Truyen3h.Co

Anh Hàng Xóm

15

nguyentoi01

Gió biển về đêm dường như càng lúc càng lồng lộng, thổi tung những lọn tóc của Huy và Tí, nhưng sức nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau trên bãi cát vắng lại đủ sức thiêu cháy cả không gian lạnh lẽo ấy. Trăng đã lên cao, rọi xuống một thứ ánh sáng mờ ảo, làm nổi bật lên những đường nét cơ bắp cuồn cuộn của Huy và làn da ngăm đen, săn chắc của Tí dưới lớp cát mịn.

​Huy vẫn đang giữ chặt hai tay Tí trên đỉnh đầu, đôi mắt anh rực cháy một ngọn lửa dục vọng chưa từng thấy.

Anh không vội vàng lột bỏ hoàn toàn chiếc quần lót tam giác màu đỏ đô đang mặc trên người. Ngược lại, Huy nhận ra chất liệu thun lạnh bóng bẩy và thiết kế ôm sát của nó chính là một "công cụ" tuyệt vời để tăng thêm sự kích thích cho cả hai trong màn dạo đầu nóng bỏng này.

​Ma sát nóng bỏng từ lớp vải mỏng
​Huy bắt đầu di chuyển cơ thể, anh không đâm vào ngay mà dùng phần hạ bộ vẫn còn được bao bọc bởi lớp vải quần lót, cọ xát trực tiếp vào con cặc đang cương cứng của Tí. Chất liệu vải thun lạnh khi tiếp xúc với làn da trần của Tí tạo ra một cảm giác vừa trơn trượt, vừa nóng hổi lạ lùng.

​"Ư... anh Huy... nóng quá..." Tí rên rỉ, đầu cậu ngoẹo sang một bên, hơi thở dồn dập.

​Huy cúi xuống, hôn lên vành tai Tí, giọng khàn đặc: "Em có thấy không? Lớp vải này... nó đang mơn trớn em đó. Anh muốn em cảm nhận được sự hiện diện của anh, thật chậm thôi."

​Huy bắt đầu thực hiện những nhịp thúc đẩy nhịp nhàng. Mỗi lần anh hạ trọng tâm, phần quy đầu to lớn của anh dù bị ngăn cách bởi lớp quần lót vẫn ép mạnh vào gốc cặc của Tí. Sự ma sát giữa vải và da thịt, giữa sức nóng của hai "vật khổng lồ" đang biểu tình khiến Tí run rẩy kịch liệt. Cậu cảm thấy mình như một thanh sắt đang được tôi luyện trong lò lửa, mỗi nhịp đẩy của Huy đều mang theo một luồng điện tê dại chạy thẳng vào đại não.

​Trò chơi của cảm giác và bản năng
​Không chỉ dừng lại ở đó, Huy bắt đầu dùng chính phần lưng quần tam giác cắt thấp để trêu chọc Tí. Anh hơi rướn người, để phần lưng quần thun co giãn ma sát vào vùng bụng dưới và những thớ cơ ngực của Tí. Sự thô ráp nhẹ của viền quần kết hợp với sự mềm mại của vải tạo nên một dải cảm giác đa tầng, làm Tí phát điên vì ngứa ngáy và khao khát.

​"Huy... em... em không chịu nổi nữa... cởi ra đi anh..." Tí van nài, hai chân cậu không tự chủ được mà vòng qua hông Huy, cố gắng kéo anh sát vào mình hơn để xóa bỏ ranh giới mỏng manh kia.

​Huy nhếch mép cười, một nụ cười đầy tà mị dưới ánh trăng. Anh nhận ra sự cuồng nhiệt của Tí đang tăng cao. Anh bắt đầu dùng hai tay, vẫn khóa chặt tay Tí nhưng kéo dãn chiếc quần lót của mình ra một chút, tạo thành một khe hở để con cặc của mình thoát ra một nửa, rồi lại ép sát vào người Tí. Sự nóng hổi trực tiếp của quy đầu khi chạm vào bụng Tí khiến cậu nấc lên một tiếng, cơ thể cong lên như một cánh cung.

​"Em có thấy nó đang đập không? Nó đang đòi được vào trong em đó Tí," Huy thì thầm, tay anh bắt đầu lân la xuống phía dưới, dùng chiếc quần lót như một lớp màng ngăn để "nông" nhẹ vào giữa hai đùi Tí, tạo ra những âm thanh mút mát dâm mỹ giữa vải và dịch tiết.

​Trong không gian chỉ có tiếng sóng và hơi thở, chiếc quần lót đỏ đô lúc này không còn là vật che đậy, mà nó trở thành một thứ kích dục đầy quyền năng. Huy dùng nó để bao lấy cả hai bộ phận nhạy cảm của họ, rồi bắt đầu nhấp nhô liên hồi. Khoái cảm từ sự cọ xát qua lớp vải lạnh khiến Tí đạt đến giới hạn của sự chịu đựng. Cậu cảm thấy mình đang trôi lơ lửng giữa đại dương, nơi mà mỗi đợt sóng của Huy đều mang cậu đi xa hơn vào vùng trời của dục vọng.

​Tí rên rỉ vang cả một góc biển, đôi mắt cậu nhòe đi vì sinh lý kích thích tột độ. Dưới sự dẫn dắt đầy kinh nghiệm của Huy, nỗi sợ hãi ban đầu về "cảnh của Hùng và Trung" đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một sự khao khát được dâng hiến, được cảm nhận toàn bộ sức mạnh của người đàn ông mình yêu.

​Cuối cùng, khi cảm thấy cả hai đã đạt
đến đỉnh điểm của sự chuẩn bị, Huy mới từ từ dùng một tay kéo hẳn chiếc quần tam giác xuống tận đầu gối. Con cặc khổng lồ dưới ánh trăng khiến Tí nín thở vì choáng ngợp.

​"Giờ thì... không còn gì ngăn cách chúng ta nữa," Huy trầm giọng, đôi mắt rực cháy nhìn thẳng vào Tí. "Anh sẽ cho em thấy... thực sự tình yêu là như thế nào."

​Trận "chiến" thực sự trên bãi cát bắt đầu bước vào giai đoạn nồng nàn nhất, nơi mà chiếc quần lót nóng bỏng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ là mồi lửa cho một đêm thăng hoa không lối thoát.

Gió biển mỗi lúc một lạnh, nhưng trên bãi cát mịn lúc này, không gian giữa Huy và Tí lại đặc quánh sự nồng nàn và hơi nóng của dục vọng. Sau những màn mơn trớn qua lớp vải thun lạnh, Huy biết rằng Tí đã hoàn toàn sẵn sàng về mặt cảm xúc, nhưng cơ thể cậu nhóc mọt sách này vẫn còn quá non nớt và khít rịt cho một sự xâm nhập thực thụ.

