9
Sephiroth ở văn phòng, như thường lệ, bị xích vào bàn làm việc.
Anh vừa phê duyệt xong một đống báo cáo từ Bộ Y tế và đã ủy quyền cho một vài đề xuất thành lập các phòng khám nông thôn ở vùng viễn đông của lục địa. Các đề xuất rất cụ thể, chuyên sâu và được nghiên cứu kỹ lưỡng, có nghĩa là nó chiếm quá nhiều thời gian. Sephirotb đóng các thư mục lại với một chút hài lòng, và ném chúng vào góc bàn, nơi đặt hộp thư đi.
Sephiroth duỗi tay ra, xem thời gian. Quá gần với giờ ăn trưa để cố gắng duyệt bất cứ báo cáo nào, vì vậy anh miễn cưỡng đưa mắt qua đống giấy dày ở góc dưới bên trái của bàn nơi Cill đã bỏ nó sáng nay. 'Chứng nhận giải thưởng cho cuộc thi học thuật quốc gia cần phải được hoàn thành vào ngày hôm nay,' cô nói.
Sephirotb hoàn toàn ghét ký các chứng chỉ này. Đó là một sự lãng phí thời gian vô nghĩa, bởi vì mỗi tờ phải được ký bằng tay. Và là một thư ký đáng tin cậy, anh không thể yêu cầu Cill giả mạo chữ ký của mình bất chấp sự tầm thường của những công việc này. Vì vậy, anh hít sâu, kéo chồng giấy lên trước mặt và dùng cây bút máy mực xanh đậm của mình.
Chữ ký của Sephirọt trên các báo cáo chính thức là một chữ S được viết đơn giản với những nét phía sau bị gạch ngang. Nhưng chữ ký nghi thức của anh hoàn toàn khác - bởi vì nó liên quan đến việc anh phải ký toàn bộ tên của mình với những đường nét không cần thiết, do đó làm cho một nhiệm vụ đơn giản trở nên phức tạp, lãng phí thời gian.
Cuối cùng Sephiroth đã hoàn thành toàn bộ đống giấy tờ, thứ mà anh ném mạnh vào khay bên phải. Anh đậy nắp bút máy, và đứng dậy cầm Masamune. Khi rời khỏi văn phòng của mình, Cill ngạc nhiên nhìn lên. 'MyCloud lord?'
'Tôi sẽ ra ngoài ăn trưa.' Sephiroth thông báo với cô.
'Xin thứ lỗi cho tôi ?' Phong thái chuyên nghiệp thường trực của Cill hơi hoang mang. 'Ngài không có bất kỳ cuộc họp ăn trưa nào, my lord.'
'Tôi biết điều đó. Tôi chỉ ra ngoài ăn trưa. '
'Ngài sẽ ra ngoài ăn trưa? Ừm, ngài có cần tôi sắp xếp cho- '
'Không, điều đó sẽ không cần thiết,' Sephiroth nói. Rồi sau một khoảng dừng ngắn mà cô không thể cười với anh, anh quay lại nhìn cô chằm chằm. 'Có lẽ cô cũng nên đi ăn trưa.'
'Vâng,' cô nói. 'Um... ngài có muốn tôi liên lạc với Tướng Rhapsodos hoặc Tướng Hewley không, xem họ-'
'Đi ăn trưa đi, Cill,' anh nói thẳng.
Cô ấy trông còn bối rối hơn nữa. 'Vâng, thưa chúa tể. Ngài ăn trưa... ngon miệng? ' Cô khẽ vẫy tay, rồi nhanh chóng đặt tay xuống khi nhận ra mình đang làm gì.
Sephirỏh bước ra khỏi văn phòng trước khi cô có thể nói bất cứ điều gì khác. Trong thang máy, anh nhấn nút cho tầng số 45. Khi cánh cửa mở ra và anh bước xuống hành lang, có một tiếng hít ngạc nhiên sau lưng anh. Điều này Sephiroth đã quen.
Anh sải bước qua nhiều cánh cửa và các văn phòng, đi theo con đường cho đến khi anh đến được vị trí chính xác nơi có một văn phòng bằng kính, các bức tường được sơn màu xanh lam mềm mại. Cánh cửa đang mở, và chàng trai anh đang tìm ngồi trên một trong những chiếc ghế dài, lướt qua một vài trang giấy được ghim lại với nhau. Cloud ăn mặc gọn gàng trong bộ đồ màu xanh đậm, hai chân bắt chéo và tư thế thẳng. Một cây bút được cầm lỏng lẻo trong tay phải, và cậu dường như đang sửa chữa, vì vậy nó có thể là một số bài phát biểu.
