vii
Hiếu ngồi đó, trong căn phòng đầy bạn bè, nhưng tâm trí hắn lại quay cuồng với những suy nghĩ về An. Hắn biết hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cảm giác mà An mang lại khiến hắn không thể quay đầu lại.
Ngày hôm sau, hắn quyết định không để mọi thứ cứ thế trôi qua nữa. Dù biết sẽ có rất nhiều khó khăn, nhưng hắn không thể để An ra đi mà không làm gì. Hắn phải làm gì đó để chứng minh cho cậu thấy rằng hắn thực sự quan tâm và muốn ở bên cạnh cậu, bất chấp mọi rào cản.
Tối đó, sau khi làm việc xong, Hiếu lại tìm đến quán nhỏ của An. Khi vào quán, hắn chỉ muốn gặp cậu, nói một vài lời, dù không chắc sẽ làm được gì lớn lao. Hắn bước vào, cảm giác như thể đã quen với không gian này, với không khí ấm cúng và thân thuộc.
An đang đứng sau quầy, bận rộn với những món đồ, không hề nhận thấy sự có mặt của Hiếu. Hắn đứng lặng lẽ một lúc, quan sát cậu. Dù cậu không thể nghe, nhưng ánh mắt và những cử chỉ của An luôn khiến hắn cảm thấy một sự kết nối đặc biệt.
Cuối cùng, Hiếu quyết định bước lại gần. Hắn không muốn chờ đợi lâu nữa. Khi An ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hiếu, đôi mắt cậu hơi ngạc nhiên, nhưng không có sự e dè hay tránh né. Cậu chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
"Chào An,"
Hiếu nói, nhưng ngay lập tức nhận ra cậu không thể nghe được. Hắn mỉm cười ngượng ngùng, rồi lấy điện thoại ra.
Trên màn hình, hắn nhanh chóng gõ một tin nhắn:
"Tôi muốn nói chuyện với em. Có thể không?"
An nhìn màn hình, rồi nhìn Hiếu một lúc lâu, không nói gì. Tuy nhiên, cậu gật đầu nhẹ. Điều này khiến Hiếu cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Hắn dẫn cậu ra ngoài, nơi không có nhiều khách. Khi đã ngồi xuống ghế, Hiếu quyết định không sử dụng điện thoại nữa. Hắn muốn thử một lần nữa, thử nói chuyện với An theo cách mà hắn đã tập luyện trong suốt thời gian qua.
Hiếu bắt đầu đưa tay lên, sử dụng ngôn ngữ ký hiệu mà hắn đã học. Cậu ấy có thể không nghe, nhưng ít nhất hắn có thể giao tiếp bằng cách này.
An nhìn vào những cử chỉ của Hiếu, đôi mắt cậu dần sáng lên khi nhận ra những gì hắn đang cố gắng truyền tải.
"An, tôi không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Tôi biết em không muốn ai bước vào thế giới của mình, nhưng tôi… tôi muốn làm bạn với em,"
Hiếu dùng tay ký hiệu từng chữ một, chậm rãi để cậu hiểu.
Hiếu vẫn ngồi đó, ánh mắt không rời khỏi gương mặt của An, tay hắn chậm rãi chuyển động theo từng ký hiệu, cố gắng truyền đạt những điều thật lòng nhất:
"Tôi sẽ cố gắng để bước vào thế giới của em… nhưng không chỉ là một người bạn."
An sững lại. Cậu đã từng nghĩ hắn chỉ là nhất thời thương hại, hoặc đơn giản là một chút cảm mến qua đường. Nhưng giờ đây, từng ký hiệu, từng ánh mắt, từng lời hắn truyền đạt lại như một cú chạm thật sâu vào trái tim mà cậu luôn cố giữ kín. Cậu không nghĩ đến chuyện yêu đương, càng không nghĩ một người như hắn lại đặt mình vào tâm trí và trái tim như thế.
