[Allraphael/Killer Peter] Mê muội
thomas
"Mẹ...Mẹ ơi! Tôi đụ mẹ như thế này thì liệu mẹ có sướng không?" Thomas ghì chặt hai tay Raphael lên đỉnh đầu, khảm cả cơ thể cứng rắn của gã lên tấm lưng trần gợi cảm đã chi chít những dấu đỏ và vết cắn rỉ máu tàn nhẫn kia. Bên dưới thì không ngừng thúc mạnh vào trong cái lỗ dâm đãng của mẹ nó đến phát điên phát dại.
"Hức..thằng súc vật này....ahh..đừng.... ức...chậm lại"
Raphael bị giã đến tê rần cả người, cả cơ thể trở nên mẫn cảm đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ làm hắn run rẩy.
Thomas nới lỏng lực tay một chút, nhưng ánh mắt gã vẫn sắc lạnh, xoáy sâu vào đối phương. Không khí trong căn phòng chìm xuống, nặng nề đến mức từng nhịp thở gập ghềnh của cả hai đều nghe rõ mòn mọt.
Raphael nghiến chặt răng, chật vật hít một hơi sâu để gỡ gạt lại chút kiêu hãnh còn sót lại. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đầy sự phẫn uất và căm giận nhìn chực nuốt chửng kẻ đang khống chế mình rồi tát một cú trời giáng vào khuôn mặt điển trai kia một cái chát:
"Đồ con chó điên này...." Raphael thở hổn hẹn, đôi mắt màu hoàng kim lạnh lùng nhìn đứa con trai không trên danh nghĩa gì đối với hắn. "Mày dạo này bắt đầu không biết thân biết phận rồi đấy..!!"
Cú tát xé tan sự im lặng oi nồng trong phòng, khiến đầu Thomas hơi lệch sang một bên. Da mặt gã nhanh chóng ửng đỏ trên làn da trắng ngần, nhưng thay vì giận dữ hay giật lùi, Thomas chỉ chậm rãi xoay mặt lại. Gã đưa lưỡi rà nhẹ bên trong má, cảm nhận cơn đau vừa bùng lên bằng một sự thích thú kỳ quặc.
Ánh mắt gã chùng xuống, tối sầm lại nhưng nhuốm màu cuồng loạn. Thomas thong thả đưa tay lên, dùng các ngón tay thô ráp siết chặt lấy cằm Raphael, ép đôi mắt màu hoàng kim lạnh lẽo kia phải đối diện thẳng với mình.
"Mẹ à, mẹ biết không? Tôi thành ra như thế này là vì tôi yêu mẹ đấy...." Thomas cười điên dại, trong mắt gã hoàn toàn chỉ là sự si mê, chiếm hữu dành cho người mà gã đã gắn bó từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. "Mẹ là đấng sinh thành của tôi, người tạo ra tôi, và là...."
"...và là điều duy nhất trên thế giới này tôi đéo bao giờ chấp nhận chia sẻ với bất kỳ ai."
Thomas cúi thấp đầu, khoảng cách giữa hai khuôn mặt sát đến mức hơi thở nóng rực của gã phả thẳng lên làn da tái nhạt của Raphael. Nụ cười trên môi gã kéo dài, vừa vặn hiện lên vẻ si mê cuồng loạn nhưng cũng đầy chua chát.
"Mẹ nói tôi không biết thân biết phận?" Thomas thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên ngay bên tai Raphael, tựa như một lời nguyền rủa nhẹ nhàng. "Nhưng chính mẹ đã dạy dỗ tôi, mẹ nhào nặn tôi thành một con quái vật, rồi bây giờ lại ngạc nhiên khi con quái vật đó muốn nuốt chửng cả người đã tạo ra nó sao?"
"Mẹ đúng là phải làm tôi phát rồ lên thì mẹ mới hả dạ nhỉ?"
Raphael chưa kịp thốt lên lời đáp trả nào, cằm hắn đã bị gã buông ra chỉ để thay bằng một cú xốc hông tàn nhẫn và sâu đến tận cùng.
"Ư... a!"