​Huy chống tay lên cát, nhìn xuống gương mặt đang đẫm mồ hôi và đôi mắt nhòe đi vì sinh lý của Tí. Anh hiểu rằng, để Tí không phải trải qua nỗi đau đớn như Trung trong trí tưởng tượng của cậu, anh cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

​Huy cúi xuống, một tay luồn xuống dưới nâng hông Tí lên cao, để nơi kín đáo nhất của cậu phơi bày dưới ánh trăng mờ ảo. Tí giật mình, hai tay quơ quạng định che lại nhưng đã bị ánh mắt kiên định của Huy chặn đứng.

​"Ngoan, để anh giúp em... sẽ không đau đâu," Huy thì thầm.

​Nói rồi, Huy kề sát miệng vào lỗ nhỏ đang co thắt liên hồi của Tí. Anh tích tụ một ngụm nước bọt lớn rồi phun thẳng vào đó. Sự ẩm ướt và hơi nóng từ miệng Huy khiến Tí rùng mình kịch liệt, đôi chân ngăm đen co quắp lại vì xấu hổ xen lẫn kích thích lạ lùng.

​Huy dùng ngón tay trỏ, nhúng đẫm thứ dịch tiết trơn tuột ấy rồi bắt đầu ấn nhẹ vào tâm điểm nhạy cảm. Anh không vội vàng đâm sâu mà chỉ xoay tròn bên ngoài, ma sát để vòng cơ thắt bắt đầu làm quen với vật thể lạ.

​Khi cảm nhận được nơi đó đã hơi mềm ra, Huy bất ngờ thọc mạnh một đốt ngón tay vào bên trong.

​"A...!" Tí nấc lên một tiếng, toàn thân cậu căng cứng như dây đàn.

​Vì là lần đầu tiên có vật lạ xâm nhập vào vùng "cấm địa", theo bản năng sinh lý, lỗ đít của Tí siết lại chặt chẽ, bao bọc lấy ngón tay của Huy như một cái kìm thép. Sự căng thẳng khiến cơ bụng Tí nổi rõ, đôi tay bấu chặt vào cánh tay vạm vỡ của Huy đến mức để lại vết hằn.

​Huy cảm nhận được sự chật chội và sức ép từ cơ thể Tí, anh không những không khó chịu mà còn bật cười trầm thấp. Tiếng cười nam tính vang lên giữa tiếng sóng, chứa đựng sự bao dung và cả sự thỏa mãn khi thấy người yêu mình đang phản ứng một cách chân thật nhất.

​"Thả lỏng ra Tí... em siết chặt như vậy anh không cử động được," Huy ghé sát tai Tí, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm. "Thở đều đi em, thả lỏng lỗ đít ra... Ngoan nào, anh thương."

​Lời dỗ dành của Huy như một liều thuốc an thần. Tí cố gắng điều chỉnh nhịp thở, thả lỏng cơ thể theo từng nhịp vuốt ve của anh. Khi cảm thấy sự kháng cự giảm bớt, Huy bắt đầu thọc tới thọc lui ngón tay mình một cách nhịp nhàng. Anh không chỉ đi thẳng mà còn hơi gập ngón tay lại, tìm kiếm điểm G bên trong của Tí.

​Mỗi lần ngón tay Huy thọc sâu vào rồi rút ra, tiếng mút mát dâm mỹ của nước bọt và dịch tiết lại vang lên, hòa vào tiếng gió biển. Tí bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ xíu, đứt quãng. Cảm giác đau đớn ban đầu dần bị thay thế bằng một sự đầy đặn, ngứa ngáy và một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng khiến cậu không thể kiểm soát được tiếng nấc của mình.

​Huy tiếp tục thọc thêm ngón tay thứ hai. Sự nới rộng dần dần khiến lỗ nhỏ của Tí từ chỗ khít rịt trở nên mềm mại và mời gọi hơn. Dưới ánh trăng, nơi đó bóng bẩy và ửng hồng, sẵn sàng cho một cuộc hành trình lớn lao hơn.
​"Em thấy sao rồi? Đã đỡ sợ chưa?"
Huy hỏi, bàn tay còn lại xoa nắn cặp mông chắc nịch của Tí.

​Tí không trả lời được tròn câu, cậu chỉ
biết gật đầu lia lịa, gương mặt đắm chìm trong sự sung sướng mới mẻ.
Cậu nhận ra, những gì Huy làm cho mình khác xa với những gì cậu lo sợ.

Đó không phải là sự bạo lực, mà là một sự chăm sóc tỉ mỉ, đầy kiên nhẫn của một người đàn ông muốn dành trọn những gì tốt đẹp nhất cho người mình yêu.

​Huy rút tay ra, nhìn con cặc khổng lồ của mình đang dựng đứng, rung động dưới ánh trăng. Anh biết, thời khắc để Tí thực sự trở thành một người đàn ông của mình đã đến.

Gió biển về đêm dường như ngừng hẳn lại, để nhường chỗ cho bầu không khí đặc quánh dục vọng và hơi nóng rẫy giữa Huy và Tí. Sau những màn nới lỏng bằng ngón tay và nước bọt, lỗ nhỏ của Tí đã bắt đầu hé mở, ửng hồng và bóng bẩy dưới ánh trăng. Tí nằm đó, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt nhòe đi vì một cảm giác lạ lẫm đang xâm chiếm lấy từng tế bào.

​Huy quỳ giữa hai chân Tí, thân hình vạm vỡ của anh như một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy cậu nhóc. Một tay Huy nâng hông Tí lên cao, tay còn lại nắm lấy con cặc gân guốc, to lớn của chính mình. "Vật khổng lồ" ấy sau một hồi được kích thích đã trở nên cứng cáp như sắt nguội, những mạch máu nổi rõ dọc theo thân gậy, quy đầu rỉ dịch bóng loáng dưới ánh bạc của vầng trăng.

​Huy không vội vàng đâm vào ngay. Anh muốn Tí phải ghi nhớ khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà sự thuộc về nhau bắt đầu từ những gì trần trụi nhất. Huy trầm giọng, chất giọng khàn đặc vì dục vọng khiến Tí run bắn người.

​"Tí... em nhìn xuống đây. Nhìn cho kỹ con cặc của anh đang chuẩn bị đâm vào lỗ nhỏ của em này."

​Tí nghe thấy yêu cầu của Huy thì tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự xấu hổ tột độ khiến cậu định nhắm nghiền mắt lại, nhưng sự tò mò bản năng và tình yêu dành cho Huy đã chiến thắng. Cậu vừa lo lắng, vừa sợ hãi, nhưng vẫn run rẩy chống khuỷu tay, thò đầu dậy. Mắt cậu liếc xuống phía dưới hạ bộ, nơi hai cơ thể đang chuẩn bị giao thoa.

