tại chính nghĩa, nhưng thế giới này người đại diện cho chính nghĩa cũng sẽ phạm sai lầm. Sĩ quan Hurrykng, các anh so với tới đây làm khó một người bình dân phổ thông như tôi, vì sao không tìm nguyên nhân ngay trên người mình?"

"Sao cậu biết chúng tôi không có? Tôi hiện tại đứng ở chỗ này, từ Anh đến đây, chính là vì bù đắp sai lầm chúng tôi đã phạm phải, Hùng Huỳnh, chúng tôi cần đối thoại với Wean, chúng tôi sẵn lòng hợp tác với anh ta, mong muốn anh ta có thể suy nghĩ một chút." Hurrykng bắt đầu nói ra mục đích của chuyến đi này.

"Như vậy các anh hẳn là đi tìm anh ta, mà không phải tới tìm tôi."

"Cậu biết anh ta ở đâu."

"Không, tôi không biết." Hùng Huỳnh nở nụ cười, "Giọng điệu của anh chắc chắn như thế khiến tôi rất bối rối, như vậy đi sĩ quan Hurrykng, nếu như tôi thực sự gặp được Wean tôi sẽ giúp anh truyền lời, nhưng là không hơn."

"Nếu như cậu thực sự muốn vì người dân thế giới làm gì đó, Hùng Huỳnh, cậu hẳn là biết cậu cần phải làm gì." Hurrykng tiếp tục tâng bốc Hùng Huỳnh, điều này làm cho cậu cực kỳ ăn không tiêu.

"Cuộc trò chuyện đến đây kết thúc, mong muốn chúng ta không gặp lại nhau." Hai tay giơ lên, lúc Hùng Huỳnh vừa vặn xoay người, một người đàn ông từ trong hội trường đi ra, nhìn qua dường như đang tìm Hùng Huỳnh.

Người đàn ông này đương nhiên sẽ không là Wean.

"Hùng Huỳnh." Đăng Dương mặt không biểu cảm đi tới, trên đường nhẹ nhàng liếc nhìn Hurrykng, "Bọn họ làm khó cậu?"

"Không, không có, chỉ là tùy tiện nói một chuyện." Hùng Huỳnh nhìn theo phương hướng Đăng Dương đi tới, trên mặt đất không biết ngã xuống hai người từ lúc nào, nhìn qua như là hai người trợ thủ của Hurrykng.

"Bọn họ chỉ ngất thôi," Đăng Dương lại bổ sung một câu, "Không phải tôi ra tay trước."

"Đây không tính là tập kích cảnh sát chứ?" Hùng Huỳnh liếc nhìn Hurrykng, người sau không lên tiếng, chỉ là híp mắt nhìn Đăng Dương.

Đăng Dương không nói cái gì, chỉ là vào lúc mang theo Hùng Huỳnh rời đi nhẹ nhàng liếc nhìn Hurrykng, người sau đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Có thể im hơi lặng tiếng giải quyết hai người trợ thủ đắc lực của anh, đây không phải thân thủ của một vị chủ tịch công ty giải trí bình thường có.

Bên người người đàn ông tên Hùng Huỳnh này, vì sao lại có nhiều kẻ kỳ quái lại thần bí như vậy?

Lông mày Hurrykng dần dần nhíu lại, tình huống so với sự tưởng tượng của anh phức tạp hơn.

--------------------

Trực tiếp đi tới bãi đỗ xe dưới lòng đất, Đăng Dương lấy xe đưa Hùng Huỳnh về.

"Anh ta nói chuyện gì với cậu?" Một bên giật lại cửa xe vị trí phó lái, một bên hỏi.

"Ngoại trừ Wean, Hurrykng sẽ không bởi vì chuyện khác mà tới tìm tôi." Hùng Huỳnh đỡ cửa xe khom lưng ngồi xuống, Đăng Dương rất nhanh từ một bên khác lên xe.

"Cậu ta lại hỏi cậu Wean ở nơi nào?"

Vặn chìa khóa khởi động xe, Đăng Dương lái xe ra ngoài cao ốc hội trường, bầu trời thành thị phồn hoa là một mảnh bóng đêm sương mù, ánh sao cùng với ánh đèn chiếu rọi lẫn nhau, minh tinh ở trên đài phải chịu ánh mắt săm soi của người khác, xuống đài cũng chỉ là một người bình thường.