Raphael giật nảy người, tấm lưng trần uốn cong thành một đường cung tuyệt đẹp. Dưới sự va chạm tàn độc ấy, sự kiêu hãnh và vẻ lạnh lùng trong đôi mắt màu hoàng kim tức thì bị đánh tan, thay bằng một tầng sương mờ dại đờ và đẫm nước. Hắn cắn chặt môi đến bật máu để không thốt ra những tiếng van xin nhục nhã, nhưng những âm thanh ướt át, thô bạo nơi tiếp xúc giữa hai cơ thể vẫn dội lại tàn nhẫn trong không gian đặc quánh.
Thomas nhìn ngắm biểu cảm tan vỡ của kẻ tưởng chừng như không bao giờ có thể bị khuất phục, trong lòng dấy lên một niềm khoái cảm điên dại. Gã cúi xuống, không cho Raphael bất kỳ cơ hội thở rỗng nào, thô bạo vục đầu vào hõm cổ hắn mà cắn nuốt. Gã liếm đi giọt mồ hôi lạnh đang lăn dài trên làn da tái nhạt, rồi lại nghiến răng để lại thêm một dấu răng rỉ máu mới ngay chồng lên vết cũ.
"Nhìn tôi này, Raphael..." Thomas ghé sát tai hắn, giọng nói đã khàn đặc vì dục vọng và cuồng si, "Đôi mắt này của mẹ... không được phép chứa đựng ai khác ngoài tôi. Cả sự phẫn uất này, sự căm hờn này... tất cả cũng phải là của riêng tôi."
Gã nắm lấy một chỏm tóc của Raphael, kéo ngược ra sau, ép hắn phải ngửa cổ nhìn lên trần nhà trong khi nhịp thúc bên dưới càng lúc càng dồn dập, điên loạn như muốn nghiền nát từng thớ thịt, từng dây thần kinh của hắn. Mỗi một lần va chạm là một lần Thomas khắc sâu dấu ấn sở hữu lên cơ thể đấng sinh thành.
"Nói đi..." Thomas cười thấp trong cổ họng, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm đang run rẩy, "Con quái vật do chính tay mẹ nuôi nấng... có làm mẹ thấy thỏa mãn không?"
Raphael run bắn lên từng hồi, hai tay vô lực cào cấu vào ga giường nhăn nhúm. Hắn muốn chửi rủa, muốn xé xác đứa con điên dại này ra làm trăm mảnh, nhưng những va chạm tàn bạo đang thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hắn. Giữa cơn đau đớn xé rách và sự khoái lạc biến thái đang dội lên từng hồi, hắn chỉ có thể rên xỉu trong uất nghẹn, để mặc cho con quái vật do chính mình tạo ra từng bước nuốt chửng lấy bản thân.
Thomas nghiến chặt răng, sự im lặng nghẹn ngào của Raphael cùng ánh mắt đờ đẫn rợp sương mờ kia như một mồi lửa châm nổ bùng toàn bộ bản năng thú tính trong gã. Gã không thúc dồn dập nữa, mà đột ngột rút hết ra ngoài, chỉ để lại quy đầu to bự, nóng hổi chà xát, day đi day lại ngay cửa lỗ dâm đang sưng đỏ, co bóp thèm thuồng.
"Ưm... ah..."
Sự hẫng hụt đột ngột khiến Raphael vô thức run lên, hai đùi dâm giật giật, lỗ nhỏ bên dưới dường như theo phản xạ tự nhiên mà rỉ ra thêm từng dòng dịch thủy ướt nhẹp, tham lam kẹp lấy thứ thô bự đang trêu ngươi bên ngoài.
"Mẹ nhìn xem..." Thomas cười gằn, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy một bên mông thịt căng tròn của Raphael, nhào nặn đến biến dạng rồi thô bạo vạch rộng hai bờ mông ra. "Cái lỗ nhỏ dâm đãng này của mẹ... nó đang mút lấy tôi, nó thèm khát tôi đến mức run rẩy rồi kìa. Mẹ nói tôi chó điên, nhưng bên dưới của mẹ lại ngoan ngoãn nuốt trọn cặc của con trai mình như thế này sao?"