​Dưới ánh trăng mờ ảo, cảnh tượng ấy hiện ra đầy dâm mỹ. Tí nhìn thấy con cặc của Huy, thứ mà cậu vừa nãy còn thán phục khi nó nằm trong chiếc quần lót tam giác giờ đây trông còn to lớn và đáng sợ hơn gấp bội. Nó đỏ hừng hực, đối lập hoàn toàn với lỗ nhỏ hồng hào, mềm mại của cậu. Sự chênh lệch kích thước khiến Tí nuốt nước bọt cái ực, trong lòng dâng lên một nỗi sợ mơ hồ nhưng cũng đầy phấn khích.

​Huy hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay to lớn của anh bóp chặt lấy cặp mông ngăm đen của Tí, dùng sức tách rộng hai cánh mông ra. Huy từ từ đưa đầu khấc của mình lại gần. Anh không vội vã xâm lấn, mà chỉ nhẹ nhàng chỉnh cho đầu khấc to lớn của mình nằm ngay mép lỗ nhỏ đang co thắt đầy mời gọi của Tí.

​"Em thấy không? Nó đang ở ngay cửa rồi đây," Huy thào thào, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào nơi tiếp xúc.

​Tí nhìn thấy đầu khấc bóng bẩy của Huy đang ép sát vào lỗ nhỏ của mình. Cảm giác nóng hổi, cứng cáp của quy đầu khi chạm vào vách thịt nhạy cảm khiến Tí nấc lên một tiếng. Cậu thấy lỗ nhỏ của mình theo bản năng mà cố gắng bao bọc lấy phần đầu to lớn ấy, dù cho nó có vẻ quá sức.

​"Anh... anh Huy... to quá... nó... nó có vào được không anh?" Tí lắp bắp, giọng run run vì lo lắng.

​Huy cười khẽ, một nụ cười đầy tự tin và bao dung. Anh cúi xuống hôn lên đầu gối Tí, rồi lại nhìn vào điểm giao thoa giữa hai người.

​"Vào được chứ. Em đã mềm ra thế này rồi mà. Anh sẽ đẩy vào thật chậm, để em nhìn thấy anh chiếm lấy em như thế nào."

​Huy bắt đầu dùng áp lực từ hông, từ từ nhấn đầu khấc vào bên trong. Tí mở to mắt, nhìn thấy phần quy đầu của Huy từng chút một lách qua vòng cơ thắt, nong rộng nơi đó ra. Cảm giác căng chướng và đầy đặn ập đến khiến Tí cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé làm đôi, nhưng đồng thời, một luồng điện khoái lạc cũng chạy dọc sống lưng.

​Con cặc của Huy đang dần chìm lấp vào trong cơ thể mình khiến Tí choáng váng. Đó không còn là hình ảnh trong trí tưởng tượng về Hùng và Trung nữa, mà là thực tại, một thực tại nóng hổi, sống động và đầy tính chiếm hữu. Tí nhìn thấy làn da của mình bị kéo căng ra khi con cặc của Huy lút dần vào trong, ôm khít lấy thân cặc gân guốc.

​"Ư...... Huy... anh Huy ơi... vào rồi... nó vào rồi!" Tí rên rỉ, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự cảm nhận tuyệt đối về kích thước của người đàn ông mình yêu đang lấp đầy bên trong mình.

​Huy nhắm mắt lại hưởng thụ sự bao bọc ấm nóng và khít rịt từ bên trong Tí. Anh giữ nguyên tư thế đó một lát để Tí quen dần với kích thước của mình. Dưới ánh trăng biển, sự kết nối của họ trở nên thiêng liêng và trần trụi hơn bao giờ hết. Tí lúc này không còn nhìn xuống nữa, cậu ngã người ra cát, đôi tay buông thõng, hoàn toàn chấp nhận sự chiếm đóng mạnh mẽ của Huy.

​"Ngoan lắm Tí... em là của anh, hoàn toàn là của anh rồi."

​Huy bắt đầu thực hiện những nhịp thúc đẩy đầu tiên, chậm rãi nhưng đầy uy lực, biến bãi biển vắng thành chứng nhân cho một đêm thăng hoa không lối thoát, nơi mà sự ngây thơ của Tí chính thức tan chảy dưới sức nóng của tình yêu và dục vọng trưởng thành.

Tiếng sóng vỗ rì rào ngoài xa giờ đây chỉ còn là âm thanh nền nhạt nhòa cho hơi thở dồn dập và tiếng tim đập thình thịch giữa bãi cát vắng. Dưới ánh trăng mờ ảo, Huy nhìn thấy sự đấu tranh trong đôi mắt Tí - sự khao khát hòa quyện cùng nỗi sợ hãi nguyên thủy. Anh biết mình không thể dừng lại ở đây, vì nếu không dứt khoát, cả hai sẽ chỉ dừng lại ở sự lấp lửng đầy khó chịu.

​Huy hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay to lớn và gân guốc nắm chặt lấy hai cổ chân của Tí. Anh đẩy ngược đôi chân ngăm đen ấy lên sát ngực cậu, ép chặt đến mức mông Tí nhấc hẳn khỏi mặt cát, tạo ra một góc độ xâm nhập trực diện và sâu nhất có thể.

​"Tí, bám chặt lấy anh!" Huy gằn giọng, khuôn mặt anh lúc này đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống vòm ngực vạm vỡ.

​Không để Tí kịp chuẩn bị tâm lý, Huy lấy đà từ hông, dứt khoát thúc mạnh một cú. Con cặc khổng lồ, gân guốc vốn đã trực chờ ở mép lỗ giờ đây như một mũi khoan dũng mãnh, phá tan mọi rào cản cuối cùng để lút cán vào tận sâu bên trong lỗ nhỏ của Tí.

​"A... A...!!!" Một tiếng hét xé lòng vang lên, át cả tiếng gió biển.

​Tí cảm thấy bên dưới của mình như bị tét ra làm hai. Dù lỗ lồn (lỗ hậu) đã được Huy nới rộng bằng ngón tay và bôi trơn bằng nước bọt trước đó, nhưng thực tế nghiệt ngã là kích thước "khủng" của Huy vượt xa mọi sự chuẩn bị. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến khi toàn bộ chiều dài và độ lớn của vật cứng ấy lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong cơ thể cậu. Tí cảm giác như một khối sắt nung đỏ vừa đâm xuyên qua người mình, căng chướng đến mức nghẹt thở.

​Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tràn ra từ khóe mắt đỏ hoe của Tí. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng được cái giá của sự "thăng hoa" lại đau đớn đến thế. Hai tay Tí không còn ôm lấy cổ Huy nữa mà chuyển sang đẩy mạnh vào lồng ngực vạm vỡ của anh, cố gắng tạo ra khoảng cách để thoát khỏi sự chiếm hữu tàn nhẫn này.