"Rất đáng tiếc tôi không biết Wean đang ở đâu, được rồi, chúng ta không nói đến chủ đề này nữa, nói tiếp đầu tôi đều sắp choáng váng." Tựa đầu lên lưng ghế, Hùng Huỳnh mở cửa sổ xe hít sâu một hơi, gió đêm lành lạnh nhè nhẹ quất lên khuôn mặt cậu.

"Đóng cửa sổ lại đi, trời mưa rồi."

Tay chắn trước mặt, Hùng Huỳnh hơi mở mắt từ kẽ ngón tay nhìn mưa bụi lung tung tung bay trong gió đêm, giống như vô số ngân châm nhỏ như sợi tóc rơi xuống, dưới ngọn đèn bên cạnh đường lộ ra ánh sáng tinh tế.

"Buổi tối anh có việc không? Nếu như không có việc gì đặc biệt, vậy liền lái xe hóng gió đi, không cần phải gấp gáp đưa tôi về." Ra đến đường phố thương nghiệp phồn vinh náo nhiệt, mọi người mở ô dưới ánh đèn nê ông vẫn như cũ hưởng thụ cuộc sống thành thị về đêm, hoặc là một đám các cô gái trẻ đẹp vui cười với nhau chạy trong mưa bụi, hoặc là hai người nam nữ ân ái khoác tay nhìn nhau.

"Nhìn thế giới bên ngoài, đôi khi sẽ làm tôi có một loại cảm giác không chân thực." Hít một hơi thật sâu, nhịn không được rùng mình một cái.

"Sẽ bị cảm." Người lái xe nhìn người đàn ông tựa bên cửa sổ xe, một tay nắm tay lái, tay kia ấn xuống máy phát nhạc trong ô tô, chiếu sáng bóng đêm, nốt nhạc du dương dễ nghe tựa như nước chảy trong suốt tùy ý tuôn ra.

Âm nhạc này, cơn mưa này, còn có đêm này.

Khiến Hùng Huỳnh đột nhiên rất muốn nhắm mắt lại chậm rãi rơi vào trong giấc mơ bóng đêm xây dựng.

"Đăng Dương, hỏi anh một vấn đề."

"Ừ."

"Người không có khả năng trẻ mãi, không chỉ nói vài chục năm sau, có thể hai người mặt đối mặt với nhau sau một vài năm sẽ cảm thấy chán ngấy, nếu như có một ngày tôi già đi, bị bệnh, thậm chí đến lúc trung niên mập ra béo ra còn rụng hết tóc," Hùng Huỳnh hơi nghiêng đầu, một tay che mưa bụi, hỏi, "Anh còn có thể đối tốt với tôi tựa như lúc này không?"

"Tôi sẽ đối tốt với cậu."

"Sẽ giúp đỡ cung cấp tiền tài, vậy còn tình cảm, anh nghĩ tới chưa?" Hùng Huỳnh đem vấn đề đưa vào trong hiện thực hóa, lấy tư bản và tính tình của Đăng Dương, cho dù sau đó hai người bọn họ dần dần xa nhau, Đăng Dương cũng sẽ không keo kiệt đi giúp một người đã từng có một chút tình cảm.

Trợ giúp đơn giản nhất chính là cung cấp tiền tài, chỉ là Hùng Huỳnh cũng không cảm thấy sau đó mình sẽ thiếu tiền.

Xe dần dần chạy ra khỏi quảng trường náo nhiệt, hai bên đường chỉ còn lại một đoàn ánh sáng đèn đường ấm áp trong cơn mưa.

Mưa vẫn như cũ tí tách rơi xuống, triền triền miên miên nhìn qua như muốn khóc vài ngày mới chậm rãi ngừng lại.

"Nói thật đi." Hùng Huỳnh bổ sung.

"Tôi không biết." Đăng Dương do dự nửa giây, cuối cùng vẫn là nói thật với Hùng Huỳnh.

Lời thề, cho dù nói ra cũng không thể bảo chứng có thể duy trì liên tục, vậy không bằng không nói.

"Đối với tương lai, tôi không có nắm chắc, không biết tương lai mình sẽ có bao nhiêu lựa chọn, cho nên hiện tại dù tôi trả lời cậu, nhưng có thể sau đó cũng sẽ có hành vi khác." Chậm rãi nói song song, Đăng Dương cũng lái xe chậm lại, thẳng đến ngừng xe dưới ngọn đèn ở ven đường, lưu lại một mảnh bóng ma dày đặc.

