14
Sáng hôm sau, bầu trời trên cao xanh ngắt một màu hy vọng, những tia nắng vàng rực rỡ len lỏi qua từng kẽ lá của hàng phượng già trong sân trường. Không khí dường như cũng trở nên nhẹ nhàng và trong trẻo hơn, khác hẳn với vẻ u ám và nặng nề của những ngày thi cử hay cơn ác mộng kinh hoàng mà Trung đã từng trải qua trong tâm trí.
Ba đứa gặp nhau ở cổng trường từ sớm. Tí vẫn là người đến đầu tiên với chiếc xe đạp cũ và nụ cười hiền lành thường trực. Tiếp sau đó là Hùng và Trung. Hôm nay, hai đứa không còn đi cách nhau một khoảng xa như mọi khi. Hùng dắt chiếc xe máy chậm rãi, một tay điều khiển tay ga, tay còn lại không ngần ngại đặt lên vai Trung, kéo cậu bạn mọt sách đi sát bên mình.
Khi bước vào khuôn viên trường, sự xuất hiện của bộ ba này lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Thế nhưng, khác với sự soi mói đầy ác ý trong giấc mơ của Trung, ánh mắt của bạn bè lúc này chỉ đơn thuần là sự tò mò và ngạc nhiên trước sự gắn kết lạ lùng của gã đại ca và Trung.
Hùng hôm nay mặt mày rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì vui sướng, cái vẻ hổ báo thường ngày đã bị thay thế bằng một phong thái tự tin và bao dung lạ kỳ. Gã chẳng buồn quan tâm đến những lời xì xào, gã chỉ mải mê nhìn vào khuôn mặt ngăm đen đang hơi đỏ bừng vì thẹn thùng của Trung.
"Này, hai đứa mày cứ dính như sam thế kia thì thiên hạ biết hết mất," Tí trêu chọc khi cả ba dừng lại dưới gốc cây bàng.
Hùng hất hàm, đầy vẻ ngạo nghễ: "Biết thì đã sao? Tao sợ đứa nào à? Đứa nào dám nói gì Trung của tao thì cứ bước qua xác tao đã."
Trung huých tay Hùng một cái, khẽ gắt: "Mày bớt sến súa đi được không? Đang ở trường đó."
Dù nói vậy nhưng trong lòng Trung cảm thấy một sự bình yên tuyệt đối. Cậu biết rằng lời hứa bảo vệ của Hùng không phải là lời nói suông. Cái nắm tay chặt chẽ của gã dưới gầm bàn học sau đó đã minh chứng cho tất cả.
Tiết học hôm đó dường như trôi qua rất nhanh. Ngay khi tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, Hùng đã vội vàng thu dọn sách vở, lôi kéo Trung đi ra khỏi lớp.
"Đi đâu vậy Hùng? Còn tiết sau nữa mà?" Trung ngơ ngác hỏi.
Hùng nháy mắt đầy tinh quái: "Tiết sau là tiết tự học, tao xin phép thầy cho hai đứa mình xuống thư viện 'nghiên cứu' thêm rồi. Đi thôi, tao muốn có không gian riêng với mày."
Tí nhìn theo bóng dáng hai người bạn đang kéo nhau đi khuất sau dãy hành lang, trong lòng cảm thấy một niềm vui len lỏi. Cậu hiểu rằng sau bao nhiêu biến cố, sau cả những sự thật vừa được phơi bày đêm qua, Hùng và Trung cần thời gian để bồi đắp cho mối quan hệ mới mẻ này. Sự nồng nhiệt của Hùng và sự chân thành của Trung là mảnh ghép hoàn hảo cho nhau.
Trong lúc Hùng và Trung mải mê với thế giới riêng, Tí thong thả đi dạo quanh sân trường. Cậu nhận ra cuộc sống của mình dạo gần đây đã tốt hơn rất nhiều. Không còn những đám nam sinh hư hỏng chặn đường đòi tiền bảo kê, cũng không còn những lời châm chọc vì vẻ ngoài "mọt sách yếu ớt" của cậu.
Có lẽ mọi người trong trường đều đã biết Tí là bạn thân chí cốt của Hùng, gã đại ca một mình cân cả nhóm côn đồ. Sự bảo vệ của Hùng dành cho Trung là sự bảo vệ mang tính chiếm hữu tình yêu, còn sự bảo vệ dành cho Tí lại mang tính nghĩa khí huynh đệ.
Chỉ cần thấy Tí đi cùng Hùng, hoặc nghe danh Tí là "phó tướng" của gã, đám học sinh cá biệt đều tự động né xa.
Tí ngồi xuống băng ghế đá, thong thả lật xem cuốn truyện tranh yêu thích. Một vài bạn học đi ngang qua khẽ gật đầu chào cậu một cách lịch sự. Tí mỉm cười, cậu cảm thấy biết ơn vì sự hiện diện của hai người bạn ấy trong đời mình. Nhờ có Hùng, cậu không còn phải sống trong sợ hãi; nhờ có Trung, cậu học được sự kiên trì và chăm chỉ.
Hóa ra, sự bảo vệ không chỉ đến từ những nắm đấm, mà nó đến từ sự gắn kết và lòng tin tưởng lẫn nhau giữa những người bạn. Tí biết rằng từ nay về sau, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, bộ ba của cậu cũng sẽ không bao giờ bị chia cắt.
Dưới nắng chiều của sân trường, Hùng và Trung từ thư viện bước ra, gương mặt cả hai đều rạng ngời hạnh phúc. Hùng vẫn không rời tay khỏi vai Trung, còn Trung thì cười nói vui vẻ, đôi mắt sau lớp kính cận lấp lánh niềm tin.
Họ tìm thấy Tí đang chờ sẵn ở cổng trường. Ba đứa lại cùng nhau đạp xe, đi về phía con hẻm quen thuộc. Cơn ác mộng về sự ruồng bỏ đã lùi xa mãi mãi, nhường chỗ cho một thực tại mà ở đó tình yêu, tình bạn và sự bảo vệ luôn hiện hữu. Những ngày tháng sau này có thể vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng với sự đồng hành của nhau, họ biết rằng mình có thể vượt qua tất cả.
Tối nay vẫn yên bình, nhưng trong lòng mỗi người đều đã thắp lên một ngọn lửa ấm áp của sự thấu hiểu và yêu thương. Một chương mới đã thực sự bắt đầu.
Bữa cơm tối tại nhà Tí diễn ra trong không khí ấm cúng, thoang thoảng mùi cá kho tộ và canh chua, những món khoái khẩu mà mẹ Tí chiều lòng cậu con trai sau một ngày học tập vất vả. Khác với vẻ trầm tư của Trung hay sự ngông cuồng của Hùng, Tí luôn là "trạm sạc năng lượng" cho cả nhà bằng tính cách xởi lởi và nụ cười hiền lành.
Trong lúc gắp miếng cá cho con, ba Tí hắng giọng, đôi mắt nheo lại sau làn khói cơm nóng hổi.
"Nè Tí, dạo này học hành sao rồi? Mà lâu rồi không thấy thằng Huy sang chơi nhỉ? Nó bận việc ở công ty lắm hả?"
Vừa nghe đến tên Huy, Tí đang nhai dở bát cơm bỗng khựng lại một nhịp, rồi ngay lập tức, đôi mắt cậu híp lại thành hai đường chỉ, miệng nở nụ cười rạng rỡ đến mức không giấu nổi sự phấn khích. Cậu đặt bát xuống, hào hứng bắt đầu "thao thao bất tuyệt".
"Dạ, anh Huy dạo này lên chức trưởng phòng rồi ba! Anh ấy bận lắm nhưng vẫn nhắn tin nhắc con học bài mỗi ngày. Ba biết không, hôm qua ảnh còn chỉ con cách giải mấy bài toán logic mà thầy giáo con khen quá trời luôn. Anh Huy giỏi cực kỳ, cái gì cũng biết, đã vậy còn tâm lý..."
