Chương 1
Rầm rập. Tiếng bass từ hệ thống loa công suất lớn của Babylon dội thẳng vào lồng ngực, mạnh mẽ và dồn dập như nhịp tim của những kẻ đang lao đầu vào tội lỗi. Giữa lòng Tokyo hoa lệ, nơi ánh đèn neon chưa từng tắt, Babylon không chỉ đơn thuần là một hộp đêm thượng lưu dành cho giới siêu giàu. Nó là một vương quốc bất khả xâm phạm, một vùng đất phi pháp được bảo hộ bởi cái tên quyền lực nhất giới hành pháp lẫn hắc đạo: Sano Manjiro - vị "Hoàng đế" đứng sau liên minh tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản.
Hôm nay là một đêm đặc biệt. Mật báo từ nội bộ cảnh sát chìm cho biết, thủ lĩnh của các băng đảng sừng sỏ nhất - từ Hắc Long, Thiên Trúc, Lục Ba Đơn Đại cho đến Phạm - đều tụ họp về đây. Một giao dịch ngầm xuyên quốc gia trị giá hàng tỷ Yên sắp sửa diễn ra dưới lớp vỏ bọc của một bữa tiệc rượu xa hoa.
Bên trong phòng thay đồ VIP dành cho vũ công, không gian ngập tràn mùi phấn hoa và nước xịt tóc đắt tiền. Hanagaki Takemichi đứng lặng người trước tấm gương lớn đặt chính diện căn phòng. Cô khẽ liếm nhẹ bờ môi vừa được tô một lớp son đỏ thẫm như màu máu, nhìn ngắm kẻ xa lạ trong gương.
Bộ cảnh phục nghiêm nghị, cứng nhắc thường ngày đã biến mất. Thay vào đó là một chiếc váy lụa hai dây cúp ngực màu đỏ rực rỡ, đường cắt táo bạo xẻ tà cao đến tận hông, phô diễn trọn vẹn đôi chân thon dài và làn da trắng ngần như sữa dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Mái tóc đen vốn được búi gọn nay được uốn sóng hoang dại, buông lơi trên bờ vai trần gầy mỏng manh nhưng đầy vẻ khiêu khích.
"Nghe rõ không, Hanagaki? Mục tiêu đầu tiên là Shiba Taiju của Hắc Long. Hãy cẩn thận, gã là một con quái vật bạo lực đúng nghĩa," tiếng của đồng đội khè khè qua chiếc tai nghe siêu nhỏ giấu tinh vi trong chiếc hoa tai ngọc trai của cô.
"Rõ," Takemichi thì thầm, chất giọng khàn nhẹ đầy quyến rũ khác hẳn ngày thường.
Cô đưa tay ngắt kết nối thiết bị để đảm bảo an toàn, khẽ nhắm mắt để điều chỉnh lại nhịp thở. Khi mở mắt ra, ánh nhìn chính trực của một nữ cảnh sát đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nụ cười lả lơi, đưa tình của một "gái hư" chính hiệu. Takemichi dùng đôi tay thon dài đẩy cánh cửa phòng, bước chân thẳng vào vùng ánh sáng mờ ảo, nơi ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền xen lẫn khói thuốc nồng đậm của sảnh chính.
Tại khu vực VIP 1, không khí vương giả nhưng đầy áp lực khiến những kẻ xung quanh không dám thở mạnh. Shiba Taiju - gã khổng lồ chi phối cả một chuỗi khách sạn, sòng bạc lớn nhỏ và đồng thời là Tổng trưởng Hắc Long - đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa bằng da cá sấu thượng hạng.
Chiếc áo sơ mi lụa đen của gã phanh ngực gần như hoàn toàn, để lộ vòm ngực vạm vỡ, chằng chịt những hình xăm cổ quái chạy dài xuống cơ bụng cứng như đá. Gã vừa nhấp rượu, vừa say sưa bàn bạc với đám đàn em thân tín về chuyến hàng lậu sắp cập cảng Yokohama.
"Ách! Xin lỗi..."
Một tiếng thốt lên khe khẽ, ngọt ngào và mềm mại như rót mật vào tai.
Do đôi bốt gót nhọn quá cao, Takemichi giả vờ loạng choạng bước hụt. Cả cơ thể mềm mại, tràn ngập hương thơm ngào ngạt của cô đổ nhào thẳng vào lồng ngực to bản của Taiju. Ly rượu vang đỏ trên tay cô lật úp, chất lỏng màu đỏ sẫm đổ tràn, chảy dọc từ cơ ngực vạm vỡ xuống những múi bụng săn chắc, nóng rực của gã.
Không gian xung quanh lập tức đông cứng lại. Tiếng nhạc như xa dần, đám đàn em của Taiju nín thở, mặt cắt không còn một giọt máu. Ai ở Tokyo này cũng biết bản tính tàn bạo của Taiju, họ đều nghĩ cô gái tội nghiệp này sẽ bị gã bẻ cổ ngay lập tức.