​"Đau... anh Huy... rút ra đi... em chết mất... đau quá!" Tí nức nở, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, hai chân run rẩy bần bật trong tay Huy.

​Nhưng Huy đã dự liệu trước được phản ứng này. Anh biết nếu bây giờ rút ra, mọi nỗ lực nới rộng sẽ đổ sông đổ biển và Tí sẽ mang một nỗi ám ảnh kinh hoàng về tình dục. Huy không buông tay, trái lại, anh càng ôm chặt lấy hai cái chân của Tí, kéo sát chúng về phía mình hơn, ép chặt hông mình vào mông Tí để đảm bảo con cặc vẫn lút tận gốc bên trong.

​"Ngoan... Tí ơi... chịu đựng một chút thôi em. Anh xin lỗi, tại nó to quá... thả lỏng ra, đừng siết nữa!" Huy vừa hôn lên trán Tí vừa dỗ dành, giọng anh cũng run lên vì khao khát và sự xót xa.

​Tình thế lúc này vô cùng căng thẳng. Cái lỗ nhỏ bên dưới đau âm ỉ, cảm giác bị kéo căng đến giới hạn khiến Tí không thể làm gì khác ngoài việc khóc lóc và nấc lên từng hồi. Huy cũng không khá khẩm hơn. Con cặc của anh bị những thớ cơ trong lỗ lồn của Tí ép chặt đến mức đau đớn. Sự chật chội và nóng ấm ấy như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy anh, khiến Huy cảm thấy như mình sắp vỡ tung ra.

​Huy vẫn chưa thể di chuyển hông nhanh được. Anh chỉ có thể giữ nguyên tư thế, để cho cơ thể Tí từ từ làm quen với sự hiện diện của vật thể khổng lồ này. Lỗ nhỏ của Tí vì quá đau mà cứ co thắt liên tục, càng co thắt lại càng ép chặt con cặc Huy, tạo nên một vòng xoáy đau đớn cho cả hai người.

​"Thở đi em... thở theo nhịp của anh..." Huy cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình để dẫn dắt Tí.

​Anh bắt đầu thực hiện những cử động vô cùng nhỏ, chỉ là những nhịp nhấp nhô nhẹ nhàng như cánh bướm, mục đích là để kích thích dịch tự nhiên của Tí tiết ra nhiều hơn, giúp bôi trơn và làm giảm cơn đau. Tí vẫn nức nở, nhưng trước sự kiên trì và những lời vỗ về ngọt ngào của Huy, cậu bắt đầu thôi không đẩy anh ra nữa. Hai tay cậu dần dần buông thõng trên cát, bấu chặt vào những hạt cát mịn như để tìm một điểm tựa.

​Trăng trên cao vẫn rọi xuống hai cơ thể đang gắn chặt vào nhau giữa bãi biển vắng. Cơn đau dần dần chuyển hóa, một chút tê dại bắt đầu len lỏi vào nơi đang bị căng xé. Huy cảm nhận được sự thả lỏng dần dần của Tí, anh biết rằng thời khắc khó khăn nhất đã qua, và giờ đây, sự thăng hoa thực sự mới bắt đầu trỗi dậy từ trong chính nỗi đau này.

Bầu trời đêm trên bãi biển vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát và tiếng gió rít qua những tán phi lao. Nhưng ngay tại nơi đây, trên thảm cát mịn màng, một cuộc giao hoan kịch liệt đang diễn ra, đánh dấu sự chuyển biến tàn khốc và mạnh mẽ trong mối quan hệ giữa Huy và Tí.

​Sau những phút giây bất động để cơ thể Tí làm quen với kích thước "khủng" của mình, Huy cảm nhận được vòng cơ thắt của đối phương đã bắt đầu thôi kháng cự. Sự đau đớn vẫn còn đó, nhưng bản năng đàn ông trong Huy đã hoàn toàn bùng nổ. Anh không thể kiềm chế thêm được nữa trước sự nóng ấm, chật chội đang bao bọc lấy "vật khổng lồ" của mình.

​Huy bắt đầu rút ra, rồi lại thúc vào. Những nhịp điệu ban đầu còn chậm rãi, nhưng rồi nhanh chóng trở nên dồn dập và mạnh bạo. Mỗi cú thúc của Huy đều mang theo toàn bộ sức nặng cơ thể, đâm sâu lút cán vào tận cùng nơi sâu thẳm nhất của Tí.

​"A... Huy... chậm... chậm lại... anh ơi!" Tí nức nở, tiếng rên rỉ giờ đây đã thay thế cho tiếng khóc lóc thảm thiết ban đầu.

​Cơn đau xé rách ban nãy không hề biến mất, nhưng nó bắt đầu bị trộn lẫn với một cảm giác tê dại, nóng bỏng chạy dọc sống lưng. Mỗi lần Huy thúc mạnh, quy đầu to lớn lại va chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong, khiến Tí run lên bần bật. Cậu không còn đẩy Huy ra nữa, mà ngược lại, hai tay cậu vô thức quàng lên cổ anh, bấu chặt vào bờ vai vạm vỡ như để tìm một điểm tựa giữa cơn sóng thần khoái lạc tàn nhẫn này.

​Huy như một con thú hoang vừa thoát khỏi xiềng xích. Anh nắm chặt hai đùi Tí, nhấc bổng hông cậu lên để những cú đâm trở nên tàn bạo hơn. Tiếng da thịt va chạm nhau "bạch, bạch" vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi vị dục vọng.

​Bên dưới, nơi sự giao thoa đang diễn ra khốc liệt, một sự tổn thương đã xuất hiện. Lỗ nhỏ của Tí, dù đã được nới lỏng, nhưng trước sự thô bạo và kích thước quá khổ của Huy, những thớ thịt mỏng manh đã không chịu nổi áp lực. Một dòng máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào những hạt cát trắng bên dưới và dính vào thân gậy gân guốc của Huy.

​Tuy nhiên, màn đêm đặc quánh trên bãi biển vắng đã che giấu đi tất cả. Huy, trong cơn say máu của tình dục và khoái cảm tột độ, hoàn toàn không nhìn thấy màu đỏ đầy đau đớn ấy.

Anh chỉ cảm thấy nơi đó dường như trở nên trơn trợt hơn, ấm nóng hơn, và sự siết chặt của Tí khiến anh phát điên. Anh lầm tưởng đó là dịch tiết tự nhiên của sự hưng phấn, nên càng ra sức đâm thụt mạnh mẽ hơn nữa.

​"Tí... em tuyệt quá... bên trong em... nó hút chặt lấy anh..." Huy thào thào, mồ hôi trên người anh rơi xuống mặt Tí, mặn chát như nước biển.

