Truyen3h.Co

Ảnh Đế

67

banhgao07

Điền Chính Quốc cười gượng, cậu chưa kịp nói gì, Kim Thái Hanh đầu bên kia đã nhả khói, cười nhẹ, "Đột nhiên anh thấy hơi hối hận rồi."

Tim Điền Chính Quốc thịch một tiếng, lạnh buốt.

Bỗng dưng cậu cũng muốn châm thuốc, vô thức sờ tìm trong túi áo ngủ trống không, ngón tay cứng đờ nhúc nhích, siết chặt.

Điền Chính Quốc hắng giọng, cố gắng giữ thái độ đúng mực hơn, phóng khoáng hơn, cậu hít sâu, gian nan, dè dặt hỏi: "Hối hận... chuyện gì?"

Vừa hỏi dứt câu là Điền Chính Quốc ảo não vô cùng, giọng cậu hơi run, nghe đã thấy khó chịu.

Đầu dây bên kia, Kim Thái Hanh cắn nhẹ đầu lọc, nói nhanh như hung tợn nghiến từ chữ giữa hai hàm răng: "Hối hận chưa nện cho em ngoan ngoãn thuần phục đã thả về Bắc Kinh rồi."

Điền Chính Quốc sững ra, chợt thở phào rồi ho khù khụ.

Điền Chính Quốc mới khỏi bệnh chưa lâu, cổ họng chưa khỏe hẳn, thi thoảng lại ho vài tiếng, nãy giờ hô hấp không đều nên bị sặc, mấy thứ một lượt nên ho mãi không ngừng, cứ như mới chạy marathon xong, ho sặc sụa không thở nổi.

"Sao vậy?" Kim Thái Hanh giật mình, "Đi uống nước trước... Em đang ở nhà hả? Đang ở tầng một thì vào bếp, tầng hai thì cạnh tủ lạnh trong phòng ngủ, có nước sẵn hết đó, khoan nói chuyện đã, uống nước đi."

Ngay cạnh tay Điền Chính Quốc có ly nước mới rót, cậu cầm ly lên dốc mấy hơi, ho thêm gần nửa phút nữa mới thở được.

"Không sao..." Điền Chính Quốc dở khóc dở cười, lau vệt nước trên môi, xấu hổ nói: "Khụ... Tự dưng bị sặc, hết rồi ạ."

"Em..." Kim Thái Hanh cười mỉm, hỏi: "Em lại nghĩ gì đó? Tưởng anh hối hận chuyện gì?"

Điền Chính Quốc ngại ngùng, cậu lại uống nước, ậm ừ nói: "Em đâu nghĩ gì..."

Kim Thái Hanh cười lạnh: "Dám nói dối anh?"

Điền Chính Quốc nghẹn.

"Tưởng anh hối hận đã quen em hả?" Kim Thái Hanh nén lửa giận, giọng tóe lửa: "Điền Chính Quốc... Tự niệm Phật cho bản thân đi, dám nghĩ tới chuyện đó, nếu em đang ở trước mặt anh thì có thể đã bị đánh rồi."

Cổ họng Điền Chính Quốc nghèn nghẹn, trái tim sao vừa đau vừa chua xót.

Kim Thái Hanh nghe ra nhịp thở của Điền Chính Quốc nhanh hơn, cười dịu giọng lại, "Gạt em thôi, sao nỡ đánh em."

Điền Chính Quốc nghe vậy lại càng thấy hổ thẹn.

Rõ ràng Kim Thái Hanh yên tâm về mình như thế, bản thân mình lại không làm được.

Trong một giây khắc vừa rồi, cậu thật sự sợ.

Sợ Kim Thái Hanh hối hận.

Điền Chính Quốc căng thẳng là nói ít đi, Kim Thái Hanh nóng tính, lười nhả từng câu từng câu trêu hũ nút, nói: "Cúp điện thoại trước, mở video."

Kim Thái Hanh nói rồi ngắt máy, chưa tới vài giây sau, thông báo cuộc gọi video sáng lên.

Điền Chính Quốc luống cuống cào cào tóc, xoa gò má cứng đơ vì ho nhiều, tức tốc chỉnh sửa áo ngủ, hít sâu một hơi nhấn phím nhận cuộc gọi.