Tí cứ thế kể về Huy với ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và tình cảm nồng nhiệt. Cậu kể từ việc Huy vừa tậu chiếc xe mới cho đến việc anh ấy chu đáo mua quà cho cả nhà Tí nhưng chưa kịp mang sang. Càng nói, nụ cười của Tí càng rộng hơn, gương mặt đỏ bừng lên vì hạnh phúc.
Nhìn thấy cảnh tượng này, ba mẹ Tí chỉ biết nhìn nhau thở dài. Hai ông bà già không còn lạ gì cái tính "cuồng anh Huy" của đứa con trai, nhưng lần nào nhắc đến cũng thấy cậu như biến thành một người khác - tràn đầy sức sống và... có phần hơi quá khích. Mẹ Tí thấy con định kể tiếp đến đoạn Huy dẫn đi ăn kem, bà vội vàng xua tay, nét mặt vừa buồn cười vừa ngán ngẩm.
"Thôi thôi, cái thằng này! Mẹ xin mày, đừng kể nữa. Cứ nhắc đến thằng Huy là mày quên luôn cả bát cơm trên tay. Mẹ nghe tên nó nhiều đến mức nằm mơ cũng thấy rồi đây này. Lo mà ăn nhanh đi rồi lên lầu học bài, cứ anh Huy này anh Huy nọ mãi!"
Tí gãi đầu cười hì hì, lùa vội bát cơm rồi xin phép lên phòng. Cậu biết ba mẹ chỉ trêu mình thôi, chứ hai người cũng quý anh Huy lắm.
Vừa bước vào phòng, chưa kịp đặt lưng xuống giường, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên bần bật kèm theo bản nhạc chuông quen thuộc.
Màn hình hiện lên dòng chữ "Anh Huy ❤️" cùng biểu tượng cuộc gọi video.
Tim Tí đập nhanh một nhịp, cậu vội vàng vuốt tóc, chỉnh lại cổ áo rồi nhấn nút chấp nhận. Gương mặt điển trai, chín chắn của Huy hiện lên trên màn hình với nụ cười điềm tĩnh.
"Chào nhóc, đã ăn cơm xong chưa mà mặt mũi hớn hở vậy?"
"Dạ con mới ăn xong, ba mẹ con vừa mới nhắc anh luôn đó!" Tí cười toe toét, áp điện thoại sát mặt, bắt đầu một cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng, nơi mà mọi mệt mỏi của ngày dài đều tan biến chỉ sau một câu chào của người thương.
Trong không gian yên tĩnh của căn phòng nhỏ, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt đang rạng rỡ của Tí. Cuộc gọi video với Huy vốn dĩ là "thủ tục" ngọt ngào mỗi tối giúp Tí xua tan mọi áp lực bài vở. Qua màn hình, Huy vẫn hiện lên với vẻ chín chắn thường thấy: chiếc áo sơ mi xanh nhạt mở hờ cúc cổ, mái tóc hơi rối vì một ngày làm việc dài, và ánh mắt luôn chứa đựng sự dung túng dành cho cậu nhóc nhỏ hơn mình vài tuổi.
Cả hai đang mải mê nói về những dự định cho kỳ nghỉ hè sắp tới, về việc Huy sẽ đưa Tí đi ăn món lẩu gà lá é mà cậu hằng ao ước. Bỗng nhiên, Huy khựng lại, anh dùng tay quạt quạt trước cổ, chân mày hơi nhíu lại.
"Này Tí, chỗ anh hôm nay sao nóng kinh khủng. Máy lạnh dường như bị hỏng hay sao ấy, anh chịu không nổi nữa."
Tí tròn mắt nhìn vào màn hình, ngây ngô đáp: "Vậy anh mở cửa sổ ra cho thoáng, hay đi tắm nước lạnh xem sao?"
Huy không trả lời ngay. Anh nhìn sâu vào ống kính, một tia tinh nghịch và đầy ẩn ý lóe lên trong đôi mắt thâm trầm ấy. Anh đứng dậy, đặt điện thoại tựa vào giá đỡ trên bàn làm việc, để camera thu trọn được từ thắt lưng trở lên.
"Nóng thế này thì mở cửa cũng chẳng ăn thua. Anh cởi ra cho mát nhé?"
Nói đoạn, không đợi Tí kịp phản ứng, đôi bàn tay thon dài của Huy bắt đầu đặt lên hàng cúc áo sơ mi. Từng chiếc cúc một được tháo ra, để lộ dần vòm ngực săn chắc và làn da nam tính của một người đàn ông trưởng thành. Huy thong thả lột chiếc áo ra, quăng sang một bên, phơi bày trọn vẹn những thớ cơ ngực và bụng sáu múi rắn rỏi, thành quả của những giờ tập gym đều đặn.
Chưa dừng lại ở đó, đôi tay Huy lại đưa xuống phía dưới, tiếng khóa kéo quần tây "rẹt" một đường khô khốc vang lên qua loa điện thoại.
Tí ngồi bên này màn hình, toàn thân cứng đờ như bị trúng lời nguyền hóa đá. Hai má cậu đỏ bừng lên như hai trái cà chua chín, hơi nóng bốc thẳng lên tận đỉnh đầu.
"Á... anh làm gì vậy!" Tí lắp bắp, vội vàng lấy hai tay che mắt nhưng vẫn vô thức chừa ra một khe hở nhỏ giữa các ngón tay để nhìn lén. "Anh... anh biến thái à! Đang gọi video mà sao lại thoát y như thế!"
Trái tim Tí đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Hình ảnh Huy trần trụi với cơ thể đầy sức hút đàn ông làm đầu óc Tí quay cuồng. Cậu nhớ lại những gì mình vừa vô tình thấy ở nhà Hùng lúc tối, rồi lại nhìn thấy Huy lúc này, Tí cảm thấy đêm nay dường như là một đêm "thử thách giới hạn" đối với một cậu học sinh trong sáng như mình.
Huy nhìn thấy biểu cảm của Tí thì bật cười trầm thấp. Anh không hề cảm thấy xấu hổ, trái lại còn tiến sát lại gần camera hơn, để Tí có thể nhìn rõ từng đường nét cơ bắp đang bóng bẩy vì một lớp mồ hôi mỏng.
"Biến thái gì chứ? Anh ở trong phòng anh mà. Vả lại, người đang xem là người yêu của anh, có phải người lạ đâu mà em ngại?" Huy dùng giọng nói trầm ấm, đầy lôi cuốn của mình trêu chọc. "Nhìn kỹ đi, anh tập luyện cực khổ thế này cũng là để cho em ngắm thôi mà."
Tí vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng sâu thẳm trong lòng là một sự rung động mãnh liệt. Cậu hạ tay xuống, gương mặt vẫn đỏ bừng nhưng đôi mắt không còn lảng tránh nữa. Nhìn Huy tự tin và phóng khoáng như vậy, Tí cảm thấy anh không chỉ là một người anh trai, một người thầy, mà thực sự là một người đàn ông mà cậu khao khát được thuộc về.
"Anh... anh thật là mặt dày quá đi!" Tí lầm bầm, môi bĩu ra nhưng ánh mắt thì dán chặt vào màn hình. "Đừng tưởng anh đẹp trai mà muốn làm gì thì làm nha."
Huy chống cằm nhìn Tí, ánh mắt dịu dàng đến lạ: "Vậy em có thích không? Hay anh mặc áo vào nhé?"
"Thôi... nóng thì cứ để vậy đi," Tí lý nhí trả lời, giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. "Mặc vào anh lại đổ mồ hôi rồi ốm thì con lại phải lo."