​Tí thì đã không còn biết trời trăng gì nữa. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một món đồ chơi bị Huy nhào nặn.

Cơn đau rát bên dưới vẫn âm ỉ, nhưng sự kích thích liên tục vào điểm G khiến cậu không thể ngừng phát ra những tiếng rên rỉ dâm mỹ. Nước mắt vẫn chảy, nhưng đó là nước mắt của sự thăng hoa quá mức, của một linh hồn đang bị chiếm hữu hoàn toàn cả về thể xác lẫn tinh thần.

​Huy thúc liên tiếp hàng chục cú mạnh đến mức cả người Tí nảy lên trên cát. Mỗi lần lút cán, Huy đều nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ dưới ánh trăng mờ. Anh cảm thấy khoái lạc đang dâng cao đến tận cổ họng.

​"Anh... sắp... Tí ơi, anh sắp không nhịn được nữa rồi!"

​Huy gầm lên một tiếng như mãnh thú, anh thực hiện những cú thúc cuối cùng với tốc độ chóng mặt. Toàn bộ con cặc khổng lồ đâm sâu hết mức, cố định chặt chẽ bên trong cơ thể Tí.

Trong khoảnh khắc ấy, Huy cảm thấy toàn bộ tinh dịch của mình phun trào mạnh mẽ vào sâu trong lỗ nhỏ đang rỉ máu của người yêu.

​Tí co giật kịch liệt, đôi mắt trợn ngược, miệng há hốc không ra hơi.
Cậu cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng đang lấp đầy bên trong mình, hòa cùng nỗi đau rát buốt tạo nên một cảm giác chấn động đến tận cùng tế bào.

​Khi tất cả dừng lại, không gian chỉ còn tiếng gió biển và tiếng thở dốc nặng nề của hai người đàn ông. Huy ngã gục xuống lồng ngực Tí, ôm chặt lấy cậu, hoàn toàn không hay biết rằng bên dưới mình, những hạt cát đã nhuốm một màu đỏ trầm buồn dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Đêm về khuya, bãi biển vắng lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gào thét của sóng đại dương và tiếng gió rít qua những kẽ lá phi lao. Ánh trăng từ trên cao rọi xuống một thứ ánh sáng lạnh lẽo, bạc trắng, phủ lên một cảnh tượng trần trụi và đầy hoang dại ngay trên mép nước.

​Tại đó, giữa những hạt cát trắng mịn vẫn còn vương lại hơi ấm tàn dư của một cuộc hoan lạc bạo liệt, hai cơ thể trần truồng nằm vật vã, hơi thở đứt quãng hòa cùng tiếng sóng.

​Huy nằm ngửa, cánh tay vạm vỡ buông thõng trên cát, lồng ngực săn chắc phập phồng kịch liệt như vừa bước ra từ một cuộc chiến sinh tử.

Toàn thân anh đẫm mồ hôi, những giọt nước mặn chát lăn dài từ thái dương, chảy xuống những múi bụng cứng cáp rồi tan vào cát. Ánh trăng làm nổi bật lên những thớ cơ cuồn cuộn, biến anh thành một pho tượng nam tính đầy quyền năng nhưng cũng đầy mệt mỏi.

​Bên cạnh anh, Tí nằm nghiêng, cơ thể nhỏ nhắn hơn hoàn toàn bị vây quanh bởi cái bóng của Huy. Cậu nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi vẫn còn vương những giọt nước mắt chưa kịp khô. Làn da ngăm đen của Tí giờ đây chi chít những vết hằn, những dấu vết chiếm hữu của Huy để lại. Hai chân cậu vẫn còn run rẩy theo bản năng, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt vào cát mịn, như thể đó là điểm tựa duy nhất giữ cậu lại với thực tại sau khi vừa bị cuốn đi trong cơn lốc xoáy của khoái cảm và đớn đau.

​Không gian xung quanh họ nồng nặc mùi vị của tình dục, mùi mồ hôi gắt nồng hòa quyện với vị mặn mòi của biển cả. Con cặc khổng lồ của Huy, thứ vừa mới tàn phá cơ thể Tí một cách không khoan nhượng, giờ đây nằm im lìm giữa hai đùi, vẫn còn bóng bẩy vì dịch tiết và một thứ màu đỏ thẫm mà bóng tối đã khéo léo che đậy.

​Tí khẽ cựa mình, một tiếng rên rỉ nhỏ xíu phát ra từ cổ họng khô khốc. Cơn đau rát từ nơi hẻo lánh nhất của cơ thể bắt đầu truyền về đại não một cách rõ rệt khi cao trào đã qua đi. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt khiến cậu không tự chủ được mà co người lại. Dưới ánh trăng, nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy những hạt cát xung quanh hạ bộ của Tí đã bết lại, nhuốm một màu sẫm đen, dấu vết của sự rách nát sau cú thúc "lút cán" đầy bạo liệt của Huy.

​Huy nghe thấy tiếng rên của Tí, anh khẽ mở mắt. Cơn say tình đã vơi bớt, nhường chỗ cho sự tỉnh táo và xót xa. Anh xoay người, vòng cánh tay to lớn ôm trọn lấy bờ vai đang run lên vì lạnh và đau của Tí, kéo cậu vào sát lồng ngực nóng hổi của mình.

​"Tí... em ổn không?" Huy thào thào, giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự hối lỗi thầm kín.

​Tí không trả lời, cậu chỉ vùi mặt vào ngực Huy, hít hà mùi hương nam tính quen thuộc. Cậu thấy mình thật lạ lùng. Dù bên dưới vẫn đang đau âm ỉ, dù máu vẫn còn đang rỉ ra từ lỗ nhỏ bị tàn phá, nhưng trong lòng cậu lại trào dâng một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Cậu đã thực sự thuộc về Huy, đã thực sự hiểu được cái cảm giác mà Trung đã trải qua. Đó là một sự dâng hiến tuyệt đối, nơi mà nỗi đau thể xác trở thành minh chứng cho một tình yêu đầy bản năng và chiếm hữu.

​Huy dùng bàn tay thô ráp của mình vuốt ve tấm lưng trần của Tí, gạt đi những hạt cát đang dính trên da cậu.

Anh vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của máu. Trong bóng tối của bãi biển đêm, mọi thứ đều trở nên huyền ảo và lừa mị. Anh chỉ nghĩ rằng Tí mệt vì đây là lần đầu tiên, vì anh đã quá mạnh bạo.

​"Anh xin lỗi... tại anh không kiềm chế được," Huy hôn nhẹ lên tóc Tí, lời nói thoảng qua như gió biển.