Cloud không nhìn lên khi cảm nhận được chuyển động, mà chỉ nói, 'Này, Jessie, cô có nhận được-' Đầu cậu ngước lên khá nhanh khi dừng lại giữa chừng. Lúc đầu, biểu hiện của Cloud là ngạc nhiên và bối rối, sau đó nó biến thành một nụ cười thích thú. 'Xin chào.'
'Xin chào,' Sephiroth nói.
Cloud đứng dậy. 'Điều gì đưa anh xuống phía chỗ làm việc của tôi vậy?' Cậu hỏi, một nụ cười nhỏ dễ dàng quanh môi.
'Ăn trưa,' Sephiroth nói. 'Đi nào.'
Cloud nhíu mày, trông không chắc chắn. 'Anh muốn ăn trưa? Với tôi?'
'Đúng.' Anh nói. 'Xe đang chờ ở tầng dưới.'
Cloud để giấy tờ của mình trên bàn làm việc và họ cùng nhau đi xuống thang máy. Cậu quay sang Sephiroth. 'Xin lỗi, tôi hơi bối rối. Hôm nay chúng ta không có kế hoạch ăn trưa nào phải không? '
'Không,' Sephiroth có thể nhìn thấy đôi lông mày màu vàng đó nhíu vào nhau, và trong đôi mắt có một ánh sáng nhỏ cứng đầu. Sephiroth cảm thấy khoan dung, và quyết định cho người bạn đời của mình một lời giải thích. 'Ta nghĩ có lẽ sẽ tốt cho chúng ta khi ăn trưa cùng nhau.'
'Bởi vì ...?' Cloud hỏi.
Sephiroth nhún vai. 'Em sẽ thấy.'
Cloud lẩm bẩm điều gì đó khó hiểu, mà Sephiroth bỏ qua. Thay vào đó, anh quan sát khi chiếc xe đưa họ thẳng đến nơi từng là khu ổ chuột Midgar nằm sâu trong lòng thành phố. Anh có thể cảm thấy sự bối rối của Cloud tăng lên, nhưng dần sáng rõ khi khi họ đi đến khu chợ.
'Chợ Wall.' Cloud thở phào. Sau đó khá hào hứng. 'Chúng ta sẽ ăn trưa ở đây? Anh nghĩ hôm nay họ có món hầm Nibelheim không? '
Sephiroth đã hy vọng chính xác điều đó.
Họ mở cửa và bước vào trong sự hỗn loạn ồn ào. Không giống như đêm trước khi họ ghé thăm nhà hàng cho một bữa tối sớm, nơi này giờ đã chật cứng người. Sephiroth cố gắng che giấu một số sự mất tinh thần khi ánh mắt anh quét qua nhà hàng bận rộn và thấy rằng không còn chỗ. Bên cạnh đó, anh ghét cái ý tưởng phải ngồi gần khách hàng khác của nhà hàng.
'Đó là họ!' Một người đàn ông, trong bàn gần Sephiroth nhất, cười khúc khích và chỉ vào hai người. Một khoảng dừng đột ngột rơi xuống đám đông trước khi hàng loạt điện thoại bắt đầu xuất hiện và chỉ vào hai người.
'Đó thực sự là họ!' Một cô gái nói, đưa tay lên miệng thở hổn hển. 'Trời ơi, ngài ấy còn hot hơn khi ở ngoài đời!'
Có một cảm giác khó chịu ở khuỷu tay của anh.
'My lord!' Người đàn ông tên là Jimmy nói. 'Ngài đã trở lại lần nữa! Nhanh quá! Tôi rất vinh dự. ' Giọng anh ta run run.
'Thật tốt khi gặp lại anh, Jimmy,' Cloud trả lời, giọng ấm áp. 'Có bất kỳ cơ hội nào để chúng tôi có một bàn cho hai người không?'
Khuôn mặt của Jimmy chùng xuống. 'My lords, không còn bàn nào trống cả! Nếu các ngài đã gọi trước... ' Đột nhiên khuôn mặt anh ta bừng sáng. 'Nếu hai ngài không phiền, văn phòng của tôi thì sao? Nó ở phía sau nhà bếp và hơi nhỏ nhưng ít nhất là khi ở đó, cả hai sẽ có chút riêng tư! '
Sephiroth chuẩn bị quay lại và rời đi thì anh bắt đầu xem xét việc đó. Nó sẽ ổn, anh nghĩ. Văn phòng của Jimmy nằm ngoài tầm nhìn, và khi cánh cửa đóng lại, họ có thể có những cuộc trò chuyện riêng tư thay vì bị lắng nghe hoặc theo dõi bởi những người lạ tò mò.
'Cho chúng tôi xem,' Sephiroth ra lệnh, và Jimmy dẫn đường. Họ len lỏi qua căn bếp nhỏ nhưng nhộn nhịp, các nhân viên phun ra những tiếng hô kinh hoàng. Sephiroth cảm thấy khó chịu. Tại sao người dân luôn rất ngạc nhiên khi nhìn thấy anh? Có vẻ như họ không biết rằng Sephiroth cũng sống trong cùng một thành phố.