Cả hai cứ thế tiếp tục cuộc gọi trong một trạng thái "nóng bỏng" theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tí bắt đầu quen dần với hình ảnh của Huy, cậu bớt ngại ngùng hơn và bắt đầu dám trêu đùa lại. Khoảng cách địa lý qua màn hình điện thoại dường như bị xóa nhòa bởi hơi nóng của tình cảm tuổi trẻ. Đêm đó, Tí nhận ra rằng tình yêu không chỉ có những lời hứa hẹn hay những cái nắm tay, mà còn có cả những phút giây trần trụi, chân thành và đầy bản năng như thế này.
Hóa ra, trong thế giới của người lớn và tình yêu, có những sự "biến thái" lại vô cùng ngọt ngào và đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn chìm đắm mãi không thôi.
Trong căn phòng yên tĩnh, ánh đèn bàn của Tí hắt ra một quầng sáng vàng vọt, nhưng bầu không khí trong cuộc gọi video lại đang nóng lên một cách mất kiểm soát. Huy, sau khi rũ bỏ lớp áo sơ mi, giờ đây ngồi trước ống kính với vẻ phong trần và đầy tính chiếm hữu. Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào biểu cảm bối rối của Tí như thể đang thưởng thức một phản ứng hóa học thú vị.
"Tí này," Huy trầm giọng, chất giọng nam tính vang lên qua loa điện thoại khiến tai Tí ngứa ngáy. "Em nhìn anh lâu như vậy, có thấy chỗ nào... khác không? Anh không chỉ nóng bên ngoài đâu, nhìn em đỏ mặt như thế này, bên trong anh cũng đang bồn chồn lắm."
Tí lắp bắp, hai tay quờ quạng vò nát gấu áo: "Anh... anh đừng có nói mấy lời kỳ cục đó nữa. Anh là trưởng phòng mà, giữ hình tượng chút đi chứ!"
Huy bật cười, một nụ cười đầy tà mị: "Trưởng phòng thì cũng là đàn ông mà em. Nhất là khi đứng trước người yêu mình, anh chỉ muốn làm những chuyện... không cần hình tượng thôi. Em có biết khi đàn ông nóng lòng, họ thường muốn làm gì không?"
Trước sự "tấn công" dồn dập bằng những lời lẽ đầy ẩn ý và thân hình trần trụi của Huy, hệ thống phòng thủ của Tí hoàn toàn sụp đổ. Đầu óc cậu quay cuồng, và trong cơn bối rối tột độ, những hình ảnh ám ảnh lúc chiều ở nhà Hùng bỗng nhiên trỗi dậy, lấp đầy tâm trí. Không suy nghĩ kỹ, Tí buột miệng nói ra điều mà cậu định giữ kín.
"Thì... thì chắc cũng giống như thằng Hùng với thằng Trung chiều nay chứ gì..."
Huy khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Anh nheo mắt, tò mò hỏi: "Hùng với Trung? Hai đứa bạn của em á? Tụi nó làm sao?"
Tí lúc này mới nhận ra mình vừa lỡ lời, nhưng dưới cái nhìn uy lực của Huy, cậu không thể giấu giếm. Gương mặt cậu đỏ bừng đến tận mang tai, giọng nói lấp bắp, ngắt quãng.
"Thì... em qua nhà thằng Hùng định rủ nó đi thăm thằng Trung vì thấy nó mệt... Ai dè... cửa không khóa... Em... em tình cờ thấy thằng Hùng đang đè thằng Trung trên sofa..."
Huy nghe đến đó thì nhướng mày, khẽ cười nhạt: "Chỉ thế thôi hả? Hai đứa con trai giỡn nhau đè lên nhau là bình thường mà, có gì đâu mà em làm quá lên vậy?"
Tí vò đầu bứt tai, sự thật trần trụi khiến cậu không biết dùng từ ngữ nào cho phải đạo, nhưng cậu vẫn cố diễn đạt những gì mình đã chứng kiến.
"Không phải giỡn đâu! Em... em thấy thằng Hùng nó trần truồng y như anh bây giờ vậy đó... rồi nó... nó cầm cái 'chỗ đó' của nó... to lắm... nó cứ đẩy đẩy vô lỗ đít thằng Trung... Em thấy thằng Trung không có mặc quần luôn..."
Bộp!
Chiếc điện thoại trên tay Huy bỗng chốc đổ sụp xuống đất, camera quay thẳng lên trần nhà. Huy đứng hình, toàn thân cứng đờ. Anh không thể tin nổi vào tai mình. Là một người đàn ông trưởng thành, anh thừa hiểu những gì Tí vừa mô tả là hành vi gì.
Nhưng điều khiến anh sốc nhất chính là việc hai đứa học sinh lớp 12 lại dám làm chuyện bạo liệt đó ngay tại phòng khách, và tệ hơn nữa là để cho "nhóc con" trong sáng của anh nhìn thấy toàn bộ.
Trong điện thoại, tiếng của Tí vẫn vang lên đều đều, ngây ngô và đầy thắc mắc.
"Anh Huy? Anh Huy ơi? Máy bị rớt hả anh? ... Nè, em hỏi thiệt, tụi nó làm như thế là đang làm gì vậy anh? Em thấy thằng Trung hình như sướng lắm, nó không có la, mà nó cứ rên rỉ rồi quấn chân vô người thằng Hùng... Nhìn tụi nó lạ lắm, không giống như đánh lộn chút nào hết."
Huy cảm thấy trời đất như sụp đổ quanh mình. Anh thầm mắng chửi trong lòng: "Hai thằng biến thái này! Đồ khốn Hùng, đồ khốn Trung! Tụi bây muốn đụ nhau thì cũng phải chốt cửa chứ! Để thằng bé nhà tao thấy cảnh đó rồi giờ nó đi hỏi tao thế này thì tao biết giải thích sao đây?"
Huy luống cuống nhặt điện thoại lên, gương mặt anh lúc này không còn vẻ trêu ghẹo ban nãy nữa mà đã đỏ bừng vì vừa sốc, vừa hổ thẹn thay cho hai đứa đàn em. Anh nhìn thấy đôi mắt tròn xoe, đầy sự tò mò thuần khiết của Tí qua màn hình, cảm thấy áp lực ngàn cân đang đè nặng lên vai. Giải thích cho Tí về tình dục đồng giới ngay lúc này là một thử thách quá lớn đối với anh.
"Tí... em... em nghe anh nói này..." Huy lấp bắp, giọng nói lạc đi.
"Dạ, anh nói đi, tụi nó đang làm gì vậy?" Tí vẫn kiên trì hỏi, sự tò mò của tuổi mới lớn đang thôi thúc cậu.
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Anh nhận ra nếu nói thẳng ra bây giờ, hình tượng người anh lịch lãm của mình có thể sẽ bị ảnh hưởng, mà Tí thì còn quá nhỏ để tiếp nhận thông tin theo cách thô thiển.
"Chuyện đó... chuyện đó là một cách người ta thể hiện tình cảm... cực kỳ đặc biệt. Nhưng mà nói qua điện thoại thì không tiện lắm." Huy đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, dù phòng đang bật máy lạnh. "Đợi... đợi chừng nào cuối tuần này mình đi du lịch riêng, ở một không gian yên tĩnh hơn, anh sẽ giải thích cặn kẽ cho em nghe được không? Giờ muộn rồi, em đi ngủ sớm đi để mai còn đi học."
Tí thấy Huy có vẻ nghiêm trọng, dù chưa thỏa mãn sự tò mò nhưng cậu vốn dĩ rất nghe lời Huy. Cậu gật đầu cái rụp, mỉm cười hiền lành.
"Dạ, vậy cuối tuần anh nhớ nói cho con nghe nha. Con chào anh Huy!"
"Ừ, ngủ ngon em."
Kết thúc cuộc gọi, Huy ngã vật xuống giường, lấy tay che mặt. Anh biết rằng chuyến du lịch cuối tuần này sẽ không còn đơn giản là đi nghỉ dưỡng nữa. Anh sẽ phải đối mặt với "bài toán" khó nhất cuộc đời: giáo dục giới tính cho người yêu mình sau khi cậu ấy đã xem "phim thực tế" từ hai thằng bạn thân.