​Hai cơ thể trần trụi cứ thế nằm vật vã trên cát, để cho sóng biển thỉnh thoảng tràn vào, liếm nhẹ lên đôi bàn chân của họ rồi lại rút ra, mang theo một chút dịch tiết và máu tan vào đại dương bao la. Họ giống như hai kẻ sống sót sau một vụ đắm tàu, kiệt sức nhưng gắn kết với nhau bằng một sợi dây định mệnh vô hình.

​Trăng vẫn sáng, biển vẫn gào thét, nhưng giữa bãi cát vắng này, thời gian như ngưng đọng lại. Tí thiếp đi trong vòng tay của Huy, hơi thở dần trở nên ổn định. Cậu không biết rằng, ngày mai khi ánh mặt trời rạng rỡ hiện lên, khi Huy nhìn thấy những vết máu khô trên ga giường khách sạn và trên chính cơ thể mình, một chương mới của sự ân hận và chăm sóc sẽ bắt đầu.

​Nhưng lúc này, họ chỉ cần có nhau. Hai thực thể trần trụi, không che đậy, hòa quyện vào thiên nhiên hoang dã, tận hưởng dư âm của một đêm thăng hoa đầy máu và nước mắt.

Đêm về khuya, bãi biển vắng lặng chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió thổi qua rặng phi lao. Huy nằm đó, lồng ngực phập phồng điều hòa lại nhịp thở sau cơn bão dục vọng vừa quét qua. Anh nhìn sang bên cạnh, Tí đã thiếp đi từ lúc nào không hay, gương mặt cậu nhóc vẫn còn vương những vệt nước mắt khô dài trên má, đôi lông mày khẽ chau lại như vẫn còn vướng bận chút dư chấn của cơn đau.

​Huy khẽ ngồi dậy, hơi lạnh của gió biển mơn trớn trên làn da trần trụi khiến anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn cơ thể nhỏ nhắn của Tí đang nằm vật vã trên cát, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn xen lẫn cảm giác chiếm hữu thỏa mãn.

​Huy vươn tay lấy hai chiếc quần lót vứt lăn lóc trên cát. Anh nhẹ nhàng nhấc chân Tí lên, cẩn thận xỏ chiếc quần boxer vào cho cậu. Dù Tí đang ngủ say nhưng khi chạm vào vùng nhạy cảm, cơ thể cậu vẫn khẽ run lên theo bản năng. Tiếp đó, Huy mặc lại chiếc quần lót tam giác đỏ đô, thứ "vũ khí" đã cùng anh gây ra cuộc tàn phá nồng nàn ban nãy.

​Huy cúi xuống, luồn đôi tay vạm vỡ qua khoeo chân và lưng Tí, bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa. Thân hình Tí lọt thỏm trong vòng tay anh, đầu cậu gục vào lồng ngực rộng lớn của Huy, hơi thở đều đặn phả vào da thịt anh. Huy trần trụi phần trên, chỉ mặc duy nhất chiếc quần nhỏ, sải bước tự tin đi về phía khách sạn. Dưới ánh trăng, hình ảnh gã đàn ông vạm vỡ bế người yêu mình đi giữa bãi biển vắng lặng trông vừa hoang dại, vừa lãng mạn như một thước phim điện ảnh.

​May mắn thay, hành lang khách sạn giờ này không một bóng người. Huy nhanh chóng mở cửa phòng, dùng chân đá nhẹ để khép lại, rồi tiến thẳng vào nhà tắm.

​Huy đặt Tí ngồi lên bệ đá trong nhà tắm, tay giữ chặt eo để cậu không ngã. Khi ánh đèn tuýp trắng lóa bật lên, mọi thứ không còn bị che giấu bởi bóng tối của đại dương nữa. Huy quỳ xuống giữa hai chân Tí, nhẹ nhàng kéo chiếc quần boxer xuống để vệ sinh cho cậu.

​Và ngay lúc đó, tim Huy như thắt lại.
​Dưới ánh sáng rõ nét, anh bàng hoàng nhận ra những gì mình đã gây ra. Cái lỗ nhỏ xinh xắn vốn dĩ hồng hào của Tí giờ đây sưng tấy đỏ rực, xung quanh vành cơ thắt vẫn còn gướm những vệt máu tươi hòa cùng dịch tiết dâm mỹ. Những hạt cát biển bám vào vết thương càng làm cảnh tượng thêm phần xót xa.

​Huy đứng hình mất vài giây, đôi bàn tay gân guốc của anh bỗng run rẩy. Anh thầm mắng bản thân: "Mày là đồ súc sinh, Huy ạ! Em nó đã nói sợ, nói đau mà mày vẫn còn đâm mạnh như thế." Sự hối hận trào dâng khiến sống mũi anh cay nồng. Anh hiểu rằng kích thước của mình và sự thô bạo trong cơn say tình đã vượt quá sức chịu đựng của một cậu nhóc lần đầu "mở cửa" như Tí.

​Huy điều chỉnh vòi nước sang chế độ ấm nhất, để làn nước chảy nhẹ nhàng qua lòng bàn tay mình trước khi chạm vào cơ thể Tí. Anh không dám dùng xà phòng vì sợ làm cậu đau thêm, chỉ dùng nước ấm và sự mềm mại của những ngón tay để gột rửa.

​Huy tỉ mỉ dùng tay vốc từng chút nước, rửa sạch những hạt cát bám quanh vết thương. Mỗi lần ngón tay anh chạm nhẹ vào vùng da sưng tấy, Tí lại khẽ rên rỉ trong giấc ngủ, đôi chân vô thức co rụt lại. Huy phải liên tục thì thầm bên tai cậu.

​"Ngoan... anh thương... một chút nữa thôi là sạch rồi. Anh xin lỗi, Tí ơi..."

​Anh kiên nhẫn làm sạch từng chút một, dùng khăn bông mềm thấm nhẹ nước. Khi thấy vết thương đã sạch sẽ hơn dù vẫn còn đỏ sưng, Huy lấy ra một lọ kem mỡ bôi trơn chuyên dụng mà anh đã chuẩn bị sẵn trong túi đồ. Anh chậm rãi bôi một lớp mỏng lên nơi bị tổn thương, mong rằng cái lạnh của kem sẽ làm dịu đi cơn đau rát cho người yêu.

​Kết thúc việc vệ sinh, Huy bế Tí ra khỏi nhà tắm. Anh đặt cậu nằm xuống chiếc giường trắng muốt êm ái, kéo chăn đắp ngang ngực cho cậu. Tí lúc này dường như cảm nhận được sự thoải mái, cậu khẽ xoay người, một tay quờ quạng tìm kiếm hơi ấm. Huy nhanh chóng nằm xuống bên cạnh, để Tí gối đầu lên cánh tay mình, ôm trọn cậu vào lòng.

