Chương 1.
⚠️ WARNING:
- Thế giới tự tạo, bản đồ tự chế, đá tự đập.
- Xin bạn vui lòng không reup, không mang truyện đi bất cứ đâu dưới mọi hình thức. Hãy để những câu chuyện này nằm yên bình ở nơi mà nó được sinh ra, bạn nhé?
- Nhân vật trong truyện dù tên của họ là ai, họ cũng không liên quan đến nguyên mẫu ngoài đời thực. Những gì nhân vật thể hiện hoàn toàn thuộc về cốt truyện.
- Nếu vô tình không cùng tần số, chúng mình hãy nhẹ nhàng lướt qua nhau nhé.
❗️Lưu Ý Nhỏ:
Chương này có những thứ sau, bạn cân nhắc trước khi vào nha.
↳ Cảnh thân mật không đồng thuận, van xin liên tục bị phớt lờ.
↳ Bạo lực thể chất có máu, vết thương hở miêu tả cận cảnh.
↳ Phản ứng cơ thể nằm ngoài kiểm soát, không đồng nghĩa với đồng thuận.
↳ Nếu bạn không sao với mấy cái trên thì đọc đi. Không thì thôi, mình hẹn gặp lại ở một câu chuyện khác nhẹ nhàng hơn nhé.
Dục Tình - Dục rồi mới tình, hay tình rồi mới dục?
Dục hay tình, ai phân định được trong bóng tối?
-ˋˏ✄┈┈┈┈@Justorange.
Juhoon dừng lại trước mặt James, mũi dao chỉ thẳng vào ngực cậu.
"Ra ngoài hết đi."
Mười một kẻ kia di chuyển cùng lúc, cả lũ cúi đầu bước nhanh về phía cửa lớn, để rồi khi cánh gỗ khép lại với thanh âm trầm đục, James mới chợt lạnh sống lưng nhận ra mình đã bơ vơ một mình với gã công tước điên khùng ấy.
Đầu gối James chạm xuống sàn trước cả khi não kịp phát ra mệnh lệnh, nước mắt cứ thế trào ra, rơi lã chã xuống sàn, còn miệng thì chỉ bật được tiếng nấc vỡ, xa lạ đến mức chính cậu cũng không nhận ra giọng mình. Thân phận một tên hầu cận thấp hèn, giờ khắc này ngoài quỳ lạy van xin lòng thương xót của chủ nhân, cậu còn biết làm gì hơn?
Juhoon thò tay xuống len qua da đầu James, đốt ngón lướt qua chân tóc luồn sâu vào những lọn rối, từ tốn vuốt ve đến nỗi cậu suýt nữa thì ngả đầu vào tay gã mà cọ cọ. Ấy thế mà một cú dữ dội bất thần giật ngược cậu ra sau, cổ họng trắng ngần non nớt phơi ra trần trụi.
Có nên bóp nát chỗ này không? Juhoon dán mắt vào mạch đập lên xuống theo từng hơi thở gấp gáp nơi cổ James.
"Ngài... Juhoon... tôi lạy ngài... tôi... tôi không đáng để ngài bận tâm... xin ngài..."
Juhoon xoắn chặt lọn tóc James trong tay, móng tay cấu rách da đầu non rồi giật mạnh khiến cậu loạng choạng đứng dậy, đỉnh đầu tê rát theo từng cú kéo không thương tiếc, hai tay quờ quạng víu vào cổ tay gã hòng giữ thăng bằng. Chưa kịp định thần, gã đã lôi xềnh xệch James về phía bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ, suốt quãng đường ngắn ngủi ấy cậu chỉ biết lắc đầu liên tục, mặc cho vị mằn mặn cứ lan tràn nơi khóe miệng.
"Hư... hức."
Cạnh bàn gỗ cứng nện vào hông James, đau điếng. Juhoon xoay người cậu lại, ghì má cậu xuống mặt bàn lạnh ngắt, hông gã ép sát từ phía sau nhấn chặt cậu vào dương vật đang căng cứng qua lớp vải quần ẩm ướt.