_
Thấm thoát một tuần học tập căng thẳng và đầy rẫy những xáo trộn tâm lý cũng trôi qua. Những dư âm về "cơn ác mộng" trên sân thượng của Trung, hay cảnh tượng nóng bỏng mà Tí vô tình bắt gặp tại nhà Hùng dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho sự háo hức về chuyến đi chơi xa đầu tiên giữa Tí và Huy.
Huy đã lái xe về từ tối hôm qua. Sự xuất hiện của anh trong bộ vest công sở chỉn chu nhưng lại mang theo túi lớn túi nhỏ quà cáp cho ba mẹ Tí đã nhanh chóng chiếm được cảm tình tuyệt đối của nhị vị phụ huynh. Khi Huy đặt vấn đề muốn đưa Tí đi du lịch biển ở một resort riêng tư để giúp cậu giải tỏa áp lực trước kỳ thi đại học, ba mẹ Tí chỉ nhìn nhau một lát rồi gật đầu đồng ý ngay lập tức. Họ tin tưởng vào sự chín chắn của Huy, và hơn hết, họ thấy con trai mình dạo này có vẻ trưởng thành hơn hẳn khi ở bên cạnh người anh này.
Sáng thứ Bảy, nắng sớm nhuộm vàng con hẻm nhỏ. Huy lái chiếc SUV màu đen bóng loáng dừng trước cửa nhà Tí. Hai anh em bắt đầu hành trình bằng một buổi đi mua sắm để chuẩn bị cho chuyến đi. Tí như chú chim nhỏ thoát khỏi lồng, cứ líu lo không ngớt suốt dọc đường.
"Anh Huy, mình đi biển mà, sao không mang đồ ở nhà đi cho đỡ tốn tiền?" Tí thắc mắc khi Huy tấp xe vào một trung tâm mua sắm sầm uất.
Huy vừa khóa cửa xe vừa cười, bàn tay to lớn xoa nhẹ đầu Tí: "Đi chơi với anh thì phải mặc đồ mới cho đẹp chứ. Với lại, đồ của em toàn áo thun rộng thùng thình, ra biển phải mặc đồ thoáng mát mới hợp."
Huy dẫn Tí vào một shop thời trang cao cấp. Tại đây, anh tỉ mỉ lựa cho Tí những chiếc áo sơ mi đi biển bằng chất liệu lụa mỏng, họa tiết cỏ cây nhiệt đới đầy màu sắc. Khi Tí khoác lên mình chiếc áo màu xanh mint nhạt, để lộ làn da hơi rám nắng và nụ cười rạng rỡ, Huy không khỏi ngẩn ngơ mất vài giây. Anh thầm nghĩ, nhóc con của anh thực sự đã lớn thật rồi.
Tiếp đó là những bộ đồ bơi. Huy chọn cho Tí loại quần short bơi lửng ngang đùi, ôm vừa vặn để cậu thoải mái vận động dưới nước. Tí háo hức cầm những bộ đồ mới, trong lòng thầm vẽ ra cảnh tượng mình và anh Huy sẽ cùng nhau đi dạo trên bờ cát trắng mịn.
Sau khi đã có đủ quần áo mặc ngoài, Huy bỗng nhiên rẽ vào một cửa hàng chuyên về thời trang thể thao nam nổi tiếng. Chỗ này không chỉ bán tạ, giày hay áo khoác gym, mà còn có một khu vực riêng biệt dành cho nội y nam cao cấp.
Vừa bước vào khu vực này, Tí đã cảm thấy hơi nóng bắt đầu bốc lên mặt. Trên những con ma-nơ-canh nam với cơ bụng sáu múi vạm vỡ là những mẫu đồ lót đa dạng về kiểu dáng và màu sắc. Từ những chiếc boxer truyền thống cho đến những mẫu bikini nam đầy táo bạo.
Huy thong thả đi dạo quanh các giá treo, vẻ mặt anh thản nhiên như đang chọn một chiếc cà vạt cho buổi họp, nhưng trong mắt lại lóe lên tia tinh nghịch. Anh dừng lại trước một kệ hàng trưng bày những mẫu quần lót tam giác (briefs) lưng thấp. Đây là loại quần có thiết kế cắt cao ở phần hông, phần lưng quần nằm sâu dưới hông, giúp tôn vinh tối đa đường cong của xương chậu và cơ bụng dưới.
Huy cầm lên một chiếc màu đỏ đô và một chiếc màu đen tuyền. Chất liệu thun lạnh co giãn bốn chiều, mỏng dính và bóng bẩy. Anh xoay sang nhìn Tí, đưa hai chiếc quần lên trước mặt cậu.
"Nè Tí, anh thấy mẫu này rất hợp với em. Đi biển mặc cái này bên trong quần bơi sẽ rất thoải mái, không bị bí bách. Em thấy màu nào đẹp?"
Tí nhìn chằm chằm vào hai mảnh vải bé xíu trên tay Huy. Trong đầu cậu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh của Huy hôm gọi video, trần trụi và đầy sức hút. Rồi cậu lại liên tưởng đến cảnh mình phải mặc chiếc quần nóng bỏng này trước mặt Huy. Lưng thấp? Tam giác? Nó gần như chẳng che đậy được bao nhiêu cả!
"Anh... anh Huy! Cái này... nó nhỏ quá! Em không mặc đâu!" Tí đỏ mặt tía tai, hai tay quờ quạng như muốn đẩy những chiếc quần đó đi.
Huy bật cười, tiến lại gần Tí hơn, giọng nói trầm thấp đầy vẻ quyến rũ: "Nhỏ mới mát chứ. Em nhìn xem, mẫu này là hàng mới nhất đó. Nó tôn dáng lắm. Hay là... em muốn anh mặc cho em xem thử trước?"
Tí cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cảnh tượng anh Huy vạm vỡ chỉ mặc duy nhất chiếc quần tam giác lưng thấp này đứng trước mặt mình khiến cậu muốn xịt máu mũi ngay tại chỗ. Đầu óc Tí quay cuồng, hình ảnh dâm mỹ ấy cứ thế xâm chiếm lấy tâm trí cậu nhóc trong sáng.
"Anh... anh biến thái thật mà! Chỗ này là shop đồ mà anh nói gì vậy!" Tí lí nhí, lấy tay che mặt nhưng vẫn không thể ngăn được trí tưởng tượng bay xa.
Huy nhìn phản ứng của Tí thì vô cùng hài lòng. Anh quyết định lấy luôn ba cái, đủ màu sắc: đỏ, đen và xanh cobalt. Huy thầm nghĩ, chuyến đi này không chỉ là để giải thích cho Tí về những gì cậu đã thấy ở nhà Hùng, mà còn là để anh khai phá sự trưởng thành của nhóc con này.
"Tính tiền thôi. Đi với anh, em sẽ thấy những thứ này là bình thường nhất trong tình yêu."
Huy thản nhiên ra quầy thanh toán, để lại Tí đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng và trái tim đang đập loạn nhịp. Chuyến du lịch cuối tuần này, chắc chắn sẽ là một kỷ niệm mà Tí không bao giờ quên được. Sự tò mò về chuyện của Hùng và Trung giờ đây xen lẫn với sự hồi hộp về những gì sắp xảy ra giữa mình và anh Huy trong không gian riêng tư của resort.
Chiếc SUV màu đen bóng lộn lướt êm ru trên con đường cao tốc hướng về phía biển. Bên trong xe, hệ thống điều hòa tỏa ra hơi lạnh dịu mát cùng mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, tách biệt hoàn toàn với cái nắng gắt và bụi bặm của thành phố phía sau. Tí ngồi ở ghế phụ, tay vân vê sợi dây an toàn, đôi mắt tròn xoe không ngừng quan sát nội thất bọc da cao cấp và bảng điều khiển hiện đại như phi thuyền của chiếc xe.