'Anh đang buôn bán rất nhộn nhịp', Cloud nói từ trước mặt anh. 'Khá khác biệt so với lần cuối chúng tôi ghé thăm, Jimmy. Thật vui khi thấy việc kinh doanh đang rất tốt. '
'Tất cả là nhờ các ngài, my lord. Tin tức lan truyền nhanh chóng về chuyến thăm của hai ngài, vào ngày hôm sau, mọi người đều muốn xem vị tướng vĩ đại và bạn đời đã ăn tối ở đâu. Trong khi ở đây, họ đã gọi món ăn, dĩ nhiên,' Jimmy cười rạng rỡ, đầu anh ta lắc lư nhiệt tình.
May mắn thay, văn phòng sạch sẽ và khá gọn gàng. Jimmy quét tất cả giấy tờ và sách vở ra khỏi bàn và xếp chúng lên tủ hồ sơ. Khi họ ngồi xuống ghế của sếp và chiếc ghế của khách trong văn phòng nhỏ xíu với cái chậu giả trong góc, Jimmy vội vã quay lại, xịt một ít chất lỏng và lau mặt bàn.
Anh ta đưa cho họ một thực đơn bằng nhựa dẻo. Nó giống với lần trước, ngoại trừ thực đơn này có một vài trang riêng biệt, mỗi trang đều sặc sỡ và nhiều màu sắc như trang kia. Sepiroth hơi bối rối khi thấy rằng rõ ràng có một thứ mới gọi là 'General's Dinner Set', nhưng thay vào đó, Cloud có vẻ hơi nhột.
'Tôi đã tự hỏi liệu anh có món hầm Nibelheim không, Jimmy,' Cloud hỏi.
'Ah, tất nhiên, my lord. Bất cứ điều gì ngài muốn. Ngoài ra, chúng tôi cũng đã đưa một món mới vào thực đơn, tôi nghĩ rằng ngài có thể sẽ rất yêu thích nó. ' Anh chỉ xuống thực đơn.
'Bánh gừng Nibel!' Giọng nói của Cloud vang lên, tràn ngập sự nhiệt tình. 'Đã bán, Jimmy. Hãy cho tôi một phần bánh gừng. '
Sephiroth cũng cho phép Cloud gọi món hộ mình, khi Jimmy rời đi, đóng cánh cửa văn phòng phía sau, Sephiroth cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một chút. Anh giữ thăng bằng Masamune trên đầu mũi kiếm, dựa cô vào cạnh bàn.
'Vậy tất cả những việc này là về cái gì?' Cloud hỏi, nhưng bây giờ cậu có vẻ vui vẻ và lạc quan, tốt hơn so với sự hoang mang trước đấy.
'Không có gì,' Sephiroth nói. 'Một người đàn ông không thể ăn trưa với người bạn đời của mình? Ta đã biết rằng em rất thích chuyến thăm của mình ở đây lần trước, vì vậy ta nghĩ rằng đây có thể là nơi tốt để ghé thăm lại. '
Cloud không nói gì, má ửng hồng như dấu hiệu của niềm vui.
Họ dành phần còn lại của bữa trưa trong một tâm trạng lười biếng. Anh biết rằng có một lượng lớn công việc đang chờ mình quay lại văn phòng, nhưng điều đó chẳng có gì mới. Anh cảm thấy an toàn khi ở trong không gian văn phòng nhỏ bé, không có thông khí này. Thức ăn được phục vụ nóng và ngon, mặn và phong phú, ngon như bất kỳ thực phẩm nào được phục vụ bên trong Tháp. Họ nói về tất cả mọi thứ.
Anh nhìn Cloud vui vẻ nuốt chửng chiếc bánh được đặt trước mặt. Bánh gừng, Sephiroth nhớ lại lời nói của Jimmy. Nó màu vàng, ẩm và nặng vị như xi-rô gừng. Ngọt và cay cùng một lúc.
Kần này, khi Jimmy xuất trình hóa đơn, Sephiroth đã sẵn sàng. Anh bỏ số gil ra khỏi túi và đặt chúng lên khay. Cloud chắc hẳn đang có tâm trạng tốt, bởi vì cậu không ngừng nói chuyện rôm rả trong suốt chuyến xe trở về Tháp.
'Hãy để tôi đưa anh trở lại văn phòng,' Cloud nói, một nụ cười nhỏ nhảy múa trên khóe miệng. 'Cảm ơn vì bữa trưa tuyệt vời.'
Họ đi thang máy lên tầng của anh. Khi bước vào, Cill đang nhìn họ. 'Một gói hàng đã được chuyển đến cho ngài.' Cill nói, sau khi chào cả hai. 'Tôi đã để họ để nó trên bàn làm việc của ngài.'