Nhưng phản ứng của gã đàn ông lại nằm ngoài dự đoán.
Taiju thô bạo tóm chặt lấy chiếc eo thon gọn của Takemichi bằng bàn tay to bản, thô ráp đầy vết chai sạn. Lực siết mạnh mẽ và đầy tính chiếm đoạt đến mức Takemichi phải khẽ rên lên một tiếng run rẩy, đôi mày thanh tú nhíu lại vì đau. Gã dễ dàng nhấc bổng cô lên bằng một tay, đặt cô ngồi ngay ngắn trên chiếc bàn kính VIP, ép cô phải đối diện trực tiếp với ánh mắt rực lửa, đầy dã tính của mình.
"Gan lớn lắm, con mèo nhỏ," giọng Taiju trầm đục, phả ra hơi rượu nóng hổi vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. "Làm bẩn áo của tao, em định đền thế nào đây? Hửm?"
Takemichi không hề hoảng sợ, vai diễn này cô đã tập luyện hàng trăm lần. Ánh mắt cô long lanh nước như một con nai tơ bị sập bẫy, đôi môi mọng khẽ mở, thở dốc đầy kích thích. Cô vớ lấy chiếc khăn lụa đặt trên bàn, chủ động ghé sát người vào gã. Khoảng cách gần đến mức bộ ngực căng đầy bọc trong lớp lụa đỏ của cô cọ xát nhẹ nhàng vào khuôn ngực trần của gã theo từng nhịp thở.
Cô dùng khăn, chầm chậm, từ tốn lau đi những giọt rượu vang trên da thịt Taiju, ngón tay thon dài cố tình lướt qua những điểm nhạy cảm trên bờ ngực vững chãi.
"Em... em lau cho ngài là được chứ gì?" Giọng cô có chút run rẩy sợ hãi đầy kịch tính, nhưng ánh mắt lơi lả, sâu thẳm lại như một chiếc đầm lầy muốn nuốt chửng gã.
Sự táo bạo ẩn sau vẻ non nớt và cơ thể nóng bỏng của "gái hư" trước mặt khiến hầu họng Taiju khô khốc. Gã gầm gừ một tiếng thấp thỏi trong cổ họng, bàn tay hộ pháp luồn vào sau gáy cô, thô bạo kéo mạnh cô vào một nụ hôn sâu đến ngột ngạt.
Đầu lưỡi gã càn quét, chiếm đoạt hơi thở của cô một cách điên cuồng và chiếm hữu. Takemichi khéo léo vòng tay ôm lấy cổ gã, nhiệt tình đáp trả không chút rụt rè. Cơ thể mềm mại của cô uốn éo, chủ động cọ xát vào người gã để tăng thêm sự kích thích, khiến ngọn lửa dục vọng trong lòng gã tổng trưởng bùng cháy dữ dội.
Trong lúc Taiju đang hoàn toàn chìm đắm trong hương vị ngọt ngào và sự hoang dại của nụ hôn, những ngón tay mảnh mai, linh hoạt của Takemichi đã âm thầm luồn vào chiếc áo vest gã vắt ở thành ghế bên cạnh. Với kỹ năng của một cảnh sát chìm xuất sắc, chiếc USB chứa danh sách mật bến cảng giao dịch đã nằm gọn trong kẽ ngón tay cô, biến mất vào trong chiếc bóp nhỏ giấu sau đùi chỉ trong một tích tắc.
Rời khỏi khu vực của Taiju với hơi thở đứt quãng và bờ môi hơi sưng đỏ, Takemichi nhanh chóng tiến về phía hành lang tối dẫn đến khu phòng bao VIP kín đáo hơn để cất giấu vật chứng. Nhưng khi cô chưa kịp đi hết đoạn đường, hai bóng đen cao lớn đã nhanh chóng ập đến từ góc khuất, chặn đứng lối đi duy nhất.
"Xem chúng ta bắt được ai này, Rindou? Một con cáo nhỏ đi lạc."
Haitani Ran - gã tổng giám đốc tài ba, lịch lãm của tập đoàn tài chính Roppongi, đồng thời là kẻ đứng đầu băng Lục Ba Đơn Đại - mỉm cười tà mị. Gã tiến lại gần, dùng những lọn tóc tết dài độc đáo của mình lướt nhẹ trên chiếc cổ cao trắng ngần của Takemichi, mang lại cảm giác ngứa ngáy đầy kích thích.
Ngay phía sau cô, Haitani Rindo cũng áp sát cơ thể gầy nhưng săn chắc, đầy những khối cơ ẩn hiện vào lưng cô. Hơi thở nóng rực của gã phả thẳng vào gáy làm Takemichi rùng mình một cái kịch liệt.