"Anh Huy... chiếc xe này anh mới mua hả? Nhìn xịn quá trời luôn, ngồi êm ru không nghe tiếng động cơ gì hết," Tí vừa hỏi vừa đưa tay chạm nhẹ vào phần táp-lô ốp gỗ sang trọng.
Huy bật cười, một tay đặt trên vô lăng, một tay gõ nhịp theo điệu nhạc jazz đang phát nhỏ nhỏ từ dàn loa đắt tiền. Anh liếc nhìn vẻ mặt ngây ngô của Tí, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng.
"Xe này anh mượn của chị Thảo bên phòng giám đốc đấy nhóc ạ. Anh làm gì có tiền mà mua nổi chiếc xe mấy tỷ bạc này," Huy thành thật trả lời. "Hôm nay đi chơi với 'người đặc biệt' nên anh muốn mọi thứ phải thoải mái một chút, nên mới mặt dày đi mượn xe chị ấy."
Tí nghe vậy thì gật gù, nhưng trong lòng thầm nghĩ, dù là xe mượn thì anh Huy ngồi lái vẫn trông rất oai phong, chẳng khác gì những vị đại gia trên phim ảnh. Tuy nhiên, tính cách tiết kiệm của một cậu học sinh sống trong hẻm nhỏ bỗng chốc trỗi dậy. Cậu nhìn sang Huy, giọng đầy lo lắng.
"Anh Huy, lát nữa tới nơi mình tìm khách sạn nào sạch sẽ, bình dân một chút ở là được rồi anh. Đừng có thuê villa hay resort gì mắc tiền nha. Tiền đó để dành đi ăn ngon còn sướng hơn."
Huy định mở lời bảo rằng anh đã đặt sẵn một căn villa riêng tư có hồ bơi để "dễ làm việc", nhưng chưa kịp nói thì Tí đã bồi thêm một câu đầy vẻ chín chắn.
"Dù sao mình cũng đi có hai ngày một đêm hà, ở đâu cũng được. Anh mới đi làm, phải tiết kiệm tiền để sau này còn lo nhiều việc nữa, không nên tiêu xài hoang phí vào mấy cái xa hoa đó đâu."
Nhìn cái dáng vẻ "quản gia nhỏ" đang lo lắng cho túi tiền của mình, Huy cảm thấy tim mình mềm nhũn ra. Anh giảm tốc độ xe, đánh lái nhẹ nhàng vào làn đường bên trong, rồi quay sang nhìn Tí với ánh mắt đầy tình ý. Anh nói bằng tông giọng trầm thấp, đầy vẻ cưng chiều.
"Được rồi, nghe lời em tất. Chồng nghe lời vợ, vợ bảo sao thì chồng làm vậy, được chưa?"
Câu nói của Huy như một quả bom nhiệt lượng ném vào không gian hẹp của chiếc xe. Tí cảm thấy máu trong người mình như sôi lên, hơi nóng bốc thẳng lên tận mang tai, khiến khuôn mặt ngăm đen bỗng chốc đỏ lựng lên như gạch nung. Cậu lắp bắp, hai tay quơ quào trong không trung như muốn xua đi cái danh xưng vừa nghe thấy.
"Anh... anh nói cái gì vậy! Ai là vợ anh hả? Em là con trai mà, với lại em còn đang đi học... anh... anh đừng có gọi bậy bạ người ta nghe thấy thì nhục chết!"
Huy khoái chí cười thành tiếng, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp buồng lái: "Ở đây có mỗi anh với em, ai nghe được mà nhục? Vả lại, cái nết lo xa, tiết kiệm, rồi chăm chút cho anh như thế không phải là dáng vẻ của một người vợ hiền dâu thảo thì là gì? Hay là em muốn anh gọi là 'bà xã' cho nó hiện đại?"
Tí quay mặt ra cửa sổ, không dám nhìn thẳng vào Huy nữa vì sợ gã sẽ thấy cái miệng mình đang không tự chủ được mà mỉm cười hạnh phúc.
Cậu lầm bầm trong miệng: "Anh đúng là... càng ngày càng mặt dày. Ai thèm làm vợ anh chứ, đồ biến thái."
Huy không trêu nữa nhưng bàn tay phải của anh đã rời khỏi vô lăng, nhẹ nhàng tìm đến bàn tay đang run run của Tí, đan chặt những ngón tay vào nhau. Sự ấm áp từ lòng bàn tay Huy truyền sang khiến Tí bình tâm lại, nhưng nhịp tim vẫn cứ đập loạn xạ.
Cả hai tiếp tục hành trình, chiếc SUV vẫn lướt đi êm ái. Tí nhìn những rặng dừa xanh mướt bắt đầu xuất hiện bên đường, lòng bỗng thấy bồn chồn. Cậu nhớ lại những chiếc quần lót tam giác lưng thấp mà Huy đã mua lúc sáng, rồi lại nhớ đến câu hỏi về "chuyện của Hùng và Trung" vẫn chưa có lời giải đáp. Cậu biết rằng, khi chiếc xe này dừng lại ở điểm đến, một thế giới mới đầy những rung cảm và bản năng sẽ mở ra trước mắt cậu, nơi mà người dẫn đường không ai khác chính là người đàn ông đang nắm chặt tay cậu lúc này.
"Vợ ơi, sắp tới biển rồi kìa!" Huy lại bồi thêm một câu trêu chọc.
"Anh còn gọi nữa là em nhảy xuống xe đó!" Tí quát lên, nhưng cái siết tay của cậu dành cho Huy thì lại chặt hơn bao giờ hết.
_
Chiếc SUV màu đen chầm chậm lăn bánh vào địa phận vùng biển vắng. Khác với những khu du lịch sầm uất đầy tiếng còi xe và những hàng quán san sát, bãi biển này mang một vẻ hoang sơ, tĩnh lặng đến lạ kỳ. Huy đã cất công tìm kiếm trên các diễn đàn du lịch từ nhiều ngày trước, chọn lọc thông tin về một bãi tắm phía sau rặng phi lao già. Theo những lời truyền tai của dân du lịch bụi, bãi biển này khi trời tối sẽ vô cùng vắng người, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và ánh trăng trải dài trên mặt nước, một không gian hoàn hảo cho những dự định riêng tư của anh.
Dù trong túi đã sẵn sàng kinh phí cho một kỳ nghỉ sang trọng, nhưng nhìn cái dáng vẻ lo lắng cho ví tiền của mình từ phía Tí, Huy bỗng thấy chiều lòng "vợ nhỏ" cũng là một cái thú vui.
Anh lái xe đi vòng vòng quanh các con phố nhỏ, kiên nhẫn tìm kiếm một khách sạn sạch sẽ, tươm tất theo đúng ý Tí.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một khách sạn tầm trung nằm nép mình bên một con đường đầy hoa giấy.
Khách sạn không quá lộng lẫy nhưng lại có vẻ ngoài trắng muốt, sạch sẽ và quan trọng nhất là chỉ cách bờ biển vài bước chân.
Khi bước vào phòng, Tí lập tức chạy lại cửa sổ, hít hà mùi gió biển mặn mòi. Căn phòng có mùi hương của sả và gỗ, ga trải giường phẳng phiu. Tí gật gù đắc ý.
"Đấy, anh thấy chưa? Ở đây vừa sạch vừa rẻ, tiết kiệm được khối tiền để lát nữa mình đi ăn hải sản."
Huy bật cười, đặt hai túi đồ mua sắm lúc sáng lên bàn. Anh nhìn Tí đang lăng xăng sắp xếp đồ đạc, lòng bỗng thấy bình yên vô cùng. Sự giản dị của Tí luôn khiến Huy cảm thấy mình được sống thật nhất, không cần phải gồng mình trong những bộ vest hay những cuộc họp căng thẳng.
Huy tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo Tí từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu.
"Cất đồ nhanh đi nhóc. Anh chở em đi dạo chợ, sẵn tiện mua ít đồ ăn vặt cho buổi tối ngoài biển."