'Cô có khỏe không, Cill?' Cloud hỏi ấm áp, theo cách thông thường của mình.
Sephiroth bước vào văn phòng của mình, nhìn vào gói hình chữ nhật khổng lồ được bọc trong giấy màu nâu vời tờ ghi chú trên gói:
"My lord
Chúng tôi hy vọng ngài hài lòng khi mua hàng. Xin vui lòng cho chúng tôi biết nếu vũ khí này thỏa mãn cho nhu cầu của ngài.
Trân trọng,
Kho vũ khí"
Cloud vừa kết thúc cuộc trò chuyện với Cill và thò đầu vào văn phòng. 'Tôi sẽ gặp anh tối nay nhé? Tôi có thể mong đợi anh về lúc mấy giờ?
'Vào đây một lát,' Sephiroth nói. Với một nụ cười khó hiểu, Cloud bước vào và nhìn gói đồ trên bàn.
'Đây là gì?'
'Nó dành cho em,' Sephiroth nói. 'Mở nó ra.'
'Tôi?' Điều đó dường như làm giật mình Cloud. 'Nó là cho tôi?'
'Đúng. Ta đã tìm thấy nó trong một cuộc kiểm tra định kỳ ở kho vũ khí và nghĩ nó có thể phù hợp với nhu cầu của em. '
Những ngón tay của Cloud cởi sợi dây trắng quấn quanh cái gói cồng kềnh, xé lớp bọc để lộ ra một loạt lưỡi kiếm trong một hộp tre được đánh bóng. Chuôi kiếm được bọc bằng da màu đỏ thẫm. Các cạnh và bề mặt kim loại của mỗi sáu lưỡi kiếm đều sáng bóng và sắc nét.
'Cái này là cái gì?' Giọng nói của Cloud khá bất ngờ.
'Nó chưa có tên riêng, nhưng họ gọi là Fusion Sword. Mỗi chiếc trong số sáu lưỡi kiếm có thể được sử dụng riêng, nhưng chúng có thể được lắp ráp thành một. ' Sephiroth nhặt lưỡi kiếm chính làm xương sống cơ sở cho phần còn lại, và lắp ráp chúng theo cách anh nhớ khi bậc thầy Armorer tại tầng 15 đã cho anh thấy.
Khi đi ngang qua nó, thanh kiếm đã khơi gợi sự quan tâm của Sephiroth. Người mang áo giáp đã giải thích sự độc đáo của thanh kiếm với anh. Sáu lưỡi riêng biệt, một số tương tự nhưng không bao giờ giống hệt nhau. Không thể giải thích được tại sao nó nhắc nhở anh về người mình đã kết hôn.
Cloud có nhiều khía cạnh trong tính cách của mình - mỗi khía cạnh lại khác với phần còn lại. Cậu có thể rất nóng tính, nhưng lại quyến rũ sau một giây. Nóng bỏng và dâm đãng khi làm tình, sau đó đủ lạnh lùng để đông cứng anh khi cậu tức giận. Cách cậu có thể tỏa sáng với niềm vui, và cách đôi mắt xanh tuyệt đẹp đó có thể tối sầm với sự thất vọng.
Sephiroth có thể nói rằng Cloud có rất nhiều sức mạnh chưa được khai thác, và một ý chí mạnh mẽ như sắt. Fusion Sword sẽ bổ sung hoàn hảo cho sức mạnh và kỹ năng ngày càng tăng của Cloud, và với suy nghĩ đó trong đầu, Sephiroth đã đặt hàng thanh kiếm này. Anh đã cân nhắc về việc đặt cho Cloud một thanh kiếm riêng, để cậu có thể sử dụng thứ gì đó không phải là thanh kiếm tiêu chuẩn quân đội.
'Thật đẹp,' Cloud nói, đôi mắt lấp lánh niềm phấn khích mà Sephiroth chưa từng thấy trước đây. 'Đây là... này là dành cho tôi?'
'Đúng,' Sephiroth nói. 'Ta tin rằng tốt nhất là em nên dùng vũ khí của riêng mình. Bằng cách đó, em sẽ học và phát triển cùng với nó. Thanh kiếm em đã sử dụng trước đây rất hữu ích, nhưng em sẽ cần một thứ gì đó phù hợp hơn sẽ bổ sung cho các điểm mạnh và tăng cường sức mạnh mà em hiện có. Thanh kiếm này sẽ làm tốt điều đó. '
'Anh đã tặng tôi một món quà thật tuyệt vời,' Cloud nói chậm rãi rút thanh kiếm ra và sau đó lắp lại chúng. Cậu cầm vũ khí, xoay thử nghiệm vài cú và nắm chặt nó trong tay. 'Cảm giác thật tuyệt.' Cậu nói. 'Tôi thực sự thích nó.'