"Câm... câm miệng... hức... ah!"
Chưa để Raphael dứt lời, Thomas đã dồn toàn bộ trọng lượng, từ từ nhưng vô cùng tàn nhẫn găm ngập lút cán vào sâu bên trong. Quy đầu to bự cọ xát qua từng nếp gấp thịt ấm nóng, quyện chặt lấy đống dịch nhờn nhầy nhụa, thẳng tay đâm mạnh vào đúng điểm nhạy cảm nhất nằm sâu thăm thẳm.
"AHHH! Đừng... chỗ đó... không được... ah!"
Raphael sướng đến mức da đầu tê dại, mắt trợn ngược, hai bàn tay ghim chặt vào ga giường rách rưới. Toàn thân hắn giật nảy lên từng hồi cuồng loạn, huyệt nhỏ bên dưới như phát điên mà siết nghiến lấy thanh thịt nóng rực, co bóp dồn dập như muốn vắt kiệt từng giọt tinh khí của đứa con trai.
Thomas bị mút đến suýt thì bắn ra ngay lập tức. Gã gầm lên một tiếng như dã thú, hai tay ghì chặt lấy hông Raphael, bắt đầu những cú dập điên dại và thô bạo nhất. Tiếng thịt da va chạm "chát chát" giòn giã vang lên nồng nặc cùng tiếng "sột xạt" ướt nhẹp của dâm thủy bị giã nát.
"Sướng không? Mẹ nói đi! Có sướng bằng chết không?!" Thomas gầm lên, mỗi câu nói là một cú thúc lút cán, giã liên tục vào điểm nhạy cảm khiến Raphael không thể thở nổi.
"Hức... ah... sướng... bớt... bớt lại... ah! Thằng điên này... tao... tao ra mất... ahhh!"
Raphael hoàn toàn mất đi chút kiêu hãnh cuối cùng. Hắn lắc đầu quằn quại, hai chân kẹp chặt lấy hông Thomas một cách vô thức, dâm thủy phun ra xối xả làm ướt đẫm cả chăn ga lẫn hai háng của gã. Cơn khoái lạc tột cùng đánh gục hoàn toàn lý trí của kẻ đấng sinh thành, biến hắn thành một sinh vật hoàn toàn bị khuất phục, chỉ biết oằn mình hứng chịu từng cú dập nảy lửa, điên cuồng từ chính đứa con trai súc vật của mình.
Cơn sướng tột cùng xé tan toàn bộ phòng tuyến cuối cùng của Raphael. Dâm thủy trào ra lênh lãng, kẹp chặt lấy thanh thịt thô bự đang cắm sâu trong cơ thể hắn. Nhưng Thomas đâu dễ dàng tha cho hắn như vậy. Ngay khoảnh khắc Raphael vừa chạm đỉnh khoái cảm và chuẩn bị buông thả toàn thân trong cơn tê dại,
Thomas lại bất ngờ siết chặt lấy gốc cặc, dừng khựng lại ngay đúng điểm gút nhạy cảm nhất.
"Ưm... ah... sao... sao lại dừng...?"
Raphael đê mê đờ đẫn, đôi mắt màu hoàng kim phủ đầy tầng sương dâm dục ướt đẫm. Hắn vô thức lắc hông, huyệt nhỏ bên dưới co bóp thèm thuồng, tham lam mút mát lấy quy đầu to rực đang nằm chễm chệ bên trong, hòng tìm kiếm thêm chút va chạm thiêu đốt.
Thomas nhìn bộ dạng thèm khát đến đáng thương của đấng sinh thành kiêu hãnh ngày nào, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà ác. Gã vơi bớt lực siết ở gốc, nhưng không giã thẳng mà bắt đầu dùng quy đầu xoay tròn, nghiền nát ngay trên điểm G đang sưng tấy của Raphael.
"Ahhh! Không... đừng xoay... hức... van xin mày... đâm vào đi... đâm chết tao đi mà... ah!"
