Truyen3h.Co

Ám Ảnh

Chương 1

yichenhanhu

Tôi có một thói quen xấu: tôi thích đếm những nhịp thở không phải của mình.
​Đêm nay, căn phòng nồng nặc mùi của những lời nói dối đã cũ. Vợ tôi nằm bên cạnh, lưng quay về phía tôi. Tiếng thở của cô ấy đều đặn, nhưng cứ sau mỗi mười nhịp, tôi lại nghe thấy một tiếng "khục" nhẹ, như thể có một con bọ cánh cứng đang cố bò ngược từ phổi lên thực quản của cô ấy.
Tôi biết đó là gì. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.
​Tôi ngồi dậy, căn phòng vặn vẹo trong bóng tối. Những bức ảnh cưới treo trên tường dường như đang chảy xuống. Trong ảnh, mặt vợ tôi mờ đi, chỉ còn lại nụ cười hở lợi đỏ lòm như một vết cắt ngang mặt giấy. Tôi tiến lại gần, đưa ngón tay chạm vào tấm kính. Nó không lạnh. Nó ấm và mềm như da người.
​"Em tỉnh rồi đúng không?" Tôi thì thầm.
​Cái bóng trên giường không trả lời. Tôi cầm lấy cây kéo trên bàn trang điểm. Tôi không muốn làm hại cô ấy. Tôi chỉ muốn kiểm tra. Tôi luôn ám ảnh rằng gia đình mình đã bị thay thế bởi những hình nộm bằng sáp từ lâu rồi.
​Tôi lật chăn ra.
​Dưới lớp chăn không phải là vợ tôi. Đó là một khối thịt được khâu lại từ những mảnh quần áo cũ của mẹ tôi, nhồi đầy những sợi tóc mà tôi đã âm thầm thu thập dưới cống phòng tắm suốt ba năm qua. Nó có mùi của sự thối rữa trộn lẫn với nước hoa rẻ tiền.
​"Chào anh yêu," khối thịt đó phát ra tiếng nói. Không phải bằng miệng, mà bằng những nếp gấp trên bề mặt da thịt nhầy nhụa của nó.
​Tôi bắt đầu cười. Tiếng cười của tôi nghe như tiếng kính vỡ trong một nhà tang lễ. Tôi không sợ hãi. Tôi thấy phấn khích. Đây là trò chơi mà "Tôi" đã tự bày ra cho chính mình. Mỗi ngày, tôi sẽ giết một phần ký ức về gia đình mình và thay thế nó bằng một thứ gì đó kinh tởm hơn, chỉ để xem giới hạn của sự chịu đựng trong bộ não này nằm ở đâu.
​Tôi đi vào phòng của con trai. Thằng bé đang ngồi trên giường, quay lưng lại phía cửa.
"Bố ơi, con thấy chúng nó rồi," nó nói, giọng phẳng lặng như mặt nước hồ chết.
"Con thấy ai?"
"Những người mà bố đã giấu dưới sàn nhà. Họ đang đòi ăn."
​Tôi nhìn xuống chân mình. Những tấm ván sàn bắt đầu rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen, đặc quánh như nhựa đường. Từ những kẽ hở, những ngón tay gầy guộc, trắng ởn thò lên, mơn trớn đôi chân trần của tôi. Chúng không tấn công. Chúng vuốt ve như thể tôi là vị chúa tể của nỗi đau này.
​Tôi quỳ xuống, áp mặt vào mặt sàn lạnh lẽo, hít hà cái mùi của sự mục nát.
"Ăn đi," tôi thì thầm với cái sàn nhà. "Ăn hết những gì còn sót lại của sự tử tế trong tao đi."
​Bất chợt, ánh đèn pin từ bên ngoài cửa sổ quét qua phòng. Tiếng còi cảnh sát hú vang từ xa. Trò chơi "Gia đình hạnh phúc" đã kết thúc? Hay đây chỉ là một màn ảo thuật khác của tâm trí?
​Tôi nhìn vào gương. Trong gương không có tôi. Chỉ có một căn phòng trống rỗng với một chiếc ghế điện đang bốc khói. Và trên chiếc ghế đó, một hình nhân giống hệt tôi đang mỉm cười, tay cầm một lá bài có hình trái tim bị đâm xuyên bởi một chiếc đinh rỉ.
​Tôi đưa tay lên cổ họng mình. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cựa quậy. Một cuộn dây thừng? Hay là bàn tay của cha tôi đang bóp nghẹt từ bên trong?
​Tôi nuốt mạnh một cái. Vị máu tanh nồng lấp đầy khoang miệng.
​"Ngày thứ nhất của sự trừng phạt. Đừng cố gắng tỉnh lại, vì sự thật còn đáng sợ hơn cả cơn điên này."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co