Cậu ngước nhìn Sephiroth, một loại niềm vui tỏa sáng từ đôi mắt. 'Có lẽ cuối cùng tôi cũng sẽ đánh bại anh,' Cậu trêu chọc. 'Muốn đi một vài trận spar trên tầng 49 không?'
'Cái gì, ngay bây giờ?' Sephiroth hỏi. Anh nghĩ về đống giấy tờ trên bàn.
Cloud mỉm cười với anh, kiên nhẫn chờ đợi. Cậu không thúc ép, nhưng Sephiroth, lần đầu tiên trong đời, khi đối mặt với sự lạc quan vui vẻ đó, thực sự đã gặp khó khăn khi nói từ 'không'. Vì vậy, thay vào đó anh nói, 'Chỉ một trận spar ngắn thôi.'
Cill ngước nhìn lên, ngạc nhiên khi họ bước ra khỏi văn phòng.
'Chúng tôi sẽ có một cuộc chiến nhanh thôi,' Cloud thông báo với Cill. 'Tôi sẽ trả anh ấy trở lại đây ngay lập tức.'
Cill có vẻ sững sờ. 'Er hở... vâng, thưa ngài. Hãy tận hưởng. '
Không còn phòng đào tạo trống trên tần 49, nhưng Sephiroth biết sự hiện diện của mình ở đó sẽ tạo nên một tác động bí ẩn lên phòng đang được sử dụng. Anh đứng trước phòng đào tạo ưa thích của mình, khoanh tay trước ngực và chờ đợi. Một phút sau, ba người lính Hạng ba chạy ra, cúi đầu vội vã.
Anh lập trình bối cảnh thực tế là bãi biển, bởi vì bằng cách nào đó nó khiến anh nhớ đến bãi biển đầy cát của Costa Del Sol. Sephiroth đã spar vô số lần trên bãi biển với Cloud và sau đó trở về căn biệt thự mát mẻ để giải tỏa cảm xúc trên giường. Bất chấp tất cả sự lạ lẫm, anh đã đến đó để thư giãn và tận hưởng nó.
Cloud đang lắp ráp khá nhiệt tình Fusion Sword, những ngón tay lướt cẩn thận trên lưỡi kiếm với sự yêu thích đến nỗi cậu gần như vuốt ve nó. Sephiroth quan sát cậu một lúc, mặc dù Masamune đã rút ra khỏi vỏ bọc và sẵn sàng trong tay.
Mái tóc vàng cúi xuống, ánh mắt tập trung vào thanh kiếm mới. Sephiroth cảm thấy hài lòng một cách không có lý do, đơn giản vì món quà của anh dường như đã thực hiện được mục đích của nó. Anh không phải là một người hay tặng quà cho người khác, không thường xuyên, nhưng khi nhìn thấy thanh kiếm, tâm trí anh đã cân nhắc xem nó phù hợp với chồng mình đến mức nào.
Anh đang dần khá thích người phối ngẫu của mình, Sephiroth nhận ra điều này. Khi không giận anh, Cloud có một tính cách khá dễ chịu. Cậu mạnh mẽ, nóng bỏng, và chắc chắn có chính kiến riêng và có khả năng bên ngoài chiếc giường. Thật tự nhiên khi họ bắt đầu xích lại gần nhau. Và trong khi có lẽ anh không có ý định yêu đương, Sephiroth chắc chắn muốn tận hưởng một tình bạn thân thiện với người bạn đời của mình, và có vẻ như họ đang đi đúng hướng.
Khi Cloud cuối cùng đã sẵn sàng, cậu nhấc kiếm. 'Trọng lượng rất thoải mái.' Cậu nói, mỉm cười hài lòng. 'Nào. Tôi đã sẵn sàng.'
Sephiroth nâng Masamune, vung nó xuống. Anh rất thích spar với Cloud, tuy không phải là người giỏi nhất, nhưng lại có một quyết tâm sắc sảo và sự kiên cường mạnh mẽ đã thúc đẩu bản thân về phía trước hết lần này đến lần khác.
Sephiroth nhận thấy rằng Cloud đã sử dụng thanh kiếm mới của mình như cá trong nước, mang theo sự tinh tế bất ngờ. Nhưng anh không ngạc nhiên. Cloud là một người học nhanh và Fusion Sword là một lưỡi kiếm chất lượng cao được làm bằng những kim loại tốt nhất, sự khéo léo của người thợ rèn thể hiện rõ ràng trong sự linh hoạt của chuyển động và dễ điều khiển. Là đối thủ của cậu, Sephiroth có thể cảm thấy rằng những cú đánh của Cloud càng lúc càng trở nên nhanh hơn và nặng hơn.