Bọn họ hiện tại dù có cảm tình, cũng gần như tồn tại thưởng thức giữa hai bên, bỏ đi thưởng thức cùng với xung động bản tính nguyên thủy mang đến, bọn họ còn lại cái gì?

Mặc kệ là Đăng Dương, Wean hay Hải Đăng.

Đây là hiện trạng Hùng Huỳnh có thể nhìn ra rõ ràng, cậu và bọn họ dây dưa không rõ trong cảm tình là có đủ loại nguyên nhân, nhưng những điều này đều không đủ để duy trì cậu và bất cứ một ai trong bọn họ đi tới cuối cùng.

Cho nên sự lựa chọn của cậu chính là không chọn, thích thì ở bên nhau, không thích vậy tách ra là được.

Khi một người không còn thương mình, mặc kệ mình làm cái gì ở trong mắt đối phương đều là ngu xuẩn khiến người ta buồn chán, không còn tình yêu, chỉ còn lại một chút đồng tình khiến người ta buồn nôn.

Loại cuộc sống đáng buồn lại ràng buộc này không phải là thứ một người đàn ông có được sinh mệnh lần thứ hai sẽ đi truy đuổi.

"Hôm trước tôi đã chấp nhận một thành phẩm điện ảnh chế tác nhỏ của Mỹ." Hùng Huỳnh nói.

Đăng Dương lộ ra một chút nghi hoặc, Hùng Huỳnh tiếp tục nói: "Tuy rằng là tôi tự ý quyết định nhận nó, thù lao cũng chỉ có một triệu, nhưng tôi mong anh có thể đồng ý sự lựa chọn của tôi."

"Nếu là sự lựa chọn của cậu, tôi sẽ đồng ý." Trầm mặc một hai giây, Đăng Dương hơi nghiêng thân, vươn tay cầm bàn tay Hùng Huỳnh tùy ý đặt trên đùi, "Đối với vấn đề vừa rồi của cậu tôi nghĩ có một bổ sung, tôi không xác định đối với tương lai, tôi cũng không cho cậu bất cứ lời hứa nào, nhưng tôi sẽ cố gắng đi tiếp cùng cậu."

Ánh mắt đối phương trong hoàn cảnh mờ tối cũng sáng sủa giống như mắt mèo trong đêm, phối với thanh âm và ngôn ngữ của Đăng Dương mang đến một loại cảm giác đặc biệt thâm trầm nghiêm túc.

"Số tuổi tôi sống kỳ thực không nhỏ, lời anh nói tôi đều có thể rõ ràng, cũng có thể hiểu."

Cậu sẽ không giống như lúc còn trẻ cường liệt khát vọng tình yêu của mình vĩnh viễn sánh cùng thiên địa như vậy, nhưng mỗi người, mặc kệ là trẻ tuổi hay đã trải qua tang thương, cũng đều chờ đợi tình yêu khiến cho bọn họ có thể đi tới cuối cùng.

Điện ảnh mới, sao không phải là một thách thức mới đối với cuộc sống của bọn họ?

Hùng Huỳnh yên lặng mỉm cười, mong muốn bộ điện ảnh này có thể cho Đăng Dương, Wean và Hải Đăng đều nhìn rõ, nếu như bọn họ truy đuổi vẻn vẹn chỉ là một Hùng Huỳnh bọn họ cho rằng là ưu tú, vậy khi điện ảnh quay xong, tất cả giữa bọn họ cũng có thể bởi vậy mà kết thúc.

Không, có thể không cần đến lúc quay chụp hoàn thành.

"Cái gì? !" Tiểu Vũ hầu như là lập tức nhảy dựng lên, trợn mắt há hốc mồm nhìn Hùng Huỳnh vẻ mặt thản nhiên, trong nháy mắt có một loại cảm giác vô lực nói không nên lời.

Bình thường hoạt động chọn lựa điện ảnh và dự họp người kia hầu như đều thương lượng với cô, hiện tại cứ như vậy ngồi ở trước mặt cô, như là chào hỏi với cô nói cho cô, anh ta tự ý từ hải ngoại nhận một bộ điện ảnh.

"Tôi đã thảo luận xong với bên sản xuất cùng với đạo diễn, một tháng sau sẽ tiến vào tổ kịch."