Kim Thái Hanh đang ngồi trên sofa nhà khách, anh đã tẩy trang, đang mặc áo thun, cài băng đô, vài lọn tóc ướt rũ xuống hai bên má anh, vẫn đang nhỏ nước, Kim Thái Hanh rút tờ khăn giấy lau lau nước chảy trên mặt.Chỗ Kim Thái Hanh sóng không mạnh, Điền Chính Quốc bấm nhận mấy giây rồi anh mới thấy cậu, Kim Thái Hanh phì cười, "Biết ngay em hoảng sợ mà, mắt đỏ lên kìa... Khóc rồi sao?"


"Không có!" Điền Chính Quốc vội giải thích nhỏ nhẹ, "Mới rồi ho quá, nghẹn đỏ..."

Kim Thái Hanh phì cười, "Cần phải vậy không? Ho đến thế cơ à, anh nói oan gì em hả?"

Điền Chính Quốc mím môi, không phản bác.

Anh Thái Hanh không nói oan cho cậu, cậu có tật xấu như thế, mãi không sửa được.

Điền Chính Quốc biết Kim Thái Hanh luôn không thích mình xa cách, nhưng cậu không thể làm được như Kim Thái Hanh kỳ vọng, hoàn toàn, triệt để yên lòng, vô tư muốn nói gì thì nói với Kim Thái Hanh.

Khi quá thích một người, với cái gì cũng muốn cho người đó thứ tốt nhất.

Đồng hồ chọn cho Kim Thái Hanh là loại đắt nhất, cơm mua cho Kim Thái Hanh là món ngon nhất, cũng như vậy... Tình cảm dành cho Kim Thái Hanh cũng sáng sủa nhất, bất kì cảm xúc tiêu cực nào cậu cũng tự tiêu trừ, không muốn bộc lộ với Kim Thái Hanh.
Trong lòng Điền Chính Quốc hiểu, đây là một rào cản giữa cậu và Kim Thái Hanh, không nói rõ ràng thì cả ai đều cảm thấy cách người kia một lớp gì đó.

Điền Chính Quốc mấp máy môi, không biết phải nói sao cho tự nhiên.

So với cậu, Kim Thái Hanh thẳng thừng hơn nhiều.

"Đúng là làm chưa đủ quen hơi." Giọng Kim Thái Hanh rất không lành, trách mắng: "Trông thì mềm nhũn, thật ra lì lợm hơn ai hết, nuôi chưa quen hơi đúng không hả?"

Gò má Điền Chính Quốc đỏ lên, muốn nói lại thôi, một lúc lâu không lên tiếng, Kim Thái Hanh nhướng mày, "Sao hả? Oan ức lắm hả? Giận quá không muốn nói nữa hả?"

"Không có." Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nhận lỗi, "Anh không nói oan cho em, cho nên... không có gì để giải thích."

Kim Thái Hanh nhíu mày, tặc lưỡi, "Nói chuyện cho tử tế! Em tưởng cứ giả vờ tội nghiệp là chuyện này được cho qua hả?"
Điền Chính Quốc khóc không ra nước mắt, cuống quýt, "Em không giả vờ mà, em... em sao dám giả vờ với anh."

Kim Thái Hanh mềm lòng, cười nói, "Vậy là tội nghiệp thật, muốn anh đau lòng hả? Biết anh ưa chiêu này đúng không? Được rồi... Đừng tự phạt đứng ở đó nữa, lên giường ngồi, anh có chuyện phải nói rõ ràng với em."

Điền Chính Quốc nghe lời ngồi lên giường, điện thoại đảo, ống kính lia xuống dưới, Kim Thái Hanh thấy cậu đi chân không, lại yêu cầu cậu kéo chăn qua đắp kín.

Điền Chính Quốc ngồi trên chiếc giường rộng êm ái, đắp tấm chăn có mùi của Kim Thái Hanh, vững dạ hơn nhiều.

Đồng thời trong lòng cũng ấm lên... Kim Thái Hanh rất ít khi nói mấy câu mùi mẫn quan tâm, trông có vẻ bá đạo, thật ra rất chu đáo.

Anh luôn biết, phải làm sao để mình yên lòng nhẹ nhõm hơn.