​Huy nhìn ngắm gương mặt ngủ say của Tí dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, lòng thầm hứa ngày mai sẽ bù đắp cho cậu thật nhiều. Đêm ấy, giữa không gian nồng mùi biển và tình yêu, Huy thức trắng để canh chừng giấc ngủ cho "vợ nhỏ" của mình, người đã dũng cảm dâng hiến cả máu và nước mắt để cùng anh chạm đến đỉnh cao của sự thăng hoa.
_

Ánh nắng ban mai của vùng biển rực rỡ len qua khe rèm cửa, nhảy mót trên tấm drap giường trắng tinh khôi. Tí nheo mắt tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên ập đến là một sự ê ẩm rã rời chạy dọc khắp sống lưng. Cậu định ngồi dậy nhưng một cơn đau nhói ở vùng hạ bộ khiến cậu khẽ nấc lên, đổ người lại phía sau.

​Dưới ánh sáng rõ ràng của buổi sớm, Tí kéo nhẹ mép chăn ra để nhìn xuống cơ thể mình. Cậu sững người. Trên làn da ngăm đen khỏe khoắn vốn dĩ nhẵn nhụi của cậu giờ đây chi chít những dấu vết của một đêm "giông bão".

Những vết hickey đỏ tím đậm nét ở cổ, ở xương quai xanh, và đặc biệt là những vết bầm dọc theo đùi trong, nơi bàn tay vạm vỡ của Huy đã bấu chặt để thực hiện những cú thúc lút cán.

​Tí đưa tay chạm nhẹ vào một vết bầm trên hông, cảm giác đau rát vẫn còn đó nhưng kỳ lạ thay, trong lòng cậu không hề có một chút oán trách hay sợ hãi nào. Ngược lại, một luồng điện ấm áp và ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực. Cậu nhìn những dấu vết đó như nhìn những "huy chương" của sự trưởng thành, minh chứng cho việc cậu đã thực sự được người đàn ông mình yêu thương chiếm hữu một cách trọn vẹn nhất.

​Huy lúc này vừa từ ban công bước vào, tay cầm một ly nước ấm và hộp thuốc mỡ. Nhìn thấy Tí đã tỉnh và đang nhìn chăm chằm vào những vết thương trên người, bước chân Huy khựng lại. Gương mặt anh, vốn dĩ luôn tự tin và bản lĩnh trước hàng trăm nhân viên, giờ đây lại hiện rõ vẻ lúng túng, hối lỗi.

​Huy đặt ly nước xuống bàn, ngồi cạnh mép giường nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Tí. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn những vết tím tái trên làn da mỏng manh của cậu nhóc, giọng anh nghẹn lại.

"Tí... Anh... Anh xin lỗi. Đêm qua anh đã quá thô lỗ. Anh không nghĩ là..."

​Huy im lặng, sự ân hận hiện rõ trên khuôn mặt. Anh nhớ lại cảnh tượng lúc bế Tí vào nhà tắm đêm qua, nhớ làn nước ấm chảy qua vết thương gướm máu mà lòng thắt lại. Anh sợ Tí sẽ sợ mình, sợ Tí sẽ nghĩ anh là một gã biến thái bạo lực như những gì cậu từng lo lắng về Hùng và Trung.

​Trái ngược với sự lo âu của Huy, Tí khẽ mỉm cười. Cậu vươn tay, nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của Huy, kéo anh ngồi sát lại hơn. Tí nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi mắt cậu sáng ngời, không còn một chút e dè.

​"Anh Huy, sao anh lại xin lỗi? Anh nhìn nè..." Tí chỉ vào những vết bầm.

"Vậy là hôm qua, anh đã thực sự đụ em rồi, đúng không?"

​Câu nói trần trụi, ngây ngô nhưng đầy chân thành của Tí khiến Huy sững sờ. Tí tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định.

"Từ giờ em đã chính thức thuộc về anh rồi. Cả tâm hồn lẫn thể xác này, tất cả đều là của anh Huy hết. Và cả... cái lỗ nhỏ này cũng là của anh luôn. Em cho anh hết, nên anh đừng có thấy có lỗi gì cả."

​Huy nghe đến đây thì không kìm được nữa, anh bật cười thành tiếng, một nụ cười pha lẫn sự nhẹ nhõm và hạnh phúc tột cùng. Anh không ngờ nhóc con của mình lại có thể nói ra những lời bạo dạn và ấm lòng đến thế. Huy vòng tay ôm chặt Tí vào lòng, hít hà mùi hương của cậu, mặc kệ cho những hạt cát còn sót lại đang cọ xát giữa hai làn da.

​"Em đó... thật là..." Huy siết chặt vòng tay, rồi tinh nghịch thì thầm vào tai Tí: "Vậy hôm qua anh đụ em mạnh như vậy, em có thích không?"

​Tí đỏ bừng mặt, dụi đầu vào lồng ngực vạm vỡ của Huy. Cậu im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu, giọng lý nhí nhưng vô cùng thật thà.

"Dạ... hơi đau, đau muốn tét người luôn á... nhưng mà... thích lắm. Cảm giác có cặc anh ở bên trong em, nó lạ lắm, giống như là mình không còn là hai người riêng biệt nữa vậy."

​Huy nghe xong thì lòng rộn ràng như trẻ con được quà. Anh buông Tí ra, nhẹ nhàng bế cậu ngồi lên đùi mình, tay cầm hộp thuốc mỡ bắt đầu bôi lên những vùng da sưng tấy.

​"Thích thì tốt, nhưng lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn, không để vợ anh phải chảy máu nữa đâu," Huy vừa bôi thuốc vừa trêu.

​Tí chu môi: "Ai là vợ anh chứ! Mà... nếu anh muốn mạnh thì cứ mạnh, em chịu được mà."

​Căn phòng khách sạn buổi sáng sớm tràn ngập tiếng cười và không khí thân mật đến nghẹt thở. Chuyến đi biển này đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó. Tí không còn là cậu học sinh sợ hãi trước những bản năng giới tính, mà đã trở thành một người đàn ông nhỏ bé biết tận hưởng và dâng hiến trong tình yêu. Còn Huy, anh hiểu rằng mình đang nắm giữ trong tay một báu vật vô giá, một người sẵn sàng cùng anh đi qua cả đớn đau lẫn thăng hoa.

​Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của biển cả, họ nhìn nhau, biết rằng từ giây phút này, cuộc đời của họ đã chính thức đan chặt vào nhau, bền vững và nồng cháy như những đợt sóng ngoài khơi kia.

Không gian trong phòng khách sạn lúc này ngập tràn hơi thở nồng nàn và dư âm của một đêm thăng hoa. Huy nhìn nhóc con trong lòng mình, đôi mắt Tí vẫn còn hơi sưng vì khóc đêm qua nhưng nụ cười lại rạng rỡ lạ thường.
Anh không kiềm lòng được, đưa tay nhéo nhẹ vào cái má phúng phính của cậu.