"Không không không, không phải vấn đề này, Hùng Huỳnh anh đi thảo luận điện ảnh từ lúc nào? Chúng ta là một đội, sao anh lại tự ý làm chủ?" Hít sâu một hơi, tiểu Vũ có chút đau đầu một lần nữa ngồi xuống, "Chúng tôi đang tích cực tìm kịch bản cho anh, anh vừa mới bắt đầu bước vào giới điện ảnh, không thể vội vàng xao động như thế."

Tiểu Vũ còn tưởng rằng Hùng Huỳnh mấy tháng nay vì không tìm được kịch bản tốt, liền thẳng thắn đi hải ngoại tự mình nhận điện ảnh.

"Tôi nghĩ đó là bộ điện ảnh không tệ, đạo diễn cuộn phim mặc dù không nổi danh trong quốc nội, nhưng ở nước ngoài lại là một đạo diễn có danh tiếng có tài hoa, chỉ là phong cách cuộn phim lại chịu tiểu chúng, cuộn phim của ông ta rất có tính khiêu chiến, tôi muốn đi thử một chút." Mấy tháng không diễn điện ảnh, cậu đã tâm ngứa khó chịu.

Hùng Huỳnh không phải tiểu minh tinh non nớt cái gì cũng không hiểu, ưu thế của cậu là ở chỗ cậu có thể tự mình lập kế hoạch cho con đường sự nghiệp tương lai, không có quá nhiều bức thiết đối với việc thành danh.

Nên có rồi cũng sẽ có, chỉ là cần một ít thời gian mà thôi.

"Vậy anh chí ít hẳn là nói một tiếng với chúng tôi." Tiểu Vũ trừng mắt Hùng Huỳnh, một bộ nghiêm khắc phê bình giáo huấn.

Hùng Huỳnh giơ tay lên, cười nói: "Được rồi, tôi sai rồi, chỉ có lần này, lần sau không được lấy cớ này nữa."

"Ai, anh bảo tôi nói cái gì cho phải, tuy rằng chủ tịch Đăng Dương bảo chúng tôi cho anh tự do lớn nhất, nhưng chúng ta cũng là một đội, Hùng Huỳnh, tự anh đơn độc đi ra ngoài tìm điện ảnh khẳng định là có nguyên nhân phải không?" Tiểu Vũ cũng không ngốc, cô biết thái độ làm người bình thường của Hùng Huỳnh, người đàn ông này đột nhiên tự mình đi nhận điện ảnh còn gạt bọn họ, vậy nhất định là có lý do đặc biệt.

"Bởi vì các cô sẽ không cho tôi nhận bộ điện ảnh này." Hùng Huỳnh vừa nói xong tiểu Vũ đã bắt đầu lộ ra biểu tình muốn khóc.

"Sao anh biết chúng tôi sẽ không cho anh nhận, ngay cả loại điện ảnh tiêu chuẩn lớn như 《ác ma đường mòn》 anh còn quay rồi, chẳng lẽ còn có cái đáng sợ hơn?" Tiểu Vũ tự nói xong liền khẩn trương, "Sẽ không là đề tài mẫn cảm gì đó chứ?"

"Không phải." Hùng Huỳnh lắc đầu, cậu không thích quá nhiều điện ảnh liên quan đến đề tài mẫn cảm.

Thở dài một hơi, tiểu Vũ nói: "Vậy là điện ảnh gì, anh đã tự ý quyết định muốn nhận quay, vậy hiện tại chí ít cho chúng tôi biết còn làm chuẩn bị."

Hùng Huỳnh mỉm cười nói, "Hợp tác và tài liệu khác lát nữa tôi sẽ phát đến mail cho cô, còn có phương thức liên hệ với bên chế tác vân vân, kỳ thực không cần đặc biệt chuẩn bị cái gì cả, các cô chỉ cần mua cho tôi một ít đồ ăn tăng cân là được."

"Đồ ăn tăng cân?" Tiểu Vũ không hiểu, hình thể của Hùng Huỳnh rất vừa vặn, không cần gầy đi hoặc là tăng lên.

"Ừ, trong một tháng tôi phải tăng bốn mươi pound(*)."

(*) Pound: đơn vị đo trọng lượng của Anh, Mỹ. Một pound = khoảng 0,454kg

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co