Raphael quằn quại, hai đầu vú hồng hào đã sưng cứng lên vì bị không khí lạnh phả vào, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Sự ngứa ngáy từ tận sâu trong tủy xương khiến hắn mất hết lý trí, hai chân tự động quặp chặt lấy hông Thomas, chủ động vặn hông nuốt lấy từng inch thịt nóng rực của con trai mình.
"Mẹ tự mò tới xin tôi đấy nhé..."
Thomas gầm lên một tiếng khàn đục, gã lật ngược cơ thể Raphael lại, bắt hắn phải chống hai tay gục xuống nệm, chổng cao bờ mông thịt trắng nõn đã in hằn năm ngón tay đỏ lựng.
Chát!
Một cú tát nổ mông vang dội khiến thịt mông nảy lên tưng tưng, ngay lập tức theo sau đó là một cú thúc lút cán tàn bạo từ đằng sau.
Pốc! Sột xạt! Chát!
Nhịp dập đằng sau dồn dập và tàn bạo đến mức điên dại. Tiếng thịt da va chạm chan chát hòa lẫn tiếng dâm thủy bị giã nát bắn ra tung tóe. Thomas vừa dập liên hồi như một cỗ máy sinh học vừa đưa hai tay về phía trước, thô bạo bóp chặt lấy hai hạt mầm trước ngực Raphael mà kéo giật ra sau.
"Ah! Ah! Sướng quá... Thomas... cặc con to quá... đụ chết mẹ rồi... ahhh!"
Raphael hoàn toàn gục ngã, tiếng rên vắt kiệt sức lực vang vọng khắp gian phòng. Huyệt nhỏ bên dưới bị giã đến nở xòe, đỏ rực, liên tục co bóp nuốt trọn từng cú nhấp điên cuồng. Khoái cảm dâng trào như sóng thần đánh ập vào từng dây thần kinh.
Thomas ghim chặt hông Raphael, gã dập thêm hàng chục cú tàn khốc cuối cùng, quy đầu đâm nát điểm nhạy cảm sâu nhất. Trong tiếng gầm vang của con quái vật si tình, gã bắn thẳng từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu thăm thẳm bên trong tử cung giả của mẹ mình, lấp đầy và biến người tạo ra gã thành quyền sở hữu vĩnh viễn của riêng gã.
Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh trào dâng bắn ngập sâu vào bên trong, khiến bụng dưới của Raphael phồng nhẹ lên. Cảm giác ấm nóng, nồng nặc lấp đầy từng ngách thịt tàn tơi làm hắn sướng đến mức toàn thân co quắp, mắt trợn ngược, hai tay cào nát cả ga giường.
Dù đã bắn ngập bên trong, Thomas vẫn chưa chịu rút ra. Thanh thịt thô bự, nóng rực của gã vẫn cắm sâu lút cán, chèn ép ngay điểm nhạy cảm nhất, giật lên từng hồi theo nhịp mạch đập.
"Hức... ah... rút... rút ra... nhiều quá... tao bội thực mất... ah..." Raphael thở hổn hển, giọng nói khàn đặc không còn chút sức lực nào. Lỗ nhỏ bên dưới vì chứa quá nhiều tinh dịch và dâm thủy nên bắt đầu không giữ nổi, từng dòng chất lỏng trắng đục quyện lẫn dịch nhờn trào ra ngoài, chảy ròng ròng xuống hai bên đùi dâm đang run rẩy.
Thomas cúi xuống, ôm trọn lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi của Raphael từ phía sau. Gã áp lồng ngực vạm vỡ vào tấm lưng trần chi chít vết cắn, vục mặt vào tóc hắn hít một hơi thật sâu cái mùi hương pha trộn giữa sự thanh cao cũ kỹ và vị dâm dục nồng nặc lúc này.
"Rút ra sao? Mẹ nghĩ tôi sẽ buông tha cho mẹ dễ dàng thế à?" Thomas thì thì thầm, giọng nói khàn đục đầy thỏa mãn. Gã bất ngờ siết chặt eo Raphael, lại bắt đầu vặn hông, nhấp nhẹ quy đầu to bự vẫn còn đang cứng ngắc inside lỗ nhỏ đỏ rực, sưng tấy.