Sợ quá, James giẫy giụa, khuỷu tay cậu quơ trúng chồng văn thư trên góc bàn, giấy tờ bay tứ tung, vài trang rơi xuống vũng rượu đang loang dưới sàn thấm ướt nhèm.
Juhoon đặt tay giữa hai bả vai James, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gã lên một điểm, khiến lồng ngực cậu lún sâu vào đám giấy tờ trên bàn đến mức không thở nổi, thành ra bờ mông vô thức nhổm cao lên chĩa thẳng về phía gã. Mãi tới khi đùi run mông căng, James mới cay đắng nhận ra mình đang ở trong tư thế giao phó hoàn toàn, y như con điếm rẻ tiền sẵn sàng dâng hiến.
Juhoon tóm lấy cổ áo James xé mạnh, từng chiếc cúc bắn tung tóe khắp sàn, mảnh vải rách bị quăng sang bên mặc cho cậu rụt vai, tấm lưng trần phơi ra dưới ánh nến, hằn dọc xương sống là mấy vết sẹo cũ mờ nhạt.
"Đừng nhìn... làm ơn đừng nhìn..."
Ngón tay gã chạm vào lưng James, vẽ từng đường tròn chậm rãi từ bả vai xuống eo, đi đến đâu da thịt cậu nổi da gà đến đấy, từng thớ cơ rụt lại như muốn trốn chạy mà chẳng thể nào thoát nổi.
James thấy nhột, thấy rát, thấy ngứa ngáy tận trong xương tủy.
"Đau!"
Vai James bị hất ngửa, tấm lưng đập xuống mặt bàn gỗ cứng. Juhoon cúi xuống áp môi thẳng vào hõm cổ cậu, thở ra từng đợt nóng hâm hấp rải trên nền thịt mềm, cậu thu vai lại, ngón tay run rẩy níu vạt áo đến mức khớp trắng bệch, móng cắm vào vải suýt rách toạc.
"Ngài... làm ơn... đừng..."
Juhoon thè lưỡi dán lên mạch máu đang nảy liên hồi, rung nhẹ rồi liếm dài lên tận dái tai, làm James rùng mình ngoẹo mặt sang bên, cổ họng trào lên vị chua. Cái vành môi của gã bọc lấy phần da non trên đường gân xanh, hút mạnh đến nỗi cổ họng cậu vỡ ra tiếng rên khe khẽ, ngón chân co quắp trong giày.
Răng gã siết vào, da non rách toạc, vị tanh nồng vừa trào lên đầu lưỡi gã đã nuốt ực một cái. Kế đó, cái đầu lưỡi thô ráp của gã mài xoáy trên khe vết thương mới mở, làm dòng đỏ thẫm rỉ dài trên cổ James.
Gã thì thầm vào da thịt cậu.
"Trật tự nào."
Gã trượt dọc lên, bờ môi áp vào yết hầu đang run lên từng chặp dưới lớp da mỏng. Khi cục xương nhỏ vô tình chạm vào môi trên vì một cú nấc hoảng sợ, gã ngậm luôn cả nó vào miệng mà mút, mặc cho cơn thiếu khí dâng lên trong lồng ngực cậu.
James đập hai tay vào vai gã, móng tay quào xước cổ áo, vậy mà không đẩy ra được dù chỉ một phân. Gã cứ mút, lúc mạnh lúc nhẹ, lúc lại thả ra rồi ngậm vào, lặp đi lặp lại cho đến khi mắt cậu mờ đi, toàn thân bủn rủn, môi thâm lại vì thiếu khí.
"Nuốt đi."
Cậu không dám không nghe, yết hầu trượt lên rồi hạ xuống.
"Giỏi lắm."
Gã chụp lấy bầu ngực trần của James mà xoa nắn thô bạo, đến nỗi đầu vú nảy lên cứng ngắc đội vào lòng bàn tay. Cậu nhắm nghiền mắt, hai hàm răng nghiến chặt đến mức xương quai hàm nổi bật dưới da.