Tí đỏ mặt vì cái ôm bất ngờ, nhưng cậu không đẩy ra, chỉ khẽ cựa quậy:
"Anh... anh cứ như con nít ấy. Buông ra đi, để em soạn đồ lót mới mua ra cất, không tí nữa nó nhăn hết."
Vừa nhắc đến "đồ lót mới mua", cả hai bỗng chốc im lặng. Hình ảnh những chiếc quần tam giác lưng thấp nóng bỏng lại hiện lên trong trí não. Huy khẽ siết chặt vòng eo Tí, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu.
"Cứ cất đó đi. Tối nay ra biển... em nhớ mặc nó cho anh xem nhé."
Tí giật mình, đẩy Huy ra, mặt đỏ như gạch nung: "Anh đừng có mơ! Đi thôi, đi chợ thôi!"
Huy chở Tí trên chiếc SUV, thong thả dạo quanh khu chợ trung tâm của thị trấn biển. Khu chợ này không quá lớn nhưng tràn ngập không khí đặc trưng của vùng duyên hải. Những rổ hải sản tươi rói còn nhảy tanh tách, mùi mực khô nướng thơm lừng lan tỏa trong không gian.
Tí như đứa trẻ được đi hội, cậu sà vào hàng này hàng nọ, đôi mắt lấp lánh sự thích thú. Huy cứ đi sau, tay đút túi quần, lặng lẽ quan sát và thanh toán cho bất cứ thứ gì Tí chạm tay vào.
"Anh Huy nhìn cái này nè! Kẹo chỉ màu hồng luôn, giống hồi nhỏ mình hay ăn nè!" Tí cầm cây kẹo chỉ cười toe toét.
Huy lấy khăn giấy lau đi vết đường dính trên khóe môi Tí, ánh mắt anh đầy vẻ sủng ái.
"Thích thì mua thêm đi. Tối nay mình mang ra bãi biển vắng phía sau kia ngồi hóng gió. Anh nghe nói chỗ đó về đêm đẹp lắm, lại không có ai làm phiền."
Cả hai mua được rất nhiều thứ: từ mực nướng, xoài xanh đến mấy lon bia lạnh. Tí hào hứng kể cho Huy nghe về những chuyện ở trường, về việc dạo này cậu được "hưởng ké" uy phong của Hùng nên không còn bị ai bắt nạt. Huy vừa nghe vừa gật đầu, thầm nghĩ trong lòng rằng tối nay, anh sẽ phải giáo dục lại cho cái đầu óc ngây thơ này về việc thế nào là "được bảo vệ" thực sự.
Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, bóng của hai người đàn ông cao lớn và một cậu trai nhỏ nhắn đổ dài trên mặt đường nhựa. Khu chợ bắt đầu thưa thớt người, nhường chỗ cho bóng tối bao phủ. Đối với Tí, đây là một buổi chiều bình yên và hạnh phúc nhất. Nhưng đối với Huy, đây là sự yên bình trước một cơn bão của cảm xúc và bản năng mà anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi đêm phía trước.
"Tí này," Huy đột nhiên gọi nhỏ khi họ đang đi bộ ra phía bãi giữ xe.
"Dạ?" Tí ngước nhìn.
"Lát nữa về khách sạn, em tắm rửa trước đi nhé. Nhớ dùng cái xà bông mùi gỗ đàn hương anh mua cho đấy.
Anh muốn tối nay em thơm tho nhất... để anh kể cho em nghe về chuyện của Hùng và Trung."
Tí khẽ rùng mình. Ánh mắt của Huy lúc này không còn dịu dàng đơn thuần nữa, nó mang một thứ gì đó nguyên sơ, rực cháy, giống hệt ánh mắt của Hùng đêm đó. Cậu chợt nhận ra, chuyến đi này không chỉ đơn giản là hóng gió biển.
Ánh hoàng hôn bắt đầu tan dần trên mặt biển, nhường chỗ cho những mảng màu tím thẫm và xanh rêu huyền ảo. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo vị mặn đặc trưng và hơi lạnh của đại dương. Tí, sau khi đã thỏa thuê với những món ăn vặt ở chợ, bỗng trở nên năng động lạ thường. Cậu không còn vẻ khép nép hay ngại ngùng như lúc ở shop đồ lót nữa, mà thay vào đó là sự phấn khích tột độ của một người trẻ đang yêu và được yêu.
Tí nắm lấy bàn tay to lớn, ấm áp của Huy, kéo anh đi dọc theo bờ cát mịn. Chiếc điện thoại trên tay Tí hoạt động hết công suất. Cậu lăng xăng chạy trước, rồi lại lùi sau, cố gắng bắt trọn mọi khoảnh khắc của hai anh em.
"Anh Huy, đứng lại chỗ rặng dừa này nè! Một... hai... ba... cười lên!"
Tạch!
Trong màn hình điện thoại, Huy hiện lên với vẻ phong trần, mái tóc hơi rối vì gió biển, đôi mắt nhìn Tí đầy vẻ cưng chiều. Tí không chỉ chụp Huy, cậu còn kéo anh vào những bức hình selfie chung. Hai gương mặt áp sát vào nhau, một bên là sự chín chắn, lịch lãm của người đàn ông trưởng thành, một bên là sự ngây ngô, rạng rỡ của cậu học sinh đang độ xuân thì.
Tí hí hoáy mở ứng dụng ảnh, tạo một album mới ngay lập tức. Cậu dùng những ngón tay nhỏ nhắn gõ từng chữ một cách nắn nót: "Kỷ niệm của chúng ta". Cậu quay sang khoe với Huy, ánh mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao.
"Từ nay về sau, đi đâu mình cũng phải lưu vào đây nha anh. Để sau này già đi, mình còn có cái mà xem lại, để nhớ là hồi trẻ mình đã từng 'cháy' như thế nào."
Huy nhìn vào dòng chữ trên màn hình, tim anh thắt lại một nhịp vì xúc động. Anh vòng tay qua vai Tí, kéo cậu vào sát lồng ngực mình, hít hà mùi thơm của nắng và gió trên tóc cậu.
"Được, nghe lời em. Album này sẽ chỉ có hai đứa mình thôi."
Huy dẫn Tí đi xa hơn, hướng về phía bãi biển vắng mà anh đã tìm hiểu từ trước. Nơi này cách xa khu dân cư, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào những ghềnh đá và tiếng gió rít qua rặng phi lao. Không gian rộng lớn đến mức con người trở nên nhỏ bé vô cùng.
Huy đứng lại, hít một hơi thật sâu để lồng ngực căng tràn vị mặn của biển. Đột nhiên, anh khum hai tay lại quanh miệng, lấy hết sức bình sinh thét thật to về phía đường chân trời:
"A... A... A...!!!"
Tiếng thét vang vọng, tan vào không trung, át cả tiếng sóng. Tí giật mình, tròn mắt nhìn Huy như thể anh vừa làm một điều gì đó điên rồ lắm. Huy hạ tay xuống, gương mặt bỗng trở nên thanh thản lạ lùng. Anh quay sang nhìn Tí, mỉm cười giải thích.
"Em biết không, đôi khi trong cuộc sống, mình phải chịu đựng rất nhiều áp lực. Anh đi làm, em đi học, đôi khi những lo âu cứ dồn nén lại bên trong mà mình không hay biết. Làm như thế này rất dễ chịu, giống như mình đang trút bỏ hết mọi mệt mỏi vào lòng biển cả vậy. Biển rộng lớn lắm, nó sẽ bao dung hết mọi muộn phiền của mình."
Huy nhìn sâu vào đôi mắt Tí, khích lệ: "Em có muốn làm thử không? Đừng sợ ai nghe thấy, ở đây chỉ có anh, em và biển thôi."