Sephiroth chú ý đến bóng cười nhỏ trên khuôn mặt của Cloud, cũng nở một nụ cười tương tự. Anh dễ dàng làm chệch hướng cú vung của Cloud bằng một cú búng tay và xoay thanh kiếm để nó đối mặt với Cloud, và đẩy về phía trước.
Sáu giờ sau buổi spar của họ, Sephiroth vẫn có thể cảm nhận được những hậu quả từ buổi tập huấn tàn bạo.
Không có cách nào khác để giải thích nó. Mặc dù Cloud còn chưa đủ độ lão luyện so với các đối thủ mà Sephiroth thường có, nhưng không thể phủ nhận rằng Cloud là người duy nhất có thể chiến đấu một đối một với anh, như không ai có thể. Cậu có sức mạnh cơ bắp của Angeal, tính linh hoạt của Genesis và sự nhiệt tình của Zack. Nhưng quyết tâm của cậu vượt qua cả người giỏi nhất trong số họ, mặc dù còn những thiếu sót hiện tại, cậu đã bù đắp cho nó thông qua sức mạnh ý chí.
Và cơn nóng sốt của endorphin đi kèm với những trận spar thông thường với Cloud là thứ mà anh đã quen thuộc. Có lẽ mối liên kết vật lý được thiết lập hiện tại đã hỗ trợ cho cảm giác tốt đẹp và an toàn mỗi khi họ dành thời gian cho nhau.
Sephiroth làm việc suốt chiều và đêm, rất lâu sau khi Cill tan làm và rời văn phòng.
Vấn đề chính hiện đang chiếm phần lớn thời gian của anh là tắt lò phản ứng số 2. Các tình huống xảy ra đã được dự kiến và các vấn đề liên qua hiện đang được giải quyết. Điều đó có nghĩa là gần như mọi báo cáo mới mỗi ngày, trên bàn của anh, đều liên quan đến việc tắt lò phản ứng. Dọn dẹp lò phản ứng mako cũ, giờ việc không sử dụng chúng chẳng tạo ra gì ngoài nỗi đau đớn, nhưng anh đã học được từ kinh nghiệm trước đó rằng càng giữ các tab trên đó, kết quả càng tốt.
Cuối cùng, anh đã kiệt sức cả về tinh thần và thể xác. Và nó giúp Sephirọt mong được trở về căn hộ của mình. Anh tắt đèn trong văn phòng, khóa cửa sau lưng. Sau đó, bắt đầu chuyến đi đơn độc đến căn hộ mới của mình bây giờ trên tầng 65.
Anh đi qua cửa, giải tán những nhân viên cố làm việc xuyên đêm, chỉ để lại những người bảo vệ đêm làm nhiệm vụ. Sephiroth mở khóa, rồi sải bước xuống hành lang.
Anh đi theo mùi ngọt ngào, tinh tế của hoa mộc lan, và cuối cùng tìm thấy người bạn đời của mình trên ban công.
Cloud ở trong tư thế quen thuộc, dựa vào lan can, đầu gối trên hai cánh tay tựa trên lan can. Sephiroth thường tìm thấy cậu ở đó, ngủ gật khi chờ đợi Sephiroth trở lại. Cậu thích làn gió thổi qua tóc, và nó thường làm Cloud bình tĩnh đến mức rơi vào trạng thái buồn ngủ.
Sephiroth dựa vào ngưỡng cửa, theo dõi hơi thở đều đặn của cậu, tận hưởng sự yên tĩnh tĩnh lặng trong căn nhà. Thật bất ngờ khi có ai đó chờ đợi anh trở về vào buổi tối, Sephiroth phải thừa nhận với chính mình. Đó là một ý tưởng mà anh chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng nó đã chứng tỏ là một khía cạnh hài lòng đến đáng ngạc nhiên trong cuộc sống mới của anh.
Sephiroth đặt thanh katana dựa vào tường, bên cạnh Fusion Sword mới sáng bóng. Và lặng lẽ nhất có thể, anh bước lên phía sau con mèo nhỏ đang ngủ say của mình, vòng tay ôm lấy thân hình mảnh khảnh đó. Cậu đang dần dần có được một số cơ bắp, Sephiroth lưu ý.
Cloud cựa quậy, lầm bầm chào anh.
Anh cúi đầu, áp môi mình vào vùng da dễ bị tổn thương giữa cổ và vai. Liếm nó, sau đó cắn phần thịt mềm bằng răng. Một tiếng rên kích thích phát ra, và Sephiroth biết rằng điều đó đủ để đánh thức Cloud tỉnh táo hoàn toàn.
Những ngón tay anh trượt xuống áo của Cloud, đưa tay chạy khắp bộ ngực trần ấm áp đó. Có thể cảm thấy những núm vú mềm mại, dựng đứng mong chờ sự chú ý. Anh cởi chiếc áo sơ mi bám vào cơ thể nhỏ bé trên tay. Tách thắt lưng ra, và cởi quần xuống. Nó rơi xuống như một vũng nước dưới chân họ, và Sephiroth đá nó đi.