"Nào... ngẩng đầu lên nhìn xem..." Thomas một tay luồn về phía trước, bóp chặt lấy cằm Raphael gập ngược ra sau, tay kia vươn tới chiếc gương lớn đối diện giường.
Trong gương, hình ảnh người mẹ kiêu hãnh ngày nào giờ đây hoàn toàn tan vỡ: Đôi mắt màu hoàng kim đờ đẫn rợp sương mờ, khóe miệng rỉ máu cùng dòng nước bọt chưa kịp nuốt, hai háng mở rộng để mặc cho đứa con trai cắm sâu thanh cặc gân guốc vào tận đáy, bụng dưới gồ lên một mảng rõ rệt vì chứa đầy tinh khí của gã.
"Nhìn kỹ đi đấng sinh thành của tôi..." Thomas cười ghê rợn, cúi xuống liếm đi giọt nước mắt đang lăn trên má Raphael, "Mẹ nhìn xem bản thân mình đang dâm đẵng đến mức nào khi nuốt trọn tinh dịch của con trai mình. Mẹ nghĩ sau đêm nay... mẹ còn có thể thoát khỏi con quái vật này sao?"
Raphael nhìn chằm chằm vào bản ngã đồi trụy của mình trong gương, sự xấu hổ lẫn khoái cảm biến thái dội ngược về tâm trí. Hắn run lên cầm cập, lỗ nhỏ vô thức lại siết chặt lấy thứ đang nằm bên trong.
"Không... hức... không phải..."
"Ngoan nào..." Thomas gầm nhẹ một tiếng, ánh mắt cuồng loạn lại bùng lên khi cảm nhận được sự co bóp thèm thuồng của đối phương. Gã lại bắt đầu tăng tốc, những cú thúc thô bạo, tàn nhẫn lại một lần nữa tái diễn, cuốn cả hai vào vòng xoáy dục vọng không hồi kết.
Căn phòng ngập tràn tiếng va chạm thô bạo cùng tiếng thở dốc nồng nặc vị dục vọng. Thomas như một con thú hốt mồi không biết mệt mỏi, mỗi cú giã từ đằng sau đều nén chặt đống tinh dịch đặc quánh vào sâu hơn nữa, khiến bụng dưới của Raphael căng tròn lên thấy rõ.
"Ah! Ah... chậm... chậm lại... Thomas... nó... nó lấp đầy mất... ahhh!"
Raphael điên dại lắc đầu, hai tay chống trên mặt nệm chao đảo như sắp sụp đổ. Mỗi lần quy đầu to bự xục mạnh vào tận cùng đáy tử cung giả, đống tinh khí áp súc bên trong lại trào ngược ra ngoài, bắn thành từng tia nhỏ qua khe hở gân guốc, xối xả chảy xuống hai đùi trắng nõn đã đỏ lựng vì ma sát.
Thomas nhìn ngắm cảnh tượng đồi trụy ấy mà da đầu tê dại. Gã không chỉ muốn chiếm đoạt thân xác này, gã muốn nghiền nát chút tự trọng cuối cùng của người đấng sinh thành. Gã đột ngột luồn hai tay qua nách Raphael, nhấc bổng toàn bộ nửa thân trên của hắn lên, ép lưng hắn dán chặt vào lồng ngực vững chãi của mình trong khi phần dưới vẫn găm sâu không rời một inch.
"Mẹ cảm nhận được không? Tinh dịch của tôi đang lấp đầy mẹ đấy..." Thomas thì thầm, răng gã nghiến nhẹ vào vành tai run rẩy của Raphael, "Nói cho tôi nghe... mẹ là cái gì của tôi?"
Raphael bị treo lơ lửng, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết vào thanh thịt gân guốc đang cắm trong người. Sự xâm nhập quá sâu khiến hắn sướng đến mức trợn ngược mắt, lưỡi ngập ngừng thè ra bên ngoài, khóe miệng ướt nhẹp. Khoái cảm biến thái thiêu rụi hoàn toàn lý trí, hắn không thể nghĩ thêm được điều gì ngoài cơn sướng ê ả đang đánh gục từng dây thần kinh.