"Ngài... bỏ ra đi... tôi xin ngài..."
Hơi thở nóng hực của Juhoon phủ vào núm ngực James, chỉ mới là hơi thở thôi mà cái đỉnh hồng đã co rút, từng thớ cơ trong quầng vú thắt lại, điểm nhạy cảm lại càng chìa ra.
Khoang miệng ẩm nóng của gã ập xuống bao trọn lấy cái nhũ đang run rẩy. Chẳng buông tha, gã quấn lấy nụ thịt non nớt, bú rột rột từng nhịp, mỗi nhịp một sâu hơn, mỗi nhịp lại kéo ra tiếng rên ư ử từ cuống họng James. Dãi từ khóe miệng gã trào ra thấm đẫm cả quầng thâm, chảy dài xuống bầu ngực trắng muốt thành vài vệt bóng nhẫy.
"Đừng... mút... đừng mút nữa..."
James cắn chặt môi đến bật máu, thế nhưng cổ họng vẫn cứ mở ra, buông những tiếng rên dâm đãng chẳng thể kìm nổi.
Răng Juhoon gặm nhẹ núm vú, kéo dài ra rồi thả cho bật ngược trở lại. Nụ thịt đỏ au, căng mọng ứ huyết, sưng to gấp rưỡi lúc đầu giần giật trong không khí lạnh.
"Đầu vú bên này sưng gấp đôi bên kia rồi. Để ta giúp bên kia bắt kịp nhé."
Ngón cái cùng ngón trỏ gã se nhéo cái chồi đang bị bỏ quên, ép bẹp bầu ngực xuống nền thịt mềm, đoạn thả ra cho bật lên trướng căng không kém. Chưa kịp hoàn hồn, gã đã ngậm vào lần nữa, lần này thao tác miệng điên cuồng hơn, má hóp sâu, lưỡi đè lên cái đỉnh sưng đỏ mà nghiến, răng kẹp chặt lấy nụ thịt kéo căng hết cỡ rồi giữ nguyên độ xiết, từ từ lắc đầu qua lại như chó xé mồi, cả bầu ngực bị lôi kéo giần giật theo từng nhịp, còn cái chồi đang quằn quại thì bị mặt lưỡi quất mạnh lên.
"Ra... ra sữa mất... hức..."
Ngẩng lên, môi Juhoon bóng nhẫy, sợi chỉ bạc nối từ miệng gã tới đầu vú cậu vừa đứt rơi xuống ngực, cái chồi bên phải sưng vù, trên đầu núm bắt đầu rỉ ra một giọt dịch trong suốt. Vẫn chưa buông tha, gã há miệng ngoạm lấy chính cái nhũ vừa bị giày vò, hai hàm răng siết chặt nghiến xuống không thương tiếc.
James bật ra tiếng kêu nghẹn, lưng cong khỏi mặt bàn. Máu từ vết răng thấm vào quầng thâm đỏ ửng, chảy thành dòng xuống bầu ngực. Juhoon mút mạnh lấy chút máu vừa rỉ, nhóp nhép rồi thả ra, đầu lưỡi móc vào khe vết răng ngoáy tròn, hứng từng giọt tanh nồng, khi gã ngẩng lên, cái nhũ đã không còn nguyên dạng, vừa sưng vừa bầm.
Gã liếc xuống háng cậu, dùng hai ngón tay ấn vào mặt quần đã sũng nước, nơi đầu cặc đang đội lên.
"Ướt hết rồi này."
James quay mặt đi, hai gò má đỏ bừng.
"Đừng... đừng nhìn..."
Cằm cậu bị tóm lấy xoay lại, buộc phải nhìn thẳng vào gã.
"Em đang đòi ta đấy."
James lắc đầu, nước mắt bắn lên mu bàn tay gã. Cậu không có! Cậu không hề muốn thế!
Rời miệng khỏi ngực cậu, gã trượt xuống thấp hơn, môi cày xới đường ướt nhẵn dọc theo bụng, từ xương ức sa xuống tận rốn. James thu mình lại, tay vô thức xoắn chặt vào tóc gã.