Anh để hai tay ôm lấy bờ mông trần trụi bên dưới chiếc quần lót bằng vải bông mềm mại, rồi xé nó ra thật nhanh đến nỗi Sephiroth chỉ có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp của Cloud. Trần truồng và bất cần, da cậu từ từ nóng lên - đó là cái Sephiroth thích ở người phối ngẫu của mình nhất.
Anh dành thời gian nhào nặn phần thịt dưới ngón tay, trêu chọc làn da hoàn hảo bằng răng và lưỡi, cho đến khi Cloud quằn quại với một khát vọng không nói nên lời, tuyệt vọng và sẵn sàng. 'Chúng ta đang ở trên ban công,' Cloud thở hổn hển khi bàn tay của Sephiroth cuộn tròn trên dương vật cứng ngắc của mình với áp lực đủ lớn để có thể khiến mắt cả hai nhìn nhau. 'Chúng ta có thể bị nhìn thấy.'
'Ta không quan tâm nếu cả thế giới thấy như em thế này', Sephiroth nói một cách thô bạo. 'Em thuộc về ta, và ta muốn em ở đây, ta muốn em bây giờ.'
Cloud rên rỉ.
Sephiroth để tay mình lang thang xuống những quả cầu tròn bằng da thịt rắn chắc, để những ngón tay hoạt động mạnh mẽ, giờ đang cuộn tròn về phía phần bụng phẳng của Cloud. Anh có thể cảm thấy Cloud oằn mình trong tay, hông lắc lư một cách mê hoặc, yêu cầu nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Cậu cong người về phía sau, cố gắng cuộn mình vào Sephiroth, hai tay vươn về phía sau để nắm lấy tóc anh.
Cậu sẽ không có gì trong số đó. Anh đẩy những ngón tay của mình giữ tay Cloud lại, nối chúng lại với nhau và ấn tay cậu lên lan can của ban công, giữ chúng ở đó. 'Lùi về phía trước,' Sephiroth ra lệnh, với một Cloud run rẩy tuân theo.
Lưng của cậu mảnh khảnh và thanh tú, chỉ có ánh trăng chiếu sáng da thịt xanh xao, nhưng không thể phủ nhận rằng Cloud là một người đàn ông, từ trong ra ngoài. Da thịt cậu không mang sự mềm mại và tròn trịa của phụ nữ, thay vào đó, cơ bắp và săn chắc, mạnh mẽ và đẹp đẽ không thể chối cãi theo cách riêng.
Nhưng cái mông đó, sẵn sàng dâng lên - đó là của anh, và Sephiroth biết rõ điều đó. Anh để ngón tay của mình đi xuống, với những cú chạm nhẹ nhất, cho đến khi nó trượt vào cái lỗ nhỏ, chặt chẽ mà anh biết mà không có một chút nghi ngờ nào đã được chuẩn bị tốt và sẵn sàng. Ngón trỏ của anh bị hút vào cơn lốc nhỏ của niềm vui thầm kín, và những cơ bắp siết chặt và siết chặt quanh ngón tay xâm lấn cho đến khi nó từ từ nới lỏng. Ngón tay thứ hai theo sau, rồi ngón thứ ba, thật chân rãi.
Sephiroth chờ đợi. Anh là một người đàn ông kiên nhẫn, và anh thích nhìn thấy người đàn ông xinh đẹp này dễ bị công kích và cầu xin theo nhiều cách bẩn thỉu khác. Sepiroth không cần phải đợi lâu, bởi vì anh càng đẩy ngón tay của mình vào sâu trong và duỗi thẳng, cuộn tròn và đâm vào cái lỗ sẵn sàng đó, những tiếng rên rỉ bẩn thỉu bắt đầu vỡ ra thành tiếng thút thít.
Cloud ngẩng đầu lên, cố gắng chống lại anh, nhưng Sephiroth chỉ nắm lại hai bàn tay, giữ chúng trên lan can, cắn thêm một cái nhỏ trừng phạt sau gáy như một lời nhắc nhở nghiêm khắc.
Anh rút ngón tay ra, thay thế chúng. Dùng hai tay tách đùi ra, các ngón tay nắm chặt bên hông. Tiếng kêu nhỏ từ Cloud làm anh rùng mình, và Sephirotb ấn hông về phía trước, đâm vào những cú tàn bạo khiến Cloud bám chặt và đẩy lên bề mặt bức tường ban công để cuối cùng mình không bị va đập vào nó.