Điền Chính Quốc an tâm rồi, sắc mặt khá hơn thấy rõ.
Kim Thái Hanh cũng yên tâm, cởi băng đô ra, đứng lên.

"Anh không bảo em giả ngây giả ngốc mà nhõng nhẽo với anh." Kim Thái Hanh đi đến cạnh tủ đầu giường, giọng anh dịu dàng hơn rất nhiều, "Em không thích như thế, anh cũng không ép em... Nhưng em phải nói thật với anh chứ đúng không?"

Kim Thái Hanh nhìn vào ống kính, "Biết là hôm nay em về sẽ khó chịu, còn định dỗ dành em mấy câu, nhưng vừa rồi em giả vờ gì với anh vậy hả?"

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc, "Trong lòng khó chịu, không được vui, than phiền với anh vài câu khó lắm sao?"

Điền Chính Quốc mím môi.

"Bạn nhỏ..." Kim Thái Hanh bật cười, chợt hỏi: "Em cảm thấy hai chúng ta ai diễn giỏi hơn?"

Điền Chính Quốc không hiểu ý Kim Thái Hanh, cậu chưa kịp nói gì Kim Thái Hanh đã mỉm cười nói nhẹ nhàng như trò chuyện thường ngày, "Nếu anh cũng giả vờ với em như vậy... Em nghĩ em nhận ra được không?"
Lòng Điền Chính Quốc trầm xuống.

Diễn xuất của Kim Thái Hanh đã được cả giới công nhận là sách giáo khoa rồi, chỉ cần anh muốn, anh có thể khiến người khác vĩnh viễn không nắm được cảm xúc thật của mình.

"Anh đừng mà..." Lần này Điền Chính Quốc thật sự hoảng loạn, cậu bối rối: "Đừng... Anh đừng vậy mà! Em không nhận ra được, em thật sự không nhận ra được mà!"

"Tự em che che giấu giấu với anh trước, bây giờ lại cuống cuồng lên yêu cầu anh thế..." Kim Thái Hanh mở tủ đầu giường, lấy một miếng băng cá nhân ra, cười, "Cục cưng, lần đầu tiên anh gặp một người còn không phải trái hơn anh đó... Em to gan quá rồi."

Kim Thái Hanh nói xong câu này liền cúi đầu xé băng cá nhân, rồi dán lên camera trước điện thoại mình.

Màn hình của Điền Chính Quốc như bị trùm một tấm chăn dày, ngoài ánh sáng mờ sau miếng bông băng thì không thấy được gì nữa.
Điền Chính Quốc dở cười nhìn màn hình mờ ờ ảo ảo, "Điện thoại của anh... Anh làm gì vậy?"

"Phạt em." Giọng Kim Thái Hanh vang lên từ điện thoại, "Anh thấy được em, nhưng không cho em thấy anh, để em biết, cảm giác nghe tiếng mà đoán ý."

Điền Chính Quốc tròn mắt, giọng lạc hẳn, "Đừng! Anh đừng làm vậy mà..."

"Ngoan nào." Giọng Kim Thái Hanh lại vang lên trong loa, "Anh đã nhẹ nhàng lắm rồi, cho em lên giường trước, còn dỗ dành vỗ về em mãi... Nếu theo như tính tình của anh với người khác, anh còn chẳng nói tiếng nào đâu, cho em đoán mò."

Thế này thì có khác đoán mò bao nhiêu đâu!!!

Mình không thấy được gì hết!!!

Điền Chính Quốc rất cuống, sốt ruột nghiến răng, hận không thể bay ngay đến cạnh Kim Thái Hanh lột miếng cá nhân trên điện thoại anh ra!

Rõ ràng đang mở video, Kim Thái Hanh có thể thấy mình, nhưng mình lại chỉ có thể nghe thấy giọng Kim Thái Hanh và màn hình chỉ đủ thấy ánh sáng lờ mờ biến đổi mà không biết sẽ ngắt máy lúc nào.
Trong một chốc, gần như Điền Chính Quốc thấy mình mù rồi.

Mà đầu dây bên kia, Kim Thái Hanh còn tàn nhẫn hỏi: "Điền Chính Quốc... Em cảm thấy anh có đang giận không?"

Điền Chính Quốc sững người, mắt đỏ ửng.

Cậu... không biết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co