"Hai anh... muốn gì ở em?" Takemichi cụp mi mắt, giả vờ yếu thế. Tấm lưng trần của cô tựa sát vào ngực Rindou, cảm nhận được nhịp tim đập nhanh của gã, trong khi đôi mắt ngước lên nhìn Ran đầy mời gọi.
"Muốn em," Rindou thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, đầy dục niệm.
Bàn tay gã luồn từ phía sau, siết chặt lấy vòng eo con kiến của cô, kéo mạnh cơ thể cô ra sau khiến vòng ba tròn trịa bọc trong lớp váy đỏ ép chặt vào vùng hạ bộ đang dần nóng lên của gã.
"Lúc nãy em ở với gã bạo chúa kia nhiệt tình lắm mà? Bọn tôi không đủ làm em thỏa mãn sao, cô bé?"
Ran tiến lên thêm một bước, hoàn toàn ép sát Takemichi vào bức tường lạnh giá. Một tay gã thô bạo bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô nâng lên, tay còn lại lướt dọc theo đường xẻ cao miên man của chiếc váy đỏ, mơn trớn làn da đùi mịn màng, ấm áp của nữ cảnh sát.
Sự kích thích dữ dội từ cả hai phía trước sau khiến toàn thân Takemichi nóng bừng như lên cơn sốt. Bản năng của một người cảnh sát bảo cô phải tìm cách thoát ra, nhưng lý trí và nhiệm vụ bắt cô phải dấn sâu hơn vào cái bẫy này để lấy được thứ mình cần.
Cô khẽ cười thành tiếng, thanh âm lả lơi, quyến rũ đến xương tủy. Takemichi chủ động nhón chân, vòng cả hai tay qua cổ Ran và kéo gã vào một nụ hôn nồng cháy, chủ động dâng hiến bờ môi mọng. Cùng lúc đó, phần thân dưới của cô khẽ chuyển động, gót giày cao gót nhọn hoắt cọ xát đầy ẩn ý vào chân của Rindou phía sau, như một lời khiêu khích ngầm.
"Ưm..." Ran rên rỉ một tiếng thỏa mãn trong cổ họng khi nhận được sự đáp trả hoang dại vượt mong đợi từ cô. Gã điên cuồng mút mát bờ môi cô, mút cạn mật ngọt từ khoang miệng ấy.
Trong khi đó, Rindou ở phía sau không thể chịu nổi sự khiêu khích tột cùng này. Gã cúi thấp đầu, cắn mạnh vào bả vai trần gầy mỏng manh của cô, để lại một dấu hằn đỏ thẫm đầy ám muội và đau đớn.
Cả hành lang vắng lặng nay ngập tràn tiếng thở dốc dồn dập, tiếng rên rỉ và tiếng da thịt cọ xát đầy nhục dục. Hai anh em nhà Haitani - những kẻ cáo già trên thương trường lẫn thế giới ngầm - hoàn toàn mất đi sự cảnh giác thường ngày. Tâm trí họ đã bị thiêu rụi bởi ham muốn chiếm hữu cô gái nóng bỏng trong chiếc váy đỏ này.
Khi Ran luyến tiếc buông môi cô ra để lấy hơi, đôi mắt gã đã đờ đẫn vì thỏa mãn và say mê. Gã hoàn toàn không hề hay biết rằng, trong quá trình ôm ấp cuồng nhiệt, chiếc lắc tay bằng bạch kim quý giá - thứ có khắc mật mã két sắt điện tử chứa toàn bộ tài liệu phạm pháp của băng Lục Ba Đơn Đại - đã bị những ngón tay ma thuật của nữ cảnh sát chìm tháo ra từ lúc nào.
Takemichi khéo léo lách người ra khỏi vòng vây của hai anh em, đưa tay vuốt lại mái tóc xoăn dài đã rối bời, nở một nụ cười đầy bí ẩn và kiêu kỳ: "Hẹn gặp lại sau nhé, hai thiếu gia."
Cô quay lưng bước đi, tà váy đỏ lay động như một đóa hồng rực rỡ giữa đêm tối. Cô để lại hai gã đàn ông đứng chôn chân trong hành lang, hơi thở vẫn còn hỗn loạn và ánh mắt dính chặt vào bóng lưng đỏ rực đầy mê hoặc của cô.
Cho đến lúc này, kế hoạch hoàn hảo, thân phận của cô vẫn hoàn toàn được giữ kín trong bóng tối. Nhưng Takemichi không thể ngờ rằng, ở tầng cao nhất của Babylon - nơi phòng điều hành tuyệt mật, một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo như hố đen vũ trụ của Sano Manjiro đang nhìn chằm chằm vào từng nhất cử nhất động của cô qua màn hình camera giám sát độ nét cao...
Trò chơi săn mồi của Babylon, giờ mới thực sự bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co