Có một sự quyền lực kỳ lạ trong không khí, khi Sephiroth đứng đằng sau Cloud, mặc quần áo đầy đủ, sử dụng dương vật của mình để trao tất cả những gì có thể cho người đẹp trần truồng quằn quại trước mặt, công khai đầu hàng trước những ham muốn của cậu mà anh cho phép, tiếng thở hổn hển bất lực và rên rỉ lấp đầy bầu không khí đêm.
Nhưng mặc dù có vẻ như Sephiroth chiếm thế thượng phong, anh cảm thấy như mình đang chịu thua trước những ham muốn của Cloud. Chính cậu mới là người dẫn họ xuống con đường khoái lạc, toàn bộ sự đụng chạm của anh đều hướng đến việc thỏa mãn niềm vui của chính Cloud, Sephiroth thấy mình bị cuốn theo cho đến khi làn sóng khoái cảm vỗ vào anh, để anh chìm đắm trong cảm giác. Nó gần như xấu hổ theo một cách riêng.
Sephiroth rút ra và bắn trong ánh trăng sáng đẹp đẽ đó, phổi nóng khi anh hít vào không khí qua mũi. Anh đặt một nụ hôn lên bờ vai lộ ra, và đỡ trọng lượng chùng xuống trong tay mình.
Bây giờ anh biết rõ Cloud, nhớ rằng sau một cuộc ân ái đặc biệt dữ dội, cậu thích chìm vào giấc ngủ, bỏ bê nhu cầu dọn dẹp bản thân. Với một tiếng thở dài cam chịu, anh xoay Cloud đối mặt với mình, rồi nhấc cậu lên trong vòng tay.
Cloud lẩm bẩm buồn ngủ.
'Trời đang lạnh dần ở đây. Thôi nào, đừng ngủ nữa,' Sephiroth nói. Nhưng anh vẫn mang cơ thể khỏa thân vào phòng ngủ và đặt cậu lên giường, nơi cậu ngay lập tức cuộn mình sang bên cạnh, khoanh tay vào dưới má.
Sephiroth lau chùi cậu một lát bằng một miếng vải ấm và Cloud không thèm tỉnh dậy. Sephiroth nằm xuống giường, trên tấm trải giường mát mẻ, bên kia giường. Rồi đợi một phút.
Cloud quay lại, vung tay lên ngực Sephiroth. Nó đến rồi, anh nghĩ. Chồng anh là một người có dáng ngủ khủng khiếp, luôn quăng quật, xoay người và lấn chiếm không gian. Khi họ mới bắt đầu ngủ cùng nhau một tháng trước, Cloud luôn nằm cuộn tròn trên mép giường. Nhưng từng cm một, cậu bắt đầu xâm chiếm cái giường, cho đến khi hoàn toàn xâm phạm không gian của Sephiroth.
Cloud như là một quả tên lửa tầm nhiệt, và Sephiroth biết rằng việc đưa cho Cloud thứ cậu muốn dễ dàng hơn là chịu đựng những trận tấn công vào mặt giữa đêm. Anh nhẹ nhàng xoay Cloud sang một bên, khóa chặt cậu và ôm lấy hông.
Rồi anh nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
-----
Lời của tác giả:
Xin chào độc giả, hy vọng là mọi người giữ an toàn và khỏe mạnh tại thời điểm này.
Chỉ cần một lưu ý nhanh: một số bạn đã đoán rằng sắp có ngược, và bạn đã đúng. Các âm mưu! Sẽ có cơn giận dữ, đau lòng và tổn thương, tất cả những điều tốt đẹp khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nó bắt đầu từ chương tiếp theo trở đi.
Nếu đây không phải là sở thích của bạn, thì hãy dừng ngay bây giờ và tiếp tục ở hai chương cuối khi nó được ra. Hoặc bạn có thể dừng lại ở cuối chương này và để cho tâm trí của bạn gợi lên một kết thúc tốt đẹp cho cả hai. Tôi đã để nó có hy vọng với kết thúc mở.
Nếu bạn không bận tâm đến tổn thương và cảm giác, thì hãy tiếp tục.
Dù bằng cách nào, cảm ơn đã đọc. Yêu tất cả các bạn.
-----
Lời của người dịch, là mị:
Tui bắt đầu lao vào dịch cái này khoảng 1 tuần trước khi Final Fantasy 7 remake ra mắt, vào ngày 10/04 đúng ngày tui có thể đường đường chính chính chơi game nhãn M.
Là lần đầu tiên tui dịch truyện và chỉ có sự giúp đỡ của bác Gúc, vừa dịch vừa chém, nên nếu có sai sót gì thì xin mọi người thứ lỗi và giúp tui sửa sao cho hay nhất. Dù tui đã đọc nhiều truyện cao h rồi nhưng khi đến đoạn h của hai người thì tui vẫn thấy rất ngượng và cố dịch sao cho không thô tục nên có thể không được mượt.
Cảm ơn mọi người đã đọc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co