Cậu cúi đầu, đôi tay vô thức siết lại. Những năm tháng sống trong thế giới không âm thanh đã khiến cậu quen với cảm giác bị đứng ngoài mọi mối quan hệ. Cậu chưa từng nghĩ sẽ có ai thật sự muốn hiểu mình, bước vào nơi chỉ có cử chỉ và ánh mắt mới là thứ ngôn ngữ.
Nhưng hắn lại ở đây. Hiếu ngồi trước mặt cậu, kiên nhẫn, dịu dàng, không vội vàng, không buộc ép.
An lấy điện thoại ra, gõ vài dòng nhưng rồi lại xóa. Cậu không biết phải phản hồi thế nào. Tim cậu đập nhanh, đầu óc quay cuồng với một loạt cảm xúc chưa từng xuất hiện rõ ràng đến vậy. Sau một hồi im lặng, cậu mới chậm rãi viết:
"Cậu biết không… thế giới của tôi rất yên tĩnh, nhưng cũng rất cô đơn. Tôi sợ ai đó bước vào rồi rời đi vì không chịu nổi sự im lặng ấy."
Hiếu đọc xong, ánh mắt không hề dao động. Hắn lắc đầu, rồi lại ký hiệu, chậm rãi từng chữ một:
"Tôi không sợ. Tôi không muốn rời đi. Tôi muốn được ở bên em, ngay cả khi không thể nghe thấy tiếng cười của em, miễn là có thể thấy được nụ cười ấy mỗi ngày."
An bối rối, nhưng nơi khóe mắt lại có thứ gì đó nhòe đi. Cậu vội quay mặt đi, không muốn hắn thấy được cảm xúc của mình đang trào ra. Nhưng Hiếu vẫn lặng lẽ nhìn, không nói, cũng không thúc ép.
Một lúc sau, An đặt tay lên tim mình, khẽ ký hiệu:
"Tôi không dám hứa điều gì, nhưng… nếu anh không bỏ cuộc, tôi sẽ thử tin."
Hiếu mỉm cười, trái tim như được giải thoát sau những ngày dài mang nặng hy vọng. Hắn gật đầu, không giấu được hạnh phúc đang ánh lên trong mắt.
"Tôi không cần em hứa. Tôi chỉ cần em đồng ý cho tôi ở cạnh em ,từng chút một."
Và thế là họ ngồi đó, hai con người thuộc về hai thế giới tưởng chừng đối lập, nhưng đã tìm thấy nhau ở nơi không cần âm thanh để lắng nghe, chỉ cần trái tim đủ chân thành để thấu hiểu.
Tối hôm đó, sau khi Hiếu rời khỏi quán, An vẫn đứng lại thật lâu ở phía sau quầy. Cậu chạm nhẹ lên màn hình chiếc điện thoại – nơi vẫn còn lưu lại dòng ký hiệu của Hiếu: "Tôi không cần em hứa. Tôi chỉ cần em đồng ý cho tôi ở cạnh em, từng chút một."
Câu chữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu. Không ồn ào, không áp đặt, nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim như làn nước thấm dần qua đất khô.
Những ngày sau đó, Hiếu không vội vã đến tìm An mỗi ngày như trước. Hắn giữ đúng lời: từng chút một. Tin nhắn mỗi tối hỏi han, những clip ngắn hắn tự quay lại khi học ngôn ngữ ký hiệu, cả những lời lẽ vụng về được dịch qua từng động tác tay – tất cả đều chạm tới An một cách dịu dàng nhất.
Còn An… Cậu dần cởi mở. Không còn cố tình tránh mặt khi thấy hắn nữa. Những lúc rảnh, cậu bắt đầu phản hồi tin nhắn của Hiếu bằng vài dòng chữ hoặc đôi ba emoji cười nhẹ. Dù không nói, nhưng cậu đã bắt đầu chờ tin nhắn từ hắn mỗi ngày.
Một hôm, khi tan ca, An mở cửa quán thì bất ngờ thấy một hộp quà nhỏ được đặt gọn gàng trên bàn trước cửa. Bên trên là một mảnh giấy với dòng chữ viết tay:
"Tặng em – người đã khiến tôi muốn học một ngôn ngữ mới chỉ để có thể ở bên."
