Truyen3h.Co

allseongje; why

iv;

for_tlynh

vẻ bề ngoài của seongje so với lúc sáng lại hình như có chút khác biệt. hình như em có vẻ "giống nữ" hơn ban sáng. và chính em có chút hơi không nhận ra mình...

seongje quay trở lại xưởng sửa xe cũ của hội liên hiệp. em lúc này đã thay đồ khác chỉ có chiếc áo đen đỏ là vẫn giữ, em bước vào như bao lần em bước. và đhs em thấy na baekjin đang ngồi ở ghế trung tâm của xưởng. bước chân em khựng lại lúc này em đã ở trong xưởng rồi.

baekjin nghe tiếng động ngẩng đầu lên, hắn nhìn em, mắt mở to. có lẽ đây là lần đầu tiên em thấy hắn bất ngờ đến thế.

- cô là...?

câu nói bỏ lửng giữa chừng, người trước mắt quá quen mắt, quá quen thuộc cũng mang lại cảm giác quâ giống với seongje. dù không muốn tin nhưng không còn khả năng nào khác ngoài việc tin rằng đây chính là geum seongje..

- nếu tao nói tao là geum seongje mày có tin tao không?

chính là giọng điệu này thật sự là geum seongje của hắn. hắn đến gần nhìn em từ trên xuống dưới, nhìn như muốn đâm thủng người em. rồi hắn quay lại ngồi xuống sofa như chưa có gì xảy ra. hỏi:

- thế đây là bộ dạng gì của mày vậy?

seongje liếc mắt, đúng là chỉ có thể là na baekjin. quá bình tĩnh, quá lạnh lùng và ít để tâm. em đi đến ngồi ở sofa đối diện hắn.

- nói ra thì rất dài dòng. mày cứ coi như tao đang dính lời nguyền đi.

- vậy nụ hôn của hoàng tử có giúp mày giải lời nguyền không?

- à thôi tao đùa.

na baekjin chỉ nổi hứng trêu đùa vui vẻ tí nhưng seongje nhìn hắn như sinh vật lạ, nên thôi, đính chính tí. seongje miễn cưỡng gật đầu.

- được rồi, lần sau đừng đùa đáng sợ như vậy nữa. thế, mày tìm tao có gì à?

seongje hỏi baekjin vấn đề chính. hắn xoa xoa tay nói.

- mày hãy làm mọi cách để cái trường rávh nát đó vào hội liên hiệp đi. gấp lắm.

seongje cười khẩy, em nhìn thẳng vào hắn.

- tao đã nói tao sẽ rời đi một tgian mà? không còn con chó trung thành nào bên mày à?

tĩnh lặng...
sau khi seongje nói mọi thứ chìm vào một im lặng chết chóc như nghe đc cả tiếng kim rơi. baekjin không nói gì, hắn đứng dậy rời đi. trước khi rời đi hắn nói:

- cảm ơn cái lời nguyền đó đi. tao không đánh con gái.

go hyuntak không ngủ được. tiếng mưa đập vào cửa sổ tạo ra âm thanh lộp bộp. có lẽ là thoải mái với một số người để ngủ nhưng với hyuntak thì không. cậu không thể chợp mắt, đồng hồ đã điểm hơn 11 giờ, ngoài trời cơn mưa nặng hạt chưa từng dứt. cậu thở hắt, cầm lấy chiếc ô màu đen ở cửa bước ra ngoài. hyuntak lang thang vô định, xung quanh chỉ có vài chiếc xe ô tô chạy đi đón khách, cũng có một số người giờ mới tan làm đang đứng bên hiên trú mưa. hyuntak vô thức bước vào những con đường quanh co, ngoằn ngoèo, nơi mà những kẻ không ra gì thường tụ tập. rồi cậu thấy một người, một cô gái, đang hút thuốc ở cuối góc phố chật hẹp. nhìn người đó rất quen mắt. có lẽ là geum seongje . cậu vô thức nghĩ đến người đó. nhưng trước mắt thật sự chỉ là một cô gái, đang hút thuốc mà thôi.

bỗng cô ấy di chuyển, dường như đang bước về phía cậu. cậu giật mình vô thức trốn đi, đứng ở góc khuất quan sát cô gái ấy. và cậu thấy điếu thuốc trên tay cô đang hút cũng bị vứt đi từ bao giờ.

seongje cũng vô thức bước đi, một hồi em dừng lại, đứng dưới mưa, hút thuốc. đầu óc em trống rỗng, vô định, như một con cá cô độc đang lạc lối giữa đại dương rộng lớn, không ai quan tâm, không ai đoái hoài cũng chẳng ai lắng nghe, hay thấu hiểu. bỗng trong màn mưa em nghe thấy tiếng kêu khẽ của một loài động vật nhỏ bé.

meo...meo

em bước đến nơi phát ra tiếng kêu. em thấy một chú mèo nhỏ, với bộ lông như màu nắng ướt nhẹp dưới màn mưa. em nhìn nó, ngồi xuống xoa đầu chú mèo.

- hình như cũng chẳng ai cần mày.

seongje nhìn vào mắt nó. ánh mắt của nó đầy hi vọng, có lẽ hi vọng rằng em sẽ nhận nuôi nó. nhưng bản thân em còn chưa lo được, thêm một mèo sao mà nổi. em nhìn nó thêm một lúc, rồi để lại chiếc ô của mình, quay lưng lại trở về nhà.

hyuntak nhìn theo bóng lưng gầy của người kia rời đi. bóng lưng ấy vừa lạc lõng, vừa cô đơn nhưng lại có gì đó kiêu ngạo khó tả. mãi sau khi người kia hoàn toàn khuất bóng cậu mới đi đến bên chú mèo vừa được cô gái ấy để lại chiếc ô, bế nó lên, cầm luôn cả chiếc ô ấy. hyuntak không thích động vật, nhưng đây có lẽ chính là ngoại lệ.

hơi bí ý tưởng, viết cũng tệ nhưng mấy con vợ thông cảm hộ anh tí nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co