"Ngài... đừng xuống nữa... làm ơn..."
Đầu lưỡi Juhoon xoáy vào lỗ rốn rồi thọc sâu khuấy tròn, rút ra lại đâm xuống. Mỗi cú thọc khiến cơ bụng James thắt dữ dội, hông vô thức đẩy lên, đẩy cả cái thứ cứng ngắc giữa hai chân cạ thẳng vào cằm gã.
"Em đang cọ cặc vào mặt ta đấy."
"Tôi... tôi không cố ý..."
Juhoon bật cười, tay đè xuống xương hông cậu, cúi thấp áp môi lên vùng da mỏng ngay trên cạp quần hôn nhẹ, thả lưỡi rê chầm chậm trên mảng da ấy. Kế đến gã há miệng ngoạm vào, răng cắn chặt, mút mạnh.
"Đau...bỏ ra!!"
Đầu gối gã tì mạnh lên đùi James khóa chặt, mặc kệ hai chân cậu quơ vào không khí. Men theo xương hông, gã dùng răng vẽ đường bầm tím liên tục xuống phía dưới, chỉ dừng lại trong một nhịp thở để đầu lưỡi xoa dịu, liền sau đó cắn xuống thấp hơn, kéo lưng quần xệch xuống.
"Hức... ư."
Gã ngẩng lên, nhìn thành quả của mình. Hai đầu vú sưng phồng đỏ rực, không còn nhận ra vẻ hồng nhạt thuần khiết ban đầu, còn xương hông thì bầm tím in hằn nguyên hàm răng.
"Tim em đập nhanh quá."
Juhoon tháo thắt lưng.
Tiếng kim loại lách cách vang lên trong không gian tĩnh lặng, sắc nhọn đến nỗi tai James nghe thấy nó rõ hơn bất cứ âm thanh nào khác, thậm chí rõ hơn cả nhịp tim cậu đang đập, đôi mắt James mở to, đồng tử thu lại thành hai chấm tối nhỏ xíu.
James cảm nhận cơn đau nhói bùng lên trong hộp sọ, tầm nhìn nhòe đi, mấy ngọn nến biến thành vệt sáng dài ngoằn ngoèo, khuôn mặt Juhoon tan thành các mảng màu.
Cả thế giới nghiêng ngả, quay cuồng.
"Cái đéo gì thế này?"
Câu chửi thoát khỏi môi như tiếng cành khô gãy, khô khốc vỡ tan. Móng tay cậu lật tung lên vì ma sát để lại mấy vệt đỏ lốm đốm.
"BUÔNG TAO RA, THẰNG KHỐN!"
Cây giá nến lao thẳng vào thái dương của vị công tước đáng kính.
Juhoon loạng choạng, tay ôm lấy đầu, máu từ vết thương bắn tung tóe lên mặt cậu, lên nền đá hoa.
Một cảm giác hả hê man trá, điên cuồng dâng lên trong lòng James. Cút mẹ mày đi, thằng điên.
"Em làm ta đau rồi này."
Bỏ tay ra khỏi đầu, Juhoon để dòng đỏ thẩm chảy dọc theo gò má nhỏ từng giọt xuống sàn.
"Ta đau lắm... em xem này..."
Cây giá nến vung lên lần nữa, lần này gã bắt gọn cổ tay James giữa không trung, bẻ ngược ra sau.
Cây giá nến rơi xuống sàn.
Cú tát đầu tiên giáng thẳng vào má làm đầu cậu văng sang bên, tiếng ù trầm đục bủa vây lấy hộp sọ nuốt trọn mọi âm thanh còn lại.
Cú thứ hai dội xuống xương gò má.
Nửa mặt James bừng lên, da thịt căng phồng tê dại, mũi không còn là của cậu nữa, chỉ còn luồng ấm nóng chực trào ra cùng vị tanh của sắt len vào kẽ răng. Mí mắt nặng trĩu, mỗi lần chớp là bóng tối nuốt lấy quầng nến rồi nhả ra, thế giới chỉ còn là những mảng màu chao đảo.