An mở hộp ra – bên trong là một chiếc vòng tay đơn giản, nhưng mặt dây là ký hiệu "A" được khắc rất khéo. Không đắt tiền, nhưng đủ tinh tế để khiến tim cậu lỡ một nhịp. Cậu không nhắn lại gì, nhưng cậu đeo vòng vào tay.
Chiều hôm đó, khi Hiếu đi ngang qua quán như thường lệ, hắn thoáng thấy An từ trong kính, đang lau quầy. Tay trái cậu khẽ vươn ra lấy khăn, và chiếc vòng tay ánh lên trong nắng chiều. Hắn sững lại một chút, rồi mỉm cười.
Hiếu không bước vào. Hắn chỉ đứng ngoài, giơ tay vẫy nhẹ, không cần lời nói. An ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ấy. Cậu cũng vẫy lại, chỉ là một động tác nhỏ, nhưng đủ khiến lòng cả hai ấm lên như nắng tháng tư.
Họ chưa là gì cả. Nhưng họ đang dần bước vào cuộc đời nhau.
Từng bước. Từng nhịp thở. Không vội vã. Không ồn ào.
Chỉ cần có nhau – là đủ.
Dưới ánh đèn vàng ấm của quán nhỏ, An ngồi sau quầy, lặng lẽ vuốt nhẹ mặt bàn như một thói quen. Trên cổ tay cậu, chiếc vòng Hiếu tặng vẫn lấp lánh dưới ánh đèn. Một kỷ niệm bé xíu, nhưng mang lại nhiều cảm xúc không tên.
Cánh cửa mở ra. An ngẩng đầu và thấy Hiếu bước vào. Hắn không cần nói gì cả, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt quen thuộc – ánh mắt từng khiến cậu xao động.
Lần này, cậu không né tránh. Cậu bước ra khỏi quầy, đứng đối diện với Hiếu.
Hiếu như định rút điện thoại ra như mọi lần, nhưng ngay lập tức dừng lại khi An đưa tay lên trước mặt hắn.
Và rồi, bằng một chuyển động thuần thục, nhẹ nhàng, An bắt đầu sử dụng ngôn ngữ ký hiệu.
“Xin chào, Hiếu.”
Câu nói ấy không thành tiếng, nhưng từng cử chỉ của cậu rõ ràng, vững vàng – như thể cậu đã muốn làm điều này từ lâu.
Hiếu sững lại, mắt hắn hơi mở to. Dù biết An là người khiếm thính, dù hiểu rõ cậu vốn sử dụng ngôn ngữ ký hiệu trong cuộc sống hằng ngày… nhưng đây là lần đầu tiên cậu chủ động dùng nó với hắn – là lần đầu tiên An thật sự mở lòng.
Hắn chậm rãi giơ tay đáp lại, không còn lóng ngóng như trước:
“anh rất vui khi em làm vậy.”
An khẽ cười, nụ cười dịu dàng như nắng đầu ngày. Cậu tiếp tục ký hiệu:
“Em muốn hiểu anh hơn. Và cũng muốn anh hiểu em nữa.”
Lồng ngực Hiếu căng lên, một cảm xúc nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn đã chờ khoảnh khắc này – không phải vì cậu nói được bao nhiêu, mà vì cuối cùng… An đã để hắn bước vào thế giới của cậu, không còn giữ một khoảng cách mơ hồ nữa.
Hiếu nhìn An thật lâu rồi đáp lại bằng ký hiệu, đôi tay hắn run nhẹ nhưng ánh mắt thì chắc chắn:
“Anh sẽ cố gắng để bước vào thế giới của em – nhưng không chỉ là một người bạn.”
An thoáng bất ngờ. Cậu không đáp lại ngay. Nhưng thay vì từ chối, cậu bước đến gần, đặt một tay lên trái tim mình – rồi ký hiệu một chữ duy nhất:
“Cảm ơn.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co