"Là... là tài sản... hức... là con điem của mày... ahhh!" Raphael vứt bỏ toàn bộ kiêu hãnh, tiếng rên rỉ nghẹn ngào hóa thành lời thú nhận nhục nhã. "Đụ chết tao đi... Thomas... cac con trai... làm tao sướng chết mất... ah!"
"Tốt lắm... mẹ ngoan lắm..."
Lời thừa nhận ấy như mồi lửa cuối cùng làm bùng nổ cơn điên của Thomas. Gã ôm chặt lấy eo Raphael, bắt đầu nhấp hông với tốc độ tàn bạo chưa từng có. Tiếng thịt da đập vào nhau chan chát nổ rộ liên hồi như mưa rơi trên mái tôn, tiếng dâm thủy và tinh dịch bị giã nát kêu "sột xạt" đến gai người.
Raphael bị giã đến mức cả người giật nảy lên từng hồi theo nhịp thúc, hai đùi dâm dang rộng hết cỡ, liên tục phun ra những dòng dịch thủy đục ngầu. Cơn khoái cảm liên tiếp dâng trào làm hắn chạm đỉnh lần thứ ba ngay trong tư thế treo lơ lửng, toàn thân co quắp lại, lỗ nhỏ siết chặt lấy thanh thịt của Thomas như muốn vắt kiệt.
Thomas gầm lên một tiếng xé cổ họng, gã dập thêm ba cú lút cán tàn khốc, cắm phập vào điểm sâu nhất rồi lại một lần nữa xả thẳng từng luồng tinh dịch nóng rực, dồn dập bắn ngập tràn vào sâu bên trong cơ thể đấng sinh thành.
Sự im lặng đè nặng lên căn phòng khi cơn điên cuồng vơi bớt, nhường chỗ cho thực trạng tàn nhẫn và trống rỗng.
Thomas từ từ rút lui, thả cơ thể kiệt sức của Raphael gục xuống đống ga giường nhăn nhúm, ướt đẫm. Tiếng thở dốc khàn đục của cả hai là âm thanh duy nhất còn sót lại trong không gian ngột ngạt. Raphael nằm xoài ra đó, đôi mắt màu hoàng kim từng đầy kiêu hãnh giờ đây dại đờ nhìn vào khoảng không vô định, làn da ngăm bánh mật in hằn những vết cắn đỏ lựng và bầm tím.
Thomas đứng dậy, vuốt lại mái tóc rũ rượi, ánh mắt gã nhìn xuống đấng sinh thành của mình vừa mang sự si mê cuồng loạn, vừa ngập tràn cảm giác chiếm hữu. Gã cúi người, nhặt chiếc áo khoác vứt dưới sàn rồi thong thả khoác lên người.
"Mẹ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ đi tìm lão già Thomas và Peter rồi giết chết hai người đó." Thomas thì thì thầm, giọng nói đã lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có nhưng vẫn xen lẫn sự đe dọa ẩn khuất. Gã tiến lại gần, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Raphael – một nụ hôn dịu dàng đến kỳ quặc so với sự tàn bạo vừa diễn ra. "Rồi sẽ không ai có thể xen vào giữa mẹ và tôi nữa."
"Dù mẹ có oán hận hay căm ghét tôi đến mức nào... thì từ nay về sau, từng hơi thở, từng vết sẹo trên cơ thể này đều đã thuộc về tôi rồi."
Raphael nghiến chặt răng, ngón tay run rẩy siết chặt lấy góc chăn. Hắn muốn cất tiếng chửi rủa, muốn giết chết kẻ đứng trước mặt, nhưng sự kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần khiến hắn không thể thốt ra nổi một lời trọn vẹn.
Thomas quay lưng bước về phía cửa. Ngay trước khi vặn tay nắm, gã khựng lại một chút, không ngoảnh đầu nhìn lại:
"Đừng tìm cách bỏ trốn. Mẹ biết rõ con quái vật do chính tay mình tạo ra có thể làm đến những gì mà, đúng không?"
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại Raphael một mình trong bóng tối cô quạnh, chìm đắm trong sự nhục nhã và vòng xoáy mâu thuẫn không lối thoát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co