Tí nhìn Huy, rồi lại nhìn ra phía đại dương mênh mông đang dần chìm vào bóng tối. Một sự thôi thúc mãnh liệt trỗi dậy trong lòng cậu. Tí dạ một tiếng thật dứt khoát. Cậu đứng thẳng người, hít một hơi thật dài, nhắm nghiền mắt lại rồi dùng hết sức mạnh của thanh quản thét lên.
"AAAAAAAAAAAAA...!!!"
Tiếng thét của Tí cao vút, lanh lảnh và đầy nội lực, thậm chí còn dài hơn cả tiếng thét của Huy. Huy giật nảy mình, không ngờ cái thân hình nhỏ nhắn của Tí lại có thể phát ra âm thanh "khủng khiếp" đến thế. Gã lùi lại một bước, đưa tay lên bịt tai, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Khi Tí dứt hơi, mặt cậu đỏ bừng vì thiếu oxy nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ. Cả hai nhìn nhau trong giây lát, rồi bất ngờ cùng bật cười khanh khách.
Tiếng cười của hai người hòa quyện vào nhau, giòn tan giữa không gian tĩnh mịch. Tí cười đến mức gập cả người xuống, tay ôm bụng, còn Huy thì vừa cười vừa lắc đầu chịu thua.
"Trời ơi Tí! Em tính dọa cá biển chết ngất hết luôn hả?" Huy vừa cười vừa nói.
"Thì anh bảo thét to mà! Em thấy... em thấy nhẹ lòng thiệt anh Huy ơi! Giống như bao nhiêu cái lo thi đại học, rồi mấy cái chuyện lùm xùm của thằng Hùng thằng Trung nó bay đi đâu hết rồi ấy!"
Sau trận cười sảng khoái, bầu không khí bỗng chốc trở nên dịu lại, mang theo một chút trầm mặc. Họ ngồi xuống bãi cát vẫn còn vương chút hơi ấm của nắng ngày. Tí tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận sự vững chãi của người đàn ông bên cạnh.
Ánh trăng bắt đầu nhô lên khỏi mặt biển, rọi xuống một dải lụa bạc lấp lánh. Huy nắm lấy bàn tay Tí, khẽ xoa nhẹ những ngón tay cậu.
"Tí này," Huy trầm giọng, "Giải tỏa mệt mỏi xong rồi, giờ tâm trí em đã sẵn sàng để nghe anh giải thích về 'chuyện của Hùng và Trung' chưa? Hay là... em muốn mình tự 'trải nghiệm' để hiểu rõ hơn?"
Tí khựng lại, nhịp tim vừa mới bình ổn sau trận cười bỗng chốc tăng tốc trở lại. Cậu nhớ đến chiếc quần lót tam giác lưng thấp đang nằm trong túi đồ ở khách sạn. Cậu nhận ra, tiếng thét vừa rồi mới chỉ là sự khởi đầu cho một buổi tối mà ranh giới giữa sự trong sáng và bản năng sẽ hoàn toàn bị xóa nhòa.
"Anh... anh nói đi... em đang nghe đây," Tí lí nhí, gương mặt lại bắt đầu nhuốm màu đỏ của sự thẹn thùng dưới ánh trăng mờ ảo.
Huy mỉm cười, một nụ cười không còn trêu chọc mà chứa đầy sự khao khát. Anh biết, đêm nay, biển vắng sẽ là chứng nhân cho sự trưởng thành của Tí, và cho một tình yêu không chỉ có tiếng cười, mà còn có cả hơi thở nồng nàn của da thịt.
Gió biển về đêm thổi lồng lộng, mang theo cái se lạnh đặc trưng nhưng lại không thể làm dịu đi sức nóng đang âm ỉ cháy giữa Huy và Tí. Sau màn "hét vang đại dương", Huy nắm tay Tí dẫn ngược về phía khách sạn. Ánh đèn vàng mờ ảo của hành lang dẫn lối hai người vào căn phòng nhỏ sạch sẽ.
"Tắm qua đi rồi thay đồ bơi, mình ra biển ngâm mình một chút cho khỏe. Đêm nay biển vắng, không ai làm phiền đâu," Huy nói, giọng anh có chút trầm khàn đầy ẩn ý.
Trong phòng tắm, Tí loay hoay mãi mới thay xong chiếc quần boxer màu xanh đậm. Chiếc quần khá kín đáo, ôm vừa vặn lấy cặp đùi ngăm đen khỏe khoắn của cậu. Bước ra ngoài, Tí định gọi Huy thì bỗng chốc đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Huy đã thay đồ xong. Anh đứng đó, ngay giữa căn phòng dưới ánh đèn tuýp trắng. Toàn bộ cơ thể vạm vỡ, săn chắc của một người đàn ông trưởng thành được phơi bày trọn vẹn.
Nhưng điều khiến Tí "ngẩn ngơ, mê mẫn" nhất chính là chiếc quần lót tam giác lưng thấp màu đỏ đô mà họ vừa mua lúc sáng. Thiết kế cắt cao táo bạo làm lộ rõ đôi xương chậu quyến rũ và vùng bụng dưới có những đường gân nam tính. Chiếc quần nhỏ xíu nhưng lại ôm khít, làm nổi bật lên "vật khổng lồ" đang ẩn hiện đầy kiêu hãnh của Huy.
Tí nhìn không chớp mắt, đôi mắt sau lớp kính cận dường như dại đi. Cậu chưa bao giờ thấy Huy quyến rũ và nóng bỏng đến thế. Sự mạnh mẽ, phong trần hằng ngày giờ đây được thay thế bằng một vẻ đẹp phồn thực, dâm mỹ nhưng lại vô cùng quyền lực.
"Này, nhìn đủ chưa? Nếu thích thì ra biển anh cho nhìn kỹ hơn," Huy nháy mắt trêu chọc, nụ cười nửa miệng đầy tà mị khiến Tí giật mình, mặt đỏ lựng lên như gạch nung.
"Anh... anh thật là... sao anh mặc cái đó thiệt vậy!" Tí lắp bắp, vội vàng quay đi để giấu đi sự bối rối, nhưng nhịp tim thì đã đập loạn xạ như trống trận.
Cả hai cùng nhau đi bộ ra bãi biển vắng. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng hình của họ đổ dài trên cát. Huy lúc này chỉ mặc duy nhất chiếc quần tam giác nóng bỏng, từng khối cơ bắp chuyển động theo mỗi bước đi như một pho tượng sống. Tí đi bên cạnh, mặc chiếc boxer kín đáo hơn nhưng vẫn không giấu được sự nhỏ nhắn, mềm mại trước sự cường tráng của Huy.
Họ lao xuống biển. Làn nước mát lạnh bao trùm lấy cơ thể, làm dịu đi cái nóng hừng hực trong lòng. Cả hai đùa nghịch, bơi lội giữa những con sóng nhấp nhô. Trong bóng tối của đại dương, những cái chạm vô tình, cánh tay Huy lướt qua eo Tí, đôi chân họ quấn lấy nhau dưới nước, khiến Tí rùng mình vì kích thích. Sau một hồi vùng vẫy đến khi mệt nhoài, cả hai mới dắt tay nhau vào bờ, ngồi bệt xuống bãi cát mịn, nhìn ra khơi xa và nghe tiếng sóng vỗ rì rào.
Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua rặng phi lao. Huy ngồi sát bên Tí, để mặc cho những giọt nước biển lăn dài trên lồng ngực trần. Anh nhìn sang Tí, thấy cậu vẫn còn vẻ ngây ngô nhưng đôi mắt đầy sự tò mò về câu chuyện chưa có lời giải.
Huy hít một hơi thật sâu, gạt bỏ vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày. Anh hơi cúi đầu, giọng nói thấp xuống, mang theo sự ngại ngùng hiếm thấy.
"Tí này... về chuyện hôm trước em thấy ở nhà thằng Hùng... Thật ra, cái cảnh mà em thấy... không phải là tụi nó giỡn nhau đâu."
Tí nghiêng đầu, lắng nghe từng chữ. Huy ngập ngừng một lát rồi nói thẳng, lời lẽ trần trụi khiến không khí bỗng chốc đặc quánh lại.