​"Em đó, đáng yêu thế này thì bảo sao anh không phát điên lên được."

​Tí dụi đầu vào lồng ngực vạm vỡ của Huy, tận hưởng cảm giác được che chở. Đúng lúc này, một tiếng "tùng tùng" vang lên từ phía cửa phòng, kèm theo tiếng gọi của nhân viên phục vụ. Huy khẽ vươn vai, các khối cơ bắp cuồn cuộn trên người anh chuyển động theo từng nhịp thở.

​"Chắc là giao đồ ăn tới rồi. Anh đặt hai phần mì xào hải sản đặc biệt để tẩm bổ cho em đấy, đêm qua 'vận động' nhiều chắc là đói lắm rồi đúng không?" Huy cười trêu chọc rồi quấn tạm chiếc khăn tắm, bước ra mở cửa nhận lấy hai khay mì thơm phức.

​Khi đặt hai đĩa mì lên bàn, Huy bỗng đứng sững lại một lát. Đôi mắt anh đột nhiên sáng lên một tia nhìn tinh quái và đầy sự phấn khích. Anh quay lại nhìn Tí, giọng nói đầy bí ẩn.

​"Tí này, anh chợt nghĩ ra một thứ. Anh muốn tặng cho em một phần 'nước sốt' đặc biệt, phần thưởng cho sự dũng cảm của em đêm qua."

​Tí nghe đến "quà" thì mừng rỡ, dù bên dưới vẫn còn hơi đau nhưng cậu vẫn cố chống tay ngồi dậy, đôi mắt tròn xoe đầy mong đợi: "Gì vậy anh Huy?
Anh lại mua thêm quà cho em hả?"

​Huy không trả lời ngay. Anh chậm rãi buông chiếc khăn tắm xuống đất, phơi bày toàn bộ cơ thể trần trụi, nam tính dưới ánh sáng ban ngày. Con cặc khổng lồ của anh sau một đêm nghỉ ngơi giờ đây lại bắt đầu có dấu hiệu "ngóc đầu" dậy, gân guốc và đầy uy lực. Tí thấy cảnh này thì hốt hoảng, mặt đỏ bừng, hai tay ôm lấy ngực.

​"Anh... anh Huy! Em... em không làm nổi nữa đâu! Anh tha cho em đi, chỗ đó của em còn sưng lắm!"

​Huy bật cười sảng khoái, tiến lại gần giường xoa đầu Tí để trấn an: "Ngốc quá, anh có bảo là đụ em nữa đâu. Anh chỉ muốn bồi bổ cho em theo cách của riêng anh thôi."

​Huy đứng ngay cạnh bàn ăn, nơi đĩa mì xào hải sản vẫn còn bốc khói nghi ngút. Anh bắt đầu dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy con cặc, bắt đầu sục liên hồi. Tí ngồi trên giường, mắt không rời khỏi từng chuyển động của Huy. Cậu bị choáng ngợp bởi tốc độ sục cặc của Huy, đôi tay anh di chuyển nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ, tiếng da thịt ma sát "sật sật" vang lên khô khốc và đầy kích thích.

​Huy vừa sục vừa nhìn Tí bằng ánh mắt nóng bỏng. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán anh, hơi thở trở nên dồn dập hơn. Sau khoảng 10 phút cao trào, gương mặt Huy biến đổi, đôi lông mày nhíu chặt lại, anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Huy nhanh tay cầm lấy đĩa mì xào của Tí, hướng thẳng quy đầu vào giữa đĩa.

​"Ra này... nhận lấy tinh trùng của anh này Tí!"

​Ngay lập tức, một dòng tinh trắng đục, đậm đặc bắn ra ào ạt, phủ lên những sợi mì vàng óng và những miếng mực tươi rói. Huy xuất tinh rất nhiều, từng đợt, từng đợt một dội xuống đĩa mì như muốn lấp đầy nó bằng thứ dịch tiết nồng nàn của mình. Sau khi xong xuôi, Huy thở gấp, lồng ngực phập phồng, nhưng đôi mắt nhìn Tí vẫn tràn đầy sự ấm áp và yêu chiều.

​Huy bưng đĩa mì lại gần giường, đưa đến trước mặt Tí. Trên đĩa mì lúc này là một hỗn hợp trông vừa dâm mỹ vừa kỳ lạ, mùi thơm của hải sản hòa quyện với mùi nồng nồng đặc trưng của tinh trùng Huy.

​"Đây, quà của em đây. Mì sốt tinh trùng của anh Huy," Huy nói, gương mặt dường như rất tâm đắc với tác phẩm của mình. "Trong này chứa rất nhiều protein và sinh khí của anh. Em ăn vào sẽ mau khỏe, chỗ đó sẽ bớt đau và em sẽ có thêm sức để... tối nay mình tiếp tục."

​Tí nhìn đĩa mì, rồi nhìn gương mặt đang mong đợi của Huy. Trong thâm tâm cậu có chút bối rối, nhưng nhìn vào ánh mắt tràn đầy tình cảm và sự tự hào của người yêu, Tí không nỡ làm anh thất vọng. Cậu khẽ hỏi lại một cách ngây ngô.

​"Chắc chắn là ăn xong sẽ khỏe hơn không anh Huy?"

​Huy gật đầu cái rụp, cười rạng rỡ: "Chắc chắn! Anh cam đoan với em luôn."

​Tí hít một hơi thật sâu, cậu cầm lấy đôi đũa, từ tốn gắp một đũa mì dính nhiều tinh trùng trắng đục nhất. Cậu đưa vào miệng, nhai chậm rãi để cảm nhận. Huy hồi hộp quan sát từng biểu cảm trên mặt cậu nhóc.

​Tí nuốt xuống, rồi ngước lên nhìn Huy bằng đôi mắt lấp lánh, cậu khen thật lòng: "Ngon lắm anh Huy ơi! Tinh trùng của anh... nó có vị hơi mặn nhưng lại rất ngọt ở hậu vị. Ăn cùng với mì xào thấy lạ miệng mà cuốn lắm."

​Huy được khen thì sướng rơn, anh cười tít mắt như một đứa trẻ vừa làm được việc tốt. Anh ngồi xuống cạnh Tí, cùng cậu chia sẻ bữa sáng kỳ lạ nhưng chứa chan tình cảm này.

Giữa căn phòng khách sạn ven biển, họ tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc theo cách điên rồ và trần trụi nhất, nơi mà mọi rào cản về sự ghê tởm hay định kiến đều biến mất, chỉ còn lại sự hòa quyện tuyệt đối giữa hai tâm hồn và những "tinh túy" của thể xác.

-HẾT-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co