"Nếu em sợ... thì để ta dạy em phải ngoan như thế nào nhé."
Đôi giày da của Juhoon dừng lại ngay trước mặt, gã ngồi xổm xuống, nắm tóc giật ngửa đầu cậu, mặt đối mặt, hơi thở hắt thẳng vào vết thương đang nhức nhối.
"Em mà ngoan, ta có đánh em đâu..."
Gã quệt ngón cái ngang khóe môi James rồi đưa lên miệng nếm.
"Mặn đấy."
James thè lưỡi liếm vệt máu còn sót trên khóe môi mình.
"Tiếc nhỉ. Ngài chỉ được nếm có một giọt thôi."
Không nhìn rõ mặt đối phương nữa, cậu chỉ thấy cái bóng khổng lồ của gã in trên tường đang vươn lên với cánh tay giương cao, bàn tay siết chặt thành khối đen che lấp cả ngọn nến.
"Chảy thêm chút nữa nhé."
Nắm đấm lao xuống.
...
...
...
...
Cốc cốc cốc.
"Ngài công tước."
Giọng nói bình tĩnh, lễ phép vang lên từ phía sau cánh cửa lớn.
"Có khách đến. Ngài có muốn tiếp không ạ?"
James bật ra tiếng cười khản đặc.
"Khách à? Hay là gọi thêm người vào để chơi tập thể đi."
Hạ tay xuống, Juhoon chạm vào thái dương đang rỉ máu, nhìn sắc đỏ trên tay mình rồi liếc nhìn cậu.
"Bảo họ đợi."
Cánh cửa mở ra, rồi đóng lại.
James lồm cồm chống tay ngồi dậy, song cơn đau từ xương sườn quặn lên suýt đẩy ngã trở lại, gắng gượng cúi đầu, cậu quệt ngang bụng, chạm trúng vệt dãi trải từ rốn xuống tận cạp quần xệch một nửa và sững lại ở vệt thẫm ướt nơi đũng quần mình.
"Má nó... cái trò chơi chết tiệt này..."
Nắm lấy cạp quần, cậu kéo mạnh lên, tay còn lại quờ quạng trên mặt bàn hất đổ đám văn kiện, tới khi chạm vào mảnh áo rách vẫn vương trên mặt gỗ. Chộp lấy nó, cậu lau sạch vệt đỏ trên mặt rồi quẳng tấm vải xuống sàn.
"...Lãng mạn thật đấy."
[ 🤓☝️ ] THÔNG BÁO TRẠNG THÁI NHÂN VẬT
HP: 21/100 (Nguy kịch)
Ghi nhận tổn thương:
- Cổ họng: trầy xước, rách da.
- Đầu vú (2 bên): sưng bầm, rỉ dịch.
- Xương hông: bầm tím diện rộng.
- Khoang miệng: tự cắn rách môi, đang chảy máu.
Trạng thái sinh lý bất thường:
- Âm đạo: tiết dịch ướt đẫm.
- Dương vật: cương cứng ngoài ý muốn.
⚠️❗NGUY CƠ TỬ VONG:
- Nếu giao hợp xảy ra trong trạng thái hiện tại, nhân vật có nguy cơ tử vong tức thì: âm đạo sẽ bị xé rách, rách hậu nguyệt, xuất huyết trong, gãy xương chậu.
Trạng thái hiện tại: Được Cứu
- Tiến trình bị gián đoạn bởi tác nhân ngoại cảnh (tiếng gõ cửa).
- Dương vật chưa xâm nhập.
KẾT QUẢ: -> SỐNG SÓT
-----
⦸ THOÁT GAME: BỊ KHÓA
- Lý do: Người chơi phải hoàn thành TOÀN BỘ CỐT TRUYỆN để đăng xuất.
- Tiến độ hiện tại: ???/???
↳ Chưa phá đảo thì đừng mơ thoát
↳ Sống thì chơi tiếp đi.
↳ Chết cũng đéo được thoát đâu.
⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘⫘
[ Loading... ]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co