"Cảnh đó... là cảnh hai người đàn ông đang đụ nhau. Đó là cách tụi nó giao cấu, là sự hòa quyện cao nhất của tình dục khi hai người nam yêu nhau."
Nghe đến từ "đụ nhau" thốt ra từ miệng Huy, Tí giật nảy mình, tim đập thình thịch. Cậu chưa bao giờ nghe Huy nói từ ngữ mạnh bạo như thế. Huy đỏ mặt, quay đi chỗ khác.
"Anh xin lỗi nếu từ ngữ đó làm em thấy sợ. Nhưng đó là sự thật. Thằng Hùng nó dùng cặc của nó để đâm vào lỗ đít của thằng Trung là để cả hai cùng đạt được khoái lạc tột đỉnh. Khi người ta yêu nhau đến mức không thể kiềm chế, họ sẽ muốn cơ thể mình tan vào nhau như thế."
Tí im lặng, tâm trí hiện lại cảnh Trung rên rỉ và quấn chân lấy Hùng. Cậu khẽ hỏi, giọng nhỏ xíu: "Vậy... làm chuyện đó sướng lắm hả anh?"
Huy quay lại, nhìn sâu vào mắt Tí. Dưới ánh trăng, đôi mắt anh rực cháy một ngọn lửa bản năng. Anh đưa bàn tay nóng hổi áp lên má Tí, ngón cái vuốt nhẹ đôi môi cậu.
"Sướng lắm... Nếu em làm với người em thực sự yêu, nó sẽ là cảm giác tuyệt vời nhất thế gian. Em có muốn... anh dạy cho em biết cảm giác đó không?"
Tí không trả lời, nhưng cậu không tránh né. Trong không gian vắng lặng của bãi biển đêm, ranh giới cuối cùng của sự ngây thơ đã bắt đầu sụp đổ, nhường chỗ cho sự thức tỉnh của một tình yêu mang tên dục vọng và sự gắn kết xác thịt.
Tiếng sóng vỗ vào bờ cát như nhịp đập của trái tim đại dương, hòa cùng tiếng gió rít qua rặng phi lao tạo nên một bản nhạc đầy mê hoặc và cô tịch. Trên bãi biển vắng người, dưới ánh trăng mờ ảo trải dài như tấm thảm bạc, không gian chỉ còn lại hai hơi thở nồng nàn đang quấn lấy nhau.
Tí nằm trên bãi cát mịn, cảm nhận hơi lạnh của cát biển dưới lưng và sức nóng rực cháy từ cơ thể Huy đang phủ lên mình. Nghe lời đề nghị của Huy, trái tim Tí đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ đến mức gần như vô thức, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ lo âu tột độ.
"Dạ... nhưng mà... anh Huy, em hơi sợ. Em thấy thằng Trung lúc đó nhìn đau lắm..." Tí lí nhí, giọng run rẩy.
Huy nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ của Tí, thấy sự sợ hãi xen lẫn tò mò trong đôi mắt ấy, lòng anh bỗng dâng lên một sự xót thương và bao bọc vô hạn. Anh không vội vàng, mà nhẹ nhàng đưa bàn tay to lớn vuốt ve những lọn tóc còn dính cát của cậu.
"Không sao đâu, nhóc của anh. Anh sẽ làm thật nhẹ nhàng, sẽ không để em đau như em nghĩ đâu," Huy trấn an bằng giọng trầm ấm, đầy sức thuyết phục. "Tin anh đi, anh sẽ dẫn dắt em vào một thế giới mà chỉ có niềm vui và sự sung sướng thôi."
Nói rồi, không để Tí kịp suy nghĩ thêm, Huy bắt đầu "cuộc tấn công" đầy bản năng của mình. Anh từ từ hạ thấp trọng tâm, dùng cơ thể vạm vỡ chỉ còn chiếc quần tam giác nóng bỏng đè lên người Tí. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa da thịt và da thịt khiến cả hai cùng rùng mình. Tí cảm nhận được sự cứng cáp từ lồng ngực và đôi bắp tay cuồn cuộn của Huy đang áp chặt lấy mình.
Huy cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi của Tí. Nụ hôn này không còn là nụ hôn phớt nhẹ như mọi khi, mà nó mang theo tất cả sự khát khao, chiếm hữu đã bị kìm nén bấy lâu. Lưỡi của Huy luồn lách vào bên trong, quấn lấy lưỡi Tí một cách dạn dĩ, như muốn hút cạn mật ngọt từ khoang miệng của cậu nhóc. Tí bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, mọi phản kháng yếu ớt ban đầu đều tan biến.
Để ngăn Tí vì quá hồi hộp mà vùng vẫy, Huy đưa hai bàn tay ra, nắm chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của Tí và giữ chặt chúng trên đỉnh đầu cậu. Tư thế này khiến lồng ngực Tí ưỡn lên, phơi bày trọn vẹn sự yếu thế và phục tùng trước sức mạnh của Huy.
"Anh... anh giữ tay em làm gì..." Tí rên rỉ giữa nụ hôn, hơi thở đứt quãng.
Huy không trả lời bằng lời nói. Anh rời môi Tí, bắt đầu di chuyển nụ hôn xuống hõm cổ và xương quai xanh.
Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vết hickey đỏ thắm trên làn da ngăm đen của Tí. Bàn tay Huy dù giữ chặt cổ tay Tí nhưng lại vô cùng cẩn trọng, không để lại vết bầm nào, chỉ có sự chắc chắn của một kẻ đang khẳng định chủ quyền.
Dưới ánh trăng, hình ảnh gã đàn ông vạm vỡ đang chế ngự cậu trai nhỏ nhắn trên bãi cát vắng tạo nên một bức tranh vô cùng dâm mỹ và gợi cảm. Tí cảm nhận được "vật khổng lồ" của Huy qua lớp vải mỏng của chiếc quần tam giác đang cọ xát vào đùi mình, nóng hổi và cứng cáp như một thanh sắt nung.
"Tí ơi... em thơm quá... anh không thể chịu nổi nữa rồi," Huy thì thầm vào tai Tí, hơi thở nồng nặc mùi vị nam tính làm Tí tê dại hoàn toàn.
Tí nằm đó, đôi tay bị khóa chặt, đôi chân co quắp lại theo bản năng. Cậu cảm thấy mình như một con mồi nhỏ bé đã hoàn toàn rơi vào bẫy của thợ săn, nhưng thay vì sợ hãi, cậu lại thấy một luồng khoái cảm lạ lùng đang chạy dọc theo xương sống. Sự bảo vệ mà cậu luôn mong muốn từ Huy giờ đây đã chuyển hóa thành một dạng thức khác-mãnh liệt hơn, trần trụi hơn.
Huy bắt đầu dùng một tay để lột bỏ chiếc quần boxer của Tí. Tí giật mình định khép chân lại, nhưng sự áp đảo từ cơ thể Huy khiến cậu không thể nhúc nhích. Khi mảnh vải cuối cùng rời khỏi cơ thể, Tí cảm thấy sự mát lạnh của gió biển mơn trớn trên hạ bộ của mình, ngay sau đó là sự nóng bỏng từ bàn tay Huy.
"Anh sẽ dạy cho em thấy... vì sao thằng Trung lại rên rỉ như vậy," Huy nói, đôi mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào nơi nhạy cảm nhất của Tí.
Bãi biển đêm nay vắng lặng vô cùng, chỉ có tiếng sóng chứng kiến cho giây phút hai linh hồn và thể xác bắt đầu hòa quyện vào nhau. Huy bắt đầu rà môi xuống phía dưới bụng Tí, chuẩn bị cho phần mà Tí đã mong đợi suốt cả ngày. Cuộc hành trình khám phá bản thân và tình yêu của Tí, dưới sự dẫn dắt của "người anh lớn" Huy, chính thức bước vào chương cao trào nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co